Chương 89: C256---- 260

Edit: Huyết Vũ

C256: Bắt đầu chạy trốn

Lửa nóng thật lớn, tựa như có tinh lực không thể dùng hết, ma sát kịch liệt nội bích từ hai nơi trước sau của Vân Khuynh, va chạm thân thể Vân Khuynh.

Động tác của Tần Vô Phong và Tần Vô Song hai người tuy rằng chưa nói tới thô bạo, nhưng là tuyệt không ôn nhu.

Một chân của Vân Khuynh bị Tần Vô Song giơ lên cao, khiến hắn càng thêm chặt chẽ tiếp cận Vân Khuynh, cũng càng khiến cho dục vọng của hắn có thể tiến vào địa phương càng sâu càng mềm mại của Vân Khuynh.

Tần Vô Phong mượn Tần Vô Song tiện lợi, cũng có thể càng sâu xâm nhập trong cơ thể Vân Khuynh.

Dục vọng nóng cháy thật lớn của hai người xô vào nhau trong cơ thể Vân Khuynh, ngoại trừ cảm thụ được nội huyệt Vân Khuynh chặt trí trơn mềm và co rút bọc lấy, còn có thể song song cảm thụ được sự tồn tại giữa đôi bên trong khi thâm nhập thân thể Vân Khuynh.

Hai mặt giáp công như vậy, ở sâu trong thân thể nổi lên cảm giác tựa như đau nhức lại tựa như sung sướng, thực sự khiến Vân Khuynh khó có thể thừa thụ, y gần như sắp tan vỡ.

Ngọc hành bị Tần Vô Song nắm trong tay tiết đến rối tinh rối mù, vừa tiết xong còn chưa kịp mềm xuống liền lại cứng rắn như thiết, dục vọng của y cũng bị hai người kia không có chỗ nào không câu đi ra.

Toàn bộ thân thể của y, đã bị dục vọng và Tần Vô Phong Tần Vô Song hai người hoàn toàn nắm trong tay.

Trên khuôn mặt nhỏ nhắn tuyệt mỹ trắng noãn của y tràn đầy nước mắt, cái miệng nhỏ nhắn anh hồng cũng không thể ngậm lại, chỉ có thể tuôn ra tiếng rên rỉ quyến rũ ngay cả chính y cũng không biết.

Mái tóc màu mực vốn có trơn mượt bị động tác của y làm cho mất trật tự không gì sánh được, tăng thêm vài phần quyến rũ xinh đẹp.

Tần Vô Phong ở phía trước, không ngừng lấy tay và môi thưởng thức thù du trước ngực Vân Khuynh, khi Vân Khuynh rên rỉ tê dại khiến hắn không thể chịu đựng được, hắn cũng sẽ ngẩng đầu che lại cái miệng nhỏ nhắn mê người kia.

Chăm chú bao phủ cánh môi Vân Khuynh, ngăn chặn môi lưỡi của y, ngăn cản bất cứ tiếng rên rỉ từ bên trong tuôn ra, cái lưỡi đỏ tươi thoả thích càn quét và công chiếm địa bàn thuộc về mình trong khoang miệng của y.

Mà Tần Vô Song ở phía sau Vân Khuynh cũng không cam lạc hậu, bờ môi nóng hổi hạ xuống rậm rạp vết tích trên tấm lưng tuyết trắng của Vân Khuynh, bàn tay đi qua từ gốc đùi Vân Khuynh bị hắn nâng cao, đem ngọc hành của Vân Khuynh lấy tư thế tuyệt đối nắm giữ nắm trong tay thưởng thức.

Dục vọng ba người áp lực đã lâu, vào lúc này đã có thể vô cùng nhuần nhuyễn phát tiết, thời gian chậm rãi trôi qua, nhưng dục vọng của họ lại chưa từng nguội lại.

Chờ ba người đều phát tiết qua đi, lại thay đổi vị trí, tiếp tục gieo rắc ái ý tràn ngập trên thân thể đơn bạc ở giữa kia.

Vân Khuynh chẳng biết bị rượu hay bị dục vọng xông đến choáng váng, thiếu chút nữa liền quên chuyện chạy trốn.

Trời đã sắp sáng, động tác trong phòng thoáng ngừng lại, tay của Tần Vô Phong và Tần Vô Song còn đang dao động trên người Vân Khuynh, ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng đập cửa, ba tiếng dài, ba tiếng ngắn, giống như ám hiệu nào đó.

Vân Khuynh toàn thân mềm nhũn vô lực, đầu óc kêu loạn một chút cũng chưa phát hiện, nhưng thật ra Tần Vô Phong và Tần Vô Song dần dần thành thật xuống.

Cả đêm hôm qua có thể đem Vân Khuynh từ trong ra ngoài, lại từ ngoài vào trong ăn sạch một lần, thân thể chiếm được thỏa mãn cực lớn, tâm tình của bọn họ cũng tương đương không tệ.

Thế nhưng tiếng đập cửa này trái lại đem bọn họ từ trong suối chảy dục vọng đánh thức.

Song song bọn họ thành thật xuống, cũng bắt đầu suy tư sự kiện từ đầu đến cuối.

Hành vi tối hôm qua của Vân Khuynh, thật sự là quá quỷ dị, quỷ dị khiến người ta khó có thể hình dung.

Cái người luôn luôn tương đối xấu hổ nội hướng, dĩ nhiên đột nhiên thổ lộ với hai người bọn họ, đồng thời chủ động đưa lên cửa cho bọn họ ăn???

Có quỷ, tuyệt đối có quỷ!!!

Bọn họ không rõ Vân Khuynh rốt cuộc muốn làm gì, cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ, chỉ có thể lẳng lặng đợi nhất khắc chân tướng rõ ràng kia đến.

Chỉ có biết được khúc mắc của Vân Khuynh, bọn họ mới có thể giúp Vân Khuynh giải quyết, mới có thể khiến cho quan hệ giữa bọn hắn càng thêm thẳng thắn thành khẩn, cảm tình càng thêm vững chắc.

Tiếng đập cửa bên ngoài, ba tiếng dài ba tiếng ngắn lập lại vài lần, vẫn không chiếm được đáp lại, liền có người đẩy ra cửa phòng.

Đây là lần thứ hai Vân Hoán nhìn thấy Vân Khuynh ở trong lòng người khác.

Lần đầu tiên là ở trong lòng Tần Vô Hạ, lúc này đây là ở trong lòng Tần Vô Song Tần Vô Phong hai huynh đệ.

Đáy lòng hắn dâng lên một loại cảm giác đắng chát, trái tim trong lồng ngực, đau đớn kỳ dị.

Hắn cũng rất tự tin đối với loại dược hắn đưa cho Vân Khuynh, cũng không sợ Tần Vô Phong Tần Vô Song phát hiện hắn, hắn đưa lưng về phía giường lớn của khách sạn, ho nhẹ hai tiếng nói: “Tiểu Khuynh, chúng ta cần phải đi.”

Bởi vì ba người thoáng bình tĩnh một trận, cho nên ý nghĩ của Vân Khuynh đã có một chút thanh tỉnh.

Thế nhưng thân thể y mềm thành một đống bùn, không có khí lực.

Y nhớ ra toàn bộ mọi chuyện, y không thể lưu luyến ấm áp và dục vọng như vậy, y phải đi.

Đúng vậy, tối hôm qua y đã quyết định bỏ trốn, y vốn cũng chỉ là muốn trước khi đi được ôm lấy hai người kia mà thôi.

Cái đầu mơ hồ đau đớn của y, đến bây giờ cũng không nghĩ ra vì sao dược Tần Vô Phong và Tần Vô Song trúng lại kỳ quái như vậy, có thể khiến Tần Vô Phong và Tần Vô Song hoàn toàn nắm chặt y.

Thế nhưng điều đó đã không còn quan trọng, mặc kệ là vì sao y sau đó cũng không có cơ hội hạ loại dược này với bọn hắn nữa.

Nhất khắc nghe thấy Vân Hoán nói phải đi, y triệt để tỉnh táo lại, mở miệng nói với Vân Hoán đưa lưng về phía giường lớn: “Xin lỗi... Quên thời gian, nhị ca, ngươi đi ra ngoài chờ ta một chút.”

Thanh âm của Vân Khuynh khàn khàn không ngớt, mang theo vài phần suy yếu vô lực.

Tần Vô Phong và Tần Vô Song hai người nửa đem Vân Khuynh đặt ở dưới thân nghe thấy Vân Hoán và Vân Khuynh đối thoại, toàn bộ thân thể như là bị nước lạnh xối lên, lạnh lẽo không bình thường.

Vân Khuynh như vậy...

Dĩ nhiên, dĩ nhiên là muốn rời bỏ bọn họ???

Trách không được Vân Khuynh tối hôm qua lại chủ động, hoá ra ở trong mắt Vân Khuynh, đó là bữa tối cuối cùng sao???

Vân Khuynh toàn thân vô lực, thân thể khó chịu giống như là bị người tháo dỡ rồi khâu lại lỏng lẻo, y vươn tay đẩy ra thân thể Tần Vô Phong và Tần Vô Song.

Bọn họ ba người hiện tại đều là trần truồng, trải qua ma sát làn da như vậy, nhiệt độ cơ thể ba người lại bắt đầu tăng cao.

Tần Vô Phong và Tần Vô Song hai người bởi vì không dám dùng sức đè lại Vân Khuynh, nên bị Vân Khuynh đẩy ra.

Vân Khuynh đẩy ra hai người xong, chống giường, gian nan lại khó chịu không gì sánh được ngồi dậy.

Y nhìn Tần Vô Phong và Tần Vô Song, trong đôi mắt mang theo ánh nước bi ai và nồng đậm không muốn.

Y cúi đầu, nhìn vết tích rậm rạp trên người mình, rồi cúi người ấn một nụ hôn lên môi Tần Vô Phong và Tần Vô Song, tuy rằng hai người kia đem y lăn qua lăn lại không nhẹ, thế nhưng y một chút cũng không tức giận.

Đáy lòng trái lại mang theo tràn đầy tình cảm.

“Ta yêu các ngươi... Thỉnh tin tưởng, ta, kỳ thực... Thật là muốn ở bên các ngươi...”

Vân Khuynh đem chăn bông đắp lên trên người Tần Vô Phong và Tần Vô Song, còn mình bọc chăn đơn, chậm rãi muốn xuống giường.

“Chỉ là... Ta thực sự không muốn khiến các ngươi khó xử... Không muốn bất cứ ai đau khổ... Ông trời luôn luôn thích trêu cợt chúng ta...”

Vân Khuynh nói, gián đoạn, đến cuối cùng chỉ còn lại một mảnh thở dài cam chịu.

Y đến chỗ bên giường, kéo thân thể mềm nhũn bước xuống, nhưng bởi vì hai chân như nhũn ra, thiếu chút nữa ngã trên đất, may là y vươn tay chống mép giường mới có thể tránh được té ngã chân chính.

Một đường chống đồ vật, dùng hai chân run đến không thể đứng thẳng chậm rãi di động, hai địa phương trên thân thể trải qua tiến nhập tối hôm qua thậm chí còn theo bước đi của y chậm rãi tràn ra dịch thể.

Hai gò má y ửng hồng, đáng tiếc thực sự không có thời gian thanh lý.

Tìm được bao quần áo, dùng khăn xoa xoa vết tích trên người mình, thay bộ quần áo sạch sẽ xong, y đã mệt đến mồ hôi đầy người.

Hai người trên giường, vào lúc y làm những việc này, cũng đang yên lặng dùng ánh mắt giao lưu, bọn họ cuối cùng đạt thành nhất trí, quyết định tiếp tục giả bộ bất tỉnh, xem Vân Khuynh rốt cuộc muốn làm gì.

Chuyện Vân Khuynh muốn đi khiến bọn họ rất tức giận, cũng rất khó hiểu, lần này bọn họ nhất định phải đem hành tung của Vân Khuynh vững vàng nắm trong tay mình, tra rõ vì sao y muốn rời đi.

Chẳng lẽ bọn họ đối với y không tốt???

Vì sao bọn họ thương y, y cũng thương bọn hắn, nhưng y vẫn muốn rời đi...

Trung gian này, rốt cuộc có lý do gì khiến y phải trốn.

Lúc Vân Khuynh chuẩn bị hoàn tất, y cũng không thể động đậy thêm, y tê liệt ngồi trên ghế, nhìn hai người ‘Ngủ say’ trên giường, trong đôi mắt đẹp trong suốt, không biết từ bao giờ đã có chút ươn ướt.

Cả đời không còn gặp lại...

Sẽ không còn được gặp lại bọn họ...

Kỳ thực y rất hối hận lần kia trốn khỏi Tần gia, nếu lần kia y không trốn đi, một mực ở lại Tần gia, liệu có phải sẽ không xảy ra nhiều chuyện như hôm nay không???

Nếu thời gian có thể quay lại, y có thể lần thứ hai lựa chọn, y nhất định sẽ không rời khỏi Tần gia...

Nghĩ như vậy, trong lòng Vân Khuynh lại tức giận và chần chờ, trong tương lai, liệu y có hối hận vì lần rời đi này không???

Ý niệm này của y chợt lóe rồi biến mất trong đầu, còn chưa kịp nghĩ sâu, Vân Hoán ở bên ngoài lại bắt đầu gõ cửa: “Tiểu Khuynh, thời gian không còn sớm, chúng ta phải đi...”

Vân Hoán thúc giục khiến một chút chần chờ trong lòng Vân Khuynh cũng biến mất.

“Nhị ca, phiền phức ngươi tiến đến một chút.”

Hai mắt Vân Khuynh chăm chú nhìn chằm chằm hai người trên giường, y muốn nắm chặt thời gian cuối cùng, nhìn bọn hắn thật kỹ.

Đem dung nhan anh tuấn tuấn mỹ của họ thật sâu giấu dưới đáy lòng.

Vân Hoán mở cửa, thấy Vân Khuynh ngồi ở trên ghế có chút nghi hoặc.

Vân Khuynh hơi ngẩng đầu lên: “Ta thân thể khó chịu, đi không được, phiền phức nhị ca dẫn ta đi một đoạn.”

“... Được.”

Qua một hồi, Vân Hoán mới hiểu được ý trong lời nói của Vân Khuynh, có chút gian nan đáp.

Lúc Vân Khuynh đến chỗ hắn xin dược hắn cũng không biết Vân Khuynh muốn làm gì, trải qua một màn vừa rồi, hắn rốt cục đã biết.

Đáy lòng song song đau nhức cũng có một tia tỉnh ngộ, Vân Khuynh là thật rất yêu rất yêu Tần gia huynh đệ.

Lúc này con mắt Vân Khuynh hồng hồng, bờ môi sưng không ngớt, trên cổ trên cằm có vết tích tình ái mà quần áo giấu không được, Vân Hoán không nhìn nữa, hắn nghiêng đi đôi mắt, khom lưng đem Vân Khuynh ôm lên.

Ánh mắt Vân Khuynh lại dán chặt trên người hai người trên giường, nhẹ nhàng mở miệng nói: “Vĩnh biệt, Vô Phong, Vô Song...”

C257: Bất Kính quyết định

Vân Khuynh cuối cùng quyết định rời bỏ Tần Vô Phong và Tần Vô Song.

Thế nhưng y không biết chính là, sau một khắc Vân Hoán ôm y rời đi, Tần Vô Phong và Tần Vô Song đều mở hai mắt.

Bọn họ nhìn nhau, yên lặng không nói gì, sau đó bắt đầu rời giường mặc quần áo, đáy lòng bọn họ đều phi thường áp lực.

Trên khuôn mặt lạnh lùng nghiêm nghị của Tần Vô Phong là một mảnh băng lãnh, con ngươi như sao lạnh áp lực tình tự vẻ lo lắng, chu vi thân thể tản ra áp suất thấp không gì sánh kịp, đâu còn là nam tử sắc mặt đỏ hồng, mang theo ý cười ở trên giường tối hôm qua.

Sắc mặt Tần Vô Song cũng không tốt ở chỗ nào.

Tần Vô Phong nhìn Tần Vô Song, hờ hững nói: “Tìm người đuổi theo Vân Hoán, lúc này, vô luận như thế nào cũng không thể để Vân Hoán mang Vân nhi đi.”

Tần Vô Song nhíu mày:

“Không cần, ta tự mình đi... Ta đi xem xem bọn hắn vì sao rời đi, đại ca, ngươi cũng ở chỗ này tra một chút, ta tùy thời bảo trì liên hệ với đại ca, trước khi biết rõ sự tình chân tướng sẽ mang theo Khuynh nhi trở về.

Đại ca... Chúng ta tối hôm qua.... Vô dụng như vậy sao, dĩ nhiên để Khuynh nhi sáng sớm có thể ngồi dậy bỏ chạy???”

Câu cuối cùng kia của Tần Vô Song mang theo phiền muộn nghi hoặc khiến khuôn mặt Tần Vô Phong càng đen...

Vấn đề này, Tần Vô Phong cũng suy nghĩ tới, điều này làm cho đáy lòng hắn phi thường không thoải mái.

Cưỡng chế không thoải mái, Tần Vô Phong gật đầu với Tần Vô Song:

“Ngươi tự mình đi, ta càng yên tâm...

Ta nhớ kỹ Vân nhi là từ cái đêm cáo biệt với Hiên Viên Bất Kinh mà bắt đầu trở nên kỳ quái, ta một hồi đi tìm Hiên Viên Bất Kinh, ngươi đi theo sát Vân Hoán bọn họ.”

Tần Vô Song có chút suy nghĩ: “Đại ca, ngươi phải nhanh, ta không hy vọng xa cách Khuynh nhi quá lâu.”

Nói xong, liền thả người rời đi.

Trong phòng chỉ còn lại Tần Vô Phong một người, hắn xoay người lại, nhìn giường lớn còn mất trật tự, có vết tích đêm qua ba người lưu lại, đôi mắt hắn tối sầm.

Vô luận Vân Khuynh là vì chuyện gì mà đi, hắn đều không cho phép.

Nhất định phải đem Vân Khuynh mang về, Vân Khuynh, là ái nhân của hắn và Tần Vô Song, sinh là người Tần gia, chết làm quỷ Tần gia, bất luận xảy ra chuyện gì Vân Khuynh cũng phải ở bên bọn họ.

Cuộc sống không có Vân Khuynh, là dày vò, bọn họ không thể chấp nhận, toàn bộ nhân tố cản trở Vân Khuynh và bọn họ ở bên nhau, bọn họ đều sẽ diệt trừ.

Tần Vô Phong đứng trước giường một hồi liền rời khỏi gian phòng, hắn hiện tại muốn làm chính là đi tìm Hiên Viên Bất Kinh, biết đâu ngoại trừ Vân Hoán ra, hắn chính là người hiểu rõ tình hình nhất.

Trời còn chưa sáng tỏ, nhiều người cũng chưa tỉnh, người đi trên đường cũng là thưa thớt.

Tần Vô Phong không mất nhiều công phu liền tìm thấy khách sạn bình dân Hiên Viên Bất Kinh và Sở Tiếu Ca đặt chân.

Hiên Viên Bất Kinh còn đang ngủ, Tần Vô Phong liền gõ mở cửa phòng hắn.

Hiên Viên Bất Kinh mơ mơ màng màng bị Tần Vô Phong đánh thức, chỉ phải xốc lại tinh thần tiếp đãi hắn: “Tần đại ca, có chuyện gì mà ngươi gấp như vậy??? Thật ra ta dự định hôm nay rời giường xong sẽ mang theo Tiếu Ca đi gặp các ngươi.”

Tần Vô Phong vẻ mặt tối tăm, mím mím môi: “Vân nhi đi rồi...”

“A... Cái gì???”

Hiên Viên Bất Kinh kinh ngạc: “Tiểu Khuynh... Sao có thể, chết tiệt!!! Y hiện tại như vậy, sao có thể một mình đi ra ngoài???”

Tần Vô Phong buông xuống mí mắt: “Y không đi một mình, y đi cùng Vân Hoán...”

“Ách... Lẽ nào y...”

Giữa lúc dầu sôi lửa bỏng, Hiên Viên Bất Kinh đã quen tìm tòi nghiên cứu chân tướng sự tình liền hiểu ra tâm tư Vân Khuynh.

Hắn không khỏi mở miệng chửi bới một tiếng: “Tiểu Khuynh thực sự là hồ đồ, dĩ nhiên lại chọn con đường ngốc nhất khó đi nhất này!!!”

Hắn không cho phép, không cho phép Vân Khuynh đạp hư cuộc sống hạnh phúc của mình như vậy.

“Tần đại ca, ngươi biết Vân Khuynh đang ở đâu không???”

Tần Vô Phong ánh mắt thâm trầm nhìn Hiên Viên Bất Kinh, không có trả lời vấn đề của Hiên Viên Bất Kinh, trái lại mở miệng nói:

“Bất Kinh, Vân nhi rốt cuộc là làm sao???

Xảy ra chuyện gì, vì sao lại đột nhiên muốn rời bỏ ta và Vô Song, y rõ ràng nói y yêu chúng ta???”

Nét mặt Hiên Viên Bất Kinh lộ ra một tia giãy dụa: “Ta đã đáp ứng tiểu Khuynh giữ bí mật cho y.”

Nghe Hiên Viên Bất Kinh nói như thế, Tần Vô Phong trong lòng căng thẳng.

Xem ra Vân Khuynh là thật có việc gạt bọn họ.

Tần Vô Phong tỉ mỉ suy nghĩ một chút, ở trong cung, thậm chí là ở kinh thành và trên đường, Vân Khuynh vẫn luôn rất tốt.

Tất cả dường như là từ một đêm trước khi đến Tích Châu, ngày đó, Vân Khuynh và Hiên Viên Bất Kinh ở cùng nhau, rốt cuộc xảy ra chuyện gì???

Đôi mắt Tần Vô Phong như sao lạnh, thẳng tắp nhìn Hiên Viên Bất Kinh, mở miệng nói: “Đêm đó Vân nhi tiễn bước ngươi, các ngươi làm cái gì???”

Hiên Viên Bất Kinh biết Tần Vô Phong đã nhận thấy tất cả sự tình bắt đầu từ ngày ấy, không khỏi có chút đề phòng: “Đêm đó, chúng ta chỉ cùng nhau ăn cơm tối thôi.”

“Chỉ ăn, không có chuyện khác???”

Tần Vô Phong chăm chú truy vấn, song song truy vấn, trong lòng hắn cũng tưởng tượng lúc ăn thì sẽ xảy ra chuyện gì, xảy ra cái gì khiến Vân Khuynh muốn rời xa bọn họ.

Hiên Viên Bất Kinh gật đầu: “Đúng vậy, Tần đại ca, chúng ta ngày đó chỉ ăn, chuyện gì cũng chưa từng làm, ngày đó tiểu Khuynh thân thể không khỏe, cho nên về sớm.”

Thân thể không khỏe???

Lông mày Tần Vô Phong chậm rãi nhăn lại.

Lần đầu Vân Khuynh bỏ đi, là bởi vì hắn và Tần Vô Song trở mặt thành thù khiến y thống khổ và áy náy, cũng là vì Vân Khuynh song song yêu hai người bọn họ, không dám đối mặt bọn họ...

Lúc này đây, có thể là nguyên nhân cùng loại hay không???

Lẽ nào, lại có ai yêu Vân Khuynh, hoặc là Vân Khuynh yêu ai đó, không muốn làm khó bọn họ...

Tần Vô Song từng nói với hắn, về chuyện Liên Cừ xem tướng tay cho Vân Khuynh, nói Vân Khuynh tình trái nhiều...

Lẽ nào là loại nguyên nhân này thật.

Tần Vô Phong tim đập mất tần suất, cả người có chút tâm thần không yên, hắn nhắm mắt lại, đem toàn bộ sự việc xâu chuỗi lại.

Vĩnh biệt... Ăn cơm... Thân thể không khỏe... Rời đi... Yêu người khác...

Toàn bộ sự việc đã từng xảy ra sau khi gắn liền với suy đoán của hắn, dĩ nhiên cho hắn một loại cảm giác quỷ dị khiến hắn hoảng sợ.

Chẳng biết tại sao hắn lại nhớ tới giai đoạn sau khi Vân Khuynh mang thai đại bảo tiểu bảo, lúc ăn thường xuyên nôn mửa...

Hắn bỗng nhiên nâng mi, mặc dù có chút không thể tin tưởng, thế nhưng hắn như trước nhìn thẳng Hiên Viên Bất Kinh, thanh âm có chút run hỏi: “Lúc Vân nhi ăn cơm với ngươi, có phải Vân nhi đã nôn, có phải y...”

“Tần đại ca.”

Hiên Viên Bất Kinh mở miệng cắt đứt hắn: “Ngươi chờ ta một chút, ta đi đem Tiếu Ca tới, sau đó chúng ta đến khách sạn bình dân chỗ các ngươi, ta sẽ nói cho ngươi chuyện đã xảy ra.”

Hiên Viên Bất Kinh mặc dù mở miệng ngăn cản Tần Vô Phong muốn nói, Tần Vô Phong nếu hỏi ra miệng, hắn liền khó có thể phủ nhận...

Cho nên, còn không bằng hắn đến trước mặt Tần Vô Phong Tần Vô Song và Tần Vô Hạ, đem chuyện Vân Khuynh mang thai hoàn toàn nói rõ.

Tần Vô Phong nghe thấy Hiên Viên Bất Kinh muốn nói cho hắn, tự nhiên là vui mừng dị thường, suy đoán vừa muốn nói ra, cũng bị hắn ném tới sau đầu.

Bởi vì suy đoán kia tại hắn xem ra là rất khó tin, quả thực là thiên phương dạ đàm, hắn nếu không bị buộc nóng nảy cũng sẽ không có suy đoán như vậy.

“Bất Kinh, ta thực sự rất muốn biết vì sao Vân nhi muốn rời bỏ chúng ta, ngươi đi gọi Tiếu Ca, chúng ta nhanh lên một chút trở về.”

Hiên Viên Bất Kinh thở dài thật sâu, hơi nhắm mắt lại, than thở dưới đáy lòng:

Tiểu Khuynh ơi tiểu Khuynh, không phải ta cố ý nói cho bọn họ, thật sự là bọn họ quá thông minh, cho dù ta không nói, bọn họ cũng sẽ đoán được, hơn nữa....

Ngươi vì sao không bình tĩnh, nhanh như vậy đã trốn đi???

Ngươi bảo chúng ta những người quan tâm ngươi phải làm sao đây???

Ngươi không muốn đối mặt, ta đây liền bức ngươi đối mặt!!!

Hiên Viên Bất Kinh hạ quyết tâm xong lập tức đến gian phòng sát vách gọi Sở Tiếu Ca.

Sau đó Hiên Viên Bất Kinh và Sở Tiếu Ca theo Tần Vô Phong, về tới khách sạn bình dân Tần Vô Phong ở, vừa vào khách sạn bình dân, Tần Vô Phong liền khẩn cấp hỏi Hiên Viên Bất Kinh: “Bất Kinh, rốt cuộc xảy ra chuyện gì, lúc này có thể nói cho ta biết chứ???”

Hiên Viên Bất Kinh ngồi trước bàn gỗ, thở dài: “Tần đại ca, ngươi đi gọi Tần nhị ca và Vô Hạ tới, chờ tất cả mọi người tới rồi ta lại nói cho các ngươi.”

Sở Tiếu Ca hai tay chống cằm, chớp một đôi mắt đen thật to tròn tròn, một hồi nhìn Hiên Viên Bất Kinh, một hồi nhìn Tần Vô Phong, không biết bọn họ rốt cuộc đang nói chuyện gì.

Tần Vô Phong cau mày, có chút chần chờ:

“Vô Song hiện tại không ở... Hắn đã đuổi theo Vân nhi và Vân Hoán, hiện tại chưa về...

Vô Hạ nhưng thật ra có thể gọi tới... Nhất định phải có Vô Song sao???”

Hắn không hiểu Hiên Viên Bất Kinh trong hồ lô muốn làm cái gì, trong lúc nhất thời có chút phiền táo.

Hiên Viên Bất Kinh hơi trầm tư, Tần Vô Phong và Tần Vô Song cùng một chiến tuyến, suy nghĩ của hai người bọn họ hẳn là giống nhau, chỉ cần Tần Vô Phong Tần Vô Hạ có mặt, việc này cũng có thể nói.

Hắn gật đầu: “Tần nhị ca không ở cũng không sao... Việc này nói cho Tần đại ca và Tần Vô Hạ cũng tốt.”

C258: Phản ứng của Với Phong

Hiên Viên Bất Kinh ngồi ở trên ghế, sắc mặt ngưng trọng, cùng đợi Tần Vô Phong và Tần Vô Hạ đến.

Sở Tiếu Ca ngồi đối diện hắn, đánh giá vẻ mặt của hắn: “Bất Kinh ca ca ngươi làm sao vậy???”

Tiếng hô của hắn, quyến rũ ra vô hạn tâm tư của Hiên Viên Bất Kinh.

Dưới đáy lòng Hiên Viên Bất Kinh nặng nề thở dài, từ trong thâm tâm mong muốn một hồi Tần Vô Phong và Tần Vô Hạ có thể tỉnh táo.

Hắn hơi nhắm mắt, dưới đáy lòng tính toán rốt cuộc phải mở miệng thế nào, mới có thể uyển chuyển một chút.

Thế nhưng thời gian không cho phép hắn suy nghĩ nhiều, hầu như là lập tức, Tần Vô Phong mang theo Tần Vô Hạ, lần thứ hai xuất hiện trước mặt hắn.

Lúc này sắc mặt Tần Vô Hạ cũng âm trầm, phi thường cấp thiết hỏi Tần Vô Phong:

“Đại ca, sao Khuynh Khuynh lại không thấy??? Sao y lại bỏ đi??? Đi từ lúc nào???

Y nếu ở bên ngoài ra cái gì ngoài ý muốn thì làm sao???”

Trên khuôn mặt lạnh lùng nghiêm nghị của Tần Vô Phong không có nửa phần biểu tình, hắn lạnh lùng nhìn Tần Vô Hạ: “Nếu ta biết vì sao Vân nhi đi, còn cần tìm ngươi đến làm gì???”

Nghe thấy thanh âm hai huynh đệ Tần gia, Hiên Viên Bất Kinh bỗng nhiên mở hai mắt, nhìn về phía Tần Vô Phong và Tần Vô Hạ, lần thứ hai nặng nề thở dài một tiếng.

Tần Vô Phong ngồi vào đối diện hắn, nhìn hắn, khẩn cấp mở miệng: “Bất Kinh, ta đã gọi Vô Hạ tới, ngươi mau nói cho ta biết rốt cuộc vì sao Vân nhi bỏ đi???”

Trên khuôn mặt tuấn mỹ của Hiên Viên Bất Kinh nhuộm lên vài phần bối rối, có chút gian nan mở miệng nói: “Tiểu Khuynh... Tiểu Khuynh y...”

Tần Vô Hạ và Tần Vô Phong hai người bốn con mắt đều thẳng tắp nhìn hắn, cùng đợi đáp án của hắn.

Rốt cục, Hiên Viên Bất Kinh không còn ấp úng, hắn nhắm mắt lại, một hơi nói ra: “Tiểu Khuynh y mang thai.”

Lời này vừa nói ra, cả phòng tĩnh lặng.

Ánh mắt nôn nóng của Tần Vô Phong trong nháy mắt băng lãnh xuống, toàn thân tản ra hơi thở lạnh lùng tàn lệ, bàn tay đặt ở mép bàn, chậm rãi siết lại một góc dưới bàn, mảnh gỗ cứng rắn ở trong tay hắn tan vỡ như bọt biển.

Tần Vô Hạ cũng giật mình, đầu óc hỗn loạn, hắn nghĩ lời Hiên Viên Bất Kinh nói thật sự là thiên phương dạ đàm, chuyện hắn nói, thực sự là khiến kẻ khác không thể tưởng tượng nổi.

Vân Khuynh là một nam nhân, sao lại mang thai???

Sao có thể!!!

Trước hết đánh vỡ một phòng trầm mặc như bị đóng băng chính là Sở Tiếu Ca, Sở Tiếu Ca nháy nháy một đôi mắt to đen thùi sáng sủa, nhìn ba người vẻ mặt khác nhau, vô cùng hiếu kỳ mở miệng nói: “Bất Kinh ca ca, tiểu Khuynh là ai???”

Hiên Viên Bất Kinh không có trả lời vấn đề của Sở Tiếu Ca, hắn thẳng tắp nhìn chằm chằm Tần Vô Phong và Tần Vô Hạ.

Phản ứng của Tần Vô Phong, là trong tình lý, chẳng qua có chút dọa người, khiến hắn không tự chủ được đem trái tim đè chìm xuống.

Mà phản ứng của Tần Vô Hạ lại khiến hắn có chút thất vọng, không nghĩ tới Tần Vô Phong và Tần Vô Song hai người nặng tình nghĩa như vậy, đệ đệ bọn họ, lại là một tên không phụ trách nhiệm.

Trong nháy mắt nghe thấy Vân Khuynh mang thai, trong đầu Tần Vô Phong hiện lên rất nhiều chuyện.

Hình ảnh dừng lại cuối cùng chính là lúc Vân Khuynh tối hôm qua cho bọn hắn uống rượu, nói những lời kia với bọn họ.

Vân Khuynh nói, y thực sự muốn ở bên bọn họ, thế nhưng lại không muốn làm bọn họ khó xử...

Là như vậy sao???

Hắn hít một hơi thật sâu, cái đầu có chút đóng băng vừa rồi bắt đầu chậm rãi chuyển động.

Vân Khuynh rời đi vào đêm làm tiệc đầy tháng cho đại bảo tiểu bảo, khi đó hắn và Tần Vô Song đều bởi vì thân thể Vân Khuynh mà không có chạm vào y...

Sau đó, Vân Khuynh bỏ đi, mãi cho đến lúc bị bọn họ tìm được ở kinh thành.

Sau khi tìm được, hắn và Vô Song bởi vì sợ Vân Khuynh không thích ứng được việc hắn và Tần Vô Song cùng nhau thương y, cho nên dự định cho y thời gian, để y thích ứng cuộc sống ba người trước... Cho nên, cũng không có chạm vào Vân Khuynh, mãi cho đến tối hôm qua...

Như vậy...

Hài tử trong bụng Vân Khuynh...

Tần Vô Phong nheo mắt, trong con ngươi tựa như sao lạnh bắn toé hàn quang: “Bất Kinh, Hài tử... Trong bụng... Vân nhi, có bao nhiêu lớn???”

Tần Vô Phong nói ra gian nan không gì sánh được, giống như là gồng mình dùng lực lượng toàn thân.

Vân Khuynh dĩ nhiên hoài hài tử của người khác, hoài hài tử của người khác hắn và Vô Song...

Nghĩ đến đây, Tần Vô Phong liền cảm thấy có một đôi bàn tay đang xé nát tâm hắn.

Hóa ra...

Hóa ra, đây là cảm thụ của Tần Vô Song khi biết chuyện giữa hắn và Vân Khuynh.

Quả thật là báo ứng sao, hiện tại cũng đến phiên hắn cảm nhận loại cảm thụ này.

Hiên Viên Bất Kinh cúi đầu, không đành lòng nhìn khuôn mặt trắng bệch lúc này của Tần Vô Phong.

Từ lúc hắn quen biết Tần Vô Phong tới nay, hắn chưa từng thấy Tần Vô Phong như vậy, hàn lãnh và tịch liêu khắc cốt ghi xương, khiến kẻ khác chua xót không hiểu muốn rơi nước mắt.

Nhưng hắn, rõ ràng là một người nam tử cứng như sắt thép.

“Gần tới một tháng.”

Thanh âm Hiên Viên Bất Kinh rất nhẹ.

Hắn có chút hối hận, biết đâu, hắn không nên đem chuyện này nói cho Tần Vô Phong bọn họ, từ biểu tình hiện tại của Tần Vô Phong, có thể dễ dàng nhìn ra chuyện này đối với bọn họ mà nói, là thương tổn lớn đến cỡ nào.

Hắn nghĩ hắn cũng có chút hiểu vì sao Vân Khuynh muốn bỏ đi, mà không phải thẳng thắn thành khẩn, Vân Khuynh là không muốn thấy Tần Vô Phong Tần Vô Song thống khổ, không muốn làm khó Tần Vô Phong Tần Vô Song mới bỏ đi!!!

Thế nhưng hắn, lại phá hủy dụng tâm lương khổ của Vân Khuynh.

Tần Vô Phong gục đầu xuống, đem mặt mình ẩn dấu dưới một bóng ma, không để bất cứ ai nhìn thấu tình tự của hắn.

Hắn chậm rãi giang hai tay, miếng gỗ trong tay hắn từng mảnh nhỏ rơi xuống mặt đất, mang theo vết máu.

Tần Vô Phong thu tay, dưới ống tay áo, bàn tay không ngừng siết chặt, hiện tại, dường như chỉ có đau đớn mới có thể khiến hắn bình tĩnh.

“Không thể nào, đại ca!!!”

Tần Vô Hạ nhìn Tần Vô Phong, cấp thiết lại hoảng loạn mở miệng: “Khuynh Khuynh là nam nhân, y thực sự có thể mang thai sao??? Đại ca, ngươi nói rõ ràng???”

Song song lúc hỏi Tần Vô Phong, hắn không tự chủ được nhớ tới thân thể cấu tạo kỳ lạ của Vân Khuynh, bộ vị giữa hai chân mà nam nhân bình thường không có khiến hắn ngạc nhiên nửa ngày của y...

Biết đâu...

Biết đâu Vân Khuynh thực sự có thể sinh hài tử cũng không nhất định.

Tần Vô Hạ nhớ tới ngày đó lửa nóng kích tình với Vân Khuynh, bên tai lại bỗng nhiên vang lên lời nói của Hiên Viên Bất Kinh, sắp tới một tháng???

Sắp tới một tháng???

Theo hắn biết, một tháng trước Vân Khuynh rời khỏi Tần gia, rời bỏ đại ca, nhị ca hắn...

Tỉnh ngộ đến điểm này xong, tình tự của Tần Vô Hạ lập tức cũng lạnh xuống, đáy lòng vù vù bốc lên khí lạnh, một loại nỗ lực khó hiểu chiếm giữ trong lòng hắn, tắc nghẽn hắn khó có thể hô hấp.

Thế nhưng, sau một khắc, trong đầu hắn hiện lên một linh quang chợt lóe, lúc Vân Khuynh gặp phải hắn, không phải là thời gian kia, hơn nữa, Vân Khuynh dịch dung, người từng tiếp cận quá mức với Vân Khuynh, hơn nữa huých Vân Khuynh, chỉ có hắn!!!

Như vậy...

Hài tử trong bụng Vân Khuynh, có thể là của hắn hay không???

Vừa nghĩ như thế, đáy lòng Tần Vô Hạ lập tức bay cao, khí lạnh lúc trước thoáng cái đều toàn bộ biến mất, cả người hắn đều như giẫm trên đám mây bay bổng nhẹ nhàng vui sướng không gì sánh được.

Hắn thậm chí quên Tần Vô Phong tồn tại, hoặc là quên Vân Khuynh hoài hài tử của hắn là chuyện khó xử tới chừng nào, hắn trực tiếp kích động hỏi Hiên Viên Bất Kinh: “Hài tử trong bụng Khuynh Khuynh là của ta sao???”

“Bất Kinh biết hài tử trong bụng Vân nhi là của ai không???”

Sau một khắc, thanh âm Tần Vô Hạ và Tần Vô Phong song song vang lên.

Hai thanh âm cũng không thấp, hoàn toàn có thể nghe thấy đối phương nói cái gì, Tần Vô Hạ nghe thấy Tần Vô Phong hỏi, ngây người một chút, mới nhớ tới tình huống hiện nay là cái gì.

Lẽ nào Vân Khuynh chính là vì có hài tử của hắn mới trốn đi???

Tần Vô Phong nghe thấy Tần Vô Hạ nói, tâm của hắn hung hăng chấn động, hắn bỗng nhiên nghiêng đầu nhìn Tần Vô Hạ, toàn bộ thân thể đều run rẩy.

Con mắt sâu thẳm của hắn sáng sủa dọa người, khuôn mặt hắn lại trắng bệch, trắng đen cực hạn như vậy phối với nhau quả thực là quỷ dị muốn chết, làm cho người ta nhìn cũng kinh hồn táng đảm, khí lạnh vô biên lan tràn quanh thân hắn.

Tần Vô Phong lúc này, thật là triệt triệt để để cảm thụ được cảm nhận lúc đó của Tần Vô Song.

Hắn hiện tại đã hiểu, khi đó Tần Vô Song đánh hắn, vẫn là nhẹ.

Bởi vì đáy lòng Tần Vô Song càng đau nhức, tựa như hắn hiện tại, đau nhức dường như không cảm thấy được hô hấp, đau nhức toàn bộ lý trí đều phải biến mất.

“Ngươi nói cái gì???”

Thanh âm hắn là lạnh lẽo, khàn khàn, trầm thấp, tất cả mọi người chỉ cảm thấy rất trầm trọng, nhưng lại nghe không ra tâm tình gì.

Tần Vô Hạ trái lại cũng không sợ, tâm tư lúc này của hắn đều bị hưng phấn Vân Khuynh hoài hài tử của hắn chiếm lấy, hắn hưng phấn nói với Tần Vô Phong: “Khuynh Khuynh mang thai... Đại ca, hài tử trong bụng Khuynh Khuynh là của ta, ta sẽ phụ trách với Khuynh Khuynh!!!”

“Hoang đường!!!”

Tần Vô Hạ vừa nói xong, một chưởng của Tần Vô Phong đập xuống bàn gỗ, bàn gỗ run run một trận, triệt để tan tành.

Việc này đều dọa đến mọi người, khẽ động cũng không dám, đầu óc Tần Vô Hạ lúc này cũng bình tĩnh xuống.

C259: Quyết định của Vô Phong

Lúc Tần Vô Phong rõ ràng phát hỏa, Tần Vô Hạ lúc này mới nhớ tới thân phận của Vân Khuynh, cùng với thân phận của hắn.

Vân Khuynh, có thể nói là “Nhị tẩu” của hắn, đại ca và nhị ca hắn, đã vì Vân Khuynh mà tổn thương hòa khí một lần.

Ý thức đến những điều này Tần Vô Hạ cũng biết sự tình không ổn, sắc mặt hắn trầm xuống, nói với Tần Vô Phong: “Đại ca, tất cả đợi khi tìm được Khuynh Khuynh rồi nói sau.”

Lúc Tần Vô Phong ở trước mặt bọn họ đánh một chưởng lên bàn, hắn cũng thuận thế buông tay xuống, bàn tay dưới ống tay áo nắm đến xương cốt khanh khách rung động.

Hắn cúi đầu, bỗng nhiên đứng dậy rời đi: “Vô Hạ, ngươi theo ta đến.”

Hiện tại, hắn cũng không cần Hiên Viên Bất Kinh nói cho hắn cái gì.

Đã biết chuyện quan trọng nhất, còn lại, hắn đều đoán được.

Tần Vô Hạ cũng chưa kịp cáo biệt với Hiên Viên Bất Kinh và Sở Tiếu Ca, trực tiếp đứng lên đi theo Tần Vô Phong, cùng hắn rời đi.

Sở Tiếu Ca nhìn bóng dáng Tần Vô Hạ và Tần Vô Phong, nói với Hiên Viên Bất Kinh: “Bất Kinh ca ca, bọn họ rốt cuộc làm sao vậy??? Bọn họ nhìn qua đều rất hung, có thể đánh nhau hay không???”

Hiên Viên Bất Kinh lắc đầu, biểu thị hắn cũng không biết.

Hắn cũng rất mờ mịt, đó là chuyện của Tần gia huynh đệ, hắn rất khó nhúng tay...

Thế nhưng, từ phương diện khác mà nói, bọn họ đều là người quan trọng nhất của Vân Khuynh, hắn có thể nào mặc kệ???

Trong lúc nhất thời, Hiên Viên Bất Kinh ngồi ở tại chỗ, ngơ ngơ ngẩn ngẩn phát ngốc.

...

Tần Vô Phong vào trong phòng ngồi xuống, lúc thấy Tần Vô Hạ đi vào, nhàn nhạt mở miệng nói: “Đóng cửa lại.”

Tần Vô Hạ không nói gì, nhất nhất nghe theo, làm xong cũng không dám trực tiếp ngồi xuống, mà là đi tới trước mặt Tần Vô Phong, cúi đầu, lặng lẽ không nói gì.

Tần Vô Phong nặng nề thở dài một tiếng, ngẩng đầu lên.

Sắc mặt hắn vẫn như cũ là trắng bệch, rất khó coi, lông mày của hắn nhăn chặt với nhau, bên trong hàm chứa nồng đậm bất đắc dĩ.

Đôi mắt sâu thẳm của hắn mang theo một tia ngẩn ngơ, nhìn Tần Vô Hạ, ngơ ngác nhìn, hắn dĩ nhiên mất đi ngôn ngữ.

Hắn không biết hắn nên nói cái gì, muốn nói cái gì.

Lớn tiếng chỉ trích Tần Vô Hạ sao???

Hoặc là giống như Tần Vô Song lúc trước đối với hắn, trực tiếp đánh Tần Vô Hạ một trận???

Nghĩ tới đây, khóe miệng Tần Vô Phong nhẹ nhàng kéo kéo, mang theo vài phần châm chọc chê cười.

Con mắt hắn vào lúc này thâm thúy như một đầm nước sâu, tâm tình gì cũng nhìn không ra.

Từ nhỏ Tần Vô Hạ đã có chút sợ Tần Vô Phong, nhìn thấy Tần Vô Phong cái dạng này, nghĩ càng thêm bất an.

Hắn không biết Tần Vô Phong suy nghĩ cái gì, Tần Vô Phong gần chỉ là nhìn, nhìn đến mức hắn chân tay luống cuống, nhưng vẫn không mở miệng, Tần Vô Phong càng là như vậy, càng khiến hắn sợ.

Đúng vậy, sợ, hắn sợ ca ca hắn.

Một lúc lâu, Tần Vô Phong lại gục đầu xuống, nặng nề thở dài một tiếng nói: “Vô Hạ, ngươi và Vân nhi, là từ lúc nào bắt đầu??? Lần kia Vân nhi bỏ đi, có phải là vì tìm ngươi hay không???”

Lúc này Tần Vô Hạ đã bình tĩnh xuống, hắn biết hắn phải đối mặt tuyệt đối không phải là chuyện tốt đẹp gì.

Thế nhưng, vô luận thế nào, hắn đều phải đối mặt.

Đối với Vân Khuynh, bởi vì lúc hai người sơ ngộ có chút đặc biệt, cho nên hắn vẫn nhớ kỹ người này, sau đó bởi vì nhị ca vốn rất sủng hắn vì Vân Khuynh tồn tại mà có chút quên hắn, khiến đáy lòng hắn có chút không vui, sau đó hắn ở Bách Hiểu Lâu xem tư liệu đại ca hắn điều tra về Vân Khuynh, dưới đáy lòng lại có chút thương tiếc người kia.

Sau đó Vân Khuynh và Tần Vô Song vẫn dính lấy nhau, tuy rằng thời gian gặp lại ở chung không nhiều lắm, thế nhưng hắn cũng biết Vân Khuynh là một người tương đương thiện lương ôn hòa, có trầm tĩnh không hợp với tuổi, hoàn toàn khác với người tùy hứng như hắn, Vân Khuynh ở đáy lòng hắn lại có thêm một phần đặc biệt.

Khi đó hắn liền phi thường phi thường muốn tiếp cận Vân Khuynh, đáng tiếc không lâu sau nhị ca hắn mang theo Vân Khuynh rời khỏi Tần gia, cho nên hắn cũng không thể tiếp xúc với Vân Khuynh.

Đoạn thời gian Vân Khuynh đi kia, cũng làm lạnh thiện cảm ngày càng tăng của hắn đối với Vân Khuynh.

Rồi sau đó, đại ca và nhị ca hắn chiến tranh lạnh, mẫu thân hắn không cho hắn gặp Vân Khuynh, cũng không cho hắn tìm Tần Vô Phong và Tần Vô Song, hắn vẫn lo lắng có phải Vân Khuynh xảy ra chuyện gì hay không, đáng tiếc khi hắn còn chưa tra ra việc này, hắn lại bởi vì tuyệt thế hảo kiếm sắp hiện thế mà gấp gáp đi Phù Vân sơn trang.

Chuyện nội bộ Tần gia, bởi vì chuyện của hắn lại bị mắc cạn.

Hắn cho rằng, lần sau hắn gặp lại Vân Khuynh, sẽ là lúc hắn về nhà.

Lại không nghĩ rằng, địa điểm chuẩn xác hắn gặp lại Vân Khuynh, sẽ là ở Phù Vân sơn trang.

Lần kia gặp lại Vân Khuynh, tuy rằng Vân Khuynh dịch dung, thế nhưng chỉ là liếc mắt, hắn liền nhận ra Vân Khuynh, khi đó hắn cũng vừa nhận được tin tức Vân Khuynh rời khỏi Tần gia từ chỗ Tần Vô Phong Tần Vô Song.

Hắn hoài nghi Vân Khuynh rời khỏi Tần gia, cùng với việc hai vị ca ca trở mặt thành thù lúc đó có liên quan tới nhau.

Bởi vậy, chính vì hiếu kỳ nguyên nhân hai vị ca ca trở mặt thành thù cùng với Vân Khuynh rời nhà, hắn liền dùng hết thủ đoạn đem Vân Khuynh giữ ở bên người.

Kỳ thực, bởi vì Vân Khuynh là nam tử, lúc hắn và Vân Khuynh ở cạnh nhau, hắn luôn luôn quên thân phận của Vân Khuynh, quên Vân Khuynh là người của nhị ca hắn.

Ngắn ngủi mấy ngày ở Phù Vân sơn trang, hắn đem Vân Khuynh hoàn toàn nắm trong tay, Vân Khuynh cũng không còn câu thúc với hắn giống như lúc trước ở Tần phủ, hiển hiện ra càng nhiều tình tự, khiến hắn càng xem càng yêu thích không buông tay.

Đoạn thời gian kia, tuy rằng trên người có chuyện tuyệt thế hảo kiếm đè nặng, nhưng tâm tình của hắn, lại như trước rất tốt, bởi vì có Vân Khuynh bên người, hắn cảm giác rất ấm áp và dễ dàng.

Vân Khuynh trúng dược lần kia tuyệt đối là chuyện ngoài dự đoán.

Tuy rằng hắn rất có thiện cảm với Vân Khuynh, nhưng hắn cũng không dám vượt qua giới hạn, bởi vì mặc kệ nói như thế nào, Vân Khuynh vẫn là người của nhị ca hắn.

Lần kia Vân Khuynh trúng dược, hắn có dùng nước lạnh giúp Vân Khuynh... Nhưng cuối cùng, ma xui quỷ khiến tư tâm ở sâu trong linh hồn hắn, như trước khiến hắn huých Vân Khuynh...

Sau khi huých Vân Khuynh, hắn vẫn muốn tìm Vân Khuynh nói chuyện một phen, giữa bọn họ cần xác định tương lai một chút...

Hắn là mong muốn có thể ở bên Vân Khuynh, nhưng hắn không biết Vân Khuynh có muốn ở bên hắn không, cho nên hắn vẫn luôn đợi một cơ hội tâm sự với Vân Khuynh.

Đáng tiếc còn chưa kịp trò chuyện, tuyệt thế hảo kiếm đã hiện thế, sau đó, chờ tới lúc hắn đem tất cả đều giải quyết, Vân Khuynh lại đi mất.

Lần kia Vân Khuynh đi không từ biệt, kỳ thực khiến hắn rất tức giận rất thương tâm, hắn không để ý mình bị trọng thương, ở lại núi Vô Danh quấn chặt vết thương rồi mới đi tìm Vân Khuynh, nhưng Vân Khuynh dĩ nhiên nhanh như vậy chạy mất, rời bỏ hắn.

Lần thứ hai gặp lại, hắn rất muốn lôi kéo Vân Khuynh hỏi cho rõ ràng, nhưng bởi vì trong lòng hổ thẹn đối với nhị ca hắn, khiến hắn không thể chất vấn Vân Khuynh ở trước mặt Tần Vô Phong và Tần Vô Song, mà Vân Khuynh lại tận lực trốn tránh hắn, khiến hắn chuyện gì cũng không làm được.

Mãi cho đến hôm nay.

Đến bây giờ, hắn biết Vân Khuynh mang thai, mang thai hài tử của hắn.

Tất cả giữa hắn và Vân Khuynh, giống như kim phong ngọc lộ vừa gặp mặt, giống như một giấc mộng không chân thực.

Có hài tử, đáy lòng hắn kỳ thực vẫn mê man, thế nhưng hắn rất vui vẻ rất hài lòng, đơn thuần vì có hài tử mà vui vẻ, lúc hắn vừa biết có hài tử đã quên mất thân phận của hai người, có chút đắc ý vênh váo, nhưng hiện tại...

Tần Vô Hạ nghiêm mặt, nhìn Tần Vô Phong nói: “Đại ca, không thể nào, lần kia Khuynh Khuynh rời khỏi Tần gia không phải vì tìm ta, ta và Khuynh Khuynh gặp nhau chỉ là ngẫu nhiên ngoài ý muốn.”

Sắc mặt Tần Vô Phong một chút cũng không giãn xuống, trong thanh âm hắn mang theo vài phần tự giễu: “Không phải đi tìm ngươi sao... Các ngươi hai người, thời gian chưa tới một tháng, cảm tình liền phát triển tới mức Vân nhi... Vân nhi sẽ vì ngươi mà mang thai sao???”

Tần Vô Hạ không muốn Tần Vô Phong hiểu lầm Vân Khuynh, lập tức mở miệng giải thích: “Không, không, đại ca, không phải như ngươi tưởng tượng.”

Tần Vô Phong lập tức gắng sức đè xuống lửa giận và luống cuống trong lòng mình, hắn nói cho mình phải bình tĩnh, phải biết rõ ràng chân tướng sự tình.

Thống khổ trước kia khi Tần Vô Song không nghe hắn và Vân Khuynh giải thích hắn biết rõ, cho nên hắn cho Tần Vô Hạ một cơ hội, để Tần Vô Hạ giải thích rõ ràng cho hắn nghe.

“Như vậy, ngươi, đem chân tướng sự tình toàn bộ nói rõ ra.”

Nắm tay siết chặt của Tần Vô Phong run run không ngớt, nỗ lực khắc chế xung động muốn đánh Tần Vô Hạ.

Hóa ra người Tần gia bọn họ trong khung đều có chút khuynh hướng bạo lực...

“Khi đó ta bởi vì chuyện tuyệt thế hảo kiếm mà ở lại Phù Vân sơn trang, Khuynh Khuynh là bị tiểu thư và biểu thiếu gia của Phù Vân sơn trang thỉnh tới, lần lần đầu tiên ta thấy y liền nhận ra y, bởi vì hiếu kỳ y vì sao rời nhà, cho nên ta dùng chuyện sẽ nói hành tung của y cho các ngươi uy hiếp y ở lại Phù Vân sơn trang với ta...

Chẳng biết vì sao, trang chủ Phù Vân sơn trang cho rằng ta thích nam sắc, dĩ nhiên tặng cho ta một người tiểu quan, thế nhưng đưa tới nhầm chỗ, tới chỗ Khuynh Khuynh...

Khuynh Khuynh y, y trúng xuân dược của tiểu quan, ta, ta cứu y...”

“Ngươi hỗn đản!!!”

Tần Vô Phong biết, Vân Khuynh lưng đeo cảm tình của hắn và Tần Vô Song, tuyệt đối sẽ không đơn giản động tình với Tần Vô Hạ, xảy ra chuyện như vậy, Vân Khuynh cũng tất nhiên là không muốn.

Người Vân Khuynh yêu, chỉ có hắn và Tần Vô Song, thế nhưng y lại mang thai hài tử của Tần Vô Hạ, y không thể đối mặt với hắn và Vô Song, cũng không thể đối mặt với Tần Vô Hạ...

Trách không được Vân Khuynh lại bỏ đi... Thì ra là thế!!!

“Tần Vô Hạ, ta nói cho ngươi, trong lòng Vân nhi chỉ có ta và Vô Song!!!

Y không thương ngươi, đừng tưởng rằng Vân nhi có hài tử của ngươi thì sẽ thế nào, ngươi là tam đệ của ta và Vô Song, cũng là tam đệ của Vân nhi.

Ngươi là tam đệ của y, đời này kiếp này, cũng chỉ có thể là tam đệ của y. Hài tử ngươi không cần lo lắng, ta và Vô Song nhất định sẽ coi nó như hài tử của mình... Từ nay về sau, ngươi không được đề đến chuyện này, không cho phép ngươi tới gần Vân nhi, không cho phép ngươi chạm vào Vân nhi, không được đánh chủ ý với Vân nhi.”

Tần Vô Hạ nhìn Tần Vô Phong con mắt đỏ lừ cảnh cáo hắn, đáy lòng cực kỳ khủng hoảng, thế nhưng hắn không muốn như vậy.

Bởi vì hắn phi thường không thích loại tình huống trong miệng Tần Vô Phong: ”Không, đại ca, ra sẽ phụ trách với Khuynh Khuynh.”

“Không cần.”

Tần Vô Phong lạnh lùng cắt đứt hắn: “Vân nhi có ta và Vô Song là đủ rồi, y không cần ngươi phụ trách cái gì, ngươi thành thành thật thật làm một đệ đệ tốt, y liền an tâm.”

C260: Tìm về Vân Khuynh

“Ta không phải đệ đệ của Khuynh Khuynh!!! Đại ca, vô luận như thế nào, trong bụng Khuynh Khuynh có hài tử của ta, đó là chuyện không thể tranh cãi.”

Tần Vô Hạ không biết, lời hắn nói, vẫn khiến Tần Vô Phong không thể tiếp thu một chút.

Vân Khuynh hoài thai hài tử của Tần Vô Hạ, cho dù Vân Khuynh không thương Tần Vô Hạ, cho dù bọn họ không thương nhau, nhưng bọn họ vẫn như cũ có một hài tử.

Hắn yêu Vân Khuynh, nhưng Vân Khuynh lại như trước không có hài tử của hắn.

Hắn cũng rất ước ao Vân Khuynh vì Tần Vô Song sinh hạ hài tử...

Trong lòng dường như đang nhỏ máu, Tần Vô Phong mở miệng nói: “Vô Hạ, không nói đến đại ca, ngươi cho rằng nhị ca ngươi, hắn sẽ đáp ứng cho ngươi phụ trách với Vân nhi sao???”

Tần Vô Hạ giật mình: “Về phần nhị ca, ta sẽ nói với hắn, ta sẽ khiến hắn đem Khuynh Khuynh nhường cho ta, hắn sau đó còn có thể thú người khác.. Khuynh Khuynh hoài hài tử của ta, lẽ ra nên là người của ta.”

Tần Vô Phong nghe vậy, sắc mặt âm trầm bỗng nhiên biến đổi, mở miệng cười nhạt:

“Vô Hạ... Ngươi cho là Vân nhi hoài hài tử của ngươi, đối với Vân nhi mà nói, ngươi là đặc biệt sao???

Quá ngây thơ rồi... Vô Hạ, chuyện ngươi không biết, nhiều lắm, nếu như ta nói cho ngươi, Vân nhi đã vì Vô Song sinh hạ hai hài tử, ngươi còn có thể cho rằng ngươi có lợi thế thỉnh cầu Vô Song thú Vân nhi sao???

Ta và Vân nhi, ở chung mấy tháng sinh sôi tình cảm, nếm hết thống khổ dằn vặt, mới được nhị ca ngươi đồng ý, Vô Song chỉ là bằng lòng cho ta và hắn cùng nhau chăm sóc Vân nhi, ngươi cho là dựa vào một người hài tử, ngươi liền đương nhiên có được Vân nhi sao???

Quả thực là nằm mơ!!!”

Dựa vào cái gì, dựa vào cái gì Tần Vô Hạ chuyện gì cũng chưa từng làm, thậm chí ngay cả tình yêu của Vân Khuynh cũng không có, nhưng vẫn có thể có được hài tử với Vân Khuynh???

Tâm Tần Vô Phong đau nhức giống như một con thú bị cầm tù, hắn hiện tại giống như một quả bom, không cẩn thận một chút sẽ bùng nổ.

Hiện tại hắn chưa phát cuồng, vẫn còn duy trì bình tĩnh đã rất không dễ dàng.

Tần Vô Hạ bị chuyện Tần Vô Phong nói làm cho chấn động: “Cái... Cái gì... Đại ca nói, Khuynh Khuynh đã vì nhị ca sinh hai hài tử... Hơn nữa, hơn nữa hiện tại đại ca và nhị ca cùng nhau thương yêu Vân Khuynh.”

Những lời này Tần Vô Phong vừa nói, sau một chốc nói ra miệng, hắn liền có chút hối hận, giọng điệu của hắn dường như quá mức nghiêm khắc, ngôn từ cũng quá mức sắc bén không lưu tình.

Nhưng mà...

Lời hắn nói đều là thật.

Kỳ thực người từng trải như hắn gian nan dung nhập vào giữa Tần Vô Song và Vân Khuynh, có thể hiểu được cảm giác của Tần Vô Hạ.

Cảm giác của Tần Vô Hạ, hẳn là thống khổ giống hắn lúc đó, thế nhưng...

Thế nhưng, bọn họ dù sao vẫn khác nhau.

Khác biệt lớn nhất, đó là, Vân Khuynh căn bản không thương Tần Vô Hạ, mặc kệ nói như thế nào, Vân Khuynh lúc trước là yêu hắn...

Nhưng Vân Khuynh không thương Tần Vô Hạ, không thương, ở bên nhau sẽ chỉ là thống khổ, huống hồ, Tần Vô Hạ muốn gia nhập đến giữa bọn họ, Tần Vô Song, chắc chắn sẽ không thỏa hiệp.

Hắn không muốn, thật sự là không muốn tiểu đệ của mình vì một người không thương hắn, đi vào con đường gian nan như thế.

Nếu như, Vân Khuynh và Tần Vô Hạ là ái mộ lẫn nhau, chỉ bằng thống khổ hắn hiểu rõ lúc đó, hắn cũng sẽ không trách móc nặng nề Tần Vô Hạ như thế.

Thế nhưng, bọn họ không thương nhau, kết hợp rồi, chỉ là một sai lầm, một thiên đại một sai lầm.

Vân Khuynh, quả nhiên bị sai lầm này bức đi.

Hiện tại trong lòng Tần Vô Phong lẫn lộn tất cả tâm tình, như là vì Tần Vô Hạ, lại như là vì Vân Khuynh.

Vân Khuynh khiến hắn rất tức giận, Vân Khuynh luôn luôn không tin hắn, cũng không tin Vô Song, gặp phải chuyện, luôn luôn một người buồn bực quấn quýt ở trong lòng, cuối cùng còn quấn quýt ra kết quả khiến mọi người vô thố thống khổ nhất.

Vì sao y không chịu đem những chuyện này nói cho hắn và Vô Song???

Nếu như, Vân Khuynh đem chuyện này nói cho hắn và Vô Song trước, biết đâu Vô Hạ còn có thể cả đời cũng không biết Vân Khuynh có hài tử của hắn, Vô Hạ cũng sẽ không chấp nhất với Vân Khuynh...

Kỳ thực, nào có đơn giản như vậy.

Cho dù Tần Vô Hạ không biết Vân Khuynh có hài tử của hắn, nhưng chỉ chuyện bằng hắn chạm qua Vân Khuynh, hắn cũng không thể coi như cái gì cũng chưa từng xảy ra, hắn cũng sẽ vào lúc lĩnh ngộ cảm tình trong lòng mà đi tranh thủ.

Hiện tại hài tử của Tần Vô Hạ trong bụng Vân Khuynh, chỉ là chuyện trong lúc vô ý khiến điều này đến sớm mà thôi.

“Vô Hạ.”

Trên khuôn mặt Tần Vô Phong bịt kín một tầng uể oải: “Vô Hạ, ghi nhớ thật kỹ những lời đại ca vừa nói với ngươi, ta sẽ bảo Vô Song mang Vân nhi về, chúng ta sẽ giải thích chuyện này với Vân nhi, ngươi...”

Tần Vô Phong nói rồi ngừng một chút: “Suy nghĩ cho kỹ, ở bên một người không yêu ngươi, cuối cùng ngươi có thể hạnh phúc sao???”

“Không công bằng... Đại ca, điều này không công bằng với ta.”

Tần Vô Hạ không cam lòng kêu.

Tần Vô Phong nhắm mắt lại: “Ta mệt mỏi, Vô Hạ, công bằng hay không, không phải là chuyện ngươi ta định đoạt, nên là của ngươi, vô luận như thế nào đều là của ngươi, không phải của ngươi, dù tranh thủ đến thế nào cũng sẽ không là của ngươi.”

Tần Vô Hạ siết chặt nắm tay, nhìn Tần Vô Phong, mặt không biểu tình rời đi.

Hắn đích xác cần bình tĩnh, ngẫm lại cho kỹ, hắn là vì thích Vân Khuynh muốn hài tử kia của Vân Khuynh, hay là vì hài tử, mới muốn phụ trách với Vân Khuynh.

Hắn nghĩ đại ca hắn nói đúng, giữa hắn và Vân Khuynh, không có tình yêu, mới là trí mạng nhất, mới là vấn đề lớn nhất bất lợi nhất với hắn.

...

Tần Vô Phong im lặng, lẳng lặng nghe thanh âm Tần Vô Hạ rời đi, thanh âm Tần Vô Hạ mở cửa rồi đóng cửa.

Đáy lòng hắn mưa gió thất thường, trên khuôn mặt lại khôi phục trầm tĩnh, hắn nghĩ, hiện tại, quan trọng nhất chính là, để Tần Vô Song mang Vân Khuynh về đây trước, dù sao Vân Khuynh vẫn ở bên ngoài bọn họ sẽ rất lo lắng.

Tần Vô Phong ra cửa, thả bồ câu, trở lại trong phòng, một mình đứng trước cửa sổ, tuấn nhan lạnh lùng, ngơ ngác đờ ra.

Võ công của Tần Vô Song cao hơn Vân Hoán một ít, huống hồ Vân Hoán còn ôm Vân Khuynh.

Vân Khuynh bởi vì đêm qua quá mệt mỏi, bị Vân Hoán ôm đi không lâu sau liền ngủ, Tần Vô Song sau khi nhận được tin tức của Tần Vô Phong, liền hiện thân ngăn cản Vân Hoán.

Đó là lúc Vân Khuynh còn ngủ say, Vân Hoán nhìn thấy Tần Vô Song chỉ biết hắn và Vân Khuynh đi không được.

Hắn chỉ có thể bất đắc dĩ thở dài đem Vân Khuynh ngủ say trong lòng đưa cho Tần Vô Song, sau đó theo Tần Vô Song cùng mang Vân Khuynh trở về.

Vân Khuynh thật sự là quá mệt mỏi, vào lúc sáng sớm, có thể là vì chấp niệm rời đi quá mạnh mẽ, cho nên mới tỉnh lại, hiện tại vừa ngủ sẽ khó mà tỉnh lại.

Thời gian Tần Vô Phong biết rõ chân tướng quá ngắn, Vân Hoán và Tần Vô Song cũng không đi xa, cho nên thời gian quay về cũng không dài.

Vân Hoán nhìn Tần Vô Phong mở rộng cửa cho Tần Vô Song ôm Vân Khuynh đi vào, muốn nói lại thôi, Tần Vô Phong lại lắc đầu ngăn cản hắn: “Vân Hoán, chuyện ngươi một mình mang Vân nhi đi, ta không truy cứu, mặc kệ nói như thế nào, ngươi vẫn là nhị ca của Vân nhi, có lẽ ngươi có thể tâm sự với Bất Kinh, trao đổi suy nghĩ một chút, thế nào mới là một người ca ca tốt chân chính vì đệ đệ suy nghĩ.”

Tần Vô Phong nói xong liền đóng cửa.

Tần Vô Song đem Vân Khuynh đặt ở trên giường, cởi giày cho y, kéo chăn bông rồi mới quay sang Tần Vô Phong nói:

“Đại ca, ngươi biết nguyên nhân Khuynh nhi muốn bỏ đi sao???

Ngươi vừa rồi nói với Vân Hoán... Có phải là có chút nặng hay không???”

Tần Vô Phong đi tới bên giường, điểm thụy huyệt của Vân Khuynh, nhìn Vân Khuynh ngủ say, nặng nề thở dài.

Đôi lông mày mảnh khảnh của Vân Khuynh nhíu rất chặt, trước mắt có bóng ma nặng nề, biểu tình trên khuôn mặt tuyệt mỹ cũng rất ưu thương.

Tần Vô Phong nhìn, tâm liền nhíu lại.

Vân Khuynh rời xa bọn họ, căn bản là không vui vẻ, Vân Khuynh vốn không phải thật tâm muốn đi, thế nhưng y lại bức mình rời đi.

Nguyên bản Tần Vô Phong còn có chút tức giận Vân Khuynh không tin hắn và Tần Vô Song, hiện tại vừa thấy Vân Khuynh, tức giận gì đó cũng không còn.

Bởi vì hắn biết, Vân Khuynh là bởi vì thương bọn hắn cho nên mới rời đi.

Vân Khuynh nhất định không muốn cảm tình giữa ba huynh đệ bọn họ quyết liệt, không muốn làm khó bọn họ, hơn nữa y còn hổ thẹn với hắn và Vô Song...

Vân Khuynh, cũng nhất định không muốn hắn và Vô Song đuổi theo y...

Vân Khuynh ngốc nghếch, Vân Khuynh ngờ nghệch, y muốn đem chuyện gì cũng đặt ở trên vai mình gánh vác, chuyện gì cũng muốn tự quyết định.

Thế nhưng...

Sự lựa chọn Vân Khuynh cho rằng là tốt nhất đối với Tần Vô Phong và Vô Song, ở trong mắt Tần Vô Phong Tần Vô Song quả thực là kém cỏi nhất.

Thế nhưng, tình chi sở chung, đây cũng là chuyện thường tình của đời người.

Vân Khuynh rời đi, là một loại biểu hiện đà điểu, là một loại biểu hiện không dám đối mặt hiện thực, thế nhưng, nếu thực sự đứng ở vị trí của Vân Khuynh, vì người mình yêu và người nhà mà suy nghĩ, lại thêm rất nhiều cố kỵ khác, sợ là cũng rất khó quyết định.

Vân Khuynh biết Tần Vô Phong và Tần Vô Song có thể giải quyết tốt tất cả, thế nhưng, y càng biết, muốn giải quyết vấn đề này, là sẽ làm khó Tần Vô Phong và Tần Vô Song đến cỡ nào, cũng khiến đáy lòng Tần Vô Phong và Tần Vô Song thống khổ vạn phần mới có thể viên mãn.

Y không đành lòng, y không muốn, cho nên...

Chính y mang theo bí mật mang thai, mang theo sự thực hoài hài tử của Tần Vô Hạ đi xa tha hương.

Y trốn tránh, cũng chỉ vì yêu Tần Vô Song yêu Tần Vô Phong.

Tần Vô Phong đến lúc này mới tỉnh ngộ ra điểm này, dưới đáy lòng hắn yêu thương Vân Khuynh, điều này cũng khiến tâm hắn càng thêm trầm tĩnh.

“Vô Song.”

Bởi vì đã điểm thụy huyệt của Vân Khuynh, Tần Vô Phong liền dự định ở chỗ này, không hề cố kỵ nói rõ với Tần Vô Song.

“Ta đã biết nguyên nhân Vân nhi muốn bỏ đi... Thế nhưng, Vô Song, ngươi phải bình tĩnh.”

Còn hơn Tần Vô Song lúc đó thế nào cũng không nghe hắn giải thích, không nói hai lời liền đánh hắn, Tần Vô Hạ thật là may mắn hơn nhiều so với hắn.

Dù sao hắn không đánh Tần Vô Hạ, cũng không trách móc nặng nề quá phận, chỉ là đem tất cả nói cho Tần Vô Hạ, để Tần Vô Hạ suy nghĩ về tình cảnh của mình làm ra sự lựa chọn sáng suốt.

Vừa nghe Tần Vô Phong bảo hắn bình tĩnh, tâm Tần Vô Song liền bắt đầu vô hạn trầm xuống.

“Chuyện gì, đại ca, ngươi nói đi.”

Nét mặt Tần Vô Phong như trước mang theo ưu thương, hắn lại liếc nhìn Vân Khuynh, thanh âm trầm thấp nói: “Vân nhi y, có thai, mang thai sắp tới một tháng.”

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...