Chương 87: C246---- 250

Edit: Huyết Vũ

C246: Hành trình sau này

Hiên Viên Lâm Phong vừa đăng cơ, bận đến túi bụi.

Hiên Viên Bất Kinh, Vân Khuynh, Tần Vô Phong Tần Vô Song bọn họ tuy là đối tượng quan chú trọng điểm của hắn, nhưng bọn hắn vẫn thuận lợi rời khỏi hoàng cung.

Sau khi rời khỏi hoàng cung, Vân Khuynh nhìn tường hồng ngói lưu ly mà thở dài: “Không nghĩ tới, Hiên Viên Trần Vũ lại lựa chọn như vậy.”

Hiên Viên Bất Kinh hừ lạnh một tiếng: “Hắn thật khiến ta thất vọng, ta tin hắn sẽ hối hận, nhất định sẽ hối hận.”

Tần Vô Song ngẩng đầu nhìn bầu trời, nhẹ nhàng thở dài một tiếng: “Kỳ thực, hắn cũng chỉ là muốn bảo trụ tính mệnh của Hiên Viên Lâm Phong mà thôi, dù sao, tội danh của Hiên Viên Lâm Phong quá lớn.”

Tần Vô Phong cũng gật đầu:

“Độc ‘Tình ti’ khi đó, hẳn là có tác dụng, hoặc là trước khi bị hạ ‘Tình ti’, hắn cũng đã đánh mất tâm của mình, tóm lại, hắn chỉ là vì bảo trụ tính mệnh người mình yêu mà thôi.

Tưởng tượng một chút, giả như ngươi là Hiên Viên Trần Vũ, người ngươi yêu là Hiên Viên Lâm Phong, chính ngươi cõ lẽ cũng sẽ làm vậy, mọi việc phải đặt mình vào vị trí người khác, mới hiểu được nỗi khổ của người khác.

Hiện tại mặc kệ là đúng hay sai, loại hình dạng này đã thành kết cục đã định.

Ta nhớ kỹ Hiên Viên Liệt Thiên từng nói, là của ai, thì là của người ấy, không phải của ngươi, đoạt cũng đoạt không được.

Có thể, ngôi vị hoàng đế kia, vốn đã định trước là của Hiên Viên Lâm Phong, hoặc là, sau đó, ngôi vị hoàng đế kia, sẽ đổi thành người khác.”

Tần Vô Phong nói, ý vị thâm trường nhìn Hiên Viên Bất Kinh.

Kỳ thực không chỉ Hiên Viên Ly Thiên cho rằng Hiên Viên Bất Kinh là thích hợp với hoàng vị nhất, mà ngay cả Tần Vô Phong cũng cho rằng Hiên Viên Bất Kinh rất thích hợp với vị trí kia.

Đáng tiếc Hiên Viên Bất Kinh một lòng muốn trốn tránh, không muốn tiếp nhận.

Thế nhưng, theo như lời Hiên Viên Liệt Thiên và của hắn vừa nói, là của ai, chính là của người đó.

Nếu ngôi vị hoàng đế kia không thuộc về Hiên Viên Lâm Phong, cho dù hắn hiện tại lên làm hoàng đế, cuối cùng cũng sẽ thoái vị.

Nếu ngôi vị hoàng đế thuộc về Hiên Viên Bất Kinh, Hiên Viên Bất Kinh dù trốn tránh, cũng sẽ bởi vì đủ loại nguyên nhân mà ngồi trên ngôi vị hoàng đế kia.

Thế nhưng mặc kệ tương lai rốt cuộc như thế nào, hiện tại Hiên Viên Lâm Phong là hoàng đế, điểm này, ai cũng không thay đổi được.

Chỉ bằng thái độ của Hiên Viên Lâm Phong đối với Vân Khuynh Tần Vô Phong mấy người khi ở trong hoàng cung, sẽ không khó đoán, Hiên Viên Lâm Phong nhất định sẽ không buông tha Tần gia tiếp tục tiêu dao giống như trước.

Bởi vì còn chưa có người mình yêu, cho nên Hiên Viên Bất Kinh không hiểu lời Tần Vô Phong nói, nhưng hắn thực sự không muốn nói đến Hiên Viên Trần Vũ nữa, liền mở miệng nói sang chuyện khác: “Tiểu Khuynh, Tần đại ca, các ngươi dự định sau đó thế nào???”

Tần Vô Phong hơi ngẫm lại nói: “Hiên Viên Lâm Phong không thích Tần gia, giữa Tần gia và Hiên Viên Lâm Phong, sợ là phải có một hồi ác chiến, chúng ta phải về phương bắc Giang thành đi làm một ít chuẩn bị.”

Còn có Đại Bảo của bọn họ, đến nay không có tin tức, để cho bọn họ lo lắng không ngớt.

Trên đời này rốt cuộc có người nào, có thể trong nháy mắt vô thanh vô tức xuất hiện tại một chỗ, rồi vô thanh vô tức biến mất???

Vì sao truy tra một đoạn thời gian không ngắn, Đại Bảo lại như trước toàn bộ không có tin tức, hắn và Tần Vô Song vì thế mà lo lắng không ngớt, bọn họ cũng không dám nói cho Vân Khuynh, sợ Vân Khuynh sẽ lo lắng quá độ.

Hắn chuẩn bị quay về Giang thành hướng đa nương hắn hiểu rõ một chút tình huống lúc Đại Bảo mất tích, mau chóng tìm về Đại Bảo.

Đối với quyết định của Tần Vô Phong, Tần Vô Song lập tức gật đầu chi trì:

“Đúng vậy, chúng ta phải về, thế nhưng trước khi trở lại, còn phải đến khách sạn bình dân hội hợp với tam đệ bọn họ.

Bất Kinh có tính toán gì không???”

Hiên Viên Bất Kinh thở dài một tiếng: “Một quãng thời gian trước, ta và Tiếu Ca hẹn nhau gặp mặt tại Tích Châu, bởi vì có quá nhiều chuyện, ta đã chậm trễ không ít thời gian, ta hiện tại dự định đến Tích Châu gặp Tiếu Ca.”

Tần Vô Phong vô ý thức nhìn Vân Khuynh nói: “Vừa lúc chúng ta quay về Giang thành cũng cần đi qua Tích Châu, tuy rằng đường xá không xa, nhưng chúng ta như trước có thể đi cùng nhau, chiếu ứng lẫn nhau một chút.”

Vân Khuynh vừa lúc thấy được ánh mắt của Tần Vô Phong, mỉm cười với hắn, gật đầu mở miệng nói:

“Bất Kinh ca ca tiêu sái tại ngoại đã lâu, đã quen cuộc sống ngao du thiên hạ, ta cũng không mạnh mẽ yêu cầu Bất Kinh ca ca cùng ta quay về Giang thành, Bất Kinh ca ca chỉ cần nhớ kỹ nếu có thời gian rảnh rỗi liền đi Giang thành xem ta là được.

Hiện tại cùng đường đi Tích Châu, là không thể tốt hơn.

Sau khi về Giang thành, ta muốn bắt đầu chính thức thành lập trường học và cô nhi viện của ta, đám tiểu gia hỏa ở Tích Châu kia, chúng ta tương đối quen thuộc, có thể thuận tiện mang mấy người về làm nhóm học viên đầu tiên, hơn nữa chúng ta cũng có thể kiểm nghiệm một chút, xem chủ ý lúc trước ra cho bọn hắn có thể có giúp được bọn hắn không, giúp được thì tốt, nếu không được, chúng ta còn muốn một lần nữa nghĩ biện pháp.”

Mấy người làm xong quyết định liền không hề dừng lại, lập tức xuất phát.

Đầu tiên là đi khách sạn bình dân tìm được Tần Vô Hạ mấy người hội hợp.

Thẳng đến lúc này, Vân Khuynh mới có thể để mình đem chuyện trong hoàng cung ném ra sau đầu, bắt đầu nghĩ đến chuyện trước mắt.

Chuyện trước mắt, là y và Tần Vô Song Tần Vô Phong lập tức sẽ gặp mặt Tần Vô Hạ.

Chuyện trước mắt, cũng là Tần Vô Song và Tần Vô Phong muốn dẫn y quay về Giang thành.

Lúc trước tuy rằng biết Tần Vô Hạ từng vào cung, thế nhưng cục diện khi đó quá loạn, y một lòng nghĩ tới tình cảnh của Hiên Viên Trần Vũ lo lắng ngôi vị hoàng đế thuộc về ai, nên cũng không chính diện gặp mặt Tần Vô Hạ, bởi vậy cũng chưa kịp tự hỏi phải đối mặt với Tần Vô Hạ như thế nào.

Nhưng hiện tại, tất cả đều bình tĩnh, y lại phải đối mặt với vấn đề này.

Một hồi, bọn họ sẽ gặp lại trong trạng huống thế nào???

Tần Vô Hạ có thể nói ra sự kiện kia hay không, chuyện gì rồi sẽ xảy ra???

Y nên trả lời Tần Vô Hạ thế nào lúc dưới chân núi Vô Danh đi mà không từ biệt????

Càng nghĩ sâu thêm một chút, y thực sự muốn cùng Tần Vô Phong Tần Vô Song bọn họ quay về Giang thành sao???

Trong lúc nhất thời trong lòng Vân Khuynh, bị tình tự phức tạp lại mâu thuẫn này xâm chiếm.

Lần này gặp lại, tuy rằng y và Tần Vô Phong Tần Vô Song bọn họ hai người không có cơ hội nói chuyện yêu đương gì đó.

Thế nhưng, Tần Vô Phong Tần Vô Song vì y làm tất cả, không một điều nào không nói với y cảm tình chân thành của bọn họ.

Đặc biệt hai người nam nhân ưu tú lại kiêu ngạo kia, vì yêu y mà cam nguyện nhượng bộ, quyết định cùng có y, điểm ấy khiến y cảm động không ngớt, nhưng tình yêu của bọn hắn, luôn luôn tới không đúng lúc.

Nếu là trước khi y rời Tần gia, trước khi đụng tới Tần Vô Hạ, hai người bọn hắn như vậy, vậy bọn họ lúc này đã không còn lo lắng ở bên nhau.

Thế nhưng, bởi vì số phận trêu cợt, giữa bọn họ, lại có thêm một Tần Vô Hạ...

...

Khách sạn bình dân nằm trong kinh thành, không qua bao lâu, mấy người đi ra, chỉ là không nghĩ tới, ngoại trừ Tần Vô Hạ mấy người, còn có hai người ngoài ý muốn, một người là Vân Hoán, một người là Hồng Châu.

Khi Hồng Châu thấy Vân Khuynh, kinh hô một tiếng liền nhào về phía Vân Khuynh, chăm chú ôm y khóc lên:

“Tiểu thư... Tiểu thư, ô ô... Hồng Châu rốt cục nhìn thấy ngươi...

Hồng Châu còn tưởng rằng kiếp này sẽ không còn được gặp lại ngươi, Hồng Châu rất nhớ tiểu thư... Ô ô...”

Vân Khuynh tự nhiên cũng kích động dị thường, ở trong hoàng cung, bọn họ tìm Hồng Châu đã lâu cũng không tìm được, Vân Khuynh còn rất thương tâm cho rằng Hồng Châu đã bị giết hại, không nghĩ tới, Vân Hoán dĩ nhiên đem Hồng Châu mang đến cho y.

Y vươn tay ôm lại Hồng Châu, viền mắt mơ hồ hồng hồng: “Hồng Châu, ta cũng rất nhớ ngươi.”

Dù sao cũng là từ nhỏ lớn lên cùng nhau, cho tới bây giờ chưa từng tách ra, xa nhau lâu như vậy, sao có thể không nhớ chứ???

Hồng Châu đối với Vân Khuynh mà nói là sự tồn tại như thân nhân.

Tần Vô Song ở một bên đen mặt, cứng rắn tách hai người ra, còn trịnh trọng giáo dục Hồng Châu: “Ngươi chính là Hồng Châu mà Khuynh nhi nói đúng không, ta là cô gia nhà ngươi, nhớ kỹ Khuynh nhi là nam tử, sau đó không nên tiểu thư tiểu thư gọi y, còn có, nam nữ thụ thụ bất thân, ngươi không nên ôm ôm ấp ấp Khuynh nhi trước nơi đông người.”

Hồng Châu bị giật lại đứng ở một bên, trên khuôn mặt thanh tú đẹp đẽ còn mang theo vết nước mắt, vẻ mặt giật mình nhìn Tần Vô Song và Vân Khuynh.

“Cô... Cô gia??? Nếu đã kêu là cô gia, vì sao tiểu thư nhà ta còn có thể là nam tử???”

Nàng vừa nói như thế, trái lại hòa tan cảm giác Vân Khuynh chợt thấy nàng thì muốn rơi lệ.

Khóe môi y nhếch lên nụ cười nhợt nhạt, nhu hòa nói: “Xin lỗi, Hồng Châu, ta lừa ngươi nhiều năm như vậy, kỳ thực, ta là một người nam tử, mà không phải nữ tử, sau đó ngươi đừng gọi tiểu thư nữa.”

Hồng Châu vẫn không tin, dĩ nhiên tới gần Vân Khuynh vươn tay xoa ngực y: “Sao có thể, tiểu thư chính là tiểu thư, ta hầu hạ tiểu thư vài chục năm, làm thiếp thân thị nữ vài chục năm cho tiểu thư, sao có thể ngay cả tiểu thư là nam hay nữ cũng không biết???”

Cử động này của Hồng Châu, không chỉ khiến Vân Khuynh xấu hổ, càng khiến người trong một phòng, toàn bộ tề xoát đen mặt.

“Hồng Châu cô nương.”

Tần Vô Phong chỉ là đứng tại chỗ, trên khuôn mặt lạnh lùng nghiêm nghị bịt kín một tầng hàn băng, thanh âm đạm mạc kêu một tiếng, cũng đã khiến Hồng Châu cảm thấy lạnh lẽo không ngớt, thân thể không tự chủ được run lên, đem lực chú ý chuyển hướng về phía Tần Vô Phong.

Tần Vô Phong nhàn nhạt liếc nhìn nàng: “Chúng ta vội vã muốn rời khỏi kinh thành, đợi tới Giang thành, ngươi ôn chuyện với Vân nhi sau.”

Nhìn khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng của Tần Vô Phong, Hồng Châu không tự chủ được lui một bước, gật đầu nói: “Ân.”

Ai biết Hồng Châu vừa thối lui, lại một người vọt vào, chính là Tần Vô Hạ, Tần Vô Hạ tóm lấy hai tay Vân Khuynh, cau mày chất vấn Vân Khuynh: “Khuynh Khuynh, ngày đó ngươi vì sao đi không từ biệt??? Ta không phải nói muốn ngươi ở lại Phù Vân sơn trang chờ ta hay sao???”

Giọng nói của Tần Vô Hạ rất nghiêm túc, trong đó còn mang theo vài phần đáng thương khó có thể nói rõ.

Ngày ấy hắn vì Vân Khuynh mà bản thân bị trọng thương, sợ Vân Khuynh lo lắng cho hắn, cho nên vẫn che giấu chuyện mình bị thương, để Vân Khuynh đi đầu một bước, còn mình ở lại chậm rãi xử lý vết thương.

Không nghĩ tới, chỉ chênh lệch có vài canh giờ, Vân Khuynh dĩ nhiên nhẫn tâm đi không từ biệt.

Hắn khi đó, bản thân bị trọng thương, thân thể khó chịu không gì sánh được, ngay cả một người chăm sóc cũng không có bên người, Long Liễm Long Khiêm không ở, Vân Khuynh cũng không.

Càng khiến hắn giận chính là, Hiên Viên Bất Kinh và Vân Hoán cũng không thấy, Vân Khuynh nhìn qua, dĩ nhiên giống như là rời đi với bọn họ.

Khi đó vừa nghĩ tới Vân Khuynh bỏ rơi hắn, không từ biệt với hắn đã đi với nam nhân khác, hắn liền vừa giận vừa đau khổ.

Hận không thể lập tức bắt được Vân Khuynh chất vấn một phen, tiếc rằng thân thể hắn bị thương thực sự không nhẹ, cần tĩnh dưỡng, hơn nữa chuyện của núi Vô Danh cũng cần phải giải quyết tốt, bởi vậy hắn đành ở lại Phù Vân sơn trang một hồi.

Khi toàn bộ sự tình còn chưa hoàn toàn kết thúc, hắn lại nhận được thư hai người ca ca gửi, muốn hắn mang theo Thương Vũ Túy bọn họ đến kinh thành hỗ trợ...

Trong thư Tần Vô Phong và Tần Vô Song cũng không nhắc tới Vân Khuynh ở kinh thành, bởi vậy hắn vạn phần thất lạc đi tới kinh thành, nhất khắc kia khi tới hoàng cung thấy Vân Khuynh, hắn còn phi thường khiếp sợ.

Thế nhưng hắn vẫn không kịp nói gì với Vân Khuynh, vì sự an toàn của mọi người, Tần Vô Phong cũng đã kêu hắn mang theo những người đó rời đi.

Sau khi ra cung hắn liền một mực nghĩ muốn hồi cung gặp Vân Khuynh, nhưng lúc này lại nhận được tin tức Tần Vô Song nói bọn họ muốn xuất cung, bởi vậy hắn lại nhẫn nhịn chờ ở đây.

Sau đó, đến bây giờ, hắn thực sự đợi được hai người ca ca và Vân Khuynh.

C247: Lên đường rời đi

Tần Vô Hạ bỗng nhiên xuất hiện, có chút dọa đến Vân Khuynh.

Tuy rằng biết ở chỗ này sẽ gặp phải Tần Vô Hạ, thế nhưng y còn chưa chuẩn bị tâm lý thật tốt.

Nếu như nói nhìn thấy Hồng Châu là kinh hỉ, như vậy, nhìn thấy Tần Vô Hạ nhất định là kinh hách.

Bởi vì chột dạ, cho nên Vân Khuynh đối với chuyện Tần Vô Hạ nắm hai tay y, phi thường mẫn cảm, vội vã muốn hất ra.

Nhưng Tần Vô Hạ lại không chịu, gia tăng lực đạo trên tay, cầm tay Vân Khuynh thật chặt, tay Vân Khuynh lập tức trở nên rất đau, y cố nén đau đớn, hơi nhíu mày nói: “Vô Hạ, ngươi buông tay trước.”

“Không, ngươi nói cho ta biết trước, vì sao muốn đi không từ biệt???

Ngươi không biết ta lo lắng cho ngươi cỡ nào, không biết ngươi đi không từ biệt khiến ta thương tâm cỡ nào sao???”

“Ách...”

Trên trán Vân Khuynh mơ hồ đổ mồ hôi, vì sao giọng điệu lúc này của Tần Vô Hạ, giống hệt như một người bị phu ruồng bỏ???

“Vô Hạ, ta... Lúc đó phụ hoàng của Bất Kinh ca ca bệnh nặng trong người, ta, ta vội vã đi cùng Bất Kinh ca ca vào kinh, quên không nói trước với Vô Hạ...”

Vân Khuynh vừa nói, vừa nháy mắt với Hiên Viên Bất Kinh, Hiên Viên Bất Kinh lập tức bước về phía trước một bước nói:

“Xin lỗi, Tần tam công tử, lúc trước chỉ muốn tiểu Khuynh đi theo ta, quên lưu lại thư...

Thế nhưng hiện tại Tần tam công tử đã tìm được tiểu Khuynh, không nên tính toán nhiều như vậy.”

Tần Vô Hạ hừ lạnh một tiếng: “Bất Kinh ca ca??? Hanh, lúc ở Phù Vân sơn trang, không phải chỉ là người xa lạ không quá quen thuộc sao???”

Tần Vô Phong và Tần Vô Song từ lúc Tần Vô Hạ xuất hiện liền vẫn bảo trì trầm mặc.

Bọn họ tỉ mỉ quan sát Tần Vô Hạ và Vân Khuynh.

Càng xem vẻ mặt càng lạnh lùng, Tần Vô Song nhếch lên môi mỏng, không có mở miệng, bên trong con ngươi màu mực như hắc diệu thạch của Tần Vô Phong còn lại là lắng đọng lạnh lẽo như hàn băng ngàn năm.

Giữa đoạn đối thoại của Vân Khuynh và Tần Vô Hạ, bọn họ không khó phát hiện, trước khi Vân Khuynh đến kinh thành, trước đó đã gặp qua Tần Vô Hạ.

Mà bọn họ đã sớm nói cho Tần Vô Hạ Vân Khuynh rời nhà đi ra ngoài, còn đặc biệt nhấn mạnh, nếu Tần Vô Hạ thấy Vân Khuynh nhất định phải nói cho bọn họ, thế nhưng, Tần Vô Hạ, lại giấu diếm chuyện hắn gặp Vân Khuynh.

Đây là vì sao???

Tần Vô Phong và Tần Vô Song nghĩ tới chuyện giữa hai huynh đệ bọn họ cùng với Vân Khuynh. Ánh mắt nhìn Tần Vô Hạ càng thêm thâm trầm, dưới đáy lòng, một loại tình tự không thể nói rõ khó thể ức chế bay lên.

Chờ Hiên Viên Bất Kinh mở miệng, giọng điệu châm chọc như lật như úp bình giấm chua của Tần Vô Hạ càng khiến Tần Vô Phong và Tần Vô Song hai người bất an.

Tần Vô Hạ song song nói chuyện, không ngừng nặng thêm lực đạo trên tay, giống như là phải có được đáp án chính xác hắn mới buông tay.

Lông mày mảnh khảnh của Vân Khuynh càng nhíu càng chặt, tay y đau nhức gần như chết lặng.

“Vô Hạ, buông tay.”

Một lúc lâu, Tần Vô Song chỉnh lý tốt tâm tình, vẻ mặt ôn hoà mở miệng nói với đệ đệ mình luôn luôn sủng ái này.

Tần Vô Song nói, như là một đạo sấm sét, trong nháy mắt đánh tỉnh Tần Vô Hạ.

Thân thể Tần Vô Hạ giật mình, bàn tay giống như bị bỏng, cấp tốc thả tay Vân Khuynh, Vân Khuynh lập tức buông tay xuống, dùng ống tay áo che lại.

Trong lòng Tần Vô Hạ một trận ảo não, hắn khắc chế không được ý niệm muốn chất vấn Vân Khuynh ở trong đầu, dĩ nhiên nhất thời quên hai vị ca ca cũng ở đây.

Trong khoảng thời gian này, hắn đã biết hai vị ca ca là bởi vì đều thích Vân Khuynh, nên mới náo loạn đánh nhau, Vân Khuynh bởi vì không muốn phá hư quan hệ giữa bọn họ mời rời đi...

Khi hắn biết những thứ này, đã chậm.

Khi đó, hắn đã chạm qua Vân Khuynh, khi đó, hắn rất hoảng loạn, hắn không biết phải làm như thế nào.

Lúc mới bắt đầu cứu Vân Khuynh, hắn nghĩ, chỉ cần đi tìm nhị ca hắn nói rõ chân tướng sự tình, nhị ca hắn sẽ tha thứ cho hắn.

Nhưng hiện tại mới phát hiện, đối với người đang yêu mà nói, đáy mắt không thể khoan dung dù chỉ là một hạt cát.

Sự tình căn bản không đơn giản giống như hắn tưởng tượng, hai người ca ca của hắn, đã vì Vân Khuynh mà ầm ĩ, nếu thêm hắn vậy sẽ là tràng diện thế nào???

Cho nên sau khi tiến cung biết Vân Khuynh ở bên hai vị ca ca, hắn liền một mực suy nghĩ phải làm thế nào, hiện tại hai người ca ca ở trước mặt, hắn nhất định không thể hành động thiếu suy nghĩ, chờ nghĩ ra một biện pháp vẹn toàn rồi nói sau.

Hơn nữa, hắn còn phải xem thái độ của đại ca hắn, dù sao, đại ca hắn là vết xe đổ của hắn.

“Đại ca, nhị ca.”

Tần Vô Hạ buông xuống đôi mắt, giấu đi toàn bộ tâm tư, chột dạ kêu hai ca ca nhà mình.

Tần Vô Song mỉm cười nói với hắn: “Bất Kinh, giống như Vân Hoán, đều là ca ca của Khuynh nhi.”

Vân Hoán ở một bên khóe miệng hàm chứa mỉm cười thản nhiên, trên khuôn mặt ôn nhuận như ngọc tràn đầy nhu hòa, mềm nhẹ nhìn về phía Vân Khuynh.

Sau khi hắn trở lại Vân gia, từng ép hỏi Vân vương gia về chuyện Vân Khuynh gả thay, Vân vương gia kiên quyết không thừa nhận, nhưng sau khi hắn rời đi, lập tức phái người đi giết Hồng Châu diệt khẩu.

Mà hắn theo đuôi phía sau những người đó, mau chóng cứu được Hồng Châu, thu xếp bên người, mang đến cho Vân Khuynh.

Chuyện Vân gia giúp Hiên Viên Lâm Phong, hắn ít nhiều cũng biết một chút, nhưng hắn cũng không nói gì thêm.

Phụ huynh tham lam của Vân phu nhân kia, bởi vì tiên đế giam giữ Tương Nam vương, lại không cho Vân gia quyền lợi, phi thường không thích tiên đế, liên quan, cũng không thích Hiên Viên Trần Vũ tiên đế tuyển chọn.

Bởi vậy bọn họ kiên quyết không ủng hộ Hiên Viên Trần Vũ, không ủng hộ Hiên Viên Trần Vũ thì thôi, hết lần này tới lần khác bọn họ quá mức tham lam, dĩ nhiên gạt Hiên Viên Lâm Phong và Hiên Viên Mộc Phong, hợp tác cùng hai bên.

Vừa bang trợ Hiên Viên Mộc Phong vừa bang trợ Hiên Viên Lâm Phong, tự cho là đúng thần không biết quỷ không hay, nhưng sớm bị Vân Hoán biết được.

Vân Hoán liền an tĩnh làm một người ngoài cuộc đứng xem, không thèm để ý, đối với chuyện tranh chấp quyền thế trong Huỳnh Quang hắn căn bản không quan tâm, hắn duy nhất lo lắng chính là Vân Khuynh mấy người đang ở trong cung.

Hắn từng đi qua khách sạn bình dân, muốn thuyết phục Thượng Quan Tôn và Thượng Quan Nhược Vũ tiến cung bảo hộ Vân Khuynh bọn họ, nhưng Thượng Quan Tôn lại kêu hắn yên tâm.

Vân gia tham lam ích kỷ, vừa bang trợ Hiên Viên Mộc Phong, lại bang trợ Hiên Viên Lâm Phong, làm giấc mộng bất cứ kẻ nào thắng mình cũng có thể hưởng thụ phú quý.

Thế nhưng, Vân Hoán tin tưởng Hiên Viên Lâm Phong sau khi tra rõ đồng đảng của Hiên Viên Mộc Phong, nhất định sẽ tra ra Vân gia, đến lúc đó, chính là ngày Vân gia diệt vong.

Vân Hoán dù biết rõ những việc này nhưng hắn vẫn mặc kệ, bởi vì hắn đối với Vân gia vốn chẳng có một chút cảm tình.

Mẫu thân hắn là công chúa Huỳnh Quang gả cho Vân gia, Huỳnh Quang gả công chúa cho Vân gia làm thiếp, là bởi vì công chúa kia vốn đã mang thai.

Hơn nữa, hài tử trong bụng, cũng không phải hài tử của Tương Nam vương, Tương Nam vương tuy cam tâm tình nguyện đội lên thân phận Phò mã, nhưng đối với công chúa và hài tử, tuy rằng không dám chậm trễ, nhưng cũng rất xa cách.

Vân Hoán từ nhỏ đã biết thân thế của mình, hơn nữa Vân gia đối với hắn và mẫu thân hắn cũng phi thường lạnh lùng, cho nên hắn đối với Vân gia căn bản không có nửa phần cảm tình.

Vân gia duy nhất, khiến hắn cảm thấy ấm áp, chính là Vân Khuynh.

Đáng tiếc, Vân Khuynh cũng không phải người Vân gia, như vậy, người Vân gia chết sống, chẳng liên quan đến hắn nửa phần.

Mấy người lại hàn huyên một trận, liền lập tức lên đường xuất phát.

Vân Khuynh vẫn luôn cố ý vô ý trốn tránh Tần Vô Hạ, chỉ ở cùng Tần Vô Phong Tần Vô Song, Tần Vô Hạ nhìn mà đáy lòng lửa giận bùng cháy.

Đáng tiếc giận thì giận, trước khi chưa rõ trạng huống của hai người ca ca hắn hiện nay, hắn vẫn không dám tùy tiện hành động thiếu suy nghĩ.

Trong đoàn người, Thương Vũ Túy và Độc Cô Mặc đuổi người của Ám Ảnh Lâu quay về Liệt Phong quốc, còn hai người bọn họ thì ở lại Huỳnh Quang dạo chơi một đoạn thời gian.

Thượng Quan Tôn và Thượng Quan Nhược Vũ còn lại là chơi chán rồi mang theo thuộc hạ rời đi, chuẩn bị quay về Bách Hiểu Lâu tổng bộ ở Xích Yên quốc gần Huỳnh Quang quốc nhất.

Còn đám ảnh vệ tới sau, đều bị Long Ảnh Long Lê mang theo sớm đã xuất phát rời đi.

Nhóm người còn lại, cũng chính là Tần gia tam huynh đệ, Vân Khuynh, Hiên Viên Bất Kinh, Vân Hoán, Hồng Châu, Thương Vũ Túy, Độc Cô Mặc chín người.

Bọn họ mua hai chiếc mã xa.

Hiên Viên Bất Kinh đánh xe, Tần Vô Phong, Tần Vô Song, Vân Khuynh, Hồng Châu ngồi bên trong mã xa.

Xe còn lại, Độc Cô Mặc đánh xe, Vân Hoán, Tần Vô Hạ, Thương Vũ Túy ngồi bên trong.

Tần Vô Hạ rất không hài lòng đối với sắp đặt này, đáng tiếc hắn kháng nghị không ai để ý tới, đây cũng vừa lúc hợp ý Vân Khuynh muốn tránh né Tần Vô Hạ.

Bên trong xe ngựa, Tần Vô Phong và Tần Vô Song một chút cũng không khách khí với Vân Khuynh, cực kỳ thân mật.

Hồng Châu vốn thật cao hứng được ở cùng với Vân Khuynh, đã chuẩn bị một lố vấn đề muốn hỏi Vân Khuynh.

Đáng tiếc vừa vào mã xa, Vân Khuynh đã bị Tần Vô Phong và Tần Vô Song một trái một phải kẹp giữa.

Đừng nói là nói, dù là đến gần Vân Khuynh cũng rất khó, hơn nữa, nam nhân nghe nói là ca ca của cô gia nhà nàng kia, ngồi ở một bên, không cho cự tuyệt kéo ống tay áo Vân Khuynh, thoa dược lên bàn tay có chút sưng của y, đồng thời xoa bóp.

Mà nam nhân có người nói là cô gia nhà nàng, còn lại là trực tiếp ôm thắt lưng Vân Khuynh, tựa ở vai y buồn ngủ, nàng cũng không dám quấy rối.

Lúc đầu nàng còn dám dùng khóe mắt len lén liếc ba người, sau đó thấy cô gia nhà nàng trộm hôn Vân Khuynh, khuôn mặt của nàng lập tức đỏ hồng, cũng không dám ngồi bên trong nữa, không ngừng dịch ra xa, cuối cùng thẳng đến ngồi cùng với Hiên Viên Bất Kinh ở bên ngoài.

Hiên Viên Bất Kinh cúi đầu nhìn Hồng Châu một chút: “Ngươi là thiếp thân tỳ nữ trước đây của tiểu Khuynh???”

“Ân.”

Hồng Châu dùng sức gật đầu, trên thế giới này, chỉ có nàng là ở bên Vân Khuynh lâu nhất.

“Ta là ca ca Hiên Viên Bất Kinh của tiểu Khuynh, ngươi có thể nói cho ta biết tiểu Khuynh khi còn bé, là như thế nào không???”

“Đương nhiên có thể, tiểu thư khi còn bé...”

Hai người ngoài mã xa, rốt cục tìm được việc làm.

Trong mã xa, Tần Vô Phong xoa tay Vân Khuynh, khuôn mặt lạnh lùng nghiêm nghị đầy vẻ lo lắng:

“Vô Hạ càng ngày càng quá đáng, ra tay mạnh như thế???

Vân nhi, ngươi và Vô Hạ rốt cuộc là chuyện gì, sau khi ngươi rời khỏi Tần gia, có phải đã từng gặp Vô Hạ???”

C248: Chạy trốn thất bại

Vân Khuynh mấy người rời khỏi hoàng cung, rốt cuộc có thể thả lỏng, nhưng người vẫn ở trong cung, lại không được thoải mái như vậy.

Lời nói của Hiên Viên Trần Vũ vào lúc quan trọng, khiến Hiên Viên Lâm Phong từ tù nhân, thoáng cái biến thành đế vương cao cao tại thượng.

Kỳ thực khi đối mặt với ánh mắt chỉ trích của mọi người, Hiên Viên Trần Vũ cũng có chút hối hận.

Thế nhưng vừa nghĩ đến Hiên Viên Lâm Phong hiện tại không chỉ không có nguy hiểm, trái lại còn hoàn thành tâm nguyện nhiều năm, hắn liền nghĩ ngực một trận thoải mái.

Khi Hiên Viên Lâm Phong đăng cơ, hắn liền trở lại Đông cung thái tử trước đây của hắn, đóng cửa phòng, lẳng lặng trầm tư một trận, bắt đầu thu thập hành lý, hắn muốn rời khỏi đây.

Đem giang sơn này giao cho Hiên Viên Lâm Phong, hắn là có tư tâm muốn rời khỏi nơi này.

Lúc thu dọn hành lý, Hiên Viên Trần Vũ mới phát hiện kỳ thực thứ hắn có thể mang đi, thực sự không nhiều lắm, rất ít rất ít.

Cuối cùng tùy tiện cầm lấy vài bộ quần áo sạch, cùng với một ít ngân lượng hắn liền muốn rời đi.

Hắn đương nhiên biết lúc này hắn lấy thân phận Hiên Viên Trần Vũ, dựa vào chính mình là không có khả năng rời khỏi đây, cho nên hắn nghĩ tới Hiên Viên Bất Kinh danh xưng là tam đại danh bộ.

Hắn mong muốn Hiên Viên Bất Kinh có thể giúp hắn rời đi.

Nhưng mà, chờ tới khi hắn tới cung điện của Hiên Viên Bất Kinh mới biết, Hiên Viên Bất Kinh và Vân Khuynh, sớm đã rời đi.

Tay chân hắn một trận lạnh lẽo, dù hắn có võ công, nhưng lại không cao lắm, hôm nay Hiên Viên Bất Kinh mấy người sớm đã đi, hắn không thể trông cậy vào người khác, chỉ có thể dựa vào chính mình.

Lúc trở lại Đông cung, hắn phái lui mọi người, chỉ để lại một tiểu thái giám thường ngày theo sát bên người mình.

Hiên Viên Trần Vũ nhân lúc tiểu thái giám kia không chú ý liền đánh ngất hắn, thay quần áo của tiểu thái giám xong liền mang theo bao quần áo và lệnh bài trộm đi.

...

Khi Hiên Viên Liệt Thiên trở lại nhiếp chính vương phủ, Liên Phù đã bình yên về tới vương phủ, sau khi ra cung hắn liền khẩn cấp về nhà, thấy Liên Phù bình yên cuối cùng cũng yên tâm.

Lại tĩnh tâm tự hỏi chuyện của Hiên Viên Lâm Phong và Hiên Viên Trần Vũ, trong lòng có chút rầu rĩ.

Kỳ thực, trước khi Hiên Viên Bất Kinh quay về kinh, hắn cũng đã từng đề cử Hiên Viên Lâm Phong với Hiên Viên Ly Thiên, nhưng khi đó bị Hiên Viên Ly Thiên nói tính tình Hiên Viên Lâm Phong quá mức cay độc mà cự tuyệt.

Khi đó hắn còn có chút tiếc nuối, không nghĩ tới Hiên Viên Lâm Phong này thực sự là lòng muông dạ thú.

Hiên Viên Trần Vũ nói bọn họ là dựa vào Tần gia mới chiến thắng Hiên Viên Lâm Phong, nhưng Hiên Viên Lâm Phong kê đơn với mấy người Hiên Viên Bất Kinh, lại bắt đi Liên Phù muốn uy hiếp hắn lại tính là gì???

Chỉ trách Hiên Viên Trần Vũ quá vô dụng, quá hồ đồ, làm vua một nước, qua loa như vậy đem ngôi vị hoàng đế nhường đi, nếu như hiện tại ngồi trên ngôi vị hoàng đế không phải là Hiên Viên Lâm Phong, mà là Hiên Viên Trần Vũ, tương lai Huỳnh Quang nói vậy cũng sẽ không thể phát triển trên tay Hiên Viên Trần Vũ.

Hiên Viên Liệt Thiên càng nghĩ càng giận, thế nhưng nếu đã thành kết cục đã định, hắn cũng không có cách nào khác, trừ phi giống như Hiên Viên Lâm Phong lúc trước, một lần nữa phát động cung biến.

Đáng tiếc không có người chọn làm đế vương, hắn đối với chuyện cung đình cũng không để bụng thêm nữa.

Hắn muốn đem binh quyền của mình giao cho Hiên Viên Ly Thiên, để Hiên Viên Ly Thiên tự mình xử lý, thiên hạ hôm nay, đã không thích hợp để bọn họ nắm chặt, hẳn là giao cho tiểu bối.

Hiên Viên Liệt Thiên lập tức dùng bồ câu đưa tin, nói cho Hiên Viên Ly Thiên biến cố trong cung, mà chính hắn cũng mang theo Liên Phù, ra roi thúc ngựa, chạy tới Lưu Ly tiểu trúc hội hợp với Hiên Viên Ly Thiên.

Mấy hôm sau, Hiên Viên Lâm Phong thu được phong thư và thủ dụ của Hiên Viên Ly Thiên.

Hiên Viên Ly Thiên thừa nhận thân phận của hắn, điều kiện duy nhất chính là thả Hiên Viên Bất Kinh, Vân Khuynh, Hiên Viên Trần Vũ, thậm chí là Hiên Viên Mộc Phong ra kinh.

Không thể làm khó Hiên Viên Bất Kinh, Vân Khuynh, Hiên Viên Trần Vũ mấy người, Hiên Viên Mộc Phong lưu đày biên cương.

Hiên Viên Bất Kinh và Vân Khuynh mấy người từ lâu đã ra kinh, Hiên Viên Lâm Phong cũng không truy cứu thêm, không để định tội chết cho Hiên Viên Mộc Phong, khiến hắn có chút bực mình, còn nữa, thả Hiên Viên Trần Vũ ra kinh, đây là chuyện càng không thể.

Hắn vì sao muốn có vương vị???

Không phải là vì Hiên Viên Trần Vũ, đem Hiên Viên Trần Vũ nắm chặt trong tay sao??? Hắn rốt cục lên làm hoàng đế, sao có thể thả Hiên Viên Trần Vũ???

Thế nhưng Hiên Viên Ly Thiên gửi thư cũng nhắc nhở hắn, cho dù hắn lên làm hoàng đế, cũng không thể muốn làm gì thì làm, nếu hắn thực sự muốn làm mưa làm gió, còn phải đợi Hiên Viên Ly Thiên sau trăm tuổi mới được.

Điểm ấy khiến hắn hận đến nghiến răng, thế nhưng hắn còn không có phát rồ đến mức làm ra loại chuyện giết cha giết vua như vậy.

Bởi vậy ngoại trừ Hiên Viên Trần Vũ hắn tuyệt sẽ không thả ra kinh, đối với mọi chuyện theo như lời Hiên Viên Ly Thiên, hắn đều nhất nhất làm theo.

Cùng thời khắc đó, Hiên Viên Bất Kinh, cũng nhận được thư của Hiên Viên Ly Thiên.

Ngôn ngữ trong thư của Hiên Viên Ly Thiên uyển chuyển, hàm chứa đau thương, đem binh quyền trước đây của Hiên Viên Liệt Thiên giao cho Hiên Viên Bất Kinh, đồng thời phong hắn làm tân nhiếp chính vương.

Trong thư, Hiên Viên Ly Thiên cố ý nhấn mạnh, nếu Hiên Viên Lâm Phong không làm tròn bổn phận của hoàng đế, hắn có thể lợi dụng binh quyền trong tay quản giáo Hiên Viên Lâm Phong, thậm chí là phế bỏ ngôi vị hoàng đế của hắn.

Khi Hiên Viên Bất Kinh nhận được thư, trong lòng ngũ vị tạp giao, chuyện này đối với hắn mà nói, tuyệt đối là khoai lang bỏng tay.

Thế nhưng, hắn vẫn nhận, cho dù muốn từ chối, cũng phải tìm đến Hiên Viên Ly Thiên từ chối ngay mặt.

Kỳ thực Hiên Viên Lâm Phong và Hiên Viên Khê Phong, trong chuyện thay đổi người trên hoàng vị, cao hứng nhất, không phải Hiên Viên Lâm Phong chiếm được ngôi vị hoàng đế.

Mà là bọn hắn cho rằng bọn họ thấy được chân tâm của Hiên Viên Trần Vũ.

Nhất khắc ấy, Hiên Viên Lâm Phong tuyệt đối chắc chắn, Hiên Viên Trần Vũ thương hắn, cho nên Hiên Viên Lâm Phong phi thường vui vẻ.

Hiên Viên Khê Phong cũng rất vui vẻ, ở trong lòng hắn, hắn và Hiên Viên Lâm Phong là một thể, Hiên Viên Trần Vũ giữa thiên hạ và Hiên Viên Lâm Phong, lựa chọn Hiên Viên Lâm Phong, cũng chính là lựa chọn hắn.

Tuy rằng Hiên Viên Lâm Phong vừa mới đăng cơ có chút bận, thế nhưng Hiên Viên Khê Phong lại có thời gian chăm sóc Hiên Viên Trần Vũ.

Khi Hiên Viên Khê Phong chạy tới Đông cung thái tử, không thấy được Hiên Viên Trần Vũ mà phát hiện một tiểu thái giám hôn mê, trong lòng hắn hiện lên các loại ý niệm, cái gì cũng bất chấp, lập tức thông tri Hiên Viên Lâm Phong.

Hiên Viên Lâm Phong hạ lệnh đóng cửa cung, tra tìm tung tích Hiên Viên Trần Vũ.

“Chết tiệt, tiểu ngũ nhi vì sao muốn đi??? Hắn không phải đã chọn chúng ta sao???”

Hiên Viên Khê Phong nắm chặt nắm tay, trên khuôn mặt anh tuấn mang theo nôn nóng, nổi giận đùng đùng nói.

Hiên Viên Lâm Phong nghiến chặt khớp hàm, hiển nhiên cũng là tức giận không nhẹ: “Trời biết hắn rốt cuộc suy nghĩ cái gì... Lúc này bắt được hắn nhất định phải phái người trông giữ hắn, không cho hắn bước ra hoàng cung nửa bước.”

Hiên Viên Khê Phong gật đầu: “Đó là đương nhiên, tiểu thái giám bên người tiểu ngũ nhi kia bị đánh ngất, đồ đạc trên người cũng là của tiểu ngũ nhi, tiểu ngũ nhi khẳng định giả làm tiểu thái giám chạy trốn.

Thế nhưng sau khi tiểu thái giám kia tỉnh lại nói hắn mới bị đánh ngất một hồi, xem ra tiểu ngũ nhi còn chưa kịp ra cung, để bọn thị vệ tra từng thái giám đi.”

Hiên Viên Lâm Phong nheo lại đôi mắt, có chút suy nghĩ, cuối cùng phân phó đi xuống.

Sau khi phân phó, hắn và Hiên Viên Khê Phong liền trở lại Đông cung thái tử của Hiên Viên Trần Vũ, hi vọng có thể tìm ra manh mối gì đó.

Sau khi bọn họ quay về Đông cung không bao lâu, thị vệ liền tìm được Hiên Viên Trần Vũ, đồng thời đưa đến Đông cung trước mặt Hiên Viên Lâm Phong Hiên Viên Khê Phong.

Hiên Viên Khê Phong vừa nhìn thấy hắn, lập tức đi về phía trước quan sát hắn: “Tiểu ngũ nhi, một thân trang phục này của người là muốn làm gì??? Ngươi muốn ra cung???

Ta không phải đã nói với ngươi, chúng ta mưu phản cướp đoạt ngôi vị hoàng đế này, toàn bộ là vì ngươi, ngươi đi, chúng ta muốn ngôi vị hoàng đế này làm gì???”

Hiên Viên Khê Phong giọng điệu chân thành tha thiết, Hiên Viên Trần Vũ tin hắn, nhưng lại không tin Hiên Viên Lâm Phong.

Hắn buông xuống mí mắt, mím môi không nói lời nào.

Đôi mắt hẹp dài của Hiên Viên Lâm Phong híp lại, chậm rãi từng bước từng bước tới chỗ Hiên Viên Trần Vũ: “Vũ nhi, ngươi vì sao không trả lời nhị hoàng huynh???”

Bàn tay dưới ống tay áo Hiên Viên Trần Vũ siết chặt, cố lấy dũng khí ngẩng đầu, nhìn về phía Hiên Viên Khê Phong và Hiên Viên Lâm Phong: “Hoàng thượng, thần đệ không thích ở lại trong cung, thỉnh các ngươi thả thần đệ đi.”

Hiên Viên Lâm Phong vươn bàn tay thon dài, chăm chú nắm cằm Hiên Viên Trần Vũ, đồng thời dùng sức nâng lên, bên trong đôi mắt tối tăm thâm thúy thiêu đốt hỏa diễm nóng cháy, nhìn về phía Hiên Viên Trần Vũ: “Đi???”

Hắn hơi cong lên môi mỏng, bên môi tràn ra dáng cười gần như tà ác: “Chúng ta yêu Vũ nhi, Vũ nhi cũng yêu chúng ta, chúng ta vì sao phải thả một người chúng ta yêu cũng yêu chúng ta???”

Đáy lòng Hiên Viên Trần Vũ truyền tới một trận rối loạn, cảm giác vô lực lúc làm thái tử bị Hiên Viên Lâm Phong và Hiên Viên Khê Phong ức hiếp mọc lên từ đáy lòng.

Hắn quay đầu đi, muốn thoát khỏi Hiên Viên Lâm Phong, tiếc rằng Hiên Viên Lâm Phong dùng sức quá mạnh, hắn căn bản không thể di động mảy may.

“Buông... Buông tay.”

Vẻ mặt hắn mang theo vài phần thống khổ, đôi lông mày mảnh khảnh chăm chú nhíu lại.

Hiên Viên Khê Phong thấy một trận yêu thương, lập tức khuyên bảo Hiên Viên Lâm Phong: “Lâm Phong, buông tay, ngươi không thấy tiểu ngũ nhi rất thống khổ sao???”

Hiên Viên Lâm Phong hừ lạnh một tiếng, quay đầu nhìn về phía Hiên Viên Khê Phong, nhíu lại lông mày: “Chính là vì ngươi dung túng như vậy, hắn mới dám trốn chúng ta, có lần thứ nhất tất có lần thứ hai, để phòng ngừa hắn tiếp tục muốn chạy trốn, lúc này, chúng ta nhất định phải giáo huấn hắn.”

Hiên Viên Trần Vũ nghe xong Hiên Viên Lâm Phong nói, thân thể hung hăng giật mình một cái, trong con ngươi tràn ngập vài phần ưu thương.

Có phải hắn sai rồi không... Làm trái lời hứa với phụ hoàng, chịu đựng chỉ trích từ mọi người, cứu một người thương tổn hắn???

Hiên Viên Lâm Phong nói xong, trái phải nhìn một chút, quát lạnh với đám cung nữ thái giám: “Xuống phía dưới.”

Trên người Hiên Viên Lâm Phong tản ra khí tức băng lãnh tàn lệ, khiến cả đám người sợ hãi lập tức rời đi.

Hiên Viên Lâm Phong lúc này mới buông tay, nét mặt cũng hoà nhã hơn vài phần: “Vũ nhi, ngươi rõ ràng đã chọn chúng ta, vì sao còn muốn rời đi???”

Hiên Viên Trần Vũ nhíu mày phản bác: “Không có... Ta không có chọn các ngươi, ta chỉ lựa chọn tự do mà thôi, rất sớm trước đây, ta đã muốn rời khỏi hoàng cung, rời khỏi đây, giống như con chim nhỏ tự do tự tại bay lượn ở trên trời...

Thế nhưng, phụ hoàng lại muốn ta kế thừa ngôi vị... Nếu, nếu tam hoàng huynh thích vị trí kia, như vậy, ta đem ngôi vị hoàng đế nhường cho tam hoàng huynh, còn ta tự do bay lượn...”

“Ta sẽ bẻ gẫy cánh của ngươi.”

Hiên Viên Trần Vũ nói khiến khuôn mặt Hiên Viên Lâm Phong biến đen trong nháy mắt, hắn tàn bạo mở miệng.

Hiên Viên Trần Vũ, ngươi muốn đi ra ngoài tự do bay lượn???

Nằm mơ!!!

Chúng ta vốn chính là vì muốn trói buộc ngươi mới tranh đoạt ngôi vị hoàng đế, ngươi mơ tưởng vứt bỏ chúng ta ở trong cung tự mình rời đi!!!

Sắc mặt Hiên Viên Khê Phong cũng phi thường xấu xí, lúc bình thường, hắn đối với Hiên Viên Trần Vũ phi thường tốt, luyến tiếc thương tổn đe dọa mảy may, thế nhưng, tiền đề là Hiên Viên Trần Vũ không nên chạm vào điểm mấu chốt của hắn.

“Tiểu ngũ nhi, ngươi lẽ nào không nghĩ tới, ngươi đem ngôi vị hoàng đế tặng cho tam đệ, chính là tự tay đẩy mình vào trong lồng sắt hoàng cung này???”

C249: Điềm báo thân thể

Tiếng vó ngựa trở nên thong thả, lời Tần Vô Phong nói, còn quanh quẩn bên tai Vân Khuynh:

‘Vân nhi, ngươi và Vô Hạ rốt cuộc là chuyện gì, sau khi ngươi rời khỏi Tần gia, có phải đã từng gặp Vô Hạ???’

Y phải trả lời thế nào, kỳ thực vấn đề này dễ trả lời, y nói thẳng là từng gặp là được...

Thế nhưng, y phải nói như thế nào về chuyện bọn họ gặp mặt đã xảy ra cái gì???

Bàn tay Vân Khuynh bị Tần Vô Phong nắm trong tay có chút hơi run, y mím môi, gục đầu xuống, không trả lời ngay.

Trên thực tế vấn đề Tần Vô Phong hỏi, cũng là Tần Vô Song muốn hỏi.

Nghe Tần Vô Phong vừa hỏi như thế, Tần Vô Song lập tức ngồi thẳng thân thể, nghiêng đi khuôn mặt, nhìn một bên mặt trắng noãn của Vân Khuynh: “Khuynh nhi, có phải ngươi có chuyện gì lén gạt chúng ta???”

Vân Khuynh hơi nhấc lên mí mắt, nhìn Tần Vô Phong và Tần Vô Song, y phát hiện hai người này đều đang nhìn y không chuyển mắt.

Xem ra bọn họ không chiếm được đáp án, là sẽ không bỏ qua.

Vân Khuynh cân nhắc gật đầu nói: “Đúng vậy, lúc ta ở Tích Châu, âm kém dương sai đi tới Phù Vân sơn trang, cũng đụng phải Vô Hạ ở đó.”

Tần Vô Phong và Tần Vô Song liếc mắt nhìn nhau: “Vì sao Vô Hạ không nói cho chúng ta biết những việc này... Giữa các ngươi, đã xảy ra cái gì sao???”

Tần Vô Song không kìm được, mở miệng hỏi trước.

Đôi mắt Vân Khuynh né tránh: “Ta... Chúng ta... Đại khái là, Vô Hạ sợ các ngươi trách cứ hắn, cho nên mới chưa nói.”

Tần Vô Phong và Tần Vô Song đều là cả kinh: “Vân nhi, ngươi đem sự tình từ đầu chí cuối nói cho chúng ta biết!”

Như vậy hỏi một câu đáp một câu, phải đợi tới khi nào bọn họ mới có thể biết rõ sự tình chân tướng???

Vân Khuynh gật đầu: “Kỳ thực rất đơn giản, chính là lúc ta đến Phù Vân sơn trang thì đã dịch dung, ban đầu Vô Hạ cũng không nhận ra ta, mãi cho đến núi Vô Danh hắn mới nhận ra...

Lúc ở núi Vô Danh, người trên núi trúng độc, ta nói máu của ta có thể giải bách độc, sau đó thả rất nhiều máu, còn chọc rất nhiều phiền phức...

Vô Hạ có lẽ là sợ các ngươi biết chuyện này, trách hắn không chăm sóc tốt cho ta, mới không nói chuyện hắn gặp ta nói cho các ngươi.”

Nói xong y lại ngẩng đầu lén lút nhìn Tần Vô Phong và Tần Vô Song, sau đó lập tức gục đầu xuống: “Ta cũng sợ các ngươi trách ta không chăm sóc bản thân cho tốt... Cho nên, cũng không nói từng gặp Vô Hạ...”

“Là như vậy???”

Tần Vô Phong và Tần Vô Song đều cau mày, nửa ngờ nửa tin, trực giác nói cho bọn họ không có đơn giản như vậy, thế nhưng, không phải thế này thì là thế nào???

Chăm chú ngẫm lại hỗ động vừa rồi của Tần Vô Hạ và Vân Khuynh, đáy lòng bọn họ mơ hồ hiện lên một đáp án, bọn họ không thích kết quả như vậy.

Cho nên, dù bọn họ biết lí do thoái thác của Vân Khuynh có chuyện, vào lúc này bọn họ cũng ép buộc mình tiếp thu Vân Khuynh giải thích, không nghĩ sâu thêm.

Vân Khuynh thấy bọn họ không hề ép hỏi lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm.

Hiện tại đã sống nơm nớp lo sợ, sau đó phải làm sao đây???

Nghĩ đến lúc trở lại Tần gia, vừa phải đối mặt Tần Vô Phong Tần Vô Song, lại phải đối mặt với Tần Vô Hạ y liền da đầu tê dại, có một loại xung động muốn chạy trốn.

Y không muốn về nhà...

Cắn cắn môi, Vân Khuynh bỗng nhiên nghĩ đến một việc khác: “Đại ca, Vô Song, Đại Bảo và tiểu Bảo có về nhà không, phải bao lâu mới về nhà được???”

Tần Vô Phong và Tần Vô Song nói với y Đại Bảo tiểu Bảo đến Lưu Ly tiểu trúc học nghệ, như vậy y quay về Tần gia có phải là vẫn không thấy được Đại Bảo tiểu Bảo???

Trong khoảng thời gian rời khỏi Tần gia, đối với hai hài tử y rất không bỏ xuống được, đến bây giờ y còn không hiểu mình lúc trước sao lại có dũng khí bỏ xuống bọn họ.

Y hối hận, rất hối hận...

Thấy tình cảnh giữa Hiên Viên Bất Kinh và Hiên Viên Ly Thiên, y rất sợ một ngày kia, y và Đại Bảo tiểu Bảo cũng sẽ trở thành như vậy...

“Vân nhi.”

Tần Vô Phong đắn đo một chút nói: “Đại Bảo tiểu Bảo, bọn họ phải đi học nghệ, cần rất nhiều năm mới có thể về nhà... Năm xưa ba huynh đệ chúng ta đến Lưu Duyến ảo cảnh học võ, cũng phải dùng tròn mười mấy năm.”

“Nhưng Đại Bảo tiểu Bảo nhỏ như vậy...”

“Luyện võ phải đánh căn cơ từ nhỏ mới tốt, ba huynh đệ chúng ta lúc lớn bằng Đại Bảo tiểu Bảo cũng đã bắt đầu tắm nước thuốc, rèn đúc gân cốt và thân thể, Đại Bảo tiểu Bảo cũng vậy, hơn nữa Vân nhi cũng biết thân thể tiểu Bảo sinh hạ yếu đuối, cần nhị sư bá của Liên Cừ điều dưỡng một phen.”

Vân Khuynh là thật muốn đi xem Đại Bảo tiểu Bảo, cũng thực sự không muốn quay về Tần gia, cho nên y không khỏi mở miệng thỉnh cầu: “Chúng ta trước khi về nhà đi Lưu Ly tiểu trúc một chuyến, nhìn Đại Bảo tiểu Bảo một cái có được không???”

Sắc mặt Tần Vô Song và Tần Vô Phong bỗng nhiên biến đổi.

Nếu Đại Bảo tiểu Bảo thật là đang ở Lưu Ly tiểu trúc học nghệ, bọn họ tự nhiên nguyện ý để Vân Khuynh đi xem Đại Bảo tiểu Bảo.

Nhưng then chốt là, ở Lưu Ly tiểu trúc chỉ có tiểu Bảo, không có Đại Bảo.

“Cái này.”

Tần Vô Phong dừng một chút nói:

“Vân nhi, ngươi cũng biết Hiên Viên Lâm Phong luôn luôn không thích Tần gia, hơn nữa lần này hắn ở trong hoàng cung còn bị người Tần gia chúng ta chế phục, hắn hiện tại làm hoàng đế nhất định sẽ không tùy ý cho Tần gia chúng ta tiếp tục làm ‘Ám hoàng’, khẳng định sẽ ngáng chân Tần gia từ một nơi bí mật, chúng ta phải đi về...

Nếu không, Vân nhi, chờ nguy cơ lần này của chúng ta qua đi, chúng ta liền cùng ngươi đi xem Đại Bảo tiểu Bảo có được hay không???”

Vân Khuynh cũng nghĩ tới Hiên Viên Lâm Phong, không thể làm gì khác hơn là buồn bã gật đầu.

Vẻ mặt Vân Khuynh buồn bã, tuy rằng khiến Tần Vô Phong và Tần Vô Song rất không muốn, nhưng bọn hắn cũng chỉ có thể làm vậy.

Nếu như biết Đại Bảo gặp chuyện không may, Vân Khuynh sẽ càng thương tâm lo lắng hơn.

Tần Vô Phong và Tần Vô Song nhìn nhau, trao đổi ý kiến đôi bên, đều quyết tâm nhất định phải nhanh chóng tìm ra Đại Bảo.

Kinh thành và Tích Châu đều là ở phía nam, đường đi nói gần cũng không gần, nói xa cũng không xa, không qua bao lâu, mấy người đi tới phụ cận Tích Châu.

Lúc dừng chân, bọn họ đa số đều là ở khách sạn bình dân, lúc an bài phòng trọ Vân Khuynh cường liệt yêu cầu muốn ở riêng.

Tuy rằng Tần Vô Phong và Tần Vô Song không muốn, thế nhưng Vân Khuynh lần này thật sự là kiên quyết kiên trì, sợ làm cho Vân Khuynh phản cảm, bọn họ không thể làm gì khác hơn là theo ý Vân Khuynh.

Bọn họ nghĩ có lẽ vì là ở ngoài Vân Khuynh xấu hổ, kỳ thực Vân Khuynh chỉ là không muốn Tần Vô Hạ nhìn ra thái độ Tần Vô Phong và Tần Vô Song đối với y hiện tại.

Phải biết rằng, lấy tính tình thiên về bốc đồng của Tần Vô Hạ, nếu biết hình thức ở chung hôm nay của ba người bọn họ, nhất định sẽ đến chen một chân thêm vào bọn họ.

Nói vậy, nghênh tiếp y chính là, Tần Vô Phong và Tần Vô Song tức giận, Tần gia huynh đệ lại một lần nữa bất hòa, còn có một đống hậu quả phiền phức lớn.

Tỷ như, tuy rằng hiện tại Tần Vô Song và Tần Vô Phong thừa nhận lẫn nhau, thế nhưng Liên Duyệt, Tần Du Hàn bọn họ chính là vấn đề lớn.

Nếu như thêm cả Tần Vô Hạ.

Vân Khuynh phỏng chừng, dù y là thân đệ đệ của Liên Duyệt, Liên Duyệt có lẽ cũng có tâm muốn giết y.

Ba nhi tử, dĩ nhiên một người lại một người có quan hệ với y, lần này, y nhất định không thể để chuyện Tần Vô Song và Tần Vô Phong tái diễn.

Tần Vô Hạ lúc trước chỉ là vì cứu y, giữa bọn họ không giống giữa y và Tần Vô Phong, còn dính dáng cảm tình khó có thể làm rõ.

Tần Vô Phong, dưới đáy lòng y còn khó có thể chọn lựa, thế nhưng Tần Vô Hạ, y bỏ được.

Lúc này đây, y nhất định phải cẩn thận tìm một cơ hội thích hợp, đem tất cả nói rõ với Tần Vô Hạ.

Lúc này đây, y sẽ không để mâu thuẫn giống như Tần Vô Phong Tần Vô Song lại xảy ra.

Y không thương Tần Vô Hạ, Tần Vô Hạ cũng không thương y, tất cả chỉ là một sai lầm, không có gì dính dáng.

Biết đâu, y có thể trước khi Tần Vô Song và Tần Vô Phong biết chuyện này, đem tất cả triệt để giải quyết.

Đêm nay, là một đêm trước khi tiến vào Tích Châu, lúc đến Tích Châu Hiên Viên Bất Kinh sẽ chia tay với Vân Khuynh bọn họ, cho nên Vân Khuynh đặc biệt đến phòng của Hiên Viên Bất Kinh tiễn bước, huynh đệ hai người khó có được lúc đơn độc ở cùng nhau.

Hiên Viên Bất Kinh một trong tam đại thần bộ, đối với một vài việc nhìn thấy rõ ràng hơn người bên ngoài.

“Ngươi và Tần đại ca, Tần nhị ca ba người, Tần Vô Hạ kia phải làm sao???”

Hiên Viên Bất Kinh là muốn đi, nhưng hắn không bỏ xuống được Vân Khuynh, rất lo lắng Vân Khuynh, hắn làm ca ca không hạnh phúc, mẫu thân bọn họ không hạnh phúc, cho nên hắn mong muốn Vân Khuynh hạnh phúc, tốt nhất là Vân Khuynh hạnh phúc luôn cả phần bọn họ.

Vân Khuynh hơi nhíu mày: “Ta và hắn, không thể so sánh với đại ca và Vô Song, ta sẽ tìm cơ hội nói rõ với hắn, ta chỉ là bạn đời của ca ca hắn, chỉ thế mà thôi.”

Hiên Viên Bất Kinh rót một ly rượu, cong môi cười cười:

“Ta xem Tần đại ca và Tần nhị ca đối với ngươi đều tốt, ngươi nhất định phải sống tốt với bọn họ.

Phụ hoàng đêm đó nói, ngươi nghìn vạn lần đừng để ở trong lòng, có chuyện gì thương lượng với Tần đại ca và Tần nhị ca bọn họ là được.”

Vân Khuynh gật đầu, Hiên Viên Bất Kinh uống rượu, y cũng không uống, y luôn luôn không thích thứ cay độc này.

Cho nên y chỉ có thể cùng dùng bữa, y gắp lên một miếng thịt gà, vừa đưa vào miệng, một cỗ mùi vị mỡ ngậy nhảy lên.

Sau đó không thể kìm nén, lồng ngực Vân Khuynh liền mọc lên một loại cảm giác buồn nôn, y bưng miệng, chỉ kịp đứng lên, còn chưa kịp rời đi, liền bắt đầu nôn.

Hiên Viên Bất Kinh lại càng hoảng sợ, lập tức đứng dậy đỡ lấy y: “Tiểu Khuynh, ngươi... Ngươi sao vậy???”

“Ngô... Nôn...”

Vân Khuynh còn đang nôn, y một tay chống góc bàn, một tay vỗ ngực, thân thể có chút suy nhược, căn bản không thể trả lời Hiên Viên Bất Kinh.

Hơn nữa, y cũng không rõ mình rốt cuộc làm sao, trả lời cũng là uổng phí.

C250: Quả nhiên có

Chẳng biết nôn bao lâu, cảm giác khó chịu bên trong dạ dày Vân Khuynh rốt cục ngừng lại.

Hiên Viên Bất Kinh lập tức đưa cho y một chén trà súc miệng: “Tiểu Khuynh, có phải ngươi ăn cái gì bị đau bụng rồi không???”

Sắc mặt Vân Khuynh còn có một chút tái nhợt, y lắc đầu không có mở miệng.

Hai chân y run lên, thân thể yếu nhược, chỉ là nôn có một chút, dĩ nhiên khiến y không còn chút sức lực nào.

“Thân thể của ta... Luôn luôn tương đối khỏe mạnh, đặc biệt sau khi sinh xong Đại Bảo tiểu Bảo, không chỉ máu là bách độc bất xâm, thân thể cũng càng ngày càng cường tráng... Lần này...”

Vân Khuynh trầm tư, chậm rãi nhíu mày, nôn liều mạng như vậy, ấn tượng y khắc sâu...

Thời kỳ cuối mang thai Đại Bảo tiểu Bảo... Nôn phi thường nghiêm trọng...

Lẽ nào...

Khuôn mặt Vân Khuynh trắng bệch, thế nhưng y lập tức bỏ đi ý nghĩ này, trước đây mang thai Đại Bảo tiểu Bảo, là đến lúc gần sinh mới nôn, hiện tại, hẳn chỉ là ngoài ý muốn...

Tuy rằng Vân Khuynh không ngừng thuyết phục mình chỉ là ngoài ý muốn, thế nhưng đáy lòng lại không có cách nào ức chế một loại bất an gần như là sợ hãi.

Y cắn môi dưới, do dự nâng mi nhìn Hiên Viên Bất Kinh, có chút chần chờ nói: “Bất Kinh ca ca...”

Khả năng quan sát của Hiên Viên Bất Kinh nhạy cảm vô cùng, lập tức nhìn ra Vân Khuynh thấp thỏm bất an.

Hắn nhăn mày, chăm chú nhìn Vân Khuynh: “Tiểu Khuynh, ngươi làm sao vậy??? Ngươi biết thân thể của ngươi xảy ra chuyện gì sao???”

Vân Khuynh hơi nhắm mắt, bỗng nhiên rất nhanh nắm tay, lại buông ra, vẻ mặt bất cứ giá nào mở mắt nói: “Bất Kinh ca ca, ngươi có hiểu y thuật???”

Hiên Viên Bất Kinh nhìn Vân Khuynh từ trên xuống dưới hồi đáp: “Một chút, nhưng không tinh thông.”

Vân Khuynh hít một hơi thật sâu: “Như vậy, phiền phức Bất Kinh ca ca giúp ta bắt mạch một chút.”

Hiên Viên Bất Kinh gật đầu, ngón tay ấn lên trên cổ tay Vân Khuynh, hơi nhắm hai mắt, tinh tế bắt mạch.

Không qua quá lâu, sắc mặt hắn hơi khẽ động, vẻ mặt có chút ngạc nhiên nhìn Vân Khuynh: “Tiểu Khuynh ngươi...”

Vân Khuynh mím môi: “Bất Kinh ca ca, có cái gì sai sao???”

Dưới đáy lòng y, tưởng tượng không ít, cũng không biết là loại khả năng nào.

Cuối cùng, cánh môi mỏng của Hiên Viên Bất Kinh hé ra hợp lại, chỉ nói bốn chữ: “Ngươi mang thai rồi.”

Hiên Viên Bất Kinh có vẻ phi thường vui vẻ, hắn có tiểu chất nhi, Vân Khuynh có hài tử, đây là chuyện khiến kẻ khác phấn chấn tới cỡ nào.

Điều này đối với Hiên Viên Bất Kinh đồng dạng khuyết thiếu thân tình mà nói, tuyệt đối là một kinh hỉ.

Đáng tiếc tương phản với hắn vui vẻ, trên khuôn mặt mất đi huyết sắc của Vân Khuynh lại là vẻ kinh hoàng.

Cánh môi Vân Khuynh run rẩy, nói không nên lời một câu...

Quả nhiên...

Giống với suy nghĩ của y...

Y gục đầu xuống, bàn tay dưới ống tay áo, đã bị đầu ngón tay của y dằn vặt đến máu tươi nhễ nhại.

Sinh xong Đại Bảo tiểu Bảo y bỏ chạy, sau khi chạy thoát, lại đụng với Tần Vô Hạ.

Lần kia với Tần Vô Hạ, là lần duy nhất sau khi y sinh xong Đại Bảo tiểu Bảo...

Hiện tại hài tử trong bụng này là của ai, căn bản không cần đoán, đây là chuyện nhìn vào hiểu ngay.

Vân Khuynh hiện tại xung động muốn chết cũng có...

Y nghĩ ông trời luôn luôn đối nghịch với y, sợ cái gì hết lần này tới lần khác cái đó tới, y trăm cay nghìn đắng lẩn trốn Tần Vô Hạ, muốn giặt sạch quan hệ với Tần Vô Hạ, thế nhưng...

Thế nhưng, y hiện tại, dĩ nhiên có hài tử của Tần Vô Hạ...

Thiên!!!

Y rốt cuộc phải làm sao đây???

Sắc mặt Vân Khuynh rất dễ khiến người ta nhìn ra y không thích hợp, huống hồ người nọ lại là Hiên Viên Bất Kinh mẫn cảm.

Hiên Viên Bất Kinh thấy Vân Khuynh như vậy, thân thiết nói:

“Tiểu Khuynh, ngươi làm sao vậy, ngươi mất hứng sao??? Mất hứng mình có hài tử???

Đúng rồi, tiểu Khuynh, hài tử này là của ai???

Là Tần đại ca, hay là Tần nhị ca???”

Vấn đề của Hiên Viên Bất Kinh rốt cục khiến Vân Khuynh lấy lại tinh thần, y ngẩng đầu, trên khuôn mặt tuyệt mỹ là một mảnh thảm đạm: “Bất Kinh ca ca...”

Y nỉ non mở miệng: “Ta phải làm sao đây... Ta nên làm cái gì bây giờ???”

Đôi mắt màu mực của y lóe ra không ngớt, bên trong vụt sáng mờ mịt và thống khổ, tay y chậm rãi xoa bụng mình.

Hai lần mang thai, hai lần tâm tình hoàn toàn khác nhau.

Lần đầu, hài tử của y và Vô Song, bọn họ chờ mong đến cỡ nào, y là vui mừng tới cỡ nào...

Thế nhưng, lúc này...

Hiên Viên Bất Kinh bước qua bàn tròn, đem Vân Khuynh ôm vào lòng: “Tiểu Khuynh, ngươi rốt cuộc làm sao vậy, hài tử này có vấn đề gì??? Phụ thân của nó là ai??? Lẽ nào, không phải Tần đại ca cũng không phải Tần nhị ca???”

Hiên Viên Bất Kinh vì suy đoán của mình mà khuôn mặt trầm xuống, nếu như thật là vậy, Vân Khuynh phải ăn nói thế nào với Tần Vô Phong và Tần Vô Song???

Lấy tính cách của Tần Vô Phong và Tần Vô Song, Vân Khuynh nếu như mang thai hài tử nam nhân khác...

Hiên Viên Bất Kinh trong lòng mát lạnh, phỏng chừng đệ đệ này của hắn, cũng là cả đời không thể hạnh phúc.

Cánh tay hắn không tự chủ được buộc chặt, chăm chú truy hỏi Vân Khuynh: “Hài tử là của ai??? Hài tử trong bụng ngươi rốt cuộc là của ai???”

Vân Khuynh hơi nheo lại đôi mắt, cắn cắn môi: “Bất Kinh ca ca, ngươi không nên hỏi ta hài tử là của ai... Tóm lại, không phải của Vô Phong và Vô Song...”

Hiên Viên Bất Kinh bắt đầu kịch liệt thở dốc, trong ánh mắt hắn hiện lên một tia sáng lợi hại, trầm tư một lúc lâu rồi dường như hạ quyết tâm, ngưng trọng mở miệng: “Tiểu Khuynh, hài tử này, chúng ta bỏ đi.”

“...”

Vân Khuynh bỗng nhiên trừng lớn hai mắt nhìn Hiên Viên Bất Kinh, trong đôi mắt là một mảnh mờ mịt, y dường như nhất thời có chút không rõ lời Hiên Viên Bất Kinh nói rốt cuộc là có ý gì.

Hiên Viên Bất Kinh nắm hai vai y:

“Ngươi hãy nghe ta nói, tiểu Khuynh, ngươi đã có hai hài tử, sau đó cũng sẽ có rất nhiều hài tử... Hài tử này, không quan trọng như vậy, thế nhưng Tần đại ca Tần nhị ca, đối với ngươi mà nói là phi thường quan trọng, không phải sao???

Bọn họ yêu ngươi, ngươi cũng yêu bọn hắn, lẽ nào ngươi muốn vì hài tử này mà đoạn tuyệt với Tần đại ca Tần nhị ca bọn họ sao???”

“Bất Kinh ca ca???”

Vân Khuynh dao động, trong vẻ mặt tràn đầy không thể tin tưởng:

“Sao ngươi lại có ý nghĩ như vậy... Nó là hài tử của ta, sao lại không quan trọng???

Hơn nữa... Mặc kệ có quan trọng hay không, nó vẫn là một cái sinh mệnh...”

Tuy rằng trong đầu hoảng loạn, tuy rằng không sẵn sàng, tuy rằng phi thường sợ hãi, thế nhưng Vân Khuynh chưa từng có ý niệm muốn thương tổn hài tử trong bụng.

“Tiểu Khuynh.”

Hiên Viên Bất Kinh dường như hạ quyết tâm, trịnh trọng khuyên bảo Vân Khuynh:

“Tiểu Khuynh, ta cũng là vì hạnh phúc của ngươi mà suy nghĩ, ngươi xem, ta và mẫu thân, đều là cái dạng này, chỉ có ngươi là hạnh phúc, hạnh phúc của ngươi là tín ngưỡng của ta đối với hạnh phúc, ngươi nhất định phải luôn luôn hạnh phúc, thế nhưng hài tử này, sẽ hủy đi hạnh phúc của ngươi...

Ngươi còn có thể có rất nhiều rất nhiều hài tử, vì sao nhất định chấp nhất một người này???”

Vân Khuynh như trước lắc đầu:

“Không không, ta không muốn, ta không muốn bỏ hài tử, ta muốn sinh nó, ta nhất định phải sinh nó.

Nếu như bỏ nó, ta nhất định sẽ hối hận, nửa đời sau của ta nhất định sẽ sống trong hối hận...”

“Thế nhưng, tiểu Khuynh, ngươi muốn ăn nói với Tần đại ca và Tần nhị ca bọn họ thế nào??? Ngươi nói thế nào về thân thế của hài tử này???”

Vân Khuynh giật mình.

Nếu như sự tồn tại của hài tử này bị mọi người biết, y đâu chỉ phải ăn nói với Tần Vô Phong Tần Vô Song, y cũng phải ăn nói với Tần Vô Hạ...

“Bất Kinh ca ca.”

Vẻ mặt Vân Khuynh càng thêm hoảng loạn, y cầm lấy cánh tay Hiên Viên Bất Kinh: “Đừng nói cho bọn họ, đừng nói cho bọn họ ta có tiểu bảo bảo có được không... Ta ta ta sẽ suy nghĩ phải làm thế nào, trước khi ta nghĩ ra, Bất Kinh ca ca đừng nói cho bọn họ có được không???”

Hiên Viên Bất Kinh thấy y thực sự giữ gìn hài tử trong bụng, liền không hề khuyên bảo y bỏ hài tử này đi.

Đó là thân chất nhi của hắn, cũng có quan hệ huyết thống với hắn, hắn sao có thể thực sự muốn mệnh của hài tử kia...

Hắn chỉ là vì Vân Khuynh hạnh phúc mà thôi, nếu như không phải thực sự không có cách nào, hắn sao có thể nghĩ tới việc này.

“Được rồi... Như vậy, tiểu Khuynh ngươi có thể nói cho ta biết, hài tử trong bụng ngươi rốt cuộc là của ai không???”

Ánh mắt Vân Khuynh mang theo cầu xin: “Bất Kinh ca ca, ngươi nhất định phải biết sao???”

Hiên Viên Bất Kinh kiên định gật đầu: “Đương nhiên, ta nhất định phải biết là ai ức hiếp tiểu Khuynh.”

Vân Khuynh và Tần Vô Phong Tần Vô Song ba người là yêu nhau, Vân Khuynh nhất định sẽ không vô cớ mang thai hài tử của người khác, nhất định là tên hỗn đản nào đó bức bách Vân Khuynh.

Vân Khuynh vẻ mặt ảm đạm: “Kỳ thực, cũng không phải ức hiếp... Lúc ở Phù Vân sơn trang, ta trúng dược... Là...”

“Là Vân Hoán???”

Hiên Viên Bất Kinh lập tức nghĩ đến đoạn thời gian kia thái độ của Vân Hoán đối với Vân Khuynh.

Vân Khuynh lắc đầu, thở dài một tiếng: “Là Vô Hạ.”

Hiên Viên Bất Kinh giật mình, hắn cũng nghĩ đến là Tần Vô Hạ, thế nhưng, Tần Vô Hạ là đệ đệ của Tần Vô Phong và Tần Vô Song, hắn không tin trên thế giới sẽ có chuyện vừa khéo như vậy, ba huynh đệ, dĩ nhiên đều là với Vân Khuynh...”

“Nếu như ngươi thật là vì trúng dược... Mà hài tử lại là của Tần Vô Hạ... Tiểu Khuynh, ngươi nói, Tần đại ca và Tần nhị ca có thể tha thứ cho ngươi, tiếp thu Tần Vô Hạ hay không???”

“Không có khả năng.”

Hiên Viên Bất Kinh vừa nói ra miệng, lập tức bị Vân Khuynh phản bác.

“Không, ta sẽ không chấp nhận Tần Vô Hạ, ta không thương hắn...”

“Thế nhưng hài tử trong bụng ngươi là của hắn.”

“Bất Kinh ca ca.”

Vân Khuynh đột nhiên nghĩ ý kiến của Hiên Viên Bất Kinh và y căn bản khó có thể thống nhất: “Ta có chút đau đầu, muốn đi về nghỉ ngơi một chút... Bất Kinh ca ca, ngươi nhất định không được nói cho Vô Phong Vô Song và Vô Hạ bọn họ chuyện hài tử, cho ta suy nghĩ kỹ thêm..."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...