Edit: Huyết Vũ
C181: Tạm thời trì hoãn
"Tiểu Khuynh..."
Liên Duyệt vội vã đỡ Vân Khuynh, Vân Khuynh chỉ kịp đáp lại một tiếng tỷ liền rơi vào một mảnh bóng tối.
Liên Duyệt không hiểu y thuật, nàng đến từ hiện đại cảm thấy việc ghi nhớ các loại dược thảo tương đương phiền phức, cho nên nàng từ nhỏ liền từ chối học y, lúc này nàng lại hối hận không gì sánh được.
Nói như thế nào Vân Khuynh cũng là một người nam tử, thân thể Liên Duyệt lại xinh xắn bé nhỏ, cho nên nàng đỡ Vân Khuynh có chút bất tiện, nhưng cũng may nàng còn có chút võ công khí lực không nhỏ.
Đem Vân Khuynh dìu đến trên giường, nàng liền kinh hoảng đi gọi đại phu.
Dù sao Vân Khuynh hiện tại không giống người bình thường, y mang thai, tâm tình trải qua thay đổi quá nhanh, ưu tư quá độ, cũng khó trách thân thể vốn đã không phải rất khỏe mạnh ngã xuống.
May là Liên Duyệt gặp được Tần Du Hàn tới tìm nàng, hai người sai người đi gọi đại phu, còn mình thì coi giữ bên người Vân Khuynh.
Sắc mặt Tần Du Hàn có chút xấu xí: "Ngay từ đầu, ta đã nói loại ý nghĩ này của ngươi quá ngây thơ, cũng có chút hồ đồ, hiện tại cái dạng này, càng hỏng bét."
Liên Duyệt có chút ủy khuất: "Vậy ngươi nghĩ nên làm thế nào mới tốt?"
Tần Du Hàn đỡ trán thở dài: "Đúng là nghiệt duyên, nếu như không có Vân Khuynh này, Vô Song và Vô Phong cũng sẽ không đi tới loại tình trạng ngày hôm nay."
Liên Duyệt nghe vậy nhíu nhíu mày, mắt lạnh lườm Tần Du Hàn: "Không có tiểu Khuynh, ngươi cũng không có tiểu tôn tử."
Tần Du Hàn nghe vậy hô hấp cứng lại.
Liên Duyệt mang theo một chút cảnh cáo nhìn Tần Du Hàn: "Không được chỉ trích tiểu Khuynh, lại càng không được làm bất cứ chuyện gì thương tổn tiểu Khuynh."
Tần Du Hàn sờ sờ mũi mình: "Vân Khuynh này quả nhiên là... Nương tử ngươi mới vài ngày liền đem cả trái tim nghiêng về phía y."
Nhận thấy ghen tuông trong lời nói của hắn, Liên Duyệt giật mình, chậm rãi lộ ra nụ cười đầu tiên của ngày hôm nay, cầm tay Tần Du Hàn: "Tiểu Khuynh là một hài tử đáng thương."
Chân chính tính ra, Vân Khuynh và nàng có lẽ là quen biết sớm nhất cũng là thân cận nhất, nàng không bất công y, ai bất công cho y?
Tần Du Hàn nhún nhún vai, hắn mặc kệ Vân Khuynh là một người thế nào, dù sao hiện tại hắn vẫn có thể dễ dàng tha thứ cho Vân Khuynh.
Nể mặt Liên Duyệt, hắn cũng có thể lui bước, để Liên Duyệt và Tần Vô Phong tranh thủ đến kết quả bọn họ muốn.
Thế nhưng, nếu sau một đoạn thời gian rất dài, Tần Vô Song, Tần Vô Phong, Vân Khuynh mấy người vẫn như hiện tại, hoặc là Tần Vô Phong và Tần Vô Song thực sự vì Vân Khuynh mà trở mặt thành thù, vậy hắn cũng không dám khẳng định mình nhất định có thể tiếp tục tha thứ.
Thế nhưng, Tần Du Hàn híp híp mắt, trước khi hài tử trong bụng Vân Khuynh được sinh hạ, hắn tuyệt sẽ không hành động thiếu suy nghĩ.
Hắn nâng nâng cằm, chỉ hướng Vân Khuynh, nói với Liên Duyệt: "Y như vậy, có muốn thông tri cho Vô Song chúng nó không?"
Liên Duyệt ngẩn ra, trầm tư nửa ngày: "Vẫn là để sau đi, để đại phu xem xem thế nào...
Hiện tại hai đứa vốn đã không bình tĩnh, nếu như biết được tình huống của tiểu Khuynh, nói không chừng chúng nó còn có thể đem trạng huống của tiểu Khuynh đổ lên đầu người còn lại...
Vậy chẳng phải là tăng thêm mâu thuẫn, khiến sự tình càng thêm phức tạp sao?"
Tần Du Hàn hừ lạnh một tiếng, cực kỳ bất mãn: "Cho nên, ngươi sẽ nhận lấy trách nhiệm chăm sóc y đúng không?"
Vân Khuynh đáng ghét, vì y, nương tử của hắn đã rất lâu không có toàn tâm toàn ý giao trái tim đặt trên người hắn.
Liên Duyệt bất đắc dĩ thở dài, nam nhân này, tuổi tác như vậy, sao lại còn hẹp hòi như thế, không phải là chăm sóc một người tiểu bối sao?
"Nói như thế nào y cũng là bạn đời của nhi tử ngươi, đa của tôn tử ngươi."
Tần Du Hàn lần thứ hai im miệng.
Hắn là tương đương muốn tôn tử, mắt thấy bạn tốt từng bước từng bước đều có tôn nhi tôn nữ, các nhi tử của hắn lại chỉ có Tần Vô Song thành hôn.
Năm nay trở về, bọn họ còn dự định bức hôn Tần Vô Phong, không nghĩ tới lại xảy ra trạng huống như vậy.
Lúc sau, đại phu không đến, nhưng thật ra Liên Cừ và Bạch Khuynh Vận đã trở về.
Liên Cừ từ chỗ Tần phủ lão quản gia nghe được chuyện của Vân Khuynh, Tần Vô Song và Tần Vô Phong ba người.
Hắn một chút cũng không ngoài ý muốn, chỉ là thở dài thật sâu một tiếng.
Trước đây rất lâu, hắn đã đoán được kết cục như vậy.
Hắn xem qua tướng tay cho Vân Khuynh, biết y mệnh phạm đào hoa, tình trái vô số, Tần gia huynh đệ chạy trời không khỏi nắng.
Đáng tiếc hắn hôm nay không biết dự định của Vân Khuynh ba người bọn họ, hắn chỉ mong, việc này có thể hòa bình giải quyết.
Về đến nhà còn chưa kịp nghỉ ngơi, lúc có được tin tức Vân Khuynh té xỉu muốn tìm đại phu, Liên Cừ lập tức ngăn cản người hầu muốn đi ra ngoài tìm đại phu, vội vã chạy tới chỗ Vân Khuynh.
Khi Liên Cừ thấy khuôn mặt tuyệt mỹ tiều tụy của Vân Khuynh, tâm tư có chút phức tạp, cũng có chút nghi hoặc.
Tình, rốt cuộc là thứ gì?
Có thể khiến một người trở nên tiều tụy như thế, có thể khiến Tần Vô Phong lý trí làm ra loại chuyện không lãnh tĩnh như vậy, có thể khiến Tần Vô Song bất chấp kính trọng ca ca của mình, dùng nắm đấm đánh về phía ca ca hắn.
May là.
May là hắn từng ăn 'Tỏa tình thảo', vô tình vô ái, đảo cũng có được một thân ung dung.
Sau khi bắt mạch cho Vân Khuynh, Liên Cừ cau mày.
"Thế nào?"
Liên Duyệt có chút lo lắng hỏi.
Tần Du Hàn bởi vì lo lắng hài tử trong bụng Vân Khuynh, cũng là vẻ mặt chờ đợi chờ đáp án của Liên Cừ.
Liên Cừ lần thứ hai thở dài một tiếng: "Duyệt cô cô, Vân Khuynh hôm nay đại hỉ lại đại bi, tâm tình phập phồng quá lớn, tích tụ vu tâm, ưu tư quá độ, mạch đập hỗn loạn, thân thể suy yếu, lại có chút động thai khí.
Tuy rằng hiện nay không quá đáng ngại, nhưng cũng chỉ có thể chậm rãi, từ từ bồi dưỡng, nếu như tâm tình của y vẫn cứ u buồn, vậy không chỉ ảnh hưởng tới thân thể y, mà còn liên lụy đến anh nhi trong cơ thể.
Đặc biệt, mấy ngày nữa, ta muốn giải cổ độc 'Tử ô cổ', khi đó đặc biệt gian nan, lấy thân thể hiện tại của Vân Khuynh, rất khó chống đỡ."
Liên Duyệt trừng lớn hai mắt: "Này còn kêu không quá đáng ngại?
Chết tiệt, loại tình huống hiện tại, có ai là không quấn quýt?
Chúng ta làm sao có thể cải thiện tâm tình cho y đây?"
Liên Cừ cẩn thận kéo dịch chăn bông cho Vân Khuynh, viết xuống đơn thuốc, sau khi đưa cho thiếp thân tiểu tư nghênh đón mình trở về để đi sắc thuốc, hắn nghiêm mặt nhìn Tần Du Hàn và Liên Duyệt: "Không biết cô cô và cô phụ suy nghĩ thế nào về cảm tình của Vô Phong biểu ca và Vân Khuynh...
Các ngươi lại dự định làm như thế nào?"
Tần Du Hàn đem ánh mắt dời sang một bên: "Ta không biết, lấy ý kiến cô cô ngươi làm chủ."
Liên Duyệt hơi nhíu lại lông mày mảnh khảnh, mang theo vài phần ưu sầu: "Ta muốn thành toàn Vô Phong... Tuy rằng rất khó."
Đối với cô cô này, Liên Cừ cũng hiểu vài phần, hắn hơi ngưng mi suy nghĩ một chút, liền hiểu ý của Liên Duyệt: "Cô cô là nói, để Vô Phong biểu ca và Vô Song biểu đệ cùng chăm sóc Vân Khuynh?"
Hắn nói có chút kín đáo uyển chuyển, nhưng đích thật là ý tứ kia.
Liên Duyệt gật đầu: "Đúng vậy, chỉ là, rất khó. Vô Song nhìn qua, phản ứng rất kích động cũng rất kịch liệt."
Liên Cừ có thể tưởng tượng ra tâm tình và phản ứng của Tần Vô Song, dù sao không duyên cớ bỗng dưng phải đem thê tử của mình chia xẻ cho người khác, là một nam nhân, cũng sẽ không đơn giản khuất phục.
"Loại phương pháp này vẫn có thể xem là một ý tốt, thế nhưng thân thể và trạng huống hiện tại của Vân Khuynh, vẫn chịu không nổi bất cứ ngoài ý muốn nào...
Ta là nói, chúng ta phải nghĩ biện pháp đem vấn đề cảm tình giữa ba người bọn họ đè xuống trước, chí ít chờ ta giải xong cổ độc cho Vân Khuynh, hoặc là đợi đến khi Vân Khuynh sinh hạ hài tử xong, lại bàn chuyện này."
"Hai thằng nhóc kia... Đã sớm mất đi lý trí, một người nhất định phải gia nhập vào trong, một người nhất định phải bảo vệ quyền lợi của mình, mỗi người đem gai góc toàn thân dựng thẳng đứng, ai tới gần cũng không được, bọn họ có thể nghe lời ai khuyên?"
Liên Cừ ngưng mi trầm tư: "Giao cho ta đi, bắt đầu từ hôm nay, ta tiếp nhận mọi việc chiếu cố Vân Khuynh, tạm thời làm chủ trị đại phu cho Vân Khuynh.
Đại phu lớn nhất, bọn họ nếu thật sự yêu Vân Khuynh, thật sự suy nghĩ cho thân thể Vân Khuynh, nhất định phải nghe ta."
Liên Duyệt nghe vậy, đôi mắt sáng lên: "Đúng vậy, như vậy có thể đem việc này trì hoãn, cũng có thể để cho bọn hắn có đủ thời gian để bình tĩnh tự hỏi, trong khoảng thời gian này chúng ta còn có thể tiến hành khuyên bảo với bọn họ."
Nét mặt thanh nhã tuấn dật của Liên Cừ lộ ra một tia cười: "Ta trước đó sẽ thuyết phục bọn họ phối hợp giúp Vân Khuynh khôi phục khỏe mạnh, sau đó ta sẽ tận lực điều tiết thân thể của Vân Khuynh, cái khác, phải nhờ vào cô cô các ngươi, cùng với nỗ lực của chính họ."
Liên Duyệt gật đầu: "Nghe vậy, tiểu Cừ không phản đối quyết định của ta, vì sao vậy?"
Liên Cừ hơi thở dài một tiếng, ánh mắt xa xôi: "Ta không phản đối, chỉ là bởi vì, yêu và không yêu chỉ là chuyện giữa bọn hắn, nếu như giữa Vô Phong biểu ca và Vô Song biểu đệ cùng với Vân Khuynh xác thực có tình, vậy cũng không phải không tốt.
Dù sao, thế sự khó liệu, nhân sinh khổ đoản, có thể sống thoải mái tự tại, liền tận lực sống thoải mái tự tại.
Dùng quá nhiều thời giờ đi quấn quýt chuyện vô vị nào đó, là một loại lãng phí sinh mệnh, mục đích của chúng ta, chỉ là mong muốn bọn họ vui sướng, bất luận thế nào, bọn họ hạnh phúc là được rồi."
"Đúng vậy."
Liên Duyệt cũng thở dài một tiếng: "Mặc kệ lựa chọn thế nào, điểm xuất phát của chúng ta đều là mong muốn bọn họ hạnh phúc.
Trong việc này, dễ dàng hiểu lầm chúng ta nhất, chính là Vô Song.
Mong muốn, hắn có thể hiểu được chỗ khó xử của chúng ta."
C182: Liên Cừ khuyên bảo
Trên thực tế Tần Vô Song một chút cũng không hiểu Liên Duyệt mấy người khó xử, hoặc là nói hắn không thể tỉnh táo tự hỏi bọn họ khó xử.
Lãnh tĩnh hắn nói, cũng không phải là chân chính lãnh tĩnh, mà là một người uống rượu giải sầu.
Chỉ cần vừa nghĩ đến chuyện Vân Khuynh và Tần Vô Phong phản bội hắn, hắn liền cảm thấy tâm phiền ý loạn, nào còn có tâm lãnh tĩnh đi suy nghĩ sâu xa.
Bản thân hắn muốn uống say, nhưng thế nào cũng uống không say, trái lại là càng uống càng thanh tỉnh, càng uống càng thống khổ.
Cứ thế đêm khuya, Tần Vô Song rốt cục ngồi không yên, ném vỡ bình rượu trong tay muốn đi tìm Vân Khuynh.
Tiếc rằng, lại ăn phải bế môn canh. (*)
(*) bế môn canh: Từ chối không cho khách vào nhà gọi là cho khách ăn canh bế môn (canh đóng cửa).
"Nhị công tử, thuộc hạ nhận mệnh phu nhân và biểu thiếu gia, không thể để đại công tử và nhị công tử một mình đi vào."
Ngăn cản Tần Vô Song, là nữ nhân duy nhất trong lục đại ảnh vệ, Long Liễm.
Trên khuôn mặt lạnh lùng của Long Liễm không có một chút biểu tình, như cũ lặp lại: "Thỉnh nhị công tử dừng lại."
Nếu nói Tần gia, những người dám không mua sổ sách của Tần Vô Song, đếm trên đầu ngón tay, cũng chỉ có mấy người.
Vừa lúc Long Liễm đứng đầu lục đại ảnh vệ là một trong số đó.
Đây chính là nguyên nhân quan trọng Liên Duyệt để Long Liễm canh giữ ngăn người.
Lúc này Long Liễm bất kính, ở trong mắt Tần Vô Song rõ ràng là thay đổi vị đạo.
"Toàn bộ Tần gia, quả nhiên là tất cả đều không đem ta đặt vào trong mắt sao?
Phụ mẫu không coi ta là nhi tử, ca ca không coi ta là đệ đệ, ngươi cũng không coi ta là chủ tử sao?
Long Liễm, ta lặp lại lần cuối, tránh ra, bằng không sẽ không khách khí với ngươi."
"Vô Song biểu đệ của ta..."
Thanh âm thanh linh của Liên Cừ từ phía sau Tần Vô Song truyền đến, ở trong bóng đêm, dường như mang theo vài phần mờ ảo: "Từ lúc nào trở nên táo bạo như thế?"
Tần Vô Song hơi quay đầu, trông thấy Liên Cừ áo trắng từ trong đêm đen bước ra.
Trên khuôn mặt thanh tú lịch sự tao nhã của hắn mang theo vài phần đạm cười, nói với Long Liễm: "Cô nương gia, vẫn là nghỉ ngơi sớm một chút mới tốt, ở đây giao cho ta là được."
Long Liễm cũng không nói nhiều, trực tiếp gật đầu thả người nhảy vào trong bóng tối, phụng mệnh Liên Duyệt, từ hôm nay trở đi, nàng sẽ không nhận mệnh lệnh của Tần gia tam huynh đệ, chỉ nghe Liên Cừ và Vân Khuynh.
Đương nhiên, Vân Khuynh không biết việc này, nàng chỉ là từ một nơi bí mật gần đó vì Liên Duyệt bảo vệ Vân Khuynh.
"Vô Song biểu đệ, là tới xem Vân Khuynh đúng không."
Liên Cừ tư thái nhanh nhẹn, động tác tiêu sái, ánh mắt mang theo ý cười nhìn Tần Vô Song.
Dường như hắn không biết chút nào tâm tình ác liệt cùng với tình tự cực độ không ổn định lúc này của Tần Vô Song.
Cũng may vị trí Vân Khuynh ở trong lòng Tần Vô Song rất quan trọng, vừa nhìn thấy Liên Cừ, Tần Vô Song liền nghĩ tới cổ độc.
"Biểu ca, ngươi đã trở về."
Liên Cừ gật đầu: "Đúng vậy, tính tính ngày, cũng nên giải cổ độc cho Vân Khuynh.
Chỉ là biểu ca nghe nói Vô Song mang theo nữ nhi Tà Vu cốc cốc chủ trở về, lúc nào có rảnh Vô Song liền giới thiệu chúng ta một chút, để chúng ta giao lưu một chút cổ thuật."
Liên Cừ thích yên tĩnh, không thích tiếp xúc với người ngoài, càng đừng nói là muốn chủ động quen biết người khác, hôm nay nói như vậy là lần đầu, Tần Vô Song tự nhiên sẽ không cự tuyệt: "Nhất định... Biểu ca, ngươi trở về có gặp qua Khuynh nhi không, có nhìn cổ độc trong thân thể y một cái hay không?"
"Nói đến cái này..."
Đạm cười trên mặt Liên Cừ rút đi, hơi thở dài một tiếng.
Thấy vậy, tư tự lung tung lộn xộn gì đó trong đầu Tần Vô Song đều bị ném bay, hắn chăm chú nhìn Liên Cừ: "Vì sao vẻ mặt biểu ca lại như vậy, lẽ nào thân thể Khuynh nhi?"
Trong đôi mắt thanh u của Liên Cừ ẩn ý nhìn Tần Vô Song, Tần Vô Song lập tức hết sức chăm chú nhìn hắn đợi hắn giải đáp.
"Hôm nay ta vừa trở về, liền tới chỗ Vân Khuynh.
Vân Khuynh y, tâm tình đại hỉ đại bi, tích tụ vu tâm, ưu tư quá độ, động thai khí không nói, thân thể cũng yếu đi rất nhiều."
"Cái gì?"
Tần Vô Song kinh hô một tiếng: "Như vậy, như vậy, hiện tại Khuynh nhi chẳng phải là rất nguy hiểm?"
Liên Cừ gật đầu: "Muốn giải 'Tử ô cổ', cần phải đem cổ trùng rút ra khỏi thân thể y, đó là một quá trình dài dòng mà thống khổ, lấy trạng huống thân thể hiện tại của Vân Khuynh..."
Liên Cừ nói đến đây dừng một chút, thở dài một tiếng: "Sợ là rất khó chống đỡ."
"Không... Sao lại thế, sao có thể?"
Tần Vô Song bị lời Liên Cừ nói có chút ngẩn người, đáy lòng hắn, vô luận như thế nào cũng không tin, cũng cự tuyệt tin tưởng chuyện tàn nhẫn như vậy.
Liên Cừ nhìn hắn đầy mặt không tín nhiệm, đi tới phía trước, đẩy ra cửa phòng nói: "Không tin chính ngươi tiến đến chẩn bệnh cho y một chút, ta tin tưởng, ngoại trừ cổ độc ra, trạng huống khác của Vân Khuynh ngươi đều chẩn ra được."
Tần Vô Song đột nhiên có chút sợ hãi bước vào trong phòng kia, hắn sợ lời Liên Cừ nói chính là sự thực, mà rõ ràng, hắn thực sự rất muốn rất muốn gặp, biết được trạng huống của Vân Khuynh.
"Mau vào đi."
Thấy Tần Vô Song do dự, Liên Cừ lập tức mở miệng giục.
Tần Vô Song cuối cùng vẫn là mang theo mùi rượu đầy người đi vào.
Ngọn đèn dầu trong phòng như lớn bằng hạt đậu, ánh sáng mờ nhạt chiếu đầy gian nhà.
Liên Cừ dẫn Tần Vô Song nhìn về phía Vân Khuynh hô hấp yếu ớt ở trên giường, sắc mặt Vân Khuynh tái nhợt, lông mày nhíu chặt, vẻ mặt mang theo vài phần thống khổ, cho dù đang ngủ y cũng không thể ngủ an ổn.
Không cần bắt mạch, chỉ cần liếc mắt, Tần Vô Song liền nhìn ra y bất an và tiều tụy.
Tần Vô Song giật mình đứng tại chỗ, trong lòng đau nhức, sáng sớm nhìn thấy, thiên hạ vẫn còn nói nói cười cười, tại sao lại đột nhiên biến thành cái dạng này?
Liên Cừ nhìn sắc mặt hắn, nhẹ giọng nói: "Ta nghĩ chính ngươi cũng biết Vân Khuynh rốt cuộc đang lo lắng chuyện gì."
Thân thể Tần Vô Song chấn động.
Vân Khuynh đang lo lắng cái gì?
Hắn tự nhiên biết, thế nhưng...
Thế nhưng, ngay cả tâm của hắn cũng loạn thành một đoàn, hắn có thể làm cái gì cho Vân Khuynh?
Liên Cừ lôi kéo Tần Vô Song, kéo hắn ra khỏi buồng trong, ngồi ở trước bàn, trịnh trọng mở miệng: "Ta vừa nói cho ngươi, tình huống của Vân Khuynh, cũng không phải nói láo đe doạ, chúng ta phải để tình huống của Vân Khuynh chuyển biến tốt đẹp hơn.
Bằng không ta thật sợ vào lúc giải 'Tử ô cổ' sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn."
Tần Vô Song biết ý Liên Cừ, thế nhưng, hắn không biết Liên Cừ vì sao lại nói như vậy, hắn cũng không biết nguyên nhân Liên Cừ nói như vậy là cái gì.
Hắn đầy mặt mờ mịt nhìn Liên Cừ: "Ý của biểu ca là?"
"Đừng ép Vân Khuynh."
Liên Cừ thở dài nói: "Không thể tiếp tục để Vân Khuynh lo lắng, Vô Song biểu đệ, phải biết rằng, hiện tại chuyện gì, cũng không quan trọng bằng thân thể Vân Khuynh và hài tử trong bụng y."
Tần Vô Song vô ý thức trừng lớn hai mắt.
"Nhưng ta..."
Liên Cừ nâng tay cắt đứt lời hắn: "Ta mặc kệ ngươi có chuyện quan trọng gì, ngươi phải trì hoãn, vì hài tử của ngươi, vì Vân Khuynh. Ngươi phải dứt bỏ chuyện này trước.
Tất cả, đều chờ Vân Khuynh bình an sinh hạ hài tử rồi nói sau."
"Ta..."
Tần Vô Song dường như còn muốn nói ra suy nghĩ của mình.
Sắc mặt Liên Cừ càng thêm nghiêm túc: "Tâm tư của Vân Khuynh, đơn giản chính là vòng quang trên người ngươi, để không cho y lo lắng sâu thêm, Vô Song biểu đệ, trước khi trạng huống Vân Khuynh chuyển biến tốt đẹp, ngươi tốt nhất không nên tới thăm Vân Khuynh."
"Cái gì!!!"
Tần Vô Song nổi giận: "Biểu ca, ngươi dựa vào cái gì không cho ta gặp Khuynh nhi, ta là tướng công của y, ngươi sao có thể không cho chúng ta gặp mặt..."
"Vô Song biểu đệ."
Ngay cả sắc mặt Liên Cừ ngưng trọng, nhưng thanh âm hắn vẫn là không nhanh không chậm, không lạnh không nóng: "Nếu như, ngươi không muốn để ta giải cổ độc cho Vân Khuynh, muốn nhìn y và hài tử của ngươi một xác hai mạng, ta cho phép ngươi gặp y, ngươi làm cái gì ta cũng không ngăn cản."
Thanh âm của Liên Cừ không lớn không nhỏ, không nóng không lạnh, từng chữ từng chữ rơi vào trong tai Tần Vô Song.
Tần Vô Song bị hàm ý trong lời nói của Liên Cừ dọa khó có thể mở miệng phản bác.
Vân Khuynh và hài tử trong bụng Vân Khuynh, đối với hắn mà nói, là trọng yếu đến cỡ nào, hắn sao có thể không chú ý đến bọn họ?
Cho dù đáy lòng đau nhức, cho dù muốn biết chuyện giữa Vân Khuynh và Tần Vô Phong, hắn cũng không có khả năng mạo hiểm thân thể của Vân Khuynh.
Trầm mặc một lúc lâu, hắn nói với Liên Cừ: "Biểu ca, ta có thể không gặp Khuynh nhi."
Trong lời hắn nói có ý, Liên Cừ nghe ra, thiêu thiêu lông mày: "Sau đó?"
"Ta cũng không cho phép Tần Vô Phong gặp Khuynh nhi, không cho phép Tần Vô Phong quấy rối Khuynh nhi."
Hiện tại hắn sẽ không gọi người nọ là đại ca nữa, mà là mở miệng ngậm miệng kêu Tần Vô Phong.
Liên Cừ cũng chẳng thèm để ý, chỉ là gật đầu nói: "Được, quyết định như vậy đi."
Liên Cừ vốn đã dự định như thế, dù sao lực ảnh hưởng của Tần Vô Phong đối với Vân Khuynh, cũng không ít hơn Tần Vô Song, hai người kia, đối với Vân Khuynh hiện tại mà nói, đều không thể gặp.
C183: Trước khi giải cổ
Từ sau đêm Liên Cừ và Tần Vô Song đạt thành hiệp nghị, Tần Vô Song quả thực không còn xuất hiện trong 'Vô' viện Vân Khuynh và Liên Cừ ở.
Để phối hợp Liên Cừ điều dưỡng thân thể Vân Khuynh, Liên Duyệt tự nhiên hao hết tất cả tài ăn nói thuyết phục Tần Vô Phong.
Vì vậy, hai người, cả ngày đều trốn ở trong viện tử của mình, ai cũng không gặp, ai cũng không nghĩ, ai cũng không nhớ.
Tần Vô Hạ chỉ biết đại ca và nhị ca hắn cãi nhau một hồi, mâu thuẫn lớn chưa từng có, nhưng như trước chẳng biết nguyên nhân là gì.
Hắn vốn đang muốn làm người hoà giải cho hai ca ca, nhưng vì Liên Duyệt và Tần Du Hàn nhiều lần cảnh cáo không cho phép hắn đi trêu chọc Tần Vô Phong và Tần Vô Song hiện tại, hắn đành nghi hoặc thành thành thật thật không dám chọc vào hai người ca ca bão nổi.
Không chỉ như thế, liên đới đến hắn, song song cũng bị cấm đi gặp Vân Khuynh.
Lúc đầu, không gặp được Tần Vô Song và Tần Vô Phong, Vân Khuynh rất bất an, rất sợ hai người huynh đệ lại ở nơi nào đó y không biết xảy ra mâu thuẫn.
Liên Cừ lại nói cho y, Tần gia nhị lão đối với chuyện huynh đệ hai người vung tay rất không hài lòng, lệnh cho hai người cấm túc kiểm điểm.
Vân Khuynh nghe thấy hai người không xảy ra chuyện lớn gì mới trầm tĩnh lại.
Kỳ thực kiểm điểm cũng tốt, kiểm điểm xong liền có thể lãnh tĩnh.
Liên Cừ và Bạch Khuynh Vận thường xuyên chiếu cố Vân Khuynh, sau khi biết tình huống của Vân Khuynh, Bạch Khuynh Vận cũng giống Liên Cừ, trừ phi Vân Khuynh nói tới, bằng không bọn họ tuyệt không nói đến chuyện Tần Vô Song và Tần Vô Phong.
Để tâm tình Vân Khuynh cởi mở hơn, Bạch Khuynh Vận còn có thể kể cho Vân Khuynh về những nơi hắn đã từng đến, những tục lệ đã từng gặp qua.
Tình huống của Vân Khuynh tuy rằng không có chuyển biến tốt đẹp rõ ràng, nhưng hiển nhiên, y đã không còn quấn quýt giữa Tần Vô Song và Tần Vô Phong.
Hiện tại tâm tình của y, có thể bình tĩnh trở lại, tâm giới cũng thoáng hơn.
Không gặp được Tần Vô Song và Tần Vô Phong, Vân Khuynh thẳng thắn không suy nghĩ về phương pháp giải quyết chuyện giữa bọn họ nữa.
Y đã quyết tâm, sau khi sinh hạ hài tử, y sẽ rời đi Tần gia.
Y không muốn tiếp tục ở lại Tần gia, nhìn Tần Vô Song và Tần Vô Phong chân chính trở mặt thành thù.
Y không thể làm đao phủ phá hư hạnh phúc hài hòa của người Tần gia.
Y phải đi, rời đi thật xa, đem hiện tại tất cả đã từng là của mình, đặt ở nơi sâu nhất trong ký ức cất giấu.
Vân Khuynh tin tưởng, chính là sau khi y rời đi mấy năm, Tần Vô Song và Tần Vô Phong rất có thể sẽ đi tìm y, còn chưa bỏ xuống y được.
Thế nhưng, thời gian lâu dần, Tần Vô Song và Tần Vô Phong, chung quy cũng sẽ buông tay.
Bởi vì Vân Khuynh từ đầu đến cuối đều cho rằng thời gian vĩ đại không gì sánh kịp.
Năm tháng, chung quy sẽ làm Tần Vô Song và Tần Vô Phong như thiên chi kiêu tử quên cái người nhỏ bé như y.
Tâm tình tốt lên, hơn nữa Liên Cừ tỉ mỉ điều dưỡng, thân thể Vân Khuynh, có xu hướng phát triển theo phía mọi người cam tâm tình nguyện nhìn thấy.
Tần Vô Song và Tần Vô Phong, thực sự có thể không gặp Vân Khuynh nhiều ngày như vậy sao?
Đáp án là không được.
Cho nên, mỗi khi đến đêm khuya an tĩnh, bọn họ đều từ rất xa, lặng lẽ, ngóng trông về "Vô" viện, nơi Vân Khuynh đang ở.
Yên lặng thống khổ, yên lặng nhớ mong.
...
"Liên đại ca."
Sau khi Vân Khuynh uống thuốc nghỉ ngơi, Bạch Khuynh Vận lười biếng ghé vào trên bàn, gọi vị Thiên Cơ đảo chủ tuấn nhã dị thường, khi thì mỉm cười khi thì nhíu mày ngồi đối diện lật xem sách thuốc.
Liên Cừ nâng mi, nhìn về phía Bạch Khuynh Vận: "Sao vậy? Khuynh Vận có việc?"
Bạch Khuynh Vận dùng sức gật đầu: "Ân, có một chút vấn đề không rõ."
Liên Cừ nghe Bạch Khuynh Vận nói như vậy, hăng hái lên, hắn khép lại sách thuốc trong tay: "Chuyện gì mà Khuynh Vận cũng không nghĩ ra?"
Bạch Khuynh Vận, cho dù hắn biểu hiện ra ngoài nhìn qua là một oa oa ngây thơ dễ lừa, thế nhưng, có thể làm Bạch gia gia chủ, có thể giữ vững danh hiệu hoàng thương chi gia Huỳnh Quang, sao có thể thiện lương dễ lừa như biểu hiện ra ngoài?
"Ngươi nói... Tần đại ca và Tần nhị ca, thực sự thích Vân Khuynh sao?"
Liên Cừ giật mình: "Đó là tự nhiên, nếu không lấy thái độ làm người của Vô Phong biểu ca, sao có thể làm ra chuyện tình không đúng mực như vậy. Vô Song biểu đệ, lại sao có thể ra tay với Vô Phong biểu ca?"
"Cũng đúng."
Bạch Khuynh Vận lại gật đầu: "Cảm tình giữa huynh đệ bọn họ luôn luôn tốt đến mức khiến người ta hâm mộ."
Nhớ lại trước đó, Liên Cừ cũng thở dài gật đầu: "Đúng vậy, mong muốn chuyện này có thể giải quyết viên mãn, để tất cả, đều trở lại nguyên trạng."
"Ta xem tình yêu phiền lòng như vậy, vẫn là không dính không chạm mới tốt."
Thưởng thức chén sứ toái hoa đặt ở trước mắt hắn, Bạch Khuynh Vận dường như thờ ơ mở miệng.
Hắn không biết người đối diện, có thể nghe ra ý nói trong lời của hắn.
Liên Cừ giật mình, trên khuôn mặt luôn luôn thanh nhã mang theo một tia trêu tức hiếm có: "Như vậy, Khuynh Vận cũng ăn một viên 'Tỏa tình thảo' thế nào?"
Bạch Khuynh Vận hơi thở dài một tiếng, vẻ mặt hiếu kỳ hỏi: "Cái gì là tỏa tình thảo? Đó là vật gì vậy?"
Sắc mặt vốn đang mang cười của Liên Cừ ảm đạm xuống: "'Tỏa tình thảo' 'Tỏa tình thảo' danh như ý nghĩa, là một loại cỏ có thể khóa lại tình cảm con người, sư phụ ta từng nói qua, ăn 'Tỏa tình thảo' liền không thể động tình."
"Thiên hạ thật có loại cỏ thần kỳ như thế sao, ngay cả cảm tình con người cũng nắm trong tay."
Liên Cừ gật đầu: "Tự nhiên là có, mùi vị kia, còn tương đương ngọt."
...
Bạch Khuynh Vận sửng sốt một chút: "Ý của Liên đại ca là, ngươi đã ăn 'Tỏa tình thảo'?"
Suy đoán này, khiến đáy lòng Bạch Khuynh Vận, tương đương khó chịu.
Liên Cừ cũng dường như bị Bạch Khuynh Vận kéo ra tâm sự, có chút ngẩn ngơ.
Hơi hơi kinh ngạc mở miệng nói: "Đúng vậy, ta đã ăn.
Khi đó cầu sư sốt ruột, vì học tinh tượng bói toán, liền không chút do dự ăn 'Tỏa tình thảo', hiện tại trưởng thành, nhìn người khác nếm trải tư vị tình yêu, có ngọt có đắng...
Ta lại có chút cho rằng, trong nhân sinh này, không có tình, cũng là một việc đáng tiếc."
Trong phút mờ mịt, Liên Cừ đem lời nói thật vẫn khóa ở trong lòng, nói ra.
Bạch Khuynh Vận nghe. Dĩ nhiên vì Liên Cừ cảm thấy một tia ưu thương, thế nhưng, con đường như vậy, là lúc trước Liên Cừ tự mình chọn, cho dù hiện tại có hối hận cũng đã không thể xoay chuyển.
Sự thực chứng minh, Liên Cừ là một người tự chủ cực kỳ không tệ, sau khi mờ mịt hắn bật người lấy lại tinh thần.
Đáy mắt mang theo vài phần ảo não hiếm có, hắn lập tức nói sang chuyện khác: "Hắc sắc tuyết liên hoa Dạ Lạc Huyền yêu cầu, chúng ta phải đi tìm nhanh một chút."
Bạch Khuynh Vận liền mở miệng nói: "Ta đã phân phó xuống dưới, nếu như phát hiện có hắc sắc tuyết liên hoa liền lập tức đưa tới Tần phủ, nhưng mà, cứ như vậy hành tung của ta cũng sẽ bị lộ ra ngoài."
Liên Cừ nhẹ nhàng nhíu mày: "Ngươi phải rời đi sao?"
Bạch Khuynh Vận nhăn mày, gật đầu: "Đúng vậy, ta đã nói cho người kinh thành, ta ở Tần phủ, ta dù sao cũng là người của hoàng thương chi gia, vào giờ phút này rời khỏi kinh thành đi đến Tần gia, nói không chừng thánh thượng còn đang đoán, ta muốn liên hợp với Tần gia lật đổ Hiên Viên gia bọn họ thống trị, để Tần gia chuyển ám thành minh."
"Này..."
Liên Cừ sắc mặt trầm trọng, đây căn bản là chuyện không thể xảy ra, người Tần gia, đối với vị trí kia, căn bản một chút cũng không ham muốn.
Thế nhưng, bọn họ không có loại tâm tư này, không có nghĩa người khác sẽ không hoài nghi bọn họ.
"Ngươi vốn là đến Tần gia tránh khỏi đấu tranh rắc rối, không nghĩ tới, lượn lượn vòng vòng, vẫn là phải trở lại."
Bạch Khuynh Vận chỉ cười không nói.
Lúc trước đến Tần gia, hắn đã không nghĩ tới sẽ thực sự có thể tránh được.
Dù sao, ở mặt ngoài hắn nắm giữ một phần tư tài phú của Huỳnh Quang, vị trí trên kia nếu thay đổi người, có hoàng tử nào lại không hy vọng được hắn chi trì?
Hắn không gặp, đối phương cũng không nhất định sẽ bỏ qua cho hắn, sợ rằng ở trong đầu mỗi người đều có ý niệm dù phải lật tung ba thước đất cũng phải tìm ra hắn.
Mục đích chân thực nhất hắn đến Tần gia, là muốn xem một chút về cái nhìn của Tần gia đối với chuyện triều đình thay người cầm quyền, cùng với thả lỏng một chút trước khi nghênh đón bão tố.
Hôm sau, Bạch Khuynh Vận quả nhiên chào từ biệt với Tần Du Hàn và Liên Cừ. Rời khỏi Tần gia.
Liên Cừ cũng bắt đầu bắt tay vào chuyện giải 'Tử ô cổ' cho Vân Khuynh.
Tất cả dược liệu đã có đủ, Liên Cừ sợ nhất, chính là thân thể Vân Khuynh chống đỡ không nổi.
Hôm nay mang thai hơn bốn tháng, bụng của Vân Khuynh lại nhô lên rất cao, cao đến mức khiến Liên Cừ giật mình không ngớt.
Hơn nữa, mấy ngày này tuy rằng thân thể Vân Khuynh đang chậm rãi chuyển tốt, thế nhưng vẫn rất yếu như trước.
Liên Cừ muốn chờ một đoạn thời gian, nhưng 'Tử ô cổ' lại không đợi người.
Tần Vô Song và Tần Vô Phong đối với cổ độc của Vân Khuynh cũng là thấp thỏm không ngớt, đều đang vô cùng lo lắng chờ đợi tin tức của Liên Cừ.
Hôm nay vừa nghe phải giải cổ độc, bọn họ hai người lập tức không hẹn mà cùng tiến đến 'Vô' viện.
Lúc hai người trong sân đụng tới nhau, lại là một trận tĩnh mịch.
Vết thương trên khuôn mặt của Tần Vô Phong đã tốt lên, sắc mặt hắn lạnh lùng nghiêm nghị, giữ nghiêm lời Liên Duyệt nhắc nhở hắn...
Vô luận như thế nào cũng không chủ động chọc giận Tần Vô Song, miễn cho hai người sinh ra mầm tai vạ, lại khiến Vân Khuynh khó xử.
Tần Vô Song trái lại hai tay nắm chặt, hung tợn nhìn Tần Vô Phong, nhẫn nại lại chịu đựng, cuối cùng coi như không nhìn thấy, trực tiếp quay đầu rời đi.
Tần Vô Phong nhìn bóng lưng hắn, có chút buồn bã, trước đây, hắn thế nào cũng nghĩ không ra, hắn cùng với Tần Vô Song, sẽ có một ngày như vậy.
C184: Bất lực
Vân Khuynh giải cổ, Liên Duyệt tự nhiên là muốn ở bên cạnh.
Rất xa, xuyên qua cửa sổ liền thấy bóng dáng Tần Vô Song và Tần Vô Phong, Liên Duyệt nói với Liên Cừ: "Tiểu Cừ, hai người bọn họ..."
Liên Cừ cũng nâng tay nhìn về phía hai người nghiêm mặt đi song song nhau, lắc đầu: "Bọn họ là bởi vì lo lắng Vân Khuynh mới đến nơi đây, nếu tới, tự nhiên sẽ không làm chuyện khiến Vân Khuynh khó xử, chỉ là, ta sợ bọn họ oán khí tích luỹ lâu ngày, sau đó bạo phát sẽ càng thêm khó kết thúc."
Liên Duyệt thở dài một tiếng: "Hai người này, đều rất bướng bỉnh, hiện tại ta thật hối hận để Vô Song vừa mới trở về liền biết chuyện này...
Kỳ thực, sau khi sinh hạ hài tử rồi biết sau cũng tốt."
Liên Cừ thu hồi ánh mắt, đi tới bên giường, nhìn Vân Khuynh vì dược vật mà lâm vào ngủ say, hắn thoáng trầm tư một chút, nói với Liên Duyệt: "Cô cô, ngươi đi gọi bọn họ vào đi."
Tần Vô Phong và Tần Vô Song nhiều ngày không gặp Vân Khuynh, liếc mắt nhìn lên, Liên Cừ chỉ biết bọn họ đều là tương tư quá sâu, đối với Vân Khuynh lo âu không ngớt.
Dù sao lúc này Vân Khuynh hôn mê, cũng nên để cho bọn họ giải khổ tương tư.
Sau khi ăn 'Tỏa tình thảo', trong lòng Liên Cừ, cho rằng chính mình kiếp này vô duyên với tình ái, đối với ái tình không thể chạm đến, trong lòng hắn ôm vài phần kính nể khó hiểu.
Được Liên Cừ cho phép, Liên Duyệt tự nhiên thật cao hứng, chạy nhanh đến ngoài cửa, vẫy tay với hai nhi tử: "Tiểu Phong, tiểu Song. Tiểu Cừ sắp bắt đầu rồi, các ngươi vào đi."
Tần Vô Song nghe Liên Duyệt nói lập tức nhấc chân đi vào, Tần Vô Phong đi ở phía sau, cước bộ lại rất chậm, dường như đang cố gắng duy trì khoảng cách với Tần Vô Song.
Hai người đi vào buồng trong, nhìn thấy Vân Khuynh vài ngày không gặp, không khỏi có chút kích động.
Song song với kích động, cả hai đều nhăn lại mày kiếm, Vân Khuynh nhìn qua gầy đi không ít, thế nhưng may mắn khí sắc nhìn qua vẫn không tệ.
Lúc ánh mắt chuyển đến độ cao của bụng y, Tần Vô Song và Tần Vô Phong đều thầm giật mình.
Ngoài thầm giật mình, cũng càng thêm lo lắng cổ độc trong cơ thể Vân Khuynh.
Để thuận tiện, Liên Cừ đặt một bàn tròn nhỏ ở bên giường Vân Khuynh, mặt trên bày một bát nước trong, một viên hạt châu đen sì bóng loáng, còn có một bát chất lỏng hơi phiếm lam.
Con mắt Liên Cừ còn đặt trên người Vân Khuynh, nói với mấy người phía sau: "Các ngươi ai đến đây đỡ Vân Khuynh ngồi dậy."
Hắn vừa dứt lời, Tần Vô Song một cái lắc mình đi đến bên giường Vân Khuynh, nửa ngồi ở trên giường, đỡ thân thể mềm nhũn của Vân Khuynh, để Vân Khuynh dựa lên người hắn.
Kéo chặt khoảng cách, Tần Vô Song cũng nhìn Vân Khuynh càng rõ.
Mặt mày Vân Khuynh đã giãn ra, vẻ mặt bình thản, một đôi môi đỏ ửng hơi hơi mở, hô hấp đều đều.
Tuy rằng gầy đi, thế nhưng Liên Cừ đích xác chiếu cố Vân Khuynh rất tốt.
Tần Vô Phong như trước đứng ở phía sau Liên Cừ, hắn cũng không ngại lúc này Tần Vô Song và Vân Khuynh thân cận, hắn chỉ quan tâm Vân Khuynh hiện tại khỏe mạnh, Liên Cừ có thể thuận lợi giải cổ độc.
Liên Cừ hơi nhấc lên áo bông trên người Vân Khuynh, kéo ra cổ tay nhỏ gầy của y, lại dùng sức xé mở ống tay áo y, liên tục xé đến vai, một cánh tay trắng noãn nhỏ gầy, liền trần trụi bại lộ trong mắt năm người trong phòng.
Liên Cừ liếc nhìn Tần Vô Song, cũng không có xoay người, mà đưa tay duỗi ra phía sau: "Tiểu đồng, dược."
Vừa mới vào cửa không bao lâu, trên tay tiểu đồng còn đang bưng chén thuốc đen thùi bốc lên hơi nóng, lập tức đem chén thuốc đưa cho Liên Cừ.
Liên Cừ ra hiệu cho Tần Vô Song hơi mở cằm Vân Khuynh, dùng thìa đem dược từng chút từng chút đưa vào trong miệng Vân Khuynh.
Tự nhiên có một chút tràn ra, tiểu đồng thấy vậy lập tức đem khăn đưa cho Tần Vô Song, Tần Vô Song động tác mềm nhẹ lau đi vết dược.
Non nửa chén thuốc, lập tức thấy đáy.
Liên Cừ xoay người, buông chén thuốc, đem tị độc châu ở trên bàn tròn thả vào bát nước trong, trong nước phát sinh oạch một tiếng vang, bốc lên ngùn ngụt khói trắng, bát nước vốn là trong suốt lập tức biến thành màu xanh tím.
"Này..."
Liên Duyệt có chút hiếu kỳ muốn mở miệng đặt câu hỏi.
Chỉ là nàng còn chưa hỏi ra, Liên Cừ đã giải thích cho nàng: "Tị độc châu, phương pháp của tị độc châu chính là lấy độc trị độc, tị độc châu độc hơn so với bất cứ độc dược bình thường nào..."
Hắn nói, đem chất lỏng dùng lam ngân hoa nghiền ra trong chén còn lại đổ vào trong nước màu xanh tím.
Trong nước lại sôi trào một trận, một cỗ mùi thơm kỳ dị, hỗn hợp với vị gay mũi khó có thể nói rõ lan rộng trong không khí.
Liên Cừ cầm khăn sạch đặt ở một bên, cẩn thận thấm lấy nước thuốc trong bát, chà lên cánh tay bại lộ trong không khí của Vân Khuynh.
Một cánh tay mảnh khảnh, rất nhanh đã bị chà ướt.
Liên Cừ không dính nửa phần nước thuốc, cánh tay Vân Khuynh bị chà nước thuốc trong nháy mắt biến thành xanh tím, sưng lên.
Tần Vô Song ở gần nhất, nhìn rõ nhất, hắn nhịn không được mở miệng kêu lên: "Biểu ca..."
Hắn đã phát hiện Vân Khuynh trong lòng cấp tốc nhíu mày, thân thể cũng run run lợi hại.
Khuôn mặt nhỏ nhắn tuyệt mỹ kia cũng chậm rãi tái nhợt, mặt trên đầy vẻ thống khổ, cánh tay bị chà nước thuốc đã xanh tím sưng lên nhìn không ra dáng dấp vốn có, run rẩy trên diện rộng.
Tần Vô Phong thấy vậy cũng không tự chủ bước dài về phía trước một bước, lông mày nhíu chặt, tâm bị nhấc lên, khẩn trương không gì sánh được, chỉ hận mình không phải cánh tay kia của Vân Khuynh.
Liên Cừ lắc đầu, không có mở miệng, chỉ là cầm chén nước thuốc chà trên cánh tay Vân Khuynh, đặt ở phía dưới cổ tay Vân Khuynh.
Cho dù bị uy dược hôn mê, Vân Khuynh vẫn như trước càng ngày càng thống khổ.
Đến cuối cùng, khuôn mặt nhỏ nhắn tuyệt mỹ của y vặn vẹo, toàn bộ thân thể run run khó có thể kiềm chế, trên trán và trên người rậm rạp xuất hiện không ít mồ hôi lạnh.
Cánh tay bị chà dược sau khi sưng đến trình độ khó có thể tưởng tượng, màu xanh tím chậm rãi rút đi, chậm rãi biến thành màu xanh thuần, lại từ màu xanh biến thành một mảnh băng lam lạnh lùng.
Tâm tình mấy người ở đây đều phi thường khẩn trương, cổ độc quả nhiên phiền phức hơn độc thường nhiều.
Vào lúc tâm tư mọi người đều ở trên người Vân Khuynh, Tần Vô Song và Tần Vô Phong đảo cũng quên khoảng cách giữa hai người, Tần Vô Phong cũng chậm rãi tới gần bên giường, kéo một cánh tay khác của Vân Khuynh, đem nội lực của mình chậm rãi đưa vào.
Thân thể Vân Khuynh run run càng ngày càng lợi hại, y trong hôn mê đã khó có thể chịu được rên rỉ ra miệng.
Thân thể vô ý thức cọ sát Tần Vô Song.
Không biết qua bao lâu, thân thể Vân Khuynh gần như là đang tự nhảy bật lên, cánh tay phiếm màu băng lam lồi lên một góc, chậm rãi dao động xoay quanh trên cánh tay.
Đôi mắt Liên Cừ sáng lên: "Chờ nói đi ra hủy diệt là được."
Lúc trước hắc bào tế tự, nể mặt Tần gia, để Vân Khuynh lựa chọn giữa sống và chết.
Vân Khuynh chọn sống.
Hắn liền cho Vân Khuynh một đường sinh cơ, chỉ là, đường sinh cơ này tương đương yếu ớt.
Cổ độc của hắc bào tế tự đến từ Lưu Duyên ảo cảnh, sao có thể là 'Tử ô cổ' thô sơ thông thường?
Đích xác, quan trọng nhất là, cổ trùng này, là 'Tử ô cổ', nhưng hết lần này tới lần khác không phải 'Tử ô cổ' bình thường.
Triệu chứng và tác dụng của nó rất giống 'Tử ô cổ', nhưng chỉ dùng phương pháp giải 'Tử ô cổ' để giải cổ độc này, cũng là rất khó.
Có lẽ, ở dưới đáy lòng, hắc bào tế tự đã không muốn lưu cho Vân Khuynh một cơ hội sống!!!
Cổ trùng dao động trên cánh tay sưng tấy băng lam của Vân Khuynh, vào lúc đi tới cổ tay, nó cũng không phá da mà ra, mà là chậm rãi lại lui trở lại.
Nơi nó đi qua màu băng lam lại rút đi vài phần, nó cũng không lui về chỗ khác trong thân thể Vân Khuynh, mà chỉ là dao động trên cánh tay, hút đi nước thuốc ngưng tụ thành màu băng lam.
Mọi người không khó phát hiện, theo màu băng lam phai đi, cổ trùng dao động qua lại ở dưới da càng ngày càng lớn.
Lẽ nào nó đang lớn lên?
"Này..."
Tần Vô Song và Tần Vô Phong nhìn nhau, nhìn tình hình này thấy thế nào cũng không giống như đang giải cổ độc, mà là như đang nuôi nấng cổ trùng trong cơ thể Vân Khuynh.
Sắc mặt Liên Cừ thoáng cái trắng bệch.
"Này... 'Tử ô cổ' này bị người động tay chân..."
Bị người động tay chân?
Trong đầu Tần Vô Phong và Tần Vô Song đều là oanh một tiếng nổ tung, bọn họ không thể tiếp tục bảo trì lãnh tĩnh.
Cả hai ép hỏi Liên Cừ: "Cái gì là động tay chân? Động cái gì, hiện tại thế nào, thân thể Khuynh nhi phải làm sao?"
Trên khuôn mặt luôn luôn thanh nhã tuấn dật của Liên Cừ mang theo vẻ thống khổ, vươn tay che lại khuôn mặt: "Xin lỗi... Ta... Bất lực..."
'Tử ô cổ' này hiển nhiên là bị người uy đặc thù dược vật, tuy rằng hắn phối dược vật bức nó đi ra, nó cũng kiêng kỵ.
Thế nhưng, chẳng hiểu 'Tử ô cổ' này rốt cuộc là thứ gì, tự thân dĩ nhiên có thể hút đi nước thuốc nó vốn e ngại này.
Hiện nay trong đầu hắn cũng loạn thành một đoàn, hắn chân tay luống cuống, nghĩ không ra nửa phần biện pháp giải quyết.
Hắn đau lòng gần như hít thở không thông, hai sinh mệnh, lẽ nào sẽ lặng yên không một tiếng động tiêu thất như vậy sao?
Bất lực?
Liên Duyệt nghe đến từ này, dưới chân một cái lảo đảo, suýt nữa ngã xuống, may là tiểu đồng của Liên Cừ nhanh tay đỡ nàng.
Tần Vô Phong và Tần Vô Song cũng là bị Liên Cừ bất lực làm cho kinh hoảng tại chỗ, không thể phản ứng.
C185: Hữu kinh vô hiểm
Khuynh Tẫn Triền Miên
<< Trước <> Sau >>
Đi nhanh : /318 GO
Like ủng hộ :
Chương 185: Hữu kinh vô hiểm
Liên Cừ thống khổ tự trách không ngớt, nếu không phải hắn lỗ mãng giải cổ độc như thế, có lẽ còn có thể kéo dài một đoạn thời gian, nhưng hiện tại...
Hiện tại, Vân Khuynh ngay cả nhất khắc cũng kéo không nổi...
Kỳ thực trách không được hắn, ngoại trừ Liên Cừ, ngay cả nữ nhi của Tà Vu cốc cốc chủ Nhã Sóc Lam, sau khi bắt mạch cho Vân Khuynh, cũng kết luận là 'Tử ô cổ'.
Ngay cả chủ nhân tương lai của bộ tộc am hiểu cổ thuật nhất cũng nói như vậy, lại có ai có thể chân chính nhìn thấu 'Tử ô cổ' trong cơ thể Vân Khuynh là 'Tử ô cổ' bị biến dạng?
Nó đích thật là 'Tử ô cổ', chỉ là mạnh mẽ hơn 'Tử ô cổ' một chút, có thể hút đi nước thuốc đáng e ngại mà thôi.
Nhưng chỉ một chút khác biệt như thế, cũng thay đổi toàn bộ kết cục của sự kiện.
"Không..."
Tần Vô Song ôm chặt Vân Khuynh, đỏ mắt, rống lên với Liên Cừ: "Ngươi nói dối, ngươi nói dối, Khuynh nhi không có việc gì..."
Sắc mặt Tần Vô Phong cũng dịu xuống.
Hắn vươn tay, cẩn thận chạm lên gò má Vân Khuynh, xúc cảm ấm áp mềm mại khiến hắn an lòng.
Không sao, sống thống khổ như vậy, như vậy, bọn họ cùng đi với nhau.
Đến đó rồi, không cần đối mặt với ánh mắt thế tục, không cần đối mặt với Tần Vô Song chỉ trích.
Hắn đã rất mệt rất mệt, đoạn thời gian kia ở chung với Vân Khuynh, là một đoạn thả lỏng nhất trong hơn hai mươi của hắn.
Vì Vân Khuynh hắn bằng lòng biến thành chiến sĩ kiên cường nhất, mang theo một thân ẩn nhẫn và đau xót, giằng co với thế tục, với đệ đệ của mình.
Nếu Vân Khuynh chết đi...
Hắn cũng không muốn sống.
Trách nhiệm đối với Tần gia, hắn chán ghét, trách nhiệm với bọn đệ đệ, hắn không cần, dù sao bọn họ đều đã trưởng thành, không có đại ca là hắn cũng có thể sống tốt.
Tất cả mệt nhọc tích lũy đến nay, bắt đầu chồng chất đè xuống trong lòng Tần Vô Phong.
Nhất thời, kiên cường như Tần Vô Phong, dĩ nhiên có ý nghĩ cùng với Vân Khuynh rời khỏi thế giới này.
Quả thật là không ở trong trầm mặc bạo phát, mà ở trong trầm mặc tử vong.
So với Tần Vô Phong trầm mặc, Tần Vô Song có vẻ mất trật tự không gì sánh được, hắn là trăm triệu không thể tiếp thu chuyện thực theo như lời Liên Cừ.
Tay hắn, lung tung vung vẩy chỉ vào Liên Cừ: "Ngươi gạt người, ngươi gạt người, Khuynh nhi sao có thể cam lòng rời bỏ ta? Ngươi sao có thể bất lực?"
Liên Cừ lắc lắc đầu, không ngừng thở dài, hắn cũng là khó chịu gần như khó có thể hô hấp.
Tần Vô Song nói xong lời này, trừng mắt nhìn cánh tay vẫn sưng như trước, nhưng màu băng lam đã sắp hoàn toàn rút đi.
Hắn gắt gao trừng mắt nhìn chỗ lồi lên kinh khủng kia, chỉ muốn trực tiếp xé rách da thịt Vân Khuynh, đem cổ trùng chết tiệt kia tóm lấy bầm thây vạn đoạn.
Cánh tay hắn cũng theo suy nghĩ trong lòng, thẳng tắp vươn tới cánh tay sưng lên của Vân Khuynh.
Liên Cừ thấy vậy kinh hô một tiếng: "Vô Song, có độc, không được..."
Ở trên đó, là độc vật, nếu không phải trong cơ thể Vân Khuynh có 'Tử ô cổ', như vậy, cánh tay kia của y, chắc chắn đã sớm phế.
Thế nhưng Tần Vô Song không có tâm tình để ý tới Liên Cừ khuyến cáo, tay hắn, thẳng tắp ấn lên chỗ lồi trên cánh tay Vân Khuynh.
Tất cả biến hóa phát sinh ngay trong nháy mắt.
Màu băng lam trên cánh tay Vân Khuynh, chớp mắt toàn bộ xuyên qua địa phương tiếp xúc với bàn tay Tần Vô Song, hút lên tay Tần Vô Song.
Liên Cừ trừng lớn hai mắt, vẻ mặt mờ mịt, không biết xảy ra chuyện gì.
Mà Tần Vô Song không có nửa phần cảm giác không khỏe.
Nhưng thật ra cổ trùng lồi lên trong cánh tay sưng tấy của Vân Khuynh, như là phát hiện gì đó, nhanh chóng dao động trong cơ thể Vân Khuynh.
Con mắt mọi người hoa lên, cánh tay Tần Vô Song cũng lồi lên một chỗ, nhanh chóng di động.
Chỉ trong chớp mắt, một con động vật màu băng lam giống với bọ cạp, từ trong cổ tay Tần Vô Song lộ đầu ra, theo ngón tay Tần Vô Song, bò lên cánh tay Vân Khuynh.
Liên Cừ nhìn 'con bọ cạp' kia, hoàn toàn không biết đó là thứ gì, mà Tần Vô Song lại biết, đó chính là biến dị kim tàm cổ Tà Vu cốc cốc chủ đưa cho hắn.
Tần Vô Song lập tức đè xuống tình tự nổi giận bất an, chăm chú nhìn chằm chằm vào biến dị kim tàm cổ, mong muốn nó có thể giống với chuyện lần kia của Nguyệt Mạc ở Liệt Phong quốc, lần thứ hai xoay chuyển cục diện, vì Vân Khuynh mang đến một mảnh sinh cơ.
Biến dị kim tàm cổ, sau khi dung hợp với Tần Vô Song, vào một trình độ nhất định, đã cùng Tần Vô Song tâm linh tương thông.
Tần Vô Song yêu và trân trọng Vân Khuynh, khẩn trương và quan tâm Vân Khuynh, nó có thể mơ hồ biết được tất cả.
Biến dị kim tàm cổ vừa bò ra cánh tay Tần Vô Song, lại lần nữa theo cổ tay sưng lên của Vân Khuynh, bò đi vào.
Mọi người không biết biến dị kim tàm cổ có thể mang đến biến hóa như thế nào, thế nhưng ở dưới đáy lòng đều mọc lên một tia chờ đợi và hy vọng.
Ánh mắt thẳng tắp đuổi theo biến dị kim tàm cổ.
Biến dị kim tàm cổ kia quả thực không để mọi người thất vọng.
Chỉ chốc lát, hai góc lồi lên lại theo cánh tay Vân Khuynh, một trước một sau bò ra ngoài.
Đi trước là một loài bò sát màu đen giống như giun, Liên Cừ liếc mắt liền nhận ra đó là tử ô cổ trùng, đi sau còn lại là biến dị kim tàm cổ biến thành màu đỏ như máu.
Từ khi Tần Vô Song có được biến dị kim tàm cổ, liền vẫn thấy nó luôn đổi màu.
Loài bò sát kia, vừa rời khỏi thân thể Vân Khuynh, liền rơi vào chén thuốc Liên Cừ đặt ở dưới cổ tay Vân Khuynh lúc trước.
Sau đó cổ trùng giống như là bị đun sôi, thống khổ quằn quại trong chén thuốc không ngớt.
Chỉ chốc lát, nước thuốc trong chén dường như tiêu hao, cả vật thể tử ô cổ trùng vốn đen thùi, giống như là bị lột một tầng da, phiếm màu da thịt, thương cảm hề hề cuộn mình trong đáy bát.
Ngay sau đó, biến dị kim tàm cổ liền bò vào trong chén thuốc, vẫy vẫy đuôi, đâm vào thân thể tử ô cổ trùng, sau đó tóm lấy tử ô cổ trùng đem nó nuốt vào trong bụng.
Sau một màn mọi người trợn tròn mắt nhìn này, biến dị kim tàm cổ lại biến thành màu tím yêu dị, nhìn qua có chút thỏa mãn lắc lắc đuôi, lại theo cánh tay Tần Vô Song bò về.
"Này..."
Liên Cừ trước hết lấy lại tinh thần, cấp thiết đi về phía trước, lúc này cánh tay sưng tấy của Vân Khuynh, đã hơi hơi khôi phục một ít, ngón tay hắn đặt lên cổ tay Vân Khuynh, tinh tế chăm chú bắt mạch, chốc lát, đáy mắt bắn ra tia sáng vui sướng: "Vân Khuynh y... Cổ độc của y được giải rồi!"
Những lời này vừa nói ra miệng, mọi người thở phào nhẹ nhõm, Liên Duyệt cũng rốt cục chân chính hôn mê bất tỉnh.
Tần Vô Phong hơi kéo kéo môi, trong lòng phức tạp một mảnh, xem ra bọn họ đã định trước còn phải tiếp tục giãy dụa quấn quýt.
Thế nhưng, có thể sống sót, nhất định là tốt hơn nhiều so với chết.
Giống như là vừa trải qua một hồi sinh tử, khiến Tần Vô Phong một lần nữa dấy lên ý chí chiến đấu, càng thêm cường liệt.
Trạng huống của Vân Khuynh, trong nháy mắt cứu rỗi Liên Cừ, rốt cục, sinh mệnh Vân Khuynh và hài tử trong bụng y, không có chết non ở trong tay hắn.
Liên Cừ cẩn thận chiếu cố Vân Khuynh nằm xuống xong, lập tức hỏi Tần Vô Song: "Vừa rồi là vật gì vậy?
Ngoại hình nhìn qua rất giống kim tàm cổ, nhưng kim tàm cổ không có khả năng lợi hại như vậy..."
Tần Vô Song cũng phi thường kích động, lúc này hắn rất cảm kích Tà Vu cốc lão cốc chủ, may là lão cốc chủ đem biến dị kim tàm cổ đưa cho hắn.
Khi đó, hắn cho tới bây giờ cũng không nghĩ tới biến dị kim tàm cổ dĩ nhiên lợi hại như thế, dĩ nhiên có thể tạo ra nhiều kinh hỉ cho hắn như vậy.
"Đó là kim tàm cổ, biến dị kim tàm cổ, là lễ vật Tà Vu cốc lão cốc chủ đưa cho ta."
Quả thật đúng là đã định trước, mặc dù ở Liệt Phong quốc luôn luôn bị ngăn trở, không thể trở về, thế nhưng, song song trải qua đau khổ này, ở trong lúc hắn vô ý chiếm được bảo bối hắn cần nhất.
Vân Khuynh đã không còn trở ngại, Liên Cừ để tiểu đồng dìu Liên Duyệt đi xuống nghỉ ngơi, Tần Vô Song còn lại là tinh tế nói hết quá trình có được biến dị kim tàm cổ cho Liên Cừ.
Liên Cừ sau khi nghe xong, cảm thán: "Lúc trước để ngươi đi lấy lam ngân hoa, quả nhiên là chính xác."
Nói đến chuyện lấy lam ngân hoa, Tần Vô Song liền nghĩ tới chuyện giữa Tần Vô Phong và Vân Khuynh, sắc mặt hắn trầm xuống, lại bắt đầu khổ sở đau đớn.
Thế nhưng, vào lúc Vân Khuynh nguy nan, hắn nhưng thật ra đã đem chuyện này, toàn bộ quên sạch, ném ra sau đầu, xem ra, ở trong lòng bọn họ, Vân Khuynh vẫn là quan trọng nhất.
Vào thời khắc 'Tử ô cổ' bị kéo ra khỏi thân thể Vân Khuynh, trong Lưu Duyên ảo cảnh, hắc bào tế tự trên núi Tịch Diệt lập tức phát hiện.
Ánh mắt sắc bén của hắn mang theo vài phần bi thương, vài phần mờ mịt, huyết đồng dĩ nhiên sắp hiện thế...
Trước đây "Vô Gian luyện ngục" muốn chế tạo huyết đồng, nhưng dù sao cũng chỉ là huyết đồng nhân tạo, không thể coi là huyết đồng chân chính, nhưng huyết đồng sắp hiện thế này, lại là huyết đồng chân chính...
Chân chính huyết đồng, mới có thể ở trên thế giới này nhấc lên huyết vũ tinh phong, chân chính có thể mang đến hủy diệt cho thế giới này, thân mang dị năng, chịu trớ chú lên trời, có thể khắc chết mọi người ở bên!!!
Hắn cuối cùng vẫn không thể ngăn cản nó xuất hiện.
Nương tay với người nọ của Tần gia, là đúng hay sai?
Thế nhưng, hắn đã tận lực, người nọ bảo trụ mạng sống của mình và huyết đồng, sợ là đã được định trước...
Cho dù lúc đó hắn không buông tha y, có lẽ cũng sẽ có biến cố khác làm cho người nọ sống sót.
Hắn hiện tại muốn làm chính là, tìm được người duy nhất trong thiên hạ kia có thể kiềm chế huyết đồng...
Chuyển thế linh đồng, một người phúc duyên thâm hậu, chuyện gì cũng có thể biến nguy thành an, kẻ được trời quan tâm.
Chỉ là, trong thế giới mênh mông này, hắn còn có thể may mắn phát hiện chuyển thế linh đồng giống như phát hiện huyết đồng sao?
Thế nhưng, may là, huyết đồng hiện còn nhỏ, cho hắn rất nhiều thời gian đi tìm chuyển thế linh đồng...
Bạn thấy sao?