Lãnh Hàn tuyển Thuần Khanh đi thì đi về nhà, trên đường đi y phát hiện có một số con chuột đang theo dõi mình đằng sau. Nhưng mà trình độ theo dõi dở tệ như thế thì ai mà không phát hiện được.Y lạnh lùng nói, mặt vẫn nhìn về phía trước.
- Gia Áo có gì thì ra đây đi.
Gia Áo gãi đầu cười hì hì xám hối đi tới bên Lãnh Hàn. Thấy y im lặng thì mở miệng hỏi trước.
- Thật ra thì chị có truyện nhờ em( ^^")
Y vẫn tiếp tục chủ nghĩa lặng êm.
- Nè, đừng có làm cái bản mặt đó chứ, xì. Em cứ như vậy thì không có ma nào dám lại gần em đâu.
- Đừng dài dòng, vào thẳng chủ đề.
Gia Áo mặt xuất hiện vài vệt hồng, hai ngón tay chỉ chỉ vào nhau.
- E..em c... có biết cách nào để người ta chú ý mình không. Cái này chị hỏi cho bạn chị thôi á !!! Tại vì đứa con trai bạn chị thích hình như biết được tính nó nên anh ta cứ nỏi không rảnh gập mặt đừng làm phiền anh ta, cái này là bạn chị nha !!!
Lãnh Hàn nhìn cái bản mặt này, cùng với trí nhớ của mình là biết đang nói về Yêu Cảnh rồi đây mà. Nhưng mà y lâu lâu mới thấy cái bản mặt này nên định trêu trọc thì nhớ lại mình còn có việc. Y lấy tay phải đặc lên đầu Gia Áo. Hơi cuối xuống nói
- Đừng lo lắng, chắc Yêu Cảnh đang đi luyện tập chiến dịch khoe mình tìm kiếm tài năng để về gập chị cho xứng a ( - _ - ). Thôi có việc rồi em đi đây, pye.
Lãnh Hàn một mạch bước đi, tới lúc Gia áo ngẫm ra nói không phải mình, quay mặt lại thì y đã đi mất bóng rồi. Lãnh Hàn không đi thẳng về nhà mà đi đến chỗ khác, xe taxi dừng lại,bước chân xuống thì trước mặt y hiện lên một tòa nhà cao tầng, ngữa cỗ nhìn không hết, chiều dài thì khỏi nói. Trước cánh cổng lớn có một khối bức tường làm bằng đá Thạch Anh ghi chữ SS, xung quanh có nhiều nhân viên qua lại đi vào, đây là một trong những tập đoàn trung tâm ở Hoa Quốc do y lập ra.
Y lạnh lùng bước vào đi qua 4 người bảo vệ to lớn, họ không chặn lại mà chỉ cuối đầu chào. Mấy người nhân viên không biết y, thì có chút nhìn rồi lại nghiêm túc làm việc của mình. Y thầm hài lòng, công ty do y quản lý đều chỉ tuyển chọn những tinh anh còn dở tệ thì không có cửa vào. Hệ thống quản lý nghiêm ngặt, công nghệ hiện đại, những người lừa đảo ăn hoa hồng thường không có kết quả tốt. Nghĩ quá 3 ngày thì bị đuổi tùy một số trường hợp đặc biệt, mấy cái lý do tào lao thì đều bị mời ra cửa không cần trở lại. Tuy nghiêm khắc nhưng lại đứng hàng đầu về nhiều mặt.
Lãnh Hàn đi tới thang máy, bấm thẳng đi tới tầng 70, tầng cao nhất, cánh cửa mở ra. Đi trên hành rộng lớn sàn được lát đá thạch anh một lúc tới cửa lớn, bước chân của y dừng, một ánh sáng màu xanh dương quét nhanh qua người y rồi dừng lại, cánh cửa làm bằng thủy tinh rắn chắc tự động mở ra. Trước mắt là một căn phòng màu trắng tau nhã, có mấy kệ sách màu đen đặt sát bên tường, ở giữa là bộ ghế sopha màu đen , cuối phòng là bàn làm việc màu đen lớn cùng chiếc ghế dựa , phía sau là bức tường thủy tinh xuyên suốt có thể nhìn thấy không gian bên ngoài, nhưng cũng không kém phần bền bỉ khó vỡ.
Y bước vào văn phòng lười biếng ngã xuống ngồi trên ghế chiếc balô hãy trên bàn làm việc. Xoay ghế ra phía thủy tinh, tay phải ưu nhã chống cầm, chân này gác lên chân kia. Y trầm lặng nhìn cảnh vật ở dưới, từ độ cao này thì con người thật nhỏ bé.
Cốc cốc cốc
- Vào đi
Một thanh niên cỡ chững chạc đeo mắt kính gọng, mái tóc ngắn màu đen cuối đuôi tóc hơi có màu xanh tối bước vào. Mỉm cười cung kính nhìn chiếc ghế dựa đen chỉ thấy khủy tay đang dựa vào thành ghế với cái đầu màu trắng kia, đôi mắt đen láy hơi phát sáng. Không quan tâm y có nhìn thấy mình, cười nhẹ nói.
- Chào Boss, chào mừng ngài trở về tập đoàn Hoa Quốc.
Tiếng noi lạnh lùng của y vang lên trong căn phòng, y xoay ghế lại phân nữa để thanh niên thấy nữa khuôn mặt.
- Không ngoài sự kỳ vọng của tôi. Anh làm rất rốt nhỉ ? Kỳ Phong.
Kỳ Phong lấy ngón tay đẩy gọng kính đen lên, môi mỉm cười nhìn Lãnh Hàn.
- Boss đã tinh tưởng cho tôi làm phó giám đốc ở đây thì tôi làm sao có thể làm boss thất vọng được. Dù ngài không cho tôi chức này thì tôi vẫn hết lòng làm việc vì ngài, nếu không có ngài thì chắc tôi bây giờ không được như hiện tại rồi.
Lãnh Hàn nhắm mắt lại đầu hơi nghiêng qua hướng tay chống, không nhạt không mặn nói
- Kỳ Dung em anh bây giờ sao rồi ?
- Thưa ngài, em ấy còn bất tỉnh
Y nhìn ra được Kỳ Phong lúc nói trong mắt có tia hận thù với đau thương. Trong một lần y đi qua Pháp công truyện, y đang chạy chiếc môtô của mình thì vô tình gập được Kỳ Phong đang nằm trên đường, vốn y cũng không có hứng thú, định bỏ đi thì người này một thân chật vật rung rẩy đứng lên. Làm y chú ý nhất là đôi mắt cương quyết đó, thật giống người đó...
Y sai người đi điều tra tư liệu về Kỳ Phong thì biết anh là trẻ mồ côi còn có một đứa em gái là Kỳ Dung. Từ đôi bàn tay trắng Kỳ Phong lập nên được một sự nghiệp cũng lớn đi. Nhưng cuộc đời không có gì là tốt mãi,Kỳ Phong bị mấy thằng anh coi là anh em phản bội lại anh. Lừa hết tài sản, đâm xe vào Kỳ Phong tính thủ tiêu thì lúc đó Kỳ Dung lại đẩy anh ra, Kỳ Dung bị xe tông phải. Lúc Kỳ Phong tuyệt vọng nhất trong tận cùng của hố sâu thì y xuất hiện kéo anh ra.
Vốn đầu y chỉ muốn thu Kỳ Phong một người có năng lực như thế về tay mình. Nhưng không ngờ ngoài dự đoán anh ta còn làm tốt hơn sự mong đợi của y, nhưng có điều...
Lãnh Hàn mở mắt ra nhìn Kỳ Phong nhàn nhã nói
- Kỳ Phong, tôi khuyên anh một câu, đừng nên để quá lấn sâu vào hận thù mà đánh mất chính mình. Dù anh trả thù xong rồi, anh cũng không thể nào vui nổi đâu.
Kỳ Phong đứng sẫn sờ nhìn y một lúc, rồi tỉnh táo lại.
- Boss, tôi biết ngày muốn tốt cho tôi, nhưng tôi không thể nào tha thứ cho họ được.
Lãnh Hàn nhìn Kỳ Phong thầm nghĩ. Năng lực tốt như thế mà đáng tiếc...
- Dù gì thì tôi chỉ nói vậy thôi, quyết định là của anh. Tên pháp sư gia tộc họ Lăng thuê, tôi nói anh đều tra sao rồi.
Kỳ Phong đem tập tài liệu đang cầm trên tay đưa cho y, cười nhẹ
- Đây là tài liệu về hắn.
Y cầm tài lật lật vài mặt xem, rồi đặt tài liệu xuống bàn. Ghế xoay về mặt thủy tinh
- Tốt lắm, anh và Devil cứ làm theo những gì tôi đã dận, 4 ngày nữa cùng tôi đi tới Đông Nữ tộc. Nếu không có việc gì nữa thì anh cứ đi làm công việc mình tiếp đi
Kỳ Phong cười cười, ra ngoài. Lãnh Hàn nhìn ra cửa sổ, môi khẽ cười. Đôi mắt tràn đầy tiếu ý, nhìn khuôn mặt y lúc này là thấy không có truyện gì tốt lành
- Đôi lúc cuộc đời như một món ăn, cũng nên để thêm chút muối vào nhỉ ? Nên đem món ăn này tặng cho tiểu thư Lăng Băng đi.
Lãnh Hàn nở nụ cười, nhưng nụ cười này không khỏi làm người ta ớn lạnh, nụ cười của ác ma
- Cuộc chơi chỉ mới bắt đầu, để xem ai thắng đây...
Bạn thấy sao?