Chương 9: Chap 9 : Không trể

Lãnh Hàn tay đang cầm táy lái xe hơi, khuôn mặt không biểu hiện gì nhìn thẳng về phía trước đôi lúc liếc mắt nhìn người bên cạnh mình nhưng rất nhanh rồi liền thu ánh mắt về. Thuần Khanh hơi gượng mặt đỏ lên một chút không giám nhìn thẳng vào y. Nhỏ giọng nhẹ nhàng quay mặt ở hướng khác.

- Xin lỗi, cũng tại em mà chúng ta trể như vậy, chắc máy bay đã cất cánh rồi.

Y vẫn như cũ trung thành nhìn kiến, lời nói có chút cảm xúc nói với Thuần Khanh

- Em không cần lo đâu, anh xử lý được.

- Vâng... Còn truyện hồi nãy là do em, em đã từ chối với mẹ nhưng mọi truyện lại như vậy.

- Hm

Thuần Khanh trong lòng lúc này phải nói là rất bực bội xen lẫn mờ mịt, truyện làm rể nhà Tô gia là quyết định quan trọng mà anh đã chọn không thể nói đổi là đổi, huống hồ chi lấy chó theo chó, lấy gà theo gà nên không thể đổi được. Với lại thê quân đối tốt với anh như vậy, cho anh những cảm giác chưa hề có lần nào, ngày càng làm cho Thuần Khanh không muốn rời xa khỏi vòng tay của y.

Lãnh Hàn nhìn ra được tâm trạng của Thuần Khanh đã hiện ra hết trong đôi mắt kia mà không hề che dấu, y cũng không ngạc nhiên mấy, lúc trước y dự định truyện này thế nào rồi cũng sẽ tới. Nhưng mà chỉ có chút truyện nhỏ này thì làm khó được gì y, bắt quá thì diệt một số gia tộc trong thầm lặng thôi. Chính phủ có biết được thì cũng không giám ra tay đụng tới y. Lãnh Hàn vốn là người không sợ trời không sợ đất mà.

Lãnh Hàn bỗng dừng xe lại, đôi mắt bạch kim khẽ chớp nhẹ nhìn Lãnh Hàn, tay trái đặt lên mặt kính phía sau Thuần Khanh , ngướng đầu lại lúc này khoảng cách của hai người chỉ cách nhau một gang tay, cười mị hoặc nhìn. Thuần Khanh bị ép sát vào mặt xuất hiện vài vệt hồng. Lãnh Hàn nhẹ cong môi, tay phải đặt lên má Thuần Khanh.

- Em không cần lo đâu, với sức lực của anh cũng đủ đấu lại mấy người đó rồi.

- Uhm, nhưng mà phu quân mau đứng lên đi tư thế này... (

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...