Chương 14: Chap 14 : Dắt đi mua đồ

Lãnh Hàn trong mình vẫn còn hơi bực dụ phóng viên hồi ngãy nên tâm trạng không được tốt như bình thường cho lắm. Đường y đang đi không phải là vào trường mà là một lối khác. Y cũng không biết bước chân mình đang đi đâu, y chỉ dựa theo cảm tính mà bước đi.

Khung cảnh hai bên đường lúc này rất náo nhiệt, tấp nập ồn ào, dòng người qua lại càng lúc càng nhiều. Nhưng dù náo nhiệt thế nào đi chân nữa thì y vẫn cứ bước đi một cách cô đơn, lạnh lẽo, như một con sói ngoại lay không bao giờ có thể hòa nhập được. Y cũng không phát hiện ra mình đang đi tới đâu, bước chân của y cứ đi mãi mà không dừng.

Càng đi thì ven đường lại bắt đầu về sự yên tỉnh, chỉ còn nghe được tiếng cây cối và tiếng mấy con chim đang hót. Bước chân đột ngột dừng lại, trước mắt y hiện lên một tòa nhà thờ màu trắng sáng, lâu lâu chỉ có hai ba người qua lại để cầu nguyện. Y cứ đứng đó thẫn thờ nhìn tòa nhà thờ mà không làm gì thêm, trong lòng chợt nhớ lại tới đời trước của mình, đời trước y là một đứa trẻ mồ côi được sơ đem về sống ở nhà thờ, cũng không phải nói là mồ côi đi mà chính xác là y có lẽ .... bị vứt bỏ thì đúng hơn, vì đôi mắt hai màu kì quái của mình mà không ai dám lại gần hay chơi với y, họ chỉ chêu trọc và nói xấu sau lưng y, y lúc đó cứ như trong hố sâu của sự tuyệt vọng thì người đó lại xuất hiện. Kéo y ra khỏi cái thế giới tâm tối của mình, cho y biết thế nào là được sống. Nhưng mà người đó vì y mà...

Lãnh Hàn nắm tay vô thức siết chật lại móng tay muốn đào sâu vào da thịt mình.

- Phu quân

Lãnh Hàn quay lại thì thấy Thuần Khanh đang cầm tay mình, y chợt bỡ ngỡ không ngờ mình lại không phát hiện em ấy tới. Thuần Khanh thật ra anh lúc nãy tới trường không thấy y thì mặc kệ Yêu Diệp mà lòng hơi lo lắng đi tìm y. Anh tìm mọi nơi cũng không thấy, không ngờ lúc vô tình anh đi ngang qua nhà thờ thì thấy y đứng một mình trước nhà thờ, ánh sáng sớm khẽ đùa nhẹ trên người y, y không còn sự lãnh lẽo mà trái lại là sự cô đơn, con mắt bạch kim cũng hơi tối lại hiện lên sự vô hồn.

Anh thực sự không thích nhìn thấy một phu quân như dậy ( °^°: bắt đầu gọi phu quân rồi kìa ). Phu quân cứ như nếu cứ đứng đó một hồi thì sẽ hòa mình vào cái ánh nắng mặt trời rồi tan biến mất, anh không chủ động được đi tới lấy tay anh nắm chặt tay y. Anh thực sự không muốn phu quân biến mất. Lãnh Hàn dáng vẻ mới rồi bị tan biến đâu không còn tâm hơi, nhẹ nhàng quay mặt nhìn Thuần Khanh ,y cũng để ý tới cái tay của mình đang bị ai kia nắm chật. Trong lòng tự nhiên có dòng nước ấm chạy qua.

- Sao em lại ở đây ?

- Em không thấy phu quân nên đi tìm , phu quân làm em lo lắng đó, cũng may là tìm được phu quân rồi. Sáng mai em sẽ về Đông Nữ tộc, trong mấy ngày này chắc em sẽ không gặp được phu quân cho nên..

Lãnh Hàn chợt nhớ ra, y chút nữa quên luôn rồi (-_-"), cũng may là y đã chuẩn bị xong xuôi tất cả ổn thỏa cho Thuần Khanh rồi. Lãnh Hàn đột nhiên nắm tay Thuần Khanh kéo anh đi.

- Phu quân, chúng ta đi đâu vậy ?

- Ta đi mua đồ cho mẫu thân em.

Thuần Khanh luống cuống nói không cần nhưng vẫn bị y một mực kéo đi. Lãnh Hàn gọi taxi, xe dừng lại y kéo Thuần Khanh lên ngồi kế mình. Rồi lạnh lùng lên tiếng.

- Tới trung tâm Thời Không .

- Vâng.

Thuần Khanh hơi choáng váng rồi, trung tâm Thời Không là một chỗ chỉ dành cho các con nhà giàu nói đúng hơn thì là tỷ phú. Trung tâm đó phải nói là bán đồ với giá trên trời, nhưng chất lượng và uy tính thì tốt đến mức người ta cũng không nói mốc được gì. Thuần Khanh không khỏi quay sang lo lắng nhìn y, nhẹ nhàng nói.

- Phu quân không cần cầu kì đâu mà, em thấy tới mấy trung tâm khác thì tốt hơn.

- Em không cần lo, tiền cứ để anh em chỉ cần thấy vừa ý với dì Quý là được rồi.

Thuần Khanh định nói thì xe dừng lại, y trả tiền xe rồi dẫn Thuần Khanh đi tiếp tục sự nghiệp lấy lòng mẹ chồng. Y dẫn anh vào trung tâm, rồi một mạch đi thang máy lên quầy trang sức với quần áo.Y dẫn Thuần Khanh vào một căn phòng màu trắng tau nhã, rồi dắt Thuần Khanh ngồi xuống ghế sopha đã được chuấn bị ở trong phòng. Các nhân viên ở đây phải nói là đúng chuẩn lễ phép, một cô gái có ngũ quân tươi tấn không kém phần xinh đẹp mặc đồng phục nhân viên tới trước mặt hai người rót trà vào mấy ly thủy tinh trên bàn mời hai người.

- Chào mừng quý khách, xinh hỏi hai ngài có muốn giúp gì không ?

- Đem tất cả các loại trang sức đẹp nhất ra đây.

- Vâng .

Lãnh Hàn nhàn nhã uống chén trà còn nóng, cũng không có phần mất tự nhiên gì. Y nhẹ nhàng xoay đầu nhìn Thuần Khanh đang một đống cảm xúc kia, môi khẽ cười kéo anh vào lòng mình. Thuần Khanh hơi ngơ mặt, nhận ra tình huống thì khuôn mặt anh đỏ lên.

- Phu quân anh mau buông ra đi ở đây còn có người.

- Nah, họ không nói gì đâu mà.

- Phu quân !(//°

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...