Chương 95: C286---- 289

Edit: Huyết Vũ

C286: Liên Duyệt tìm cách

Sau khi tới chỗ nam nhân kia nói, nam nhân kia liền thả Vân Khuynh.

Kiếm nhưng như trước đặt lên trên cổ Vân Khuynh.

Vân Khuynh buông xuống đôi mắt: “Lấy công lực của các hạ, hẳn là không khó nhìn ra tại hạ chỉ là một người bình thường, chỉ biết chút công phu mèo ba chân, các hạ hà tất khẩn trương như thế.”

Người nọ hừ lạnh một tiếng, thu hồi kiếm: “Đừng nghĩ giở thủ đoạn gì, bằng không dù Tần Vô Song một mình tới, ta như trước sẽ giết ngươi.”

Vân Khuynh vươn tay sờ sờ chỗ cổ mơ hồ đau đớn của mình, trên tay một mảnh trơn ướt, quả nhiên là chảy máu.

Y quay đầu lại, nhìn về phía người bắt cóc y.

Người nọ một thân trường bào màu xanh ngọc, mày kiếm mắt sáng, có chút anh tuấn, chỉ là trên khuôn mặt phảng phất bao phủ một tầng hàn băng không thích hợp thân cận, làm cho người ta sợ hãi.

Vân Khuynh liếc mắt quan sát liền biết đối phương không phải loại người dễ sống chung dễ thỏa hiệp.

Hơi cúi đầu, bàn tay dưới ống tay áo giật giật, tùy thời chuẩn bị đem Lưu Huỳnh Kiếm triệu hồi.

Hiện tại y đích thật là không dám hành động thiếu suy nghĩ, thế nhưng, chờ Tần Vô Song tới lại khác.

Y tin tưởng võ công của Tần Vô Song, sau khi Tần Vô Song tới, lực chú ý của người này khẳng định sẽ đặt trên người Tần Vô Song, đến lúc đó, y chỉ cần tìm một cơ hội triệu hồi ra Lưu Huỳnh Kiếm bảo hộ mình là được.

Không cầu có thể giúp đỡ Vô Song, không liên lụy hắn là tốt rồi.

Tần Vô Song sau khi biết Vân Khuynh bị bắt cóc tâm tình là có thể suy đoán, chưa kịp nghĩ nhiều, hắn lập tức làm theo lời đối phương, chạy tới chỗ sườn núi ba dặm ngoại ô.

Trên đường chạy tới, hắn nỗ lực làm cho mình tỉnh táo, mà Tần Vô Phong, Tần Vô Hạ, tự nhiên cũng nhận được tin tức này, tuy rằng đối phương chỉ nói để Tần Vô Song tới một mình, nhưng là bọn hắn kiềm chế không được lo lắng cho Vân Khuynh, cũng lặng lẽ tiến đến.

Tần Vô Song không mất nhiều thời gian, liền tìm thấy Vân Khuynh và kẻ bắt cóc Vân Khuynh.

Thấy Vân Khuynh mạnh khỏe, tâm hắn rốt cục buông xuống một chút.

Nhẹ nhàng rơi xuống trước người người nọ, Tần Vô Song đông lạnh thanh âm nói: “Tần Vô Song ở đây, các hạ có thể thả quý khách Tần phủ rồi chứ???”

Đối phương nâng mày, đánh giá cẩn thận hắn nửa ngày: “Ngươi là Tần Vô Song???”

“Không thể giả được.”

Tần Vô Song ngẩng đầu, nhất phái ngạo nghễ.

“Tốt.”

Đối phương hừ lạnh một tiếng: “Nửa năm trước, hủy đi Bách Mạc Cung, giết Mạc Nguyệt, chính là ngươi làm???”

Vân Khuynh thấy lực chú ý của đối phương quả nhiên chuyển dời đến trên người Tần Vô Song, không khỏi lặng yên không một tiếng động lui về phía sau, rời xa người bắt cóc y.

Đối phương nói, khiến Tần Vô Song giật mình: “Không sai, Bách Mạc Cung là ta hủy đi, thế nhưng, Mạc Nguyệt, ta cũng không giết hắn, hắn chỉ là...”

“Câm miệng!!!”

Đối phương nổi giận: “Như vậy là đủ rồi, chỉ cần ngươi đã làm chuyện này, như vậy chúng ta liền thù không đội trời chung.”

“Chờ một chút.”

Trong đầu Tần Vô Song hiện lên một đạo linh quang: “Chẳng lẽ ngươi là... Bách Mạc Cung cung chủ, ca ca Mạc Nguyệt, Mạc Nhật???”

“Tính ngươi có chút kiến thức.”

Mạc Nhật nói xong không dự định dong dài thêm với Tần Vô Song, lập tức phi thân nhảy lên, đánh về phía Tần Vô Song.

Tần Vô Song liếc nhìn Vân Khuynh, liền nghênh đón chiêu thức.

Trong nháy mắt Mạc Nhật phi thân nhảy lên, Vân Khuynh triệu hồi ra Lưu Huỳnh Kiếm, trường kiếm màu bạc chăm chú bám vào tay y, tay chân y linh hoạt lên, dường như có lực lượng cuồn cuộn không ngừng từ trong Lưu Huỳnh Kiếm truyền ra.

Tần Vô Song nhìn thấy Vân Khuynh triệu hồi ra Lưu Huỳnh Kiếm, trong lòng buông lỏng: “Khuynh nhi, ngươi về trước đi, ở đây giao cho ta.”

Vân Khuynh gật đầu.

Lưu Huỳnh Kiếm chủ yếu là để tự bảo vệ mình, lấy võ công của y, không liên lụy Tần Vô Song đã là tốt rồi, tự nhiên là không trông cậy vào có thể giúp Tần Vô Song.

Vậy nên vừa nghe Tần Vô Song muốn y rời đi, y một chút cũng không chần chờ, lập tức dùng khinh công cũng không quá quen thuộc bay nhanh rời đi.

Mục tiêu của Mạc Nhật là Tần Vô Song, không phải Vân Khuynh, mà hắn cũng không thèm để ý.

Trên đường Vân Khuynh bị Mạc Nhật mang đi, vẫn dụng tâm nhớ kỹ lộ tuyến, lúc này trở lại đường cũ, cũng là cưỡi xe nhẹ đi đường quen.

Nửa đường, gặp gỡ Tần Vô Phong và Tần Vô Hạ.

“Vân nhi.”

“Khuynh Khuynh.”

Vừa nhìn thấy Vân Khuynh, Tần Vô Phong và Tần Vô Hạ đều thở ra một hơi, Tần Vô Song võ nghệ cao thâm, khó gặp địch thủ, đối với Tần Vô Song bọn họ cũng không lo lắng lắm.

Thần kinh vẫn buộc chặt của Vân Khuynh vào lúc nhìn thấy Tần Vô Phong và Tần Vô Hạ, rốt cục thả lỏng.

“Đại ca, Vô Hạ, các ngươi nhanh đi giúp Vô Song, ta xem người nọ võ công không thấp, tương xứng với Vô Song, xem ra rất khó phân cao thấp.”

Tần Vô Phong gật đầu, nói với Tần Vô Hạ: “Vô Hạ, ngươi đi trước giúp nhị ca ngươi, ta mang Vân nhi trở lại.”

Nói xong hắn vươn tay nâng cằm Vân Khuynh, nhìn vết máu rất nhỏ trên cổ y, trong con ngươi tối tăm nổi lên nhè nhẹ cuồng bạo.

Tần Vô Hạ cũng theo động tác của Tần Vô Phong nhìn về phía cổ Vân Khuynh, khí tức quanh thân bỗng nhiên lạnh lẽo: “Ta hiện tại đi giúp nhị ca, các ngươi không nên lo lắng cho chúng ta, ta và nhị ca lập tức sẽ xong việc trở lại.”

Nói xong Tần Vô Hạ lập tức đi tìm Tần Vô Song.

Tần Vô Phong ôm Vân Khuynh, chân điểm nhẹ, bay nhanh quay về Tần gia.

“Đúng rồi, đại ca.”

Tâm thần Vân Khuynh như trước ở trên người Tần Vô Song, Tần Vô Hạ và Mạc Nhật kia.

“Ân? Làm sao vậy???”

“Người bắt cóc ta kia tự xưng là Mạc Nhật, Vô Song nói hắn là cái gì cung chủ Bách Mạc Cung... Hình như hắn là ca ca Mạc Nguyệt của quý phủ chúng ta.”

“Ách...”

Tần Vô Phong dưới chân ngừng lại, vẻ mặt có chút suy nghĩ: “Phương diện này sợ là có chút hiểu lầm, trở lại xong, ta sẽ kêu Mạc Nguyệt đi sườn núi ba dặm một chuyến.”

“Ân.”

Nói xong Vân Khuynh cảm giác có chút uể oải, dựa vào thân thể Tần Vô Phong liền ngủ.

Tần Vô Phong sau khi trở lại Tần gia, lập tức gọi Mạc Nguyệt, kêu Mạc Nguyệt đi ba dặm sườn núi.

Võ công Mạc Nhật không thấp, Tần Vô Song thật lâu không có gặp phải đối thủ lực lượng ngang nhau như vậy, đánh đến hăng say, lúc Tần Vô Hạ tới, hắn kiên quyết không muốn Tần Vô Hạ hỗ trợ.

Hai người giao đấu hơn trăm hiệp cũng không phân ra cao thấp.

Mắt xem bọn hắn tranh đấu xa xa khó mà kết thúc, Mạc Nguyệt lại chạy tới.

Ở trong lòng Mạc Nhật, Bách Mạc Cung căn bản là không quan trọng, quan trọng, chỉ có đệ đệ Mạc Nguyệt này, biết được đệ đệ mình không chỉ không chết, trái lại là sống rất tốt, hắn liền không còn tâm báo thù.

Cả đời này, Mạc Nhật quan tâm duy nhất chính là đệ đệ Mạc Nguyệt kia, hắn mong muốn thấy nhất, chính là Mạc Nguyệt thành gia lập nghiệp, có thể đảm đương một mặt.

Biết Mạc Nguyệt sống tốt, Mạc Nhật liền không còn thấp thỏm, chuẩn bị rời đi, thế nhưng hôn lễ năm xưa của Nhã Sóc Lam và Mạc Nguyệt, Mạc Nguyệt là vì biến dị kim tàm cổ mới vội vã chạy tới Tà Vu cốc giả thành thân.

Khi đó, Mạc Nguyệt căn bản không thật tình muốn thú Nhã Sóc Lam, Mạc Nhật cũng không ở, vậy nên coi như không tính.

Mạc Nhật quyết định tự mình chủ trì hôn lễ của Mạc Nguyệt và Nhã Sóc Lam, để cho bọn họ chính thức một lần nữa thành thân.

“Nói đến chuyện thành thân...”

Liên Duyệt kề sát vào tai Tần Du Hàn nói nhỏ:

“Lúc trước Vô Song cũng chỉ là một người một ngựa đến kinh thành dùng một cỗ kiệu rách nát đem tiểu Khuynh thú về nhà chúng ta...

Hình như ngoại trừ hai người bọn họ là đương sự tân nương tân lang ra, không có một người dự lễ, tuyệt không có cảnh tượng náo nhiệt, này không phải ủy khuất tiểu Khuynh sao???

Hơn nữa, tiểu Khuynh và tiểu Phong tiểu Song tiểu Hạ ba người phải sống với nhau cả đời, tính ra tiểu Khuynh và tiểu Song thành thân, tiểu Phong tiểu Hạ chẳng phải là suốt đời cũng chưa từng làm qua một lần thành thân hay sao???”

“Ý của ngươi là???”

Chẳng biết vì sao, Tần Du Hàn đột nhiên cảm thấy lạnh cả người, trực giác nói cho hắn, thân thân nương tử tâm tư quỷ dị này của hắn hiện tại khẳng định đang đánh cái quỷ chủ ý nào đó.

“Ha hả ha hả a.”

Quả nhiên, Liên Duyệt sau khi phát sinh một trận cười quái dị liền nói với Tần Du Hàn: “Ta dự định làm một hồi hôn lễ có một không hai, để tiểu Khuynh và tiểu Phong tiểu Song tiểu Hạ bọn họ cùng nhau thành thân.”

“...”

Tần Du Hàn đáng thương căn bản là không có phản ứng đến, qua một đoạn thời gian khá dài sau, Tần Du Hàn mới lắp bắp nói: “Ngươi... Ngươi là nói... Bốn người... Bốn người cùng nhau thành thân???”

Trên khuôn mặt mỹ lệ của Liên Duyệt lộ vẻ sung sướng mỉm cười, một đôi mắt đẹp cong thành hình trăng non: “Đúng, không chỉ là bốn người cùng nhau, mà còn là bốn nam nhân cùng nhau...”

“Này... Hoang đường, Duyệt nhi, mặc kệ là nam nhân thành thân với nam nhân, hay là bốn người cùng nhau thành thân đều là kinh hãi thế tục, huống hồ tiểu Phong bọn họ hai loại đều chiếm... Hôn lễ như vậy, phải cử hành thế nào.”

“Cái này giao cho ta là tốt rồi, ngươi không cần quan tâm, an tâm làm cao đường của ngươi là được.”

Liên Duyệt nghĩ năng lực thừa thụ của Tần Du Hàn còn cần đề cao, cũng không muốn lãng phí thời gian với hắn thêm, nàng muốn đi thực thi ý tưởng của mình.

Nàng muốn thừa dịp chuẩn bị hôn lễ cho Mạc Nguyệt bọn họ, cũng đem hôn lễ của các nhi tử làm luôn.

Ý nghĩ như vậy, nàng hẳn là thương lượng với Vân Khuynh, thế nhưng nàng muốn cho Vân Khuynh một kinh hỉ, vậy nên không dự định nói cho Vân Khuynh.

Không nói cho Vân Khuynh thì được, nhưng không nói cho Tần gia tam huynh đệ thì có chút không ổn, hiện tại Tần gia các hạng sự vụ đều ở trong tay Tần gia tam huynh đệ, nàng chỉ cần một hồi gió thổi cỏ lay bọn họ đều sẽ phát hiện, căn bản là không thể gạt được.

Nếu không thể gạt liền không gạt nữa, trực tiếp đi tìm bọn họ làm cu li cho nàng đi.

C287: Chuẩn bị hôn lễ

Liên Duyệt tuyệt đối là thuộc phái hành động.

Vừa có ý nghĩ, liền muốn lập tức thực thi, bước đầu tiên, tự nhiên là tìm ba bảo bối nhi tử của nàng nói ra suy nghĩ của nàng.

Lúc Liên Duyệt tìm đến thư phòng, Tần Vô Phong và Tần Vô Song đều có mặt, chỉ có Tần Vô Hạ không có, hắn đang ở cùng Vân Khuynh.

“Ta có một việc rất lớn muốn thương lượng với các ngươi.”

Liên Duyệt hấp tấp đẩy cửa ra, người còn chưa hoàn toàn đi vào, giọng nói đã truyền tới.

Tần Vô Phong ngạc nhiên ngẩng đầu, nhìn về phía nàng, nương hắn tuy rằng không phải thục nữ, thế nhưng thường ngày cũng là cực hiểu cấp bậc lễ nghĩa, sao hôm nay lại luống cuống như vậy.

Tần Vô Song đang ngồi đối diện Tần Vô Phong, nghe thấy thanh âm Liên Duyệt cũng quay đầu lại nhìn về phía Liên Duyệt.

“Nương, ngươi có chuyện lớn gì?”

Liên Duyệt lập tức kéo ghế qua ngồi ở bên người Tần Vô Song: “Tiểu tử, chính ngươi nói một chút ngươi cho là hôn lễ thành thân với tiểu Khuynh lần kia như thế nào???”

“Ách...”

Tần Vô Song giật mình:

“Bởi vì ta lúc ấy không muốn thú thê, cho nên... Làm rất vội vội vàng vàng cũng rất giản dị... Ai, hôm nay nhớ lại, thật đúng là cực độ ăn năn.”

Liên Duyệt rất thoả mãn đối với câu trả lời của hắn, liền bỏ qua hắn không hề để ý tới, trực tiếp quay đầu hỏi Tần Vô Phong: “Như vậy, tiểu Phong, ngươi thì sao, ngươi đối với chuyện ngươi và tiểu Khuynh không có danh phận lại nghĩ thế nào???”

Trên khuôn mặt luôn luôn lạnh lùng nghiêm nghị của Tần Vô Phong xuất hiện một tia hoảng hốt, gần như thì thào lẩm bẩm: “Thật đáng tiếc... Tuy rằng ta không chú ý tới danh phận... Thế nhưng, ý nghĩ có thể thú Vân nhi một lần vẫn thường xuyên mê hoặc ta...”

“Vậy thì được rồi, ta chính là vì tìm các ngươi bàn chuyện này.”

Câu trả lời của hai nhi tử, đều trong dự liệu của Liên Duyệt.

Nếu thái độ của bọn họ là như vậy, vậy nàng sẽ không cần lo bọn họ không đáp ứng thỉnh cầu kế tiếp của nàng.

Liên Duyệt nói, thành công khơi mào hứng thú của Tần Vô Phong và Tần Vô Song.

“Nương lời này là có ý gì???”

“Đồ ngốc, Tần phủ chúng ta không phải muốn làm việc vui sao???”

Tần Vô Phong gật đầu: “Là làm việc vui cho Mạc Nguyệt và Nhã Sóc Lam, trên cơ bản cũng sắp hoàn thành.”

Liên Duyệt cười hì hì nhìn hai nhi tử: “Nương là nghĩ, chúng ta thẳng thắn song hỷ lâm môn, tận dụng cơ hội lần này, đem việc hôn nhân của các ngươi và tiểu Khuynh làm luôn.”

“Việc hôn nhân của chúng ta... Ách, nương là muốn tiểu Khuynh thành thân ba lần??? Liệu có quá quái dị hay không???”

Tần Vô Song nhíu lại lông mày.

Tần Vô Phong gật đầu: “Lần này thấy Mạc Nguyệt và Nhã Sóc Lam thành thân, lòng ta cũng càng thêm muốn quang minh chính đại thành thân với Vân nhi, thế nhưng, chúng ta loại hình dạng này, nếu là thành thân, sẽ rất hỗn loạn.”

“Cái gì ba lần... Một lần là đủ rồi, loại sự tình thành thân này, suốt đời một lần, một lần khó quên là được, các ngươi còn muốn bao nhiêu lần???”

“Ý của nương là???”

Tần Vô Phong trong lòng khẽ động, nét mặt luôn luôn lạnh lùng nghiêm nghị hiện ra vài tia kích động.

Kỳ thực loại ý nghĩ này hắn cũng từng nghĩ tới, chỉ là sợ không qua được một cửa trưởng bối kia, nhưng hôm nay là Liên Duyệt nói ra, liền không giống.

Tại Tần gia, chuyện Liên Duyệt định đoạt, trên cơ bản là sẽ không thay đổi.

“Nương dự định, cho các ngươi bốn người cùng nhau thành thân.”

“Không phải đâu...”

Tần Vô Song kinh hô một tiếng: “Nương... Ngươi quả nhiên là không tầm thường... Thế nhưng... Ta thích, ha ha, không hổ là nương ta.”

Liên Duyệt vươn tay gõ đầu Tần Vô Song: “Tiểu tử, ba hoa.”

Trên khuôn mặt tuấn mỹ của Tần Vô Song dần dần hiện ra vẻ ủy khuất: “Nương chỉ ức hiếp một mình ta, cũng không ức hiếp đại ca, quả nhiên là bất công.”

Liên Duyệt mắt trắng dã: “Tiểu Song, lẽ nào ngươi quên nương từng nói với ngươi, đánh là thương, mắng là yêu, nương kỳ thực là thương ngươi nhiều một chút.”

Tần Vô Song gật đầu: “Thì ra là thế, ta nhưng thật ra đã quên... Ta nói như thế nào nương luôn luôn ức hiếp đa, hóa ra là vì nguyên nhân này.”

“Hỗn tiểu tử.”

Liên Duyệt lại một cái tát vỗ tới.

Tần Vô Phong nhìn bọn họ, sâu trong đôi mắt tối tăm toát ra tia sáng ôn hòa, hơi kéo lên khóe miệng, lộ ra dáng cười đầu tiên không phải vì Vân Khuynh.

Đáng tiếc Liên Duyệt và Tần Vô Song hai người chỉ lo ba hoa, không chú ý tới.

Thế nhưng, không sao, tin tưởng sau đó bọn họ có cơ hội nhìn thấy Tần Vô Phong cười.

Mấy ngày sau, mấy người lại bận rộn lên.

Tần gia tam huynh đệ đặc biệt hưng phấn dị thường, trong lòng bọn họ thực sự quá kích động, cũng rất thấp thỏm, đây là chuyện bọn hắn từ lúc sinh ra đến nay coi trọng nhất.

Bọn họ kiên quyết mọi chuyện tự thân tự lực, bọn họ không hiểu rõ việc này, khó tránh khỏi có chỗ làm không tốt, thế nhưng không sao, có Liên Duyệt giám sát là không thành vấn đề.

Cục diện trước mắt này chính là điều Liên Duyệt muốn, có thể tùy tâm sở dục song song nô dịch ba nhi tử, là một trong những tâm nguyện của nàng, hôm nay rốt cục đạt thành.

Thế nhưng thấy ba nhi tử tâm tình vui sướng rất rõ ràng, đáy lòng nàng cũng thật vui vẻ.

Về phần Vân Khuynh, Vân Khuynh biết Tần phủ đang lo liệu hôn sự cho Mạc Nguyệt và Nhã Sóc Lam, đối với Tần phủ náo nhiệt cũng không quá kinh ngạc.

Huống hồ, Tần gia tam huynh đệ tuy rằng mọi việc tự thân tự lực, nhưng bọn hắn vẫn kiên trì mỗi người thay phiên bồi Vân Khuynh.

Mà Vân Khuynh vẫn không biết bọn họ đang làm cái gì, vậy nên không có chút nào nhận ra hôn lễ lần này cũng có phần của y.

Đương nhiên, nhìn hình dạng trong phủ náo nhiệt, Vân Khuynh cũng từng nghĩ tới cảnh tượng y và Tần Vô Song lần kia thành thân, y cũng có nghĩ tới nếu như có thể quang minh chính đại thành thân với Tần Vô Phong thì thật tốt.

Thế nhưng, y biết người cổ đại tư tưởng rất bảo thủ, ở hiện đại cũng không nhất định có người có thể tiếp thụ được loại tình huống này của bọn họ, huống hồ là ở cổ đại, bởi vậy y cũng chỉ coi như một hồi mộng đẹp, thỉnh thoảng ngẫm lại, cười một chút.

Y lại không biết, năng lực tiếp thu và kiến thức ba người y yêu không phải người thường có thể so sánh, Liên Duyệt của Tần gia càng là loại lời ra kinh người, những điều kiện này cộng lại với nhau, đủ để khiến cho giấc mộng của y biến thành hiện thực.

Bởi vì vấn đề bối phận, Tần gia nhị lão có thể xem như là trưởng bối của Mạc Nguyệt, nhưng Mạc Nhật lại không thể xem như là trưởng bối của Tần gia huynh đệ, hai hôn lễ cử hành cùng nhau, nếu như ấn theo trình tự cổ đại nhất bái thiên địa, nhị bái cao đường, phu thê giao bái, lúc bái cao đường, sẽ rất hỗn loạn, bởi vậy, Liên Duyệt thẳng thắn dự định dùng nghi thức kết hôn hiện đại chuẩn bị hôn lễ.

Cha sứ sao, đều do Liên Duyệt bí mật gọi Liên Cừ tới Tần gia thay thế.

Nếu dự định làm hôn lễ hiện đại, nhẫn Âu phục phù dâu phù rể gì đó, tự nhiên là không thể thiếu.

Những thứ này đương nhiên đều phải do Liên Duyệt nói cho Tần gia tam huynh đệ, khiến Tần gia tam huynh đệ tự động đầu óc.

Thế nhưng Liên Duyệt tự mình giám sát một chuyện chế tạo nhẫn, nhẫn chỉ dùng hoàng kim chế tạo, mặt trên khảm lên thạch anh màu sắc khác nhau, Tần Vô Phong là màu tím sậm, Tần Vô Song là màu lam, Tần Vô Hạ là màu cam, Vân Khuynh, còn lại là màu phấn hồng, dưới sự dụng tâm kín đáo của Liên Duyệt, trên nhẫn mỗi người tương ứng có khắc bốn chữ khác nhau.

Phân biệt là Phong L; Song O; Hạ V; Khuynh E.

Lúc Tần gia tam huynh đệ nhận được nhẫn, có thể hiểu được Hán ngữ mặt trên là cái gì, nhưng đối với chữ cái tiếng Anh thì hoàn toàn mơ hồ.

Đều hỏi Liên Duyệt đó là cái gì, Liên Duyệt cười rất thần bí: “Đó là thần chú nga, thần chú tình yêu, tương truyền đem thần chú này khắc lên nhẫn, người đeo nhẫn này sẽ hạnh phúc.”

Tần Vô Phong có chút suy nghĩ: “Thần chú tình yêu sao??? Ý đây là yêu??? Nếu như là yêu, bốn người chúng ta vì sao không giống nhau.”

“Đồ ngốc.”

Đây là lần đầu tiên Liên Duyệt nói Tần Vô Phong như vậy.

Thế nhưng Tần Vô Phong cũng không tức giận, mà là giống như Tần Vô Song Tần Vô Hạ hiếu kỳ đợi Liên Duyệt giải thích.

“Nhẫn của mỗi người các ngươi, cũng không phải yêu, nhẫn bốn người các ngươi ghép lại, mới là ‘LOVE’.”

Tần Vô Phong cái hiểu cái không: “Cần bốn người ghép lại đúng không???”

Liên Duyệt gật đầu: “Chẳng lẽ không đúng, chỉ có bốn người các ngươi ở bên nhau mới xem như là hạnh phúc, mới tính là yêu.”

“Thì ra là thế.”

Tần gia tam huynh đệ đều gật đầu xưng đúng.

Toàn bộ Tần phủ, một mảnh đỏ thẫm vui mừng.

Mỗi gian phòng kể cả rèm, màn giường, bình phong vân vân, đều bị đổi thành màu đỏ.

Cho dù đệm chăn cũng là thêu uyên ương màu đỏ, trước phủ treo đèn lồng đỏ thẫm.

Trung gian đại đường dán chữ hỉ thật to, phía trước cửa sổ, trước cửa từng gian phòng cũng dán chữ hỉ, ngay cả câu đối trên cửa cũng đổi thành ‘Vạn lý trường chinh hân bỉ dực, bách niên hảo hợp hỉ đồng tâm’ ;’Liên lý chi hỉ kết đại địa, bỉ dực điểu hoan tường trường thiên.’ đủ loại câu đối vui mừng.

Tần phủ trên dưới, vô luận là chủ nhân hay tôi tớ trên khuôn mặt đều mang theo mỉm cười thong dong ngọt ngào, khắp nơi tràn đầy không khí vui mừng.

Tần gia mấy trưởng lão, các lão nhân Cô Sa trấn cũng được mời tới.

Bọn họ không hiểu ra sao, chẳng biết vì sao, lúc Tần Du Hàn thỉnh bọn họ, sợ bọn họ biết chân tướng sẽ tháo luôn cả đầu khớp xương của hắn, vậy nên vẫn không dám nói thật, chỉ nói là Tần gia có hỉ sự, trái ấp phải úng đem bọn họ kéo tới.

Nói chung, đồ đạc nên chuẩn bị đều đã chuẩn bị, nên bố trí cũng đều đã bố trí, quý khách nên mời cũng đã mời, chỉ thiếu mỗi thời điểm, chỉ cần thời điểm tới, chuyện bọn họ vẫn chờ mong, sẽ từ mộng tưởng trở thành sự thật.

C288: Khúc nhạc dạo bắt đầu

Giờ lành ngay ngày hôm nay.

Ngày hôm nay là ngày Tần gia đại hỉ.

Hôn lễ lần này, giấu diếm rất nhiều người, biết nội tình, chỉ có Tần gia tam huynh đệ, Liên Duyệt phu phụ, Liên Cừ, còn có Mạc Nguyệt và Nhã Sóc Lam sắp thành thân.

Những người khác một mực chẳng biết.

Tân khách đã đến đông đủ.

Liên Cừ đứng ở bên cạnh Liên Duyệt phối hợp đứng ở trên đài, yến hội phía dưới đều đã ngồi chật người.

Bệnh của Hiên Viên Ly Thiên đã triệt để trừ tận gốc, Vân Khuynh thành thân, sao không gọi hắn chứ???

Tần Du Hàn biết thân thế Vân Khuynh, tất cả đều là vì Hiên Viên Ly Thiên dùng bồ câu đưa tin nói.

Hiên Viên Ly Thiên, Vân Phàm, Tần Du Hàn ba người, kỳ thực là bạn cũ, trước khi Huỳnh Quang kiến quốc, bọn họ là bạn tốt từ nhỏ lớn lên.

Chỉ là sau khi kiến quốc, bọn họ mỗi người một phương, cuối cùng càng bởi vì vị trí của mình và lập trường gia tộc mà trở nên xa lạ.

Hiên Viên Ly Thiên trong thư minh xác chỉ ra Vân Khuynh chỉ là nhi tử của Hiên Viên Ly Thiên, không phải hoàng tử Huỳnh Quang, có những lời này của hắn, cộng thêm Liên Duyệt dùng sức du thuyết, Tần Du Hàn mới từ trong tin tức bạo tạc khôi phục lại.

Mặc kệ nói như thế nào, Vân Khuynh đã là người Tần gia bọn hắn, là “Nương” của tôn nhi Tần gia bọn hắn, dù là Tần Du Hàn hắn không muốn thì cũng không thay đổi được điểm này, vậy nên hắn chỉ có thể nhận mệnh.

Ngày hôm nay khách nhân Tần phủ đều rất kinh ngạc, bởi vì người Tần phủ ăn mặc rất lạ.

Tôi tớ bên trong phủ dưới sự xúi giục của Liên Duyệt, nam đều mặc vào kiểu áo Tôn Trung Sơn(*), nữ đều mặc vào sườn xám(**).

(*) (**) áo Tôn Trung sơn và sườn xám – ta đoán ở cổ đại thế này chỉ có thể mặc kiểu sườn xám dài như ở dưới thôi, chứ nếu mặc sườn xám ngắn xẻ đùi thì khách khứa có mà trợn tròn mắt hết, kaka ~~~

ao-vest-ton-trung-son-1 T2zpirXgFaXXXXXXXX_!!49750138

Búi tóc phức tạp của nữ đều bị bỏ đi, đổi lại là búi lên giản đơn, lưu loát chuyên gia.

Nam còn lại là tết thành đuôi ngựa, phối với quần áo trên người tương đương buồn cười, thế nhưng khi toàn bộ nam người hầu đều mặc loại trang phục này, liền có một loại cảm giác hài hoà kỳ dị.

Bởi vì nhạc khí không được đầy đủ, vậy nên dù có là Liên Duyệt toàn tài thì cũng không có phương pháp, chỉ có thể đem khúc quân hành hôn lễ, biến thành phượng cầu hoàng.

Tuy rằng không có ý tứ hàm xúc kết hôn, thế nhưng ý tứ hàm xúc triền miên ái tình cũng rất dày đặc.

Vạn chúng chú mục, trước hết xuất hiện chính là Mạc Nguyệt và Nhã Sóc Lam.

Nhã Sóc Lam không thể nghi ngờ là thành tiêu điểm trong nháy mắt, một thân áo cưới tuyết trắng cổ nhân khó có thể tưởng tượng, kiểu tóc cao nhã giản đơn, trang điểm đậm nhạt thích hợp khiến nàng nhìn qua xinh đẹp không chỉ gấp đôi bình thường.

Liên Cừ mặc một thân trường bào màu đỏ không được tự nhiên, trước ngực có hình thập tự trắng, lúc Liên Duyệt đem bộ quần áo này giao cho hắn nói đây là quần áo của cha sứ còn dạy hắn rất nhiều thuyết từ.

Hôm nay, hắn đang đọc thuộc lòng thuyết từ Liên Duyệt dạy cho hắn, con ngươi ôn nhuận nhìn chăm chú vào Nhã Sóc Lam, nhẹ giọng dò hỏi:

“Nhã Sóc Lam tiểu thư, xin hỏi ngươi có nguyện ý để nam tử này trở thành trượng phu của ngươi cùng hắn ký kết hôn ước???

Vô luận tật bệnh hay khỏe mạnh, hoặc mọi lý do khác, đều thương hắn, chăm sóc hắn, tôn trọng hắn, tiếp nhận hắn, vĩnh viễn trung trinh không thay đổi với hắn cho đến sinh mệnh đầu cùng???”

Liên Cừ nói khiến Nhã Sóc Lam vô thố kinh ngạc lại xấu hổ, nhưng nàng vẫn cúi xuống khuôn mặt ửng đỏ nói: “Ta nguyện ý.”

Liên Cừ gật đầu, lại hỏi Mạc Nguyệt:

“Mạc Nguyệt tiên sinh, ngươi có nguyện ý để nữ nhân này trở thành thê tử của ngươi cùng nàng ký kết hôn ước???

Vô luận tật bệnh hay khỏe mạnh, hoặc mọi lý do khác, đều yêu nàng, chăm sóc nàng, tôn trọng nàng, tiếp nhận nàng, vĩnh viễn trung trinh không thanh đổi với nàng cho đến sinh mệnh đầu cùng???”

Mạc Nguyệt sẽ không xấu hổ như Nhã Sóc Lam, hắn kiên định nhìn Liên Cừ nói: “Ta nguyện ý.”

Liên Cừ khẽ cười cười, hướng về đám người phía dưới mù mịt, mê man không gì sánh được dò hỏi: “Các vị khách. Xin hỏi các ngươi nguyện ý làm chứng cho lời thề kết hôn của bọn họ không???”

Mọi người chẳng biết vì sao hắn hỏi như vậy, thế nhưng vẫn hồi đáp: “Nguyện ý.”

...

Lúc này, Liên Duyệt đang dỗ Vân Khuynh mặc quần áo.

“Tỷ, ngươi làm cái quỷ gì vậy, sao lại để mọi người cả đám đều mặc quần áo hiện đại???”

Liên Duyệt chớp chớp mắt: “Vui mà, tiểu Khuynh, Nhã Sóc Lam bọn họ hôn lễ đều bắt đầu rồi, ngươi còn ỡm ờ thêm sẽ không thể tham gia, mau, đây là tỷ tỷ chuyên môn tìm người làm quần áo cho ngươi.”

Vân Khuynh hắc tuyến: “Âu phục??? Đùa gì vậy, tỷ, bụng của ta...”

“Không có việc gì, tiểu Khuynh ngươi gầy như vậy, ta để cho bọn họ làm quần áo rất dầy, cái bụng sẽ không đặc biệt rõ ràng, không nhìn kỹ là nhìn không ra.”

“Tỷ, ngươi cứ đi làm việc đi, ta mặc quần áo bình thường là được rồi.”

“Không được.”

Liên Duyệt thấy nói không thông liền trực tiếp động thủ kéo áo choàng của Vân Khuynh, Vân Khuynh lại càng hoảng sợ: “Tỷ, ngươi làm gì vậy???”

“Thay quần áo cho ngươi.”

“...”

Vân Khuynh khuất phục: “Được rồi, ngươi đi ra ngoài trước, ta sẽ mặc.”

Nửa khắc qua đi, Liên Duyệt thấy Vân Khuynh một thân Âu phục trắng thuần, sợ hãi than một tiếng:

“Oa, thực sự là thanh xuân mỹ thiếu niên, lão đệ, ngươi cái dạng này ở hiện đại sẽ hút hồn cả đống lớn nam nhân nữ nhân...

Ách, không đúng, ở cổ đại cũng vậy, không sai không sai, diện mạo hiên ngang ngọc thụ lâm phong, tuy rằng khuôn mặt có chút quá đẹp, nhưng chỉ càng hiện rõ tiểu Khuynh nhà ta tuấn mỹ, tốt lắm tốt lắm.”

Nói xong Liên Duyệt liền lôi kéo Vân Khuynh đi ra ngoài.

Nhã Sóc Lam và Mạc Nguyệt đã ở trong đám người qua lại không ngớt kính rượu, nhưng Vân Khuynh còn không biết hôn lễ của bọn họ đã kết thúc.

Y bị Liên Duyệt kéo đi, bị Liên Duyệt kéo đến chỗ Long Liễm đảm đương phù dâu mặc quần lụa mỏng giống như áo cưới của Nhã Sóc Lam, may là nàng vẫn luôn không lộ bộ mặt thật, bằng không nàng nhất định cũng sẽ trở thành đối tượng chú mục của mọi người.

Đương nhiên, Tần Vô Phong tam huynh đệ, cũng ăn mặc Âu phục, Tần Vô Phong mặc màu đen, Tần Vô Song là màu lam sậm, Tần Vô Hạ là màu xám sẫm.

Loại quần áo này khác với bình thường rườm rà, khiến thân hình bọn họ được tôn lên càng thêm cao to, khuôn mặt cũng càng thêm lạnh lùng nghiêm nghị.

Hơn nữa áo sơmi màu trắng dựng thẳng cổ áo phối với màu Âu phục, thực sự rất lãnh tuấn nho nhã, Vân Khuynh liếc mắt nhìn lại có chút hoảng hốt, thiếu chút nữa cho rằng mình lại xuyên qua thời không về tới hiện đại.

Liên Duyệt đem Vân Khuynh kéo đến trước mặt Tần gia tam huynh đệ, hít một hơi nói: “Tiểu Khuynh, kỳ thực chúng ta vẫn giấu ngươi một việc...”

...

Trên bữa tiệc, Liên Duyệt bận bịu, Tần Du Hàn còn lại là ngồi cùng các vị trưởng bối Tần gia.

Liên Duyệt Tần gia tam huynh đệ đang bận, Tần Du Hàn đi không ra, chuyện chiêu đãi tân khách, đều giao cho Long Ảnh và Long Lê.

Hơn mười trưởng lão đến từ Cô Sa trấn nhìn xong hôn lễ của Nhã Sóc Lam gật đầu: “Ân, không tệ, có phong cách riêng, rất kỳ lạ, rất mới mẻ độc đáo, nhưng là vì hôn lễ của hai người chẳng thân quen, có cần ngươi đi mệt nhọc chúng ta cả đám xương già cỗi này không???”

Tần Du Hàn mồ hôi lạnh, gián đoạn nói: “Không... Không phải... Cái kia, ngày hôm nay, ngày hôm nay hôn lễ của tiểu Khuynh mới là quan trọng nhất.”

“Nga, ngươi là nói còn có một hồi hôn lễ??? Nhưng mà, tiểu Khuynh là ai???”

Tần Du Hàn vươn tay lau mồ hôi: “Là... Tức phụ, năm ngoái Vô Song thú, khi đó không đủ trịnh trọng... Hiện tại một lần nữa cử hành... các vị thúc thúc bá bá, các ngươi kiên trì chờ đi, lập tức bắt đầu rồi.”

Nhìn các lão nhân tâm tình không tính là tốt, Tần Du Hàn không khỏi bắt đầu đoán hình dạng sau khi bọn họ biết được chân tướng.

Nghĩ nghĩ dưới đáy lòng hắn rùng mình một cái, sau đó liền vì thân thân nương tử của hắn mà cầu khẩn.

...

“Cái gì.... Thành thân??? Ta, đại ca, Vô Song Vô Hạ??? Tỷ, ngươi đang nằm mơ sao???”

Vân Khuynh bị Liên Duyệt nói tạc cho đầu óc trống rỗng, trong đầu cái gì cũng không còn.

Chỉ có thành thân, hai chữ thật to.

Sau khi lấy lại tinh thần phản ứng đầu tiên của y chính là không tin, phản ứng thứ hai chính là điên rồi, mọi người trên thế giới này điên rồi mới có thể đem loại ý nghĩ kinh thế hãi tục này làm thành hành động.

“Tiểu Khuynh, ta không lừa ngươi, mau, âm nhạc đã vang, các ngươi mau lên đài, Long Liễm là phù dâu của các ngươi, Long Khiêm là phù rể.”

Sau khi nói xong Liên Duyệt liền thúc Vân Khuynh đang không thể phản ứng, để y chuẩn bị cùng Tần Vô Phong bọn họ đi ra ngoài.

Tần Vô Phong ba người mỉm cười nhìn y, không có phủ nhận lời Liên Duyệt nói, lẳng lặng cùng đợi biểu tình kinh hỉ của Vân Khuynh.

Thế nhưng Vân Khuynh lại bị dọa đến sắc mặt trắng bệch: “Không... Quá đột nhiên, ta một chút cũng chưa chuẩn bị...”

“Nên chuẩn bị chúng ta đều đã chuẩn bị, ngươi còn muốn chuẩn bị cái gì, nhanh đi... Sắp bắt đầu rồi... A, khoan khoan, còn cái này.”

Liên Duyệt lấy ra chiếc nhẫn thuộc về Vân Khuynh: “Bởi vì bốn người các ngươi không có biện pháp trao đổi nhẫn, một hồi các ngươi đều tự đeo đi.”

Vân Khuynh kinh ngạc cầm chiếc nhẫn Liên Duyệt nhét vào trong tay y: “Ngay cả cái này cũng có... Tỷ, không phải nói đây là hôn lễ của Nhã Sóc Lam và Mạc Nguyệt sao... Sao lại biến thành cái dạng này???”

“Là hôn lễ của Mạc Nguyệt, nhưng hôn lễ của bọn họ đã kết thúc, hiện tại đến các ngươi.”

“Thế nhưng.. Ta...”

Thời gian thực sự tới rồi, Vân Khuynh đã không thể dừng lại, Tần Vô Phong mấy người đã chuẩn bị xuất phát, Liên Duyệt như trước không thể đối phó Vân Khuynh. Cuối cùng Liên Duyệt hung ác nói: “Nếu như ngươi không muốn đường đường chính chính sống cả đời với tiểu Phong bọn họ, như vậy ngươi trở về nghỉ ngơi đi.”

Tâm Vân Khuynh bỗng nhiên co rụt lại.

Đúng vậy, y không phải đã sớm muốn cùng Tần Vô Phong bọn họ đường đường chính chính ở bên nhau sao??? Sao lúc này lại nhăn nhó như thế.

Hiện tại tất cả là chuyện y nằm mơ cũng nghĩ tới, sao y lại lùi bước??? Sao lại  thế???

Vân Khuynh không kịp nghĩ nhiều, chỉ có thể tràn ngập cảm kích vội vã nói với Liên Duyệt: “Tỷ, cảm tạ ngươi.”

Nói xong, liền cùng Tần gia tam huynh đệ bước đi ra ngoài.

C289: Lời thề vĩnh hằng

Vân Khuynh bốn người lên đài, không giống với Nhã Sóc Lam và Mạc Nguyệt lúc trước.

Bọn họ là bốn người nam tử tuấn mỹ vô tư, bọn họ mặc quần áo bọn hắn chưa từng gặp qua.

Loại quần áo này rất phẳng, màu sắc tuy không nhiều lắm, thế nhưng lại dị thường nghiêm túc trang trọng, Vân Khuynh màu trắng ôn nhuận, Tần Vô Phong màu đen lãnh tuấn, Tần Vô Song lam thẫm nho nhã, Tần Vô Hạ xám sậm trang nghiêm.

Áo sơmi trắng dựng thẳng cổ áo khiến cho bọn họ nhìn qua rất ưu nhã rất chỉnh tề, trên khuôn mặt bọn họ đều mang theo tâm tình phức tạp kỳ lạ.

Có kích động hưng phấn có chờ mong thấp thỏm có khẩn trương bất an, tân khách ở đây lần thứ hai nghe thấy phượng cầu hoàng liền có chút nghi hoặc, thấy bốn người Vân Khuynh lên sân khấu thì càng thêm mê man.

“Du Hàn, đó không phải tiểu Phong bọn họ sao, bọn họ mặc cái gì vậy, lão nhân ta sống lâu như vậy lần đầu tiên thấy quần áo như thế... Chỉ là bọn họ nhìn qua thật đúng là tuấn tú, không hổ là tử tôn Tần gia ta!”

Lão nhân ngồi ở bên người Tần Du Hàn vươn tay vuốt vuốt râu mép, gật đầu cười vẻ mặt đắc ý.

Dứt lời hắn đột nhiên cảm thấy có chút không thích hợp: “Không đúng, Du Hàn, ca khúc này không phải vừa rồi hai tiểu oa nhi thành thân kia đã dùng sao, sao hiện tại vẫn là khúc này???”

Tần Du Hàn dùng ống tay áo thấm thấm mồ hôi lạnh trên trán: “Lão tổ tông, bọn họ đây không phải đang cử hành hôn lễ sao, Duyệt nhi nói, ca khúc này dùng để thay thế cái gì khúc quân hành hôn lễ.”

“Cử hành hôn lễ??? Có ý gì???”

Nguyên bản lão nhân vẻ mặt cười cười lập tức cứng lại, trừng lớn hai mắt ngẩng đầu nhìn Tần Vô Phong bốn người.

Hắn đột nhiên nhớ tới vừa rồi Tần Du Hàn nói cho hắn, nói trọng điểm ngày hôm nay là hôn lễ của Vân Khuynh.

Mà Vân Khuynh là nam tức phụ Tần Vô Song thú...

Nghĩ nghĩ khuôn mặt lão nhân trầm xuống, hóa ra Tần gia muốn làm một hồi hôn lễ long trọng cho Vô Song và nam tức phụ kia, trách không được Tần Du Hàn không dám nói cho đám lão già bọn họ.

Lão nhân lão bà tử Cô Sa trấn, nghe xong đối thoại của Tần Du Hàn và lão nhân kia, đều hiểu ra trạng huống hiện tại, đều lãnh nghiêm mặt, trở nên mất hứng.

Thế nhưng, bọn họ làm sao có thể nghĩ tới, hiện tại hôn lễ lần này, căn bản không phải là bổ sung hôn lễ cho Vân Khuynh và Tần Vô Song đơn giản như vậy, hiện tại hôn lễ lần này là điểm bắt đầu cho Vân Khuynh cùng với Tần gia tam huynh đệ vĩnh viễn đường đường chính chính ở bên nhau.

Vân Khuynh cảm thấy mỗi bước mình bước ra, đều không có cùng tâm tình.

Y thậm chí còn không có tiêu hóa xong tin tức ngày hôm nay y sẽ kết hôn với Tần Vô Phong, Tần Vô Song, Tần Vô Hạ, y chỉ là thuận theo tâm tình của mình bị Liên Duyệt thuyết phục, theo Tần Vô Phong ba người đi ra ngoài tham gia hôn lễ mà thôi.

Hôm nay tâm của y, không những không trở nên hỗn loạn, trái lại theo từng bước chân càng ngày càng rõ ràng, càng ngày càng kiên định.

Trong đầu y hiện lên quá khứ trước đó.

Có mờ mịt và thấp thỏm vào đêm thành thân lần đầu gặp mặt Tần Vô Song...

Có quan tâm và kích cuồng khi y bị Thượng Quan Tôn mang đi sau đó Tần Vô Song tìm được y...

Có hiếu kỳ và hoài nghi lần đầu tiên gặp Tần Vô Phong đối với y rất tốt...

Có bất an và thống khổ khi Tần Vô Song bởi vì Liên Cừ tiên đoán mà băn khoăn không khống chế được thương tổn y...

Có phiền muộn và bất đắc dĩ khi Tần Vô Song vì y đi lấy lam ngân hoa mà nói lời từ biệt...

Có mâu thuẫn giãy dụa tham lam và bất an khi được Tần Vô Phong dốc lòng chăm sóc...

Có sợ hãi và tuyệt vọng vào đêm giao thừa năm ngoái bị Tần Vô Phong xâm phạm...

Có thống khổ và hỗn loạn khi Tần Vô Song biết được quan hệ giữa y và Tần Vô Phong...

Có đau đớn và vui sướng khi y sinh Đại Bảo và tiểu Bảo...

Có không muốn và quyết tuyệt khi rời khỏi Tần phủ...

Có bất đắc dĩ và vô thố khi y ở cạnh Tần Vô Hạ...

Có...

Có rất nhiều, sinh mệnh của y, từ nhất khắc gặp phải Tần Vô Song, mới bắt đầu chân chính sinh động...

Một bước, hai bước, ba bước...

Chậm rãi cùng Tần Vô Phong Tần Vô Song Tần Vô Hạ ba người cùng nhau đi đến đài cao chỗ Liên Cừ đứng, các loại quá khứ, vô luận tốt xấu, vào lúc này xem ra, đều thành một loại ngọt ngào.

Bất luận khi đó là mặt mang mỉm cười hay là hàm chứa nước mắt, bất luận khi đó là hài lòng vui sướng hay là thương tâm gần chết.

Vì giờ khắc hiện tại ngày hôm nay, đáng giá, tất cả đều đáng giá.

Y sao mà may mắn, gặp được ba người thương yêu y, quý trọng y.

Trên khuôn mặt tuyệt mỹ của Vân Khuynh mang theo mỉm cười, ánh mắt sáng sủa ngẩng đầu nhìn Liên Cừ trên đài cao, cùng Tần Vô Phong ba người dừng bước.

Liên Cừ nhìn bốn người bọn họ cũng nhịn không được gật đầu, mặt mang mỉm cười, bắt đầu sứ mệnh lúc này của hắn, hắn thẳng tắp nhìn chằm chằm Vân Khuynh, cổ vũ nhìn y:

“Vân Khuynh tiên sinh, xin hỏi ngươi có nguyện ý để Tần Vô Phong tiên sinh, Tần Vô Song tiên sinh, và Tần Vô Hạ tiên sinh trở thành người bạn đời của ngươi, cùng bọn họ ký kết hôn ước???

Vô luận tật bệnh hay khỏe mạnh, hoặc bất cứ lý do nào khác, đều bảo vệ bọn họ, chăm sóc bọn họ, tôn trọng bọn họ, tiếp nhận bọn họ, vĩnh viễn trung trinh không thay đổi đối với họ cho đến sinh mệnh đầu cùng???”

Bên tai nghe thanh âm Liên Cừ, Vân Khuynh tim đập càng lúc càng nhanh, khuôn mặt tuyệt mỹ của y chậm rãi nhuộm lên đỏ ửng, y gần như không thể hô hấp, lúc Liên Cừ kết thúc vấn đề, trong óc y còn đang hoảng hốt, nhưng trong miệng y đã rõ ràng không gì sánh được hồi đáp: “Ta nguyện ý.”

Đúng vậy, y nguyện ý, mười phần nguyện ý, trăm phần nguyện ý, ngàn phần nguyện ý, vạn phần nguyện ý, có thể ở bên người yêu của mình, sao y lại không muốn chứ.

Vân Khuynh chìm đắm trong thế giới một người, y căn bản là không biết lúc Liên Cừ nói những lời này ra miệng, tân khách ở đây có bao nhiêu khiếp sợ.

Trong nháy mắt, toàn bộ Tần phủ ngay cả một tia thanh âm cũng không có, thẳng đến câu ta nguyện ý kia của y, mới giống như đánh vỡ ma chú khiến các loại thanh âm sống lại.

Thế nhưng, lúc đó tiếng động lớn xôn xao, các loại thanh âm thảo luận nối liền không dứt, mọi người đều cảm thấy không thể tin nổi, không thể tưởng tượng nổi, khó có thể tin...

Các trưởng lão bên người Tần Du Hàn, nghe xong Liên Cừ nói sau khi ngốc lăng một chút, càng cuồng bạo không gì sánh được chỉ vào Tần Du Hàn hỏi: “Đây là có chuyện gì???”

Hai nam tử thành thân đã là khiêu chiến năng lực thừa thụ của bọn họ, vì sao còn muốn Tần Vô Phong tam huynh đệ song song thành thân với một nam nhân nữa???

Mệt cho hắn vừa rồi còn tưởng Tần Vô Phong và Tần Vô Hạ là đi cùng Tần Vô Song, đưa Tần Vô Song lên thành thân.

Hóa ra, đây căn bản là ý nghĩ của riêng mình hắn, nhân vật chính ngày hôm nay không chỉ có Tần Vô Song, ngay cả Tần Vô Phong Tần Vô Hạ cũng đồng dạng là nhân vật chính!!!

Tần Du Hàn ho nhẹ một tiếng: “Lão tổ tông, đúng như ngươi thấy, tiểu Phong ba huynh đệ bọn họ cùng thích một người...”

“Ngươi...”

Lão nhân kia bàn tay run run, nhất thời mất đi toàn bộ ngôn ngữ.

Hắn không biết phải dùng loại ngôn ngữ gì chỉ trích Tần Du Hàn, sai lầm của Tần Du Hàn quá lớn.

“Tam trưởng lão bá bá.”

Ngay lúc lão nhân kia tức giận đến á khẩu không trả lời được, cả người run rẩy, thanh âm ngọt ngào của Liên Duyệt bỗng nhiên vang lên.

Sau đó bóng dáng mỹ lệ của nàng xuất hiện bên người tam trưởng lão, cười nói:

“Tam trưởng lão bá bá chẳng lẽ là nghĩ chủ ý của Duyệt nhi không tốt???

Nhớ năm xưa Duyệt nhi ra chủ ý cho tam trưởng lão bá bá theo đuổi tam nãi nãi, tam trưởng lão bá bá vẫn nói chủ ý của Duyệt nhi rất tốt nha, liền ngay cả...”

“Khụ khụ khụ khụ khụ khụ khụ khụ khụ.”

Liên tiếp ho khan từ trong miệng tam trưởng lão truyền ra, lão nhân này nguyên bản tinh thần quắc thước trong nháy mắt dường như thành ma ốm, như là muốn ho khan khụ ra cả tim phổi của mình.

Liên Duyệt chớp chớp mắt, che miệng cười khẽ: “Tam trưởng lão bá bá, ngài thân thể gần đây hình như không tốt lắm, phải chú ý thân thể nga, chả là, tân nhân hôn lễ lần này, đích xác rất xứng đôi, tam trưởng lão bá bá ngươi nói đúng không???”

Lão nhân vừa rồi còn nổi giận lập tức đã không có ý kiến, gật đầu nói: “Đúng đúng đúng, Du Hàn nói bọn họ yêu thương lẫn nhau, tốt tốt... Ha ha ha ha, rất xứng đôi rất xứng đôi.”

Liên Duyệt gật đầu: “Ta cũng nghĩ như vậy, con cháu tự có con cháu phúc, chính bọn chúng thích, chúng ta làm trưởng bối, sao có thể không thành toàn cho bọn chúng chứ...”

...

Cùng lúc đó, Liên Cừ sau khi nghe Vân Khuynh nói ta nguyện ý, mỉm cười gật đầu với y, sau đó hỏi Tần Vô Phong:

“Tần Vô Phong tiên sinh, ngươi có nguyện ý để Vân Khuynh tiên sinh trở thành bạn đời của ngươi, cùng y sáng lập hôn ước???

Vô luận tật bệnh hay khỏe mạnh, hoặc bất luận lý do nào khác, đều thương y, chăm sóc y, tôn trọng y, tiếp nhận y, vĩnh viễn trung trinh không thay đổi với y cho đến sinh mệnh đầu cùng???”

“Cầu còn không được.”

Trong thanh âm Tần Vô Phong có chút trong trẻo lạnh lùng nhưng mang theo cảm tình khó có thể khắc chế.

Liên Cừ ngẩn ngơ, đáp án này của Tần Vô Phong, không ở trong vòng dự liệu của hắn, Liên Duyệt đã từng nói cho hắn, đáp án chỉ có một, cũng chính là ta nguyện ý.

Liên Cừ ho nhẹ một tiếng: “Nguyện ý cùng Vân Khuynh kết làm bạn đời???”

Tần Vô Phong nghe vậy lập tức nhớ tới lúc trước nương hắn dặn dò hắn, trên khuôn mặt lạnh lùng nghiêm nghị hơi lan tràn đỏ sậm, dùng thanh âm rõ ràng hồi đáp: “Ta nguyện ý.”

Loại thời gian này, ta nguyện ý, là ngôn ngữ êm tai nhất trên đời này, thậm chí vượt lên cả, ta yêu ngươi.

Bởi vì ta yêu ngươi, chẳng biết bao giờ sẽ không yêu nữa, nhưng ta nguyện ý này, là lời hứa hẹn, lâu dài như trời đất.

Liên Cừ thở phào nhẹ nhõm, lại bắt đầu hỏi Tần Vô Song, Tần Vô Hạ hai người.

Bọn họ bốn người đều đã trả lời hoàn tất, Liên Cừ lại hỏi mọi người: “Xin hỏi các vị khách có nguyện ý làm chứng cho lời thề kết hợp của bọn họ???”

Kỳ thực các lão nhân Cô Sa trấn rất muốn nói không muốn, thế nhưng nhìn cặp mắt xinh đẹp như có như không của Liên Duyệt kia bắn phá, đều cùng mọi người nhỏ giọng nói: “Nguyện ý.”

Chờ mọi người trả lời xong, Liên Cừ mỉm cười nắm chặt hai tay nói: “Nhẫn sẽ đại diện cho ràng buộc đối với lời thề, hiện tại, thỉnh đều tự đeo nhẫn, ràng buộc lời thề của mình cả đời không thay đổi.”

Vĩnh viễn bên nhau yêu nhau, không rời không bỏ, đó là một lời thề vĩnh hằng.

Lúc này Vân Khuynh mới có khoảng không quan sát chiếc nhẫn Liên Duyệt kín đáo đưa cho y, chế tạo từ hoàng kim, ở trên mặt khảm một viên thạch anh màu hồng phấn, bên trong nhẫn có khắc tên y, Khuynh, còn có một chữ cái tiếng Anh E.

Thấy chữ cái tiếng Anh kia, Vân Khuynh sửng sốt, hầu như là lập tức nghĩ tới LOVE, trong lòng y tràn ngập tình cảm ấm áp, không cần đoán cũng biết, hôn lễ này, chiếc nhẫn này, đều là tâm tư của Liên Duyệt.

Trên thế giới này, ngoại trừ y ra, cũng chỉ có Liên Duyệt là tỷ tỷ kiếp trước của y biết những lễ nghi này cùng chữ cái tiếng Anh.

Trịnh trọng chăm chú đeo nhẫn lên ngón áp út của mình, Vân Khuynh yên lặng nghĩ trong đáy lòng:

Ngụy Quang Hàn, Lạc Minh, các ngươi thấy được không, Vân Khuynh cổ đại kết hôn rồi, kết hôn với Tần gia tam huynh đệ.

Các ngươi thì sao, các ngươi hiện tại, kết hôn chưa...

Nghĩ nghĩ ý cười bên môi y càng sâu, mặc kệ Ngụy Quang Hàn và Lạc Minh có kết hôn hay không, y đều biết bọn họ nhất định sẽ hạnh phúc.

Ông trời đối với y thật nhân từ, y kiếp trước, y kiếp này, cuối cùng cuối cùng, dĩ nhiên đều là hạnh phúc như thế...

Vào lúc ngẩn người, Liên Cừ lần thứ hai mở miệng: “Ta đã chứng kiến các ngươi thề nguyền với đối phương, ta cảm thấy vạn phần vui sướng tuyên bố với các vị đang ngồi ở đây các ngươi kết làm bạn đời, hiện tại tân lang có thể hôn tân nương.... Ách....”

Một câu cuối cùng vừa nói ra miệng Liên Cừ chỉ biết sai rồi, thế nhưng lúc hắn lấy lại tinh thần thì đã  nói xong, căn bản là không thể đổi ý.

Cái này phiền phức rồi, Vân Khuynh chỉ có một, nam nhân chiếm lấy lại có ba, cái này hôn thế nào!!!

Tần Vô Phong đứng gần Vân Khuynh nhất rất biết lắng nghe, lập tức xoay người, đỡ lấy vai Vân Khuynh, nghiêng người cúi đầu hôn lên cánh môi hồng nhạt kia, cái lưỡi đỏ tươi dễ dàng cạy mở cánh môi Vân Khuynh, không hề cố kỵ dò xét vào trong miệng Vân Khuynh, cùng cái lưỡi mềm mại của y dây dưa quấn mút.

Vân Khuynh hơi nhắm hai mắt lại, mặc dù có chút ngượng ngùng, thế nhưng y lại không có nửa điểm giãy dụa, bởi vì ở trong lòng y, đây là một nghi thức, nghi thức thần thánh.

Đã lâu không chạm vào Vân Khuynh, Tần Vô Phong hôn có chút vong tình, tân khách chu vi đều mặt đỏ tới mang tai, ống tay áo che mặt, ở đây dù sao cũng là cổ đại.

Liên Duyệt chà chà chân, lớn tiếng ho khan.

Tần Vô Phong cả kinh, lập tức thả Vân Khuynh, sau đó nắm một tay Vân Khuynh, xê dịch một chút, cùng y mười ngón nắm chặt.

Tần Vô Song không đợi ai tới mở miệng nói cho hắn làm như thế nào, liền thay thế địa vị vừa rồi của Tần Vô Phong, lại một lần nữa xâm chiếm môi Vân Khuynh.

Tần Vô Hạ tự nhiên là người thứ ba.

Liên Cừ đỏ mặt xuống đài, hắn chỉ là không cẩn thận nói sai, ai ngờ bốn người kia, nhưng lại làm thật, đem cả đám người bọn họ ở đây coi như đồ trang trí, mặc sức chơi trò triền miên...

“Ba tên tiểu tử này...”

Liên Duyệt cười lắc đầu, mệt cho ba nhi tử của nàng sinh tại cổ đại, nếu như ở hiện đại, vậy không phải càng hào phóng hay sao???

“Vân Khuynh y, thật đúng là làm trò trước mặt nhiều người như vậy hôn môi với tiểu Phong tiểu Song tiểu Hạ bọn họ...”

Tần Du Hàn có chút cảm thán, nếu là hắn, hắn sẽ không có dũng khí kia.

Liên Duyệt lắc đầu: “Ngươi không biết điều này đối với tiểu Khuynh mà nói, ý nghĩa trọng đại biết bao nhiêu, tiểu Khuynh nhất định cho rằng nụ hôn hiện tại của bọn họ là nghi thức thần thánh... Tiểu Khuynh là một hài tử dễ bất an, có thể chính đại quang minh ở bên tiểu Phong bọn họ, vẫn là tâm nguyện của y...”

“Vậy nên ngươi mới có thể cố ý cử hành hôn lễ này cho y???”

Tần Du Hàn tiếp lời Liên Duyệt.

Liên Duyệt gật đầu mỉm cười: “Đúng vậy.”

Tần Du Hàn nhíu nhíu mày: “Vì sao ta cảm thấy ngươi đối với Vân Khuynh, còn tốt hơn cả Vô Phong bọn họ, người không biết, còn tưởng rằng Vân Khuynh mới là thân sinh nhi tử của ngươi.”

Liên Duyệt nhíu mày: “Cái này thì không đúng... Tiểu Khuynh y tuy rằng không phải thân sinh nhi tử của ta, nhưng lại là thân sinh đệ đệ.”

Tần Du Hàn giật mình: “Ngươi... Có ý gì???”

Liên Duyệt phong tình vạn chủng ngoái đầu nhìn hắn: “Ý trên mặt chữ, Vân Khuynh là thân đệ đệ của ta.”

“Ngươi đùa cái gì vậy!!!”

Tần Du Hàn gần như bùng nổ: “Vân Khuynh là hài tử của Hiên Viên Ly Thiên và Vân Phàm... Hai người bọn họ số tuổi giống như ngươi, sao có thể có nữ nhi lớn như ngươi???”

Liên Duyệt hắc tuyến:

“Ai nói ta là nữ nhi của bọn hắn???

Ta nói ta là thân tỷ tỷ của Vân Khuynh, lại chưa nói là của kiếp này... Chúng ta là tỷ đệ kiếp trước có được hay không???”

Vân Khuynh tìm nàng nói qua, nói y đã đem chuyện y xuyên qua nói cho Tần Vô Phong bọn họ, còn kiến nghị nàng đem những chuyện này thẳng thắn nói cho Tần Du Hàn.

“Duyệt nhi, có phải ngươi hưng phấn đến hồ đồ rồi không, như thế nào lại nói lời mê sảng, chuyện kiếp trước, sao chúng ta có thể biết được???”

Liên Duyệt đột nhiên đứng dậy kéo tay Tần Du Hàn: “Ngươi đi theo ta, ta kể cho ngươi một câu chuyện thật dài thật dài.”

Chỉ là trong chớp mắt, không chỉ Liên Duyệt và Tần Du Hàn đã chạy biến, chờ chúng tân khách buông ống tay áo, ngay cả tân nhân bốn người cũng không thấy.

Bọn họ đi nơi nào???

Tự nhiên là trở về phòng tương thân tương ái...

Tương thân tương ái như thế nào???

Khụ khụ khụ, cái này nha, thỉnh tự mình phỏng đoán.

—- Chính văn hoàn —-

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...