Edit: Huyết Vũ
C161: Tỷ đệ trò chuyện
" Minh, hiện tại nhìn qua có vẻ nhu thuận hơn trước đây... Trước đây, ngươi chính là một tiểu lão đầu, chỉ thích một mình buồn bực, ai cũng không để ý, còn phản nghịch...”
Liên Duyệt nói khiến Vân Khuynh xấu hổ không ngớt, khi đó, mặc kệ là ít tâm sự với phụ mẫu thân nhân đến thế nào, y cũng biết đáy lòng phụ mẫu là thương y, cho nên y bốc đồng hơn bây giờ nhiều.
Nhưng hiện tại, lẻ loi một mình, cô đơn sống ở dị thế, từ nhỏ đã không ai thương y yêu y, nhìn hết ấm lạnh thế gian, y sao có thể còn bốc đồng được nữa.
Nghĩ đến đây, Vân Khuynh thở dài: “Tỷ, chuyện cũ hôm nay đã tan thành khói, ngươi đừng gọi Minh nữa, gọi Vân Khuynh đi!”
Liên Duyệt gật đầu nói: “Đời này ta là Liên Duyệt, là tiểu thư của Thủy Vân Cư, hơn hai mươi năm trước, ta gả cho Tần gia, từ đó về sau liền sống một đời được như nguyện, hành tẩu thiên hạ du sơn ngoạn thủy.”
Vân Khuynh có chút ước ao: “Đời này ta là Vân Khuynh, là người của Vân phủ kinh thành, thay tam tỷ Vân Thù giá đến Tần gia... Ở Vân phủ, nhận hết lạnh nhạt, ở Tần phủ, nhận hết sủng nịch, hiện tại... Có chút loạn...”
Nói đến cái loạn này, Vân Khuynh và Liên Duyệt đều nghĩ đến chuyện Tần Vô Phong.
Liên Duyệt không muốn trực tiếp hỏi việc này, dù sao, Vân Khuynh tối hôm qua bị nhi tử của nàng đối đãi như vậy. Hiện tại Vân Khuynh nhất định cũng rất hoảng loạn bất an, nàng hà tất phải nói đến chuyện khiến y thương tâm.
Dù sao lúc này, nàng và Tần Du Hàn vốn là quyết định ở nhà mấy ngày, chuyện này nói sau cũng không sao.
“Ha hả, gả thay... Ha ha ha, Minh... Ách, tiểu Khuynh, ngươi là nam nhi thân gả cho nhi tử của ta, không tệ không tệ thật không tệ.
Hôm nay nghĩ đến, hai mươi năm trước, ta uống say bị Vân gia tính toán quyết định một cửa ép duyên duy nhất với Tần gia này, cũng là chuyện đã được định trước...
Hài tử Vô Song kia, làm người rất không tệ, rất biết thương người, gả cho hắn, ngươi sẽ hạnh phúc.”
Về điểm Liên Duyệt nói này, Vân Khuynh chấp nhận.
“Đích xác, Vô Song rất tốt với ta.”
Vân Khuynh nhớ tới Vô Song, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tuyệt mỹ không khỏi lộ ra mỉm cười.
Liên Duyệt nhìn dáng vẻ của y, liền không khó đoán ra y yêu Vô Song: “Minh... Tiểu khuynh, ngươi yêu Vô Song đúng không?”
Vân Khuynh gật đầu: “Đúng vậy, tỷ, Vô Song là người duy nhất từ khi ta đến thế giới này, không bởi vì bất cứ nguyên nhân nào mà rất tốt với ta, nương ta rất tốt với ta bởi vì ta là nhi tử của nàng, Hồng Châu rất tốt với ta, là bởi vì nương ta giao phó, nhị ca rất tốt với ta là bởi vì hắn coi ta như đệ đệ đối đãi...
Chỉ có Vô Song, đêm đó ta gả cho hắn, lần đầu tiên nhìn thấy hắn, hắn liền không hề có đạo lý rất tốt với ta, tốt đến mức khiến ta không nỡ không thương hắn...”
Vân Khuynh nói khiến Liên Duyệt vừa vui mừng vừa ưu sầu.
Mừng là vì, nhi tử nhà mình và nhi tức là tương thân tương ái, ưu cũng là vì như vậy.
Nếu như Vân Khuynh và Tần Vô Song, thật là thật sâu yêu lẫn nhau, như vậy Tần Vô Phong, cũng nhất định sẽ rơi vào kết cục thương tâm.
Lúc trước Liên Duyệt nói qua, lòng bàn tay mu bàn tay đều là thịt, hai nhi tử, vô luận là ai, nàng đều không hy vọng bọn hắn thương tâm.
Đương nhiên, đối với Vân Khuynh là đệ đệ đời trước, đời này là nhi tức, nàng tự nhiên cũng không đành lòng khiến y thương tâm.
Chỉ là một chữ yêu, vì sao có thể đem hạnh phúc của nhiều người, chặt chẽ kéo thành một đoàn.
“Ngươi...”
Liên Duyệt có chút chần chờ, thế nhưng, thoáng trầm ngâm xong nàng vẫn mở miệng nói: “Ngươi... Ngươi còn nhớ, Ngụy Quang Hàn không...”
Vân Khuynh giật mình, năm ấy người ở bên cạnh y trên cơ bản đều biết y có tình với Ngụy Quang Hàn...
Cũng chính bởi vậy, y mới có sự khác biệt với người nhà của y, mới sản sinh ngăn cách.
Vân Khuynh không biết Liên Duyệt có biết Ngụy Quang Hàn cũng ở thế giới này hay không.
Thực sự là duyên phận kỳ diệu, tên kiếp trước của Ngụy Quang Hàn giống hệt tên kiếp này, khiến y nhận ra, mà Liên Duyệt lại là có khuôn mặt giống hệt kiếp trước, cũng bị y nhận ra.
Chỉ riêng có y, vô luận là khuôn mặt hay tên, đều bị cải biến triệt để.
Hình như, ngay cả tâm cũng thay đổi.
“Tỷ.”
Vân Khuynh cong môi mỉm cười: “Ngụy Quang Hàn, là người Lạc Minh dùng sinh mệnh đi yêu, mà không phải người mà ta —— Vân Khuynh yêu.”
Liên Duyệt hiểu ý Vân Khuynh, lắc đầu: “Xem ta... Ngươi vừa rồi nói đời trước đã không còn dính dáng đến đời này, Ngụy Quang Hàn kia, tự nhiên cũng nên quên đi...
Ân, tiểu Khuynh, người Tần gia đều trọng tình thâm tình, chưa bao giờ thay đổi, ngươi và Vô Song, nếu là thật tâm yêu nhau liền nhất định phải hạnh phúc.”
Hiện tại nói ra những lời này, Liên Duyệt đã quyết tâm hi sinh Tần Vô Phong.
Bởi vì đời trước, tình yêu của Lạc Minh rất đau khổ, đời này, nàng không hy vọng y cũng thống khổ giống như đời trước.
Vì hạnh phúc của Vô Song và Vân Khuynh hai người, hi sinh hạnh phúc một người của Tần Vô Phong, hẳn là cũng nên...
Bỏ qua yêu thương nơi đáy lòng đối với đại nhi tử, Liên Duyệt khôi phục thoải mái lúc trước, cười đến cổ quái tinh ranh: “Tiểu Khuynh, sau đó đừng gọi tỷ, phải đổi gọi nương nga.”
Tuy rằng Vân Khuynh gọi nàng là nương nàng sẽ nghĩ không được tự nhiên, thế nhưng nàng không hy vọng, quan hệ giữa nàng và Vân Khuynh cùng với bí mật xuyên qua mà đến bị người khác nhìn thấu.
“Ách... Tỷ, cái này có phải là quá không được tự nhiên hay không?”
Liên Duyệt gõ đầu y một chút: “Không được tự nhiên cũng không có biện pháp, ngươi nếu là gọi tỷ, người khác sẽ tìm ra nguyên nhân...
Hơn nữa, trường tỷ như mẫu, ngươi đều nói phải dứt bỏ kiếp trước, gọi một tiếng nương cũng không quá đáng, dù sao ta sẽ không bức ngươi gọi mụ mụ.”
Khuôn mặt Vân Khuynh đen xì, nhìn Liên Duyệt từ trên xuống dưới: “Ngươi cái dạng này, ai cũng nhìn không ra ngươi là Lạc Sương Sương, nhưng mà, tỷ...
Ách, nương, về chuyện Ngụy Quang Hàn, ta mong ngươi đừng nói cho Vô Song... Ân, cũng đừng nói cho đại ca.”
Liên Duyệt gật đầu: “Đây là tự nhiên...”
Không nói cho Vô Song cũng đúng...
Nhưng không nói cho Vô Phong là sao?
Lẽ nào, kỳ thực, Vân Khuynh cũng có ý với Tần Vô Phong?
Nếu nói như vậy, Vô Phong có phải là không cần hi sinh không... Sau đó, Vân Khuynh có thể song song có được Vô Song và Vô Phong...
Cũng chính là loại truyện nhất thụ đa công nàng thường xem ở đời trước...
Đúng vậy, sao nàng lại quên cái này chứ, nếu như Vân Khuynh cũng yêu Tần Vô Phong, ba người bọn họ cùng một chỗ, chẳng phải là giai đại vui mừng sao?
Dù sao Vân Khuynh là đệ đệ của nàng, nhi tử của nàng tốt như vậy, nước phù sa không chảy ruộng ngoài, hơn nữa cũng không cần bổng đả uyên ương đúng không...
Về phần đèn nhang đại nghiệp Tần gia, giao cho Vô Hạ là được rồi...
Liên Duyệt càng nghĩ càng cảm thấy đây là ý kiến hay, hơn nữa, nàng đoán đại nhi tử của nàng cũng có ý này, cho nên mới thỉnh cầu nàng và Tần Du Hàn thành toàn.
Trên khuôn mặt nhỏ nhắn mỹ lệ của Liên Duyệt lộ ra nụ cười quỷ dị, hỏi Vân Khuynh: “Tiểu Khuynh, Vô Song đâu?”
Vân Khuynh hơi hơi nhíu mày: “Một đoạn thời gian trước ta trúng một loại cổ độc, Vô Song đi Tà Vu cốc tìm lam ngân hoa cho ta...”
Liên Duyệt nghe vậy dáng cười trên khuôn mặt vội vã thu lại, trở nên lo lắng: “Thật không... Vậy ngươi hiện tại thế nào... Vô Song thật ra ta không lo, nhìn khắp giang hồ, không có mấy người có thể uy hiếp Vô Song.”
Vân Khuynh lắc đầu: “Ta hiện nay không sao, biểu ca Liên Cừ phối dược cho ta, đem thống khổ lúc cổ độc phát tác tất cả đều áp chế, chỉ cần ở trong thời gian quy định giải được cổ độc là ổn.”
Về chuyện trong bụng có hài tử, Vân Khuynh quả thực không biết có nên nói với Liên Duyệt hay không.
Liên Duyệt gật đầu: “Vậy thì tốt, Vô Song là lúc nào rời đi?”
Vân Khuynh ngưng mi suy nghĩ một chút: “Khoảng một tháng trước...”
Trong ánh mắt Liên Duyệt hiện lên tia sáng quỷ dị, hơi cong môi: “Nói cách khác, một tháng trước, Vô Song đi tìm lam ngân hoa...
Ngươi liền một mực ở đây, Vô Phong vẫn luôn chiếu cố ngươi?”
Hiện tại nói đến Tần Vô Phong với Liên Duyệt, hai gò má Vân Khuynh không thể kìm được mà đỏ ửng, gật đầu, nhẹ nhàng ân một tiếng.
Nhìn động tác này, nhìn phản ứng này.
Liên Duyệt nhìn ra Vân Khuynh có thiện cảm với Tần Vô Phong phải đến 80%.
Nàng cong lên khóe môi: “Ân, ta đã biết, nhưng mà, tiểu Khuynh, ta hiếu kỳ, vì sao ngươi và tiểu Phong muốn giấu mọi người sống một mình ở đây... Lẽ nào trong này có ẩn tình gì sao?”
“Tỷ... Ách không, nương... Này...”
Vân Khuynh cắn cắn môi dưới, có chút chần chờ.
Liên Duyệt thiêu mi: “Chuyện gì không thể nói với ta? Ân? Tiểu Phong có thể biết, ta làm trưởng bối trái lại không thể biết. Tiểu Khuynh ngươi thiên vị cũng quá rõ ràng rồi!”
Vân Khuynh lắc đầu: “Không, nương, ta chỉ là không biết phải nói với người thế nào.”
Liên Duyệt vươn tay đỡ Vân Khuynh nằm xuống, giúp y chỉnh lại chăn bông: “Ngay cả xuyên qua... Hơn nữa sau khi xuyên qua đụng tới đệ đệ của mình ta cũng đã tiếp nhận, còn có chuyện gì ta không thể tiếp thụ? Ngươi cứ nói đi.”
Vân Khuynh suy nghĩ một chút, đích xác như vậy, bởi vậy, y hít một hơi thật sâu, nhìn khuôn mặt mỹ lệ của Liên Duyệt, nghiêm túc nói: “Bởi vì, ta, mang thai.”
C162: Liên Duyệt quyết định
" Bởi vì, ta, mang thai.”
Vân Khuynh nói, chấn đến đầu óc Liên Duyệt có chút choáng váng: “Ngươi ngươi ngươi nói ngươi làm sao?”
Nhìn Liên Duyệt bị dọa sợ, Vân Khuynh đột nhiên nghĩ có chút buồn cười.
Vừa rồi còn một bộ lẽ thẳng khí hùng nói chuyện gì cũng có thể tiếp thu, nghe xong y nói, dĩ nhiên là loại phản ứng này.
“Tiểu Khuynh... Ngươi, đời này là nữ nhân sao?”
Vân Khuynh lắc đầu: “Đương nhiên không, ta như trước là một nam nhân.”
“Là nam nhân... Ngươi sao có thể mang thai...”
Đôi mắt đẹp của Liên Duyệt thẳng tắp nhìn chằm chằm Vân Khuynh, hiển nhiên còn chưa lấy lại tinh thần, máy móc hỏi.
Vân Khuynh buông xuống mí mắt: “Chuyện này nương ngươi không cần hỏi đến... Nói chung, ta là mang thai.
Ngay cả người hiện đại như ngươi phản ứng còn là như vậy, huống hồ là người cổ đại cổ hủ.
Cho nên lúc Vô Song đi lấy hoa, đem ta giao phó cho đại ca và biểu ca, chỉ là sau đó, biểu ca cũng đi ra ngoài tìm dược.”
Chậm rãi tiêu hóa lời y nói, Liên Duyệt thở dài thật sâu.
Cuối cùng cũng lấy lại tinh thần, nàng nghĩ, thực sự là quái sự hàng năm có, năm nay đặc biệt nhiều.
Đại nhi tử của nàng yêu nhị nhi tức, tức phụ là đệ đệ kiếp trước của nàng, tức phụ kiếp này là đệ đệ kiếp trước thân là một người nam nhân, dĩ nhiên mang thai...
Liên Duyệt lắc đầu, lung tung hô: “Không được không được, ta phải lãnh tĩnh lãnh tĩnh.”
May là nàng không có bệnh tim, nếu có bệnh tim, sợ là đã sớm ngất đi.
Liên Duyệt không phải người ngoài, Vân Khuynh cũng không sợ nàng dùng ánh mắt kỳ quái gì đó nhìn y, ôm chăn, Vân Khuynh cọ cọ, nhắm mắt lại, chờ Liên Duyệt chậm rãi tỉnh táo.
Mang thai...
Vân Khuynh dĩ nhiên mang thai...
Nói vậy... Đừng nói là Tần Vô Phong thích Vân Khuynh...
Cho dù Vân Khuynh đem tam nhi tử của nàng đều thu về tay cũng chẳng sao, dù sao đèn nhang đại nghiệp cũng được kế thừa...
Ách...
Nghĩ tới đây, Liên Duyệt gõ đầu mình một chút, trời ạ, nàng suy nghĩ cái gì vậy...
Thế nhưng, chuyện Vân Khuynh và Vô Phong, nàng hiện nay xem đến, là vô cùng có khả năng.
Dù sao, hai người dường như là có tình với nhau, dù thế nào, nàng cũng không thể bổng đả uyên ương...
Đáng tiếc chính là, nàng hiểu Lạc Minh kiếp trước, lấy loại tính tình tử tâm nhãn cùng với không được tự nhiên này...
Phỏng chừng bảo y thừa nhận y yêu Tần Vô Phong sẽ rất khó...
Thế nhưng không sao, chút nữa đi tìm Tần Vô Phong, chỉ cần ý nghĩ của Tần Vô Phong không mưu mà hợp với nàng, nàng nhất định sẽ giúp Tần Vô Phong.
Nhi tử nhà mình, đệ đệ nhà mình, nắm chắc nguyên nhân thân càng thêm thân, nước phù sa không chảy ruộng ngoài, nàng cực lực chi trì chuyện này.
Về phần Tần Du Hàn, có nàng, để hắn đáp ứng, cũng chỉ là chuyện sớm muộn.
Duy nhất phiền phức chính là nhị nhi tử của nàng...
Nên ăn nói thế nào với Vô Song đây...
Không phải nàng bất công, thật sự là tính tình của Tần Vô Phong, nếu hắn thực sự yêu Vân Khuynh, như vậy nhất định cả đời này sẽ không đổi, nếu không thỏa mãn tâm nguyện của hắn, phỏng chừng hắn sẽ cô đơn cả đời, đau thương một đời.
So sánh một chút sau khi Vân Khuynh đồng thời tiếp thu Tần Vô Phong và Tần Vô Song, thương tổn Tần Vô Song phải chịu, Liên Duyệt nghĩ, vẫn là thành toàn Tần Vô Phong tương đối tốt.
Vô Song đáng thương của nàng...
Ai, làm nương, thật là khó, lo được cái này lại không lo được cái kia.
Cũng may Tần Vô Phong và Tần Vô Song quan hệ huynh đệ cũng không tệ, mong muốn quyết định này của nàng là chính xác!
Đang cảm khái, nàng lại thấy Vân Khuynh ôm chăn bông ngủ, thấy vậy mày liễu của nàng không khỏi dựng ngược, dựa vào cái gì nàng phiền não vì chuyện của y, y lại có thể yên tâm thoải mái ào ào ngủ?
Tâm lý cực độ bất bình nàng tức giận đến nhe răng nhếch miệng: “Ngươi là tiểu trư sao, vừa tỉnh ngủ ngươi còn ngủ.”
Vân Khuynh miễn cưỡng mở mắt, nhìn Liên Duyệt: “Ngô, tỷ, ngươi không phải muốn lãnh tĩnh sao... Ta ngủ vừa lúc không quấy rối ngươi.”
Tuy nói hai người thương lượng kêu nương, thế nhưng, Vân Khuynh vẫn nghĩ kêu tỷ quen thuộc hơn.
Nhìn hình dạng miễn cưỡng của y, Liên Duyệt bỗng nhiên nhớ tới việc y mang thai, một tiếng tỷ của Vân Khuynh, cũng gợi lại vô số ký ức trước đây của nàng, ánh mắt mềm xuống, nàng ngồi ở bên giường Vân Khuynh, ôn hòa nhìn y: “Tiểu Khuynh, nếu như thực sự không quen, lúc chỉ có hai người chúng ta, ngươi gọi tỷ đi, thế nhưng ở trước mặt người ngoài nhất định phải kêu nương.”
Vân Khuynh gật đầu: “Ta biết.”
“Tiểu Khuynh, ngươi biết ta và Du Hàn vì sao tới tìm ngươi không?”
Đôi mắt Vân Khuynh ánh lên nghi hoặc, chẳng lẽ không phải là đơn thuần xem nhi tức phụ, còn có chuyện khác sao?
Liên Duyệt nhìn bình yên trên khuôn mặt nhỏ nhắn tuyệt mỹ của y, cười cười, lời nói chuẩn bị nói ra miệng, lại nuốt trở vào.
Vẫn là để Tần Vô Phong chính miệng nói cho Vân Khuynh quyết định của hắn đi!
Vẫn là để Vân Khuynh sau này phát hiện y yêu Tần Vô Phong!
Nàng, chỉ cần vì bọn họ quét sạch cản trở từ bên ngoài, giúp bọn hắn đúng lúc là được!
“Oa oa trong bụng ngươi mấy tháng rồi?”
Nghĩ đến đây, Liên Duyệt lập tức nói sang chuyện khác, nói đến bảo bảo, cả khuôn mặt Vân Khuynh đều tản ra ánh sáng vui sướng: “Khoảng hai tháng rưỡi... Tỷ, Tần gia các ngươi thích nam hài, hay là nữ hài?”
Hai người tỷ đệ này, sau khi đem tất cả mọi chuyện có thể nói nói ra, liền bắt đầu trò chuyện một ít việc nhà.
Mà Tần Du Hàn, còn lại là đi tới chỗ của tam nhi tử.
Lúc Tần Vô Hạ thấy Tần Du Hàn thì phi thường kinh ngạc: “Đa, ngươi và nương không phải nói đi đường rất mệt, muốn nghỉ ngơi sao?”
Lông mày Tần Du Hàn nhăn chặt, nhìn Tần Vô Hạ, mở miệng liền hỏi: “Tức phụ của Vô Song, rốt cuộc là một người thế nào.”
“Ách, đa nói chính là Khuynh Khuynh?”
Khuynh Khuynh? Trực giác của nam nhân, xưng hô vô cùng thân thiết như vậy, có chuyện, có chuyện, tuyệt đối có chuyện.
Mắt thấy lão đa nhà mình vẻ mặt mơ hồ, Tần Vô Hạ cười cười, rót cho Tần Du Hàn một bôi trà: “Đa, thê tử của nhị ca kêu Vân Khuynh, ta gọi y là Khuynh Khuynh... Đa, tuy rằng Khuynh Khuynh là nam nhân, thế nhưng y hắn là một người rất tốt, đa cũng không thể ghét bỏ giới tính của Khuynh Khuynh.”
Làm nhi tử nhỏ nhất trong nhà, mặc kệ bao nhiêu tuổi, đều có quyền lợi làm nũng, Tần Vô Hạ mặc dù không đến mức làm nũng, nhưng nói chuyện với Tần Du Hàn và Liên Duyệt tương đối tùy tiện.
Tần Du Hàn nhớ tới Tần Vô Phong vì Vân Khuynh kia, không để ý đến tình huynh đệ với Vô Song mà thỉnh cầu hắn và Liên Duyệt thành toàn, lại nghĩ tới thân thân thê tử của hắn, vừa thấy Vân Khuynh kia liền đuổi hắn ra ngoài lặng lẽ nói chuyện, nhìn nhìn lại Tần Vô Hạ ở trước mắt, hắn còn chưa nói cái gì liền khẩn trương muốn chết, hắn tức mà không có chỗ xả.
Vân Khuynh Vân Khuynh, tên kia có gì đặc biệt hơn người, đem người một nhà Tần gia bọn họ đều mê đến xoay vòng vòng.
“Vô Hạ, ngươi đã trưởng thành, sao còn có thể không hiểu chuyện như thế?
Cái gì Khuynh Khuynh Khuynh Khuynh, ngươi thành thành thật thật gọi nhị tẩu cho ta.”
Tần Vô Hạ nghi hoặc nhìn Tần Du Hàn, lão đa nhà hắn sao lại quan tâm đến việc nhỏ như hạt vừng như vậy: “Ta không muốn, đại ca và nhị ca đều có xưng hô riêng, vì sao ta không thể có, chỉ cần đa ngươi có thể thuyết phục đại ca kêu Khuynh Khuynh là đệ muội, ta liền thành thành thật thật kêu nhị tẩu.”
“Ngươi...”
Lúc này Tần Du Hàn thật là bị tức đến xì khói.
Mắt thấy Tần Vô Phong cái dạng lừng lẫy phi cái gì Khuynh kia nhất định không cưới, hắn nếu có thể kêu Tần Vô Phong đổi xưng hô, mới tính là chuyện là.
Đám nhi tử này, thực sự là càng lớn càng không để người bớt lo.
“Ngươi là ngươi, ngươi nói đến đại ca ngươi làm chi... Ta hỏi ngươi, Vô Hạ, cái gì Khuynh kia, gả đến Tần gia chúng ta đã bao lâu.”
Tần Vô Hạ cũng có chút không vui: “Đa, không phải là là cái gì Khuynh, Khuynh Khuynh kêu Vân Khuynh, Vân Khuynh dễ nhớ, đa ngươi sao lại không nhớ được chứ?
Khuynh Khuynh hẳn là bốn tháng trước cùng nhị ca đi tới Tần gia.”
“Bốn tháng... Bốn tháng... Vô Hạ, nếu như cho ngươi bốn tháng, ngươi có thể yêu Vân Khuynh kia yêu đến mức phi y không cưới hay không?”
Tần Du Hàn nghĩ tới Tần Vô Phong, không nhịn được hỏi Tần Vô Hạ như vậy, vừa hỏi ra miệng, mới phát giác ví dụ như vậy, thật sự là không thể tin nổi lại vô lý tới cực điểm.
Hắn thật là bị tức đến mê muội, dĩ nhiên hỏi ra câu hỏi như vậy, hắn hẳn là hỏi Vô Hạ, bốn tháng có thể yêu một người nào đó phi y không cưới hay không, vì sao hắn lại hỏi yêu Vân Khuynh yêu đến phi y không cưới?
Tần Vô Hạ bị lão đa nhà mình hỏi mà ngẩn ra, thế nhưng hắn lập tức phục hồi tinh thần, tự tiếu phi tiếu nói: “Đa, trên thực tế, nếu Vân Khuynh không phải thê tử của nhị ca, ta đã sớm lấy y... Lấy về nhà chà đạp một trận...
Đa ngươi không biết, ta lần đầu tiên gặp mặt Khuynh Khuynh, Khuynh Khuynh dĩ nhiên đem ta trở thành một tiểu tặc, vừa cào vừa cắn, y hệt một tiểu mèo hoang...
Ta nha, một mực tìm cơ hội trừng phạt y, đáng tiếc nhị ca một tấc cũng không rời y, đại ca cũng bảo hộ rất chặt...”
“Được rồi!”
Gân xanh trên trán Tần Du Hàn nhảy lên, hắn thế nào càng nghe giọng điệu của Tần Vô Hạ, lại càng cảm thấy Tần Vô Hạ đối với Vân Khuynh cũng...
Không không không không, quá kinh khủng, một người nam nhân mà thôi, sao có thể nắm bắt hết tâm của ba nhi tử nhà hắn?
Lẽ nào người trên thế giới này, đều trong một đêm đổi thành yêu nam nhân... Hoặc là nói, Vân Khuynh kia, thực sự sức quyến rũ vô cùng?
Nếu nói như vậy, thân thân lão bà của hắn ở cùng với Vân Khuynh kia, liệc có bị câu hồn đi không?
C163: Tà Vu cốc chủ
Sự thực chứng minh Tần Du Hàn suy đoán có chín phần là chính xác.
Thân thân lão bà của hắn bởi vì Vân Khuynh mang thai, vậy nên phi thường để bụng Vân Khuynh, trên cơ bản sẽ vứt bỏ phu quân hắn.
Đương nhiên, đây là nói sau, tạm thời không đề cập tới.
Hiện nay, Tần Du Hàn ở chỗ của tam nhi tử, hỏi không ra nửa điểm chuyện Tần Vô Phong và Vân Khuynh, khiến hắn tương đương buồn bực.
Năm xưa hắn và lão đa của hắn cùng Hiên Viên gia hợp tác mưu phản, cũng không khiến hắn khó xử như chuyện Tần Vô Phong và Vân Khuynh hiện tại.
Lo lắng thân thân nương tử của hắn đơn độc ở chung với Vân Khuynh, hắn còn chưa hỏi chuyện chính với Tần Vô Hạ, liền vội vã trở lại gian phòng của Tần Vô Phong trong ‘Vô’ viện.
Cũng may khi đó, Vân Khuynh và Liên Duyệt cũng nói chuyện gần xong, vừa nhìn thấy Tần Du Hàn, Liên Duyệt liền nhiệt tình giới thiệu với Vân Khuynh: “Tiểu Khuynh, đây là đa đa của Vô Phong bọn họ, tướng công của ta Tần Du Hàn.
Tướng công, đây là nhị nhi tức của ngươi Vân Khuynh.”
Liên Duyệt có vẻ vạn phần trịnh trọng giới thiệu Vân Khuynh và Tần Du Hàn.
Bởi vì ở trong lòng Liên Duyệt và Vân Khuynh, Tần Du Hàn không chỉ là phụ thân của mấy người Tần Vô Phong, càng xem như là tỷ phu của Vân Khuynh.
Liên Duyệt còn có một loại tâm lý nói cho đệ đệ hạnh phúc của mình, để đệ đệ mình nhìn xem tỷ phu.
Mà Vân Khuynh là mang theo một loại ẩn ý xem xét nam nhân này liệu có xứng với tỷ tỷ của mình không, liệu có thể khiến cho tỷ tỷ của mình hạnh phúc không.
Bởi vậy, lúc Liên Duyệt nói xong, hai gò má mỹ lệ liền hơi phiếm, cúi thấp đầu xuống, có vài phần ngượng ngùng đem người trong lòng đưa đến cho người nhà xem mặt.
Vân Khuynh còn lại là ánh mắt sắc bén nhìn Tần Du Hàn từ trên xuống dưới, cuối cùng, mới hài lòng lộ ra dáng cười thoả mãn trên khuôn mặt nhỏ nhắn tuyệt mỹ.
Trước đây y còn đang hiếu kỳ gia đình thế nào, mới có thể ở cổ đại dạy dỗ ra nam tử như Tần gia huynh đệ, không nghĩ tới, đúng là tỷ tỷ của y dạy dỗ.
Trước đây y thật sự không nhìn ra tỷ tỷ của y có bao nhiêu hiểu biết giáo dục hài tử...
Ân, phỏng chừng, phương diện này cũng có phân nửa công lao của Tần Du Hàn.
Tần Du Hàn nhìn phản ứng của hai người, trong lòng lộp bộp một chút, vì sao thân thân nương tử của hắn lại đỏ mặt, vì sao cái gì Khuynh kia lại dùng ánh mắt kỳ quái nhìn hắn như vậy?
“Khụ khụ khụ.”
Hắn ho nhẹ hai tiếng: “Vân Khuynh, đúng không?”
Vân Khuynh bởi vì lúc trước nghe qua tỷ tỷ nói về thái độ làm người của Tần Du Hàn, cũng không câu nệ, tiếp tục nằm trên giường, trừng mắt nhìn, mỉm cười nói với Tần Du Hàn: “Đúng vậy, đa.”
Một tiếng đa này, tuy rằng kêu không được tự nhiên, nhưng dù thế nào cũng thuận miệng hơn gọi Vân vương gia của Vân gia kia.
“Ngươi và Vô Phong...”
“Tướng công, ta mệt mỏi, vừa rồi trò chuyện với tiểu Khuynh quá say sưa, trái lại đã quên chúng ta một đường mệt nhọc, ta rất muốn trở lại nghỉ ngơi, thân thể tiểu Khuynh cũng khó chịu, chúng ta trước hết cáo từ nha?”
Liên Duyệt bị lời Tần Du Hàn nói lại càng hoảng sợ, lập tức cắt đứt trước khi Tần Du Hàn hỏi ra miệng.
Tần Du Hàn hiện tại hỏi Vân Khuynh, về chuyện y và Tần Vô Phong, không phải là đánh rắn động cỏ sao?
Nếu Vân Khuynh sản sinh cố kỵ với bọn họ, càng thêm không tiếp thụ Tần Vô Phong thì sao?
Tần Du Hàn vốn dự định chất vấn Vân Khuynh và Tần Vô Phong là chuyện gì xảy ra, thế nhưng vừa nghe nương tử nhà mình nói mệt, hắn lập tức đem toàn bộ tâm tư đều quẳng đi, đương nhiên là nhanh chóng đưa nương tử nhà mình trở lại nghỉ ngơi mới là quan trọng nhất.
Như vậy Liên Duyệt liền kéo Tần Du Hàn rời đi, trước khi rời khỏi còn lặng lẽ dùng khẩu hình nói cho Vân Khuynh, nàng sẽ còn tìm đến y.
Vân Khuynh nhìn bóng lưng của Liên Duyệt và Tần Du Hàn, hơi cong môi cười cười, xem ra tỷ tỷ của y, đích xác rất hạnh phúc...
Cũng không biết y có thể may mắn như tỷ như của y hay không...
Vốn là có, thế nhưng, tối hôm qua...
Vì sao vừa rồi gặp Liên Duyệt và Tần Du Hàn, Tần Vô Phong lại không thấy người?
Là cố ý tránh không gặp mình sao?
Y nhớ trước đó Tần Vô Phong nói để y gặp Tần gia lão, đáy lòng y khẩn trương, Tần Vô Phong còn thoải mái y nói không có việc gì, hắn sẽ ở bên y, nhưng hiện tại, Tần Vô Phong người đâu?
Nghĩ, nỗi lòng của Vân Khuynh lại ảm đạm.
Phương tây, Liệt Phong quốc, Tà Vu cốc.
“Vô Song ca ca, Nhã nhi rất cao hứng ngươi đến thăm Nhã nhi.”
Nhã Sóc Lam là nữ nhi duy nhất của Tà Vu cốc cốc chủ, là một nữ hài ngây thơ thiện lương lại có một chút mơ hồ.
Toàn bộ người của Tà Vu cốc, từ Tà Vu cốc cốc chủ, cho tới người hầu quét tước vệ sinh, trên cơ bản không có ai không thích tiểu cô nương này.
Nhã Sóc Lam thiên chân vô tà tựa như một hài tử, ở trong mắt Tần Vô Song nàng hoàn toàn chính là một tiểu muội muội.
Tần Vô Song vươn tay sờ sờ đầu nàng: “Nhiều năm không gặp, Nhã nhi liền biến thành một đại cô nương, còn xuất giá nữa.”
Trong đôi mắt đẹp đơn thuần của Nhã Sóc Lam hiện lên một tia si mê: “Vô Song ca ca vẫn đẹp như vậy... Thế nhưng Nguyệt Nguyệt cũng vậy nga, ta rất thích Nguyệt Nguyệt, Nguyệt Nguyệt đối với ta rất tốt.”
Tần Vô Song nhớ tới nam tử trẻ tuổi dẫn hắn tiến nhập Tà Vu cốc, chẳng biết vì sao, hắn luôn luôn cảm thấy toàn thân người nọ mang theo một cỗ khí tức tà tứ quỷ dị: “Nhã nhi nói chính là Nguyệt Mạc?”
Nhã Sóc Lam gật đầu: “Nguyệt Nguyệt cũng là ân nhân cứu mạng của Nhã nhi, Nhã nhi là vì báo ân lấy thân báo đáp.
Cha nói nếu như năm xưa Vô Song ca ca cứu ta, ta là một đại cô nương, sẽ đem ta gả cho ngươi, nếu như Nguyệt Nguyệt không xuất hiện, cha còn chuẩn bị phái người đi Huỳnh Quang tìm ngươi đến thú ta nha...
Thật là, cha cho rằng nhân gia gả không ra, dĩ nhiên làm như vậy...
Kỳ thực trong lòng Nhã nhi, Vô Song ca ca giống như tiên nhân trên trời, Nhã nhi chỉ có thể thưởng thức từ rất xa, mà Nguyệt Nguyệt mới là thích hợp với Nhã nhi nhất.”
Ai nói nữ tử ngây thơ nhất định là vô tri, trong Tà Vu cốc này, cô nương được bảo hộ rất tốt ngây thơ thiện lương cũng rất hiểu chuyện.
Tần Vô Song khóe miệng hàm chứa ý cười, nhịn không được nói với Nhã Sóc Lam: “Vô Song ca ca đã có thê tử của mình, cho dù đa đa ngươi tìm được Vô Song ca ca, Vô Song ca ca cũng không thể thú ngươi.”
Đôi mắt Nhã Sóc Lam lòe lòe pát sáng: “Thực sự? Là người như thế nào mới có thể xứng với Vô Song ca ca?”
“Nhã nhi, đa đa muốn gặp Tần công tử.”
Nhã Sóc Lam đang hỏi, Nguyệt Mạc từ rất xa đã đi tới, hắn một thân trường sam màu lục ở địa phương chỉ toàn sa mạc này có vẻ phi thường quỷ dị, ảnh ngược trên mặt đất lờ mờ, có chút tán loạn và quỷ dị.
Nhã Sóc Lam thuận lợi dắt tay Tần Vô Song đi về phía trước: “Vô Song ca ca, mau, đa đa muốn gặp ngươi... Ai, được rồi, Vô Song ca ca ngươi không phải biết y thuật sao?
Đa đa ta bị bệnh hơn nửa tháng, ta rất lo lắng, may là có Nguyệt Nguyệt và tộc nhân giúp ta chiếu cố đa đa.”
Tần Vô Song nghe vậy lập tức nhíu mày: “Không có việc gì, lão cốc chủ võ công cao thâm, hồng phúc tề thiên, nhất định sẽ không sao, ta đích xác có biết kỳ hoàng thukhoonchuts nữa ta giúp lão cốc chủ xem một chút.”
Nguyệt Mạc trông thấy bàn tay Nhã Sóc Lam lôi kéo Tần Vô Song, trong đôi mắt hiện lên một tia tình tự kỳ dị, cong môi, nói với Tần Vô Song và Nhã Sóc Lam: “Đa đa hắn hiện tại bệnh nặng nằm trên giường, rất dễ mệt nhọc, Tần công tử thỉnh cân nhắc thời gian, đừng để lão nhân gia mệt quá.”
Tần Vô Song gật đầu: “Ta sẽ chú ý.”
“Nhã nhi.”
Nguyệt Mạc nhìn Nhã Sóc Lam vẫn nắm tay Tần Vô Song, xem ra là muốn cùng Tần Vô Song đi vào gặp lão cốc chủ, không khỏi mở miệng gọi nàng.
Nhã Sóc Lam quay đầu lại, nhìn Nguyệt Mạc mỉm cười: “Nguyệt Nguyệt, còn có việc sao?”
Nguyệt Mạc nhẹ vuốt sáo ngọc màu bạc ở trong tay, mở miệng nói: “Đa chỉ muốn cầu kiến Tần công tử một người.”
Nhã Sóc Lam nhăn lại lông mày: “Cho dù đa đa chỉ muốn gặp Vô Song ca ca, ta đi theo vô cũng không sao mà, ta lo lắng bệnh của đa đa...”
Nguyệt Mạc nghe vậy nhíu mày, đi tới, sờ sờ đầu Nhã Sóc Lam: “Nha đầu ngốc, ta đây đi cùng ngươi, cho dù bị mắng, ta cũng cùng ngươi chịu mắng.”
Nhã Sóc Lam lập tức buông tay Tần Vô Song, ôm cánh tay Nguyệt Mạc lắc lắc: “Nguyệt Nguyệt tốt với Nhã nhi nhất.”
Tần Vô Song nhìn hai người âm thầm gật đầu, xem ra hai người này, cũng đích xác hợp.
Thu hồi tâm tư, hắn liền theo Nhã Sóc Lam và Nguyệt Mạc cùng đi gặp lão cốc chủ.
Lão cốc chủ nhìn qua phi thường già, đầu đầy tóc bạc, nếp nhăn trên mặt cũng rất sâu.
Vài năm trước Tần Vô Song nhìn thấy hắn chính là như vậy, bở vì người thế giới này thọ mệnh đều tương đối dài, cho nên Tần Vô Song thấy lão cốc chủ như vậy thì vô cùng kinh ngạc, còn nói muốn bắt mạch riêng cho lão cốc chủ, giúp hắn nhìn thân thể một cái.
Lão cốc chủ nói đây là vì bọn họ bình thường đùa bỡn cổ trùng, trên người lây dính rất nhiều độc, cho nên già yếu nhanh hơn người bình thường.
Đây là bi ai của tộc nhân bọn hắn. Tuy rằng bọn họ nắm giữ cổ thuật hữu thần quỷ bí, nhưng thọ mệnh của bọn hắn so với người bên ngoài Tà Vu cốc cũng ngắn hơn nhiều.
Vài năm không gặp, lão cốc chủ tuy rằng dáng dấp như lúc ban đầu, thế nhưng nhìn qua lại gầy yếu đi không ít, hắn nằm ở trên giường, trên khuôn mặt đầy nếp nhăn phiếm tím quỷ dị, một đôi mắt ảm đạm đang mở rất lớn, thẳng tắp nhìn vào ba người..
Đầu tiên là Nhã Sóc Lam một người bước nhanh đi tới trước giường bệnh: “Đa...”
Lão cốc chủ vươn bàn tay thô ráp sờ sờ đầu nàng, run run kêu lên: “Nhã nhi... Nhã nhi... Tần công tử đâu...”
“Cốc chủ, Vô Song ở đây.”
Tần Vô Song đi theo phía sau Nhã Sóc Lam nghe thấy lão cốc chủ hỏi mình, lập tức hồi đáp.
C164: Cốc chủ thình cầu
Tà Vu cốc cốc chủ nghe thấy thanh âm của Tần Vô Song, lập tức cố sức ngẩng đầu nhìn hắn, liền trông thấy một người công tử tuấn mỹ dị thường, khí độ phi phàm: “Tần công tử... Nhiều năm không gặp, phong thái của ngươi càng hơn năm xưa.”
Tà Vu cốc cốc chủ thở dài, năm xưa nữ nhi còn nhỏ, nếu là vào tuổi hiện tại, năm xưa hắn chắc chắn sẽ để Tần Vô Song thú Nhã Sóc Lam.
Năm xưa tuy rằng chỉ ở chung mấy ngày, nhưng này Tần Vô Song tuổi nhỏ lúc ấy, để lại ấn tượng tương đương khắc sâu cho hắn, khiến hắn những năm gần đây, chưa bao giờ quên anh hùng niên thiếu này.
Tần Vô Song nhìn khuôn mặt của Tà Vu cốc cốc chủ, khẽ nhíu mày, bước về phía trước vài bước, đi tới bên giường, tỉ mỉ nhìn mặt hắn: “Cốc chủ thế này, hình như là trúng độc?”
Tà Vu cốc cốc chủ gật đầu: “Ta bị cổ trùng lợi hại nhất của tộc ta phản phệ... Thân thể lời lỗ quá lớn, cho nên tình huống nhìn qua có chút không ổn.”
Nhã Sóc Lam nghe vậy trừng lớn đôi mắt: “Đa đa... Bị cổ trùng phản phệ...
Đa đa, đây là chuyện khi nào, vì sao ngươi không nói cho Nhã nhi?”
Bàn tay của Tà Vu cốc cốc chủ đặt ở trên đầu nàng giật giật, vuốt vuốt tóc dài của nàng, an ủi nàng: “Nhã nhi, thời gian phản phệ lợi hại nhất đã qua, không sao, ngươi không cần lo lắng, thân thể của đa đa an dưỡng vài ngày là ổn.”
Nhã Sóc Lam nghe Tà Vu cốc cốc chủ nói nhưng vẫn lo lắng như trước, chắc hẳn chỉ cần Tà Vu cốc cốc chủ một mực nằm trên giường, nàng vẫn sẽ bất an.
“Được rồi, Nhã nhi.”
Tà Vu cốc cốc chủ thu hồi bàn tay đặt ở trên đầu Nhã Sóc Lam, chậm rãi mở miệng nói: “Ngươi và Nguyệt Mạc, đi ra ngoài trước đi, ta có chút việc muốn thương lượng với Tần công tử.”
Nói xong hắn nâm mi nhìn về phía Nguyệt Mạc: “Nguyệt Mạc, ngươi mang Nhã nhi đi xuống đi.”
“Vâng, đa đa.”
Nguyệt Mạc đáp ứng xong, liền mang theo Nhã Sóc Lam chậm rãi đi ra ngoài.
Đợi đến khi bên trong chỉ còn lại Tà Vu cốc cốc chủ và Tần Vô Song, Tà Vu cốc cốc chủ lập tức xốc lên chăn bông trên người, ngồi dậy.
Ở đây song song, cả người nhìn qua cũng tinh thần không ít, Tần Vô Song ngạc nhiên không gì sánh được, vẻ mặt vô cùng kinh ngạc hỏi Tà Vu cốc cốc chủ: “Cốc chủ, ngươi đây là...”
Trên khuôn mặt của Tà Vu cốc cốc chủ hiện lên một tia bi thương: “Thân thể của lão phu, đã sớm mục nát, hiện tại, xem như là tia sáng lóe lên đi...
Lúc lão phu cho rằng Tà Vu cốc chúng ta sắp sửa diệt vong, không nghĩ tới, Tần công tử dĩ nhiên đi tới Tà Vu cốc vào lúc này, cho lão phu một đường sinh cơ.
Xem ra thực sự là ông trời thương hại Tà Vu cốc ta.”
“Ngươi nói gì vậy?”
Tần Vô Song nghe vậy quá sợ hãi: “Cái gì diệt vong, Tà Vu cốc xảy ra chuyện gì sao?”
“Một đoạn thời gian trước, lúc lão phu đang bồi dưỡng kim tàm cổ lợi hại nhất, lại bị người ám toán, bị cổ trùng phản phệ, suýt nữa bỏ mình.
Sau đó, người Tà Vu cốc ta, không ngừng lục tục, bởi vì đủ loại nguyên nhân chết đi...
Tần công tử hẳn là biết, người Tà Vu cốc chúng ta, luôn luôn không thích tiếp xúc với người ngoài, người ngoài trong cốc hôm nay, chỉ có ngươi và vị hôn phu Nguyệt Mạc của Nhã nhi.
Như vậy xem ra, lão phu là bị người trong Tà Vu cốc ám toán...
Khi lão phu ý thức được điểm này, lão phu liền tận lực biểu hiện ra một bức hình dạng thân thể rất yếu...
Kết quả, lão phu phát hiện chuyện tộc nhân tử vong càng ngày càng nhiều.
Cho nên lão phu nghĩ đây nhất định là có người cố ý làm ra, nói cách khác, trong Tà Vu cốc ta, nhất định có một kẻ phản bội.”
Tần Vô Song nghe Tà Vu cốc cốc chủ nói, trong đôi mắt không ngừng lóe ra ánh sáng kỳ dị: “Thế nhưng, cốc chủ, vì sao lại có người muốn phản bội Tà Vu cốc...
Thậm chí là tàn sát người một nhà?”
“Này...”
Tà Vu cốc cốc chủ dường như có chút khó xử.
Tần Vô Song cười cười: “Lão cốc chủ, chúng ta từng có vài lần duyên từ nhiều năm trước, hôm nay vừa gặp lại, ngươi lại đem chuyện trọng yếu như thế nói cho Vô Song, chắn hẳn có điều giao phó, cũng có vài phần tín nhiệm Vô Song.
Tục ngữ nói, nghi người thì không dùng người, dùng người thì không nghi người, nếu như lão cốc chủ mong muốn Vô Song làm gì đó, tốt nhất là đem chân tướng sự tình, nói cho Vô Song.”
“Ai...”
Tà Vu cốc cốc chủ thật sâu thở dài một tiếng, lại một lần nữa cảm thán nữ nhi của mình vì sao vô duyên gả cho người này?
“Ta đây cũng là bất đắc dĩ...
Hiện tại toàn bộ Tà Vu cốc, ngoại trừ Nhã Sóc Lam ta ai cũng không tin, Nhã Sóc Lam lại quá mức đơn thuần thiện lương...
Ta vốn tưởng nếu thực không được, để Nguyệt Mạc mang theo Nhã Sóc Lam rời đi cũng tốt, không nghĩ tới, Tần công tử vị khách ngoài ý muốn này, dĩ nhiên mang đến cho ta một tia sinh cơ.”
Tần Vô Song gật đầu: “Ý của cốc chủ là, muốn ta giúp ngươi, tìm ra người phản bội Tà Vu cốc kia?”
Tà Vu cốc cốc chủ nhìn Tần Vô Song: “Đúng vậy, ta nghĩ ngươi cũng sẽ không vô duyên vô cớ đến Tà Vu cốc ta, chỉ cần ngươi giúp ta, vô luận là điều kiện gì, ta đều đáp ứng.”
Tần Vô Song hơi cong lên khóe môi, tự tiếu phi tiếu: “Ý của cốc chủ là, nếu như ta không giúp ngươi lần này, liệu có phải là, vô luận điều kiện gì của ta ngươi cũng sẽ không đáp ứng?”
Tà Vu cốc cốc chủ nghĩ không ra Tần Vô Song lại hỏi như vậy, ngẩn ngơ: “Không... Nếu ngươi không giúp lần này, chỉ cần không phải quá khó khăn, ta vẫn như cũ sẽ đáp ứng điều kiện của ngươi, dù sao, ngươi cũng đã từng cứu Nhã nhi.”
Nghe những lời này của Tà Vu cốc cốc chủ, Tần Vô Song mới triệt để mỉm cười ra: “Chỉ bằng những lời này của cốc chủ, ta sẽ giúp cốc chủ, chỉ là, ta lần này không có nhiều thời gian... Liệu có thể mang về thứ ta cần trước, sau đó trở lại giúp cốc chủ?”
“Ngươi muốn thứ gì?”
“Lam ngân hoa.”
Tần Vô Song không chút nào che giấu, trực tiếp mở miệng.
Lam ngân hoa là thánh vật của Tà Vu cốc, ở trong mắt người bên ngoài là rất khó có được, nhưng ở trong Tà Vu cốc cũng không tính là đồ lạ, cho nên Tần Vô Song vừa dứt lời, Tà Vu cốc lão cốc chủ liền nói: “Lam ngân hoa, Tà Vu cốc ta có rất nhiều, Tần công tử không cần khách khí, chỉ là, thân thể của ta chống đỡ không được lâu, chúng ta tận lực nhanh lên một chút giải quyết việc này, Tần công tử lấy sau thế nào?”
“Này...”
Tần Vô Song có chút khó xử, Vân Khuynh còn đang ở Tần gia chịu đủ dằn vặt chờ lam ngân hoa của hắn, hắn sao có thể tùy tiện dừng lại?
“Tần công tử, không bằng như vậy đi, ba ngày, nếu như trong vòng 3 ngày, chúng ta không tìm được kẻ phản bội, ngươi liền mang theo lam ngân hoa, Nhã Sóc Lam và Nguyệt Mạc rời đi... Như vậy được không, chỉ ba ngày thôi...”
“Được...”
Cùng lắm thì lúc trở về, lại liều mạng chạy đường là được.
Tà Vu cốc cốc chủ nghe thấy Tần Vô Song đáp ứng, trên khuôn mặt tràn đầy nếp nhăn liền thả ra mỉm cười vui sướng, nhưng chưa cười được một hồi liền ho khan, hai tay hắn năm thành nắm tay, đặt ở bên môi, khụ khụ, dĩ nhiên ho ra máu.
“Cốc chủ, ta giúp ngươi bắt mạch một chút.”
Xem ra Tà Vu cốc cốc chủ này, thực sự bệnh rất nặng, Tần Vô Song nhíu mày mở miệng nói.
Tà Vu cốc cốc chủ lắc đầu: “Đây là cổ trùng phản phệ, y thuật là vô dụng...
Ngươi vừa hỏi ta, vì sao có người phản bội...
Có lẽ, chính là vì kim tàm cổ này phản phệ ta...
Đó là biến dị kim tàm cổ từ bậc tiền bối của tộc ta mà bắt đầu bồi dưỡng, thế nhưng kim tàm cổ kia một mực ngủ say, tuy rằng nó không ngừng trở nên lợi hại, thế nhưng lại chưa từng tỉnh dậy.
Bởi vì trong cơ thể nó ẩn dấu lực lượng rất khổng lồ, cho nên tộc nhân đều đoán rằng biến dị kim tàm cổ này sẽ rất lợi hại.
Bình thường người dưỡng kim tàm cổ, rất ít tật bệnh, dưỡng súc vật lớn lên, không sợ tử vong, hơn nữa có thể tụ tài bạo phú, bởi vậy tộc nhân ta còn suy đoán biến dị kim tàm cổ này, có thể kéo dài tuổi thọ, trường sinh bất lão, có thể giúp chủ nhân đạt thành các loại nguyện vọng...
Nói chung, một độc, bị truyền vạn phần thần kỳ, người ngoài Tà Vu cốc nghe vậy liền vẫn luôn tùy thời lẻn vào Tà Vu cốc trộm đi kim tàm cổ kia, người trong tộc, càng trở thành chủ nhân của kim tàm cổ.
Bởi vì ta gần đây lấy máu nuôi dưỡng kim tàm cổ kia, kim tàm cổ sắp tỉnh lại, rất có thể trở thành cổ trùng của ta, cho nên ta mới bị người ám toán...”
“Ra là vậy.”
Tần Vô Song gật đầu, không nghĩ tới, chỉ là một con cổ trùng, dĩ nhiên có thể liên quan đến toàn bộ tồn vong của Tà Vu cốc?
“Nếu như người phản bội, thật là vì biến dị kim tàm cổ, chúng ta trái lại có thể dùng phương pháp dẫn xà xuất động đến kéo người phản bội ra.”
Tà Vu cốc cốc chủ thất vọng thở dài một tiếng: “Tộc nhân của ta, dốc sức nghiên cứu cổ thuật, nhưng cũng không thể vì cổ trùng, tàn sát tộc nhân của mình...
Thực sự là đau lòng, đối với kẻ phản bội kia, ta chỉ muốn lập tức biết hắn là ai, lại sợ biết hắn là người nào...”
“Cốc chủ, ngươi không nên suy nghĩ nhiều, biết đâu người phản bội là người ngoài, không phải tộc nhân của ngươi thì sao.”
Tà Vu cốc cốc chủ lắc đầu: “Người ngoài, chỉ có ngươi và Nguyệt Mạc, ngươi vừa mới đến đây, hài tử Nguyệt Mạc kia ôn hòa lễ, đối với Nhã nhi và ta cũng vô cùng tốt, hắn cũng không hiểu cổ thuật, cầm kim tàm cổ cũng vô dụng...”
“Cốc chủ, nhân tâm cách cái bụng, vẫn là không nên kết luận sớm như vậy, theo ý ta, nữ tế ( con rể) Nguyệt Mạc của ngươi, tương đương quỷ dị.”
C165: Nguy cơ của vô Song
Ngày thứ hai, lão cốc chủ của Tà Vu cốc, liền vì Tần Vô Song đến chuẩn bị yến hội.
Mọi người Tà Vu cốc hiếu khách, tiến hành nghi thức nhiệt liệt hoan nghênh Tần Vô Song.
Sau khi mọi người rượu cơm no đủ, Tà Vu cốc cốc chủ nhìn qua miễn cưỡng xuống giường, vẫn được Nhã Sóc Lam hầu hạ ở bên cạnh liền bắt đầu nói chính sự.
Hắn ho khan vài tiếng, âm thanh náo nhiệt dần dần bị đè xuống, mọi người đều tĩnh lặng lại.
Tà Vu cốc cốc chủ nhìn quét mọi người, sắc mặt tái nhợt ho khan, ho phi thường nghiêm trọng, giống như là sau một khắc lập tức sẽ mất mạng.
“Chắc hẳn...”
Chờ âm thanh ho khan của hắn rốt cục dừng lại, Tà Vu cốc cốc chủ chậm rãi mở miệng nói: “Tất cả mọi người nhớ kỹ, vị Tần công tử này nhiều năm trước từng cứu Nhã nhi.”
Đây là đương nhiên, bằng không người trong cốc, sao có thể tiến hành nhiệt liệt hoan nghênh Tần Vô Song?
“Lần này, Tần công tử đi tới Tà Vu cốc chúng ta là có việc muốn nhờ.”
Nghĩ đến, Tà Vu cốc chúng ta đối đãi bằng hữu từ trước đến nay rất hào phóng, mà Tần công tử là bằng tín vật đến đây, cho nên, ta đã đáp ứng thỉnh cầu của Tần công tử.”
Tà Vu cốc mọi người đều gật đầu, đồng ý với cách làm của Tà Vu cốc cốc chủ, song song cũng nghĩ, yêu cầu của Tần Vô Song hẳn là tương đối dễ thỏa mãn, cho nên cốc chủ mới có thể dễ dàng đáp ứng.
Nhưng có một người lại không nghĩ thế, hắn một mực hiếu kỳ, Tần Vô Song vì sao mà đến.
“Không biết là chuyện gì, khiến người như Tần công tử cũng phải bó tay???”
Lắc lắc rượu ngon màu cam trong chén, trên khuôn mặt anh tuấn hơi lộ vẻ cuồng dã của Nguyệt Mạc, mang theo nụ cười nghiền ngẫm, nhàn nhạt hỏi.
Tà Vu cốc cốc chủ suy nghĩ sâu xa liếc nhìn Nguyệt Mạc, xem ra Tần Vô Song nói rất đúng, Nguyệt Mạc nhìn qua, đích xác có chút kỳ quái.
Đáng tiếc hắn năm xưa lại đơn giản đem nữ nhi của hắn gả cho người ngoài này...
Tuy rằng phần lớn nguyên nhân là do nữ nhi hắn thích nam nhân này.
Trên khuôn mặt miễn cưỡng lộ ra dáng cười, Tần Vô Song còn chưa trả lời, Tà Vu cốc cốc chủ liền nói: “Tần công tử lần này đến, là muốn thỉnh chúng ta hai thứ.”
Tần Vô Song ngạc nhiên trợn to mắt.
Hắn nhớ kỹ, hắn rõ ràng chỉ nói muốn lam ngân hoa, vì sao Tà Vu cốc cốc chủ lại nói hắn muốn hai thứ???
Lẽ nào tự lão cốc chủ đã có kế hoạch???
Đem toàn bộ nghi hoặc áp xuống đáy lòng, nét mặt Tần Vô Song như trước mang theo mỉm cười ôn nhuận, yên lặng đợi đáp án của lão cốc chủ.
“Một thứ, là thánh hoa của Tà Vu cốc là chúng ta, lam ngân hoa.”
Mọi người đều gật đầu đồng ý, phía trước đã nói qua, lam ngân hoa, người ở bên ngoài xem ra, là thứ cực kỳ khó có được, nhưng ở trong Tà Vu cốc, cũng chỉ là thứ thông thường.
“Thứ hai, đó là, kim tàm cổ.”
Lão cốc chủ Tà Vu cốc vừa nói ra những lời này, cố ý nhìn quét bốn phía, phát hiện sắc mặt rất nhiều người đều là vô cùng kinh ngạc, nhưng cũng không đưa ra ý kiến phản đối.
Mà Nguyệt Mạc còn lại là đôi mắt hơi buông xuống, nhìn rượu ngon trên tay hắn, một bộ hình dạng có chút suy nghĩ.
Dù sao, mỗi người trong Tà Vu cốc, đều biết cổ thuật, tuy rằng kim tàm cổ rất lợi hại, nhưng ở trong Tà Vu cốc, cũng không tính là thứ hiếm lạ, cho dù đáp ứng đưa cho Tần Vô Song một con, hẳn là cũng không quá đáng ngại.
Tần Vô Song còn lại là gật đầu, trong ánh mắt xuất hiện hiểu rõ.
Xem ra Tà Vu cốc cốc chủ là muốn ném củ khoai lang bỏng tay cho hắn.
Thế nhưng, nếu đã đáp ứng hỗ trợ, ném cho hắn cũng không sao, hắn nhận là được.
Quả nhiên, lập tức, lão cốc chủ liền mở miệng nói: “Bởi vậy, ta quyết định đem bảo bối trong tộc chúng ta, biến dị kim tàm cổ đưa cho Tần công tử.”
“Cái gì???”
“Cốc chủ, làm như vậy không được...”
Hắn vừa ra lời này, mọi người ở đây biến sắc, hiển nhiên là đều không muốn.
Chỉ có Nhã Sóc Lam không có một tia phản ứng, đám cổ của tộc nhân ở trong mắt nàng, trên cơ bản đều là lợi hại.
Hơn nữa nếu muốn tặng cho Tần Vô Song, tự nhiên phải đưa tốt nhất.
“Cốc chủ, tâm ý báo ân của ngươi chúng ta có thể hiểu, thế nhưng cốc chủ, biến dị kim tàm cổ kia, dù sao cũng là từ tổ tiên chúng ta vẫn luôn đào tạo đi ra, sao có thể nói cho là cho???”
Đám người thế hệ trước của Tà Vu cốc kiên quyết không đồng ý.
“Mọi người yên lặng một chút.”
Tà Vu cốc cốc chủ lớn tiếng nói: “Kỳ thực, lựa chọn đem biến dị kim tàm cổ đưa cho Tần công tử, ta còn có suy nghĩ khác.”
Nhìn mọi người ở chung quanh, Tà Vu cốc cốc chủ nói: “Từ khi tin tức trong cốc ta có biến dị kim tàm cổ bị truyền đi ra ngoài, liền có rất nhiều người đến dò xét Tà Vu cốc, quấy nhiễu chúng ta không được an bình, một khoảng thời gian trước, trong cốc chúng ta càng là chẳng biết tại sao chết đi không ít người.
Bởi vậy, ta hoài nghi biến dị kim tàm cổ kia tồn tại, làm cổ thần chúng ta tức giận, hơn nữa để người trong cốc được an bình, ta nghĩ, đem biến dị kim tàm cổ tặng đi, là biện pháp tốt nhất.”
Một phen nói này của Tà Vu cốc lão cốc chủ, làm cho người của Tà Vu cốc lãnh tĩnh, đều bắt đầu trầm tư lời lão cốc chủ nói.
Nguyệt Mạc còn lại là siết chặt ngón tay, ngón tay nắm lên ly rượu mơ hồ trở nên trắng, mím mím môi, đôi mắt nửa híp, nhìn Tần Vô Song.
Tần Vô Song dường như cảm thấy, nâng mắt nhìn hắn, đưa cho hắn một nụ cười khiêm tốn.
Phải thừa nhận, Tần Vô Song tuấn mỹ, nụ cười của hắn, đối với bất luận kẻ nào mà nói, đều có lực sát thương cường đại, ngay cả Nguyệt Mạc nhìn đều nhịn không được ngây người ngẩn ngơ.
Trong lòng dâng lên một cỗ tình tự kỳ quái, tâm tình Nguyệt Mạc trầm tĩnh lại, khóe miệng chậm rãi cong lên dáng cười nghiền ngẫm.
“Cốc chủ nói rất đúng, như vậy, chúng ta liền không có ý kiến, cốc chủ trực tiếp đem biến dị kim tàm cổ đưa cho Tần công tử đi. Chúng ta chỉ là có chút tiếc nuối nhìn không thấy hình dạng lúc biến dị kim tàm cổ tỉnh lại mà thôi.”
Người Tà Vu cốc, không thích tiếp xúc với người ngoài, chỉ tình nguyện bình tĩnh sinh hoạt, say mê cổ thuật, cho nên đối với biến dị kim tàm cổ cũng không có sản sinh chấp nhất quá lớn, bọn họ duy nhất tiếc nuối, là không thấy được chân chính hình dạng của biến dị kim tàm cổ.
“Nếu như tất cả mọi người không có ý kiến, ta liền đem lam ngân hoa và biến dị kim tàm cổ đưa cho Tần công tử, Tần công tử còn có bệnh nhân đang đợi dược của hắn, sau đó, chúng ta liền tiễn biệt Tần công tử.”
Lão cốc chủ nói xong bởi vì thân thể không khỏe mà lui trước.
Tần Vô Song thoáng trầm tư nửa khắc, mượn cớ đi thu thập hành lý cũng rời đi.
Nguyệt Mạc còn lại là ngồi bên cạnh Nhã Sóc Lam, một ngụm một ngụm liên tiếp không ngừng uống rượu.
Sau khi Tần Vô Song rời khỏi yếu tiệc liền lập tức đi tìm lão cốc chủ: “Ý vừa rồi của Cốc chủ là???”
Tà Vu cốc cốc chủ nói: “Hôm qua Tần công tử không phải nói dùng biện pháp dẫn xà xuất động sao? Một hồi nữa Tần công tử mang theo lam ngân hoa và biến dị kim tàm cổ rời đi, ta sẽ để một ít tộc nhân ẩn nấp ở phía sau đi theo ngươi, ta nghĩ người phản bội kia, nếu như thật sự muốn biến dị kim tàm cổ, tất sẽ ở trên đường chặn cướp ngươi.”
Tần Vô Song nhíu nhíu mày, có chút bất mãn với chuyện lão cốc chủ tự ý chủ trương, thế nhưng hắn vẫn gật đầu nói được.
Lão cốc chủ vẻ mặt xấu hổ, nói với Tần Vô Song: “Chỉ là, cứ như vậy Tần công tử sẽ phi thường nguy hiểm...
Làm khó Tần công tử, Tà Vu cốc qua kiếp nạn này nhất định sẽ không quên ân công tử.”
Tần Vô Song khoát tay áo: “Lão cốc chủ không cần khách khí, lam ngân hoa này cũng là vì người ta yêu nhất mà cầu, Tà Vu cốc đem lam ngân hoa cho ta, cũng là giúp ta rất nhiều.”
“Người yêu nhất???”
Lão cốc chủ có chút phiền muộn, hắn nhớ tới suy đoán của Tần Vô Song, nếu là, người phản bội kia không phải tộc nhân, mà là con rể Nguyệt Mạc của hắn, vậy Nhã Sóc Lam sau đó phải làm sao đây???
Hắn vốn nghĩ đem Nhã Sóc Lam giao phó cho Tần Vô Song, đáng tiếc, Tần Vô Song đã có người thương.
Chốc lát, Tần Vô Song bái biệt mọi người Tà Vu cốc, mang theo lam ngân hoa và biến dị kim tàm cổ xuất phát.
Ra khỏi Tà Vu cốc đó là cát vàng đầy trời.
Tần Vô Song một mình một người, dùng tuyệt đỉnh khinh công, hăng hái lướt trên cát vàng, hắn thật sự rất nhớ nhà.
Dọc theo đường đi không có nửa điểm động tĩnh, Tần Vô Song hầu như phải hoài nghi, suy đoán của lão cốc chủ xảy ra sai lầm.
Thẳng đến khi hắn gần rời khỏi một mảnh cát vàng của Liệt Phong quốc, đi tới sát biên giới hoang mạc, một tiếng hót dài từ trên bầu trời truyền đến.
Tần Vô Song chậm rãi dừng lại, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.
Quả nhiên là hắn, Nguyệt Mạc, quần áo lục y, tay cầm ngân tiêu, cưỡi trên phi ưng cực lớn.
Nét mặt Tần Vô Song lộ ra dáng cười thờ ơ, nhìn Nguyệt Mạc: “Nguyệt công tử, chúng ta đã nói tạm biệt, ngươi đuổi theo như vậy, là có chuyện quan trọng gì sao???”
Trên khuôn mặt anh tuấn của Nguyệt Mạc mang theo nụ cười giống hệt, hắn dùng ngân tiêu cầm trong tay phải gõ lên tay trái, từ trên người phi ưng cực lớn ưu nhã bước xuống, chậm rãi đi về phía Tần Vô Song: “Tần công tử, chúng ta đều là người thông minh, người sáng mắt không nói tiếng lóng, đem biến dị kim tàm cổ lưu lại, ta tha cho ngươi một mạng.”
Nghe hắn vừa nói như thế, Tần Vô Song thở dài lắc đầu: “Quả thật là ngươi, Nguyệt Mạc, ngươi làm như vậy, không thấy có lỗi với Nhã nhi sao???”
Nguyệt Mạc hơi cong môi, khóe miệng hiện lên dáng cười tà nịnh: “Ta sao phải thấy có lỗi với nàng? Chỉ là một xuẩn nữ nhân vô tri ngu ngốc mà thôi, nếu như là ngươi...
Nói không chừng, ta còn nguyện ý cho ngươi sống yên ổn ở lại Tà Vu cốc...”
Gân xanh trên trán Tần Vô Song nảy lên, tuy rằng khuôn mặt hắn có chút quá mức tuấn mỹ, thế nhưng, còn chưa có ai đùa giỡn hắn như vậy, trong lòng giận dữ, nhưng nét mặt Tần Vô Song lại cười càng thêm ôn hòa: “Ta đã nói qua, ta muốn đem mấy thứ này trở lại cứu người ta yêu nhất, tự nhiên là không thể để lại cho ngươi.”
“Như vậy, ngươi là muốn ra tay?”
Nguyệt Mạc nhíu mày: “Tần Vô Song, ta phải thừa nhận, ngươi lợi hại hơn ta nhiều, đáng tiếc...
Ta tuy rằng không am hiểu cổ thuật giống như người của Tà Vu cốc, thế nhưng các loại độc gì đó, ta còn biết dùng...
Ngươi xem, ta đối với ngươi rất tốt, đúng hay không???
Chí ít, ta để ngươi đi tới biên giới Liệt Phong quốc, thấy được ốc đảo phía trước...
Liếc nhìn lần cuối đi, sau đó, ngươi sẽ phải ở lại Liệt Phong quốc theo ta trải qua quãng đời còn lại.”
Bạn thấy sao?