- Em gái ngài là... ?
- Là tôi .
Gia Áo đi tới bên cạnh Lãnh Hàn . Lãnh Hàn gật đầu, mắt tiếu ý nhìn về phía Tiêu Yêu Cảnh đang mặt bộ vest trắng đứng đằng kia. Y nhẹ khoanh tay tiêu sái nói.
- Tôi nghĩ chuyện còn lại phải để em tôi ra mặt rồi. Tôi chỉ đến đây để góp vui thôi, nếu Tiêu phu nhân không phiền .
Tiêu phu nhân cười, mồ hôi nhẹ chảy ra, bà ráng chắn định lại vì sợ sai xót nhỏ sẽ đắc tội vị tổng tài kiêm Boss xã hội đen này. Bà cười nói.
- Ngài và Tô tiểu thư đến là vinh hạnh của gia đình tôi, tôi làm sao có thể thấy phiền được.
Gia Áo mắt sáng nhìn về phía em trai mình, vị hôn phu Phương Thiến xinh đẹp của Yêu Cảnh cười nhẹ nhàng đi tới . Lãnh Hàn lạnh lùng kéo Thuần Khanh đi chỗ khác, y nhìn Thuần Khanh. Thuần Khanh cũng hơi chột dạ nhìn y.
- Anh không biết em là người yêu Tiêu Yêu Diệp đấy.
- Không phải đâu , anh đừng hiểu lầm, về em sẽ kể cho anh nghe chuyện này anh đừng tức giận.
Thuần Khanh vội trả lời, Lãnh Hàn cười trong lòng. Lão bà y lúc bối rối đúng là dễ thương thật mà, y mặt không cảm xúc thì cậu càng hiểu lầm. Nhìn Thuần Khanh hoảng hốt vì y không trả lời thì y mặt dịu lại ôm cậu.
- Anh tin em, bây giờ đã đến đây thì xem cuộc vui là được rồi. Hồi em muốn ăn gì ? Hay là hiện tại anh đưa em đi.
Thuần Khanh bất đắt dĩ nhìn y, không đẩy ra hai tay xinh đẹp nhưng không thành thật trên eo cậu. Ba chữ " anh tin em " đủ làm lòng cậu ấm áp đến muốn chìm sâu vào rồi. Thuần Khanh ôn nhu lấy hai tay nhéo mặt Lãnh Hàn.
- Không phải anh đến đây để giúp Gia Áo sao ?
Lãnh Hàn không tiết tháo cười.
- Có à ?
Gia Áo nghe được sẽ khóc mất. Y nhẹ đặt nụ hôn lên trán Thuần Khanh, Thuần Khanh cười cong đôi mắt xinh đẹp lại. Phạm vi xung quanh cẩu độc thân muốn phun bún máu vì hai người không e dè ai mà khoe ân ái ngọt ngào.
- Anh thật là...em nghĩ chúng ta nên giúp Gia Áo rồi.
- Ừ ừ.
- Lãnh Hàn, Gia Áo là chị gái anh đó.
- Có phải là vợ anh đâu... được rồi.
Thuần Khanh nhẹ trừng Lãnh Hàn, y vô tội nhìn về phía Gia Áo đang bối rối chật vật vì điệu nhạc đang tăng nhanh kia. Lãnh Hàn cười câu hồn khom người , đưa một tay nhẹ nhàng đến trước mặt Thuần Khanh. Nhiều cô gái ghen tỵ nhìn cậu.
- Cho phép anh trở thành bạn nhảy của em được không ? Erik phu nhân.
Lãnh Hàn cố ý nhấn mạnh ba chữ cuối, Thuần Khanh nhẹ đỏ mặt ho nhẹ . Bàn tay thon dài tinh xảo đặt lên bàn tay y, Thuần Khanh cao ngạo cười .
- Vậy thì phải xem biểu hiện của anh rồi.
Theo từng bước nhạc tinh tế vang lên, y cùng cậu ăn ý cùng nhau tạo nên một điệu nhảy tuyệt vời làm cho người ta đắm chìm vào. Gia Áo vui mừng vì em trai đã lôi kéo được sự chú ý, nếu không cô phải mất mặt vì đạp lên chân Yêu Cảnh quá nhiều lần rồi. Nhưng mà không may cô cũng đắm chìm vào điệu nhảy của Thuần Khanh và Lãnh Hàn rồi, không dời mắt nổi.
Cả một đại sảnh dần yên lặng chỉ nghe thấy tiếng nhạc vang lên cùng với điệu nhảy tinh tế nhưng không thiếu sự nóng bỏng của hai nam nhân mặt bộ vest đôi kia. Điệu nhạc kết thúc, tiếng vỗ tay tứ phía vang lên, lời khen ngợi có cùng ghen tỵ vang lên ồn ào. Lãnh Hàn cười nhẹ ôm Thuần Khanh vào lòng, Thuần Khanh lấy hai tay đặt lên xen nhẹ ngón tay vào mái tóc mềm mại kéo đầu y xuống hôn lên môi y.
Mặt cậu cười tách ra, Lãnh Hàn bất mãn nhìn. Đôi tai của Thuần Khanh đỏ lên khả ái bán rẻ đi biểu tình nhìn như chấn tĩnh do chủ nhân nó tạo ra.
- Phần thưởng của anh chỉ nhiêu thôi, đừng đòi hỏi.
Lãnh Hàn trong mặt xẹt qua tia u ám. Kết thúc âm nhạc, Tô Gia Áo và Tiêu Yêu Cảnh hai người bực bội lẫn nhau quay mặt không thèm nhìn nhau. Vị hôn phu Phương Thiến của Yêu Cảnh đứng kế cười nhẹ
- Hai người vui ghê. Mối quan hệ của hai người là gì vậy ?
- Chẳng có quan hệ gì cả !!
Tô Gia Áo và Tiêu Yêu Cảnh đồng loạt lên tiếng, hai người đồng loạt nhìn nhau rồi hừ lạnh. Tiêu Yêu Cảnh bỏ đi, Phương Thiến cười trêu trọc .
- Đúng là Yêu Cảnh ngây thơ nên mới nhìn trúng người như cô, cô hoàn toàn không xứng đáng với Yêu Cảnh. Tôi hôm nay sẽ cho cô sát thủ là như thế nào.
Phương Thiến bước đi tới phía cây đàn piano, trên tay là ly rượu vang đỏ. Cô cười tay nhẹ đặt ly rượu thủy tinh xuống, ngồi xuống đánh đàn. Xoảng , ly rượu vỡ, Phương Thiến ném mấy miếng thủy tinh vỡ về phía Tô Gia Áo. Tiêu Yêu Cảnh xuất hiện tới trước mặt Tô Gia Áo ngăn cản đem Gia Áo tránh mấy miếng thủy tinh.
- Đây là cuộc chiến giữa con gái chúng tôi anh làm anh hùng cứu mỹ nhân nhầm chỗ rồi. Dì Tiêu, hình như trong quy tắc nhà họ Tiêu không có nói có thể giúp người nhà quyết đấu mà ? Việc này không công bằng !
Phương Thiến kêu ngạo nói, Tiêu phu nhân trong mắt xẹt lên tia e ngại nhìn về phía Lãnh Hàn. Lãnh Hàn tay nắm tay Thuần Khanh, Thuần Khanh nhéo lòng bàn tay y. Lãnh Hàn mắt xẹt qua tia sáng rồi vụt tắt đi.
- Tiêu phu nhân không cần e dè tôi cứ làm theo quy tắc.
Đối với Tiêu phu nhân lời nhẹ nhàng bân quơ của cậu còn làm cho bà càng thêm thấy nguy hiểm hơn. Tiêu phu nhân ấp úng.
- ... Vậy thì cứ làm theo quy tắc đi, người đâu đem Yêu Cảnh nhốt lại.
Ngón tay đặt lên cằm, y thú vị nhìn. Thuần Khanh hơi nhíu mày rồi lãi giản ra. Nhìn Phương Thiến đang đặt ra yêu cầu về sự ưu nhã. Buổi tiệc nhanh chóng kết thúc với điều kiện để cướp Tiêu Yêu Cảnh về tay.
- Hàn Hàn anh xem vui sao ?
Lãnh Hàn ngồi trên xe không trả lời câu hỏi của cậu, tay ôm eo Thuần Khanh cười hôn khóe mắt cậu. Mặt chuyển nhanh chế độ ủy khuất như bị cô phụ, mặt chôn vào vai cậu. Giọng điệu ảo não lên án
- Thuần Khanh hôm nay em hôm nay không để ý anh, chỉ để ý Gia Áo mà bỏ mặt anh.
- Bình dấm chua nhà anh !
Thuần Khanh bắc đắt dĩ gỡ cái bình dấm chua di động này trên người ra nhưng không được. Từ lúc từ Đông nữ tộc về thì Lãnh Hàn ngày càng dính cậu, ai nhìn cậu thì cũng đã sát khí tỏa ra. Cậu thật không biết phải xử lý sao, Lãnh Hàn u oán nói.
- Ừ ừ, anh là bình dấm chua, em là người khui bình dấm ra nên phải chịu trách nhiệm.
Thuần Khanh phì cười, Lãnh Hàn ngẩng mặt lên nhìn y. Đôi mắt dịu lại, nhẹ nâng cậu vào trong lòng y ngồi, Thuần Khanh không khiêm nhường tìm chỗ thoãi mái trong ngực y chui vào, mắt nhẹ nhắm lại. Lãnh Hàn cười ôn nhu vòng tay ôm cậu còn cằm thì đặt lên đầu cậu. Đôi mắt hai màu ôn nhu đến nỗi chính y cũng không phát hiện ra
- Thuần Khanh chúng ta kết hôn đi.
Thuần Khanh mở mắt, ngẩng đầu mở to mắt nhìn y.
- Anh nói gì ?
- Chúng ta kết hôn đi .
Thuần Khanh đình trệ sau khi phản ứng lại thì vấu tay vào mặt anh không thương tiếc, đôi mắt thỏ ngọc trừng y. Trong lòng tràn ra hạnh phúc nhưng cũng đồng thời ủy khuất.
- Anh đang cầu hôn em trong hoàn cảnh này ? Anh lo giúp chị gái anh đi kìa !
Lãnh Hàn ôm cậu đang muốn thoát ra, không quan tâm mấy vết trên mặt. Nghiêm túc gật đầu, tay đan vào ngón tay cậu, mặt hối lỗi đồng thời toát ra khí chất ôn nhu độc nhất chỉ dành cho cậu.
- Anh xin lỗi vì cầu hôn em trong hoàn cảnh này, anh không thích ánh mắt mọi người nhìn em. Thuần Khanh em đừng giận, tuy là anh có ấu trĩ ích kỷ nhưng mà anh chỉ muốn em hoàn toàn thuộc về anh, Thuần Khanh em đồng ý làm vợ anh được không ?
Y vốn dự định sau khi xử lý chuyện của gia tộc Thuần Khanh cùng cha Thuần Khanh xong xui rồi cầu hôn cậu. Nhưng hôm nay nhìn ánh mắt ngưỡng mỗ mọi người dành cho cậu anh lại phải thay đổi quyết định. Tuy y rất muốn giam cầm Thuần Khanh lại để cậu chỉ thấy y thôi là đủ rồi, nhưng y không muốn đoạt mất hào quang mà Thuần Khanh vốn nên có . Tay y không kìm được siết chặt eo cậu
- Em đồng ý.
Lãnh Hàn hoàn hồn, mừng rỡ lăng lăng nhìn y
- Em nói lại được không !?
- Em đồng ý làm vợ anh.
Thuần Khanh mặt đỏ bừng chôn mặt vào ngực y, cậu cũng đã suy nghĩ tới về việc này lâu rồi. Chỉ là đột ngột quá làm cậu không phản ứng kịp vấu mặt anh rồi tức giận thôi. Cậu vốn còn tưởng con người nhìn thông minh nhưng EQ thì thấp này không biết thì chừng nào thì cầu hôn cậu, cậu còn hơi sinh ra nghĩ mà cậu vốn biết cũng không thể nào là y không thích cậu.
Cô gái lúc trước ở ngoài công ty làm cho cậu hơi bất an. Cậu vốn còn nghĩ chính cậu phải cầu hôn y để danh chính ngôn thuận giải quyết mấy người dòm ngó Lãnh Hàn.
Lãnh Hàn vui mừng ôm chặt eo Thuần Khanh đang đỏ mặt chôn trong ngực mình.
- Anh nghe không rõ em nói lại được không ?
- Anh không nghe thì thôi !!
Thuần Khanh mặt ngày càng đỏ hơn, hết muốn nhìn cái người mới vừa rồi còn nghiêm túc một phút sau ngu ngốc cười này rồi. Lãnh Hàn hạnh phúc ôm cậu, chuyện cha Thuần Khanh y sẽ sớm giải quyết, bây giờ giữ chặc Thuần Khanh mới là chuyện quan trọng. Trong mắt y lóe lên tia tính toán nhưng nhanh chóng che dấu lại ôm Thuần Khanh hôn lên .
------- Kịch trường
Tác giả : xin lỗi đọc giả vì ra chap chậm, wattpad có chút vấn đề rắc rối nên tác giả phải bù đầu sữa chữa. Truyện tôi viết cũng bị mất tùm lum khúc khi lưu lại mà tôi không biết ra sao. T^T
Bạn thấy sao?