Chương 11: Chap 11 : Du Thuyền

Gia Áo chợt nhớ ra gì đó chạy ra trước mắt Lãnh Hàn . Đi ngang bằng Lãnh Hàn hỏi

- Vậy chúng ta về lại hang sao.

- Không.

- Nhưng không có thuyền sao về được ? (××')

- Có thuyền ngoài biển.

- Nhưng..

Lãnh Hàn bực mình cắt ngang lời Gia Áo . Hơi tỏa ra hơi lạnh từ người làm Gia Áo lành lạnh

- Im lặng, ngậm miệng, đi theo.

- Biết rồi (T^T), có ai nói với em em giống mái lạnh thiên nhiên lắm không.(◇^◇)

Y đang nội tâm đấu tranh cực liệt. Có nên bỏ Gia Áo lại trên hoang đảo luôn hay không. Thuần Khanh nhìn màn một nói một bực của hai chị em nhà này không nhịn được hơi cười. Lãnh Hàn từ nãy giờ luôn chú ý tới người yêu nhà mình nên thấy ai đó đang cười.

Y từ lúc nào đã đứng sao Thuần Khanh nhắc bổng Thuần Khanh lên bế kiểu công chúa, rồi mặt bình tỉnh ung dung mà bước đi như không có truyện gì xảy ra. Thuần Khanh không khỏi đỏ mặt lấy tay đẩy đẩy

- Phu quân đừng mà bỏ em xuống đi.

Lãnh Hàn không biết vô sỉ mặt dày như bức tường tráng chục lớp xi- măng mà nói

- Đường còn dài lỡ em bị chật chân rồi sao, nên cứ để anh bế đi. Không được cãi.

Thuần Khanh mặt càng ngày càng nóng, cuối cùng chịu thua không kháng cự nữa mà nằm im trong lòng, dựa đầu vào vai y mặc kệ không thèm nói nữa. Dù gì cũng được phu quân mình yêu ôm mà (^

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...