Chương 92: C271----- 275

Edit: Huyết Vũ

C271: Đòi lại Đại Bảo

Ngụy Quang Hàn còn nhớ rõ khi đó hắn là một học sinh trung học, nhưng chẳng hiểu tại sao lại xuyên qua đến Huỳnh Quang, xuyên vào trong người một đứa trẻ bị vứt bỏ.

Khi vừa đến dị thế hắn kinh hoảng, là không gì sánh kịp.

Vào lúc hắn cho rằng mình sẽ chết, thì Chiến Thiên Y nhặt được hắn.

Chiến Thiên Y thu dưỡng hắn, từ nhỏ đem hắn mang theo bên người nuôi lớn, thu hắn làm đồ đệ, dạy cho hắn tuyệt học có một không hai.

Chiến Thiên Y luôn luôn lãnh ngạo với người khác, rất ít nói, luôn luôn đem tất cả sự tình nhìn rất thông thấu, luôn luôn lặng lẽ quan tâm mọi thứ vì hắn.

Chiến Thiên Y đối với hắn đặc biệt tốt, có thể nói, hắn là lo lắng duy nhất của Chiến Thiên Y, cũng là điều duy nhất Chiến Thiên Y quan tâm.

Chính bởi vì Chiến Thiên Y đối tốt với Ngụy Quang Hàn, cho nên Ngụy Quang Hàn sau khi biết nguyên nhân mình xuyên qua, không có trách cứ Chiến Thiên Y, chỉ trách thế sự bất đắc dĩ.

Huống hồ, sau đó, Chiến Thiên Y vì hắn, làm cho Lạc Minh sống lại trong thế giới này, dâng ra sinh mệnh của mình, điều này làm cho hắn sao có thể hận Chiến Thiên Y???

Chiến Thiên Y giúp Lạc Minh sống lại ở thế giới này, lúc chết đi, điều kiện duy nhất chính là muốn Ngụy Quang Hàn tìm được huyết đồng làm hắn sống lại.

Khi đó, Ngụy Quang Hàn miệng đầy đáp ứng.

Những năm gần đây, trong lòng Ngụy Quang Hàn chỉ có hai sự kiện, một là Lạc Minh, một là phục sinh Chiến Thiên Y.

Thế nhưng, hôm nay, vì hài tử này là hài tử của Lạc Minh, hắn dĩ nhiên chần chờ.

Sư phụ hắn, ở trên giường lớn khắc băng lạnh như băng, nằm hai trăm năm, hắn lại vì một hài tử ở trong tay mình mấy tháng, hài tử của Lạc Minh, chần chờ.

Không muốn cứu sư phụ hắn...

Hắn, sao có thể như vậy???

Thế nhưng...

Nếu thực sự giết hài tử này, hài tử vẫn còn nằm trong tã lót, thuộc về Lạc Minh, nếu như thực sự giết nó, hắn phải ăn nói thế nào với Lạc Minh???

Đời trước, hắn đã bởi vì mình, từng thương tổn Lạc Minh một lần, hắn sao có thể lần thứ hai làm ra chuyện như vậy???

Một ngày một đêm đã qua, Ngụy Quang Hàn nhưng còn đang mê man.

Chỉ còn lại một nửa thời gian...

Lúc này, Vân Khuynh bọn họ cũng chạy tới ‘Vô Gian luyện ngục’.

Tần gia huynh đệ, thậm chí là đại đa số ảnh vệ ám vệ Tần gia đều từng ở trong ‘Vô Gian luyện ngục’, đối với lối vào là phi thường quen thuộc.

Đó là một tòa thành ngầm cực lớn, ‘Vô Gian luyện ngục’ chưa bao giờ cự tuyệt bất luận kẻ nào tiến nhập, cũng sẽ không ngăn cản bất luận kẻ nào rời khỏi, chỉ cần có năng lực, ra vào không là vấn đề.

Chỉ là ‘Vô Gian luyện ngục’ giống như một địa ngục chân chính, ngoại trừ tử sĩ ở đó và đám người không ra được, người đi ra ngoài, chưa từng có ý nghĩ muốn trở lại.

Vân Khuynh mấy người rất dễ dàng tiến nhập ‘Vô Gian luyện ngục’.

Đó là một trấn nhỏ cổ quái trong tòa thành ngầm, không khí bên trong vô thì vô khắc phiêu dật hơi thở máu tanh, thậm chí ngay cả màu sắc không khí cũng là phấn hồng nhàn nhạt.

Đường cái rất an tĩnh, thế nhưng hai bên đường đứng đầy người.

Đủ loại người, bọn họ có người bẩn thỉu, có người áo mũ chỉnh tề, có người tuấn mỹ tiêu sái, có người lấm la lấm lét, bọn họ không hoàn toàn giống nhau, thậm chí là hoàn toàn khác nhau.

Thế nhưng, trên người bọn họ đều có hơi thở tương đồng.

Hơi thở thuộc về lang sói, con mắt bọn họ đều mơ hồ phiếm hồng, đứng dưới ánh dương quang nóng rực mà quỷ dị nhìn đoàn người Vân Khuynh vừa mới tiến đến ‘Vô Gian luyện ngục’.

‘Vô Gian luyện ngục’ là một nơi người ăn thịt người, những người này, nhìn Tần Vô Phong Tần Vô Song và Vân Khuynh bọn họ, ý niệm duy nhất trong đầu chính là uống máu bọn chúng, ăn thịt bọn chúng.

‘Vô Gian luyện ngục’ cũng là nơi cường giả vi tôn, những người này trước khi biết rõ năng lực của Vân Khuynh mấy người, không có một người dám đơn giản động thủ.

Tần Vô Song và Tần Vô Phong đem Vân Khuynh che chở ở trung gian bọn họ, cảnh giác nhìn đám người trên đường.

Người ở lại ‘Vô Gian luyện ngục’, hoặc là vừa tiến đến lịch lãm, hoặc là không có năng lực đi ra ngoài, hầu như không ai có thể địch nổi Tần Vô Phong đoàn người.

Tần Vô Song và Tần Vô Phong để giảm bớt một ít phiền phức, tự động phóng xuất ra uy áp và sát khí cường đại.

Năng lực của bọn họ khiến đám người kia liên tục lui về phía sau, nhưng bọn hắn vẫn như trước dùng ánh mắt nóng cháy quỷ dị nhìn bọn hắn chằm chằm, liếm môi, dưới đáy lòng huyễn tưởng thịt của bọn họ có bao nhiêu ăn ngon...

Ở trong ‘Vô Gian luyện ngục’, có hai loại tình huống, nhất định phải gặp ‘Vực chủ’.

Một là lúc vừa tiến nhập ‘Vô Gian luyện ngục’, phải uống huyết rượu thành chủ dâng tặng, hai là lúc rời đi thì cáo biệt ‘Vực chủ’.

Ngụy Quang Hàn ở chỗ này, cũng là vĩnh viễn một thân áo choàng tím, đem toàn thân mình, ngay cả đầu cũng bọc trong y bào màu tím, khiến người ngoài nhìn không thấy mảy may.

Đại Bảo bị hắn ôm vào trong ngực, cũng toàn thân bị áo choàng màu tím bao vây, khác biệt chính là, khuôn mặt Đại Bảo là lộ ra bên ngoài.

Ngụy Quang Hàn đã sớm nghe thấy thủ hạ nói lần này tới rất nhiều người, hắn đã chuẩn bị huyết rượu, còn thiếu chỉ là chiêu đãi mà thôi.

Nhưng mà khi hắn thấy người, cũng bỗng nhiên ngẩn ra.

Trước khi hắc bào tế tự Ám Dạ chết, đã nói qua Tần gia đã tìm được chỗ của huyết đồng, sẽ đến đoạt lại huyết đồng.

Khi đó, hắn không quá để ý, sau khi hắc bào tế tự Ám Dạ chết, hắn càng một mực phiền não rốt cuộc giữa hai loại lựa chọn khó khăn chọn lấy cái nào...

Hắn không nghĩ tới, thực sự không nghĩ tới Tần gia dĩ nhiên sẽ đến sớm như vậy, càng không nghĩ tới Vân Khuynh cũng tới đây.

Vân Khuynh từ lúc tiến nhập ‘Vô Gian luyện ngục’ liền cực kỳ không thích ở đây, thế nhưng y vẫn kiềm nén cảm thụ của mình.

Lúc này, y nhìn một đám người chẳng biết từ nơi này xuất hiện cầm khay ở trong tay, trên khay có vài ly rượu, mùi máu tươi nồng nặc trong rượu khiến người ta muốn nôn mửa.

Thế nhưng Vân Khuynh không có nôn, lực chú ý của y lập tức đã bị Ngụy Quang Hàn vừa mới xuất hiện, cùng với hài tử trong tay hắn hấp dẫn.

Trong giây lát, Vân Khuynh thậm chí quên mình đang ở nơi nào, quên bên người có người nào, y gần như chỉ muốn nhào tới trước người Ngụy Quang Hàn đoạt lại hài tử trong tay hắn.

“Đại Bảo!!!”

Động tác của y còn chưa làm ra, trong miệng cũng đã gọi tên hài tử của y.

Sau một khắc, Tần Vô Song và Tần Vô Phong đã một trái một phải cầm tay y, ngăn cản y tiến về phía trước.

Khuôn mặt giấu dưới áo choàng của Ngụy Quang Hàn hơi vặn vẹo, giơ tay với thuộc hạ bưng huyết rượu nói: “Xuống phía dưới.”

Sau đó một loạt người cấp tốc đi xuống.

Ngụy Quang Hàn đi xuống cầu thang, một người đối mặt với Tần Vô Song Tần Vô Phong Vân Khuynh đoàn người, hắn ôm hài tử trong tay, nhìn Vân Khuynh nói: “Hài tử này, là nghĩa tử của ta, ta đặt tên cho nó, Ngụy Tư Minh.”

Vân Khuynh bỗng nhiên ngây người, Tư Minh, Tư Minh, ý tứ trong đó, Vân Khuynh đã từng làm Lạc Minh sao không biết???

Thân thể Vân Khuynh bỗng nhiên có chút run, Tần Vô Phong Tần Vô Song một trái một phải, nắm chặt tay y, hơi ấm trên tay bọn họ, truyền tới tay y, cũng sưởi ấm tâm của y.

Vân Khuynh bắt đầu chậm rãi trầm tĩnh lại, y hít một hơi thật sâu, nhìn Ngụy Quang Hàn nói: “Vì sao muốn bắt Đại Bảo của ta???”

Ngụy Quang Hàn vươn ngón tay thon dài, lướt qua gò má Đại Bảo: “Tự nhiên là có nguyên nhân, nếu không, Minh, ngươi nghĩ rằng ta sẽ tổn thương ngươi một lần nữa sao???”

Lông mi Vân Khuynh nhẹ nhàng run lên: “Trả hài tử lại cho chúng ta.”

“Các ngươi???”

Trên khuôn mặt trắng bệch gần như yêu dị giấu dưới áo choàng màu tím của Ngụy Quang Hàn mang theo nụ cười nghiền ngẫm.

Ánh mắt hắn nhất nhất từ trên người Tần Vô Phong lướt đến bàn tay nắm chặt của Tần Vô Phong cùng Vân Khuynh, lại chuyển qua khuôn mặt tuyệt mỹ mang theo nôn nóng của Vân Khuynh, hơi dừng một chút, lại lướt đến đôi bàn tay nắm chặt của Vân Khuynh và Tần Vô Song cùng với khuôn mặt Tần Vô Song.

Nhìn một vòng xong, ánh mắt hắn lại lần nữa định trên khuôn mặt Tần Vô Phong, mở miệng nói: “Tần Vô Phong, chúng ta lại thấy mặt.”

Tần Vô Phong nhăn chặt lông mày, hừ lạnh một tiếng: “Đem Kính Huyền trả lại cho chúng ta.”

Ngụy Quang Hàn cười khẽ hai tiếng, xoay người, một lần nữa đi lên bậc thang, ngồi trên ghế dựa lớn phủ lông thú, bàn tay vẫn như trước xoa nhẹ khuôn mặt Đại Bảo: “Cho các ngươi, sư phụ ta làm sao bây giờ???”

Tần Vô Song hơi đi về phía trước một bước: “Sư phụ ngươi??? Hắn cùng với Đại Bảo có liên quan gì???”

Ngụy Quang Hàn nâng lên thân thể Đại Bảo, đem khuôn mặt an tĩnh của Đại Bảo, ánh mắt băng lãnh hiện ra trước mặt Vân Khuynh và Tần Vô Song Tần Vô Phong bọn họ: “Nhi tử các ngươi, là huyết đồng, nó có thể khiến sư phụ ta sống lại.”

“Huyết đồng? Sư phụ ngươi là??? Làm sao sống lại???”

Sống lại? Không phải chỉ có người sau khi chết mới có thể dùng từ này sao???

Sư phụ Ngụy Quang Hàn là ai, người, thực sự có thể khởi tử hồi sinh một lần nữa sống lại sao???

Trên khuôn mặt lạnh lùng nghiêm nghị của Tần Vô Phong tràn đầy nghi hoặc, liên tiếp hỏi hai vấn đề.

Ngụy Quang Hàn có vẻ có chút thong dong, hắn thờ ơ đáp: “Huyết đồng, là một tồn tại có mệnh cách kỳ lạ mà cường đại... Chiến Thiên Y, sư phụ ta là người đầu tiên đảm nhận võ lâm minh chủ hai trăm năm trước trên giang hồ Chiến Thiên Y, hai trăm năm trước, hắn đã chết, hiện tại, ta muốn đem khắn phục sinh.”

“Hai trăm năm trước!!!”

Tần Vô Phong và Tần Vô Song đều có vẻ hồi hộp không gì sánh được: “Ngụy Quang Hàn, ngươi rốt cuộc bao nhiêu???”

Ngụy Quang Hàn nhàn nhạt liếc nhìn bọn họ: “Hơn hai trăm tuổi mà thôi... Sư phụ ta cho ta sinh mệnh, dưỡng dục ta, cho người ta yêu nhất có cơ hội sống lại, các ngươi nói ta có nên giúp hắn sống lại không???”

Lúc Ngụy Quang Hàn nói đến người yêu nhất, con mắt thẳng tắp nhìn Vân Khuynh, vấn đề trong miệng hắn, tựa như đang hỏi Vân Khuynh, cũng là đang hỏi mọi người, càng như là đang hỏi chính hắn.

Vân Khuynh trừng lớn hai mắt, nhìn hắn:

“Đại Bảo chỉ là Đại Bảo, ta không biết ngươi nói huyết đồng là cái gì, thế nhưng, cho người mình quan tâm sống lại tuy rằng là có thể, thế nhưng cũng không thể dùng một sinh mệnh vô tội khác để trao đổi.

Hơn nữa, người kia đã qua đời, nếu đã chết đi, cần gì phải sống lại???

Ngụy Quang Hàn, ngươi chẳng lẽ không biết thương hải tang điền, cảnh còn người mất sao. Sư phụ ngươi đã chết hơn hai trăm năm, hiện tại cho dù ngươi phục sinh hắn, người vật hoàn cảnh hắn quen thuộc đã không tồn tại, như vậy cho dù sống lại, lại có ý nghĩa gì???”

C272: Hắn rất đáng thương

“Sư phụ ta không có người vật hoàn cảnh quan tâm.”

Ngụy Quang Hàn bình tĩnh trả lời vấn đề của Vân Khuynh.

“Hắn muốn sống lại, không phải vì sinh mệnh có ý nghĩa, đó chỉ là nguyện vọng của hắn, hắn chỉ muốn chống lại ông trời mà thôi.”

Vân Khuynh nhíu mày: “Đem Đại Bảo trả lại cho chúng ta, ta thay Đại Bảo có được không???”

“Vân nhi...”

“Khuynh nhi...”

Tần Vô Phong và Tần Vô Song nghe xong Vân Khuynh nói, đều giật nảy mình.

Ngụy Quang Hàn cũng lập tức phủ định: “Không có khả năng.”

Trong thanh âm hắn đã mang theo tức giận: “Ngươi cũng không phải huyết đồng, sao có thể thay thế được nó???”

“Thế nhưng...”

Ánh mắt Vân Khuynh cầu xin nhìn Ngụy Quang Hàn.

“Nhưng chúng ta không thể mất đi Đại Bảo.”

Ngụy Quang Hàn quay đầu đi, làm như không thấy biểu tình của Vân Khuynh, Tần Vô Song thoáng dùng sức đem Vân Khuynh kéo đến trong lòng, ôm y, cúi đầu nói: “Không nên cầu hắn, Khuynh nhi, chúng ta nhất định có thể từ trong tay hắn đoạt lấy Đại Bảo.”

“Được rồi, ‘Vô Gian luyện ngục’ chưa bao giờ cự tuyệt bất luận người nào muốn vào, cũng không ngăn cản bất luận người nào muốn rời đi, các ngươi muốn ở chỗ này làm cái gì xin cứ tự nhiên, ta sẽ không phụng bồi.”

Tuy rằng Ngụy Quang Hàn biểu hiện rất bình thường, thế nhưng đáy lòng hắn, cũng là sóng gió cuộn trào mãnh liệt.

Vừa rồi đối mặt với ánh mắt cầu xin của Vân Khuynh, tâm hắn mềm nhũn, dĩ nhiên thiếu chút nữa đem hài tử ôm trong tay trả lại cho Vân Khuynh.

Nhưng hắn vẫn còn lý trí, không đưa cho Vân Khuynh.

Nói xong câu kia, Ngụy Quang Hàn ôm lấy Đại Bảo muốn rời đi.

Tần Vô Phong, Tần Vô Song tự nhiên sẽ không cho phép Đại Bảo cứ như vậy ở trước mặt bọn họ bị Ngụy Quang Hàn ôm đi.

Khoảnh khắc Ngụy Quang Hàn vừa mới xoay người, Tần Vô Phong liền nhấc chân, bay lên trời, thoáng cái rơi xuống phía trước Ngụy Quang Hàn, ngăn cản Ngụy Quang Hàn: “Lưu lại Đại Bảo.”

Ngụy Quang Hàn giơ lên đôi mắt, châm chọc kéo kéo môi: “Đây là hài tử của Tần Vô Song, cũng không phải của ngươi, ngươi cần gì phải ra sức như thế.”

Khuôn mặt nguyên bản lạnh lùng nghiêm nghị của Tần Vô Phong, vừa nghe những lời này, càng thêm trầm xuống: “Hài tử của Vô Song cũng là người Tần gia, huống hồ, hài tử của Vân nhi liền là hài tử của ta, hôm nay, ta sẽ không để ngươi mang Kính Huyền đi.”

Khuôn mặt giấu dưới y bào tím của Ngụy Quang Hàn có chút khó coi: “Tần Vô Phong, nơi này là ‘Vô Gian luyện ngục’, không phải địa bàn Tần gia các ngươi!!!”

“Vậy thì sao??? Lẽ nào ”Vô Gian luyện ngục” còn có người lợi hại hơn ngươi???”

Ngụy Quang Hàn trầm mặc.

Tần Vô Phong hừ lạnh một tiếng: “Lần trước, chúng ta còn chưa rõ ràng phân ra cao thấp, lúc này đây, để cho chúng ta từ từ phân cao thấp đi.”

Ngụy Quang Hàn như trước trầm mặc.

Tần Vô Phong nói rất đúng, trong ‘Vô Gian luyện ngục’, võ công của hắn cao nhất, nếu như ngay cả hắn cũng đánh không lại Tần Vô Phong, những người khác tự nhiên không được, hơn nữa Tần Vô Phong cũng mang theo rất nhiều thuộc hạ tới, dù là biển người chiến cũng không sợ.

Khuôn mặt tuấn tú dưới y bào của Ngụy Quang Hàn âm trầm một mảnh: “Như vậy, ngươi động thủ đi!”

Tần Vô Phong tự nhiên sẽ không lơ là, dù sao Ngụy Quang Hàn là một đối thủ không thể bỏ qua, hơn nữa trong tay Ngụy Quang Hàn còn ôm Đại Bảo.

“Chờ một chút, hài tử, đem hài tử giao cho Vân nhi bọn họ, chúng ta tỷ thí, khó tránh khỏi không thể khống chế lực đạo, thương đến hài tử dù sao cũng là không tốt.”

Tần Vô Phong mở miệng nói.

Ngụy Quang Hàn nhìn Vân Khuynh, thả người nhảy đến bên người Vân Khuynh, đem Đại Bảo trong lòng đưa cho y: “Minh, ta tin tưởng ngươi.”

Nói xong, hắn một lần nữa xoay người, nhìn Tần Vô Phong: “Lúc này đây, nếu như ta thắng, lưu lại Lạc Minh, nếu như ngươi thắng, liền mang đi Tư Minh.”

Tần Vô Phong nhíu mày: “Lạc Minh???”

Ngụy Quang Hàn vươn tay, cởi mũ áo choàng trên đầu, lộ ra khuôn mặt tuấn mỹ lại trắng bệch đến yêu dị.

Con mắt hắn đỏ như máu, khóe mắt có một viên lệ chí màu son kỳ dị dịu dàng muốn ngã.

Vì sao sẽ có lệ chí kỳ lạ như vậy, chẳng lẽ là máu, kiếp này hắn nhất định phải đem toàn bộ đau đớn và nước mắt, đều nuốt vào lòng mình sao???

“Chính là Vân Khuynh trong miệng là các ngươi, ta đã quen gọi y Lạc Minh.”

Tần Vô Phong nghe xong giương mắt nhìn Vân Khuynh, lại lần nữa đem ánh mắt đặt trên khuôn mặt Ngụy Quang Hàn.

Bọn họ hai người dĩ nhiên một chút cũng không giống sắp sửa quyết chiến với nhau, ngược lại giống một đôi bằng hữu: “Cảm tạ ngươi đưa cho Vân nhi Lưu Huỳnh Kiếm, Vân nhi có nó, an toàn hơn.”

Môi mỏng Ngụy Quang Hàn hơi kéo: “Ta cũng chỉ là muốn cho y càng thêm an toàn mà thôi.”

Nói xong, ánh mắt hai người chạm vào nhau, trong đó lóe ra một ít tia lửa chỉ có chính bọn họ có thể thấy và hiểu.

Bọn họ cũng đều biết, vô luận người kia gọi Lạc Minh hay Vân Khuynh, tâm bọn họ đều ở trên người người kia.

Nếu là như vậy...

Trận tỷ thí này, sẽ trở nên càng thêm quan trọng.

Lúc này toàn bộ tâm tư Vân Khuynh, đều ở trên người Đại Bảo Ngụy Quang Hàn giao cho y, hoàn toàn không chú ý tới đối thoại của hai người.

Bọn họ chỉ là đứng, thẳng tắp đứng, ánh mắt lợi hại như kiếm quan sát đối phương.

Địch bất động, ta bất động.

Tìm không được kẽ hở của đối phương, bản thân sẽ không động, gặp gỡ đối thủ lực lượng ngang nhau, dù chỉ một sai lầm, liền có thể toàn bộ thua.

Tới loại trình độ này của bọn họ, cho dù bất động cũng đã là đang so sánh lẫn nhau.

So sánh khí tràng, so sánh nội lực, so sánh sức chịu đựng, so sánh tâm trí.

Thời gian bất tri bất giác, đã qua đi thật lâu.

Vân Khuynh đã xác định Đại Bảo trong lòng khỏe mạnh, không có một chút ngoài ý muốn, lúc này y mới ngẩng đầu nhìn về phía Ngụy Quang Hàn và Tần Vô Phong.

Sắc mặt hai người đều mơ hồ có chút trắng bệch, trên trán chảy ra mồ hôi.

Vân Khuynh ôm Đại Bảo, nhíu mày, hỏi Tần Vô Song bên người: “Vô Song, bọn họ... Ai có thể thắng???”

Tần Vô Song lắc đầu: “Không thể nói trước, lực lượng bọn họ ngang nhau... Khuynh nhi, mong đại ca thắng, hay mong Ngụy Quang Hàn thắng???”

Nếu là Vân Khuynh trước đây, khẳng định sẽ tránh né không đáp, nhưng Vân Khuynh hiện tại, đối với Tần Vô Song và Tần Vô Phong đều là phi thường thân cận, không muốn giấu thêm bọn họ cái gì, dù là chuyện y xuyên qua, y cũng dự định tùy thời nói cho Tần Vô Song và Tần Vô Phong, vào lúc này y sẽ càng không trốn tránh.

Hơi suy nghĩ sâu xa một chút, Vân Khuynh chăm chú nhìn Tần Vô Song nói: “Ta mong muốn bọn họ hoà, đại ca thắng đương nhiên là tốt, chúng ta có thể mang theo Đại Bảo rời đi, thế nhưng Ngụy Quang Hàn thất bại... Hắn, hắn rất đáng thương.”

Tần Vô Song có chút hiếu kỳ: “Vì sao nói như vậy???”

Vân Khuynh thở dài một tiếng:

“Trước đây thì ta không biết, hiện tại tự mình đi tới ‘Vô Gian luyện ngục’ ta mới biết đây là địa phương thế nào.

Người thường ở chỗ này một đoạn thời gian sẽ điên cuồng, huống chi Ngụy Quang Hàn ở chỗ này đã hơn hai trăm năm???

Hơn nữa, hai trăm năm qua, sư phụ hắn đã chết, hắn chỉ có một người, toàn bộ ‘Vô Gian luyện ngục’ không có một người tri tâm, bên người không có người yêu...

Đây là tịch mịch cỡ nào... Cô tịch ra sao... Cho nên hắn muốn cho sư phụ hắn sống lại cũng rất bình thường...

Hắn, thực sự rất đáng thương...

Ta không nên trách hắn hiện tại đã không phải thiếu niên sạch sẽ thuần túy trước kia... Người, có ai không thay đổi...”

Vân Khuynh nói, vốn là nói với Tần Vô Song, nói nói, cuối cùng biến thành lẩm bẩm.

Đến giờ phút nầy, y mới hiểu được Ngụy Quang Hàn.

Ở một đời này gặp lại, y vẫn đối với Ngụy Quang Hàn rất chống cự, hiện tại đã biết hoàn cảnh tồn tại của hắn, đã biết hắn ở thế giới này khổ sở, mới bằng lòng vì hắn suy nghĩ một chút.

Tần Vô Song trầm mặc một chút: “Ta sẽ không ngăn cản hắn phục sinh sư phụ hắn, thế nhưng, dùng Đại Bảo đổi lấy mệnh sư phụ hắn, thì trăm triệu không thể.”

Vân Khuynh gật đầu: “Ta mong muốn bọn họ hoà, chúng ta mang Đại Bảo đi, Ngụy Quang Hàn tìm kiếm phương pháp khác cứu sư phụ hắn.”

“Khuynh nhi.”

Tần Vô Song nghiêng đầu nhìn Vân Khuynh, có chút chần chờ.

Vân Khuynh chớp chớp mắt, nhìn lại hắn: “Ân???”

“Ngươi...”

Tần Vô Song nói có chút ấp úng: “Ngươi... Cùng với Ngụy Quang Hàn... Rất quen thuộc sao... Còn có, hắn... Vừa gọi ngươi Lạc gì đó...”

“Lạc Minh.”

Vân Khuynh cười cười: “Đây là một cái tên khác của ta, chờ trở lại Tần gia, ta sẽ nói cho ngươi và đại ca đây rốt cuộc là chuyện gì.”

C273: Không bao giờ gặp lại

Tần Vô Phong và Ngụy Quang Hàn tỷ thí, lo lắng không lớn, có lẽ là khi tỷ thí lần đầu tiên, liền báo trước kết cục hôm nay.

Tần Vô Phong, thắng!

Ngụy Quang Hàn, bại!

“Vì sao???”

Khi Tần Vô Phong đặt kiếm trên cổ Ngụy Quang Hàn, thanh âm đông lạnh của hắn hỏi Ngụy Quang Hàn.

Ngụy Quang Hàn mỉm cười: “Cái gì vì sao... Ngươi thắng, mang theo Minh và Tư Minh... Nga, chính là Vân Khuynh và Đại Bảo rời đi đi.”

Ánh mắt Tần Vô Phong lãnh liệt nhìn hắn, thân thể cũng bất động, hắn muốn một đáp án, một đáp án chuẩn xác.

Ngụy Quang Hàn nhíu mày: “Thế nào, muốn giết ta???

Đáng tiếc không được đâu, ta còn muốn giữ lại một cái mệnh của mình đi cứu sư phụ ta.”

Tần Vô Phong hơi nhăn mày: “Đừng hòng nói sang chuyện khác, ta đang hỏi ngươi, vì sao??? Ngươi biết ta hỏi cái gì!!!”

Ánh mắt Ngụy Quang Hàn dời về phía Vân Khuynh cùng với Đại Bảo trong lòng y, cúi đầu:

“Ngươi hỏi ta vì sao thu hồi kiếm???

Nếu như trước khi ngươi đặt kiếm ở trên cổ ta, ta cầm kiếm trong tay ám sát ngươi, ngươi sẽ không thể nhẹ nhàng như vậy thắng ta, ta liền không nhất định thua??? Đúng không???”

Tần Vô Phong không nói gì, chỉ là nhìn hắn, lẳng lặng đợi đáp án.

“Kỳ thực rất đơn giản.”

Ngụy Quang Hàn mở miệng nói: “Trong lòng ta từ lâu đã có lựa chọn, thắng cùng không thắng, căn bản không có một chút quan hệ.”

Dù sao mặc kệ thế nào, hắn đều sẽ để Vân Khuynh rời đi, sao hắn có thể để Vân Khuynh ở lại cái nơi ngay cả trong không khí cũng tràn ngập bệnh độc này???

Hắn đúng là muốn ở bên Vân Khuynh, thế nhưng hắn cho tới bây giờ cũng chưa từng nghĩ tới sẽ mang Vân Khuynh đến ‘Vô Gian luyện ngục’ sống.

Cho dù hắn từng vọng tưởng ở cùng một chỗ với Vân Khuynh, cũng chỉ là nghĩ rời khỏi ‘Vô Gian luyện ngục’ sống cùng với Vân Khuynh.

“Đối với ngươi không quan hệ, thế nhưng đối với ta, có quan hệ, quan hệ rất lớn, ta không hy vọng mình thắng không rõ ràng.”

Tần Vô Phong không hiểu có chút tức giận.

Đối thủ lực lượng ngang nhau, là khó có thể gặp phải đến cỡ nào, hắn thật lâu trước đó đã muốn đánh với Ngụy Quang Hàn một lần, rốt cục có cơ hội, Ngụy Quang Hàn nhưng lại có lệ với hắn.

“Vậy cùng ta có quan hệ gì đâu, lẽ nào ngươi kỳ thực không muốn mang Vân Khuynh và hài tử kia rời đi???

Nếu như ngươi thật không muốn, liền đem bọn họ lưu lại đi, ta sẽ thay ngươi chăm sóc bọn họ thật tốt.”

Ngụy Quang Hàn nói xong, không hề để ý tới Tần Vô Phong, thậm chí ngay cả kiếm Tần Vô Phong đặt ở cổ hắn cũng không để ý.

Trực tiếp xoay người bước đi.

“Chờ một chút!!!”

Lúc này đây, gọi lại Ngụy Quang Hàn chính là Vân Khuynh.

Ngụy Quang Hàn quay đầu lại, y gật đầu với Ngụy Quang Hàn: “Cảm tạ ngươi buông tha Đại Bảo.”

Ngụy Quang Hàn ngẩn ra một chút, nâng ngón tay chỉ Vân Khuynh: “Ta muốn nói chuyện với y một hồi.”

Vân Khuynh có chút ngạc nhiên, nhìn Tần Vô Phong và Tần Vô Song, sau một khắc liền đem Đại Bảo đưa cho Tần Vô Song, mở miệng nói: “Ta đi một chút sẽ trở lại.”

Sau đó trong ánh mắt kỳ dị của Tần Vô Song và Tần Vô Phong cùng với những người khác, y theo Ngụy Quang Hàn rời đi.

“Khuynh Khuynh y...”

Tần Vô Hạ có chút muốn ngăn cản Vân Khuynh.

Tần Vô Song trêu đùa Đại Bảo trong lòng, Tần Vô Phong lại giơ lên tay, lắc đầu.

“Tuy rằng nói quen biết không hơn, nhưng ta biết hắn, hắn nếu nói muốn chúng ta mang Đại Bảo và Vân nhi đi, liền nhất định sẽ không đổi ý.”

...

“Ngươi tìm ta có chuyện gì???”

Vân Khuynh theo Ngụy Quang Hàn, ra khỏi phòng khách lúc trước, đi tới một hành lang, Ngụy Quang Hàn thẳng tắp đứng, đưa lưng về phía y, nhưng không mở miệng.

Vậy nên Vân Khuynh liền nhịn không được mở miệng trước.

Ngụy Quang Hàn cúi đầu một chút, như trước đưa lưng về phía y: “Minh... À không, Vân Khuynh. Ngươi hạnh phúc chứ???”

Vân Khuynh giương mắt nhìn Ngụy Quang Hàn, hơi nheo lại hai mắt, chuyện cũ một màn một màn xẹt qua trước mắt, vô luận là tốt hay xấu, vô luận lúc trước quấn quýt và giãy dụa đến cỡ nào, hôm nay nhớ lại, lại cảm thấy rất nhẹ nhàng, rất khoái nhạc.

Có lẽ, quan trọng không phải quá trình, mà là kết cục, y hiện tại ở bên Tần Vô Song Tần Vô Phong rất hạnh phúc, liền cảm thấy quay đầu nhìn lại thấy cái gì cũng tốt.

“Hạnh phúc, ta rất hạnh phúc.”

Ngụy Quang Hàn có chút xuất thần: “Hạnh phúc hơn kiếp trước???”

“Đúng vậy.”

Vân Khuynh không chút do dự trả lời.

“Như vậy, ta liền hài lòng...

Đi đi, Tần Vô Phong, Tần Vô Song đều là người có thể phó thác, ta tin tưởng ngươi sẽ tiếp tục hạnh phúc, từ bây giờ trở đi, ngươi có thể quên ta rồi.

Quên đi một người tên Ngụy Quang Hàn đã từng tồn tại, vô luận là kiếp trước, hay kiếp này.

Còn có, đến tận lúc này, ta vẫn nợ ngươi một câu:

Xin lỗi.”

Vân Khuynh ngơ ngác, trong lòng có chút buồn bã, y không biết Ngụy Quang Hàn vì sao muốn nói như vậy.

Thế nhưng, y biết lời Ngụy Quang Hàn nói, ở đáy lòng y, nổi lên tác dụng rất lớn, khiến y có chút mờ mịt, cũng có chút cảm động, còn có chút vô thố.

Trong nháy mắt trước đó, y vừa lĩnh ngộ được Ngụy Quang Hàn khổ sở, trong nháy mắt lúc này, Ngụy Quang Hàn lại nói với y xin lỗi, Ngụy Quang Hàn...

Ngụy Quang Hàn này, càng ngày càng giống Ngụy Quang Hàn lúc trước y thích, giống Ngụy Quang Hàn tuy rằng cao ngạo nhưng không thanh cao kia, u sầu nhưng hết lần này tới lần khác có thể cho y ánh nắng mặt trời.

“Vì sao, ngươi...”

Ngụy Quang Hàn rốt cục quay người lại nhìn y, trên khuôn mặt tuấn mỹ của hắn tuy rằng vẫn như cũ tái nhợt yêu dị, thế nhưng biểu tình lại rất bình thản.

“Vân Khuynh.”

Ngụy Quang Hàn cong môi nhìn y: “Có thể cho ta ôm ngươi thêm một lần không???”

Vân Khuynh ngẩn ra, hai gò má khắc chế không được nhuộm lên đỏ ửng nhè nhẹ, buông xuống lông mi thật dài.

“Chỉ là cáo biệt với ngươi mà thôi, sau khi ngươi rời khỏi ‘Vô Gian luyện ngục’, sẽ không trở lại nữa đúng không? Ta cũng sẽ không đi ra ngoài, chúng ta có thể cả đời này cũng không thể gặp được nhau nữa...

Vậy nên, cho ta một cái ôm hữu tình, ly biệt, được chứ???”

Vân Khuynh ngạc nhiên nhìn hắn: “Ngươi không giúp sư phụ ngươi sống lại sao???”

Sau một khắc, mắt y liền bị một mảnh màu tím bao trùm, Ngụy Quang Hàn đã đem y vây trong lồng ngực màu tím.

Ngụy Quang Hàn gắt gao ôm y, nâng đầu, nhắm mắt lại, khắc chế tình tự mãnh liệt trong nội tâm mình.

Vừa rồi nghe thấy Tần Vô Phong vì hắn đưa cho Vân Khuynh Lưu Huỳnh Kiếm mà nói lời cảm tạ, đáy lòng hắn khẽ động.

Hắn rốt cục hiểu, hắn rốt cục nhìn thấu.

Bỏ lỡ, chính là bỏ lỡ, đời trước bỏ lỡ, đời này có thể nào đến bên nhau đây???

Khi đó hắn không nắm chặt, lúc này, Vân Khuynh sao có thể thuộc về hắn???

Bên người Vân Khuynh đã có người khác, không có hắn, cũng không sao, tự nhiên có người khác yêu thương Vân Khuynh, che chở Vân Khuynh.

Vậy nên khi Tần Vô Phong lấy thân phận thân mật nhất với Vân Khuynh, cảm tạ hắn đối tốt Vân Khuynh, hắn bỗng nhiên tỉnh ngộ.

Vân Khuynh, đã thuộc về người khác, hiện tại, hắn thậm chí ngay cả quyền yêu Vân Khuynh cũng không có.

Vốn hắn còn muốn ích kỷ hi sinh Đại Bảo, phục sinh sư phụ hắn, sau khi sư phụ hắn sống lại sẽ đi tìm Vân Khuynh, cùng Vân Khuynh trải qua ngày tháng hạnh phúc vui sướng của người bình thường...

Thế nhưng, tất cả nếu đúng theo như ý muốn của hắn, Vân Khuynh chưa chắc sẽ hạnh phúc hơn hiện tại, Vân Khuynh còn rất có thể sẽ hận hắn...

Buông hay không buông chỉ ở một ý niệm.

Tại một ý niệm này, Ngụy Quang Hàn buông xuống, vậy nên hắn lựa chọn thành toàn, thành toàn Vân Khuynh một nhà hạnh phúc.

Hung hăng ôm chặt Vân Khuynh một lát, Ngụy Quang Hàn bỗng nhiên đẩy ra Vân Khuynh, quay mặt đi: “Được rồi, ngươi có thể đi.”

Vân Khuynh bị động tác bất ngờ của hắn làm cho có chút nghi hoặc, y còn chưa kịp hỏi, Ngụy Quang Hàn đã mở miệng: “Cái gì cũng đừng hỏi, ngươi còn mở miệng, ta coi như ngươi không muốn về lại với Tần gia huynh đệ, mà muốn lưu lại với ta.”

Cánh môi đã mở ra một nửa của Vân Khuynh giật giật, lại khép lại.

Có lẽ Ngụy Quang Hàn đúng, y và Ngụy Quang Hàn, cần phải phân rõ giới hạn.

Bất luận trước đây y thương hắn bao nhiêu, đó cũng là chuyện đời trước, đời này, lại nói tiếp, bọn họ cũng chỉ là hai người xa lạ quen thuộc lẫn nhau mà thôi.

Vân Khuynh đứng tại chỗ, bình tĩnh nhìn Ngụy Quang Hàn một hồi, cúi đầu nói: “Bảo trọng, cáo từ.”

Liền xoay người rời đi.

Ngụy Quang Hàn hơi giương mắt, nhìn bóng dáng Vân Khuynh càng đi càng xa, đáy lòng bỗng nhiên có một loại đau đớn khó có thể khắc chế lan tràn.

Cho dù, cho dù nói cho mình phải buông tay, thế nhưng, tâm vẫn như trước chảy máu, vẫn như trước đau nhức, dù sao, cũng là người hắn yêu lâu như vậy.

Vân Khuynh không quay đầu lại, kỳ thực bước chân y cũng có chút chần chờ, thế nhưng y lựa chọn kiếp này, lựa chọn Tần Vô Phong Tần Vô Song, lựa chọn Đại Bảo tiểu Bảo, vậy nên y không thể quay đầu lại, quay đầu lại là sai, quay đầu lại sẽ làm rất nhiều biến cố càng thêm phức tạp.

Vậy nên y thẳng lưng, chậm rãi bước đi.

Có gió lạnh từ hàng lang thổi qua, thổi bay vạt áo y bào của Vân Khuynh, trường bào màu xanh nhạt, đón gió, bay phất phới, như là đang giãy dụa, như là đang vĩnh biệt...

Ngụy Quang Hàn nhìn theo bóng dáng Vân Khuynh rời khỏi, bên môi kéo ra nhất mạt mỉm cười, trong lòng lặng lẽ nói:

Lạc Minh, vĩnh biệt, không bao giờ gặp lại.

C274: Bị kịch đời người

Chờ Vân Khuynh triệt để biến mất trong tầm mắt Ngụy Quang Hàn, trong lòng Ngụy Quang Hàn cáo biệt Vân Khuynh xong, liền khẽ cười một tiếng xoay người rời đi.

Phương hướng hắn đi, tương phản với phương hướng của Vân Khuynh.

Hoàn toàn tương phản, Vân Khuynh muốn rời đi, còn hắn thì đi tới địa phương sâu nhất của ‘Vô Gian luyện ngục’.

Hắn muốn đi cứu sư phụ hắn, phục sinh sư phụ hắn.

Hắn biết, sư phụ hắn, muốn sống lại, không phải vì ý nghĩa sinh mệnh, không phải muốn trường sinh bất tử, không phải vì làm đại sự kinh thiên động địa gì, hắn chỉ là muốn chống đối ông trời.

Đó là chấp niệm của Chiến Thiên Y, điều duy nhất Chiến Thiên Y theo đuổi, cho dù Chiến Thiên Y đúng như lời hắc bào tế tự nói hắn yêu Ngụy Quang Hàn, nhưng ở đáy lòng hắn, quan trọng nhất, vẫn như cũ không phải Ngụy Quang Hàn, không phải yêu, mà là loại chấp nhất không chịu thua, không muốn cúi đầu với ông trời, là loại cố chấp muốn tự mình nắm lấy số phận.

Đó là thứ hắn theo đuổi, cho dù vì điều này, sẽ hi sinh rất nhiều rất nhiều, hắn cũng không quan tâm, hắn sẽ đau lòng, nhưng tuyệt sẽ không hối hận.

Vậy nên Ngụy Quang Hàn vô luận như thế nào cũng sẽ giúp Chiến Thiên Y sống lại.

Thế nhưng, huyết đồng Đại Bảo, Ngụy Quang Hàn đã giao cho Vân Khuynh và Tần gia huynh đệ.

Liên Phù có thân thể thuần âm, có thể chế tạo thành huyết đồng cũng không còn tấm thân xử nữ, không thể trở thành huyết đồng, không thể làm Chiến Thiên Y sống lại.

Như vậy, còn có biện pháp khác, còn có người khác có thể khiến Chiến Thiên Y sống lại không???

Đáp án là, có!!!

Ngụy Quang Hàn từng bước từng bước, chậm rãi đi vào sâu trong dưới nền đất, trong lúc bước đi, trong đầu hắn nhớ tới rất nhiều rất nhiều chuyện.

Từ đời trước đến đời này.

Tất cả tất cả, hắn sinh ra, hắn tồn tại, hắn chấp nhất, toàn bộ đều lệch lạc.

Cuộc đời hắn, mặc kệ là đời trước, hay là đời này đều là bi kịch, bi kịch rất lớn, cuộc đời tràn ngập bi kịch trầm trọng.

Hắn mỗi một bước đi, trong đầu liền hiện lên rất nhiều ký ức, hắn phát hiện, trong trí nhớ này, thống khổ dĩ nhiên vẫn lớn hơn vui sướng.

Ngụy gia, ở thế kỷ hai mươi mốt, là một cổ võ thế gia, từ nhỏ bọn ca ca đệ đệ của hắn, đều tập võ, chỉ có hắn không được.

Bởi vì hắn từ nhỏ mang bệnh, từ trong bụng mẹ sinh ra, thân thể băng hàn, sợ nóng.

Sinh tại nhà khác, sợ là sẽ không biết loại trạng huống này của hắn là vì sao, thế nhưng sinh tại Ngụy gia cổ võ thế gia, thì không thể không biết đây là chuyện gì.

Hắn sinh tại cổ võ thế gia, Ngụy Quang Hàn, là trời sinh cửu âm huyền mạch.

Người mang cửu âm huyền mạch, bình thường nữ tử chiếm đa số, nam tử có cửu âm huyền mạch là cực kỳ hiếm có, nhưng cũng không phải tuyệt đối không có, Ngụy Quang Hàn trùng hợp chính là một nam nhân có cửu âm huyền mạch.

Người mang cửu âm huyền mạch, cực độ khuyết thiếu dương khí, thân thể phi thường suy nhược, tập võ làm nhiều công ít, gần như không thể tập võ...

Hơn nữa, người mang cửu âm huyền mạch, đều sống không quá hai mươi tuổi, sẽ bởi vì máu đông lại mà chết.

Chí ít, lấy kiến thức của Ngụy Quang Hàn đời trước ở Ngụy gia, chưa từng có một người mang cửu âm huyền mạch sống qua hai mươi tuổi.

Trong truyền thuyết, chỉ có một loại biện pháp có thể khắc chế cửu âm huyền mạch, chính là hỏa liên hoa trong truyền thuyết, dùng hỏa liên hoa hòa tan âm khí cửu âm huyền mạch, đáng tiếc, Ngụy gia đời trước dùng hết khả năng, cũng không thể tìm được nửa đóa.

Ngụy Quang Hàn từ nhỏ bởi vì thân thể, là một hài tử nặng nề, nhưng là vì người nhà của hắn, hắn ngoài lúc âm lãnh còn có mỉm cười.

Không thể tập võ, không thể sống quá hai mươi tuổi, cha mẹ hắn, chỉ hy vọng hắn có thể vui vẻ sống hết hai mươi tuổi, đến lúc đại nạn tới, có thể không còn vướng mắc rời đi.

Vậy nên bọn họ dị thường thương yêu Ngụy Quang Hàn, tuyệt không cường điệu trạng huống thân thể hắn, cho hắn sủng ái nhiều nhất, cho hắn giống như hài tử bình thường sinh hoạt.

Ngụy Quang Hàn cũng biết người nhà của hắn ở trước mặt hắn tuy rằng cười rất vui vẻ, thế nhưng ở phía sau hắn lại không biết chảy bao nhiêu nước mắt.

Người nhà của hắn vì hắn mệt nhọc, hắn làm sao không vì người nhà của hắn mệt nhọc, hắn lúc ở nhà là ánh dương quang, đến trường học, ở bên ngoài, lại là lãnh ngạo.

Hắn biết mình chỉ có hai mươi năm thọ mệnh ngắn ngủi, liên lụy người nhà hắn, không muốn có bất cứ gánh nặng cảm tình nào, vậy nên hắn không kết giao bằng hữu, không nói chuyện yêu đương.

Người khác vui sướng, người khác náo nhiệt, cho tới bây giờ đều là người khác, mà chính hắn vĩnh viễn chỉ là thờ ơ lạnh nhạt, chờ đợi tử vong.

Lúc Ngụy Quang Hàn ở trung học cơ sở, quen biết Lạc Minh.

Hai người bắt đầu, là Lạc Minh chủ động tiếp cận Ngụy Quang Hàn, Lạc Minh từ nhỏ chính là một hài tử thiện lương hoạt bát, không biết vì sao, từ lần đầu tiên y thấy Ngụy Quang Hàn dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn hài tử khác cùng nhau chơi đùa, y liền cảm thấy Ngụy Quang Hàn kỳ thực cũng rất muốn cùng mọi người chơi đùa.

Vậy nên y liền chủ động kết bạn với Ngụy Quang Hàn, Ngụy Quang Hàn là một khối băng lãnh ngạo, y không thèm để ý, kiên trì dùng phương pháp của mình, chấp nhất của mình cùng Ngụy Quang Hàn làm bạn tốt.

Trái tim lạnh lẽo rất nhiều năm, kỳ thực rất khát vọng ấm áp.

Một ngày có một trái tim ấm áp, hòa tan băng cứng dày nhất nơi đáy lòng, Ngụy Quang Hàn, liền tan vỡ đến rối tinh rối mù.

Lạc Minh thành người bạn hắn tán thành, duy nhất một người bạn.

Bọn họ từ cấp 2, đi lên cấp 3, trong năm tháng cấp 3 thịnh hành yêu đương, bọn họ đã biết tâm ý lẫn nhau, nhưng lại không dám nói cho đối phương.

Lạc Minh sợ Ngụy Quang Hàn dùng ánh mắt chán ghét nhìn y, sợ Ngụy Quang Hàn ngay cả làm bạn với y cũng không muốn, Ngụy Quang Hàn thì sợ mình sau 20 tuổi chết đi Lạc Minh sẽ đau khổ, sẽ thương tâm.

Thẳng đến hai người 16 tuổi, bọn họ vừa lên cấp 3, Lạc Minh nhịn không được hôn trộm Ngụy Quang Hàn, bị Ngụy Quang Hàn vạch trần, cảm tình gút mắt của hai người mới trồi lên mặt nước.

Trời biết, lúc môi Lạc Minh rơi xuống môi Ngụy Quang Hàn, đáy lòng Ngụy Quang Hàn, vui sướng đến cỡ nào, vui vẻ đến cỡ nào, đáng tiếc, hắn không thể chìm đắm trong vui sướng.

Hắn phải khiến mình trở nên lãnh khốc, dùng ngôn ngữ ác độc nhất trên đời này đả kích Lạc Minh, thương tổn Lạc Minh.

Như hắn mong muốn, hắn thương tổn Lạc Minh.

Thế nhưng Lạc Minh thật sự là con lừa bướng bỉnh, yêu hắn càng lúc càng sâu, hai người vẫn là bạn, lần thứ hai gặp lại coi như cái gì cũng chưa từng xảy ra.

Thế nhưng, thái độ của Ngụy Quang Hàn đối với Lạc Minh bất tri bất giác sản sinh biến hóa lớn, hắn vốn muốn giống như bình thường đối đãi Lạc Minh.

Thế nhưng Ngụy Quang Hàn vừa nghĩ mình sẽ chết, Lạc Minh sau đó sẽ đau khổ, hắn liền lấy ngôn ngữ ác độc, hành vi ác liệt thương tổn Lạc Minh.

Sau khi thương tổn, mất đi ấm áp, hắn liền hối hận, lại đối tốt với Lạc Minh, chỉ ôn nhu với y.

Cứ như vậy, Ngụy Quang Hàn, nhiều lần nhiều lần, một lần lại một lần ôn nhu với Lạc Minh, lại thương tổn y, rồi lại ôn nhu, rồi lại thương tổn...

Trung gian này, Lạc Minh đối với Ngụy Quang Hàn vẫn là khăng khăng một mực, Ngụy Quang Hàn mỗi một phân ôn nhu y đều cất kỹ dưới đáy lòng, vô luận Ngụy Quang Hàn cho chính là ôn nhu hay thương tổn, y vẫn đều canh giữ bên người Ngụy Quang Hàn, vô luận lúc nào, chỉ cần Ngụy Quang Hàn xoay người, liền nhất định có thể tìm được Lạc Minh.

Ngụy Quang Hàn, đời trước thương tổn Lạc Minh một đời, chỉ là vì để mình sau khi chết, Lạc Minh có thể quên đi hắn mà sống vui sướng, thế nhưng, hắn ngàn tính vạn tính, lại không nghĩ tới, Lạc Minh, dĩ nhiên chết trước hắn.

Điều này làm cho hắn hối hận hai đời hai kiếp.

Người mang cửu âm huyền mạch, cùng với nữ tử thân thể huyền âm âm hàn như nhau, chế tạo huyết đồng, ngoại trừ dùng thân thể nữ tử huyền âm, còn có thể dùng người mang cửu âm huyền mạch.

Chấp niệm duy nhất Chiến Thiên Y theo đuổi chính là chống lại ông trời, trong đó sinh tử do mệnh càng là thứ hắn phản cảm nhất, hắn muốn mọi chuyện thắng trời, mọi chuyện không theo thiên ý, rất sớm rất sớm trước đó, hắn đã bắt đầu nghiên cứu thuật bất tử, hoặc là thuật phục sinh.

Một năm kia, rốt cục hắn nghiên cứu ra, chính là huyết đồng, lợi dụng huyết đồng, sát khí cực mạnh trong thiên địa ẩn chứa trong huyết mạch huyết đồng, có thể khiến tế bào của thân thể đã chết đi khôi phục cơ năng.

Chỉ cần có thể vào lúc người chết đem linh hồn người đó cố định trong cơ thể, vào lúc thích hợp, lại dùng máu huyết đồng đổi máu có thể khiến thân thể khôi phục sinh cơ, sau khi thân thể khôi phục sinh cơ, lại dung hợp với linh hồn, như vậy là có thể phục sinh.

Chiến Thiên Y khi đó đã bắt đầu tìm kiếm huyết đồng, nữ tử thân thể huyền âm, cùng với người mang cửu âm huyền mạch.

Hai người trước hắn không tìm được, lực lượng gần như thần thông của hắn, lại ở thế giới kia, tìm được Ngụy Quang Hàn mang cửu âm huyền mạch.

Vì vậy liền có Ngụy Quang Hàn lần đầu tiên xuyên qua.

Là do Chiến Thiên Y, lúc ban đầu Chiến Thiên Y, là muốn đem Ngụy Quang Hàn chế tác trở thành huyết đồng.

Thế nhưng Chiến Thiên Y không đợi đến lúc mình chết đem Ngụy Quang Hàn chế tạo thành huyết đồng, trong lúc dưỡng dục Ngụy Quang Hàn, lại yêu Ngụy Quang Hàn.

Tuy rằng động tình, thế nhưng Chiến Thiên Y chưa từng nghĩ tới muốn buông tha Ngụy Quang Hàn, vì chấp niệm của hắn, hắn mặc kệ hi sinh ai, hắn đều ra tay được.

Cho dù là khiến Ngụy Quang Hàn biến thành huyết đồng, rút sạch máu của hắn, hắn cũng sẽ không nương tay, thế nhưng hắn sẽ đau lòng, hắn sẽ khổ sở, hắn sẽ thương tâm.

Thế nhưng Chiến Thiên Y là Chiến Thiên Y, một Chiến Thiên Y kỳ quái, mặc dù hắn đau lòng đến chết, khổ sở đến chết, thương tâm đến chết, nét mặt hắn cũng sẽ không toát ra nửa phần, cũng sẽ không rơi một giọt nước mắt.

Số phận sau khi xuyên qua của Ngụy Quang Hàn, chính là để Chiến Thiên Y trước khi chết bị Chiến Thiên Y làm thành huyết đồng dùng để sống lại.

Chẳng qua, thế sự khó có thể dự liệu, Chiến Thiên Y yêu Ngụy Quang Hàn, sẽ không vì hắn nương tay, nhưng sẽ vì hắn thối lui nửa bước, mà nửa bước kia cũng thay đổi số phận Ngụy Quang Hàn.

C275: Nhân duyên từ đầu đến cuối

Nửa bước Chiến Thiên Y thối lui kia, chính là đem Lạc Minh đưa đến thế giới này.

Lạc Minh vừa mới chết, Ngụy Quang Hàn như muốn phát cuồng, hắn nghĩ tới Chiến Thiên Y làm cho hắn xuyên qua, xuyên đến thời không này.

Dựa vào trải nghiệm của mình, hắn cho rằng Chiến Thiên Y cũng có thể khiến Lạc Minh chết đi, xuyên đến trên người một người nào đó của thế giới này.

Ở chỗ này tuy rằng hắn vẫn như cũ lưng đeo cửu âm huyền mạch, thế nhưng Chiến Thiên Y vì hắn sáng tạo một bộ võ công, có thể đem huyền âm chi khí trấn áp phong ấn trong cơ thể, khiến hắn không chỉ có thể sống trong hạn chế hai mươi tuổi.

Cho hắn có thể khỏe mạnh sống, sống đến trước khi Chiến Thiên Y đem hắn biến thành huyết đồng, lấy trình độ lợi hại của Chiến Thiên Y, hắn hoàn toàn có thể sống với Lạc Minh thật lâu.

Một đời này, hắn dự định yêu thương Lạc Minh một hồi, không còn giống đời trước luôn luôn thương tổn Lạc Minh.

Thế nhưng Chiến Thiên Y cuồng ngạo không kềm chế được, sao có thể cứu một người chẳng liên quan gì???

Ngụy Quang Hàn vì hắn có thể ra tay, cầu hắn, thậm chí quỳ xuống cầu hắn.

Trong ấn tượng của Chiến Thiên Y, Ngụy Quang Hàn là người cao ngạo giống hắn, nhưng Ngụy Quang Hàn lại vì một người khác quỳ xuống cầu hắn.

Vì vậy Chiến Thiên Y yêu Ngụy Quang Hàn hiếu kỳ, hiếu kỳ Lạc Minh.

Vì vậy, hắn ra tay, ban đầu chỉ là muốn biết Lạc Minh là một người thế nào, thế nhưng, hắn lại phát hiện, thân thể người này dĩ nhiên là trời sinh vật dẫn huyết đồng, nếu như trên thế giới này thật có huyết đồng trời sinh, như vậy nhất định xuất phát từ người này.

Chiến Thiên Y tâm động.

Tuy rằng vì chấp niệm của mình hắn có thể không chút do dự giết Ngụy Quang Hàn chế tạo thành huyết đồng, thế nhưng, nếu như có thể không cần giết Ngụy Quang Hàn, hắn nhất định sẽ không giết Ngụy Quang Hàn, vậy nên hắn đồng ý để Lạc Minh sống lại tại thế giới này.

Biến cố duy nhất chính là lực lượng của hắn không đủ, đem Lạc Minh đưa đến thế giới này lại không biết ở thời đại nào, chính hắn cũng đánh mất sinh mệnh.

Hắn thậm chí chưa kịp đem Ngụy Quang Hàn biến thành huyết đồng, vào khoảnh khắc cuối cùng, kỳ thực hắn hoàn toàn có thể nói cho hắc bào tế tự, Ngụy Quang Hàn có thể chế tạo thành huyết đồng trực tiếp có thể làm hắn sống lại.

Nhưng hắn cuối cùng lại không nói, mà là để cho bọn họ đáp ứng hắn, tìm kiếm nữ tử thân thể Huyền Âm, hoặc là huyết đồng làm cho hắn phục sinh.

Hắc bào tế tự Ám Dạ vẫn cho rằng là do Ngụy Quang Hàn muốn đem Lạc Minh đến thế giới này mới hại chết Chiến Thiên Y.

Vậy nên, trước khi Chiến Thiên Y chết, từng giao hẹn với hắc bào tế tự, không liên quan đến bảo tàng biến mất đã lâu, không liên quan đến huyết đồng, không liên quan đến chuyển thế linh đồng thì không cho hắn tiếp cận chuyện ‘Vô Gian luyện ngục’.

Chiến Thiên Y trước khi chết, hiển nhiên là đem Lạc Minh đưa đến thế giới này hai trăm năm sau.

Vậy nên Ngụy Quang Hàn mới có thể bỏ lỡ Vân Khuynh, vậy nên Ngụy Quang Hàn mới có thể cô tịch ở ‘Vô Gian luyện ngục’ hơn hai trăm năm.

Nếu là người thường, cô tịch sống trong ‘Vô Gian luyện ngục’ loại địa phương giống như địa ngục này hai trăm năm, không có điên cuồng, có lẽ trong lòng cũng sẽ vặn vẹo.

Nhưng Ngụy Quang Hàn chỉ bằng kiên trì trong lòng, hai cái tín niệm, là phục sinh Chiến Thiên Y và tìm được Lạc Minh, hắn vẫn bảo trì bản tâm cho tới hôm nay.

Thế nhưng, đời trước, Ngụy Quang Hàn và Lạc Minh bởi vì cửu âm huyền mạch mà bỏ lỡ, đời này Vân Khuynh và Ngụy Quang Hàn lại âm kém dương sai bỏ lỡ hai trăm năm.

Hai người kia, thực sự là để vuột mất nhau quá nghiêm trọng.

Nghiêm trọng khó có thể vãn hồi.

Hôm nay Ngụy Quang Hàn lựa chọn buông tay, may mắn duy nhất chính là tuy rằng Lạc Minh năm xưa yêu hắn muốn chết, nhưng hiện tại Vân Khuynh cũng không thương hắn, một chút cũng không thương hắn.

Vô luận hắn sống hay chết, Vân Khuynh hôm nay cũng sẽ không vì hắn mà thương tâm, vì hắn mà rơi lệ.

Việc này, Ngụy Quang Hàn một người một đường đi tới, cô tịch, tịch mịch, hàn lãnh, thống khổ, hối hận, đều đã qua đi, ngay một khoảnh khắc nhìn thấy Vân Khuynh, hắn đột nhiên nghĩ tới nguyên nhân Vân Khuynh đi tới thế giới này.

Lại nghĩ tới huyền âm chi khí thuộc về cửu âm huyền mạch bị hắn và Chiến Thiên Y phong ấn tại trong cơ thể.

Sau đó, hắn liền nghĩ đến, hóa ra ngoại trừ giết hài tử của Vân Khuynh, còn có một loại phương pháp khác vẫn luôn bị hắn bỏ qua và quên lãng có thể làm cho Chiến Thiên Y sống lại...

Nếu Lạc Minh, Vân Khuynh hạnh phúc, như vậy cứ để y vẫn luôn hạnh phúc đi.

Nếu y bất hạnh, như vậy để hắn giải thoát, để Vân Khuynh cùng hắn hạnh phúc.

Ngụy Quang Hàn lựa chọn hi sinh mình để phục sinh Chiến Thiên Y.

Chỉ là nhớ tới sư phụ hắn, hắn có một tia cảm thán khó có thể nói rõ, sư phụ hắn lúc lâm chung giao phó hai người giúp hắn sống lại, một người là hắn, một người là hắc bào tế tự Ám Dạ.

Bọn họ quả nhiên vì sư phụ hắn sống lại mà mất đi sinh mệnh.

Hắc bào tế tự Ám Dạ thương sư phụ hắn, hắn là người sư phụ hắn yêu, không biết khi sư phụ hắn phục sinh, phát hiện bọn họ đều đã chết, sẽ nghĩ thế nào...

Tất cả tất cả, bắt đầu từ lúc hắn vì thân thể cửu âm huyền mạch bị Chiến Thiên Y đưa đến thế giới này, như vậy, cũng để tất cả tất cả, từ hắn vì Chiến Thiên Y sống lại mà chết kết thúc đi.

Ngụy Quang Hàn ôm quyết tâm nhất định phải chết, đi tới giường lớn khắc băng nơi sư phụ hắn ngủ say.

Hắn cúi đầu nhìn Chiến Thiên Y bình tĩnh nằm trên giường, giơ giơ lên môi: “Sư phụ, ngày hôm nay, đồ nhi nợ ngươi, toàn bộ trả lại cho ngươi.”

Hết thảy đều trả lại cho Chiến Thiên Y, hai bên không thiếu nợ nhau, nếu như có thể, thật hy vọng sau khi Chiến Thiên Y sống lại có thể một lần nữa yêu người khác...

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...