10. Con rể và con gái ly hôn/ Bị con rể chặn trước cửa nhà đụ lồn điên cuồng/ Cầu xin buông tha vô ích
Thật sự không thể chịu nổi việc ông chú một tay mình dạy dỗ lại dám tìm người khác.
"Sớm muộn gì cậu cũng sẽ làm Thiến Thiến phải ly hôn với kẻ tồi tệ như cậu, xin cậu sau này đừng làm phiền hai bố con tôi nữa, coi như tôi cầu xin cậu." Văn Dương cuối cùng cũng nhìn rõ Dương Thạc là hạng người như thế nào, anh không thể để người như vậy ở bên cạnh Thiến Thiến.
Dương Thạc sắc mặt tối sầm, uy hiếp nói: "Anh đây là muốn tôi địt nát lồn anh trước mặt con gái anh sao?"
Những lời này thực sự uy hiếp được Văn Dương.
Văn Dương lập tức ngừng nói, một lúc sau anh đỏ mắt nói: "Cậu có thể làm tổn thương tôi, nhưng xin hãy buông tha cho Thiến Thiến đi, đừng trì hoãn nữa, nếu trì hoãn thêm thì con bé sẽ không còn trẻ nữa. "
Văn Dương không muốn tuổi trẻ của con gái mình bị một kẻ cặn bã lãng phí.
Dương Thạc sẵn sàng đồng ý: "Tôi có thể buông tha cho cô ấy, nhưng từ nay về sau anh nhất định phải nghe lời tôi."
"Được." Chỉ cần con gái có thể hạnh phúc, Văn Dương không quan tâm cái gì khác nữa, cả đời anh đều như vậy, dù sao anh cũng sẽ không có được hạnh phúc, anh cũng đã thôi hy vọng về hạnh phúc xa vời.
Văn Thiến vừa tắm xong đi ra, Dương Thạc liền gọi cô ra ban công.
Dương Thạc vừa hút thuốc vừa bình thản đưa ra yêu cầu ly hôn: "Thật ra gia đình tôi đã phá sản từ lâu, nếu không gia đình tôi sẽ không đồng ý cho tôi cưới một người phụ nữ không thân phận, không lai lịch như cô, tôi không cho cô hạnh phúc được nên ly hôn đi."
"Được rồi, thật ra tôi chỉ muốn bố nhìn thấy tôi kết hôn nên mới vội vàng đến bên anh. Tôi biết anh không yêu tôi, nhưng không sao cả. Mong anh sớm tìm được người mình yêu."
Suy cho cùng Văn Thiến là một phụ nữ trí thức nên có thể hiểu được, cô cũng rất nhạy cảm, hai người vừa đi lấy giấy ly hôn thì đã ly thân.
Sau khi ly hôn, Dương Thạc đương nhiên không thể đến nhà Văn Dương nên đã gọi điện cho Văn Dương.
Văn Dương nhìn thấy cuộc gọi của Dương Thạc nhưng không dám bắt máy.
Con gái của anh đã ly hôn với tên khốn kiếp này rồi, anh không còn nhược điểm gì nữa, anh cũng không cần thiết phải tiếp tục dây dưa với Dương Thạc, mặc dù anh ở bên Dương Thạc cũng cảm thấy rất vui vẻ, nhưng đây dù sao cũng chỉ là tạm thời, đợi đến một ngày nào đó Dương Thạc chán ghét anh, đến lúc đó anh nhất định sẽ bị Dương Thạc bỏ rơi, thà ngay từ đầu đừng dây dưa với hắn, ít nhất sau này chia tay cũng sẽ không quá đau khổ.
Văn Dương không bắt máy, để mặc điện thoại di động đổ chuông.
Lúc con gái tan làm về, Văn Dương vội vàng nắm lấy tay cô nói: "Thiến Thiến, con với Dương Thạc cắt đứt sạch sẽ rồi đúng không, cậu ta sẽ không tìm con nữa chứ."
Văn Thiến nói: "Sẽ không đâu ạ."
Văn Dương thở phào nhẹ nhõm, sau đó nói: "Chúng ta dọn đi đi. Chuyển đến nơi khác."
Văn Thiến hỏi: "Vì sao phải chuyển đi?"
Văn Dương ngập ngừng giải thích: "Bố... chỉ là đột nhiên muốn đổi chỗ ở thôi."
"Được rồi, bố, bố muốn sống ở đâu?" Văn Thiến có rất nhiều tiền trong tay, vừa đủ mua một căn nhà.
Đương lúc Văn Dương đang bàn bạc nên chuyển đi đâu thì chuông cửa vang lên.
Văn Thiến đi tới mở cửa, thấy chồng cũ đang đứng ngoài cửa, cô hỏi: "Anh đến đây làm gì?"
Ánh mắt của Dương Thạc xuyên qua Văn Thiến, nhìn thẳng vào Văn Dương.
Văn Dương bị ánh mắt của hắn dọa đến mức có cảm giác như Dương Thạc sẽ qua đây cởi quần áo của anh bất cứ lúc nào rồi cưỡng hiếp anh trước mặt Thiến Thiến, cái này thực sự quá đáng sợ.
Văn Dương tránh ánh mắt Dương Thạc, không dám nhìn hắn.
Dương Thạc nói với Văn Thiến: "Tôi quên một thứ."
"Ồ." Văn Thiến nghiêng người để Dương Thạc đi vào.
Dương Thạc đi tới trước mặt Văn Dương: "Muốn ở chỗ này hay ra bên ngoài."
Ý của Dương Thạc là muốn hắn đụ anh trước mặt Văn Thiến hay đi ra ngoài.
Văn Dương nói rất nhỏ: "Đi... đi ra ngoài."
"Được, tôi đợi anh." Dương Thạc xoay người rời đi.
Văn Thiến nhìn bố cô: "Bố, anh ấy đã nói gì với bố vậy?"
Văn Dương miễn cưỡng cười: "Thiến Thiến, con tự nấu ăn đi. Bố có hẹn với bạn ở công viên đánh cờ."
"Vâng." Văn Thiến không có chút nào nghi ngờ.
Văn Dương thu dọn một chút rồi đi ra ngoài.
Dương Thạc đang đợi anh ở cửa, khi anh bước ra liền nắm lấy tay anh ấn vào tường: "Không nghe máy của tôi, sao đây? Anh có giữ lời không? Không phải anh đã hứa sẽ nghe lời tôi sao?"
Văn Dương kiên quyết phủ nhận: "Không có... Tôi chỉ không nhìn điện thoại thôi."
"Anh muốn chạy trốn phải không?" Dương Thạc trong nháy mắt đoán được suy nghĩ của Văn Dương.
Văn Dương có chút bối rối: "Không... không phải..."
"Còn nói không phải, xem ra tôi phải dạy dỗ lại anh đàng hoàng mới được." Nói xong, Dương Thạc trực tiếp cởi quần Văn Dương.
"Đừng ở cửa, Thiến Thiến sẽ nghe thấy." Văn Dương sợ đến thanh âm run run.
"Sợ gì? Tôi đã ly hôn với cô ấy rồi." Dương Thạc tỏ ý hắn không có ý định rời khỏi đây, hắn muốn dạy cho Văn Dương một bài học nhớ đời: "Anh muốn trốn đi đâu? Anh nghĩ tôi không tìm được anh à?"
Đừng quên Văn Thiến còn nợ Dương Thạc một ân tình, cho nên dù có ly hôn thì bọn họ vẫn là bạn bè, vẫn sẽ liên lạc với Dương Thạc, chỉ cần hắn có thể liên lạc được với Văn Thiến thì hắn có thể tìm được Văn Dương, cho nên Văn Dương trốn cỡ nào cũng không thoát.
Sau khi bị phát hiện, Văn Dương không còn giả vờ nữa: "Cậu quấn lấy một lão già như tôi thì có ích gì."
"Tôi cảm thấy anh thú vị, đời này tôi sẽ không bao giờ buông tha cho anh." Dương Thạc phát hiện mình càng ngày càng yêu thích ông chú này mà không hề hay biết. Ông chú chỉ không nghe điện thoại của hắn thôi mà hắn đã tức giận đến mức quăng vỡ điện thoại và lao tới đây không ngừng nghỉ.
Văn Dương khóc lóc cầu xin: "Buông tha cho tôi đi mà."
"Không phải anh cũng sướng lắm sao, ngoại trừ tôi thì còn ai dùng lưỡi liếm cái lồn già của anh chứ." Dương Thạc vừa nói vừa xoa bóp vào âm hộ của Văn Dương.
Vừa bị chạm vào là toàn thân Văn Dương mềm nhũn đứng không vững, đành phải dựa vào Dương Thạc để đứng vững.
Dương Thạc kéo dây kéo lấy con cặc to lớn của mình ra, nhắm vào ngay cái lồn dâm đang rỉ nước tí tách kia trực tiếp đụ nó.
Đây là trước cửa nhà anh, Thiến Thiến còn đang ở trong nhà, Văn Dương bị hành động của Dương Thạc làm cho sợ hãi: "Ưm... a... không... mau rút ra... Thiến Thiến sẽ nhìn thấy..ưm...đừng..."
Dương Thạc cũng không để ý nhiều như vậy, hắn siết eo Văn Dương đẩy con cặc to lớn của hắn vào: "Lần sau nếu anh còn dám trốn tôi thì sẽ không đơn giản như vầy đâu."
"Hức... sẽ không..." Văn Dương biết mình không thể đối phó được Dương Thạc nên đành đồng ý.
Dương Thạc đụ địt gắt gao nói: "Làm sao tôi có thể tin tưởng anh, dù sao anh cũng là người không giữ lời."
Văn Dương hạ giọng, không dám lớn tiếng, sợ bị Thiến Thiến trong phòng nghe thấy: "Tôi nhất định sẽ nghe lời cậu mà... ưm... thật đó... mọi việc tôi đều sẽ nghe lời cậu mà.. ."
Sau khi Dương Thạc xuất tinh một lần vào lỗ lồn Văn Dương, hắn rút cặc ra và nói: "Mặc quần vào, đi theo tôi."
Văn Dương không biết Dương Thạc còn muốn làm gì nữa, nhưng chỉ đành ngoan ngoãn mặc quần đi theo, dù làm ở ngoài cũng tốt hơn là ở trước cửa nhà.
Bạn thấy sao?