Chương 23: Chương 22 : Rắc rối và câu dụ

Lãnh Hàn ngồi trên ghế sopha trong văn phòng khách tập đoàn. Hai chân dài bắt chéo, tay chống cằm lạnh lùng tỏa ra sát khí chớ gần nhìn thiếu nữ xinh đẹp đang ngồi đối diện. Y không dư thừa một bất cứ cảm xúc nào  dành cho cô gái phía trước ngoài sự băng lãnh và chán ghét.

  - Hàn Hàn , đây là cách anh đối diện với người anh yêu sau bao năm gập lại đó sau ?

Lục Bảo mỉm cười nhìn về phía y, đôi mắt lục bảo làm người ta hút hồn chàng đầy sự yêu thương. Làm cho đàn ông muốn lao vào ngay bảo vệ, nhưng riêng y thì không. Y chán ghét nhìn cô ta, giọng ngày càng lạnh.

  - Tôi không ngờ là người như cô cũng xuyên tới đây. Và tôi khẳng định một điều, tôi sẽ không bao giờ yêu một người đàn bà như cô hay bất kỳ ai .

Ngoại trừ Thuần Khanh. Đó là câu nói khúc sau y không nói, y không muốn cô ta làm phiền cậu. Y lãnh đạm

  - Nếu không có gì thì cút ra khỏi đây đi.

  -  Hàn Hàn--

  - Kỳ Phong, tiễn khách.

Lãnh Hàn lạnh lùng nói. Kỳ Phong cười giả mời cô ta đi ra, Lục Bảo hậm hực bị hai người bảo vệ kéo đi. Kỳ Phong nhìn Lãnh Hàn, y chưa bao giờ nhìn thấy sếp lạnh lùng như thế.

  -  Thưa Boss là lỗi của tôi, tôi không nên để cô ta vào. Hệ thống an ninh tôi sẽ gia cố lại.

Lãnh Hàn im lặng, lưng ngã về phía sau, tay trái che mắt. Y hờ hững nói

  - Không sao , dù gia cố cỡ nào cô ta cũng vào được thôi. Vốn dĩ ả có thể vì tiền mà làm tất cả, dùng dịch dung giả dạng với ả ngươi cũng khó lòng nhận ra . Dù gì thì cô ta cũng không thể vào được phòng ta là tốt rồi.

Kỳ Phong cuối đầu, hai tay siết chật lại. Hắn thấy rất thất vọng cùng với lo sợ, chưa bao giờ hắn không hoàn thành việc gì một cách không hoàn hảo. Nhất là việc liên quan tới Boss, đối với hắn Boss là người quan trọng nhất, hắn tự trách bản thân.

Lãnh Hàn nhìn ra được Kỳ Phong đang nghĩ gì, nhàn nhạt nói.

   - Ngươi mau đi hoàn thành công việc của mình đi , đây không phải là lỗi của ngươi. Ả ta giả dạng quá hoàn hảo.

Kỳ Phong áp chế xúc động, cúi người chào rồi nặng nề bước ra khỏi phòng.

------------------

Thuần Khanh hôm nay đang ở trường dạy học. Vốn háo hức được dạy cho y nhưng mà khi cậu bước vào lớp không có sự có mặt của y. Một cảm giác không tốt ập tới. Sau giờ ra về, cả lớp chỉ còn lại Gia Áo và cậu.

Gia Áo mặt lo lắng đi tới chỗ Thuần Khanh.

  - Anh có biết Lãnh Hàn đi đâu không, sáng nay đột nhiên em ấy nghe được cuộc gọi điện nào đó thì đứng dậy sát khí đùng đùng bỏ đi. Ta điện về thì mẹ nói cũng không thấy Hàn Hàn.

   -  Ta cũng không biết... Gia Áo, người đem giáo án này về nhà giùm ta. Ta đi tìm phu quân.

Nói xong không đợi Gia Áo trả lời thì Thuần Khanh bỏ đi. Bỏ lại Gia Áo một mình bơ vơ,  Thuần Khanh gọi taxi.

 

  - Ngài muốn đi đâu ?

Thuần Khanh chợt nhớ tới mẫu thân đã từng nói, Hàn là chủ tịch của tập đoàn SS.... Thuần Khanh nhíu mài, ngồi lên ghế.

  - Đi tới tập đoàn SS.

Người tài xế gật đầu. Một lúc sau taxi chạy tới, cậu trả tiền rồi bước xuống. Thuần Khanh ngạc nhiên nhìn tập đoàn rộng lớn. Cậu bình tĩnh đi trên con đường rộng lớn được nạm đá đen tinh tế.  Đi tới tảng đá điêu khắc chữ SS cậu dừng lại. Trước cánh cổng rộng lớn cậu thấy có một cô gái xinh đẹp đang tranh cãi với mấy người bảo vệ.

Người bảo vệ chú ý đến cậu, ánh mắt hắn ta ngạc nhiên nhìn người bảo vệ kế bên. Hắn ta đi tới, cúi người hoàn hảo chào cậu. Cậu hơi bối rối.

  - Xin lỗi vì đã không tiếp đãi đàng hoàng Erik phu nhân. Đã để phu nhân gập cảnh này . Chủ tịch đã ra lệnh khi phu nhân tới thì dẫn đi gập ngài ấy. Mời phu nhân đi theo tôi.

Thuần Khanh hơi ngạc nhiên, nhìn người bảo vệ nở nụ cười hòa hảo dẫn cậu đi. Lúc đi ngang qua cô gái thì cậu thấy cô ta oán hận nhìn cậu. Cậu nhíu mài, bảo vệ kia thấy được kéo cô ta đi. Cậu bỏ qua đi theo bảo vệ, bước vào tập đoàn rộng lớn, uy nghiêm. Cậu đi tới thang máy, đi tới đâu ai cũng cúi người chào. Cậu chần chờ gật đầu .

Than máy khởi động , rất nhanh thì nó dừng lại, cửa mở ra. Người bảo vệ cung kính nhìn y .

  - Đoạn đường còn lại Erik phu nhân cứ đi thẳng. Tôi chỉ có thể đưa ngài tới đây.

Cậu gật đầu, bước ra, thang máy đóng cửa lại. Cậu ngẩn người nhìn xung quanh, không ngờ là một tập đoàn có thể tuyệt vời như thế. Cậu đi tiếp trên dãy hành lang , hai bên cửa kính trong suốt trên cao có thể nhìn thấy khung cảnh bầu trời bên ngoài. Đi một hồi tới một bức tường màu bạc tinh xảo thì cậu dừng lại.

  - Đường cùng rồi...

Đột nhiên một tia sáng màu xanh quét xuống người y nhanh chóng.

  - Đang xác nhận. 1%..100%. Chào mừng Erik phu nhân, chủ nhân đang ở trong. Mời ngài vào.

Bức tường màu bạc bắt đầu hiện lên nhiều vi mạch điện tử màu xanh chải dài, chúng tự động ghép lại thành hình dạng cánh cửa lớn. Chứng giữa là một còn hắc long đang nhắm mắt lại. Cảnh cửa mở ra, Thuần Khanh không chần chờ bước vào.

Trong căn phòng, trên chiếc ghế màu đen sau chiếc bàn chứa đầy đống giấy tờ, Lãnh Hàn đang ngồi nhìn đống giấy tờ , tay phải cầm bút viết lên giấy gì đó. Lãnh Hàn không ngẩn lên nhìn cậu.

  - Em mau lại đây, Thuần Khanh.

Thuần Khanh đi lại, đứng kế bên y. Y tự tại buôn viết xuống, tay ôm eo Thuần Khanh kéo cậu vào lòng mình, cậu ngồi lên đuồi y, mặt hơi ửng đỏ. Nhưng không giãy dụa, Thuần Khanh để đầu cọ cọ vào cổ y. Rầu rỉ nói vào tai y nhẹ hôn lên đó.

  - Hàn, sao hôm nay anh không đi học.

Y đẩy Thuần Khanh đặt vào chỗ trống trên bàn, ép người xuống nhìn y. Hai tay giữ trụ tay cậu.

  - Em đang quyến rũ anh à, tiểu yêu tinh ?

  - Em chỉ đang hỏi anh thôi mà.

Thuần Khanh cười, mũi cọ sát mũi y, môi nhẹ hôn lên. Thuần Khanh đỏ mặt , quay mặt đi. Lãnh Hàn thấy toàn thân y hơi nóng lên rồi. Y kiềm chế lại hôn lên đôi môi đầy dụ hoặc kia. Một lúc sao y nhả ra nhìn người đang thở hổn hển dưới thân mình. Đôi mắt màu đỏ diễm lệ ướt át một tầng mỏng manh nước mắt. Đôi môi đỏ mọng bị sưng lên, càng làm hấp dẫn y.

Mắt y hơi tối sầm lại. Y hôn xuống.

-----------

Tác giả : Tới đây cắt được rồi *  thờ ơ nhìn đại ca đánh văn tự  *

Đại ca tác giả : nhưng đang tới khúc gay cấn mà * đẩy nhẹ gọng kính*

Tác giả :  đi nhét cái đám bánh tét kìa * kéo đại quân đi*

 

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...