Chương 10: Chap 10 : Ra Đảo

Khí hậu buổi sáng trong lành có phần lành lạnh, tiếng nước biển bổ vào bờ tấp nấp làm trôi đi mấy vỏ sỏ.

Trong một căn phòng của khách sạn, một thân ảnh nhàn nhã nhưng toát lên vẻ lạnh lùng quý tộc nằm dài lười biếng trên ghế sopha trắng ngoài phòng khách. Lãnh Hàn lâu lắm rồi mới thấy thoải mái như vậy nên được diệp lười biếng một phen, tay khẽ lặt trang sách sang trang mới trong quyển sách bìa đen đang cầm. Thuần Khanh bước ra khỏi phòng thì thấy cái đầu trắng nhô nhô lên sau ghế không khỏi cười hạnh phúc, chân bước lại gần ghế sopha dừng lại trước mặt Lạnh Hàn, mỉm cười nhẹ nhìn xuống y. Lãnh Hàn đóng sách trong tay lại nhìn Thuần Khanh. Thuần Khanh cất tiếng trước mặt có mấy vệt đỏ.

- Chào buổi sáng phu quân.

- Uhm, chào buổi sáng.

- Ah ! Phu quân..

Lãnh Hàn kéo Thuần Khanh vào lòng mình nhìn anh, áp lại gần hôn lên môi Thuần Khanh, chỉ là một nụ hôn nhẹ mà Thuần Khanh đỏ gượng mặt không giám nhìn thẳng y. Lãnh Hàn tính chọc Thuần Khanh thì đột nhiên có tiếng rõ cửa. Lãnh Hàn khẽ nhíu mày, Thuần Khanh thoát khỏi lòng y, ngại ho khan một cái.

- Để em ra ngoài coi thử

Lãnh Hàn đôi đồng tử nhắm lại, nhẹ gật đầu. Thuần Khanh thấy thê quân đồng ý xoay chân đi ra ngoài mở cửa ra. Đập vào mắt là người Thuần Khanh không ưa nổi. Dám phá mình với thê quân. Tiêu Yêu Diệp nhìn Thuần Khanh vui mừng tính ôm thì đột nhiên thấy lạnh sóng lưng nên động tác dừng lại. Ho khan một cái lấy lại hình tượng.

- Tớ tới đây để dẫn cậu cùng các học sinh đi kiếm Gia Áo với em trai tớ, hai đứa nó mắt tích từ hôm qua rồi,hai đứa nó thắng cuộc thi đánh bóng rổ xong thì hình như bơi tới hoang đảo chơi nhưng một ngày không về chắc bị lạc rồi.

Thuần Khanh bỗng bối rối lo lắng, dù gì Gia Áo cũng là chị dâu mình. Tiêu Yêu Cảnh cười trộm trong lòng, muốn lợi dụng thời cơ mà đi một mình với Thuần Khanh nhưng đột nhiên bị vỡ mộng. Lãnh Hàn trên ghế sopha đứng dậy tiến tới. Rất ung dung mà nói.

- Hiệu trưởng cứ đi trước đi tôi đi với Thuần Khanh riêng

- Nhưn....

ẦM

Lãnh Hàn đóng thẳng cửa vào mặt Tiêu Yêu Diệp mặt kệ người la hét. Y xoay người nhìn Thuần Khanh đang lo lắng, đặt tay phái lên xoa đầu Thuần Khanh.

- Không sao đâu, Gia Áo không chết nổi đâu.

- Nhưng mà Gia Áo xảy ra truyện gì rồi sao, huống hồ chi phận nam nữ ở chung một chỗ thì không tốt cho lắm....

Lãnh Hàn không nói không rành dắc tay Thuần Khanh đi ra ngoài. Y vốn thừa biết với sức trâu bò của Gia Áo thì ai làm được gì, nhưng mà cũng có chút .... bất an đi, dù gì thì Gia Áo cũng là chị mình với lại cốt truyện vì y đã muốn thay đổi.

- Phu quân đi đâu vậy.

Lãnh Hàn lạnh lùng đi thẳng, Thuần Khanh nhìn biểu cảm của y mà có chút ngạt nhiên. Gia đình mình mất tích không biết ra sao mà Lãnh Hàn vẫn bình thãn không rối loạn tức giận gì, thật là kỳ quái. Lãnh Hàn mà biết nổi lòng của ai kia chắc sẽ ra sức biện hộ cho mình liền.

- Lôi Gia Áo về.

------------------------------------------

Ngoài hoang đảo

Gia Áo với Yêu Cảnh sau khi bị lạc thì trời đột nhiên đổ mưa nên chạy đi tìm chỗ chú mưa, tìm được một cái hang gần núi thấy có thể trú ẩn được nên quyết định ở lại. Hai người lúc đầu bầu không khí có hơi gượng nhưng không lâu thấy tiếng hai cái bụng đều réo lên. Nên hai người chia nhau đi tìm đồ ăn,Gia Áo tìm được đồ ăn trở về hang đợi hồi lâu không thấy Yêu Cảnh về, mới sốt ruột đi ra ngoài tìm người.

Gia Áo thấy mấy cành cây rẫy trên đường thì đi theo. Đột nhiên thấy Yêu Cảnh hốt hoảng chạy tới kéo tay Gia Áo dắt chạy, phía sau là một con heo rừng lớn đuổi theo. Gia Áo dừng lại nhân cơ hội này dùng tuyệt chiêu Hổ Cái Chưởng của Tô Hân mới dạy, một chiêu đánh ngắt luôn con heo rừng. Gia Áo không khỏi u sầu vì làm mắt hình tượng trước mặt người đang há hốc mồm kia.

Còn bên đây thì Yêu Cảnh đang cảm thấy nhục nhã vì lời dạy của anh hai mình lấy lòng người ta không thành công mà còn làm người ta bảo vệ lại mình. Yêu Cảnh vì chiêu hổ cái mà càng ngày càng nghi ngờ khí chất nam nhi của mình

Hai người đầu óc trống rỗng đi tìm đường về sắc trời càng ngày càng tối.....

- Đây là đâu..... Tối quá....

- Tiêu rồi, chỉ có thể cố gắng mò đường thôi.

Yêu Cảnh xoay người đưa tay đi tới trước mặt Gia Áo. Gia Áo hơi ngẩn ra

- Này, nắm lấy tay tớ ! Chúng ta đừng tách nhau ra nữa

Gia Áo đỏ mặt cuối đầu nắm lấy cái tay đang đưa ở trước mặt mình thầm suy nghĩ. Tuy rằng không quen lắm, nhưng cảm giác có người bảo vệ thật là tuyệt.

- Nhưng mà, cậu có thấy chúng ta đi càng ngày càng cao không ? Có tiếng sóng biển, hình như rất xa chỗ ban đầu chúng ta đến

- Phải không ? Sao tớ không... A!

Hai người đi tới tận cùng vực thẩm gốc núi mà khôngg biết Yêu Cảnh té xuống Gia Áo chộp tay cầm còn tay còn lại thì vịnh nhánh cây. Vì quá nặng nên tay Gia Áo run run không cầm cự nổi.

- Tiêu rồi !

- Tô Gia Áo ! Cậu buông tay ra đi tớ không chết được đâu !!

Răng Rắc

Nhánh cây bị gẫy ra, hai người tưởng chừng như rơi xuống không còn đường sống thì một bàn tay có nhiều vết chai do luyện tập nắm lấy tay Gia Áo. Giọng nói không cảm xúc vang lên.

- Hai người chơi trò khỉ đu cây sao, về mà chơi ở đây không họp.

Quạ Quạ Quạ Quạ mấy con quạ ở đâu bay ngang

Đầu mọi người đầy hắc tiến trừ cái người mới nói kia, Thuần Khanh không còn biết nói gì với thê quân nhà mình.

Gia Áo sắp chịu hết nổi

- Tô Lãnh Hàn em nhanh lên đi !

Lãnh Hàn khẽ cong môi đùa giởn

- Ah ~~~ Nếu thấy khổ như vậy, sao không nghe lời tên yêu tinh đó buôn ra đi, cho cuộc đời tươi đẹp.

- Cái này thì anh đồng ý với phu quân buôn tay tiểu yêu tinh là được rồi.

Lúc này thì Gia Áo thấy mình đang bị hai người chọc tới muốn thổ quyết, lửa giận nổi phừng phừng

- Hai người đừng có đùa nữa !!!

Lãnh Hàn một tay nhẹ nhàng nhắc hai người đang đứng hồn kia lên như đang nhắc bông gòn nhìn không ra sự mệt nhọc. Hai người ngồi trên đất thở hồng hộc, đột nhiên một chiếc áo khoác chùm lên mình Gia Áo. Lãnh Hàn khom người xuống nhìn Gia Áo. Tay phải đặt lên bún trán Gia Áo lạnh lùng nói.

- Lúc nào cũng vậy,luôn gây phiền phức nhỉ ?

Gia Áo mặt hiện mấy vệt đỏ xoay sang chỗ khác. Nhưng trong lòng không khỏi hạnh phúc . Lúc này hình ảnh một cô bé tóc tím đang té ở dưới đất bị thương ở chân không ai khác là gia áo lúc con bé bị bạn bè xung quanh bắt nạt thì một cậu nhóc dễ thương có mái tóc trắng ngắn che khuất đi mắt trái ,mắt còn lại không bị che có màu bạch kim tỏ ra khí chất áp bức người khác. Cậu nhóc thong dong đi tới tay cầm quyển sách đang mở đóng lại,mấy đứa con nít đó hoảng sợ lùi lại nhưng bị cậu nhóc đó không nhường, xong lại nhẹ nhàng ra tay đánh bầm dập, giải quyết xong đi tới bế cô bé tóc tím lên lau nước mắt của cô bé tóc tím,rồi ôm về phòng y tế. Tới phòng đặt cô bé tóc tím lên giường rồi đưa tay lên bún trán lạnh lùng nói.

- Lúc nào cũng vậy, luôn gây phiền phức nhỉ ?

Gia Áo cười cười nhớ lại, nhưng đáng tiếc hình ảnh đó.... không còn nữa kể từ lúc Lãnh Hàn đi sang Mĩ du học. Nhưng giờ nó lại một lần nữa xuất hiện ở đây. Mà cũng thật đáng tiết là chị thì làm được gì.... tàn thấy nó bảo vệ giúp mình.

- Gia Áo em không sao chứ, chúng ta mau đi về hang thôi, anh gọi em từ nãy giờ rồi.

Từ khi nào mà Thuần Khanh đang ở trước mặt Gia Áo vơ vơ tay gọi hồn Gia Áo về.

- A.. ờ, không sao đâu mà, đi thôi ( ^ ^ )

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...