Chương 90: C261---- 265

Edit: Huyết Vũ

C261: Phản ứng của Vô Sống

“Vân nhi y, có thai, mang thai sắp tới một tháng.”

Tần Vô Phong nói, không thể nghi ngờ còn hơn cả sấm sét, hung hăng bổ xuống đầu Tần Vô Song, cả người Tần Vô Song thiếu chút nữa bị bổ choáng váng.

“Cái gì... Đại ca, ngươi nói cái gì???”

Tần Vô Phong hiểu loại cảm giác không thể tin tưởng này của Tần Vô Song, hắn chỉ có thể nắm chặt bàn tay dưới ống tay áo, chịu đựng đau đớn trong lòng, lần thứ hai lập lại cho Tần Vô Song: “Ta nói Vân nhi mang thai đã một tháng.”

Tần Vô Song dùng tay nâng cằm mình, ánh mắt nghi hoặc nhìn Tần Vô Phong: “Đại ca, ngươi nói sai rồi, cũng nhớ lầm, Khuynh nhi y sinh hạ đại bảo tiểu bảo cũng đã ba bốn tháng, mang thai cái gì, một tháng cái gì...”

Tần Vô Phong thấy đôi mắt đen thùi của Tần Vô Song đã biến càng thêm thâm thúy, hắn cũng thấy bên trong đôi mắt càng thêm thâm thúy của Tần Vô Song có hàn băng khắc cốt ghi xương, cùng với gân xanh nhảy trên trán hắn, tất cả điều này đều nói cho Tần Vô Phong, Tần Vô Song, dưới đáy lòng đã biết rốt cuộc xảy ra cái gì.

Chỉ là, Vô Song hắn không thể tiếp nhận, thế nhưng, bọn họ phải đối mặt...

“Vô Song, ta không nói sai cũng không nhớ lầm, Vân nhi là bởi vì hoài thai hài tử của người khác, cho nên mới muốn rời bỏ chúng ta.”

“Hài tử của người khác???”

Giọng nói của Tần Vô Song lạnh lẽo lập lại một lần, sau đó hắn hơi nheo lại đôi mắt: “Đại ca, đây là không có khả năng... Khuynh nhi nói yêu chúng ta, tối hôm qua y đã nói y yêu chúng ta, không phải sao??? Y yêu chúng ta, sao có thể vì nam nhân khác sinh hài tử???”

Tần Vô Phong xê dịch thân thể, chỉ vào Vân Khuynh trên giường nói: “Vân nhi ở chỗ này, ngươi có thể bắt mạch cho y, lấy y thuật của ngươi nhất định sẽ không sai.”

Tần Vô Song đứng lên, chậm rãi đi tới bên giường, ngồi xuống, nhìn Vân Khuynh, ngơ ngác nhìn, đáy mắt có chút tình tự vặn vẹo gần như điên cuồng đang tràn lan.

Hắn vươn tay, chậm rãi đem tay Vân Khuynh, từ trong chăn bông lấy ra.

Chẳng biết vì sao, Tần Vô Phong đứng bên cạnh hắn cảm thấy trên người và trong lòng mình một trận lạnh lẽo, hắn ngưng mi nhìn Tần Vô Song.

Chỉ cảm thấy Tần Vô Song sau khi nghe thấy Vân Khuynh hoài hài tử của người khác, thay đổi rất không thích hợp.

Võ công tu vi của hắn, cao hơn Tần Vô Song rất nhiều, phản phác quy chân tình tự biến hóa của người đối diện cũng không thoát khỏi cảm thụ của hắn, hắn, dĩ nhiên cảm giác được sát khí.

Dưới đáy lòng Tần Vô Phong hơi đề phòng, nhìn Tần Vô Song vươn bàn tay thon dài, kéo qua cổ tay Vân Khuynh.

Hắn vươn tay, cũng không phải bắt mạch cho Vân Khuynh, mà là vén lên ống tay áo Vân Khuynh, trên cánh tay mảnh khảnh trắng noãn của y vẫn còn vết tích tối hôm qua hắn và Tần Vô Phong lưu lại.

Tần Vô Song ngẩng đầu, nhìn Tần Vô Phong, mặt không chút biểu tình, thanh âm cũng không có bao nhiêu phập phồng, hắn nhàn nhạt nói: “Đại ca, ngươi xem, trên người Khuynh nhi còn mang theo vết tích chúng ta thương yêu y.”

Đôi mắt Tần Vô Phong buồn bã, mím môi không mở miệng.

Tần Vô Song cũng không nó gì thêm, ngón tay thon dài đặt lên cổ tay Vân Khuynh, bắt đầu bắt mạch.

Hắn nhắm mắt lại, trên khuôn mặt vẫn là đau thương thế nào cũng che giấu không xong, hắn đã biết kết quả...

Kỳ thực lúc Tần Vô Phong nói cho hắn, hắn đã tin, thế nhưng...

Hắn không muốn đối mặt...

Hắn chậm rãi siết chặt ngón tay, cổ tay mảnh khảnh trắng nõn của Vân Khuynh bị hắn siết đến tím bầm.

Cho dù Vân Khuynh còn đang trong ngủ mơ, cũng chậm rãi kháng nghị nhíu mày, Tần Vô Phong nhìn chằm chằm vào hắn, lúc đầu chỉ cho rằng hắn chỉ là nắm chắc cổ tay Vân Khuynh suy nghĩ sâu xa, nhưng thật không ngờ hắn không khống chế tốt lực đạo, tạo thành vết thương trên cổ tay Vân Khuynh.

Thẳng đến Vân Khuynh nhíu mày vùng vẫy cổ tay, Tần Vô Phong mới phát hiện.

Hắn vỗ vỗ vai Tần Vô Song: “Vô Song, buông tay.”

Tần Vô Song như là mới từ trong mộng tỉnh lại, rất nghe lời buông tay, Tần Vô Phong nhìn từng vết bầm trên tay Vân Khuynh, lại bắt đầu nhíu mày.

Tần Vô Song cúi đầu, Tần Vô Phong nhìn không thấy biểu tình của hắn, chỉ nghe thấy hắn nói: “Khuynh nhi mang thai... Khuynh nhi có hài tử của người khác... Vì sao??? Vì sao vì sao???”

Hắn bỗng nhiên ngẩng đầu, đáy mắt có rất nhiều tơ máu, hắn thẳng tắp, gần như điên cuồng nhìn Tần Vô Phong:

“Đại ca, đại ca, ngươi nói cho ta biết, vì sao, có hai người chúng ta thương y còn chưa đủ sao???

Vì sao, vì sao y muốn phản bội chúng ta, vì sao phải có hài tử của người khác??? Vì sao???”

Tần Vô Phong chưa từng thấy Tần Vô Song điên cuồng như vậy, Tần Vô Song là ôn nhu, là ôn văn nho nhã, là thông minh thấu tình đạt lý.

Thế nhưng, từ khi lấy Vân Khuynh, Tần Vô Song rộng rãi, thông minh thấu tình đạt lý trước kia liền hoàn toàn biến mất, hắn trở nên ích kỷ, trở nên khó có thể bình tĩnh, trở nên luống cuống...

Một lần là vì chuyện của hắn và Vân Khuynh, hắn đã hoàn toàn kiến thức tới Tần Vô Song sau khi biến hóa, thế nhưng, so với Tần Vô Song lúc này... Tần Vô Song khi đó còn không tính là dọa người, thực sự không tính dọa người.

Tần Vô Phong hít một hơi thật sâu: “Vô Song, Vân nhi là có khổ trung... Ngươi bình tĩnh, tỉnh táo lại...”

“Không, ta không thể bình tĩnh, ta không có cách nào bình tĩnh...

Đại ca, ngươi hiểu được cảm thụ của ta không, cảm thụ lặp đi lặp lại nhiều lần bị người phản bội...

Đại ca, kỳ thực ta rất hận, thực hận thực hận... Ta, ta ta... Thậm chí muốn giết y, ta không biết có phải chỉ cần y không có ý thức, y sẽ không chạy sẽ không động, mới sẽ không cả ngày muốn rời bỏ ta, mới sẽ không phản bội ta...

Tần Vô Phong nghe xong Tần Vô Song nói, thở hốc vì kinh ngạc: “Vô Song, ngươi...”

Hắn còn chưa nói xong, Tần Vô Song bỗng nhiên quay người, hai tay chăm chú siết cổ Vân Khuynh, chậm rãi bóp chặt hai tay: “Ta thực hận... Có phải giết y rồi ta sẽ an tâm không... Ta...”

“Vô Song!!!”

Tần Vô Phong bất chấp, lập tức nắm cổ tay Tần Vô Song: “Ngươi muốn làm gì, buông tay, mau buông tay, Vô Song, ngươi nhìn cho rõ, y là Vân nhi, là Vân Khuynh ngươi yêu nhất, nếu như ngươi giết y, ngươi sẽ hối hận, nhất định sẽ hối hận...”

Tần Vô Song đờ đẫn giương mắt nhìn Tần Vô Phong, sau đó khí lực toàn thân dường như bị rút sạch, buông tay, hai vai sụp xuống:

“Đại ca ngươi nói đúng... Ta sẽ hối hận... Không cần sau đó, ta hiện tại đã hối hận... Ta thương y như vậy, sao có thể nhẫn tâm ra tay???

Thế nhưng, ta thật là khó chịu, đại ca, ta nên làm cái gì bây giờ???

Ta còn phải thành toàn sao??? Có một còn phải có hai, có hai sau đó có phải sẽ có ba có bốn có năm nữa không???”

Gần chỉ là trong nháy mắt, khuôn mặt tuấn tú của Tần Vô Song nhìn qua tiều tụy không gì sánh được.

Tâm lực của hắn đã quá mệt mỏi.

Tần Vô Phong bị cử động vừa rồi của hắn dọa ra một thân mồ hôi lạnh, hắn nhìn trong ánh mắt Tần Vô Song có bi thương, cũng có đau khổ.

“Vô Song, tỉnh táo lại, ta liền đem toàn bộ mọi chuyện đều nói cho ngươi.”

Tần Vô Song trầm mặc một lúc lâu, mới mở miệng:

“Lần này, cũng là hiểu lầm sao??? Hay là bất đắc dĩ??? Nam nhân kia là ai???

Khuynh nhi rời bỏ chúng ta có phải là vì muốn tìm hắn không???”

Tần gia ba huynh đệ, thời khắc mấu chốt, có thể bình tĩnh tỉnh táo, vẫn chỉ có Tần Vô Phong.

Hắn là đại ca trong ba huynh đệ, tự ràng buộc mình đã quen, theo thói quen khắc chế thống khổ của mình, cho dù trong lòng đau nhức thiên đao vạn quả, nhưng hắn như trước vẫn có thể khiến mình bảo trì lý trí nghiêm túc tự hỏi sự tình.

Thấy Tần Vô Song khôi phục lại, Tần Vô Phong chậm rãi mở miệng nói ra lí do Tần Vô Hạ nói cho hắn.

Tần Vô Song nghe xong liền không thể khắc chế, càng thêm không khống chế được, hắn trừng mắt Tần Vô Phong, trong ánh mắt mịt mờ khó có thể nói rõ:

“Ngươi là người thứ nhất... Là ca ca của ta, hắn là người thứ hai... Là đệ đệ của ta...

Thật tốt... Thật tốt, thực sự là quá tốt...

Tình địch của ta, một người hai người, hết lần này tới lần khác toàn bộ không phải người ngoài, toàn bộ là huynh đệ của ta, ta...”

Tần Vô Song nói lập tức đứng lên, đi đến phía ngoài, trên người mang theo hơi thở sắc bén không thể che đậy.

“Vô Song, ngươi muốn làm gì???”

Tần Vô Phong vẻ mặt buồn bã, kỳ thực bọn họ cũng không sai, sai chỉ là không khống chế được cảm tình của mình mà thôi.

Tình yêu ai cũng khống chế không được, tình yêu hỗn loạn như vậy, rất thống khổ, bọn họ vốn cũng không muốn, nhưng ông trời hết lần này tới lần khác sắp xếp cho họ tình yêu như vậy...

Cho nên hắn phải tìm niềm vui trong nỗi khổ, phải nỗ lực từ trong thống khổ tìm kiếm vui sướng, khiến vui sướng lớn hơn thống khổ, khi vui sướng lớn hơn thống khổ, coi như là hạnh phúc.

Làm người, ai không có khó xử, ai không có một mặt thống khổ, mọi việc nếu quá tính toán quá để tâm vào chuyện vụn vặt sẽ rất thống khổ.

Lui một bước trời cao biển rộng, là buông tha cho mình cũng là buông tha người khác.

“Ta muốn đi tìm Tần Vô Hạ.”

Thấy Tần Vô Song hình dạng sát khí lăng nhân, Tần Vô Phong không thể mặc kệ ngồi xem, hắn từ phía sau Tần Vô Song, lập tức vươn tay điểm huyệt, đem Tần Vô Song định ở tại chỗ.

“Vô Song, ngươi còn nhớ lần trước Vân nhi đi, lúc chúng ta mất đi Vân nhi, là loại tình huống thế nào, là loại thống khổ thế nào không???

Khi đó chúng ta đã nói như thế nào, chúng ta đã quyết định như thế nào???”

Tần Vô Song đưa lưng về phía Tần Vô Phong nghe xong lời này, thoáng chốc giật mình, chuyện cũ như khói mây, một màn kia xuất hiện trong đầu hắn...

C262: Nhất trí ý kiến

Tần Vô Song bị Tần Vô Phong điểm huyệt đạo kinh ngạc đứng ở tại chỗ.

Đáy lòng hắn có oán khí tận trời, không có cách nào phát tiết, lời Tần Vô Phong nói, giống như đến từ nơi rất xa xôi, hắn thế nào cũng nghe không rõ.

Hắn một người rơi vào bên trong một mảnh vũng bùn, không có cách nào tự kềm chế.

Chậm rãi, theo thời gian trôi đi, hắn dần dần tỉnh táo lại, bắt đầu suy ngẫm...

Tần Vô Phong nhìn bóng dáng Tần Vô Song thất hồn lạc phách, thở dài một tiếng, đi tới phía trước cửa sổ, mở cửa sổ, nhìn trời xanh mây trắng bên ngoài...

Ngoài cửa sổ, cảnh sắc vẫn như trước, nhưng bọn họ đều mất đi tâm tư thưởng thức mỹ cảnh.

Dường như qua đi thật lâu thật lâu, Tần Vô Phong phỏng đoán Tần Vô Song đã tỉnh táo lại, hắn mới xoay người, giải huyệt đạo cho Tần Vô Song.

Tần Vô Song quả nhiên không còn nhào ra phía ngoài nữa, sự tức giận của hắn, đã biến mất trong đoạn thời gian trầm tư kia.

Tần Vô Phong nhìn hắn, chỉ nói một câu: “Vô Song, chúng ta hiện tại phải lo lắng chính là, tương lai làm thế nào, mà không phải luôn luôn nhìn chằm chằm vào quá khứ.”

Hắn mong muốn Tần Vô Song không nên vĩnh viễn chìm đắm trong chuyện thống khổ đã xảy ra ở đây, hắn mong muốn Vô Song có thể từ trong thống khổ bước ra.

Tần Vô Song quả nhiên không để Tần Vô Phong thất vọng, hắn đi tới ngồi tựa lưng lên ghế dựa, giương mắt nhìn Tần Vô Phong: “Như vậy, đại ca có tính toán gì không.”

“Vô Song, ngươi hẳn là rõ ràng, cho dù xảy ra chuyện như vậy, Vân nhi cũng sẽ không đơn giản động tâm với Vô Hạ...

Ta đã nói qua với Vô Hạ, chúng ta sẽ coi hài tử trong bụng Vân nhi như hài tử của mình, Vô Hạ, liền không cần dây dưa Vân nhi nữa.”

Khóe miệng Tần Vô Song hơi cong lên, câu ra độ cung khổ sáp:

“Đại ca, ý của ngươi ta hiểu, thế nhưng... Khuynh nhi không thương Vô Hạ, Vô Hạ lại nhất định không thương Khuynh nhi sao???

Nếu như ta đoán đúng, nếu Vô Hạ yêu Khuynh nhi, Vô Hạ sao có thể đơn giản buông tay???”

Có thể nói ra một câu này, hiển nhiên Tần Vô Song đã thật sự tỉnh táo lại.

Sắc mặt Tần Vô Phong trầm xuống, hắn sợ nhất chính là tình huống Tần Vô Song vừa nói.

“Nếu như vậy, đại ca dự định làm thế nào???”

Tần Vô Song truy hỏi, hắn là hạ quyết tâm muốn từ chỗ ca ca hắn có được đáp án.

Đáng tiếc Tần Vô Phong cũng không muốn nói ra suy nghĩ của mình trước, chỉ là hỏi lại: “Vô Song ngươi dự định làm thế nào???”

“Vô Hạ là đệ đệ của chúng ta, ba huynh đệ chúng ta, ta và Vô Hạ đều tương đối kính trọng ngươi, cũng sợ hãi sự uy nghiêm của ngươi, giữa ta và Vô Hạ, càng thân thiết hơn chút...

Từ nhỏ, ta đã thích sủng hắn, thứ hắn muốn, ta có, hoặc là có thể có được, còn chưa bao giờ nói không cho hắn...

Thế nhưng Khuynh nhi, Khuynh nhi không giống những người khác, những thứ khác... Ta... Không thể tặng cho hắn...”

Đây là điều Tần Vô Phong đã sớm dự liệu đến, đừng nói Tần Vô Song không đem Vân Khuynh tặng cho Tần Vô Hạ, nếu là hắn, hắn cũng tuyệt đối không cho.

“Đại ca, ta vừa suy nghĩ một chút, ta nghĩ ta đã hiểu nguyên nhân Khuynh nhi chạy trốn, chúng ta không thể để Khuynh nhi biết đã có chuyện xảy ra...”

“Chúng ta đây rốt cuộc phải làm sao???”

Tần Vô Phong hầu như cũng bị Tần Vô Song làm cho mơ hồ, một phen nói này của Tần Vô Song khiến người ta rất khó hiểu ra ý của hắn.

Tần Vô Song nặng nề thở dài, đứng lên, chậm rãi lần thứ hai đến gần bên giường, ngồi xuống, vươn tay đỡ cần cổ Vân Khuynh vừa bị động tác của hắn siết ra vết bầm.

“Đại ca, kỳ thực cái này cũng dễ xử lý, chúng ta không làm bất cứ sự lựa chọn nào cả, tất cả thuận theo tự nhiên là được.”

Tần Vô Phong nhíu mày, hắn vẫn không hiểu ý của Tần Vô Song.

Kỳ thực, chỉ cần cảm tình huynh đệ giữa Tần Vô Song và Tần Vô Phong không bị phá hỏng, chỉ cần Vân Khuynh không bị tổn thương, thế nào Tần Vô Phong cũng có thể tiếp thu.

Sức nhẫn nại của hắn luôn luôn rất mạnh, cho dù phải tiếp nhận Tần Vô Hạ cũng không phải là không thể được.

Thế nhưng ý của Tần Vô Song lại không phải đơn giản tiếp thu Tần Vô Hạ như vậy:

“Đại ca, ý của ta là, hài tử vẫn là của Khuynh nhi và Vô Hạ, bọn họ có hài tử này, là vô ý, cũng không phải cố ý, hài tử là vô tội, chúng ta sẽ để Khuynh nhi sinh hạ hài tử.

Sau khi sinh hài tử, hài tử là của Khuynh nhi, cũng là của Vô Hạ, Vô Hạ có thể tự cho mình là phụ thân của hài tử, hắn cũng có thể thú thê...

Ý của ta là, đối với Vô Hạ mà nói, Khuynh nhi chỉ là một người từng sinh hài tử cho hắn, hắn có thể có được hài tử với Khuynh nhi.

Thế nhưng, muốn ở bên Khuynh nhi... Ta sẽ không cổ vũ, cũng không ngăn cản...

Kỳ thực ta cho rằng, nếu như bọn họ có ý, chúng ta ngăn cũng không ngăn được, liền xem duyên phận hai người bọn hắn, tạo hóa của bản thân đi.”

“Cái này...”

Tần Vô Phong phải thừa nhận, ý nghĩ của Tần Vô Song rất kỳ lạ, phi thường kỳ lạ, hắn chưa từng nghĩ tới Tần Vô Song lại nói ra loại biện pháp này.

Hắn nghĩ tới chính là, hoặc là không cho phép Vân Khuynh và Tần Vô Hạ ở bên nhau, hoặc là cho phép.

Ý nghĩ của Tần Vô Song lại kỳ quái lạ lùng như vậy, khiến hắn cảm thấy không thể đoán trước.

Ý của Tần Vô Song, chính là mặc kệ???

Giống như hai người hoàn toàn không quen biết, bởi vì ngoài ý muốn mà kết hợp, có hài tử... Bọn họ sẽ sinh hạ hài tử, thế nhưng, có yêu hay không, có thể gần nhau hay không lại là một vấn đề khác...

“Như vậy, có thể sao???”

Đây cũng thật giống như coi như cái gì cũng chưa từng xảy ra...

Thực sự có thể như vậy sao???

Trong ánh mắt Tần Vô Song nhìn Vân Khuynh, tràn đầy tất cả đều là tình ý trìu mến: “Đại ca, Khuynh nhi ta không muốn làm khó, Vô Hạ là đệ đệ ta từ nhỏ sủng lớn, ta cũng không muốn làm khó, vậy để tự bọn họ quyết định đi.”

Tần Vô Phong nhíu mày: “Nhưng ngươi vừa rồi không phải tức giận muốn giết Vân nhi, muốn tìm Vô Hạ tính sổ sao???”

“Khi đó, trong đầu ta không có lý trí, hiện tại khôi phục, tự nhiên là tốt hơn...

Ta vừa rồi suy nghĩ rất nhiều rất nhiều, suy nghĩ giữa ta và Khuynh nhi, giữa ngươi và Khuynh nhi, nhớ tới lời Liên Cừ biểu ca từng nói với ta, nhớ tới cảm thụ lúc ta mới biết chuyện giữa ngươi và Khuynh nhi, nghĩ tới lần Khuynh nhi trốn đi kia giống với lúc này...

Ta đột nhiên hiểu ra một cái đạo lý, Liên Cừ biểu ca từng nói qua Khuynh nhi tình trái nhiều cũng không phải hư ngôn, cho dù y vẫn sống trong phạm vi thế lực của người Tần gia chúng ta, y vẫn có thể yêu người khác...

Đây là chuyện đã định trước, số phận cho phép, vô luận chúng ta trốn thế nào cũng không trốn được, bất luận ta cẩn thận đến đâu, Khuynh nhi vẫn yêu đại ca, lại còn ở bên tiểu đệ của ta...

Trước đây ta từng nghe người ta nói, một chuyện tệ hại, nếu như không thể thay đổi nó, như vậy liền chấp nhận nó đi...”

Lúc Tần Vô Song nói những lời này, biểu tình nhàn nhạt, dường như thật là tỉnh ngộ, đã nhìn ra rõ ràng.

Môi Tần Vô Phong giật giật, cuối cùng cái gĩ cũng không nói.

Lời Tần Vô Song, là cam chịu Tần Vô Hạ có được quyền lợi yêu thương Vân Khuynh...

Ngay cả trong lòng Tần Vô Phong không vui đến thế nào, cũng không thể nói gì hơn.

Hắn là người từng trải, Tần Vô Hạ hiện tại chịu đựng, hắn đều đã chịu đựng qua, hắn hẳn là càng thông cảm càng khoan dung với Tần Vô Hạ một chút mới đúng, thế nhưng hắn không hề, trái lại là Tần Vô Song lần này càng có vẻ hào hiệp.

Tần Vô Phong nhìn Tần Vô Song, dường như không có lúc nào hắn càng thêm tiếp cận tâm tư của đệ đệ hơn lúc này.

Hắn vẫn cho rằng Tần Vô Song là một đệ đệ gần như hoàn mỹ, tuấn mỹ, thông minh, võ công cao cường, tiêu sái.

Sau khi trưởng thành Tần Vô Song vẫn luôn cho hắn thấy hắn là một cường giả có thể một mình đảm đương một phía, hắn cũng đã lâu không coi Tần Vô Song là người yếu, hắn nghĩ Tần Vô Song như vậy đã không cần ca ca đến cho hắn ỷ lại.

Thế nhưng...

Giờ này khắc này, hắn dùng một thứ chưa bao giờ có tiến gần đến tâm của Tần Vô Song, hắn cảm thấy tâm Tần Vô Song đang chảy máu.

Chuyện Tần Vô Hạ lần này, khiến Tần Vô Phong hoàn toàn hiểu được cảm thụ lần kia của Tần Vô Song.

Loại thống khổ này, không thua thống khổ lúc đó của hắn, lần này lại trải qua chuyện Vô Hạ, cảm giác lúc này của Tần Vô Song nhất định là càng đau càng đau hơn hắn khi đó, cũng đau nhức hơn hắn hiện tại...

Bất tri bất giác Tần Vô Phong cũng đi tới bên giường, hắn vươn tay đặt lên vai Tần Vô Song, trong đôi mắt như hàn tinh lóe ra tình huynh đệ khẩn thiết: “Nhị đệ, xin lỗi.”

Đã nhiều năm, Tần Vô Phong xưng hô Tần Vô Song, đều là Vô Song, nhưng giờ khắc này hắn phát hiện, cho dù Tần Vô Song đã lớn lên, đã trưởng thành, hắn như trước vẫn cần đại ca là hắn đến thông cảm, cho hắn dựa vào, cho nên hắn vẫn muốn gọi hắn một tiếng đệ đệ.

Thanh âm tiết lộ tâm tình rõ ràng kia của Tần Vô Phong khiến thân thể Tần Vô Song cứng đờ, hắn chậm rãi ngẩng đầu lên, trên khuôn mặt tuấn mỹ vô tư lộ ra dáng cười Tần Vô Phong quen thuộc...

Dáng cười hào hiệp tự tin giống như Tần Vô Song trước khi thú Vân Khuynh: “Đại ca, các ngươi không sai, chỉ là yêu Khuynh nhi mà thôi.”

Tần Vô Phong gật đầu: “Đúng vậy... Thế nhưng, Vô Hạ tiểu tử kia, thực sự là tiện nghi cho hắn... Từ trước đến nay, chưa từng thấy hắn thông cảm những người làm ca ca là chúng ta này...”

Tần Vô Song tràn đầy đồng cảm: “Đúng vậy, tiểu tử kia, chẳng qua là xuân dược mà thôi, ta cũng không tin không có biện pháp giải quyết khác, hắn rõ ràng chính là thừa cơ chiếm tiện nghi của Khuynh nhi... Tiểu tử kia, cũng không ngẫm lại ta là ca ca từ nhỏ thương hắn đến lớn...”

Nói, trong mắt phượng mỹ lệ của Tần Vô Song hiện lên một tia tình tự kỳ dị, cong môi: “Đúng vậy... Vô Hạ khi đó hẳn là cũng đã thích Khuynh nhi...”

Tần Vô Phong gật đầu: “Xem ra, Vân nhi tiếp thu Vô Hạ chỉ là chuyện sớm muộn, Vô Hạ hắn... Không giống hai người chúng ta... Ách, rụt rè???”

Tần Vô Song giơ giơ lên mi: “Không được không được, chúng ta sao có thể tiện nghi hắn như vậy, phải biết rằng chúng ta thế nhưng trải qua rất nhiều thống khổ giãy dụa mới đi đến một bước này, đại ca, không bằng chúng ta giả vờ, hù dọa hù dọa Vô Hạ...

Ân, hiện tại Khuynh nhi cũng không có cảm tình rất sâu với Vô Hạ, lại thêm chúng ta chế tạo chút phiền toái nhỏ trên đường Vô Hạ truy cầu Khuynh nhi... Dù sao cũng không thể để hắn có được Khuynh nhi quá dễ dàng.”

“Nhưng, như vậy có thể hay không...”

Kỳ thực Tần Vô Song lúc này, mới là Tần Vô Song lúc ban đầu, mới là Tần Vô Song bình thường nhất, Tần Vô Song, sau khi trải qua tâm lý giãy dụa, sau khi đi qua đau nhức khắc cốt ghi xương, thực sự hiểu rõ, khôi phục thành Tần Vô Song hào hiệp trước kia.

Tần Vô Phong rất động tâm đối với chuyện Tần Vô Song nói muốn cản trở Tần Vô Hạ, thế nhưng hắn còn có chút chần chờ, sợ Vân Khuynh còn quấn quýt tính toán sự kiện kia.

Tần Vô Song dùng tay xoa cằm: “Đối với Khuynh nhi chúng ta liền nói thẳng đi...”

Nghe vậy Tần Vô Phong không hề do dự, gật đầu nói: “Được, cứ làm như vậy.”

Sau khi nói xong lông mày Tần Vô Phong lại nhăn lại nhắc nhở nói: “Chỉ là, Vô Song, tuy rằng chuyện Vô Hạ không thể quay đầu lại, thế nhưng, sau đó, chúng ta nhất định phải xem trọng Vân nhi, không thể đẻ xảy ra bất cứ ngoài ý muốn nào nữa, có ba người chúng ta bảo vệ Vân nhi là đủ rồi.”

Khuôn mặt tuấn mỹ của Tần Vô Song hơi trầm xuống: “Đây là đương nhiên, sau đó, chúng ta chắc chắn sẽ không để bất cứ kẻ nào có cơ hội đến gần rồi yêu Khuynh nhi.”

C263: Vân Khuynh tỉnh lại

Một chút cũng không có quấn quýt và thống khổ giống với lần kia, lần này Tần Vô Phong và Tần Vô Song hai người cùng nhau chia sẻ thống khổ, hai bên lại có thể thoải mái lẫn nhau, làm ra quyết định ngoài ý muốn nhân từ với Tần Vô Hạ.

Làm xong quyết định, hai người cũng không còn thương cảm.

Nhưng thật ra đêm qua bọn họ cũng không nghỉ ngơi tốt, sáng sớm lại trải qua chuyện Vân Khuynh bỏ đi, tinh thần vẫn luôn kéo căng, tâm tình lại thay đổi quá nhanh, sau khi làm xong một loạt quyết định, liền có chút uể oải nảy lên thể xác và tinh thần.

Bởi vậy, hai người huynh đệ liền rất ăn ý cởi quần áo, cùng nhau ôm Vân Khuynh ngủ bù.

Phải thừa nhận, hai huynh đệ vốn bởi vì Vân Khuynh thiếu chút nữa trở mặt thành thù, sau khi đem tất cả mở ra nói rõ, trở nên càng thêm ăn ý, quan hệ giữa huynh đệ cũng là không lùi mà càng tiến.

...

Vân Khuynh nằm mơ cũng không nghĩ tới, y sẽ tỉnh lại trong lòng Tần Vô Phong và Tần Vô Song.

Y không nghĩ ra, y y y không phải hẳn là cùng Vân Hoán đi rồi sao???

Sao có thể một giấc tỉnh lại, ở ngay trong lòng Tần Vô Phong Tần Vô Song hai người, còn cùng bọn họ nằm ở trên giường ngủ???

Lẽ nào, bởi vì tối hôm qua y quá mệt, cho nên sáng sớm hôm nay không thức dậy, không đi...

Tràng diện lúc đi trong trí nhớ y, chẳng lẽ chỉ là giấc mơ của y???

Sau khi tỉnh lại Vân Khuynh chớp con mắt, nhìn Tần Vô Phong và Tần Vô Song đưa tay đặt trên lưng y, đem chân khóa trên đùi y, trong lúc nhất thời không chỉ đầu óc trống rỗng, mà còn mất đi toàn bộ ngôn ngữ.

Đây rốt cuộc là một loại trạng huống thế nào, y hơi chuyển động cái đầu nhỏ nhắn xinh xắn, sau khi nhìn Tần Vô Phong lại quay đầu nhìn về phía Tần Vô Song.

Khuôn mặt hai người này rất điềm tĩnh, nhìn qua ngủ rất say, vẻ mặt như thường, không có biến hóa mảy may.

Chẳng lẽ ngày hôm nay y thực sự chưa từng rời giường, chưa từng rời đi sao???

Như vậy... Y hiện tại có phải là mau chóng đứng lên. Đi hội hợp với Vân Hoán cùng nhau rời khỏi đây???

Sao y có thể tiếp tục cùng Tần Vô Phong và Tần Vô Song ngủ chứ...

Nghĩ, Vân Khuynh lại muốn đứng dậy, thế nhưng, lúc ngủ Vân Khuynh còn không có cảm giác, lúc vừa tỉnh lại, y liền cảm thấy cẳng chân Tần Vô Phong khóa ở trên đùi y, áp hai chân y có chút tê dại, khẽ động liền cảm giác khó chịu không gì sánh được.

Y hít một hơi, tay không tự chủ được vói vào ổ chăn, muốn xoa xoa chân mình, lúc này y mới phát hiện, ba người bọn họ đều mặc quần áo...

Di di di, tối hôm qua lúc bọn họ ngủ, rõ ràng là cởi sạch, từ lúc nào đã mặc quần áo, sao y không biết???

Không phải y mặc quần áo cho bọn họ, Tần Vô Phong và Tần Vô Song bị y hạ dược càng không thể tự mặc quần áo...

Đây, đây, đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra??? Thần quái sao???

Đáy lòng Vân Khuynh mọc lên một loại bất an, thế nhưng không đợi y có quá nhiều phản ứng, Tần Vô Phong liền lặng lẽ mở mắt, nhìn khuôn mặt tuyệt mỹ bởi vì ngủ mà ửng hồng của Vân Khuynh, mềm nhẹ mở miệng: “Vân nhi, tỉnh... Có muốn ngủ thêm một hồi nữa không???”

Trong ổ chăn mềm mại ấm áp cực kỳ, ôm thân thể Vân Khuynh, Tần Vô Phong chỉ muốn nằm luôn ở đây, không muốn nhúc nhích chút nào.

Bên kia Tần Vô Song miễn cưỡng mở mắt cũng chậm rãi ngẩng đầu lên, nghiêng thân thể ôm lấy Vân Khuynh, hơi há miệng ngáp một cái, hắn hiện tại tâm tư giống hệt Tần Vô Phong: “Đúng nha, Khuynh nhi, tối hôm qua khiến ngươi mệt... Ách, không đúng, Khuynh nhi hẳn là nghỉ ngơi tốt rồi, tối hôm qua xem ra chúng ta cũng không nỗ lực đủ, cho nên sáng sớm ngày hôm nay Khuynh nhi mới còn tinh lực rời giường...”

Tần Vô Phong nhíu mày, trên khuôn mặt lạnh lùng nghiêm nghị dĩ nhiên toát ra một tia ý cười ôn nhu: “Đúng vậy, Vân nhi dĩ nhiên lại muốn chạy trốn.”

Nói hắn nắm tay Vân Khuynh, mở ra bàn tay Vân Khuynh, cùng y mười ngón giao nhau, ngoài miệng nói mang theo vài phần trách cứ, nhưng biểu tình trên khuôn mặt lại vẫn rất ôn hòa.

Vân Khuynh lần thứ hai chớp chớp mắt, đáy lòng bất an và kinh hoảng lần thứ hai khiến cho y có chút không khống chế được.

Y run run bờ môi tái nhợt: “Ngươi... Các ngươi...”

Tần Vô Song bỗng nhiên ghé sát vào y, ấn lên gò má trắng noãn hơi ửng hồng của y một nụ hôn: “Chúng ta tỉnh lại như thế nào đúng không??? Sao chúng ta biết tối hôm qua xảy ra cái gì phải không??? Ân??? Ngươi một tiểu đà điểu, cả ngày khiến ta và đại ca kinh hồn táng đảm...”

Vân Khuynh nỗ lực mở lớn hai mắt: “Ta...”

Đáy mắt hắc bạch phân minh của y tràn đầy hoảng loạn, vô thố, thấp thỏm, y liên tục đánh giá qua lại biểu tình của Tần Vô Phong và Tần Vô Song.

“Các ngươi, rốt cuộc biết cái gì???

Ta ta ta không phải đã rời đi với nhị ca sao???”

Tần Vô Phong không cam lòng lạc hậu, cũng đem môi ấn lên má Vân Khuynh: “Đúng, ngươi và Vân Hoán cùng nhau rời đi, thế nhưng, các ngươi lại bị Vô Song đưa về.”

Vân Khuynh nghe xong lời này, cũng không chờ thêm được nữa, y nỗ lực muốn đứng dậy, thế nhưng hai người kia một trái một phải ngăn lại động tác của y, khiến y không thể như nguyện.

“Các ngươi vì sao biết ta bỏ trốn, ngoại trừ tìm ta về... Các ngươi còn biết cái gì???

Nhị ca có nói chuyện gì khác cho các ngươi hay không???”

Vân Khuynh hô hấp khó khăn, y không biết hậu quả Tần Vô Phong và Tần Vô Song biết chuyện y mang thai sẽ là gì...

Thân thể y bắt đầu không tự chủ được run lên, khuôn mặt nhỏ nhắn vừa rồi còn ửng hồng, thoáng cái trở nên tái nhợt.

“Ngu ngốc, nhìn ngươi sợ thành như vậy...”

Tần Vô Song không muốn nhìn Vân Khuynh hình dạng run sợ như vậy nữa, vươn tay sờ sờ hai gò má Vân Khuynh, thưởng thức sợi tóc của y, giống như thờ ơ nói: “Chút chút đạo hạnh này của ngươi, có thể đánh ngã ta và đại ca sao???”

Tần Vô Song rất giống như biết gì đó, thế nhưng giọng điệu của hắn lại quá mức nhẹ nhàng, trong ngôn ngữ cũng không tiết lộ quá nhiều nội dung, khiến Vân Khuynh căn bản là không đoán được gì.

Trong lòng Vân Khuynh buồn bực muốn chết, y rất muốn hỏi cho rõ ràng, nhưng lại không biết Tần Vô Song và Tần Vô Phong rốt cuộc biết được bao nhiêu, sợ mình không cẩn thận chưa đánh đã khai.

Tần Vô Phong thở dài một tiếng nói: “Vân nhi, ngươi yên tâm, Vân Hoán không có nói cho chúng ta biết cái gì.”

Nghe vậy Vân Khuynh lập tức thực sự yên tâm, nếu Vân Hoán cái gì cũng chưa nói, như vậy, Tần Vô Phong và Tần Vô Song hẳn là không biết chuyện y mang thai...

Vân Khuynh đang nghĩ ngợi, Tần Vô Phong lại nói tiếp, triệt để khiến y cứng lại: “Thế nhưng, trái lại ta đi tìm Hiên Viên Bất Kinh đều hỏi rõ ràng mọi chuyện.”

Như ngũ lôi oanh đỉnh, Vân Khuynh thoáng chốc hóa đá.

“Ngươi... Các ngươi...”

Tần Vô Phong thấy y hai mắt trừng rất lớn, vươn tay nhẹ nhàng xoa xoa mắt y: “Chúng ta đã biết mọi chuyện, cũng biết vì sao ngươi muốn bỏ đi.”

Lúc này, thân thể Vân Khuynh kể cả tâm của y, tất cả đều biến thành lạnh lẽo.

Tần Vô Song ngẩng đầu cười cười với Tần Vô Phong: “Đại ca, ngươi xem Khuynh nhi hiện tại ngon miệng không???”

Tần Vô Phong một tay nắm tay Vân Khuynh, một tay kia chống đầu, nhìn Vân Khuynh từ trên xuống dưới, gật đầu: “Ân... Là rất ngon miệng rất khả ái... Một ngày đêm không ăn... Thật đói...”

Tần Vô Phong ý có điều chỉ, trong ánh mắt giao hội với Tần Vô Song mang theo quang huy dị dạng.

Vân Khuynh không có tâm tư xem hai người bọn hắn lúc này là biểu tình gì, cũng không có tâm tư phỏng đoán ý tứ trong lời nói của bọn họ, có chút cấp thiết nói: “Vô Song, đại ca, các ngươi đã biết... Như vậy, các ngươi...”

Tần Vô Song thoáng cái che lại môi Vân Khuynh, Tần Vô Phong ở một bên nói tiếp: “Chúng ta tự nhiên là lo lắng thân thể của ngươi, lần trước sinh đại bảo tiểu bảo bị khó sinh, lúc này đây, không biết sẽ như thế nào...”

Hắn vừa nói, thân thể Tần Vô Song cứng đờ, lập tức buông môi Vân Khuynh: “Hài tử... Chết tiệt, sao ta lại quên mất chuện này chứ...”

Ảo não thở dài, Tần Vô Song ngã đến bên thân Vân Khuynh, trở nên thành thật.

Tần Vô Phong nói với Tần Vô Song: “Tối hôm qua đã lăn qua lăn lại Vân nhi không ít... Để y nghỉ ngơi trở lại đi... Ân, mặc dù có hài tử, thế nhưng mấy tháng đầu hình như cũng không sao.”

Vân Khuynh quan tâm chính là thái độ của Tần Vô Phong và Tần Vô Song đối với việc y hoài hài tử của Tần Vô Hạ, nhưng hai người này hết lần này tới lần khác không nói đến sự kiện kia, trái lại nói chút chuyện khiến y mặt đỏ tới mang tai: “Các ngươi...”

Vân Khuynh chỉ vào Tần Vô Phong, nói không ra lời.

Tần Vô Phong lúc này đem ngón tay của y ngậm vào trong miệng, có chút mơ hồ nói: “Ân... Hiện tại để Vân nhi nghỉ ngơi, chúng ta thương Vân nhi đấy chứ???”

Vân Khuynh trợn to hai mắt, cho y nghỉ ngơi, còn không phải là vì câu nói vừa rồi của Tần Vô Phong ‘Nghỉ ngơi trở lại’ làm chuẩn bị cái kia sao???

“Hài tử là...”

Vân Khuynh quyết định tạm thời dứt bỏ việc này, rõ ràng mở miệng hỏi Tần Vô Phong Tần Vô Song rốt cuộc nghĩ chuyện hài tử trong bụng y như thế nào.

“Nói đến hài tử... Khuynh nhi, ngươi lần này còn ác liệt hơn lần trước, lần trước một người chạy còn chưa tính, lần này dĩ nhiên ôm cầu chạy!!!”

“...”

Vân Khuynh có chút vô lực, y không biết vì sao y luôn luôn không nói được điểm chính với Tần Vô Song Tần Vô Phong bọn họ.

Thế nhưng, xem phản ứng hiện tại của Tần Vô Song và Tần Vô Phong...

Tất cả hình như đều rất bình thường???

C264: Lại thêm sóng gió

Tần Vô Phong và Tần Vô Song sau khi tìm về Vân Khuynh, vẫn như thưòng lui tới, một chút biến hóa cũng không có.

Nhưng bởi vì bọn họ càng bình thường, cho nên những người khác biết chuyện, trái lại cho rằng bọn họ như vậy là không bình thường.

Bọn họ một mực phỏng đoán thái độ của Tần Vô Phong và Tần Vô Song, một người hai người mỗi ngày đều thường thường quan tâm đến Tần Vô Phong và Tần Vô Song.

Tần Vô Phong và Tần Vô Song tự nhiên là biết những việc này, thế nhưng bọn họ quyết định ngoại trừ Vân Khuynh ai cũng không nói, mặc cho bọn hắn nghĩ đến phá đầu cũng nghĩ không ra mưu tính đích thực của bọn họ.

Có đôi khi nhìn bọn họ phiền não, ở trong tâm lý Tần Vô Phong và Tần Vô Song, cũng sẽ thoáng cân đối một chút.

Nếu không phải hình dạng Vân Khuynh lo sợ bất an khiến cho bọn họ quá mức không muốn, bọn họ rất có thể cũng không nói cho Vân Khuynh.

Vân Khuynh thận trọng suy xét biện pháp của bọn họ, dĩ nhiên cũng tìm không được biện pháp nào tốt hơn biện pháp của họ.

Bởi vậy, Tần Vô Phong và Tần Vô Song hiển nhiên chỉ coi sự kiện kia là một sai lầm rất bình thường, chứ không coi nó như một lần phản bội, một lần phạm lỗi không thể tha thứ...

Hóa ra sự tình căn bản không có hỏng bét như trong tưởng tượng của y.

Y nghĩ Tần Vô Phong và Tần Vô Song nói rất đúng, y ỷ lại và cho bọn hắn tín nhiệm quá ít.

Dưới đáy lòng y hạ quyết tâm, không nên có lỗi thêm với Tần Vô Phong và Tần Vô Song, bởi vậy tuy rằng Tần Vô Phong Tần Vô Song nói là muốn y và Tần Vô Hạ tự do phát triển, nhưng y vẫn không dự định tiếp thu Tần Vô Hạ.

Chuyện trong bụng Vân Khuynh có hài tử đã là bí mật được công khai, Vân Khuynh ở trước mặt Tần Vô Phong và Tần Vô Song không có tâm sự và giấu diếm, hiện tại mỗi ngày ở bên Tần Vô Phong Tần Vô Song đều là vui sướng không gì sánh được.

Tần Vô Hạ lựa chọn, đương nhiên là muốn tranh thủ Vân Khuynh, ngay từ đầu hắn chưa từng nghĩ tới muốn buông tha.

Thế nhưng Vân Khuynh cố ý xa lánh hắn, từ sau khi bị Tần Vô Song mấy người đưa về, liền thẳng tuốt chỉ ở cùng Tần Vô Phong Tần Vô Song, chưa từng đến gần hắn, hắn cho dù có nghìn ngôn vạn ngữ cũng không thể nói ra.

Có một lần thực sự bị bức nóng, lúc ở khách sạn bình dân dùng cơm trưa, hắn đột nhiên ở trước mặt mọi người mở miệng nói: “Khuynh Khuynh, ta sẽ phụ trách với ngươi và hài tử.”

Nói xong rồi tràn ngập khiêu chiến nhìn Tần Vô Phong lại nhìn Tần Vô Song: “Ta nhất định sẽ làm ngươi yêu ta.”

Khỏi cần nghĩ, trước mặt cống chúng, Tần Vô Hạ nói như vậy với Vân Khuynh thân là nam tử, Vân Khuynh không tức giận mới là lạ.

Tần Vô Hạ nói, khiến ánh mắt tất cả mọi người rơi vào trên người Vân Khuynh, mặc dù ở đây đều là người không thể thân thuộc hơn, nhưng Vân Khuynh vẫn là khuôn mặt đỏ ửng, tức giận dị thường, hung hăng trừng Tần Vô Hạ rồi đứng dậy rời đi.

Tần Vô Song đuổi theo, Tần Vô Phong còn lại là ở lại tại chỗ, nói với Tần Vô Hạ: “Tam đệ, Vân nhi một chút cũng không hiếm lạ phụ trách của ngươi, hài tử trong bụng Vân nhi, thế nhưng đã có hai đa đa.”

Nói xong cũng thi thi nhiên nhiên đứng dậy rời đi.

Vân Hoán, Hiên Viên Bất Kinh và Sở Tiếu Ca nhìn Tần Vô Hạ, trong ánh mắt đều là vẻ phức tạp đồng tình.

Giữa Tần Vô Song Tần Vô Phong và Vân Khuynh, người sáng suốt đều có thể nhìn ra bọn họ hài hòa ân ái đến cỡ nào, Tần Vô Hạ hơn phân nửa chính là không có hi vọng.

Thế nhưng Tần Vô Hạ mặc kệ, Tần Vô Hạ đã quyết định quấn quýt Vân Khuynh chết cũng không buông tay.

Hắn cũng không giống hai người ca ca, cho dù bên trong bên ngoài đều là chính nhân quân tử, nhưng hắn là người thông minh co được dãn được, còn có thể chơi xấu, chưa bao giờ làm chuyện thà chết sĩ diện còn hơn sống chịu tội.

Tần Vô Hạ không gì kiêng kỵ, bình thường Vân Khuynh tránh né không gặp hắn, hai người ca ca cũng cố ý vô tình cản trở, thật sự là gấp chết hắn, bởi vậy chờ đến cơ hội ở chung với Vân Khuynh, hắn liền tiến công, đáng tiếc Vân Khuynh vẫn như trước không có hoà nhã sắc với hắn.

Rất nhanh Vân Khuynh liền phát hiện thái độ của y đối với Tần Vô Hạ không thích hợp, y làm như vậy, lạnh nhạt Tần Vô Hạ quá rõ ràng, như vậy những năm sau này y sẽ sống không được tự nhiên biết bao???

Sau khi suy nghĩ, thái độ của Vân Khuynh đối với Tần Vô Hạ khôi phục đến bình thường, coi như là thân nhân bình thường, không cho quá nhiều thân mật, cũng không lạnh nhạt, hoàn toàn coi hắn như Hiên Viên Bất Kinh, Vân Hoán bọn họ mà đối đãi.

Cứ như vậy, Tần Vô Hạ lại càng thêm phiền táo, trước đó Vân Khuynh lạnh nhạt chí ít còn nói rõ hắn đối với Vân Khuynh mà nói là đặc biệt, có thể ảnh hưởng đến tâm tình của Vân Khuynh, nhưng hiện tại...

Xem ra đường tình của Tần Vô Hạ, còn rất dài...

Vân Khuynh lần kia sau khi bị Tần Vô Song đưa về, bọn họ ở Tích Châu đi xem ‘Cái Bang’ mua tin tức bán báo chí cổ đại trước đó, thấy nó vận hành khá tốt, cực kỳ tốt.

Tần Vô Song nghe xong ý tưởng của bọn họ, liền ra lệnh cho Bách Hiểu Lâu hợp tác với bọn họ đề cao đẳng cấp, sau đó mới rời khỏi Tích Châu.

Bọn họ một đường đi đi dừng dừng, mắt thấy rời xa phía nam, sắp trở lại Giang thành, Vân Khuynh lại nhận được một phong thư...

Ở chỗ này có người viết thư cho Vân Khuynh, thật sự là một việc rất kỳ dị.

Bởi vì mọi người Vân Khuynh quen thuộc đều ở bên người, y trăm tư không được kỳ giải, thế nhưng, sau khi mở thư, y mới biết là Hiên Viên Ly Thiên viết cho y, Hiên Viên Ly Thiên thỉnh cầu Vân Khuynh đi Lưu Ly tiểu trúc một chuyến nhưng không nói đến nguyên nhân.

Vân Khuynh xem thư, thở dài một tiếng: “Hóa ra hoàng thượng hắn là ở Lưu Ly tiểu trúc.”

Hiên Viên Bất Kinh lạnh lùng nói: “Hắn đã sớm không phải hoàng thượng, là tiên hoàng, tiên hoàng.”

Vân Khuynh nhìn Hiên Viên Bất Kinh bất đắc dĩ lắc đầu, mỉm cười nói: “Bất Kinh ca ca, ngươi sẽ đi cùng ta phải không???”

Hiên Viên Bất Kinh nghiêng mặt đi: “Ta muốn cùng Tiếu Ca quay về xem Tương Ly quốc.”

“... Tìm mẫu thân sao???”

Vân Khuynh giật mình, nói như vậy.

Hiên Viên Bất Kinh gật đầu:

“Đúng, kỳ thực Tiếu Ca chính là tiểu nhi tử của thần võ đại tướng quân Tương Ly quốc, cùng Tiếu Ca quay về Tương Ly, đi tìm mẫu thân sẽ dễ hơn...

Thế nhưng, tiểu Khuynh, Hiên Viên Lâm Phong vừa kế vì, liền nhìn chằm chằm Tần gia, Tần đại ca và Tần nhị ca có thời gian đi Lưu Ly tiểu trúc với ngươi sao???”

Vân Khuynh nhíu mày: “Thế nhưng, ý trong thư của hắn là thỉnh cầu, Bất Kinh ca ca, mặc kệ nói như thế nào, trên người chúng ta chảy huyết mạch của hắn, chỗ Vô Song và Vô Phong, chúng ta tới thương lượng.”

...

Tần Vô Phong và Tần Vô Song phi thường phi thường không muốn Vân Khuynh đi Lưu Ly tiểu trúc, bọn họ không muốn để Vân Khuynh đi Lưu Ly tiểu trúc, tự nhiên không phải có ý kiến gì với Hiên Viên Ly Thiên, then chốt là, bọn họ gạt Vân Khuynh đại bảo tiểu bảo đang ở Lưu Ly tiểu trúc.

Nếu như Vân Khuynh đi Lưu Ly tiểu trúc, như vậy lời nói dối về đại bảo tiểu bảo chắc chắn sẽ bị vạch trần.

Khiến bọn họ tức giận nhất chính là, bọn họ không có đầu mối tin tức gì của đại bảo, Bách Hiểu Lâu đã tra xét gần tới một tháng, nhưng vẫn không tìm được một chút đầu mối.

Không tìm được đại bảo, bọn họ sao dám đơn giản để Vân Khuynh biết đại bảo xảy ra ngoài ý muốn???

Bởi vậy Tần Vô Phong Tần Vô Song cực lực ngăn cản Vân Khuynh, không có chỗ nào không dỗ y, cuối cùng nói chờ quay về Tần gia làm tốt công tác phòng bị xong rồi mới đi Lưu Ly tiểu trúc.

Vân Khuynh mặc dù có chút tiếc nuối không thể lập tức đi gặp Hiên Viên Ly Thiên, nhưng y cũng không nhẫn tâm làm khó Tần Vô Phong và Tần Vô Song, đang lúc y muốn viết hồi âm cho Hiên Viên Ly Thiên, Tần Vô Phong và Tần Vô Song lại thay đổi thái độ, muốn cùng y đi Lưu Ly tiểu trúc.

Bởi vì Tần Vô Phong và Tần Vô Song mới từ Bách Hiểu Lâu có được một tin tức, một người thủ hạ của Tần gia Bách Hiểu Lâu mới từ ‘Vô Gian luyện ngục’ đi ra nói Vô Gian ngục chủ ‘Diêm La’ thu nhận một người nghĩa tử, ngày ấy ngục chủ ‘Diêm La’ thu nghĩa tử tâm tình rất tốt, cho người ở trong ”Vô Gian luyện ngục” trên hai mươi năm, toàn bộ thả ra ‘Vô Gian luyện ngục’.

Bởi vậy tin tức hắn thu nghĩa tử mới làm cho bên trong ”Vô Gian luyện ngục” không người không biết không người không hiểu, bọn họ thậm chí còn đi hỏi thăm hài tử kia có bao nhiêu lớn, là hài tử của ai, lúc nào thì được Vô Gian ngục chủ nhận làm nghĩa tử.

Người nọ trở lại Bách Hiểu Lâu nói ra tình cảnh của nghĩa tử Vô Gian ngục chủ, so sánh với tuổi tác và thời gian tiểu thiếu gia nhà bọn họ mất tích liền không mưu mà hợp, bởi vậy bọn họ hoài nghi đại bảo Tần Kính Huyền chính là nghĩa tử của Vô Gian ngục chủ.

Thế nhưng Bách Hiểu Lâu làm việc cũng không dựa vào hoài nghi, mà là phải thẩm tra đối chiếu sự thực, trước khi chưa thể xác định, bọn họ cũng không nói cho Tần Vô Phong và Tần Vô Song, thẳng đến lúc bọn họ phái rất nhiều cao thủ đi vào ‘Vô Gian luyện ngục’, tìm kiếm rất nhiều đầu mối, chính tai nghe thấy đối thoại giữa Ám Dạ và Vô Gian ngục chủ, sau khi chắc chắn mới nói cho Tần Vô Phong và Tần Vô Song tin tức này.

Tần Vô Phong biết hướng đi của đại bảo, đầu tiên nghĩ đến, chính là nam tử Ngụy Quang Hàn lực lượng ngang nhau với hắn, sau đó liền hoài nghi Ngụy Quang Hàn mang đi đại bảo là vì ân oán trả thù bọn họ lúc trước.

Lúc đầu bọn họ còn rất khẩn trương đại bảo, nhưng tĩnh tâm suy nghĩ một chút, Ngụy Quang Hàn không chỉ nhận đại bảo làm nghĩa tử, lại còn thực hiện ‘Đại xá’ ở ‘Vô Gian luyện ngục’, như vậy hắn hẳn là rất thích đại bảo...

Thế nhưng nếu đã biết hành tung của đại bảo, bọn họ liền lập tức hành động, chuẩn bị nghĩ cách cứu viện đại bảo, bất luận Ngụy Quang Hàn đối tốt với đại bảo hay không, đại bảo vẫn là hài tử của bọn họ, phải trở lại bên người bọn họ bọn họ mới có thể an tâm.

Đã bắt đầu hành động cứu viện đại bảo, cho nên Tần Vô Phong Tần Vô Song cũng không sợ Vân Khuynh biết chuyện đại bảo nữa, bọn họ không muốn thấy Vân Khuynh vì lấy một mảnh hiếu tâm nhưng không gặp được Hiên Viên Ly Thiên mà không vui, vì vậy đáp ứng để y đi Lưu Ly tiểu trúc.

Lần này quay về Tần gia đường xá đã định trước là dài dòng, trên đường, bọn họ quay đầu lại, đi Lưu Ly tiểu trúc.

Tần Vô Phong Tần Vô Song đáp ứng mang Vân Khuynh đi Lưu Ly tiểu trúc, Vân Khuynh vui vẻ cực kỳ, bởi vì tới Lưu Ly tiểu trúc y không chỉ có thể nhìn thấy Hiên Viên Ly Thiên, hơn nữa y còn có thể gặp đại bảo tiểu bảo đã chia lìa nhiều ngày, mang theo tràn ngập chờ mong, Vân Khuynh ngày ngày nghĩ tới Lưu Ly tiểu trúc.

Hiên Viên Bất Kinh quả nhiên theo như lời hắn, cùng Sở Tiếu Ca đi Tương Ly quốc.

Từ khi biết Vân Phàm có thể không chết, Hiên Viên Bất Kinh liền bắt đầu tra chuyện năm xưa, chuyện Hiên Viên Ly Thiên có thể tra ra, Hiên Viên Bất Kinh làm một trong tam đại danh bộ tự nhiên cũng có thể tra ra, cuối cùng đầu mối đứt đoạn ở Tương Ly quốc, bởi vậy hắn cùng Sở Tiếu Ca đi Tương Ly quốc tìm Vân Phàm.

C265: Tình cảnh của Đại Bảo

“Ngụy Quang Hàn, đều là do ngươi.”

Trong ‘Vô Gian luyện ngục’ u ám, hắc bào tế tự Ám Dạ toàn thân bọc trong y bào màu đen, trong thanh âm khàn khàn u lãnh mang theo vài phần hổn hển.

Trong ánh mắt giấu trong áo choàng đen phát ra tia sáng oán độc.

Ngụy Quang Hàn ôm tiểu oa nhi trắng trắng mềm mềm chỉ mới năm tháng, thờ ơ giương mắt nhìn Ám Dạ: “Làm sao vậy, xảy ra chuyện gì, ngươi kích động như vậy làm chi???”

Ám Dạ đi qua đi lại, có vẻ có chút nôn nóng bất an:

“Lần trước ta đem tiểu tử này mang đến, ngươi đắc ý vênh váo, trắng trợn nói mình vui mừng nhận nghĩa tử, dĩ nhiên tiến hành ‘Đại xá’ trong ‘Vô Gian luyện ngục’, thả đám người ở ‘Vô Gian luyện ngục’ trên hai mươi năm, hiện tại Tần gia tìm hiểu nguồn gốc, biết hành tung của tiểu tử kia, ngươi vui rồi chứ???

Chờ tới lúc Tần gia tìm tới cửa, ta xem ngươi còn đắc ý nổi không???”

Ngụy Quang Hàn giật mình, nét mặt hiện lên một tia kinh ngạc: “Sao có thể... Chuyện ‘Vô Gian luyện ngục’, dễ dàng bị người tra được như vậy sao???”

Ám Dạ hừ lạnh một tiếng:

“Ta biết ngươi ngoại trừ phục sinh người nọ, đối với chuyện gì cũng không để bụng.

Thế nhưng, Ngụy Quang Hàn, ta rõ ràng đã cảnh cáo ngươi vô số lần, người của Tần gia không phải đơn giản như ngươi tưởng tượng, nhưng ngươi vì sao vẫn không nghe, còn bất cẩn như vậy...”

Ngụy Quang Hàn nghe xong, hơi nheo lại đôi mắt, nhớ tới Tần Vô Phong lần trước so chiêu với hắn.

Lần kia hắn dĩ nhiên thất bại, hắn tuổi tác đã trên trăm, luyện võ rất nhiều năm, dĩ nhiên bại dưới tay một nam tử tuổi trẻ... Tuy rằng công lực của hắn đã bị phong ấn một phần là một trong những nguyên nhân, nhưng một nguyên nhân khác cũng là vì nam tử kia quá cường đại.

Nam tử kia, thực sự rất không đơn giản, còn mạnh mẽ hơn tướng công của Lạc Minh, nếu như tướng công của Lạc Minh là nam nhân kia, biết đâu hắn còn có thể cam tâm chút.

“Tần gia, rốt cuộc là làm gì??? Vì sao ngươi cố kỵ bọn họ như vậy???”

Lần đầu tiên, Ngụy Quang Hàn cảm thấy hứng thú với ngoài chuyện huyết đồng, phục sinh người nọ, và Lạc Minh, hắn không khỏi mở miệng hỏi.

“Tần gia, là nửa đế vương Huỳnh Quang...

Thế lực của họ, thâm nhập vào cung đình giang hồ các quốc gia, rắc rối khó gỡ.

Tần gia hiện tại ba huynh đệ, càng là xuất từ Lưu Duyến ảo cảnh thần bí nhất trên giang hồ, cùng với các tổ chức Bách Hiểu Lâu, Ám Ảnh Lâu, Lưu Ly tiểu trúc có thiên ti vạn lũ quan hệ...

Ngụy Quang Hàn, ta thấy, lần này chúng ta phải hành động sớm.”

Bàn tay Ngụy Quang Hàn ôm hài tử bỗng nhiên buộc chặt, cau lại mày kiếm nồng đậm: “Cái gì sớm, ngươi có ý gì???”

“Ai...”

Ám Dạ tế tự thở dài một tiếng: “Ta cũng nên nói cho ngươi.”

Hắn chắp tay sau lưng, ngẩng đầu, chậm rãi đi lại mở miệng: “Tuy rằng về lý luận muốn ‘Hắn’ sống lại thì cách ba mươi năm mới có một lần cơ hội, thế nhưng, chúng ta cũng có thể để cơ hội này tới sớm hơn...

Thời gian muốn ‘Hắn’ sống lại còn có 19 năm, thế nhưng, hiện tại Tần gia nhất định sẽ đến đoạt huyết đồng với chúng ta, cho nên...

Trước khi Tần gia tới đây, chúng ta lập tức sử dụng huyết đồng làm ‘Hắn’ sống lại.”

Ngụy Quang Hàn ngưng mi trầm tư, có chút kinh ngạc nói:

“Ý của ngươi là... Đẩy ngày phục sinh sư phụ ta sớm hơn, trước khi Tần gia tìm tới nơi này???

Sau đó chúng ta giết chết huyết đồng, phục sinh sư phụ ta, đến lúc đó sư phụ tỉnh, cho dù Tần gia tới cũng không ngại???”

Hỏi, đáy lòng Ngụy Quang Hàn có chút hoảng loạn, kỳ thực để người nọ sống lại sớm hơn cũng tốt, nói vậy, hắn có thể thoát khỏi ‘Vô Gian luyện ngục’ sớm một chút.

Thế nhưng...

Thế nhưng, muốn người nọ sống lại, nhất định phải giết chết tiểu oa nhi trên tay hắn.

Không được!!!!

Hắn đã quyết tâm muốn đem tiểu oa nhi này nuôi lớn, sao có thể để Ám Dạ quấy rầy kế hoạch của hắn???

“Không được... Chúng ta đã nói rõ, 19 năm sau mới lấy đi tính mệnh của Tư Minh, ngươi hiện tại sao có thể ra tay???”

Ngụy Quang Hàn vẻ mặc ngoan độc, vững vàng che chở hài tử trong lòng.

Từ khi hài tử này bị đưa tới ‘Vô Gian luyện ngục’, hắn vẫn đều tự mình chăm sóc hài tử, hiện tại để tiểu oa nhi này bị giết, quả thực là thiên phương dạ đàm.

Vô luận như thế nào, trước khi nhất khắc 19 năm sau đến, hắn không cho phép bất luận kẻ nào thương tổn hài tử này!!!

“Ngụy Quang Hàn, tuy rằng ta không biết vì sao ngươi từ ngay từ đầu đã che chở hài tử này, thế nhưng, người kia phải sống lại, chúng ta đã đáp ứng hắn.

Hôm nay thân thể nữ tử thuần âm đã không còn trinh tiết, chúng ta không thể chế tạo ‘Huyết đồng’, chỉ có huyết đồng độc nhất vô nhị trời sinh này mới có thể làm người kia sống lại, ngươi nhất định phải phân rõ bên nặng bên nhẹ...

Ngụy Quang Hàn, đừng quên, người nọ đối với ngươi có ân dưỡng dục, có ân giáo dục...

Huống hồ, hắn còn yêu ngươi...

Ngươi nhẫn tâm không cứu người yêu ngươi sao, ngươi nguyện ý vì một tiểu quỷ không có liên quan, buông tha cứu ân nhân của ngươi, sư phụ của ngươi sao???”

Trên khuôn mặt trắng bệch quỷ dị của Ngụy Quang Hàn hiện lên một tia lạnh lùng, lệ chí khóe mắt dịu dàng muốn ngã: “Ngươi... Ta đáp ứng hắn, tự nhiên sẽ làm được, không cần ngươi tới nhắc nhở.”

Khuôn mặt dưới áo choàng đen của Ám Dạ hơi hơi vặn vẹo: “Ngu xuẩn!!! Ngụy Quang Hàn, ngươi chờ xem, đến lúc đó, ta cũng không tin ngươi luyến tiếc giết hài tử này.”

Hắc bào tế tự nói xong, phất tay áo rời đi.

Ngụy Quang Hàn ôm tiểu oa nhi trong lòng, im lặng không nói.

Hắn cúi đầu, vươn tay vuốt ve tiểu oa nhi an tĩnh giương mắt nhìn hắn.

Tiểu oa nhi này không giống với tiểu oa nhi giày vò người khác, là một hài tử rất an tĩnh rất khả ái, không khóc không quấy, giống như tự có ý thức của mình.

Cả ngày dùng một đôi mắt tối tăm tròn trịa nhìn chằm chằm vào người ta, nhìn lâu, sẽ làm đáy lòng người khác sản sinh một loại cảm giác quỷ dị gần như âm hàn, người bình thường sẽ sợ hãi, sẽ chán ghét, nhưng Ngụy Quang Hàn thì không, hắn hết lần này tới lần khác lại thích hài tử như vậy.

Hắn vuốt khuôn mặt trơn truột như tơ của tiểu oa nhi trong lòng, thì thào tự nói: “Ta nhất định sẽ bảo vệ tốt ngươi, ta đã nói 19 năm sau động thủ thì chính là 19 năm sau, một phút đồng hồ cũng không sớm.”

Song song nói ra những lời này, Ngụy Quang Hàn lại âm thầm quyết định ở trong lòng, sau đó tuyệt không rời khỏi hài tử này một bước, không để cho hắc bào tế tự Ám Dạ có bất cứ cơ hội nào thương tổn hài tử này.

...

Đoàn người Vân Khuynh rất nhanh chạy tới Lưu Ly tiểu trúc, là Liên Cừ nghênh tiếp bọn họ.

Sau đó dẫn bọn họ đi đến chỗ Hiên Viên Ly Thiên và Lục Quan Ảnh.

Trên đường, Vân Khuynh nhìn bốn phía, đình thai lầu các khắp nơi hoa cỏ tươi tốt, núi xanh nước chảy,  chung quanh lộ ra hơi thở thanh nhã cùng thế vô tranh, rời xa nơi ầm ĩ phồn thịnh, nơi này là một địa phương u tĩnh tường hòa.

Thế nhưng Vân Khuynh không có lưu luyến cảnh sắc này, lập tức thu hồi ánh mắt, từ bên người Tần Vô Phong và Tần Vô Song đi đến bên cạnh Liên Cừ, không để ý cấp bậc lễ nghĩa, hạ giọng nói: “Liên Cừ biểu ca, đại bảo tiểu bảo ở chỗ này có tốt không???”

Liên Cừ nhìn y, nét mặt tuấn mỹ thanh dật lộ ra một chút ý cười: “Tình huống của tiểu bảo đã ổn định, sư phụ nói đó là bệnh từ nhỏ, không phải bệnh quá nặng, chỉ có thể nói là do mệnh số, không cần trị liệu, khi hắn đến gần người đã định trước là có duyên với hắn, tự nhiên sẽ tốt.”

Vân Khuynh nghe không hiểu ra sao.

Tần Vô Phong và Tần Vô Song không phải nói đại bảo tiểu bảo ở chỗ này bái sư học nghệ sao, sao lại có bệnh gì, cái gì số mệnh???

Vân Khuynh nhíu mày, đáy lòng mọc lên một tia dự cảm không tốt, y giương mắt nhìn Tần Vô Phong hòa Tần Vô Song, lại thu hồi ánh mắt: “Biểu ca, đại bảo tiểu bảo còn nhỏ như vậy, ta có thể đem bọn chúng trở về, thêm vài năm lớn hơn một chút rồi mới đưa đến đây được không???”

Liên Cừ có chút kinh ngạc giơ giơ lên mi:

“Tiểu Khuynh, tiểu Bảo ngươi không thể mang đi, sư phụ nói thân phận và mệnh cách của tiểu bảo đều rất kỳ lạ, phúc duyên của hắn quá sâu, người bình thường hưởng thụ không nổi, sẽ bị trời phạt, sư phụ muốn để tiểu bảo ở đây áp chế linh khí của hắn, vì hắn điều dưỡng thân thể...

Sư phụ cũng có hỏi qua ta chuyện của đại bảo, đáng tiếc đại bảo dĩ nhiên mất tích...

Được rồi, tiểu Khuynh, đại bảo hiện tại thế nào, có tin tức hay không???”

Đầu Vân Khuynh ông ông tác hưởng, bước chân không tự chủ được ngừng lại, trước mắt trắng xoá một mảnh, thiếu chút nữa ngã quỵ ngất xỉu, thân thể y vừa lung lay một chút, liền được Tần Vô Song đỡ.

Vân Khuynh nâng mi nhìn Tần Vô Song, trên khuôn mặt tuyệt mỹ mang theo một tia buồn bã:

“Vì sao muốn gạt ta??? Đại bảo người đâu???”

Thanh âm Vân Khuynh run run, thế nhưng ánh mắt y rất bình tĩnh.

Tần Vô Song thở dài một tiếng, đem y ôm vào lòng:

“Khuynh nhi, ngươi còn không biết chúng ta vì sao lừa ngươi sao???”

Vân Khuynh vùi vào trong lòng hắn, trong lòng run lên, đại bảo, đại bảo dĩ nhiên xảy ra ngoài ý muốn...

Đều là lỗi của y, nếu không phải y rời đi, Tần Vô Phong Tần Vô Song vội vàng đi tìm y, vậy sao có thể sơ sót đại bảo???

Thế nhưng...

Hiện tại nghĩ cái này cũng vô dụng, then chốt lúc này là: “Đại bảo có tung tích chưa???”

Tần Vô Phong đứn bên cạnh y và Tần Vô Song nhàn nhạt mở miệng: “Ân, đại bảo đang ở ”Vô Gian luyện ngục”.”

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...