Chương 6: Chap 6 : Hôn phu của tôi tránh xa ra

- Ai cho hủy hôn, dám thử trốn thoát đi tôi sẽ giam cầm em, em chỉ là của riêng tôi, mãi mãi.

Thuần Khanh lúc này đầu óc mơ mơ màng màng nhưng vẫn nghe rõ từng lời từng chữ mà Lãnh Hàn nói. Thuần Khanh bỗng dâng lên một cảm xúc khó tả, vẫn cố nhịn lại mà nhìn thẳng Lãnh Hàn.

- Vì sao....

Lãnh Hàn khé nhíu mài nhìn Thuần Khanh nhưng rồi lại giản ra nhẹ nhàng, ánh mắt nghiêm túc nhìn thẳng vào cặp mắt đỏ kia.

- Tôi thích em

Thuần Khanh mở to mắt nhìn Lãnh Hàn. Không biết là mình có đang mơ hay không nếu đây là giấc mơ thì đừng dừng lại. Lãnh Hàn nhìn Thuần Khanh đôi mắt lạnh lại. Ôm chặc Thuần Khanh.

- Chỉ cần em không trốn, thì anh sẽ đối tốt với em. Còn ngược lại, thì anh không biết hậu quả đâu.

Thuần Khanh gật đầu, trong miệng bất chi bất giác nói

- Mãi mãi không trốn, chỉ cần thê quân luôn ở bên tôi....

Lãnh Hàn lạnh lùng môi khẽ cong lên, gật đầu.

----------------------------

Kể từ ngày Lãnh Hàn biết được tình cảm của mình thì bề ngoài tuy lạnh lùng nhưng gặp Thuần Khanh thì khác tới vô đối. Làm cho Thuần Khanh số lần đỏ mặt với tim đập nhanh tăng lên gấp x10 lần. Về chuyện Lãnh Hàn làm giám đốc của một tập đoàn có quy mô lớn quốc tế, Thuần Khanh cũng mới biết do Lãnh Hàn nói nhưng Lãnh Hàn chỉ nói một phần sự thật là Lãnh Hàn trong lúc du học bên Mĩ làm giám đốc một công ty nhỏ không quá lớn còn căn biệt thự là do may mắn mua được giá rẻ thôi chớ Lãnh Hàn không nói bao nhiêu tiền. Còn dính về hắc đạo thì Lãnh Hàn tuyệt đối im lặng nhưng cũng chưa từng làm cho Thuần Khanh nghi ngờ về thân thế khủng bố của mình.

-------------------

Lãnh Hàn mặc bộ đồng phục đi học của nam, trên vai phải sách balô màu đen viền đỏ, mái tóc bạc vẫn che một bên mặt, tai trái có đính khuyên màu đỏ đen làm tăng lên vẻ bí ẩn, như thường đang tiêu sái đi bộ trên đường cùng với cái vẻ mặt xa cách làm cho bao cô gái nhìn đến chết mê chết mệt, từ trẻ em đến người già cũng đều không tránh nỏi. Gia Áo đi bộ kế bên Lãnh Hàn mà cũng thầm nhẹ đổ mồ hôi nhìn mọi người. Lãnh Hàn khẽ liếc mắt sang nhìn Gia Áo, mặt lạnh lùng khẽ nhăn đôi lông mày thanh tú lại.

- Đã nói đi xe rồi mà không nghe làm tốn thật nhiều thời gian.

Gia Áo chỉ biết cười cười. Thực ra thì Gia Áo thấy một thời gian dài như vậy Lãnh Hàn mới trở về nước không tranh thủ cơ hội đi chơi cùng Lãnh Hàn thì sao được, sẵn bù đắp tình cảm chị em nên khi thấy Lãnh Hàn dắt xe ra thì liền kiên quyết kiêu dẹp xe đi, nói Lãnh Hàn chưa đủ tuổi không được chạy này này nọ nọ . Mặc cho lời nói Lãnh Hàn. Nên bây giờ mới bị như thế này, Gia Áo cảm giác lúc này rất chi là giống đi bênh cạnh siêu sao. Đột nhiên tiếng bụng Gia Áo kêu lên . Lãnh Hàn vào lúc này sa mạc lời thở dài quay đầu nhìn Gia Áo, đường tới trường còn 6 km nữa mới tới. Với sức lực của Lãnh Hàn thì chạy bộ không bao lâu cũng tới rồi còn Gia Áo thì..... . Lãnh Hàn lấy máy cảm ứng ra nhắn một dãy số, hai ba phút sau thì một chiếc taxi chạy tới. Tài xế mở cửa ra mời hai người vào, Lạnh Hàn bước vào ngồi xuống ghế sau bắt chéo chân, lười biếng lấy tay chắn cằm lên cửa, một lúc nhìn ra Gia Áo còn ngơ ngác ở ngoài xe.

- Đứng đó luôn à ? Có lên không

- Ã... Ờ

Xe bắt đầu chạy bầu không khí trong xe rất im lặng. Gia Áo chợt nhớ gì đó, phá vỡ không gian im tĩnh bối rối có hôi hoảng nhìn Lãnh Hàn.

- Ai trả tiền...... taxi ?

- Không cần lo đâu.

Thật ra thì Lãnh Hàn cũng không muốn đi taxi, bởi gì Lãnh Hàn cũng không ít kẻ thù nhưng mà cũng rất khó để tìm được Lãnh Hàn, Lãnh Hàn thường để hai giới tính gen của mình hoán đối với nhau làm việc nên ít người biết được, mà giới tính nam Lãnh Hàn sử dụng nhiều hơn. Thấy Gia Áo tính nói nữa thì cũng mặc kệ không nói gì nghe Gia Áo kể chuyện xưa cũ từ nhà tới trường đôi lúc cũng chỉ ậm ự cho qua. Chẳng bao lâu xe dừng lại Lãnh Hàn đưa tiền rồi đi xuống xe. Gia Áo đi ra khỏi xe đi sát theo Lãnh Hàn. Sân trường đang ồn ào thì tất cả đều im lặng tất cả đều tập trung vào Lãnh Hàn mấy cô gái bắt đầu la hét một số thì ngất xỉu. Lãnh Hàn vẫn không quan tâm mà ung dung lạnh lùng tiêu sái bước đi như trời có sắp cũng có dính gì tới ta. Gia Áo cũng vẫn đi như bình thường vì từ lúc Lãnh Hàn tới hai ba ngày trước ngày nào mà chẳng dậy. Bệnh viện thì càng ngày càng bận rộn vì mấy cơn thiếu máu, không trừ cô bạn tiểu Diệp của Gia Áo( -_-").

Lãnh Hàn đi thẳng vào lớp không cần làm thủ tục vì baba đã làm rồi, Gia Áo cũng báo hại Lãnh Hàn đi, đi trước không nói đường tới lớp cho Lãnh Hàn, làm Lãnh Hàn mắc phải đi tìm, hỏi mấy học sinh khác thì đỏ mặt nói năng lấp bắp không ra được câu nào, một số thì bệnh viện thẳng tiến, còn hỏi mấy nam sinh thì họ cũng một tình trạng. Báo hại Lãnh Hàn trống đánh đã gần hết nữa tiết một mà chẳng thấy cái gì, chỉ thấy một hành lang vắng người vì tất cả đã vào lớp hết rồi, chỉ còn lại mình đứng bơ vơ ngoài này.

Lãnh Hàn khẽ đỗ mồ hôi trong lòng. Ta đáng sợ đến vậy sao tuy biết là có hơi lạnh.... à thì hơi nhiều lạnh một chút (-_-"). Sau lúc này nhớ tới Zoro trong đảo hải tặc nhỉ, bây giờ em đã hiểu cảm giác của anh zoro đại nhân. Lãnh Hàn đi được một lúc thì bắt chợt nghe giọng quen thuộc mềm mại từ phía sau phát ra.

- Phu quân ?

Lãnh Hàn quay đầu lại nhìn người sau lưng mình đôi mắt lạnh lùng tắt hẳng. Đi tới trước mặt Thuần Khanh. Hơi khom đầu nhìn Thuần Khanh. Thuần Khanh thấy khoảng cách của hai người chỉ cách nhau một gang tay mà nhịn không được khẽ đỏ mặt.

- Thuần Khanh em làm gì ở đây vậy ?

- Em mới được tuyển làm giáo viên ở đây .

Lãnh Hàn bổng chợt nhớ lại cốt truyện này, Thuần Khanh lúc này được làm giáo viên của Gia Áo đồng nghĩa với việc làm giáo viên của Lãnh Hàn. Thuần Khanh bộng nhìn Lãnh Hàn rồi quan sát xung quanh.

- Sau giờ này phu quân còn ở đây ???

- Chỉ đi lòng vòng chút thôi mà chưa muốn vào lớp

Lãnh Hàn nói dối mặt không đỏ tim không đập nhanh, hơi thở bình tĩnh như thường. Thuần Khanh gật đầu nhưng lại rồi lại nhăn mày lại rồi lại thả ra.

- Phu quân không được gì đâu việc học rất quan trọng không nên bỏ bê như thế, sặn tiện em đang đi đến lớp, phu quân đi chung với em nha.

- Được, bà xã đại nhân.

Thuần Khanh đỏ mặt nậng, cuối đầu thẹn thùng. Lạnh Hàn bổng phát hiện một truyện gì đó nghi hoặc nhìn Thuần Khanh

- Nhưng mà.... sao em biết anh học lớp nào.

Thuần Khanh nghe tới đây bỗng luốn cuốn không muốn nói nhờ tên họ Tiên kia để vào lớp dạy Gia áo giúp Tô Hân tránh một chút phiền muộn sẵn...... Thuần Khanh nhìn Lãnh Hàn nhẹ nhàng trả lời

- Do mẫu thân.... đã từng nói qua với em lúc trước.

Lãnh Hàn cũng không muốn làm khó Thuần Khanh nên bỏ qua, dù gì thì ánh mắt nói dối của Thuần Khanh cũng không thể nào mà Lãnh Hàn không phát hiện ra, dù gì thì Lãnh Hàn cũng dư sức biết sao Thuần Khanh lại ở đây, chỉ qua chỉ là muốn hỏi dậy thôi, với lại hình như kịch bản bắt đầu hơi lộn xộn thời gian rồi. Lãnh Hàn khẽ nhăn mặt nhưng rồi lại rất nhanh giản ra như chưa từng có gì mà đi theo Thuần Khanh về lớp.

Ở trong lớp Gia Áo đang ngồi học chán nản bổng nhớ ra gì đó chợt hoảng thốt đập bàn đứng dậy. Chết tiêu mình rồi, mình còn chưa chỉ Lãnh Hàn đường tới lớp.

Thầy giáo thầy Gia Áo đứng lên đột ngột thì ngạc nhiên. Lo lắng hỏi

- Gia Áo em có chuyện gì sau ?

- Dạ thưa thầy .... không có gì đâu mà hahaah .

Mấy người khác trong lớp bật cười Yêu Cảnh cười chêu trọc, Gia Áo lờm Yêu cảnh. Cửa lớp bỗng mở ra. Thầy giáo nhìn nâng kính của mình lên rồi hỏi.

- Hai người là học sinh mới với giáo viên mới đúng không.

- Hm

Lãnh Hàn chỉ lạnh lùng hm một tiếng rồi im bật. Thuần Khanh đứng kế bên hơi ngại nhìn thấy giáo, mặt bình tĩnh làm nét mặt cười hối lỗi thầy giáo.

- Xin chào, tôi là giáo viên mới Quý Thuần Khanh còn người đứng bên cạnh tôi là học sinh mới Tô Lãnh Hàn em Gia Áo cậu ấy không nói nhiều mong mọi người giúp đỡ.

Học sinh trong lớp im bật nãy giờ thì la hét cả lên trừ Yêu Cảnh và Gia Áo. Một đóng ánh mắt nhìn Tô Gia Áo.

- Gia Áo cậu thật keo kiệt có em trai đẹp như vậy mà không nói !!!

- Đúng đó, thật không công bằng mà !!!

Cùng nhiều tiếng khác nữa nhưng thầy rọ bàng kêu cả lớp im lặng.

- Các em đừng làm ồn đây là học sinh mới, với giáo viên mới của các em nên không được la hết rõ chưa !!!

Cả lớp ậm ự gật đầu không ngừng bắn tim về phía hai người. Lãnh Hàn thấy hơi bực trong mình. Ai cho mấy người nhìn người của tôi bằng ánh mắt đó. Người Lãnh Hàn bổng tỏ ra sát khí ngập trời làm cho cả lớp im hẳng sợ rung bần bặt. Yêu cảnh cũng chẵng kiềm chế nổi được cảm xúc ớn lạnh của mình, cứ y như đang ở dưới lưỡi hải của Tử Thần chỉ cần cựa quậy một chút là xong đời, tránh không được tay nắm chặt lại.

Thuần Khanh đứng kế bên bị sát khí của phu quân mình làm cho hơi sợ, Thuần Khanh nhẹ nhàng lấy một tay đặt lên vai trai Lãnh Hàn, giọng lo lắng nói không giấu được chút sợ hãi kêu tên Lãnh Hàn. Lãnh Hàn nhận ra mình làm Thuần Khanh sợ nên rút sát khí về nhưng không giấu được vẽ lạnh lùng.

Lãnh Hàn ôm lấy eo Thuần Khanh nhìn lớp bằng ánh thờ ơ nhưng rồi lại cười mị hoặc nhìn lớp. Ai cũng nhìn người một phút trước không khỏi rung sợ trước ánh mắt đó nhưng bây giờ lại tỏ ra sức hút cao quý, lãnh diễm làm cho ai cũng nín thở không nhịn được bị quyến rũ.

- Tôi lỡ làm mọi người sợ nhỉ, mà sẵn đây tôi tuyên bố luôn một truyện, Quý Thuần Khanh là hôn phu của tôi nên mong mọi người đừng đụng tới.

Lời nói tuy nhẹ nhàng nhưng lại chứa đầy hàm ý làm mọi người gật đầu lia lịa. Thuần Khanh bị ôm đột ngột đỏ mặt đặt hai tay lên ngực Lãnh Hàn nhưng không có đẩy ra.

- Phu quân đây là lớp học, đừng làm dậy.

- Ai quan tâm đâu chứ

Đúng là một màn làm chọc mù cẩu mắt FA, lớp nhịn không được mà tức muốn hộc máu khi nhìn thấy màng tình tứ này . Làm nguyên lớp muốn có người yêu ngay lập tức.

Truyện Lãnh hàn mới vào trường được truyền đi rộng rãi, fan girl thành lập đầy đàn cũng không thiếu fan boy, số fan của Thuần Khanh cũng không thua kém gì. Ngoài ra ai cũng biết đến Thuần Khanh có hôn ước với Lãnh Hàn nên không có ai giám hó hé với Thuần Khanh, chỉ cần ở gần Thuần Khanh một lúc cứ như có ánh mảnh âm cực băng phát ra sắp đóng băng mình vậy. Nên các học sinh thấy đẹp thì đẹp nên cũng không dám lại gần . Chỉ còn cách mê hoặc Lãnh Hàn, nhưng mà nào có dễ như vậy. Thuần Khanh chỉ cần biểu cảm giận giận là Lãnh Hàn liền bỏ mặc mấy cái thư tỏ tình, quà cáp mà chạy đến bên bà xã đại nhân liền ngay lập tức.

------------

Tác giả : Tại sao lại cho Hàn nhi bị mù đường * mắt nhìn văn tự *

  Đại ca tác giả : Chứ ngươi nghĩ đây là ngôn tình Mary sue à, Hàn Hàn đâu phải cái gì cũng hoàn hảo được * vô hạn khinh bỉ *

  Tác giả : Cơm tự nấu * bỏ đi *

  Đại ca tác giả : Đừng mà !!! * tay nhĩ khang *

Bởi mới nói thật là người đẹp đều có người yêu hết rồi không đợi tới lược mình vớt được thật là buồn cho bọn FA mà.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...