Chương 3: Chap 3 : Phu quân .... rốt cuộc chuyện là như thế nào

Tại sân bay một thân ảnh mảnh mai nhưng không kém phần năng động cao cở 1m85 mặc áo lay áo khoác tay dài màu bạc, chiếc quần ôm đen ôm sát đôi chân thon dài cùng đôi giày bata màu đen đế trắng, nổi bật nhất là khuôn mặt được che bởi mái tóc bạc ngắn với đôi kính mát màu đỏ đen che đi đôi đồng tử lúc ẩn lúc hiện, tuy chiếc mắt kính đã che đi hết gần nữa khuôn mặt nhưng vẫn còn lộ ra chiếc cằm nhọn trắng tinh xảo, từng bước đặt chân bước xuống cầu thang máy, mỗi bước cứ như càng có thêm nhiều phần mị lực tỏ ra từ người làm mọi người chết đứng nín thở không dám nói gì. Nhưng rồi bắt đầu mấy cô gái chen chút hò hét

- Ngươi gì đâu mà đẹp trai quáà~~~ ( ♡ ^ ♡ )

- EM NGUYỆN SINH CON CHO ANH XIN HÃY LÀM CHỒNG EM ĐI ( ♡^♡)

-Mày ham hố quá à chưa gì đòi làm vợ người ta rồi ( -_ -) .ANH ĐẸP TRAI ƠI TỐI NAY LẠI NHÀ EM NHA ~~~( chu môi )

- Con kia mày khác tao quá à .

- AHHH!!! ANH ƠI NHÌN BÊN PHÍA NÀY NÈ !! ( ♡♡)

Lãnh Hàn bên ngoài lãnh mặt nhưng lại đổ mồi hôi trong lòng. Lâu lâu về nước mà cũng bị cái dụ này, biết dậy nghe Âu Phong ở nhà cho rồi ( - _ - ')

Một chiếc xe hơi màu đen thiết kế sang trọng, có tượng con chim ưng bằng bạc ở trước mưu xe, dừng lại trước mặt y, cửa xe mở ra một người thanh niên từ trên xe bước xuống, khom người cung kính Lãnh Hàn 90°. Rồi đứng thẳng lưng nhìn y

- Boss, chào mừng ngài đã về nước, mời ngài lên xe.

Lãnh Hàn gật đầu, quản gia devil mở cửa xe ra khom người mời y vào trong . Xe bắt đầu chạy, Lãnh Hàn ngồi tư thế lấy một tay đưa lên cửa sổ xe chống cầm vào má , hoạt nhìn đưa lên dáng vẻ lười biếng nhưng lại có ma lực hấp dẫn người khác. Devil vẫn láy xe nhưng không nhìn y mà hỏi

- Ngài đợt này về nước là có chuyện gì quan trọng gì rồi đi ?

Lãnh Hàn lười biếng xoay đầu nhìn devil vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ, cất giọng lạnh lùng nhưng trên môi thì lại nở nụ cười nhếch mép.

- Devil cậu vẫn luôn hiểu ý tôi.

- Vâng, nhưng đợt này cô chủ về nước chắc có mục đích gì rồi đúng không ?

Y nhàn nhạt trả lời trên mặt không có chút cảm xúc, nhưng rồi trong mắt lại xẹt lên tia trào phúng, Lãnh Hàn cười mị hoặc.

- Ahh, ta làm sao có thể bỏ đi một thời gian lâu như vậy mà không trở về nhà để thâm gia đình thân thương của mình chứ.

Devil nhíu mày nghi hoặc, Lãnh Hàn đã thấy nhưng cũng không để ý, thật ra thì Lãnh Hàn chưa định đi về nhà sớm như vậy nhưng mà tối ba hôm trước Tô Lân có điện cho y, kêu Lãnh Hàn về gấp không biết vì cái ly do gì, chưa kịp hỏi thêm gì thì mẫu hậu nương nương đã cúp máy. Còn tặng cho y một câu nói rất chi là củ à không thương tình.

- Con với cái đi du học bên đó rồi quên đường về luôn rồi à, đi về ngay cho mẹ nếu không tình mẹ con ta cự tuyệt !!!

Lãnh Hàn đầu chảy ba vạch hắc tuyến ( - _ -"'). Chị gái còn chưa cưới anh rể Thuần Khanh nên chưa có lễ cưới gì kêu mình về nhà làm cái quái gì . Chẵng lẽ bắt cái hằn FA này về nấu cơm, lau nhà sau....đúng là cuộc đời đôi lúc cũng không đoán trước được điều gì . Lãnh Hàn khẽ thở dài.

- Devil , đi thẳng tới Tô gia.

- Vâng, cô chủ.

------------------------------------------------

Gia đình họ Tô đang ngồi trên bàn ăn nhưng hôm nay khác là có thêm con rể Thuần Khanh nên không khí thấy đổi hẳng, Gia Áo mặt tỏ sáng khen

- Hôm nay baba làm đồ ăn ngon quá

-Không phải baba làm đâu cái này là của Thuần Khanh làm hết đó, phải cảm ơn Thuần Khanh nhe, đúng là được một con rể như vậy thật là tốt mà

- Đúng là ngon thật

Thuần Khanh khẽ đỏ mặt, đột nhiên Gia Áo chú ý tới Tô Lân nãy giờ vẫn luôn nhìn vào hướng cửa ra vào của nhà

- Mẹ à mẹ kiếm gì sao

Tô Lân quay mặt lại vào bàn ăn, cầm chén lên

- Không có gì đâu ăn cơm tiếp đi

King Kong

Tiếng chuông cửa vang lên, Gia Áo phàn nàn

- Đang lúc ăn mà ai còn kiếm nữa, mẹ ra nhìn đi

Tô Lân trừng mắt nhìn Gia Áo, Thuần Khanh đổ mồ hôi hột nhẹ nhàng nói

- Mẫu thân cứ ở đây đi con ra ngoài xem cho

- Ah, có con rể thật tốt, không giống như mi

Tô Lân nhìn Thuần Khanh chiều mến quay sang Gia Áo thì mắt híp lại.... Gia Áo đứng lên nhìn mẹ mình

- Mọi người ở đây đi, để con đi ra xem.

Không để ai nói gì thêm Gia Áo bước ra ngoài trước sẵn tiện cầm luôn lon nước. Tô Hân lắc đầu thở dài ngao ngán.

Cạch

Cánh cửa nhẹ mở ra, lon nước đang cầm trên tay Gia Áo rớt xuống, Gia Áo đứng hình nhìn người thanh niên đang đứng trước mặt mình không nhịn được mà hơi cuối mặt phát run lên. Lãnh Hàn năng cái mắt kính lên đầu nhìn người lùn hơn mình 1 cái đầu ở phía trước đang đứng hình phát ngốc, không nhịn được cười cợt, nhưng không có khinh thường. Lãnh Hàn đặt hai tay lên ngực trái mình, mở giọng lạnh lùng nhưng không kém phần chêu trọc

- Gì đây, em trai mới đi có chín mười năm mà quên luôn rồi à, làm người ta đau lòng quá nga~~~

Đột nhiên một lưc nặng đè lên người Lãnh Hàn siết chặt lấy, làm Lãnh Hàn hơi ngã về phía sao nhưng rồi cũng định hình mà đứng thẳng lại, đôi mặt Lãnh Hàn khẽ mềm một khắc rồi lại trở về như bình thường, tiếng Gia Áo khàn khàn trong lòng ngực Lãnh Hàn vang lên như sắp khóc.

- Cái... cái đồ ngốc này đi gì mà lâu tới dậy tới... tới 9 năm rồi.

Lãnh Hàn mặt không cảm xúc tách Gia Áo ra, hơi khom lưng xuống vỗ nhẹ đầu Gia Áo

- Ây ây gì đây mới đi không bao lâu mà nấm lùn ngày nào đã mềm yếu như vậy rồi.

Gia Áo tát tay Lạnh Hàn ra, phòng mặt quay sang chỗ khác.

- Về rồi thì vào nhà đi, đừng có đứng ở đây quài

Gia Áo giận dỗi bước đi để lại Lãnh Hàn lẻo đẻo đi theo phía sau, Gia Áo bước vào bếp cũng Lãnh Hàn, ba người trong bếp thấy Lãnh Hàn rồi đều ngẩn ra, Tô Hân tỉnh đầu tiên kéo ghế đứng dậy rồi đi tới đứng trước mặt Lãnh Hàn, khuôn mặt Tô Lân hơi nhăn nhó nhưng không giấu được dáng vẻ hạnh phúc. Baba cũng đi theo sau hỏi Lãnh Hàn đủ thứ

- Đứa con này cuối cùng cũng chiệu về rồi à, tưởng phải đợi mẹ mi đi qua tới bên đó mà kéo về chứ !

- Lãnh Hàn con khỏe chứ ? Thời tiết bên đó có lạnh không dậy ? Con sống tốt không ? Sao không thường xuyên về đây thăm? Con...

Lãnh Hàn trong tim thoáng hiện lên tia hạnh phúc. Nhưng mà baba hỏi nhiều như vậy sao mà trả lời hết được. Lãnh Hàn hơi choáng voáng.

- Con không sao mà, baba không cần phải lo như vậy đâu , không giống như mẫu thân đại nhân .

- Con không sao là tốt rồi.

Tô Lân gõ đầu Lãnh Hàn nhưng Lãnh Hãn nhanh nhẹn né qua một bên nên không trúng

- Hay, dạo này hết biệt sợ mẹ rồi à

Y thật hết biết nói gì chẳng lẽ không tránh cho bị đánh á, nhưng rồi Lãnh Hãn lại lạnh băng nhìn người đang đứng đằng sao, đôi mắt đánh giá rồi chợt dựng lại, tuy Lãnh Hàn đúng là không phản ứng với phái đẹp vì trong đầu đa số chỉ là anime nhưng đây thì lại khác. Ôi trời,thiên thần giá lâm ,mái tóc đen huyền mượt mà dài nhìn là muốn đụng vào, đôi mày lá liễu, đôi mắt thỏ hồng khẽ chớp mở, làn da trắng sứ cứ như đụng nhẹ vào là sẽ bể, đôi môi hồng hồng mềm mại nhìn là muốn cắn, tuy là thân hình có hơi gầy. Nhưng vẫn không che đi vẻ đẹp nhẹ nhàng thanh lịch vốn có.

Lãnh Hàn một hai phút mới ngộ nhận ra một điều rồi quay đầu lại nhìn về Gia Áo. Con mọe nó đây có phải là có phúc mà không biết hưởng trong truyền thuyết không dậy . Gặp ta là đem về trân quý như kho báo, bảo vật rồi đấy. Tô Hân nhìn Lãnh Hàn rồi bước lại gần Thuần Khanh.

- Đây là Quý Thuần Khanh, thằng bé từ nay là con rể Tô Gia, hai gia tộc đã có đính ước từ lâu con không được có ý kiến gì nghe chưa .

- Ah

Chuyện đó thì Lãnh Hãn thừa biết, trí nhớ Lãnh Hàn rất tốt mà lấy gì không nhớ chứ, đây là phu quân của con chị thân yêu Gia Áo mà . Thuần Khanh nhẹ nhàng bước tới trước mặt Lãnh Hàn mặt hơi đỏ lên, ấp úng chút, tất cả biểu hiện đáng yêu đến trời đánh này đều không thể không lọt qua mặt Lãnh Hàn.

- Chào.. Chào thê quân anh là Quý Thuần Khanh từ nay mong em giúp đỡ (

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...