Chương 93: C276---- 280

Edit: Huyết Vũ

C276: Trăm sông đổ về một biển

Vân Khuynh sau khi cáo biệt Ngụy Quang Hàn, trong lòng liền có một cỗ trầm trọng khó có thể nói rõ đang lan tràn.

Y nghĩ tới rất nhiều chuyện từ thật lâu trước đây, tất cả tất cả khi y và Ngụy Quang Hàn ở bên nhau.

Ngụy Quang Hàn đời trước, cho dù hung hăng thương tổn y, sau đó lại cho y ôn nhu không gì sánh kịp.

Khiến y luôn luôn chìm đắm trong ôn nhu của Ngụy Quang Hàn, cam tâm vì một chút ôn nhu, một chút cũng không quan tâm Ngụy Quang Hàn hung hăng thương tổn sau khi cho y ôn nhu.

Vô số lần, y từ địa ngục trèo đến thiên đường, sau khi bị hung hăng vứt bỏ, lại được kéo đến thiên đường, rồi lại hung hăng bị đẩy mạnh xuống địa ngục...

Cứ như vậy, lặp đi lặp lại, tới tới lui lui, y vẫn quấn quýt trong tình yêu kia của Ngụy Quang Hàn khó có thể dứt bỏ.

Thẳng đến chết đi.

Thẳng đến lúc chết đi, y mới cho rằng, mình đã chết, không có ký ức, sẽ được giải thoát.

Thế nhưng, đi tới thế giới này, y vẫn còn ký ức của mình, ký ức đời trước của mình.

Bao gồm cả tình yêu, đau khổ.

Khi đó y một lòng nghĩ, người thương tổn y như vậy, không nên yêu nữa, không nên yêu nữa mới tốt, vì vậy, nhất khắc y gặp được Tần Vô Song, y tiếp nhận Tần Vô Song...

Hôm nay, y đã có cuộc sống hạnh phúc của mình, Ngụy Quang Hàn nhưng vẫn bất hạnh.

So sánh tình cảnh của y với Ngụy Quang Hàn một chút, Vân Khuynh nghĩ mình khó có thể yên tâm thoải mái hạnh phúc.

Loại tình tự dường như vĩnh viễn xa nhau vừa rồi của Ngụy Quang Hàn, cũng quấy nhiễu y tâm thần không yên.

Lúc Vân Khuynh nghĩ tới chuyện cũ, y đã một lần nữa về tới điện phủ.

Tần Vô Phong đã thu kiếm lại.

Tần Vô Song ôm Đại Bảo, bọn họ đều bình yên đợi Vân Khuynh trở về.

Vân Khuynh ngẩng đầu nhìn thấy bọn họ, thả lỏng một hơi, cười cười với họ: “Ta đã trở về.”

Tần Vô Song lập tức bước về phía trước vài bước, nhìn Đại Bảo trong lòng cảm thán nói:

“Không nghĩ tới cướp Đại Bảo về dễ dàng như vậy... Sai, không phải cướp, hầu như chính là Ngụy Quang Hàn đưa cho chúng ta.

Thực sự là kỳ tích, hắn cướp Đại Bảo nhà chúng ta, không phải vì phục sinh sư phụ hắn sao, sao lại đơn giản vứt bỏ như vậy???”

Vân Khuynh có chút hiếu kỳ nhìn bọn họ: “Người, thực sự có thể sống lại sao???”

Mọi người lắc đầu, Tần Vô Phong chỉ có thể trả lời y một câu: “Thiên hạ to lớn, không thiếu cái lạ.”

“Chúng ta đi chứ???”

Tần Vô Hạ mở miệng dò hỏi, ánh mắt hắn lo lắng nhìn Vân Khuynh, trong không khí ‘Vô Gian luyện ngục’ tràn ngập độc tố phi thường tai hại với thân thể người, Tần Vô Hạ rất sợ độc tố này tổn thương Vân Khuynh và hài tử trong bụng y.

Vân Khuynh có chút chần chờ: “Ta... Ta còn muốn gặp lại Ngụy Quang Hàn một lần.”

Vừa rồi trên đường trở về, y suy nghĩ một đường, y nghĩ, giúp Ngụy Quang Hàn đem sư phụ hắn sống lại, biết đâu sư phụ hắn có thể làm bạn gắn bó với hắn, cho hắn sống tốt hơn hiện tại nhiều.

Sắc mặt y mang theo ảo não: “Vừa rồi có chuyện quên nói.”

Thật sự là bầu không khí vừa rồi giữa y và Ngụy Quang Hàn quá mức quỷ dị, Ngụy Quang Hàn dường như cố ý ép y rời đi, vậy nên, rất kỳ quái, rất có tính ép buộc, khiến y không thể cố kỵ đến việc này.

“Là giúp sư phụ hắn sống lại sao???”

Tần Vô Phong trầm tư một chút: “Hắn đem Đại Bảo hoàn hảo vô khuyết trả lại cho chúng ta, chúng ta hẳn là nên cảm tạ hắn, chuyện này, nếu như có thể giúp, ta nhất định sẽ tận lực, nhưng mà độc tố trong không khí ở đây, không có giải dược sẽ rất phiền phức, không thích hợp ở lâu, không bằng chúng ta hiện tại đi tìm hắn, giúp hắn một tay, sau đó chúng ta đi???”

“Được.”

Vân Khuynh gật đầu, dẫn Tần Vô Phong bọn họ đi đến hành lang vừa rồi, biết đâu lúc có nhiều người, y mới có thể thản nhiên đối mặt với Ngụy Quang Hàn.

Hành lang dài dằng dặc nhìn không thấy đầu cùng đã không còn ai, Vân Khuynh nhìn chậm rãi nhíu mày.

Nhìn phương hướng Ngụy Quang Hàn vừa đi, đang đi tới, đáy lòng y lại bỗng nhiên đau xót, bỗng nhiên giống như hô hấp bị người bóp chặt.

Vân Khuynh vươn tay che ngực, khó chịu khó có thể khống chế thân thể của mình.

Tần Vô Phong vẫn đi bên cạnh y lập tức phát hiện y không đúng, lo lắng kề sát vào y: “Vân nhi, ngươi làm sao vậy???”

Hắn vươn tay đỡ lấy Vân Khuynh, sắc mặt Vân Khuynh tái nhợt, thân thể hơi run, nhất khắc vừa rồi, trái tim bóp nghẹt một chút, rất khó chịu.

Nhưng đây cũng chỉ là chuyện trong nháy mắt, sau khi đi qua, toàn bộ cảm giác liền biến mất, sau khi biến mất, trong đầu y, lại không hiểu sao xuất hiện một con đường.

Vân Khuynh lắc đầu: “Không có việc gì, có lẽ đúng như các ngươi nói, ở đây không thích hợp ở lâu...”

Nói xong, thân thể Vân Khuynh cứng đờ, dĩ nhiên giống như thân thể của mình mất đi khống chế, dưới ánh mắt trợn mắt há mồm của Tần Vô Phong mấy người, dưới chân y điểm nhẹ, giống như bay đi lao về một cái phương hướng.

Tần Vô Phong mấy người kinh hãi: “Khuynh nhi.”

“Vân nhi!”

Bọn họ đều chạy tới.

Trên trán Vân Khuynh tràn đầy mồ hôi, thân thể phù phiếm lợi hại, y căn bản là không khống chế được thân thể của mình, giống như bị một loại lực hút đi, thân thể không bị khống chế theo lộ tuyến trong đầu y chạy như bay.

Vân Khuynh chạy phía trước, đuổi theo đằng sau là Tần gia tam huynh đệ, chuẩn xác không gì sánh được tránh thoát các bộ phận then chốt, bọn họ đi tới tầng sâu nhất của ‘Vô Gian luyện ngục’.

Vân Khuynh là người đến đầu tiên, lúc y đến, Ngụy Quang Hàn ngồi trên một chiếc giường khắc băng lớn, tuyết trắng tản ra hàn ý.

Phía sau hắn, còn ngồi một nam tử bạch y như tuyết, sắc mặt nam tử kia cứng ngắc đem hai tay đặt trên lưng Ngụy Quang Hàn, quanh thân hắn tản ra vài phần khí tiêu điều, trong ánh mắt càng tiết lộ tịch liêu khắc cốt ghi xương.

“Tiểu Hàn, ta nhất định sẽ cứu ngươi.”

Tuyết y nam tử cúi đầu, sắc mặt trắng bệch, nhận thấy được người ngoài đến, hắn bỗng nhiên quay sang, sau đó Vân Khuynh liền thấy được khuôn mặt thâm thúy anh tuấn điêu luyện sắc sảo.

Nam tử kia cũng thấy được Vân Khuynh, hắn nhấp hé môi, thanh âm trầm thấp hàn lãnh mang theo vài phần giọng mỉa mai: “Lạc Minh???”

Vân Khuynh trừng lớn hai mắt, dưới chân kỳ thực từ lúc trước khi chính y phản ứng đến cũng đã đi về phía hai người, ánh mắt y như kiếm, thẳng tắp nhìn tuyết y nam tử: “Ngươi là ai??? Ngươi đã làm gì Ngụy Quang Hàn???”

Đây là, Vân Khuynh mới phát hiện thân thể của mình dĩ nhiên đã có thể tự do khống chế???

“Chiến Thiên Y, sư phụ Ngụy Quang Hàn.”

Vân Khuynh thân thể cứng đờ: “Ngươi thực sự sống lại??? Ngụy Quang Hàn không phải nói cần sinh mệnh Đại Bảo trao đổi, mới có thể cho ngươi sống lại sao, vì sao...”

Nói đến cái này, khuôn mặt Chiến Thiên Y lại có một chút vặn vẹo.

Ngụy Quang Hàn, tình cảm trong lòng hắn quá nặng, nhiều năm trước hắn vẫn tránh không dùng thân thể Ngụy Quang Hàn chế tạo huyết đồng, Ngụy Quang Hàn khen ngược, dĩ nhiên tự hi sinh mình.

Mà hắn hi sinh bản thân, chính là vì người trước mắt này.

Chiến Thiên Y bỗng nhiên cảm thấy hô hấp của mình có chút không thông: “Ta thực sự đã sống lại, tiểu Hàn hắn thay thế huyết đồng, hi sinh chính hắn cho ta sống lại.”

“Hi sinh??? Ngươi là nói... Ngụy Quang Hàn hắn...”

Một loại khủng hoảng không thể ức chế từ trong lòng Vân Khuynh mọc lên, khiến thân thể y thẳng run lên.

“Đúng, ta là nói, Ngụy Quang Hàn sẽ chết... Hoặc là đã chết.”

Ngụy Quang Hàn...

Đã chết...

Trong đầu trong lòng Vân Khuynh, bỗng nhiên trống rỗng. Ngụy Quang Hàn đã chết...

Là vì, thay thế Đại Bảo???

Trời ạ!!!

Tâm Vân Khuynh như đang rỉ máu, y khó chịu gần như khó có thể hô hấp.

Nếu như không biết Ngụy Quang Hàn từng sinh tồn trong thế giới này, như vậy Ngụy Quang Hàn chết lúc nào y tất nhiên sẽ không lưu ý, thế nhưng...

Thế nhưng, người này, là người y từng yêu, hôm nay y tận mắt nhìn thấy hắn chết trước mặt mình.

Càng làm cho y thống khổ chính là, đối phương còn vì con y mà chết.

“Tại sao có thể như vậy???”

Thời gian không thể chậm trễ, Chiến Thiên Y không muốn nói quá nhiều với y, chỉ là truy hỏi: “Ngươi nguyện ý cứu hắn không???”

Ánh mắt Vân Khuynh dời về phía hai gò má Ngụy Quang Hàn: “Ta nguyện ý, phải cứu thế nào???”

“Công lực của ta chưa hoàn toàn khôi phục, không thể tuyệt đối nắm chặt cứu hắn, cho nên mới dẫn các ngươi tới đây... Nếu như các ngươi giúp ta một tay, ta nhất định có thể cứu hắn.”

Hắn vừa dứt lời, Vân Khuynh còn chưa phản ứng tới, Tần Vô Phong chạy tới vừa nghe thấy Chiến Thiên Y nói như vậy thân thể đã xoay tròn ngồi xuống phía sau Chiến Thiên Y trên giường khắc băng, vận chuyển nội lực vào trong cơ thể Chiến Thiên Y.

Tần Vô Song đem Đại Bảo trong lòng giao cho Vân Khuynh, cũng ngồi xuống phía sau Tần Vô Phong, Tần Vô Hạ cũng phi thân ngồi phía sau Tần Vô Song. Ngụy Quang Hàn, Chiến Thiên Y, Tần Vô Phong, Tần Vô Song, Tần Vô Hạ năm người, một người tiếp một người, không chút do dự đem nội lực trong cơ thể mình vận chuyển về người phía trước.

Vân Khuynh ôm Đại Bảo, nhìn bọn họ, tay chân một trận lạnh lẽo, nhưng không có nửa điểm biện pháp.

Cử động lần này của Tần Vô Phong mấy người, không thể nói không phải xung động, thế nhưng khi bọn hắn nghe thấy Vân Khuynh vội vàng hỏi Chiến Thiên Y dùng biện pháp gì cứu Ngụy Quang Hàn, bọn họ chỉ biết Vân Khuynh nhất định muốn cứu người này.

Vậy nên bọn họ không nói hai lời, lập tức đi giúp Chiến Thiên Y, dù sao mạng người quan thiên, cứu người quan trọng hơn.

Một phút trôi qua...

Một canh giờ trôi qua...

Hai canh giờ trôi đi...

Vân Khuynh ôm Đại Bảo, uể oải đi tới đi lui, đáy lòng hoảng loạn thành một đống lo lắng cho mấy người...

Rốt cục...

Thân thể Ngụy Quang Hàn trước người Chiến Thiên Y nghiêng đi, ngã ở trên giường, hơi thở cắt đứt, từ nay về sau, trên đời này, đã không còn một người tên Ngụy Quang Hàn.

Khóe miệng Chiến Thiên Y tràn ra một tia máu, chậm rãi mở con mắt, Tần Vô Phong cùng Tần Vô Song, Tần Vô Hạ cũng đều mở mắt, tuy rằng sắc mặt tái nhợt, nhưng nhìn qua tốt hơn Chiến Thiên Y nhiều.

Vân Khuynh ngơ ngác nhìn Ngụy Quang Hàn, trong mắt không tự chủ được tụ lại hơi nước: “Ngươi đã nói ngươi có thể cứu hắn...”

C277: Nơi về của Đại Bảo

“Ngươi đã nói ngươi có thể cứu hắn...”

Vân Khuynh quả thực không thể tin được, Ngụy Quang Hàn nhất khắc trước rõ ràng còn nói chuyện với y, vừa chớp mắt liền không còn tiếng động, thành một người chết.

Chiến Thiên Y hừ lạnh một tiếng, ánh mắt băng lãnh chuyển đến trên người Đại Bảo trong lòng Vân Khuynh.

Vân Khuynh chỉ cảm thấy hoa mắt, không ai thấy Chiến Thiên Y di động ra sao, Đại Bảo đã bị Chiến Thiên Y đoạt đi.

“Trả Đại Bảo lại cho ta!!!”

Vân Khuynh kinh hô.

Thân thể Chiến Thiên Y rơi xuống cầu thang cách rất xa giường lớn, duỗi tay vỗ về hai gò má trắng noãn non mịn của Đại Bảo.

“Đây là kẻ tiểu Hàn hi sinh sinh mệnh của mình để cứu sao???”

“Đừng thương tổn Đại Bảo, đem Đại Bảo trả lại cho ta...”

Vân Khuynh ngừng thở chăm chú nhìn chằm chằm Chiến Thiên Y, rất sợ Chiến Thiên Y không cẩn thận một cái thương tổn Đại Bảo.

Chiến Thiên Y nâng mắt nhìn về phía Vân Khuynh, hơi kéo kéo môi: “Ta sẽ không ra tay với một đứa trẻ mới sinh tay không tấc sắt.”

“Như vậy, ngươi là...”

Vân Khuynh vẫn khẩn trương nhìn Chiến Thiên Y, hiển nhiên là có chút không tin lời hắn nói.

Chiến Thiên Y cũng không thèm giải thích, chỉ là lạnh lùng mở miệng: “Ở trên giường kia tuy chỉ là một cái xác, thế nhưng cũng từng là thân xác của tiểu Hàn, Lạc Minh, nể tình các ngươi đã từng yêu nhau một hồi, an táng hắn cho tốt đi.”

Nói xong hắn xoay người muốn đi.

Lúc này Tần Vô Phong đã lặng yên không một tiếng động đi tới phía sau hắn, vươn tay khoát lên vai hắn, ngăn cản hắn rời đi: “Ngươi muốn đi, có thể, để hài tử lại!!!”

Chiến Thiên Y chậm rãi xoay người, hai kẻ đồng dạng lạnh lùng nghiêm nghị nhìn nhau, Chiến Thiên Y lạnh lẽo mở miệng: “Buông tay!!!”

Tần Vô Phong hơi nheo lại con mắt, nhìn thẳng Chiến Thiên Y lạnh lùng phản vấn: “Vì sao, cho ta một lý do, ngươi ôm hài tử của chúng ta trong tay, ta vì sao phải buông tay???”

Chiến Thiên Y lại nhìn chòng chọc Tần Vô Phong một hồi, dĩ nhiên có chút thỏa hiệp.

Hắn thở dài một tiếng:

“Tần Vô Phong đúng không???

Ngươi rất giống ta, đối với thứ mình theo đuổi đều chấp nhất không gì sánh được, một ngày đã hạ quyết tâm, vô luận con đường phía trước có bao nhiêu gian nan, đều sẽ tiếp tục kiên trì.”

Tần Vô Phong dần dần nhăn mày: “Vậy thì sao, ngươi rốt cuộc muốn nói cái gì???”

Chiến Thiên Y cười lắc đầu:

“Không có gì, ta chỉ là có chút cảm khái, cả đời ta theo đuổi cực hạn chính là chống lại trời xanh, vì thế ta hi sinh tất cả, chỉ vì muốn chứng minh ta có thể nghịch thiên mà đi, ta liền tâm tâm niệm niệm theo đuổi phục sinh.

Thế nhưng, để ta sống lại, người ta yêu, người yêu ta, toàn bộ đều đã chết, ta sống, rốt cuộc cũng không còn gì để theo đuổi.

Tần Vô Phong, ngươi chấp nhất rất giống ta, thế nhưng, ngươi chấp nhất lại là cảm tình, còn là trụ cột tín niệm của mọi người, sự chấp nhất của ngươi, khiến ngươi giành được mọi người ủng hộ, ngươi có được tất cả, mà ta mất đi tất cả...

Lần này sống lại, nhìn tiểu Hàn ở trước mặt ta, ta vốn có một tia mê hoặc, thấy được ngươi, ta liền không mê muội nữa.

Chấp niệm của ta là thứ duy nhất ta theo đuổi, ta liền vì nó mà trả giá toàn bộ, đây là đương nhiên...

Dù sao muốn có được thứ gì, tất nhiên là phải có hi sinh, tuy rằng ta mất đi tất cả, nhưng chấp niệm của ta, dù sao cũng là như ta mong muốn.”

“Chẳng hiểu gì cả.”

Nghe Chiến Thiên Y nói, Tần Vô Hạ nhíu lại lông mày lầu bầu một câu.

Hắn rất không rõ, vì sao đại ca hắn không trực tiếp ra tay đoạt lại Đại Bảo, trái lại đứng ở tại chỗ nghe đối phương huyên thuyên gì đó.

Tần Vô Phong cũng ngưng mi trầm tư, có chút hiểu ra, bình cảnh võ học đã đến cảnh giới cực cao dĩ nhiên bắt đầu dao động, vỡ tan.

Hắn trong mơ hồ, như là bắt được cái gì đó.

Chiến Thiên Y như vậy, ngoại trừ chấp niệm duy nhất kia, võ học nội lực trong cơ thể đang tăng lên cực nhanh.

Chiến Thiên Y gật đầu: “Trẻ nhỏ dễ dạy.”

Tần Vô Phong cảm kích hắn chỉ điểm, thế nhưng, Tần Vô Phong càng sẽ không quên Đại Bảo đang ở trong tay hắn.

“Tiền bối, mặc dù tại hạ không phải đối thủ của ngươi, thế nhưng, ta vẫn sẽ không cho phép ngươi mang hài tử của chúng ta đi.”

Chiến Thiên Y, hai trăm năm trước, chính là minh chủ đời đầu tiên trong chốn võ lâm, sáng lập ra ‘Vô Gian luyện ngục’ có lực lượng thông thiên sơ khai gần như có thể nghịch chuyển thời không, cường đại không thể tưởng tượng, Tần Vô Phong gọi hắn một tiếng tiền bối cũng là đương nhiên.

Chiến Thiên Y quay đầu, dáng cao đứng thẳng, quần áo tuyết trắng không gió tự động:

“Các ngươi muốn giải thích, ta liền nói cho các ngươi.

Huyết đồng, tụ tập sát khí, âm tà chi khí trong thiên địa, ngưng tụ mà thành một sự tồn tại đầu thai thành thân người, mỗi khi trời giáng huyết đồng, nhất định là lúc thiên địa biến hóa, thiên hạ náo động, gió nổi mây phun.

Có thể nói, hắn là kẻ tạo ra kiếp nạn cho thế giới này, ứng với kiếp người, nghiêm trọng mà nói, có khả năng sẽ phá hủy toàn bộ thế giới này.

Thế nhưng mọi việc không phải tuyệt đối, huyết đồng cũng có khắc tinh, đó là chuyển thế linh đồng.

Tương phản với huyết đồng, chuyển thế linh đồng tụ tập linh khí trong thiên địa ngưng tụ mà thành, phúc duyên cực sâu, huyết đồng và chuyển thế linh đồng đã định trước là có nhân duyên ngàn kiếp, chỉ có chuyển thế linh đồng mới có thể áp chế bản tính tà ác của huyết đồng.

Duyên phận sư đồ của ta và tiểu Hàn đã hết, duyên phận sư đồ giữa ta và huyết đồng cũng đã bắt đầu, ta nghĩ trên thế giới này, nếu không có chuyển thế linh đồng, ngoại trừ ta, không còn ai có đủ tư cách giáo dục quản chế huyết đồng.

Lạc Minh, Tần Vô Phong, các ngươi yên tâm đi, huyết đồng là tiểu Hàn hi sinh bản thân để đổi lấy, ta sẽ không thương tổn nó.

Nhưng ta phải đem huyết đồng đi, chờ tới lúc hắn có thể đánh bại ta, ta tự nhiên sẽ thả hắn đi tìm kiếm chuyển thế linh đồng, cũng sẽ cho hắn trở lại tìm các ngươi.”

Vẻ mặt Chiến Thiên Y chỉ là có chút cô đơn, nhàn nhạt mở miệng nói hết những chuyện hắn biết cho mấy người Tần Vô Phong.

Mình sinh một ác ma???

Vân Khuynh lắc đầu:

“Không... Trả Đại Bảo lại cho chúng ta!!! Ta mặc kệ hắn là cái gì huyết đồng, ta nhất định sẽ nghĩ biện pháp không cho các loại ác tích xuất hiện trên người hắn...

Còn có, Chiến Thiên Y, ngươi không phải nói ngươi có thể cứu Ngụy Quang Hàn sao, Ngụy Quang Hàn vì sao không có cứu sống, vì sao???”

Vân Khuynh bỗng nhiên nghe chuyện huyết đồng, lại thêm Ngụy Quang Hàn đã chết, đả kích gấp bội, tâm sức lao lực quá độ, tinh thần cực độ suy yếu.

Bên môi Chiến Thiên Y tràn ra một tia cười nhạt:

“Lạc Minh, ngươi vĩnh viễn không biết Ngụy Quang Hàn ở sau lưng hi sinh bao nhiêu cho ngươi, ngươi vĩnh viễn cũng không biết Ngụy Quang Hàn yêu ngươi có bao nhiêu sâu đậm...

Ta đến tột cùng có cứu hắn hay không, sự thực giữa ngươi và hắn rốt cuộc là thế nào, ta vĩnh viễn sẽ không nói cho ngươi. Ta muốn ngươi thống khổ cả đời, tự trách cả đời, áy náy cả đời, Lạc Minh, ngươi phải nhớ kỹ, Ngụy Quang Hàn là vì ngươi, vì hài tử của ngươi mà chết đi...”

Vấn đề của Vân Khuynh, khiến Chiến Thiên Y thay đổi lời nói tốt lúc trước, lập tức trở nên bén nhọn.

Tuy rằng trong lòng không có chấp niệm với tình yêu, thế nhưng Chiến Thiên Y dù sao cũng không có chân chính đạt đến vô tình vô dục, vô tật vô hận.

Hắn đố kị Lạc Minh hai trăm năm, hai trăm năm sau sự đố kị ấy khiến hắn miệng không lựa lời, nói ra lời ác độc.

Vân Khuynh thân thể nhoáng lên, tâm thần đau nhức, thậm chí ngay cả linh hồn cũng đau nhức, trước mắt tối sầm ngất đi.

“Vân nhi!!!”

Tần Vô Phong kinh hô một tiếng, trong nháy mắt đến trước mặt Vân Khuynh đỡ lấy thân thể trượt xuống của Vân Khuynh.

Nụ cười khóe miệng Chiến Thiên Y nhuốm lên một chút mỉa mai: “Loại đau đớn này còn nhẹ, Lạc Minh, linh hồn của ngươi là ta từ thế giới kia kéo đến thế giới này, ta tự nhiên có thể hoàn toàn nắm ngươi trong tay, ngươi muốn sống cuộc sống an ổn, vẫn là chờ mong hài tử của ngươi sớm một chút đánh bại ta đi!!!”

Nói xong, hắn liền không cho Tần Vô Phong mấy người có cơ hội giữ lại hắn, ôm Đại Bảo, thân hình như điện, trong nháy mắt biến mất.

Tràng diện hỗn loạn, Tần Vô Phong ôm Vân Khuynh, Tần Vô Song và Tần Vô Hạ đều muốn đuổi theo Chiến Thiên Y.

Tần Vô Phong lại ngăn cản bọn họ: “Chờ một chút.”

“Đại ca, lẽ nào chúng ta mặc cho hắn thương tổn Khuynh nhi rồi đem Đại Bảo mang đi sao???”

Sắc mặt Tần Vô Song có chút vặn vẹo.

“Vô Song, Chiến Thiên Y rất lợi hại, toàn bộ chúng ta không phải đối thủ của hắn, nếu đúng như lời hắn nói, Đại Bảo là huyết đồng, Đại Bảo ở chỗ hắn, hẳn là chỗ tốt nhất hiện nay cho Đại Bảo.”

“Đại ca???”

Tần Vô Song có chút không thể tin tưởng: “Lẽ nào, ngươi cứ như vậy giao Đại Bảo cho Chiến Thiên Y sao???”

Ánh mắt Tần Vô Phong trầm tĩnh nhìn Tần Vô Song: “Vô Song, ngươi phải tin tưởng Đại Bảo, tin tưởng huyết đồng, thời gian hắn dùng đánh bại Chiến Thiên Y, tuyệt đối sẽ không quá dài. Trước mắt, chúng ta càng hẳn là lưu ý Vân nhi, Chiến Thiên Y dường như động tay chân với Vân nhi. Còn có, chúng ta phải bắt đầu lưu tâm tìm kiếm chuyển thế linh đồng.”

Tần Vô Phong nói xong, cúi đầu nhìn Vân Khuynh, cau mày: “Xem ra Vân nhi vẫn chưa đem toàn bộ sự việc nói cho chúng ta, Ngụy Quang Hàn, Chiến Thiên Y, Lạc Minh, những người này, những việc này, những mối quan hệ này, chúng ta cho tới bây giờ đều không biết.”

Tần Vô Song thở dài một tiếng: “Vừa rồi lúc ở đại sảnh, Khuynh nhi nói với ta, chờ chúng ta quay về Tần gia y sẽ nói cho chúng ta biết, thế nhưng, hiện tại y...”

C278: Tinh Tú lão nhân

Chiến Thiên Y đích xác động tay chân với Vân Khuynh, nhưng cũng là bất đắc dĩ, cũng không giống như tưởng tượng trong lòng mọi người.

Thế nhưng, Chiến Thiên Y người này, ngoại trừ chấp nhất không thể tưởng tượng chấp niệm quá mức ra, cơ bản là không có khuyết điểm.

Hắn tuy rằng cao ngạo thế nhưng chính trực, hắn tuy rằng lạnh lùng với người quan tâm mình, nhưng cũng sẽ yên lặng trả giá, hắn tuy rằng cuồng ngạo không kềm chế được nhưng cũng là minh chủ giang hồ đầu tiên, người đầu tiên dựa vào lực lượng cường đại của mình trừng ác dương thiện. ( trừng phạt cái ác tuyên dương cái thiện)

Hắn cô lãnh, hắn chính trực, hắn cường đại, tuy rằng hắn cũng có tư tâm, nhưng tư tâm cũng vĩnh viễn không chiến thắng được bản tính của hắn.

Mặc dù hắn ôm đi Đại Bảo, hắn nói lời ác độc với Vân Khuynh, thế nhưng hắn không có hạ nửa điểm độc thủ.

Lúc đó, hắn không hạ độc thủ, sau này, càng không có ý hạ độc thủ.

Vân Khuynh ngay lúc đó ngất đi, cũng chỉ là bị lời hắn nói khi đó, kích thích đến ngất đi mà thôi.

Chẳng qua, mặc kệ nói như thế nào, Đại Bảo, vẫn thực sự bị hắn mang đi, đưa đến địa phương không biết tên.

Chiến Thiên Y công lực cao thâm, hành tung bất định, không ai biết hướng đi đích xác của hắn, đuổi theo đòi lại Đại Bảo, đối với Tần Vô Phong mấy người hiện tại mà nói là chuyện không thể.

Cuối cùng đoàn người bọn hắn quyết định về Tần gia trước, thế nhưng Vân Khuynh sau khi tỉnh lại có vẻ có chút không thích hợp, cực kỳ không thích hợp.

Thân thể y rất suy yếu, tinh thần của y rất không ổn định.

Thân thể suy yếu, có thể giải thích là bởi vì mang thai hài tử, tinh thần của y không ổn định, có thể nói là vì Ngụy Quang Hàn chết đi.

Thế nhưng ý thức của y rất thanh tỉnh, thanh tỉnh đến mức nhận thấy được lý do sự tình không phải giản đơn như vậy.

Mang thai hài tử có khả năng khiến cho thân thể thoáng suy yếu một chút, thế nhưng thân thể Vân Khuynh bởi vì kim tàm cổ của Tần Vô Song, đã sớm khắc phục điểm suy yếu này.

Ngụy Quang Hàn chết, Vân Khuynh chỉ vào lúc hạ táng Ngụy Quang Hàn, mới yên lặng rơi lệ, sau đó nửa chữ cũng không đề cập tới.

Sau lại y liền chỉnh đốn tinh thần, tuy rằng Ngụy Quang Hàn vì Đại Bảo mà chết, sự thực này đặt ở trong lòng y, nặng nề khiến y khó có thể hô hấp, thế nhưng ý thức của y còn không có bị đau đớn làm cho suy sụp, y biết vì hài tử trong bụng y, vì Tần gia huynh đệ, nói cái gì y cũng không thể hiển hiện ra y áy náy thương tâm trầm trọng, vậy nên y tận lực nhẫn nại.

Dưới tình huống như vậy, y vẫn như trước lấy tốc độ nhanh chóng suy nhược xuống, tinh thần cũng càng trở nên khó có thể chống đỡ thân thể...

Điều này nói rõ thân thể y xảy ra vấn đề, một vấn đề khác.

Mấy người từ ban đầu yên tâm cho đến sau đó là sầu lo, không khỏi nghĩ tới một phen nói của Chiến Thiên Y trước khi đi với Vân Khuynh.

Mọi người lại khẩn trương lên, cho rằng vấn đề xảy ra ở chỗ Chiến Thiên Y, Tần Vô Song y thuật tốt, thế nhưng hắn nhìn không ra nửa phần mánh khóe.

Sau đó nghĩ tới sự tồn tại của Chiến Thiên Y gần với thần như vậy, hành sự quỷ dị, có lẽ chỉ có người cường đại quỷ dị giống như vậy mới có thể nhìn ra một chút, bọn họ liền về tới Lưu Ly tiểu trúc lần thứ hai.

Tìm kiếm Tinh Tú lão nhân, sư phụ Liên Cừ, người dạy Liên Cừ thuật tinh tượng.

Hắn là một người đức cao vọng trọng, tiên phong đạo cốt, không ai biết tuổi tác của hắn, bản lĩnh cao cường của hắn cũng không ai hiểu được.

Liên Cừ là đệ tử của hắn, là Thiên Cơ đảo chủ có tiếng, trước khi đến Tần gia, chuyện hắn tính ra, không một cái nào là không chính xác, đạo hạnh có thể thấy rõ, mà sư phụ hắn, tuyệt đối còn mạnh hơn hắn.

Mấy ngày nay, bọn họ dường như một mực bôn ba, giống như là muốn đem con đường cả đời toàn bộ đi hết, tới tới lui lui, tới tới lui lui.

Lại nhớ tới Lưu Ly tiểu trúc, lúc đến Lưu Ly tiểu trúc, Vân Khuynh lại một lần nữa ngất đi.

Tần Vô Phong, Tần Vô Song mấy người bất chấp cái khác, trực tiếp ôm y đi tìm Tinh Tú lão nhân.

Tinh Tú lão nhân thấy bọn họ thì tương đương vui vẻ.

Lần trước bọn họ vội vã tạt qua Lưu Ly tiểu trúc, Tinh Tú lão nhân vẫn đang bế quan, bỏ lỡ bọn họ, chuyện Đại Bảo cũng chưa kịp nói.

Tinh Tú lão nhân sau khi xuất quan, đang tính toán bao giờ thì viết một phong thư gọi bọn họ trở lại một chuyến, chính bọn họ lại tự đưa lên cửa.

Tần gia tam huynh đệ chạy một đoạn đường rất dài, phong trần mệt mỏi, không kịp rửa mặt chải đầu thay trang phục, trực tiếp gặp mặt Tinh Tú lão nhân.

Tinh Tú lão nhân quả nhiên tiên phong đạo cốt như trong truyền thuyết.

Hắn một thân áo xám, đạo bào in hình âm dương bát quái đồ án không gió tự động, mái tóc hoa râm của hắn rất chỉnh tề, hắn còn có một đôi lông mày trắng rất dài, cùng với râu mép màu trắng cũng rất dài.

Trên mặt hắn tầng tầng nếp nhăn, tinh tường nói cho mọi người, hắn là một lão nhân dãi dầu sương gió.

“Tinh Tú tiền bối, thỉnh giúp ta nhìn Vân nhi một cái rốt cuộc là chuyện gì xảy ra!”

Tần Vô Phong vừa thấy Tinh Tú lão nhân, chưa hàn huyên được vài câu liền mở miệng nói.

Cho dù Tinh Tú lão nhân cũng cấp thiết muốn nói cho bọn họ về chuyện huyết đồng và chuyển thế linh đồng, thế nhưng mạng người quan thiên, hắn vẫn quyết định xem xét Vân Khuynh trước.

Đem Tần Vô Phong mấy người đi vào nội thất, để cho bọn họ đặt Vân Khuynh lên giường, Tinh Tú lão nhân lập tức bắt đầu kiểm tra cho Vân Khuynh.

Kiểm tra nửa ngày, vẻ mặt hắn nghiêm túc, nửa ngày sau hắn mới thở dài một tiếng, xoay người: “Không có gì trở ngại, chỉ là một đoạn thời gian trước bị tổn thương thôi.”

“Có ý gì???”

Tần Vô Phong Tần Vô Song Tần Vô Hạ đều nghe không hiểu lời Tinh Tú lão nhân, bọn họ vẫn luôn tận lực bảo hộ Vân Khuynh, Vân Khuynh hầu như không có cơ hội bị thương.

Lần trước ở trước mặt Chiến Thiên Y, là một lần ngoài ý muốn, nhưng là bọn hắn vẫn luôn luôn không biết Chiến Thiên Y rốt cuộc tổn thương Vân Khuynh bằng cách nào.

Tinh Tú lão nhân lắc đầu: “Linh hồn của y, cùng với thân thể này vốn là hoàn toàn phù hợp, nhưng một đoạn thời gian trước, từng có người khống chế linh hồn y.”

Đích xác, lúc tước Chiến Thiên Y đem linh hồn Lạc Minh kéo đến thế giới này, cũng không phải tùy tiện tìm một thân thể, mà là tương đương với Lạc Minh chuyển thế sống lại, có một thân thể hoàn toàn mới.

Thân thể và linh hồn y, là hoàn toàn phù hợp.

Chỉ là, khi ở ‘Vô Gian luyện ngục’, Ngụy Quang Hàn vì phục sinh Chiến Thiên Y mà chết, chuyện thứ nhất Chiến Thiên Y sau khi sống lại, đó là muốn cứu Ngụy Quang Hàn sắp chết đi trước mắt hắn.

Thế nhưng hắn vừa phục sinh, công lực không đủ, linh hồn và thân thể Vân Khuynh bị hắn kéo đến thế giới này có cảm ứng đặc thù với hắn, giống như năm xưa đem Vân Khuynh kéo đến thế giới này, hắn hoàn toàn có thể nắm linh hồn Vân Khuynh trong tay.

Vì vậy hắn muốn Vân Khuynh giúp hắn, muốn mượn lực lượng của mấy người Vân Khuynh cứu trợ Ngụy Quang Hàn, vậy nên hắn dựa vào khống chế linh hồn Vân Khuynh, chỉ dẫn Vân Khuynh đi tới địa phương hắn ngủ say.

Cử động kia của hắn là bắt buộc, cũng không phải hắn cố ý gây nên, thế nhưng điều này thực sự tổn thương tới Vân Khuynh.

Tinh Tú lão nhân giải thích một phen, Tần Vô Phong mấy người hoàn toàn không hiểu, bọn họ muốn biết chỉ có một việc, Vân Khuynh có chuyện gì hay không, có thể khôi phục hay không???

Tinh Tú lão nhân nghe xong vấn đề của bọn họ thì khẳng định gật đầu, nói với Tần gia tam huynh đệ: “Có thể khôi phục là tất nhiên, chỉ là các ngươi cần lảng tránh một chút. Lúc ta ra tay, luôn luôn không thích người khác ở bên cạnh ta.”

Bối phận của Tinh Tú lão nhân, cùng với thân phận hắn là sư phụ Liên Cừ, đều có thể để bọn họ tin tưởng Tinh Tú lão nhân.

“Như vậy, chúng ta kính nhờ ngươi tiền bối.”

Bọn họ không hiểu những thứ này, không thể nhúng tay hỗ trợ, chỉ có thể làm theo lời Tinh Tú lão nhân lui đi ra ngoài.

Cứ như vậy, toàn bộ trong phòng, liền chỉ còn lại Vân Khuynh và Tinh Tú lão nhân.

Tinh Tú lão nhân chỉ là vỗ vài cái trên mấy huyệt đạo của Vân Khuynh, Vân Khuynh liền tỉnh lại.

Y có chút mệt mỏi mở mắt, nhìn thấy khuôn mặt tràn đầy nếp nhăn, cùng với mái tóc hoa râm lại càng hoảng sợ.

May là Tinh Tú lão nhân giải thích đúng lúc, bằng không Vân Khuynh còn tưởng rằng mình bị người nào bắt cóc.

“Cừ nhi nói đúng, mệnh cách của ngươi rất kỳ quái, thảo nào có thể sinh ra hài tử chuyển thế linh đồng...

Thế nhưng, ta thấy ngươi tâm sự chưa cởi, cùng với trần duyên kiếp trước cũng chưa hết, khiến ngươi có tâm kết khó gỡ, ngươi có muốn ta giúp ngươi cởi ra khúc mắc không???”

Vân Khuynh kinh ngạc nhìn Tinh Tú lão nhân.

Y đích xác có khúc mắc chưa cởi, y hiện nay có rất nhiều khúc mắc.

Lo lắng Đại Bảo, phức tạp với Tần Vô Hạ, áy náy bi thống vì Ngụy Quang Hàn chết, cũng không biết Tinh Tú lão nhân nói rốt cuộc là cái nào.

“Lão hủ nói, đương nhiên là cái quan trọng nhất kia.”

Có lẽ là thần thái trên khuôn mặt Vân Khuynh quá dễ nhận ra, Tinh Tú lão nhân vừa nhìn nghi hoặc trên khuôn mặt y liền hồi đáp.

Vân Khuynh kỳ thực có chút mất hết hứng thú, thế nhưng y từng nghe nói về vị sư phụ này của Liên Cừ ở chỗ hắn, thực sự không phải người thường.

“Không biết tiền bối ngươi dự định giúp ta cởi ra khúc mắc như thế nào???”

Tinh Tú lão nhân một đôi con mắt màu mực thâm thúy lóe ra tia sáng thần bí:

“Ta tự nhiên là có biện pháp, ta nói cho ngươi ngươi cũng không hiểu, ta chuẩn bị dùng thuật mộng nhập thần cơ, cho ngươi đi đến địa phương nên đi, triệt để lý giải tâm nguyện của ngươi...

Chẳng qua, ta tuy rằng quyết định làm như vậy, nhưng ý kiến của đương sự là ngươi cũng rất quan trọng, nếu ngươi nguyện ý ta liền xuất thủ, không muốn liền thôi. Ta vừa cho Tần gia huynh đệ đi ra ngoài, chủ yếu cũng là vì việc này. Ngươi nghĩ thế nào???”

Trên khuôn mặt tuyệt mỹ có chút trắng nhợt của Vân Khuynh hiện lên một mạt cười suy yếu: “Có cái gì để suy nghĩ, tiền bối chủ động giúp ta, sao ta lại cự tuyệt, tiền bối giúp ta cởi ra khúc mắc, Vân Khuynh tự nhiên vô cùng cảm kích, cho dù không giải được cũng đâu quan trọng không phải sao???”

Tinh Tú lão nhân sờ sờ râu mép gật đầu: “Đúng đúng đúng, nói cho cùng, chính là như vậy.”

C279: Mộng nhập thần cơ

Mộng nhập thần cơ, trước hết phải để Vân Khuynh ngủ say mới có thể bắt đầu.

Chờ tới lúc nhận thấy Vân Khuynh rơi vào ngủ say, Tinh Tú lão nhân mới bắt đầu động thủ.

Vân Khuynh cảm thấy tâm của mình rất bình tĩnh, rất bình tĩnh.

Bình tĩnh giống như đời này gả cho Tần Vô Song, bình tĩnh giống như đời trước yêu Ngụy Quang Hàn.

Vân Khuynh có thể cảm giác được ý thức của mình rất thanh tỉnh, vẫn an tĩnh chìm trong một đoàn hắc ám.

Chậm rãi, ý thức của y, giống như có thêm cánh, nhẹ trôi lơ lửng, chậm rãi bay lượn.

Thanh âm Tinh Tú lão nhân mông mông lung lung, gián đoạn mở miệng: “Tất cả tùy theo lòng ngươi... Nếu như ngươi xem không rõ tâm của mình... Sẽ.... Vĩnh viễn, không về...”

Đây là một lần lựa chọn phải trải qua trong cuộc đời Vân Khuynh, đặc biệt sau khi Ngụy Quang Hàn đã chết...

Tất cả về Ngụy Quang Hàn lưu lại tại thế giới này, ảnh hưởng tới y quá lớn.

Ý thức Vân Khuynh cuối cùng từ câu nói chẳng rõ đầu đuôi kia của Tinh Tú lão nhân, liền hoàn toàn mất đi ý thức.

Thế kỷ hai mươi, Trung Quốc, thành phố G.

Hiện tại là giữa tháng sáu, ánh nắng chói sáng, ánh mặt trời nóng rực xuyên thấu qua rèm cửa sổ trong suốt chiếu vào trong phòng, người trên giường, dường như bị ánh nắng quấy rối giấc ngủ.

Y hơi nhúc nhích một chút, vô ý thức giơ lên cánh tay, che ở trước mí mắt, chậm rãi mở mắt.

Lọt vào trong tầm mắt chính là trần nhà tuyết trắng, cùng với đèn treo thủy tinh tinh xảo.

Vân Khuynh giật mình, trần nhà như vậy, đèn treo như vậy, là quen thuộc lại xa lạ đến cỡ nào.

Y không tự chủ được thay đổi ánh mắt, nhìn sang bàn học gỗ lê bên cạnh, lướt qua ghế da màu đen mềm mại, còn có sô pha màu nâu, bàn trà đá cẩm thạch...

Nơi này là...

Nơi này là...

Ở đây rõ ràng là gian phòng thế kỷ hai mươi của Lạc Minh, vì sao, vì sao y lại ở chỗ này???

Y không phải là ở cổ đại, ở Lưu Ly tiểu trúc tại Huỳnh Quang vương triều sao???

Thế nào lại có cảm giác tỉnh lại liền về tới thế kỷ hai mươi, nếu là y trở về, Tần gia huynh đệ, Đại Bảo tiểu Bảo phải làm sao, hài tử trong bụng Vân Khuynh phải làm sao???

Vân Khuynh với khuôn mặt thanh tú của Lạc Minh, kinh ngạc phát ngốc.

Sau khi ngẩn người y chậm rãi ngồi dậy, xốc lên chăn bông, ngay cả áo ngủ trên người cũng chưa kịp đổi, đã đi đến bên cửa sổ sát đất, giật lại rèm cửa sổ, ánh nắng bên ngoài xán lạn không thể tin nổi.

Hầu như là chói mắt.

Vân Khuynh vươn tay vỗ về kính thủy tinh bị ánh nắng chiếu lên có chút nóng lên, trong lòng ngũ vị tạp giao.

Phía sau vang lên thanh âm mở cửa đóng cửa, thân thể Vân Khuynh cứng đờ, bỗng nhiên xoay người.

Ánh vào mắt y, dĩ nhiên là...

Ngụy Quang Hàn???

Là Ngụy Quang Hàn thế kỷ hai mươi, không phải Ngụy Quang Hàn có làn da tuyết trắng, khuôn mặt yêu dị, có lệ chí chọc người yêu thương kia.

Vân Khuynh mở to hai mắt nhìn Ngụy Quang Hàn từng bước từng bước đi về phía y, tim đập của y, dường như có chút kỳ lạ nảy lên.

Ngụy Quang Hàn mặc một thân quần áo ở nhà màu lam nhạt, cước bộ dưới chân hắn không có nửa phần dừng lại, thẳng tắp đi về phía Vân Khuynh, cười cười, trên khuôn mặt điển trai tràn đầy vẻ ôn nhu, sau khi tới gần Vân Khuynh, dựa vào ưu thế thân cao, hắn vươn tay vò vò mái tóc ngắn mềm mại của Vân Khuynh: “Minh, sao không ngủ thêm một hồi, hôm qua không phải còn nói không dậy nổi, nhất định muốn ta gọi ngươi dậy sao???”

Ách...

Vân Khuynh lúc này, cứng đờ...

Động tác thật, thật, thật thân mật!!!

Thời gian lúc trước, tuy rằng y thích Ngụy Quang Hàn, thế nhưng y vẫn rất khắc chế, Ngụy Quang Hàn đối với y càng là âm tình bất định, động tác thân mật chân chính giữa hai người rất ít.

Nhưng hiện tại, Ngụy Quang Hàn trước mắt vì sao lại ôn nhu với y như thế???

Trong vẻ mặt của Vân Khuynh, không tự chủ được mang theo vài phần mê hoặc, trong ánh mắt đen kịt rõ ràng phản chiếu cái bóng của Ngụy Quang Hàn, cùng với nội tâm y nhàn nhạt vô thố.

Ngụy Quang Hàn lập tức nhíu mày, đưa tay chuyển qua sờ sờ trán y: “Làm sao vậy, Minh ngươi có phải khó chịu hay không???”

Vân Khuynh ngơ ngác nhìn Ngụy Quang Hàn, không tiếng động lắc đầu.

Động tác tiếp theo của Ngụy Quang Hàn lại dọa đến y.

Ngụy Quang Hàn trực tiếp ôm y vào trong lòng, cằm cọ cọ trên đỉnh đầu y: “Có cái gì khó chịu nhất định phải nói cho ta biết, đừng khiến ta lo lắng.”

Ngụy Quang Hàn như vậy quá quái dị, Vân Khuynh không nhịn được nữa vươn tay đẩy hắn ra: “Vì sao???”

Ngụy Quang Hàn bởi vì không phòng bị, bị y đẩy ra, Ngụy Quang Hàn bị đẩy ra vẻ mặt vô cùng kinh ngạc: “Minh, ngươi làm sao vậy???”

Vân Khuynh mở lớn hai mắt: “Vì sao đối với ta như vậy??? Ngươi không phải... Không phải rất chán ghét rất khinh thường đồng tính luyến ái sao, vì sao còn thân mật với ta như thế???”

Đến đây, cứng đờ chính là Ngụy Quang Hàn.

Khuôn mặt Ngụy Quang Hàn dần dần âm trầm xuống, trong đôi mắt hắn lóe ra tia sáng thần bí: “Vân Khuynh???”

“Chuyện gì???”

Đối mặt với Ngụy Quang Hàn gọi tên, Vân Khuynh hầu như là trả lời theo phản xạ, sau một khắc, y liền che miệng lại, ngạc nhiên nhìn Ngụy Quang Hàn.

Trời, Ngụy Quang Hàn này, vì sao biết cái tên Vân Khuynh???

Vào lúc y còn đang suy nghĩ, Ngụy Quang Hàn liền bước nhanh về phía trước đỡ lấy bờ vai y:

“Sao ngươi lại ở đây??? Sao ngươi lại trở về, ngươi ở thế giới kia cũng đã chết sao???

Không, không, không, không có khả năng, Tần gia huynh đệ lợi hại như vậy, sao có thể... Trừ phi... Trừ phi là...

Chiến Thiên Y??? Là Chiến Thiên Y sát hại ngươi???”

Một loạt vấn đề của Ngụy Quang Hàn làm Vân Khuynh có chút não trướng cháng váng đầu, y lập tức trả lời: “Không có, Chiến Thiên Y không làm gì ta, Tinh Tú lão nhân nói ta hiện tại là mộng nhập thần cơ, hắn muốn ta tới đây cởi bỏ khúc mắc, ta ở thế giới kia, rất tốt, không có việc gì.”

“Thật không...”

Ngụy Quang Hàn thở ra một hơi, rốt cục trầm tĩnh lại.

Sau đó liền thì thào tự nói: “Cởi bỏ khúc mắc... Là chỉ ta sao???”

Vân Khuynh buông xuống đôi mắt, thở dài một tiếng: “Ta nghĩ là vậy.”

Ngụy Quang Hàn gật đầu: “Cũng đúng, ở thế giới kia, ta vẫn nói cho ngươi ta yêu ngươi làm ngươi phức tạp, hơn nữa ta còn vì nhi tử của ngươi mà chết, ngươi khẳng định cảm thấy áy náy....”

Vân Khuynh một lần nữa giương mắt nhìn hắn: “Ngươi không phải đã chết sao, sao lại trở về???”

Ngụy Quang Hàn khẽ cười một tiếng, nhìn cảnh sắc phía bên ngoài cửa sổ, chậm rãi mở miệng:

“Ta vốn là vì phục sinh sư phụ mà hi sinh mình, chỉ là chẳng biết vì sao, sư phụ sau khi sống lại thì ta còn không có triệt để chết đi, vì vậy sư phụ, giống như năm xưa đem ngươi đưa đến thế giới kia, đẩy ta trở về.

Minh, ta rất cảm kích sư phụ, sư phụ đem ta đưa đến năm thứ hai chúng ta quen nhau, lúc này đây, ta rốt cục có thể không thương tổn ngươi nữa, có thể thực sự yêu ngươi.”

Vân Khuynh nghe như lọt vào trong sương mù, y không biết cái gì là ‘giống như năm xưa đem ngươi đưa đến thế giới kia’, cũng không hiểu cái gì là ‘Ta rốt cục có thể không thương tổn ngươi nữa, có thể thực sự yêu ngươi’.

Vân Khuynh nhíu lại lông mày, sắc mặt ủ dột nhìn Ngụy Quang Hàn: “Ngụy Quang Hàn, ngươi lời này là có ý gì, ngươi rốt cuộc giấu ta cái gì, ngươi nói rõ cho ta.”

Ngụy Quang Hàn xoay người, thấy y một thân áo ngủ, ho nhẹ một tiếng, ngồi xuống sô pha, thuận tiện rót một cốc nước cho mình: “Ngồi xuống, ta từ từ nói cho ngươi.”

Vì vậy, Ngụy Quang Hàn liền đem chuyện hắn giấu diếm lúc trước, toàn bộ nói cho Vân Khuynh.

Bao gồm cả đời trước hắn kỳ thực là yêu Lạc Minh, nhưng bởi vì cửu âm huyền mạch mà liên tục thương tổn Lạc Minh, cũng nói cho y, là hắn kêu sư phụ hắn giúp Lạc Minh xuyên qua đến cổ đại biến thành Vân Khuynh, còn nói cho y trong hai trăm năm kia, hắn vẫn luôn đi tìm Lạc Minh.

Vân Khuynh nghe mà ngũ vị tạp giao, lúc y còn chưa phản ứng lại, giọt nước mắt trong suốt đã như đứt dây, từ hai gò má y rơi xuống.

Chờ Ngụy Quang Hàn rốt cục nói xong ngẩng đầu lên, mới phát hiện Vân Khuynh từ lâu đã khóc không thành dạng.

Ngụy Quang Hàn có chút hoảng hốt:

“Minh, ngươi đừng khóc, đừng khóc, hiện tại đều rất tốt, tất cả đều đã ổn, tuy rằng ta không thể ở lại cổ đại với ngươi, thế nhưng sư phụ đã đem ta về đây.

Ở chỗ này, ta và thân thể hiện tại của ngươi, Lạc Minh lúc ban đầu vừa mới quen nhau hai năm, y hiện tại thậm chí còn chưa phát hiện cảm tình đối với ta.

Lúc này đây, ta nhất định sẽ yêu y thật tốt, sẽ không để chuyện trước đó của chúng ta tái diễn.”

Vân Khuynh cầm lấy khăn giấy xoa xoa nước mắt, con ngươi hồng hồng nhìn Ngụy Quang Hàn, cuối cùng chỉ có thể lẩm bẩm nói: “Xin lỗi....”

Ngụy Quang Hàn một người lưng đeo nhiều thứ như vậy, nhưng y khi ở cổ đại nhìn thấy Ngụy Quang Hàn, còn liều mạng xa lánh hắn...

Tâm Vân Khuynh có chút đau đớn: “Được rồi, Quang, thân thể của ngươi... Cái kia cái gì cửu âm huyền mạch???”

Ngụy Quang Hàn cười to:

“Ngu ngốc Minh, ta quay về đến nơi đây, mang theo ký ức tại cổ đại, ta tiếp tục luyện kiếm pháp sư phụ tạo ra cho ta, áp chế phong ấn Huyền Âm khí của cửu âm huyền mạch là được.

Lúc này đây, cửu âm huyền mạch không chỉ không tổn thương được ta, ta còn nhảy vọt trở thành người lợi hại nhất Ngụy gia chúng ta.”

C280: Lựa chọn hạnh phúc

Mộng nhập thần cơ, trước hết phải để Vân Khuynh ngủ say mới có thể bắt đầu.

Chờ tới lúc nhận thấy Vân Khuynh rơi vào ngủ say, Tinh Tú lão nhân mới bắt đầu động thủ.

Vân Khuynh cảm thấy tâm của mình rất bình tĩnh, rất bình tĩnh.

Bình tĩnh giống như đời này gả cho Tần Vô Song, bình tĩnh giống như đời trước yêu Ngụy Quang Hàn.

Vân Khuynh có thể cảm giác được ý thức của mình rất thanh tỉnh, vẫn an tĩnh chìm trong một đoàn hắc ám.

Chậm rãi, ý thức của y, giống như có thêm cánh, nhẹ trôi lơ lửng, chậm rãi bay lượn.

Thanh âm Tinh Tú lão nhân mông mông lung lung, gián đoạn mở miệng: “Tất cả tùy theo lòng ngươi... Nếu như ngươi xem không rõ tâm của mình... Sẽ.... Vĩnh viễn, không về...”

Đây là một lần lựa chọn phải trải qua trong cuộc đời Vân Khuynh, đặc biệt sau khi Ngụy Quang Hàn đã chết...

Tất cả về Ngụy Quang Hàn lưu lại tại thế giới này, ảnh hưởng tới y quá lớn.

Ý thức Vân Khuynh cuối cùng từ câu nói chẳng rõ đầu đuôi kia của Tinh Tú lão nhân, liền hoàn toàn mất đi ý thức.

Thế kỷ hai mươi, Trung Quốc, thành phố G.

Hiện tại là giữa tháng sáu, ánh nắng chói sáng, ánh mặt trời nóng rực xuyên thấu qua rèm cửa sổ trong suốt chiếu vào trong phòng, người trên giường, dường như bị ánh nắng quấy rối giấc ngủ.

Y hơi nhúc nhích một chút, vô ý thức giơ lên cánh tay, che ở trước mí mắt, chậm rãi mở mắt.

Lọt vào trong tầm mắt chính là trần nhà tuyết trắng, cùng với đèn treo thủy tinh tinh xảo.

Vân Khuynh giật mình, trần nhà như vậy, đèn treo như vậy, là quen thuộc lại xa lạ đến cỡ nào.

Y không tự chủ được thay đổi ánh mắt, nhìn sang bàn học gỗ lê bên cạnh, lướt qua ghế da màu đen mềm mại, còn có sô pha màu nâu, bàn trà đá cẩm thạch...

Nơi này là...

Nơi này là...

Ở đây rõ ràng là gian phòng thế kỷ hai mươi của Lạc Minh, vì sao, vì sao y lại ở chỗ này???

Y không phải là ở cổ đại, ở Lưu Ly tiểu trúc tại Huỳnh Quang vương triều sao???

Thế nào lại có cảm giác tỉnh lại liền về tới thế kỷ hai mươi, nếu là y trở về, Tần gia huynh đệ, Đại Bảo tiểu Bảo phải làm sao, hài tử trong bụng Vân Khuynh phải làm sao???

Vân Khuynh với khuôn mặt thanh tú của Lạc Minh, kinh ngạc phát ngốc.

Sau khi ngẩn người y chậm rãi ngồi dậy, xốc lên chăn bông, ngay cả áo ngủ trên người cũng chưa kịp đổi, đã đi đến bên cửa sổ sát đất, giật lại rèm cửa sổ, ánh nắng bên ngoài xán lạn không thể tin nổi.

Hầu như là chói mắt.

Vân Khuynh vươn tay vỗ về kính thủy tinh bị ánh nắng chiếu lên có chút nóng lên, trong lòng ngũ vị tạp giao.

Phía sau vang lên thanh âm mở cửa đóng cửa, thân thể Vân Khuynh cứng đờ, bỗng nhiên xoay người.

Ánh vào mắt y, dĩ nhiên là...

Ngụy Quang Hàn???

Là Ngụy Quang Hàn thế kỷ hai mươi, không phải Ngụy Quang Hàn có làn da tuyết trắng, khuôn mặt yêu dị, có lệ chí chọc người yêu thương kia.

Vân Khuynh mở to hai mắt nhìn Ngụy Quang Hàn từng bước từng bước đi về phía y, tim đập của y, dường như có chút kỳ lạ nảy lên.

Ngụy Quang Hàn mặc một thân quần áo ở nhà màu lam nhạt, cước bộ dưới chân hắn không có nửa phần dừng lại, thẳng tắp đi về phía Vân Khuynh, cười cười, trên khuôn mặt điển trai tràn đầy vẻ ôn nhu, sau khi tới gần Vân Khuynh, dựa vào ưu thế thân cao, hắn vươn tay vò vò mái tóc ngắn mềm mại của Vân Khuynh: “Minh, sao không ngủ thêm một hồi, hôm qua không phải còn nói không dậy nổi, nhất định muốn ta gọi ngươi dậy sao???”

Ách...

Vân Khuynh lúc này, cứng đờ...

Động tác thật, thật, thật thân mật!!!

Thời gian lúc trước, tuy rằng y thích Ngụy Quang Hàn, thế nhưng y vẫn rất khắc chế, Ngụy Quang Hàn đối với y càng là âm tình bất định, động tác thân mật chân chính giữa hai người rất ít.

Nhưng hiện tại, Ngụy Quang Hàn trước mắt vì sao lại ôn nhu với y như thế???

Trong vẻ mặt của Vân Khuynh, không tự chủ được mang theo vài phần mê hoặc, trong ánh mắt đen kịt rõ ràng phản chiếu cái bóng của Ngụy Quang Hàn, cùng với nội tâm y nhàn nhạt vô thố.

Ngụy Quang Hàn lập tức nhíu mày, đưa tay chuyển qua sờ sờ trán y: “Làm sao vậy, Minh ngươi có phải khó chịu hay không???”

Vân Khuynh ngơ ngác nhìn Ngụy Quang Hàn, không tiếng động lắc đầu.

Động tác tiếp theo của Ngụy Quang Hàn lại dọa đến y.

Ngụy Quang Hàn trực tiếp ôm y vào trong lòng, cằm cọ cọ trên đỉnh đầu y: “Có cái gì khó chịu nhất định phải nói cho ta biết, đừng khiến ta lo lắng.”

Ngụy Quang Hàn như vậy quá quái dị, Vân Khuynh không nhịn được nữa vươn tay đẩy hắn ra: “Vì sao???”

Ngụy Quang Hàn bởi vì không phòng bị, bị y đẩy ra, Ngụy Quang Hàn bị đẩy ra vẻ mặt vô cùng kinh ngạc: “Minh, ngươi làm sao vậy???”

Vân Khuynh mở lớn hai mắt: “Vì sao đối với ta như vậy??? Ngươi không phải... Không phải rất chán ghét rất khinh thường đồng tính luyến ái sao, vì sao còn thân mật với ta như thế???”

Đến đây, cứng đờ chính là Ngụy Quang Hàn.

Khuôn mặt Ngụy Quang Hàn dần dần âm trầm xuống, trong đôi mắt hắn lóe ra tia sáng thần bí: “Vân Khuynh???”

“Chuyện gì???”

Đối mặt với Ngụy Quang Hàn gọi tên, Vân Khuynh hầu như là trả lời theo phản xạ, sau một khắc, y liền che miệng lại, ngạc nhiên nhìn Ngụy Quang Hàn.

Trời, Ngụy Quang Hàn này, vì sao biết cái tên Vân Khuynh???

Vào lúc y còn đang suy nghĩ, Ngụy Quang Hàn liền bước nhanh về phía trước đỡ lấy bờ vai y:

“Sao ngươi lại ở đây??? Sao ngươi lại trở về, ngươi ở thế giới kia cũng đã chết sao???

Không, không, không, không có khả năng, Tần gia huynh đệ lợi hại như vậy, sao có thể... Trừ phi... Trừ phi là...

Chiến Thiên Y??? Là Chiến Thiên Y sát hại ngươi???”

Một loạt vấn đề của Ngụy Quang Hàn làm Vân Khuynh có chút não trướng cháng váng đầu, y lập tức trả lời: “Không có, Chiến Thiên Y không làm gì ta, Tinh Tú lão nhân nói ta hiện tại là mộng nhập thần cơ, hắn muốn ta tới đây cởi bỏ khúc mắc, ta ở thế giới kia, rất tốt, không có việc gì.”

“Thật không...”

Ngụy Quang Hàn thở ra một hơi, rốt cục trầm tĩnh lại.

Sau đó liền thì thào tự nói: “Cởi bỏ khúc mắc... Là chỉ ta sao???”

Vân Khuynh buông xuống đôi mắt, thở dài một tiếng: “Ta nghĩ là vậy.”

Ngụy Quang Hàn gật đầu: “Cũng đúng, ở thế giới kia, ta vẫn nói cho ngươi ta yêu ngươi làm ngươi phức tạp, hơn nữa ta còn vì nhi tử của ngươi mà chết, ngươi khẳng định cảm thấy áy náy....”

Vân Khuynh một lần nữa giương mắt nhìn hắn: “Ngươi không phải đã chết sao, sao lại trở về???”

Ngụy Quang Hàn khẽ cười một tiếng, nhìn cảnh sắc phía bên ngoài cửa sổ, chậm rãi mở miệng:

“Ta vốn là vì phục sinh sư phụ mà hi sinh mình, chỉ là chẳng biết vì sao, sư phụ sau khi sống lại thì ta còn không có triệt để chết đi, vì vậy sư phụ, giống như năm xưa đem ngươi đưa đến thế giới kia, đẩy ta trở về.

Minh, ta rất cảm kích sư phụ, sư phụ đem ta đưa đến năm thứ hai chúng ta quen nhau, lúc này đây, ta rốt cục có thể không thương tổn ngươi nữa, có thể thực sự yêu ngươi.”

Vân Khuynh nghe như lọt vào trong sương mù, y không biết cái gì là ‘giống như năm xưa đem ngươi đưa đến thế giới kia’, cũng không hiểu cái gì là ‘Ta rốt cục có thể không thương tổn ngươi nữa, có thể thực sự yêu ngươi’.

Vân Khuynh nhíu lại lông mày, sắc mặt ủ dột nhìn Ngụy Quang Hàn: “Ngụy Quang Hàn, ngươi lời này là có ý gì, ngươi rốt cuộc giấu ta cái gì, ngươi nói rõ cho ta.”

Ngụy Quang Hàn xoay người, thấy y một thân áo ngủ, ho nhẹ một tiếng, ngồi xuống sô pha, thuận tiện rót một cốc nước cho mình: “Ngồi xuống, ta từ từ nói cho ngươi.”

Vì vậy, Ngụy Quang Hàn liền đem chuyện hắn giấu diếm lúc trước, toàn bộ nói cho Vân Khuynh.

Bao gồm cả đời trước hắn kỳ thực là yêu Lạc Minh, nhưng bởi vì cửu âm huyền mạch mà liên tục thương tổn Lạc Minh, cũng nói cho y, là hắn kêu sư phụ hắn giúp Lạc Minh xuyên qua đến cổ đại biến thành Vân Khuynh, còn nói cho y trong hai trăm năm kia, hắn vẫn luôn đi tìm Lạc Minh.

Vân Khuynh nghe mà ngũ vị tạp giao, lúc y còn chưa phản ứng lại, giọt nước mắt trong suốt đã như đứt dây, từ hai gò má y rơi xuống.

Chờ Ngụy Quang Hàn rốt cục nói xong ngẩng đầu lên, mới phát hiện Vân Khuynh từ lâu đã khóc không thành dạng.

Ngụy Quang Hàn có chút hoảng hốt:

“Minh, ngươi đừng khóc, đừng khóc, hiện tại đều rất tốt, tất cả đều đã ổn, tuy rằng ta không thể ở lại cổ đại với ngươi, thế nhưng sư phụ đã đem ta về đây.

Ở chỗ này, ta và thân thể hiện tại của ngươi, Lạc Minh lúc ban đầu vừa mới quen nhau hai năm, y hiện tại thậm chí còn chưa phát hiện cảm tình đối với ta.

Lúc này đây, ta nhất định sẽ yêu y thật tốt, sẽ không để chuyện trước đó của chúng ta tái diễn.”

Vân Khuynh cầm lấy khăn giấy xoa xoa nước mắt, con ngươi hồng hồng nhìn Ngụy Quang Hàn, cuối cùng chỉ có thể lẩm bẩm nói: “Xin lỗi....”

Ngụy Quang Hàn một người lưng đeo nhiều thứ như vậy, nhưng y khi ở cổ đại nhìn thấy Ngụy Quang Hàn, còn liều mạng xa lánh hắn...

Tâm Vân Khuynh có chút đau đớn: “Được rồi, Quang, thân thể của ngươi... Cái kia cái gì cửu âm huyền mạch???”

Ngụy Quang Hàn cười to:

“Ngu ngốc Minh, ta quay về đến nơi đây, mang theo ký ức tại cổ đại, ta tiếp tục luyện kiếm pháp sư phụ tạo ra cho ta, áp chế phong ấn Huyền Âm khí của cửu âm huyền mạch là được.

Lúc này đây, cửu âm huyền mạch không chỉ không tổn thương được ta, ta còn nhảy vọt trở thành người lợi hại nhất Ngụy gia chúng ta.”

 

  

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...