Chương 8: Chap 8 : Lăng Băng

Độc giả chú ý : Khi ở trước mặt Lãnh Hàn thì Thuần Khanh kêu là phu quân còn không mặt Lãnh Hàn thì thê quân. Tránh độc giả hiểu nhầmLãnh Hàn mình sẽ gọi là y đôi lúc.

------------------------------

Cánh cửa tiệm mỹ phẩm mở ra

Thuần Khanh bước ra từ sau cánh cửa trên tay trái phải cầm bọc nhựa chứa mấy trai kém tắm nắng mới mua chuẩn bị cho chuyến du lịch sắp tới, tay phải đúc vào túi quần lúc này dơ lên nhìn đồng hồ xem mấy giờ.

Vút

Một nhánh hoa hồng xẹt tới Thuần Khanh linh cảm tay phải nhanh nhẹn bắt được cằm cành hoa hồng một cách tao nhã.

- Quý Thuần Khanh ? Nhìn cũng đẹp nhỉ.

Thuần Khanh khẽ nhíu mày hôi nghiêng đầu lên đối mặt với một đám người đang đứng trên nóc nhà kia, người đứng đầu đeo mặt nạ vàng chóng hônh nhìn về phía anh.

- Người nào buồn chán vậy.

Thuần Khanh không quan tâm quay lưng bỏ đi. Còn phải đến sân bay nữa trể giờ mất. Thuần Khanh né quá một bên làm người đeo mặt nạ vàng phóng lại sau lưng cầm dao chém không chúng. Thuần Khanh đổ mồ hôi lạnh.

- Ngươi dùng dao sao !

- Haha, sợi tóc cũng bén thật. Hôm nay đi chơi với tôi, thế nào ?

Không biết từ khi nào mà một nhánh tóc của Thuần Khanh đã ở trên tay của hắn. Thuần Khanh lạnh lùng quay lưng bước đi.

- Tôi còn có việc, không có hứng thú

- Cậu ít ra vẻ lại cho tôi !!

Tên đó lao tới cũng may là thuần khanh lật người tránh kịp. Thuần Khanh nghiến răng đổ mồ hôi lạnh trên trán .Tên này ... thân thủ rất mạnh.

Đối phương lại dùng một chiêu cửu âm bạch cốt trảo, Thuần Khanh vừa tránh vừa thấy khó chịu.

- Cậu phân tâm rồi

Chay mỹ phẩm trên tay Thuần Khanh bị cướp lấy.

- Hửm ? Kem chống nắng hàng hiệu sao ? Đem cả kem dưỡng da theo sao?

Người đeo mặt nạ cười lạnh.

- Hèn chi da cậu lại mịn như vậy. Thì ra là được bảo vệ kỹ càng.

Thuần Khanh nhíu mày tức giận đưa tay trái ra

- Tôi không dùng mỹ phẩm đây là mua cho thê quân mau trả lại đây.

- Thê quân ? Vì đứa con gái ngu ngốc đó mà không cần đứa con gái này sao.

Tên đeo mặt nạ cầm chay kem bóp mạnh, chai kem bị bóp nát chảy ra. Thuần Khanh nổi hàn khí tức giận nói

- Cậu nói thê quân của tôi là.... đứa con gái ngu ngốc !!

Tên đeo mặt nạ cười lạnh chỉ tay vào mặt Thuần Khanh đang tức giận đùng đùng vì nói thê quân của mình như vậy.

- Không sai, ngu ngốc lại còn xấu xí, nói trắng ra là một con bò, lãng phí bông hoa đẹp đang đứng trước mặ....Ưm

Một người có cổ hàn khí đáng sợ có áp khí ngập trời đứng sau lưng lấy tay thong thả bóp chặt cổ Lăng Băng nâng lên khỏi mặt đất ba gang tay. Giọng nói băng giá phát ra từ phía sau cổ làm Lăng Băng phát rung, cảm thấy áp lực theo từng chữ từ miệng người này nói đè mạnh lên người mình.

- Ngu ngốc , xấu xí ? Hm?

- T...thả ....r....ra

- Được, cũng không muốn bẩn tay

Lăng Băng hai tay siết chặt lấy bàn tay đang bóp cổ mình. Bàn tay được hả lỏng ra, Lăng Băng rơi xuống mặt đất thở hổn hển. Lãnh Hàn đi tới trước mặt Thuần Khanh đưa tay phải lên đặt nhẹ lên má Thuần Khanh.

- Em không sao chứ ?

Thuần Khanh tâm trạng dịu lại, đầu đột nhiên cuối xuống hai tay nắm chặt. Giọng ủy khuất

- Em không sao, nhưng mà chai mỹ phẩm mua cho phu quân đã..

Lãnh Hàn ôm Thuần Khanh vào ngực , tay đặt lên đầu Thuần Khanh.

- Không sao, anh cũng không cần dùng đâu chủ yếu đi em vui là được rồi.

Thuần Khanh gật đầu, không nói gì tay bếu chặt lấy áo y. Lãnh Hàn nhìn Lăng Băng ghét bỏ. Lăng Băng lúc này mới lấy lại hơi thở nhìn thấy rõ được khuôn mặt Lãnh Hàn thì hơi đỏ lên, chiếc mặt nạ bị rớt xuống. Lăng Băng lấy lại tinh thần đứng lên cùng đám vệ sĩ đằng sau bị mới bị y sử lý bầm dập .

Lãnh Hàn nắm lấy tay Thuần Khanh bước đi. Lăng Băng thấy người sắp đi nên tức giận, chạy tới đứng trước mặt hai người chắn lại. Thuần Khanh nhíu mày. Lăng Băng cười chiến thắng.

- Tránh ra.

- Quý Thuần Khanh, cậu biết cái này không

Thuần Khanh đổ mồ hôi lạnh nắm chặt lấy tay Lãnh Hàn.

- Haha cậu biết rồi đúng chứ đây là tấm lệnh bài của tộc trưởng Đông Nữ T... Ê!!

Y nhàm tráng nhìn tấm lệnh bài trong tay. Thì ra đây là tấm lệnh bài sai khiến đó sao....chất liệu cũng tốt đấy chứ. Lãnh Hàn thu tấm lệnh bài lại , đôi đồng tử lạnh băng nhìn Lăng Băng như muốn xuyên qua. Lăng Băng rung người chân đông cứng lại, miệng cũng lặng thinh cổ họng không hiểu sao không phát ra tiếng.

- Tấm lệnh bài này cũng đẹp đó chứ tạm thời ta sẽ giữ, đi thôi Thuần Khanh.

Lăng Băng không bằng lòng, nén lại sự sợ hại . Nhìn mấy tên vệ sĩ kia.

- Mau bắt tên này lại cho ta !!

- Vâng, tiểu thư !!!

Tên vệ sĩ lao tới Lãnh Hàn buông tay Thuần Khanh ra nhẹ nhàng đưa chân lên đưa một cước vào bụng tên vệ sĩ.

Rầm

Tên vệ sĩ học máu dính vào bức tường, mấy tên còn lại rung cầm cặp chân không dám tiến lên nữa. Lãnh Hàn nắm lại tay Thuần Khanh, lạnh lùng bước đi tới bên xe hơi màu đen, không quay đầu lại bỏ mặc Lăng Băng đứng ở đó.

Lăng Băng ánh mắt hổn loạn nhìn chiếc xe chạy đi mà không nói gì từng trận rung trào lên. Nhưng rồi lại bắt đầu tức giận.

- Người... này thật.... đáng sợ. Nhưng mà sao mình lại đứng trời trồng vậy chứ thật mắt mặt mà !!!

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...