Chương 4: Chap 4 : Đi học

Hiện tại thì Lãnh Hàn đang ở trong phòng lúc trước của mình, Lãnh Hàn đặt tay phải lên trán đôi đồng tử phượng hoàng nhắm lại trằm tư suy nghĩ. Sau dậy được chứ rõ ràng cốt truyện là Gia Áo là thê quân của Thuần Khanh mà, sau bây giờ lại vô duyên vô cớ biền thành mình. Với lại dù gì Gia Áo mới là con trưởng mà.

Cốc cốc cốc

Lãnh Hàn đứng dậy đi lại mở cửa phòng thì thấy Tô Lân cùng Thuần Khanh đang đứng đó, Lãnh Hàn khoanh tay lạnh lùng nhìn

- Có gì không mẹ ?

- Hàn nhi Thuần Khanh là phu quân của con nên Thuần Khanh sẽ ở phòng con , mẹ đi đây

Nói rồi không đợi Lãnh Hàn nói gì, Tô Hân thẳng hừng vọt đi. Lãnh Hàn nhìn Thuần Khanh, nếu đã như vậy rồi thì cứ để Thuần Khanh ở bên mình đi. Thuần khanh thấy Lãnh Hàn nhìn mình nên hơi ngại, Thuần Khanh lúc này mới quan sát kĩ được Lãnh Hàn ở gần như vậy. Tim Thuần Khanh khẽ lệch một nhịp, không biết sao bây giờ trong lòng Thuần Khanh xuất hiện một tia muốn chiếm dữ người này cho riêng mình. Giọng nói lạnh băng phá nát khung cảnh yên tĩnh này.

- Vào phòng đi

- Dạ

Lãnh Hàn nhìn Thuần Khanh mặt không một tia cảm xúc. Nhắm mắt lại mà nói truyện với Thuần Khanh

- Về chuyện này thì tôi nghĩ nên để anh cưới chị tôi thì tốt hơn. Chắc có sự nhầm lẵn gì ở đây rồi

- Thê quân đừng nói vậy, lấy chó theo chó, lấy gà theo gà. Thuần Khanh sao có thể tùy tiện nhìn nhầm thê quân của mình được.

Mặt của Thuần Khanh sắp khóc, Lãnh Hàn mở đôi đồng tử lạnh băng ra nhìn Thuần Khanh. Lãnh Hàn bước lại trước mặt Thuần Khanh khom đầu xuống trước mặt Thuần Khanh.

- Ai mà lại dám cưới một người biến dị như tôi chứ

- Sao lại không chứ, từ ngày tôi bước chân vào Tô Gia coi như nguyện đi theo thê quân rồi

Lãnh Hàn cười lạnh nhìn Thuần Khanh kiên quyết. Lãnh Hàn lấy tay nhẹ vuốt đi phần mái tóc che mắt trái, đôi đồi tử màu đỏ máu xuất hiện. Thuần Khanh hơi ngừng hoạt động của mình lại.

- Thấy sao hả? Ai mà lại dám cưới một người biến dị gen như tôi chứ. Đôi mắt này làm cho tôi thành một bán nam bán nữ, bây giờ thì sao ?

Lãnh Hàn quay lưng về phía Thuần Khanh khẽ cười khổ. Ai cũng vậy chỉ quân tâm vẻ bề ngoài , ai mà đi yêu một người như mình chứ. Đột nhiên tiếng nói ấm áp không có tia kì thị từ sau lưng nói với Lãnh Hàn

- Đã là người của thê quân, dù thê quân có bị gì hay chăng nữa, Thuần Khanh vẫn sẽ không từ bỏ thê quân.

Y quay lại thì thấy một ánh mắt cương quyết, Lãnh Hàn là người làm ở trong thương trường, thất đạo nhiều năm cũng không xét ra một tia dã dối trong ánh mắt đó.

- Thật....sao?

-Thật

Đôi mắt cương quyết đó.... tim Lãnh Hàn nhói lên một cảm giác gì đó nhỏ rồi vụt tắt. Lãnh Hàn quay mặt quay lưng bước đi lạnh lùng nói lại

- Tối nay ở đây đi, tôi sẽ ra ngoài.

- Không cần đ...

- Không được cãi lời

-----------------------

Lãnh Hàn không đợi Thuần Khanh nói tiếp đã đóng cửa đi ra ngoài. Lãnh Hàn cầm chiếc cảm ứng nháy 1 dãy số.

- Devil tới gần nhà Tô Gia.

- Dạ, cô chủ

Phong cách làm việc của Devil phải nói là quá nhanh đi, đây là đặc điểm mà Lãnh Hàn thích nhất ở Devil mà tuyển chọn. Chiếc xe hơi màu đen đậu đó, Devil mở cửa, Lãnh Hàn bước lên xe.

- Đi tới biệt thự ngoại ô

- Dạ

Xe bắt đầu chạy. Devil nhìn Lãnh Hàn qua kính chiếu hậu tuy đôi mắt lạnh băng nhưng còn có tia cảm xúc khác không giống như bình thường

- Cô chủ có chuyện gì vui sao?

- Ah...... Devil ngươi có tinh một người thường gập đôi mắt ta mà không sợ không

Devil hơi nhíu mày

- Không

Y cười nhếch mép, nhưng mà Devil lại nói

- Nhưng mà cũng có thể.

Y hơi nhăn mày lại quay đầu từ cửa sổ nhìn về hướng Devil

- Ý gì?

- Thật ra thì con mắt trái của cô chủ rất tuyệt vời mà. Nó giúp cô chủ phát huy hết được đặc tính vốn có của hai phái, ngoài ra cô chủ nói đi nói tới cũng chư tới mức giới tính thứ 3. Cô chủ có thể điều khiển gen làm mình muốn cơ thể nam hay nữ gì đều được mà , không phải sao? Tớ nổi Âu Phong luôn lẻo đẻo bám theo cô chủ một thời gian đòi cô chủ làm y hệt vậy thay một con mắt khác cho hắn đó. Nói cho cùng thì đôi mắt đó rất tuyệt chắc sẽ có người bình thường không sợ hãi cô chủ.

Với lại đôi mắt đỏ máu như hồ nước không chút động đó làm cho người ta nhìn một lần là bị cuốn sâu vào không thoát ra được đúng là vẻ đẹp của ác ma . Devil thâm nghĩ trong lòng, Lãnh Hàn lúc này thật không biết nói gì

- Ah....... ta thấy ngươi kêu cậu chủ được hơn a.

Lãnh Hàn nở nụ cuời chêu đùa

- Ghiết rồi ta không biết mình là cái giống đực hay cái nữa rồi.

Devil cũng khẽ cười nhẹ thật không biết làm gì với cậu chủ đại nhân này. Lãnh Hàn chợt nhớ ra một chuyện, nghiêm túc hỏi Devil

- Chuyện bên bang hắc long sao rồi

- Dạ, cậu chủ chuyện ngài giao cho Âu Dương mở rộng địa bàn sang Pháp đang đựơc thực hiệnđúng như kế hoạch ban đầu cậu chủ lập ra. Còn lô hàng vũ khí cung cấp sang quân đội mấy nước cậu chủ chỉ định đã hoàn thành .

Lãnh Hàn gật đầu, lạnh lùng nói

- Làm tốt lắm cứ như vậy mà phát huy.

- Cậu chủ còn cuộc hẹn với mấy thủ tướng chính phủ thì sao ?

- Cứ sắp xếp thời gian rảnh mà làm.

- Vâng.

-------------------------------------

Sáng hôm sau Tô Hân biết chuyện hôm qua Lãnh Hàn đi khỏi nhà mà không nói gì, đã vậy mà còn bỏ con rể đáng yêu của mình ở lại tự lực cánh sinh, thì phải nói tâm trạng của Tô Hân bây giờ phải nói chi rất là tức giận. Gia Áo đi theo mẹ mình cùng baba lấy quạt, quạt mõi người một bên cho Tô Hân.

- Mẹ à chuyện đâu còn có đó mà, chắc Lãnh Hàn lâu quá chưa về nhớ quê nên ra ngoài chơi thôi .

- Bà nó à, tôi thấy Gia Áo nói đúng đó, bà uống canh hạ hoả nha .

- Hai người im hết cho tôi !! Con với cái rốt cuộc chẳng ra làm sao cả.

Thuần Khanh đứng phía sau làm đồ ăn nãy giờ trên mặt hoáng buồn. Thê quân không thích mình sao? Chẳng lẽ mình đã làm gì sai mà không biết ?. Trong lòng Thuần Khanh lúc này đang rất bực bội mà nhiều là rối loạn . Rốt cuộc mình phải làm sao thì thê quân mới chấp nhận mình đây ?. Mình thật sự không quan tâm thê quân có bị biến gen hay là gì hay chẳng nữa, dù sau thì mình vẫn luôn thấy thê quân rất đẹp mà, lạ một chút cũng đâu có sao....

Cạch

Lãnh Hàn bình thản bước vào vận thẳng lưng ngẩng cao đầu mà không bị áp khí của mẹ mình lấn áp.

- TÔ LÃNH HÀN CON HAY LẮM GHIẾT RỒI KHÔNG COI AI RA GÌ À!!!!

- Mẹ à bình tỉnh chút đi

- SAO TA BÌNH TĨNH NỔI, CÁI ĐỨA CON TRỜI ĐÁNH NÀY !!!!

Thuần Khanh lúc này bước ra đứng chắn trước Lãnh Hàn.

- Mẹ, lỗi này là do con, con làm sai nên thê quân mới như vậy, mong mẹ trách phạt con đừng trác em ấy

Lãnh Hàn im lặng nãy giờ cuối cùng cũng lên tiếng.

- Mậu thân đại nhân con chỉ ra ngoài làm chút việc thôi mà, chẳng lẽ không được sao.

Tô Lân lúc nạy cũng bớt nguôi giận lại trừng mắt nhìn Lãnh Hàn.

- Lo mà chăm sóc Thuần Khanh cho tốt vào, con rể ta mà mắt một sợi tóc nào thì mi không cần bước vào nhà Tô Gia nữa !!

Y nguyên mấy đêm nay không ngủ lúc này rất mệt mỏi về gập thêm cảnh Tô Lân nên hơi chán nản, chỉ gật đầu đồng ý.

- Con biết rồi

Tô Lân hậm hực cho qua, nhưng còn hơi giận,

- Dù gì thì con cũng chưa qua tuổi đi học, cho nên sắp xếp lịch học mà đi chung với Gia Áo đi,tuy biết đã học hết cấp coi như đây là ôn lại đi, không được cãi lại nghe rõ !!!

- Rõ

Lãnh Hàn than thở trong lòng còn bao nhiêu công việc chưa làm, với lại mẫu thân cũng hơi quá đáng bắt mình phải đi học lại. Thật chán bỏ chê . Nhiều lúc muốn nói mình có việc làm rồi mà cò là giám đốc của một công ty đứng đầu về nhiều lĩnh vực nhưng mà không thể nói được. Cuộc đời đôi lúc thật bất công .

----------------

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...