Chương 7: Chap 7 : Thuần Khanh hắc hóa

Sáng sớm tinh mơ, Thuần Khanh đã lờ mờ tỉnh dậy, lấy tay che miệng ngáp một cái dụi dụi đôi đồng tử của mình. Thuần Khanh làm VSCN xong thì ra khỏi phòng đi thẳng ra phòng khách trong nhà, mở cửa ra nhẹ nhàng không tiếng động đi tới chiếc ghế sôpha có người nằm đó. Thuần Khanh một chân quỳ xuống nhìn Lãnh Hàn đang ngủ trên mặt không dấu được vẻ yêu thương a.

Thuần Khanh lấy tay nhẹ chọt chọt má. Phu quân gì đâu mà thanh tú quá đi , lúc ngủ khuôn mặt khác với thường ngày, đôi mắt phượng hoàng nhẹ nhắm lại lông mi dài che đi đôi đồng tử, đôi lông mày thanh tú giản ra không như mọi khi, chiếc cằm trắng nhọn tinh xảo, đôi môi mỏng có đường nét hồng hào tự nhiên không cần son phấn, sống mũi cao càng làm tôn thêm khuôn mặt của y, mái tóc thì mượt mà trắng như tuyết làm người ta muốn đụng cả ngày mà năng niêu. Thật là tự hào khi có một phu quân như dậy, nhưng mà phu quân cũng thật là đào hoa quá đi, thư tình với hoa hồng lúc nào cũng chắt đầy trong hòm thư kể cả trong trường. Tuy phu quân đã hứa sẽ không rời xa đối tốt với mình nhưng mà về khoản này thì mình không chịu.

Thuần Khanh kề môi mình trên trán Lãnh Hàn một cái rồi buông ra. Lãnh Hàn từ nãy đến giờ cũng đã thức từ lúc cảm nhận được có người tới gần giả bộ ngủ tiếp, thấy Thuần Khanh lại gần chọt chọt hôn lên trán mình thì đôi đồng tử phượng hoàng mở dậy. Nắm lấy tay người đang định bỏ đi kia kéo vào trong lòng làm cho Thuần Khanh trở mặt không kịp nằm lên luôn trên người Lãnh Hàn.

- Mới sáng sớm Tô phu nhân đã thử nghiệm hạ thần rồi nhỉ ? Thấy hạ thần sao ?

Lãnh Hàn dùng giọng mị hoặc nói với Thuần Khanh, Thuần Khanh đỏ mặt tim đập nhanh lên. Nói hơi lấp bấp. Quay đầu sang chỗ khác tránh mặt Lãnh Hàn.

- Kh.. không có gì đâu mà, ch...chỉ là coi phu quân có ngủ ngon không thôi mà.

- Thật sao ?

- Th.. Thật

Lãnh Hàn bế xốc Thuần Khanh về phòng của mình đóng cửa lại thả Thuần Khanh xuống giường không đợi Thuần Khanh nói gì thêm thì môi đã bị Lãnh Hàn chiếm lấy bất chi bắt giác đặt hai tay vòng qua cổ Lãnh Hàn, mới đầu chỉ là nhẹ nhàng như càng ngày nụ hôn càng mãnh liệt, Thuần Khanh cả người mềm nhũn không còn sức lực tùy ý để cho Lãnh Hàn xử lý. Lãnh Hàn nhả môi ra, lưỡi tham lam liếm liếm môi . Nhìn Thuần Khanh mặt đỏ đang thở dốc phía dưới, cổ nuốt khan một miếng nhưng nhịn đứng dậy . Lãnh Hàn không lạnh không nhạt mái tóc che đi tầm mắt nói.

- Dù gì thì em hôm nay cũng không có tiết nên nghỉ nghơi đi, anh đi học đây, còn nấu ăn thì cứ để anh.

Thuần Khanh lúc này mới ổn định lại được thơi thở đầu óc hết mơ màng nhìn thì đã không thấy bóng dáng ai đâu, hơi ngẩn người môt chút. Lúc sau Thuần Khanh đi ra khỏi phòng, đi tới sau bếp thì thấy bóng dáng Lãnh Hàn một tay lặt trảo chuyên nghiệp, còn tay kia thì nêm nếm gia vị, nhìn giống một đầu bếp chuyên nghiệp như đã làm qua nhiều lần. Thuần Khanh đứng sau cửa lặng lặng núp nhìn Lãnh Hàn. Trong lòng không khỏi dâng lên hạnh phúc cùng may mắn khi gặp được Lãnh Hàn.

-------------------

Bữa nay Lãnh Hàn cố ý đi sớm một chút để coi thử cốt truyện sẵn mai mối cho Gia Áo,uhm... coi như là cũng tốt đi. Hôm nay lớp học chỉ 2 tiết là về vì trong trường có cuộc họp gấp. Gia Áo đi bên cạnh Lãnh Hàn cười nói, Lãnh Hàn thi hoảng chỉ gật đầu trả lời Gia Áo hai ba lần.

Đột nhiên môt thiếu nữ khá là xinh đẹp xuất hiện trước mặt Tô Gia Áo. Nếu Lãnh Hàn đoán không sai thì đây là Dương Thơ Lão mê sắc với tiền tài như trong kịch bản miêu tả đây mà. Thơ Lão nhìn Lãnh Hàn ngẫn ra đỏ mặt nhưng rồi quay lại trước mặt Gia Áo trong lòng thầm ghen ghét.

Lúc nào con nhỏ Gia Áo này cũng may mắn như vậy, mình lợi dụng nó xong sẽ cướp luôn anh đẹp trai này.

- Gia Áo lâu quá không gặp

-Cậu là...

- Thât bất công chúng ta là bạn thân hồi tiểu học, trung học mà câu không nhớ sau

- ...À.... ờ

Lãnh Hàn cũng không muốn dính vào truyện này lắm nên lập tức cáo lui bỏ mặc đồng chí Tô Gia Áo dùng đôi mắt cầu cứu không thành, đồng chí Lãnh Hàn quay lưng bước đi bỏ đồng chí Gia Áo bơ vơ nơi chốn sau trường.

Gia Áo( Q^Q ). Rốt cuộc đây có phải là gia đình mình không dậy. Dương Thơ Lão hơi nhăn mặt nhìn Tô Gia Áo.

- Đó là bạn trai cậu sao ?

- Không phải.

- Gia Áo, thật ra thì tớ có chuyện muốn nhờ cậu.

Gia Áo bối rối nghiên đầu, đầu xuất hiễn đầy dấu chấm hỏi.

---------------------------

Trưa ngày thứ hai

Gia Áo và Thơ Lão hiện tại đang núp trong một bụi cây gần đó, Gia Áo hai tay cằm nhánh cây than thở

- Đợi cũng được 1 lúc rồi, sao Lục Chiêm Đình vận chưa tới

- Ác thật ! Tớ nhắn tinh với hắn nói rằng có truyện đăc biệt quan trọng cần bàn. Như vậy mà hắn vẫn dám thả con chim bồ câu của tớ, đáng đánh không cơ chứ - Dương Thơ Lão nổi giẫn đùng đùng

- Nếu gâp được hắn cậu cứ đánh thât mạnh vào cho tớ, đập dẹp tên hoa tâm lăng nhăn ấy đi !

Gia Áo khẽ đổ mồ hôi.

- Sao mình dám đánh mạnh cơ chứ, lỡ quá tay 1 cái thì sao

- Đánh mạnh thì đánh mạnh đi dù gì hắn cũng bắt được tớ đâu. Ấy lộn chúng ta là tỷ muội đồng tâm cạm khố mà.

Gia Áo rung rung đầu chảy ba vach hắc tuyến.

- Ở đâu ra vậy trời.

- Ê hắn tới kìa cái bộ dạng lững tha lựng hửng thât là đáng đánh mà !

Gia Áo mắt híp nhìn Thơ Lão . Lúc đầu không phải cậu cũng bị cái bộ dáng đó quyến rũ hay sao. Và thế Gia Áo và Dương Thơ Lão nhào ra đứng trước mặt Luc Chiêm Đình.

Và kết quả cuối cùng là Gia Áo bị bất lực vì Thơ Lão đã phản bỗi mình vì mốt chiếc đồng hồ loại đặc biệt J12. Còn nói Gia Áo không biết từ đâu chui ra cứ lẽo đẻo theo mình. Hai người vot xe đi mắt chỉ còn Gia Áo tức giận đá cây chử cẩu nam nữ. Thuần Khanh từ nãy giờ đứng sau gốc cây tính ra giúp Gia Áo nhưng sợ là bị hiểu lầm nên đứng im luôn. Gia Áo đùng đùng tức giận đi chộ khác, Thuần Khanh tính đi ra thì một bóng người từ trên cành cây cao 10 m phóng xuống, đáp xuống măt đất bằng hai chân một cách hoàn mĩ không sai sót gì đi theo sau Gia Áo, Thuần Khanh kinh ngạc nhưng rồi im lặng lẩm bẩm

- Phu quân làm gì ở đây, chẳng lẽ Phu quân đi theo Gia Áo.

Thuần Khanh đi được một lúc thì khựng lại vì không còn nhìn thấy Lãnh Hàn ở đâu, đi lòng vòng một chút thì thấy Lãnh Hàn. Lãnh Hàn thấy Gia Áo lên xe với Yêu cảnh rồi thì coi như nghĩa vụ đã hoàn thành, quay đầu lại chạm mắt Thuần Khanh ánh mắt xẹt qua tia ngạt nhiên nhưng lại nhanh tắt đi. Bước chân tiếng lại gần Thuần Khanh giơ tay cười nhẹ. Thuần Khanh bị hớp hồn đứng ngẩn ra tim đập nhanh, mặt thì càng ngày càng nóng lên..

Tách

Lãnh Hàn nhẹ búng tráng Thuần Khanh. Nhìn Thuần Khanh nói

- Sao em lại ở đây, mà em không sao chứ.

- E... Em không sao, em chỉ vô tình đi ngang đây thôi, thê quân có truyện gì vui sau.

- Không có gì chỉ là có người yêu rồi một cặp mới đã có.

- Ai vậy phu quân ?

- Bí mật

Lãnh Hàn chỉ nhẹ lắc đầu đưa một ngón tay lên môi cười cười. Bỗng nhớ ra một truyện môi nhếch cười huyền bí rất nhanh liên tắt đi

- Thuần Khanh nghe đâu trường sắp tổ chức chiến đi chơi nên sáng bốc thăm, em biết chưa.

- Bốc thăm ??

- Uhm, hiệu trưởng chưa nói cho em sao. Nhưng không biết sao riêng anh lại bị hiệu trưởng chỉ định đi chung với một nam sinh khác.

Thuần Khanh cười cười lắc đầu nhưng trong lòng đang lạnh đến cực điểm. Bên kia Tiêu Yêu Diệp khẽ lạnh sóng lưng. Chắc là Thuần Khanh đang nhớ thương tới mình đây mà .

- Em làm giáo viên chắc cũng đi nhỉ

- Dạ dĩ nhiên là em phải đi rồi, em xin lỗi phu quân em có việc nên đi trước.

- Ukm

Thuần Khanh đón xe taxi đi, xe chạy khuất mắt Lãnh Hàn vẫn còn đứng đó. Ah để xem thử xem tiểu bạch thỏ biến thành sói đánh người sẽ ra sao, thật là mong chờ đó nha ~~~. Lãnh Hàn thầm nghĩ trong lòng khẽ cười, lấy cảm ứng ra, đầu dây bên kia bắt số.

- Alo, boss em xin nghe.

- Cậu mau xâm nhập vào máy quay phòng hiệu trưởng của trường tôi đang học.

- Vâng, em làm ngay lập tức.

Chiếc xe hơi của Lãnh Hàn chạy tới, Devil mở cửa cung kính mời Lãnh Hàn bước vào. Lãnh Hàn vẫn một kiểu lười biếng ngồi trên xe khẽ cười.

- Đi tới công ty.

- Vâng cậu chủ.

--------------------------------------

Tiên Yêu Diệp đang ngồi trong văn phòng của mình mà nhìn tập tin trước mặt, lấy tay cầm lên coi lại lần nữa. Đây là do Yêu Diệp điều tra vì trong lí lịch học sinh cũng chỉ mấy thông tinh qua loa ai ngờ đều tra cũng y thịt vậy.

Tên : Tô Lãnh Hàn

Sinh: 28/08/xxxx

Thân phận: con thứ hai nhà Tô Gia chị cả là Gia Áo, nhà có 4 người.

Tính cách: Chưa xác định

Giới tính : Nam

Học lực : ????

Ghi chú : là du học sinh bên Mĩ......

.......

Tiêu Yêu Diệp mặt tối sầm lại đầu hiện ba vạch hắc tuyến, thám tử đi đều tra như cái giống gì vậy, tàn không xác định với ? Cuối cùng chỉ biết đước có cái tên với ngày tháng năm sinh với đi du học bên Mĩ mới về nước. Một con người như vậy sao hợp với Thuần Khanh chứ khuôn mặt thì xấu xí.... ờ thì có hơi đẹp một chút..., tóc thì bạc giống ông già....nhưng được cái hơi mượt một chút.... tóm lại chỉ có mình mới xứng với Thuần Khanh thôi. Tiêu Yêu Diệp tự mãn cười.

RẦM

Chiếc cửa phòng bị đạp bay thẳng vào mặt Tiêu Yêu Diệp, Thuần Khanh tức giận đứng ngoài cửa khuôn mặt lạnh lùng dùng giọng nói uy hiếp lại xách cổ áo Tiên Yêu Diệp đang nằm dưới sàn lên

- Nói mau ! Truyện đi du lịch là sao

Tiêu Yêu Diệp mặt dày cười cười nói

- Ah, truyện đi du lịch tính một hồi mới hông báo cho cậu nè

- Vậy sau Lãnh Hàn lại bị đi chung với thằng khác. - Thuần Khanh tức giận trừng mắt nhìn

- Cậu biết đó từ khi mình dắt cậu về nhà thì mẹ mình luôn nhớ tới cậu mong làm con dâu bà, tớ thấy tớ với cậu mới hộp nhau còn Lãnh Hàn thì vừa xấu x...

Bốp

Yêu Diệp bị đá văng xa 5 thướt, Thuần Khanh mặt tối sầm bước chân lại trước mặt, dừng lại năng chân lên trước mặt Yêu Diệp, Yêu Diệp hoảng hốt

- Ê ê, đưng làm dậy nữa mà.

Thuần Khanh ngưng động tác, lạnh lùng nói

- Sắp xếp cho tôi với Lãnh Hàn ở chung một chỗ nghe rõ chưa !!!!

- M.. mình.... b....biết r....rồi

- Vậy thì tốt

Thuần Khanh quay lưng bước đi, chợt đứng lại mình tỏ ra hàn khí không quay mặt lại nhìn.

- Nếu thê quân ở chung với người khác thì cậu tự đào mồ cho mình đi.

Yêu Diệp rung cầm cập gật đầu. Thuần Khanh chở lại bình thường đi ra ngoài không muốn ở chung một phúc nào với cái tên chia rẽ mình và thê quân.

-----------------------------

Lãnh Hàn đang ở công ty chứng kiến máy quay quay lại ở phòng hiệu trưởng thì hơi đỗ mồ hôi, thầm nghĩ nếu muốn sống không nên bao giờ được chọc vợ mình nếu lợ có chọc thì tốt nhất chừng mực.

Lãnh Hàn mắt sẹt qua tia hứng thú, nhếch môi nở nụ cười trào phúng

- Nhưng mà.... sói đội lốt cừu lâu ngày lộ ra bản tính thật, thật là thú vị à nha ~~~~

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...