Chương 13: 13.

13. Chủ động dính lên mặt con rể/mở rộng niệu đạo/ đái bằng lồn/ tè lên mặt con rể/ uống nước tiểu

Văn Dương nhìn cảnh đêm bên ngoài mà mất hồn, thực ra anh rất sợ đến lúc đó mình sẽ không thể rời xa Dương Thạc, nếu thật sự có ngày đó, cho dù anh vứt bỏ tôn nghiêm quỳ xuống cũng chẳng có ích gì nữa. Cho nên anh phải nhanh chóng làm cho Dương Thạc chán mình, như vậy thì có thể bị bỏ rơi sớm hơn chút, lúc chưa sâu đậm hoàn toàn mà bị bỏ rơi cũng sẽ không quá đau đớn.

Sau khi Văn Dương suy nghĩ rõ ràng bèn xoay người, đặt hai tay lên cổ Dương Thạc chủ động hôn hắn.

Dương Thạc không có từ chối mà còn đỡ lấy sau gáy Văn Dương để nụ hôn sâu hơn, lưỡi của hai người quấn lấy nhau triền miên, trao đổi nước bọt.

Sau khi hôn xong, Văn Dương đứng dậy, dùng tay chống thành bồn tắm, giơ một chân lên đặt lên vai Dương Thạc, cái lồn dâm hơi sưng tấy đỏ bừng vì bị đụ lộ ra trước mắt Dương Thạc.

Văn Dương dùng ngón tay xoa xoa bướm xinh: "Ở đây lại ngứa nữa..."

Làm sao có thể không liếm cái lồn mơn mởn tự dâng lên này, Dương Thạc không nói một lời vùi mặt vào trong đó, hút hết dâm dịch trên lồn đĩ vào miệng: "Thật ngọt."

"Ừm a... cậu thật sự thích sao?" Văn Dương không hiểu tại sao Dương Thạc lại cảm thấy nước lồn có vị ngọt.

Dương Thạc thoải mái đáp: "Tôi thích."

Văn Dương cũng thích chàng trai trẻ Dương Thạc, tuy có chút tồi nhưng đôi khi cũng không tệ lắm, khi anh khóc Dương Thạc có thể gạt cái tôi sang để dỗ dành anh, chính vì điều này nên anh mới ngày càng lún sâu hơn.

Văn Dương không hiểu, Dương Thạc chỉ là đùa giỡn với anh thì sao lại đối xử dịu dàng với anh như vậy, rõ ràng Dương Thạc có thể trực tiếp cưỡng hiếp anh cho thỏa lòng.

Dương Thạc dùng lưỡi nghiêm túc liếm qua liếm lại lồn dâm của Văn Dương, thỉnh thoảng lại quan tâm đến bé lỗ đít nhỏ phía sau: "Hai cái lỗ đĩ đều đang chảy nước, liếm không hết luôn này."

Văn Dương đặt tay lên đầu Dương Thạc vần vò: "Ừm a..."

Thật thoải mái, ưm... Văn Dương thích cảm giác này lắm, sau này nếu hai người chia tay thì phải làm sao, không ai có thể thỏa mãn anh đến vậy.

Trong bồn tắm không tiện hoạt động, Dương Thạc bế Văn Dương trở lại giường lớn, để Văn Dương ngồi lên mặt hắn, sau đó dùng sức bú.

"A a a ưm... thoải mái quá... Hức..." Văn Dương ngồi lên mặt Dương Thạc tận tình vặn vẹo eo.

Trước mặt TV có một bóng người, Văn Dương nhìn thấy bóng dáng của chính mình mà suýt nhận không ra được đó là bản thân, thực sự quá đĩ.

Dương Thạc dùng lưỡi ác độc kích thích niệu đạo của Văn Dương: "Bảo bối, hôm nay anh có dùng lồn dâm để đái không?"

Trước đó Văn Dương đã hứa với Dương Thạc rằng sau này sẽ chỉ dùng lồn dâm để đi tiểu, nhưng Văn Dương đã quên chuyện này từ lâu, buổi sáng anh vẫn dùng chim để tiểu, bởi vì anh đã quen làm vậy trong nhiều năm.

Văn Dương vừa cọ lồn đĩ của mình lên mặt Dương Thạc vừa nói: "Ưm a a.. Tôi dùng phía trước để tiểu..."

"Xem ra anh không nghe lời tôi rồi, phải phạt anh thôi." Dương Thạc ôm lấy Văn Dương đang ngồi trên mặt hắn xuống, sau đó hắn xuống giường, lấy ra một ít đồ vật từ trong tủ.

Dương Thạc chọn trong đống đồ ra một cây cột nhỏ bằng bạc, trên đó có gắn một chiếc khóa nhỏ, nhìn rất tinh xảo.

Đây là lần đầu tiên Văn Dương tiếp xúc với chuyện này, không hiểu cái gì cả.

Khi Dương Thạc cầm vật đó lên và định nhét nó vào lỗ niệu đạo của dương vật, anh mới nhận ra đó là một công cụ để nới rộng niệu đạo.

Nhìn thứ dài mảnh như cây kim, Văn Dương sợ hãi run rẩy: "Đừng... ừm... đừng dùng cái này..."

Văn Dương có hơi sợ đau, vật này nhét vào trong dương vật sẽ rất đau.

Dương Thạc nắm lấy con chim nhỏ nhắn mềm mại của Văn Dương: "Cỡ này nhỏ, sẽ không làm anh đau đâu, đừng cựa quậy, cứ lộn xộn sẽ khiến anh đau đó."

Văn Dương nghe vậy, không dám giãy dụa nữa, nhưng thân thể vẫn có chút run rẩy: "Ưm... đừng..."

Mở rộng lỗ đái đối với Văn Dương mà nói vẫn có chút đáng sợ, anh chưa từng trải qua chuyện như vậy, thậm chí cũng chưa từng nhìn thấy, đây là lần đầu tiên anh biết lỗ niệu đạo cũng có thể cắm vào, nhưng một nơi nhỏ như vậy, có ổn thật không?

Cảm nhận được sự sợ hãi của Văn Dương, Dương Thạc cúi xuống nhẹ nhàng hôn lên bé chim chích: "Đừng sợ, sẽ không đau đâu."

Nói đoạn Dương Thạc nhắm cây kim bạc dài và mỏng vào lỗ chim Văn Dương, đưa từng chút một vào từ lỗ niệu đạo nhỏ.

Văn Dương thật sự không cảm thấy đau đớn bao nhiêu, chỉ cảm thấy có chút là lạ.

Văn Dương căng thẳng đặt tay lên đỉnh đầu Dương Thạc, ôm lấy đầu hắn: "Ưm...không được nữa...đau..."

Dương Thạc vẫn rất trân trọng ông chú, không muốn làm ông chú đau, nghe anh nói đau thì lập tức động tác trên tay lại, hôn liếm chú chim non mong manh kia: "Sắp cắm vào được rồi, sau này từ từ sẽ quen thôi."

"Sau này..." Chẳng lẽ Dương Thạc muốn anh cắm thứ này mãi sao?

Đúng vậy, không sai, đúng như Văn Dương nghĩ, sau này thứ đó sẽ luôn được đặt trong cơ thể anh, Dương Thạc đã đặc biệt chế tạo một cái khóa, phòng trừ Văn Dương tự tiện rút ra.

Cây kim bạc đâm thẳng đến đáy, phía dưới đáy rất nhạy cảm, khi vừa mới chạm vào, Văn Dương không khỏi rên rỉ: "A a... quá sâu..."

Cắm vào xong, Dương Thạc khóa lại, sau đó dùng tay chạm vào lỗ đái dưới lồn dâm của Văn Dương: "Từ giờ trở đi, anh chỉ có thể dùng nơi này để đái, hơn nữa chỉ có thể đái cho tôi xem, ngoài ra không được đái bậy bên ngoài, về nhà mới được đái."

Quyền đi tiểu cũng đã không còn, Văn Dương lắc đầu: "Hức... không chịu..."

Dương Thạc hống hách nói: "Không có quyền tranh cãi."

Lỗ niệu đạo chim đã bị bịt kín nên Văn Dương chỉ có thể sử dụng phía dưới.

Vừa nói đến đây anh đã cảm thấy mắc tè, ngẩng đầu nhìn Dương Thạc: "Tôi... muốn đi vệ sinh..."

"Muốn đái? Cứ đái ở đây." Dương Thạc không có nói đi lấy bô hay lót cái gì lên, ý là để Văn Dương trực tiếp đái trên giường.

"Sẽ dơ." Sao Văn Dương dám đi tiểu trên giường, nơi này là khách sạn chứ không phải nhà mình.

Dương Thạc cười nói: "Không sao, khách sạn này là do gia đình tôi mở."

Lúc này Văn Dương mới ý thức được nhà Dương Thạc giàu có tới mức nào, khó trách tính tình Dương Thạc lại độc đoán ương ngạnh như vậy, có lẽ là vì được gia đình chiều chuộng.

Thấy Văn Dương còn ngượng ngùng không dám đái, Dương Thạc cúi đầu, tiếp tục dùng lưỡi kích thích lỗ đái của Văn Dương: "Nín đái khó chịu lắm, đái nhanh đi nào."

"A... lưỡi... hức không muốn..." Lỗ đái vốn đã nhạy cảm rồi, sau khi bị đầu lưỡi Dương Thạc kích thích một lúc thì Văn Dương nhịn không được nữa, một dòng nước bắn ra từ lỗ đái, nước đái bắn tung tóe văng thẳng lên mặt Dương Thạc, ga trải giường bên dưới cũng ướt đẫm.

Văn Dương vẫn chưa đái xong, lỗ đái trên lồn vẫn rỉ nước tiểu đứt quãng, Dương Thạc không hề ghét bỏ, hắn dùng miệng chặn lỗ đái lại, toàn bộ nước tiểu ấm nóng chảy ra ngoài đều chảy vào miệng hắn.

Bên trong nước tiểu dường như còn có vị ngọt của nước lồn, Dương Thạc cảm thấy nó ngon hơn nước bình thường nhiều, vì vậy hắn húp sùm sụp mấy ngụm lớn, cuối cùng giúp Văn Dương liếm sạch chỗ nước tiểu còn sót lại trên lỗ đái bằng lưỡi của mình.

Văn Dương đỏ mặt nhìn Dương Thạc: "Hức... Tại sao cậu lại làm chuyện như vậy... Bẩn chết đi được, cậu còn nuốt xuống nữa, mau nhả ra đi, dơ lắm."

Nhìn ông chú đỏ mặt, Dương Thạc cảm thấy thật đáng yêu, hắn cười nói: "Tôi không thấy bẩn."

"Cậu thật là..." Văn Dương thật không biết nên dùng từ gì để hình dung Dương Thạc.

Con nhà giàu có đàng hoàng mà cứ quấn lấy một ông chú như anh, rốt cuộc có âm mưu gì chứ.

Dương Thạc chỉ thích Văn Dương thôi, nhìn thế nào cũng thấy một ông chú ngây thơ như vậy rất hiếm có, hơn nữa còn rất xinh đẹp.

Đoán chừng Văn Dương thậm chí còn không nhận ra mình đẹp đến thế nào, đây là ưu điểm bẩm sinh của người song tính, làn da trắng nõn mịn màng hơn phụ nữ, ngũ quan cũng vô cùng tinh xảo, nếu Văn Dương có thể tự tin hơn chút, không biết bao nhiêu ánh mắt đàn ông trên đường sẽ dán chặt vào anh.

Văn Dương nhìn tấm chăn bị anh làm ướt nhẹp: "Ở đây ướt mất rồi phải làm sao đây?"

"Nếu anh không thích thì chúng ta đổi phòng." Dương Thạc không ngại nhưng nếu ông chú không thích thì đổi phòng thôi.

Đến phòng mới, Văn Dương nằm lên trên giường chủ động nâng mông lên: "Dùng cặc bự địt tôi đi..."

"Gấp dữ vậy sao." Dương Thạc không vội vàng nghiêng người về phía trước, đặt con cặc to lớn của mình trên lỗ đít Văn Dương.

Lỗ đít theo phản xạ co rút lại không ngừng, sốt ruột chờ đợi con cặc lớn xâm nhập vào bất cứ lúc nào.

Dương Thạc nhẹ nhàng đẩy về phía trước, dương vật của hắn dễ dàng đi vào trong.

Lỗ đít của ông chú mềm mại nhưng rất chật, vừa tiến vào lỗ đít đã co bóp dữ dội, suýt chút hút được tinh dịch của Dương Thạc: "Bảo bối, lỗ đít của anh mút giỏi quá, là cái lỗ bú giỏi nhất mà tôi từng gặp đó."

Nghe vậy vẻ mặt Văn Dương có chút u ám: "Cậu từng chơi nhiều người rồi sao?"

Dương Thạc hỏi ngược lại: "Anh nghĩ sao?"

Văn Dương không hỏi nữa, anh có thể đoán được một kẻ lắm tiền như Dương Thạc sao có thể không chơi bời.

Nhìn thấy vẻ mặt chán nản của ông chú, Dương Thạc giải thích: "Đây là lần đầu tiên tôi đụ lỗ đít, trước đây tôi chưa chơi thử bao giờ."

Như đã nói từ trước, Dương Thạc không phải đồng tính nên đương nhiên sẽ không đụ mông người khác.

Tâm trạng chán nản của Văn Dương khôi phục lại, anh ngẩng đầu chủ động hôn lên mặt Dương Thạc, hôn xong lại rụt về, giống như đang hôn trộm vậy.

Ông chú này sao lại đáng yêu vậy chứ, Dương Thạc muốn địt chết anh: "Bảo bối, là anh trêu chọc tôi trước, đừng có trách tôi đó nha."

Nói xong, Dương Thạc bắt đầu dùng sức mà địt.

Văn Dương túm lấy ga trải giường bên dưới: "A a a a a a a... không...a a a hức..."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...