Chương 5: Chap 5 : Tuyên bố chủ quyền

Trên đường lộ một chiếc xe môtô đen phân khối lớn chạy với tốc độ kinh hoàn cảnh sát giao thông đuổi theo không kịp. Mặc kệ cho mấy ông cảnh sát hú thề nào nhưng cuối cùng người láy chẳng buồn nhìn lại mà còn tăng tốc nhanh hơn bỏ xa mấy ông cảnh sát. Ngươi láy chiếc môtô đó không ai khác ngoài Lãnh Hàn.

Lãnh Hàn nhìn kính chiếu hậu không thấy mấy ông cảnh sát nữa thì môi nhếch nụ cười. Ai mà đuổi theo được chiếc môtô của mình tự chế tạo mới được nâng cấp chứ, tội mấy ông đó ghê, đuổi theo cho tốn xăng chơi chặc chặc .

Lãnh Hàn một tay lấy sợ dây tay nghe trong túi áo ra cắm vào màng nhỉ. Trả lời lạnh lùng.

- Alo, Lãnh nhi sao em còn chưa tới trường nữa .

- Nghỉ

Lãnh Hàn không đợi Gia Áo nói gì thêm, liền ngắt dây với Gia Áo. Lãnh Hàn mặt không cảm xúc trong mắt hiện lên vài tia mệt mỏi. Đã gần hai tuần Lãnh Hàn chưa chợp mắt được lần nào vì công việc của bang Hắc Long và công ty ngày càng nhiều tuy Dương Phong đã tiếp nhưng đống tài liệu cần xử lý không có xu hướng ít đi mà ngày một càng tăng. Lãnh Hàn khẽ thở ra, tăng tốc độ môtô lên cao hơn.

-------------------------------

Gia Áo hiện tại đang ở lớp học đang giờ giải lao, Gia Áo bị Lãnh Hàn cắt máy ngang mặt không khỏi buồn chán, tính hỏi Lãnh Hàn đi đâu cho đi chung cho vui, ở trường nghe giảng chán chê .

Lãnh Hàn đáng ghét giờ này đang ở đâu chơi bời ngắm cảnh đây mà không rủ mình đi theo nữa . Nếu Lãnh Hàn biết suy nghĩ của Gia Áo về mình lúc này chắc sẽ hộc máu mà chết, đời đâu có như là mơ một đống tài liệu đang đợi bổn tọa đi tới này.

Gia Áo chồng cằm buồn chán lên bàn nhìn tiểu Diệp bên cạnh, đột nhiên tiểu Diệp nhớ gì đó rồi hai mắt sang chưng quay qua nhìn Tô Gia Áo. Hớn hở mà nói

- Gia Áo cậu nghe gì chưa trường mình sắp có học sinh và một giảng viên mới đó, nghe nói đâu giảng viên rất đẹp trai à nhà, còn học sinh thì không biết .

Gia Áo quái dị nhìn tiểu Diệp rồi hờ hững im lặng. Lẩm bẩm dưới họng nhỏ tới nổi người kế bên nghe còn không được.

- Học sinh mới chắc chắn sẽ giúp trường tiết kiệm tiền máy lạnh . ( - _ - )

------------------

Lãnh Hàn đang chạy môtô thì ngứa lỗ tai. Dạo này ai chiêu hồn nhắc tới y nhiều thật . Lãnh Hàn đang chạy xe trên đường thì gập.... phu quân tương lai... chắc vậy đi . Lãnh Hàn dừng xe xoay gốc trái chuẩn hoàn hảo 35 ° rồi thì hiện tại đang chặn xe trước mắt Thuần Khanh.

- Thê quân ?

Lãnh Hàn năng mắt kính nón bảo hiểm lên nhìn Thuần Khanh đánh giá một lượt rồi trong tay từ đâu lấy ra cái nón bảo hiểm đưa cho Thuần Khanh.

- Lên xe đi còn chờ gì nữa ?

Thuần Khanh hơi bối rồi nghiêng đầu nhìn Lãnh Hàn. Lãnh Hàn nhìn thấy Thuần Khanh như vậy phải nói cảm giác rất chi thấy người trước mắt mình rất moe, tuy miễn dịch với cái đẹp và sự dễ thương nhưng gập Thuần Khanh khó trách không tránh được. Lãnh Hàn quay đầu đi chỗ khác không cho Thuần Khanh thấy mấy cái vệt hồng hồng xuất hiện trên má mình, quay sang khác lãng tránh. Lãnh Hàn cũng thật sự không ngờ tới việc mình lãn tránh bị Thuần Khanh hiểu lầm.

- Thê quân... ghét tôi sao ?

Lãnh Hàn nhìn Thuần Khanh tiểu bạch thó như vậy thì càng có bệnh tim. Lạnh Hàn nhanh chóng dùng giọng không ngọt không mặn mà nói

- Không có, mau lên xe đi.

Thuần Khanh cũng không hỏi gì mà im lặng lên xe ngồi sau lưng Lãnh Hàn, chưa từng hỏi Lãnh Hàn sẽ chở mình đi đâu. Lãnh Hàn lấy tay trượt kính bảo hiểm xuống .

- Ôm cho chắc vào.

- uhm

Lãnh Hàn vọt gar phóng xe bằng tốc độ ít hơn hồi nãy, nhưng đối với người bình thường như Thuần Khanh thì là chuyện khác. Thuần Khanh ôm chặt lấy eo Lãnh Hàn. Lãnh Hàn nhếch môi cười. Rồi tăng tốc tay lái phải nói chi là rất vô sĩ để cho người ngồi đằng sau kia ôm chặt lấy không dám buôn ra. Lãnh Hàn chạy với tốc độ không bao lâu thì tới được một nơi. Lãnh Hàn giảm tốc độ lại.

Thuần khanh không thỏi cảm thán cảnh vật đang dần dần hiện ra ở trước mắt mình. Hai hàng cây hoa anh đào nở rộ mộc đều ở hai bên con đường nhẹ nhàng rơi xuống, mấy cây bông hồng đỏ mộc xen giữa hàng anh đào không biết là do Thuần Khanh tưởng tưởng hay không mà mấy bông hoa hồng này từ khi Lãnh Hàn xuất hiện thì không ngừng tỏ rực ra một loại mùi thương dễ chịu làm người ta không muốn rời xa.

Lãnh Hàn dừng xe lại, nhưng mà người phía sau còn chìm đắm trong mấy cây hoa đó mà bỏ qua luôn mình. Lãnh Hàn không biết sao có chút khó chịu, co giựt mắt trái. Lãnh Hàn xoay mặt lại nhìn Thuần Khanh, nhẹ bún tráng Thuần Khanh một cái. Thuần Khanh rên nhẹ một tiếng, nhẹ nhăn mày lại.

- Đừng mơ màng nữa, xuống xe đi tới nơi rồi.

Thuần Khanh hơi xấu hổ bước xuống xe đưa nón bảo hiếm cho Lãnh Hàn. Lãnh Hàn cũng bước xuống cởi nón bảo hiểm ra. Lãnh Hàn bước đi, gọi ý Thuần Khanh đi theo.

- Thê quân, để xe đó không sao chứ ?

- Không có ai lấy đâu, đi nhanh thôi.

Lãnh Hàn nhẹ nắm tay Thuần Khanh mà bước đi tiếp. Thuần Khanh không khỏi kinh ngạc nhưng nhiều nhất là hạnh phúc. Thê quân đang nắm tay mình, thê quân không có ghét bỏ mình. Đi một hồi thì gặp một cánh cổng lớn màu trắng. Phía sau là một biệt thư to lớn phải nói là như hoàng cung nguy nga tráng lệ mang phong cách Châu Á. Lãnh Hàn bước tiếp không để ý sắc mặc kinh ngạc của Thuần Khanh. Lãnh Hàn tới gần cánh cổng trắng tự động mở ra, một hàng người hầu xếp hàng đứng hai bên. Cùng đồng thanh chào.

- Chào mừng chủ nhân trở về.

Lãnh Hàn gật đầu. Mặt không cảm xúc ôm eo Thuần Khanh mà ẩm lên. Thuần Khanh đỏ mặt tới tận mang tay nhìn Lãnh Hàn phản bát. Nhưng Lãnh Hàn cũng không quân tâm mà đi thong thả vào biệt thự của mình. Lạnh lùng dặn dò người hầu.

- Không có việc gì quan trọng thì đừng làm phiền ta.

- Vâng chủ nhân

Lãnh Hàn ôm Thuần Khanh mà đi thẳng lên phòng của mình một mạch, mặc dù cho ai kia hết sức giãy dụa cuối cùng cũng im lặng mà phòng mà giận dỗi. Lãnh Hàn thật sự là rất muốn nhéo khuôn mặt này. Lãnh Hàn vào đóng cửa phòng lại rồi đặt Thuần Khanh lên giường. Lấy tay một mạch kéo ống quần Thuần Khanh lên.

- Thê quân !!!

- Im lặng .

Vết thương đỏ xuất hiện ở gót chân Thuần Khanh còn hơi chảy máu, Lãnh Hàn khẽ nhíu mày. Nhìn Thuần Khanh nhẹ nhàng hỏi

- Sau lại để bị thương như vậy.

Thuần Khanh ngượng ngùng xuất hiện mấy vệt hồng vì giọng nói với cử chỉ của Lãnh Hàn mà quay mặt chỉ chỉ hai ngón tay vào nhau.

- Vô tình đi bị té....

Lạnh Hàn lấy đồ cứu thương lại nhẹ nhàng chữa trị cho Thuần Khanh.

- Lần sau nhớ cẩn thận, đã bị vậy rồi thì cũng đừng có đi long nhong ngoài đường.

Đột nhiên Thuần Khanh trằm mặc yên lặng. Lãnh Hàn thấy lạ nên nhìn lên, thì gặp Thuần Khanh hờ hư hững nói.

- Thê quân tại sao lại đối xử tốt với tôi như vậy, mấy ngày trước thê quân còn lạnh lùng mà.

Lãnh Hàn đột nhiên im lặng suy nghĩ, mình đang làm cái quái gì vậy, tại sao mình lại làm như vậy chứ. Thuần Khanh nhìn biểu hiện mờ mịt suy nghĩ của Lãnh Hàn nên chạnh lòng, lạnh lùng cắn môi nói.

- Thê quân nếu đã không muốn cưới tôi thì có thể nói thẳng, chớ đừng quan tâm tôi như vậy, tôi không thích sự giả dối.

Lãnh Hàn nhìn Thuần Khanh đầu, từ lúc gập được Thuần Khanh thì ngày tim đập ngày một càng mạnh, đi về nhà thì liền tìm kiếm bóng dáng Thuần Khanh, thấy Thuần Khanh bỏ quên mình để nhìn người khác thì ghen tị, nhìn thấy bị thương thì liền đem về mà trị, còn phái thuộc hạ cao cấp đi theo phía sau ầm thầm bảo vệ mỗi ngày...... Lãnh Hàn bỗng thông suốt. Đây là.... yêu sao?

Thuần Khanh thấy Lãnh Hàn im lặng thì đôi mắt hơi đỏ. Nhưng rồi lại kiên quyết đứng dậy

- Thê quân nếu không thích tôi đến mức như vậy thì tôi sẽ hủy hôn , thê quân cứ yên tâm tôi sẽ nói chuyện hủy hôn tất cả lỗi là do tôi.

Thuần Khanh xoay người bước đi nhưng chưa kịp gì đã bị một lực đạo ép vào trong ngực mà mạnh mẽ hôn chiếm lấy. Lãnh Hàn lấy hết tất cả mặt ngọt trong miệng Thuần Khanh, thấy Thuần Khanh gần như sắp ngắt thì luyến tuyết dức môi ra. Đem cằm đặt ở lỗ tay Thuần Khanh thở một cái , rồi lôi giọng mị hoặc quyến rũ ra lôi kéo con nhà người ta. Lấy tay nắm cằm Thuần Khanh bóp nhẹ

- Ai cho hủy hôn, dám thử trốn thoát đi tôi sẽ giam cầm em, em chỉ là của riêng tôi, mãi mãi

-----------  

Đại ca tác giả : phu quân ghét ta sao ? * đau lòng diễn sâu *

Tác giả : Hôm nay cơm đại ca nấu * buông tay khỏi bàn phím bước khỏi dàn máy*

  Đại ca tác giả : Đừng mà !! T^T * tay nhĩ khang *

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...