Xin chào mọi người, mình là Tô Gia Áo ,5 tuổi. Hôm nay là một ngày mà mình rất vui và chờ đoán nhất trong năm. Là tết Trung Thu đó nha (●'ω`●) . Năm nào nhà mình cũng xum vầy bên nhau vào cái ngài này, nó rất ấm áp. Vẫn giống như mình đoán, năm nay lại là một năm ấm cúng bên ba mẹ với Hàn Hàn.
Trung thu năm 6 tuổi. Năm nay... ngôi nhà của mình có sự khác lạ, đứa em Hàn Hàn của mình sao về trễ thế này, tuy là mình biết em ấy đi học võ gì đó nhưng có cần trể vậy không. Mình một mình ngồi ở trong nhà chờ đợi Hàn Hàn về. Thời gian cứ thế trôi qua từ từ, mình ngũ mất từ hồi nào. Sáng thức dậy thì thấy mình đã bỏ lỡ đêm trung thu . v(ಥ ̯ ಥ)v
Mình đổ lỗi cho Lãnh Hàn, mình giận em ấy nguyên 1 tuần. Nguyên 1 tuần đó em ấy cứ lẽo đẽo theo. Bữa hôm đó, lúc y đang đi theo tôi ngoài sau, tôi tức giận phồng má, tay chống eo nhìn y hồn nhiên.
- Hàn Hàn ! Tại em mà chị bỏ lỡ tết trung thu , hừ !
- Em xin lỗi rồi mà, tại vì hôm đó e--
- Thôi khỏi nói !
Tôi xoay lưng về phía y, bước đi bỏ lại y ở đằng sau. Đi được 1 lúc thì thấy hơi im im, tôi quay lại thì thấy y vẫn đứng im ở chỗ cũ. Tôi không đành lòng nên tàn nhẫn , nên bước lại chỗ y, hất mặt.
- Lần này thôi, về phụng trẫm . ◤(¬‿¬)
Hàn Hàn cười tươi rồi đi theo tôi về nhà. Tuy là tui giả ngạo kiều.
Trung thu năm 7 tuổi của tôi. Lại thêm một tết trung thu, hôm nay không hiểu sau mà Hàn Hàn lại kêu tôi ở nhà chơi với em ấy nguyên một bữa nữa. Nhưng mà tôi từ chối .
- Hàn Hàn, năm nay em ở nhà một mình đi, chị đi qua nhà đứa bạn tới buổi chiều về, ba mẹ cho rồi đó nha (●'ω`●) .
- Gia Áo, năm nay ngươi không ở nhà được sao ?
- Dĩ nhiên .
- Vậy được rồi...
Mái tóc trắng của Hàn Hàn che phủ mắt vì y cuối xuống, tôi cũng không để ý đến y. Đi chơi với bạn vui hơn là ở nhà với y đi hihihi. Tôi hồn nhiên cười chạy tới nhà bạn. Tôi không biết rằng đây là trung thu lần cuối y ở Trung Hoa chơi với tôi ở cái tuổi nhi đồng này. Tới buổi tối, tôi tung tăng chạy về nhà, thì thấy mẹ mình hung hăng cầm chổi lông gà nhìn tôi.
- Con với cái ! Đi chơi tới giờ này mới về nhà , rõ ràng ta cho ngươi tới buổi đầu trưa phải về !
Tôi lè lưỡi chạy chốn về phòng, cứ ngỡ mở ra thì sẽ thấy cái đầu bạc thân thuộc nhưng ai ngờ căn phòng trống không. Tôi tưởng Hàn Hàn đang chơi trốn tìm. Nhưng nguyên hôm đó tôi tìm không ra, tôi hỏi mẹ thì mẹ chỉ cười nhàn nhạt nói Hàn Hàn đi qua Mĩ rồi. Mẹ nói Hàn Hàn không muốn tôi buồn nên giữ im lặng không nói cho tôi biết.
Trung thu năm đó tôi trốn trong phòng khóc một mình lặng lẽ.
Trung Thu năm 8 tuổi, năm nay tôi chời đợi Gia Áo về, chắc chắn y sẽ về. Sẽ về mà đúng không, 1 tiếng, 2 tiếng...16 tiếng. 11h tối rồi y vẫn không có về nhà. Ba mẹ kéo tôi đi chơi để làm tôi bớt buồn, nhưng tâm trạng tôi hôm đó vẫn luôn lâm vào trạng thái u sầu.
Trung Thu năm 12 tuổi. Đã 5 năm từ lúc Hàn Hàn đi, không có năm nào y về. Tôi nhìn ngoài cửa. Mẹ nhìn tôi nói.
- Gia Áo, lo đi chuẩn bị đồ ăn tiếp ta.
Tôi rầu rĩ .
King Kong. Đã đêm rồi ai còn tới chứ, chẵng lẽ là... Hàn Hàn. Tôi mừng rỡ chạy ra mở cửa, nhưng đổi lại sự mong đợi của tôi thì là một người giao hàng... tôi tắt luôn triệt để hy vọng. Tôi cười nhạt, năm nay Hàn Hàn... chắc cũng sẽ không về đâu.
King Kong.
Chắc lại là người giao hàng đi. Tôi không cảm xúc bước ra mở cửa không nhìn, rồi kêu mẹ ra nói, tôi quay lưng bước lại vô nhà.
- Ha, gì đây. Mới đi có 5 năm mà quên tôi luôn à.
Giọng nói này... ! Tôi quay đầu lại. Là Hàn Hàn, tôi không mơ, tôi vui mừng ôm lấy y. Nước mắt cố nuốt vô, tôi bị Lãnh Hàn trêu chọc. Vậy là năm nay gia đình tôi lại đông vui nữa rồi. Tôi cười hì hì.
Đêm trung thu đó cả gia đình tôi cùng xum quầy bên nhau. Căn nhà ấm áp vang lên tiếng cười đùa. Tôi cười lau nước mắt rồi nhìn hình ảnh hạnh phúc này. Tôi chợt nhận ra, trung thu vui nhất vẫn là tôi được ở bên gia đình của mình, nhưng đôi lúc, không phải lúc nào nó cũng được chọn vẹn. Nên chúng ta nên quý trọng từng khoản khắc hạnh phúc này. Đừng bỏ sót nó vì điều gì.
-------------------------
Tác giả : Chúc mọi người trung thu vui vẻ ^^ . Nhớ đừng ăn nhiều bánh trung thu quá -^- , tăng nhiều clo nha.
Bạn thấy sao?