Chương 19: Chương 19

Mấy ngày sau, ở trên đấu trường.

Ở đấu trường Đông nữ tộc bây giờ đã đầy người, khắp nơi đều có tiếng huyên náo ồn ào, ở trên đấu trường bây giờ là Lãnh Hàn và Lăng Băng. Y khẽ đổ mồ hôi vì Lăng Băng, y không ngờ trong truyện là thật, đi thi đấu mà lại đem theo một dàn trang điểm dọn phấn...( -_-").  Vì mấy cái phong tục kỳ lạ nên y bị bất phải mặc đồ cổ trang, nên Lãnh Hàn hôm nay diện lên mình bộ áo cách tân nam màu xanh dương có thêu những hoa văn con rồng tinh xảo cùng với chiếc quần đen ôm sát, nhìn y cứ như mấy vị công tử con nhà giàu,nguyên một thân mình này đều là do Devil thành phẩm.

  - A ! Tộc trưởng và thiếu gia đến rồi !

Một đoàn người đến dẫn đầu là Quý Vô Song đi bên phải phía sau là Thuần Khanh, bên trái là Lăng phu nhân, còn mấy người còn lại đều đi phía sau. Sau một lúc thì một ông mặc đồ giống thần tài gõ cái âm, la lớn.

  - Giờ Thìn đã đến ! Mời hai vị thiếu gia nử tử bước lên đài.

Y lạnh lùng bước lên đài, Lăng Băng thì kêu ngạo cùng bước lên phía bên kia. Bất đầu ông thần tài nói về luật thi đấu, y chỉ lạnh lùng đứng đó nghe.

  - Hai vị đạ hiểu rỏ luật chưa ?

Hai bên cùng đồng thanh hiểu rồi. Ông thần tài cười cười.

  - Sau đây mời tộc trưởng đại nhân phát biểu.

Quý Vô Song bước lên nghiêm túc nói.

  - Lần này quyết đấu định thân là trận đấu truyền thống đã lâu không tổ chức của Đông nữ tộc. Là mẹ của Thuần Khanh, tôi hy vọng 2 vị có thể hể hiện sức mạnh tốt nhất của mình. Là trưởng tộc, tôi mong hai vị biết dừng đúng lúc, không được làm tổn hãi đến hòa khí của các nhà. Bất luận là ai thắng, thì sẽ là thê quân hoặc phu quân của Thuần khanh, tuyệt đối không nuốt lời. Các vị xin hãy làm chứng, lời tôi đã nói xong. Bắt đầu đì.

Tiếng keng vang lên, Lăng Băng không chần chờ xong lên đánh tới y, ngạo mạng lên tiếng.

  - Tô Lãnh Hàn, tôi sẽ đánh cho anh thua. Tôi sẽ để cho anh đủ mất mặt trước mắt Thuần Khanh.

Lãnh Hàn thản nhiên lấy tay phải đưa lên chụp tới nắm đấm Lăng Băng đang tới trước mặt mình. Y nhìn Lăng Băng, không mặn không nhạt nói.

  - Cũng được nhưng chưa đủ.

Y nói gì thì nói trong hình thể nam mà đánh con gái thì không đúng lắm nhỉ. Vành môi y khẽ cong lên, nếu đã tới đây thì y cũng nên đùa giởn chút đi. Lăng Băng thoát ra được tức giận liên tục công kích Lãnh Hàn, nhung y chỉ tránh né. Người ngoài nhìn vào cứ nhu là y đang yếu thế trước Lăng Băng, nhưng một số cao thủ có thể nhìn ra được y đang chơi trò chơi "mèo vờn chuột ". 

Lãnh Hàn nhìn Devil đang đứng phía sau lưng ông pháp sư mặt xanh lè đang rung cầm cập của gia tộc Lăng Băng tính thuê chơi xấu. Thật ra thì y định đi hỏa tiệ luôn ông ta nhung vì thằng bạn bên mĩ của y mới chế tạo ra thuốc độc mới đưa cho y, nên y đem nó cho Devil thử nghiệm trên ông pháp sư uống như là chuột bạch thí nghiệm. Nếu bây giờ ông ta muốn chết thì cứ mời điểu khiển y xem.

Y nhìn lại Lăng Băng, nãy giờ y đùa giởn cô ta cũng đủ rồi nhỉ ? Lãnh Hàn hơi nhếch môi, mở miệng lạnh lùng thong thả nói.

  - Nãy giờ tôi nhường cô đánh cũng nhiều rồi nhỉ, ta bắt đầu cuộc chơi chính thức đi.

Lăng Băng đột nhiên thấy cả người đều lạnh rung, y phút chóc xuất hiện trước mặt Lăng Băng tay phải ting một quyền vào bụng Lăng Băng, Lăng Băng bay xa ra nhưng cô lấy chân ngán lại tức giận nhìn y. Y không đợi cô phản ứng tiếp thì đã nhanh như chớp ai cũng không thấy kiệp tốc độ đã đứng trước mặt Lăng Băng chân trái móc vào cầm của Lăng Băng. Lăng Băng bay ra ngoài vòng đấu trường, y lạnh lùng khoanh tay đứng nhìn một đống bác sĩ đã chạy tới Lăng Băng. Y nhìn Lăng Băng đang chật vật dưới kia, hồi nãy y chỉ làm hai quyền thôi, nhưng đều nhắm vào các mạch quan trọng trong cơ thể con người, nên ít gì chắc cũng phải nằm viện một thời gian khá lâu đi.

Y lạnh lùng nhìn trọng tài, trọng tài rùng mình tuyên bố.

  - Như các vị đã thấy, người chiến thắng là--

  - Dừng lại, tôi không phục.

Lăng phu nhân tức giận đi tới trừng mắt nhìn y, nhưng y chỉ nhắm mắt lại thản nhiên quay sang chổ khác không thèm nhìn bà ta. Quý Vô Song khẽ nhíu mày lại ,đứng lên chân nâng bước đi xuống võ đài nhìn Lăng phu nhân.

  - Lăng phu nhân, sự thật ngay trước mắt đã là Tô thiếu đây thắng rồi bà có gì không phục.

  - Quý phu nhân, tôi chắc ăn là cậu ta đã gian lận, làm sao mà Lăng Băng nhà tôi có thể thua được !!!

Lãnh Hàn mở mắt chán ghét nhìn cái tay đang chỉ y kia. Y cười lạnh nhìn bà ta, hai tay nâng lên vỗ vỗ một cách thanh lịch.

  - Hahaha, hay cho Lăng phu nhân, phu nhân đây gian lận đúng ra tôi đã không muốn nói, nhung không ngờ phu nhân lại ngậm máu phun người như vậy. Thì ra đây là cách cư xử của gia tộc họ Lăng đây sao ? Thật là bất ngờ.

Gia Áo ở dưới võ đài rất ngạc nhiên, cô thật không ngờ đứa em ít nói của mình lại có thể có miệng lưỡi sắc bén như thế, cô cho nghìn like, thật không hổ là đứa em cô tự hào. Lăng phu nhân bị nói thẳng mặt, mồ hôi lạnh bà ta chảy xuống, bà ta tức giận rung rẩy chỉ y.

  - Ngươi có chứng cứ gì nói ta gian lận !!

Lãnh Hàn mắt lạnh nhìn bà ta, đây là một trong những thể loại người mà y ghét nhất đây mà, hôm nay nếu y không dạy bà ta một bài học thì còn gì là đúng đây.

  - Devil.

  -  Vâng, thiếu gia.

Devil lên đấu trường cùng ông pháp sư mặt đang xanh lè đó. Tô phu nhân thoáng xanh mặt, ông pháp sư lắp bắp nói.

  - T...tôi có thể làm chứng, đây là hợp đồng Lăng phu nhân cam kết kêu tôi dùng bùa khống chế T...Tô thiếu g..gia đây.

Vô Song cầm lên bà xem xong, đúng là Lăng phu nhân gian lận, thực ra hồi nãy trên đấu trường bà cũng để ý tới tên pháp sư này rồi, thực sự thì bà càn ngày càng tò mò về Lãnh Hàn. Vô Song lạnh lùng nhìn Lăng phu nhân, đưa miếng giấy lên. Lăng phu nhân lảo đảo về sau hai ba bước, mặt hoảng hốt.

  - Tô phu nhân tôi thật không ngờ bà lại làm dậy.

Vô Song quay sang nhìn y, rồi nhìn mọi người đang bàn tàn xôn xao trên võ đài, bà hắng giọng thì mọi người đều im lặng.

  - Như lúc nãy tôi đã nói ai thắng thì sẽ là thê quân hoặc phu quân của Thuần khanh, như các vị đã thấy người thắng là ai, tôi xin tuyên bố Tô Lãnh Hàn đây từ nay về sau sẽ là con rể của tôi.

Cả đấu trường tiếng vỗ tay cùng tiếng reo hò vang lên, riêng gia tộc họ Lăng vì sự việc lần này làm cho họ bị kéo xuống vũng bùng. Thuần Khanh đi xuống đứng gần Vô Song nhìn y, y chỉ gật đầu một cái làm cho ai kia tổn thương. Vô Song đi ngang qua y, khẽ thì thầm chỉ có hai người nghe.

  - Mời ngươi đi theo ta, ta có chuyện cần hỏi ngươi.

Y gật đầu, đi theo Vô Song tới nhà chính, Vô Song dẫn y tới một căn phòng không có ai rồi dừng lại. Vô Song ngồi lên ghế chống tay nhìn y. Đôi mắt nghiêm túc nhìn y nói.

  - Trước khi giao Thuần Khanh ta muốn hỏi ngươi một số chuyện . Ngươi rốt cuộc có thân phận gì ?

Lãnh Hàn mặt không biểu cảm nhìn Vô Song, y biết thế nào Vô Song cũng hỏi chuyện này, có ai khi không giao con cái mình cho một tên không rõ thân phận đâu chứ. Lãnh Hàn nhìn Vô Song, môi khẽ cười hỏi.

  - Ngài biết tổ chức Hắc Long trong hắc đạo và tập đoàn SS không ?

  - Nói gì thì nói mấy truyện trong gia tộc có một số dính tới hắc đạo nên ta cũng biết Hắc Long, nhưng tổ chức này rất thần bí. Còn tập đoàn SS quá lớn đi, ta làm sao không biết được. Chẳng lẽ ngươi là... ngươi là Erik.

Lãnh Hàn cười nhìn Vô Song.

  - Quả là Quý phu nhân, chỉ một câu hỏi của tôi mà ngài đã biết thân phận tôi rồi. Tôi là Erik, boss của tổ chức Hắc Long và cũng là chủ tịch của SS.

Vô Song im lặng nhìn y, bà thật không ngờ người này lại có một thế lực lớn như vậy. Tổ chức Hắc Long là tổ chức mà chính phủ cũng phải mắt nhấm mắt mở bỏ qua không dám đụng tới, còn tập đoàn SS là một trong những thành phần ảnh hưởng 2/4 thị trường kinh tế Châu Á 2/3 thị trường Châu Âu. Vô Song cũng gở bỏ khúc mắt trong lòng, một người như vậy đúng là có thể để bà tinh tưởng giao con mình cho nó.

Vô Song nhìn cánh cửa, bà khẽ thở dài, bãi bỏ chế độ nghiêm túc nói .

  - Thuần Khanh con vào đi, con đừng đứng đó nữa.

Phía sau cánh cửa Thuần Khanh ngại ngùng đi ra vì bị phát hiện, Thuần Khanh nhìn Lãnh Hàn, anh thật sự rất sốc khi biết y có thế lực như vậy, nhưng vô tình nó càng làm cho anh đau lòng. Một người như anh thì làm sao có thể xứng bằng phu quân tài giỏi của mình được. Lãnh Hàn nhìn ra được suy nghĩ của Thuần Khanh nên lại gần nắm lấu tay anh, chế độ lạnh lùng giảm mạnh.

  - Thuần Khanh, từ nãy giờ em cũng nghe được rồi, anh xin lỗi vì đã không nói với em sớm hơn, anh không muốn em gập nguy hiểm. Nhưng mà từ bây giờ em yên tâm đi anh hứa sẽ bảo vệ, châm sóc em thật tốt nhất anh có thể.

Thuần Khanh tự nhiên thấy có dòng nước ấm chảy qua, mắt xúc động nhìn y. Từ nãy giờ cái cập này thật là chói mắt làm cho Vô Song thật sự muốn đuổi thẳng ra ngoài. Vô Song nhìn y, đứng lên nói.

  - Vậy từ bây giờ ta giao Thuần Khanh cho ngươi, nếu ngươi làm con ta đau khổ, thì ta xác định không để cho ngươi yên đâu.

Y nghiêm túc gật đầu.

  - Tôi sẽ không làm Quý phu nhân thất vọng, thực ra không cần ngài nói tôi cũng sẽ tự mình chăm sóc tốt Thuần Khanh.

Thuần Khanh thoáng đỏ mặt, Vô Song nhìn con mình vậy lòng cũng thoáng trống trải, đứa con bà nuôi nhiều năm, cuối cũng cũng đi theo hạnh phúc của nó. Vô Song hơi nhíu mài cao ngạo.

  - Còn gọi Quý phu nhân, hình như ngươi gọi lộn rồi.

Lãnh Hàn hơi ngạc nhiên, nhưng rồi lại bình tỉnh nhìn Vô Song nói.

  - Vâng, mẫu thân.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...