Chương 2: Chap 2 : Một bước tiến lên

Kể từ ngày Lãnh Hàn xuyên vào thế giới này cũng đã lâu. Sau mấy ngày đầu xuyên vào Lãnh Hàn đã tự mình lập ra một danh sách nhất định phải làm vì một tương lai tươi sáng (=^=), trong đó 2 điều cần thiết nhất là :

1. Không nên xen quá nhiều vào cốt truyện ( - _ - ) tốt nhất là người qua đường.

2. Sống vì bản thân(*^*).

Và theo như đã nêu Lãnh Hàn bắt đầu thực hiện. Gia đình Tô Gia cũng rất khoan hỉ vì sự thay đổi lớn của Lãnh Hàn nhưng cũng có chút lo lắng vì tính cách của y càng ngày càng lạnh lùng xa cách ít nở đi nụ cười gần như là không còn.

Năm 4 tuổi, Lãnh Hàn bắt đầu theo mẹ học võ, y tham gia vào một câu lạc bộ dạy võ ở gần nhà, lúc đầu ai cũng cười mỉa mai nói một đứa bé như Lãnh Hàn thì làm được chò trống gì. Nhưng họ về nhau đều ngậm miệng nuốt những lời đó lại. Vì sau hai ba tuần học ở câu lạc bộ thì y đi khêu chiến hội trưởng chỉ với vài chiêu là đã thắng. Được hội trưởng đề nghị đi thi đấu ở huyện, thành phố rồi từ từ Lãnh Hàn càng ngày càng lên nhiều bậc cao hơn đến quốc tế. Tuy tuổi nhỏ nhưng Lãnh Hàn luôn đạt chiến thắng hạng nhất, không khiêm nhường một đối thủ nào từ già đến trẻ nên trong giới võ thuật ai cũng biết tới tên Lãnh Hàn.

Lãnh Hàn một mình đứng trên võ đài nâng lên chiếc cúp vàng hạng nhất và bằng chứng nhận võ sư thế giới cùng tiếng reo hò hoan hô của nghìn người, y nhếch môi cười.

Năm 5 tuổi nhờ kiến thức ở thế giới trước Lãnh Hàn được xem là một thần đồng về nhiều ngành nhất là hóa học về chế thuốc, chế ra được nhiều loại thuốc chữa mấy căn bệnh nguy hiểm. Học vượt lớp hơn nhưng đứa trẻ cùng tuổi khác.

- Tô thiếu gia!!! động lực nào cho em chế ra mấy loại thuốc đó dậy ?

- Tô thiếu gia!! Cho hỏi..

Một đóng phóng viên dành dực vây quanh Lãnh Hàn, hỏi đủ thứ chuyện cùng ánh đèn nhấp nhái của mái ảnh như đèn pha vũ trường làm cho người bình thường phải đau mắt nhưng y vẫn mặt không cảm xúc lạnh lùng mà bước đi. Tuy sát khí không lớn nói.

- Mấy người cách xa tôi ra .

Tiếng nói lạnh băng phát ra áp lực tới mấy người phóng viên làm họ nghẹn lại xanh mặt đứng yên mồ hôi không khỏi tuôn ra

Năm 6 tuổi một trường bồi dưỡng thiên tài danh tiếng ở Mỹ vinh dự mời Lãnh Hàn sang du học dành nhiều ưu đãi cho y. Do một phần được Tô Lân thúc đẩy nên Lãnh Hàn đành đồng ý.

Bức thư màu trắng đính huy hiệu sư tử bằng vàng ở trước mặt thư, được ghi người nhậnLãnh Hàn ,gởi từ trường tiếng tăm quốc tế ở Mĩ , bức thư đang ở kế bên chiếc máy tính bảng đen được đặt ở trên bàn đang được kết nối video của một người đàn ông thanh lịch không quá 25 tuổi đang dựa trên ghế sopha đen phong thái tao nhã mời y dự học , y khẽ cau mày .

- Tham gia vào tôi được gì ?

- Với tài năng của Tô thiếu gia thì chỉ cần hợp tác cùng tôi thì tôi sẽ cho Tô thiếu gia nhiều ưu đãi đặc biệt, vốn dĩ tôi cũng không muốn một người đầy tài năng như Tô thiếu gia đây chẵng lẽ lại muốn dậm chân tại chỗ đi.

Lãnh Hàn nhìn người đàn ông bên kia lúc lâu thì khẽ nở một nụ cười trào phúng, lấy tay đặt lên tim giả tổn thương .

- ah ! Ai mà không muốn được một người có tiếng tăm như Âu Dương Kỳ Long hiệu trưởng đây mời tới chứ, huống hồ chi lại còn được ưu đại như vậy chứ, thật làm đau con tim bé nhỏ này.

Kỳ Long khẽ nhếch môi cười . Đúng là không làm cho hắn thất vọng khi tự mình ra mặt mời y, tên nhóc này đúng là một mầm non tốt đáng để cho hắn bồi dưỡng.

- Vậy là tôi coi như đồng ý, đầu năm tôi sẽ đem người qua đem nhóc đi qua đây, hợp tác vui vẻ.

Kỳ Long nói xong tắt màn hình dứt khoát. Màn hình tối đen lại. Y thả mình ra ngoài sau ghế cười khẽ.

Năm 7 tuổi Lãnh Hàn lên máy bay do Kỳ Long chuẩn bị riêng đi sang Mĩ học. Thân ảnh nhỏ nhắn của cậu bé tóc trắng đang đứng trước mặt gia đình cười khẽ rồi quay lưng dứt khoát đi vào máy bay không hề quay đầu lại lưu luyến điều gì.

×××××× Hậu trường×××××

Tác giả : Cuối cũng viết xong. * vươn vai*

Gia Áo : tg bà đây sống chết với mi giám đem em ta đi. * tức giận xong vào cửa *

Tác giả : ta đã làm gì sai sao lại đánh ta như thế, cánh cửa nhà cũng bị sức luôn rồi * mặt đơ khóc thầm*

Đại ca tác giả : có gì từ nói, chuyện đâu còn có đó mà * cười gượng*

××××××××××××××××××× Tiếp truyện ×××××××

----------- 9 năm sau -------

Đại tiểu thư nhà họ Tô, Tô Gia Áo đang trên đường đi đến trường cùng cô bạn thân bốn mắt đáng yêu Bạch Tiểu Diệp đang vừa đi vừa nói. Tiểu Diệp giơ mấy tấm ảnh ra trước mắt Tô Gia Áo

- Gia Áo bà xem đây là ảnh của hotboy đẹp trai nhất trường mình đó (♡ ^ ♡ ).

- Không quan tâm ( -_-).

Nhưng Tiểu Diệp cứ luyên khuyên bên tai mãi. Gia Áo thấy phiền phức lấy tấm hình

- Tên gì Tiêu Yêu Cảnh ? Ba mẹ cậu ta cố ý sao cái tên Tiêu Yêu Cảnh cứ như tiểu yêu tinh ấy, ăn mặc thì mát mẻ giả tự tin tự cao.

- Đúng vậy ! Là mẹ tôi có chút cố ý đặt đó có vấn đề gì sao

Giọng nói lạnh lùng vang lên hai người quay lại thì thấy một thanh niên thanh tú tóc xanh, ăn mặc giống quậy phá làm hai người hết hồn. Tiểu Diệp lắp bắp.

- Tiêu... Tiêu...

Tiêu Yêu Cảnh lại trước mặt Tô Gia Áo

- Tô Gia Áo đúng không ? Mát mẻ, tự cao thì dính gì tới cô à

- Xin lỗi tôi không cố ý

Tiêu Yêu Cảnh giặt phất lấy tấm hình trong tay Gia Áo rồi xoay mặt đi, cũng không quên lầm bầm, vừa đi vừa xé tấm ảnh của mình thành từng mảnh nhỏ.

- Quái lạ , sáng sớm đạp chúng phân chó sao, đi tới cái trường tàn tạ này còn gập mấy con yêu tinh bán nam bán nữ này bình luận . Ám khí !

Tưởng Tô Gia Áo này không làm gì thì xem ta là mèo bệnh à

- Nè tên kia quá đáng rồi mau đứng lại!!!!

Tiêu Yêu Cảnh vẫn cứ đi khinh người mà không dừng lại. Khuôn mặt vì tức giận mà càng ngày càng đỏ hơn chạy theo nhưng bị Tiểu Diệp ra sức kéo lại. Tô Gia Áo hậm hực đi đụng trúng một người rồi làm ầm lên quát

- Nhìn cái gì mà nhìn chưa thấy quá yêu tinh sao, hứ !

Gia Áo tức giận xoay mặt bỏ đi, Tiêp Diệp xin lỗi rồi đuổi theo Gia Áo. Người hầu đứng bên cạnh người mới bị đụng là Quý Thuần Khanh cau mày nói

- Cô, cô ... ta là Tô Gia Áo thật là dữ dằn mà.

------------------------------------------

Về tới nhà Tô Gia Áo mở cửa liền bị mẹ mình dùng gậy mà đánh nhưng Gia Áo nhẹ nhàng khom lưng lại tránh đoàn, nhưng Tô Hân vẫn chưa bỏ cuộc nhào vào Gia Áo, Gia Áo nhảy xoay vòng rồi nhẹ nhàng đáp xuống. Gia Áo cởi cái áo đồng phục bên ngoài , than thở

- Thôi mà mẹ, trời nóng dậy mà còn tập cái gì mấy công pháp của Đông nữ tộc.

- Còn không phải là vì con, Đông Nữ tộc chúng ta không giỏi thì làm sao trấn áp đàn ông, con còn chẳng được một cạnh của Hàn nhi.

Gia Áo uống một hơi lonnước lấy từ tủ lạnh, đôi mắt cá chết nhìn mẹ mình

- Thôi mà mẹ đừng so sánh con với Hàn nhi nữa dù gì em ấy cũng không nghe thấy được đâu. Với lại nhờ cái công huấn luyện từ nhỏ của mẹ mà con bị người ta xem là yêu quái không ai tới gần đó.

Đột nhiên Gia Áo thấy một chiếc vòng màu bạc đặc biệt tinh xảo và thanh lịch đặt trên bàn, mắt Gia Áo lóe sáng, nhưng bị Tô Hân nhìn được chộp lấy chiếc vòng, Gia Áo đôi mắt lấp lánh nhìn Tô Hân

- Mẹ à, mẹ mua cho con chiếc vòng đó hã, cho con đi cảm ơn mẹ nha

Tô Lân đen mặt nhưng rồi khuôn mặt lại rất ư là khinh

- Đây là tính vật hứa hôn nếu đeo vào là không gỡ ra được

Gia Áo đổ mồ hôi hột cũng may là chưa đeo vào nhưng mà...

- Mẹ nhưng mà đâu ra cái vật này, còn chuyện hứa hôn....

Tô Lân nhìn Gia Áo cầm chiếc vòng trên tay mặt thở dài nói

- Vỗn dĩ gia tộc ta đã có hôn ước với gia tộc khác từ lâu nhưng người ta vẫn còn nhớ mà đem chiếc vòng này tới đây, lúc đầu vốn là cho con, nhưng mẹ suy nghĩ lại thì con nếu cho người ta gả tới thì....

Gia Áo mù mịt khinh bĩ nhìn mẹ mình

-Mẹ lúc nào cũng dậy

Đột nhiên Tô Lân cười , dùng giọng ngọt ngào nhất

- Thuần Khanh còn mau tới đây đi

- Chào Gia Áo lại gặp nhau rồi

Thuần Khanh cười nhẹ, Gia Áo hoảng hồn chỉ tay vào Thuần Khanh

- Anh... anh là người hồi sáng đụng chúng tôi mà !!!

Bốp!!!

Tô Lân đánh lên đầu Gia Áo, giận dữ nói

- Không được vô lễ đây là người được hứa hôn với gia tộc chúng ta , gọi là Quý Thuần Khanh, mi nhìn Thuần Khanh kìa, dịu dàng , xinh đẹp không giống mi

Thuần Khanh ngại đỏ mặt, Gia Áo xùy khói rồi chợt nhận ra một điều

- Mà khoan chẳng lẽ đây là hôn phu của Hàn nhi...

-------------------------------

Tại một ngôi biệt thự sang trọng ở Mỹ, một người xinh đẹp đổ nước nghiêng thành mặc chiếc áo sơ mi trắng , hai nút áo được thả lỏng làm lộ ra bờ vai săn chắc trắng như sứ, mặc chiếc quần đen ôm dài, còn áo khoác vest treo ngoài sao ghế,khuôn mặt lạnh lùng đẹp như tạc tượng, mái tóc trắng như tiên mượt mà được cắt ngắn che mắt bên trái . Đang ngồi trên ghế sôpha bấm máy tính thì y bỗng đột nhiên thấy ngứa tai như có ai đang nhắc tới mình.

Cốc cốc cốc

Giọng nói lạnh lùng cũng người ngồi trên ghế khẽ chậm vang lên trong căn phòng yên tĩnh

- Come in, the door is not locked ( Vào đi, cửa không khóa )

Một thanh niên cỡ 20, có mái tóc màu xanh đậm đen, đôi đồng tử lam sáng gấp gáp đi vào. Công Thành bước vào nhìn người không cảm xúc đang ngồi trên ghế là tổng tài của mình, gấp gáp hỏi

- You really think about country !!!( Cậu tính về nước thật sao )

Người ngồi trên ghế khẽ xoay ghế lại nhìn khu vườn sao được ngăn cách bởi lớp thủy tinh trong suốt, khẽ mở miệng

- Hm, yes . ( hm, đúng )

- But.... ( Nhưng)

- Xuỵt , I can count on you to settle down here, there's nothing to keep in touch with me ( Tôi có thể tin tưởng vào cậu để ổn định ở đây, không có gì để giữ liên lạc với tôi )

Người ngồi trên ghế sôpha đứng lên mang theo vài phần lười biếng nhìn ra ngoài, đôi đồng tử bạch kim lạnh lùng xẹt qua tia huyền bí nhưng rồi lại biến mắt.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...