14. Bị con gái bắt quả tang cho con rể đụ/ bị đụ lòi lồn khóc xin tha/ vòi sen tưới lồn
"Chà, bú giỏi quá bảo bối." Con cặc lớn của Dương Thạc đã xuất tinh hai lần vào lỗ đít Văn Dương, đít của anh đã chứa đầy tinh dịch của hắn từ lâu, nhưng hắn vẫn không nỡ rút cặc ra, tiếp tục đâm mạnh vào bên trong.
"A a a a... ưm... chậm lại... a a... căng quá... bị nhồi đầy rồi... a a a..." Văn Dương sờ sờ bụng dưới, phát hiện nó đã gồ lên, bên trong đầy ắp thứ tinh dịch nóng hổi khiến toàn thân anh nóng bừng.
Dương Thạc nhìn Văn Dương đang bị đụ xoay mòng mòng nói: "Hay là gọi cho con gái anh, ừm, nói cho cô ấy biết quan hệ của chúng ta đi."
Đầu óc Văn Dương nhất thời chưa tỉnh táo lại, thật sự ngoan ngoãn nhấc điện thoại di động lên gọi cho con gái.
Lúc này đã một hai giờ sáng, Văn Thiến đang say giấc nồng, khi nhận được điện thoại của bố cô còn tưởng rằng đã xảy ra chuyện gì lớn, kết quả vừa nghe máy, cô đã nghe thấy tiếng thở hổn hển và rên rỉ đến từ đầu dây bên kia: "Ưm a a a... to quá..."
Sau khi nghe kỹ, cô phát hiện giọng nói này có chút quen thuộc, không phải chính là bố cô sao, mặc dù cô đã đoán được bố đang yêu, nhưng nửa đêm gọi cho cô có chuyện gì không: "Bố, có chuyện gì vậy?"
"A a a ưm... Thiến Thiến... Bố có lỗi với con... hức a a ưm..." Văn Dương vừa rên rỉ vừa xin lỗi Văn Thiến.
Văn Thiến cảm thấy có chút kỳ lạ, đang yên đang làm xin lỗi cái gì, sau đó cô nghe thấy giọng nói của Dương Thạc: "Bảo bối, nói cho rõ với con gái, em là là cái gì của anh đi..."
Lúc này đầu óc Văn Dương rối bời, hoàn toàn không biết mình đang nói cái gì: "Ưm a a a... chồng... ưm a a..."
Dương Thạc cười hôn lên mặt Văn Dương: "Ngoan quá."
Văn Thiến như bị sét đánh, chồng cũ thế mà lại ở cùng bố cô, khi nghe bố gọi chồng cũ của cô là chồng, nói thật cô vẫn bị kích thích dữ dội. Cô hét lên gay gắt: "Bố, hai người đang làm gì?"
Tiếng hét này đã đánh thức Văn Dương, anh vội vàng ngừng rên rỉ, hoảng sợ đứng dậy giải thích: "Xin lỗi, Thiến Thiến, bố..."
Văn Thiến hít sâu một hơi: "Hiện tại bố đang ở đâu? Con sẽ tìm bố."
Dương Thạc cho cô địa chỉ và số phòng.
Văn Thiến viết xong liền trực tiếp cúp điện thoại.
Biết con gái sắp tới, Văn Dương cảm giác như sắp bị bắt gian tại trận, quay đầu cầu xin Dương Thạc: "Trước tiên hãy rút dương vật của cậu ra đã."
Dương Thạc không hề động đậy, ngược lại đâm mạnh mấy chục lần rồi lại xuất tinh vào trong ruột Văn Dương, nói: "Không cần đâu, dù sao cô ấy cũng đã biết rồi."
"Ưm... không được, chúng ta không thể để nó nhìn thấy bộ dạng này." Văn Dương trước mặt con gái vẫn phải giữ gìn tôn nghiêm cơ bản nhất, anh không muốn làm những chuyện này trước mặt con gái mình.
"Sợ gì chứ." Dương Thạc vẫn không có ý định rút cặc ra, hết lần này đến lần khác dỗ dành Văn Dương thả lỏng.
Văn Dương vẫn không thuyết phục được Dương Thạc, khi Văn Thiến nhìn thấy khách sạn, cô thấy bố cô vẫn đang ngồi trên đùi chồng cũ, phần dưới còn đang nối liền nhau.
Văn Dương căn bản không dám nhìn con gái, vùi mặt vào cổ Dương Thạc để trốn tránh.
Dương Thạc thì nhìn thẳng vào Văn Thiến, vừa nhấp con cặc to lớn của mình ra vào trong cơ thể Văn Dương: "Ừm... lỗ đít của bố cô thật chặt, bú tôi rất thoải mái. "
Tâm trạng của Văn Thiến bây giờ đã ổn định hơn rất nhiều, dù sao trong lòng cô vẫn yêu thương bố mình, chỉ cần bố cô không bị ép buộc, cô sẽ không phản đối, nhưng cô vẫn hỏi một câu: "Hai người ở bên nhau từ khi nào?"
Dương Thạc hào phóng thú nhận: "Lần đầu tiên nhìn thấy, tôi đã thích bố cô rồi."
Văn Thiến nhìn bố cô vẫn cứ tránh né: "Bố, hắn có ép buộc bố không?"
Văn Dương không lên tiếng, thật ra ban đầu đúng là bị ép buộc, nhưng hiện tại anh xem như nửa tự nguyện.
Dương Thạc hẩy cặc bự hai cái: "Nói cho cô ấy biết, em ép anh à? Hay là anh tự dạng háng cho em đụ hả?"
Văn Dương yếu ớt nói: "Đúng... là bố tự nguyện."
"Bố không cần phải xin lỗi con, chỉ cần bố tự nguyện là được rồi. Nếu hắn bắt nạt bố thì hãy nói cho con biết." Văn Thiến được bố chăm sóc nhiều năm như vậy, cô cũng muốn chăm sóc lại bố mình, cô hy vọng bố có thể hạnh phúc.
Nghe được lời con gái nói, Văn Dương cảm động bật khóc, anh biết mình không nên cướp chồng của con gái, hành vi của mình là sai trái nên vẫn phải nói lời xin lỗi: "Thật sự xin lỗi con, Thiến Thiến."
"Không sao ạ, ban đầu anh ta chỉ diễn kịch với con thôi, vậy hai người cứ tiếp tục đi." Văn Thiến đứng dậy rời đi, khi đến cửa cô quay lại nói: "Bố, nếu bố bị anh ta ức hiếp, nhất định phải nói cho con biết đó."
"Ừm, được"
Văn Thiến rời đi, vấn đề tồn đọng lại trong lòng Văn Dương cũng đã được giải quyết, trước đây anh cứ lo lắng Thiến Thiến sẽ biết chuyện này, nhưng cuối cùng giờ đây anh đã được thoải mái rồi.
Nhìn Văn Dương vẫn còn đang khóc, Dương Thạc giúp anh lau nước mắt: "Sau này cô ấy sẽ có hai người bố, cô ấy phải cảm thấy hạnh phúc mới đúng."
"Hai bố?" Văn Dương suy nghĩ một chút, rồi vẫn lắc đầu: "Cậu cũng không cần gia nhập vào gia đình chúng tôi đâu."
Dương Thạc hỏi: "Có ý gì?"
"Không phải cậu chỉ đang vui đùa thôi sao? Nếu chán thì chúng ta sẽ chia tay." Văn Dương không bao giờ nghĩ rằng mối quan hệ của họ sẽ kéo dài, anh nghĩ rằng nhiều nhất chỉ mất một tháng nên họ phải chia tay.
"Em có nói em chỉ chơi đùa thôi à?" Dương Thạc cau mày.
Văn Dương nhìn thấy vẻ mặt này của hắn thì có chút sợ hãi: "Tôi... tôi..."
"Hóa ra anh không hề thật lòng với em chút nào." Dương Thạc tưởng rằng bây giờ hắn đã là bố dượng của Văn Thiến, kết quả Văn Dương lại không coi hắn là chồng của anh, mà chỉ gọi hắn ngoài miệng như vậy thôi.
Dương Thạc tức giận đè Văn Dương xuống giường, hắn điên cuồng đến mức giống như một con chó sói hoàn toàn mất khống chế, hung mãnh rong ruổi trong lỗ dâm: "Anh xem em là cái gì chứ."
"A a a a ...đừng...ưm a a a... đau quá... mau dừng lại đi mà... a a a..."
Đột nhiên dùng sức mạnh như vậy khiến trực tràng Văn Dương không thích ứng được.
Cảm giác như Dương Thạc bất cứ lúc nào cũng có thể đâm thủng đường ruột mỏng manh, quá đáng sợ.
"A a a... hu hu hu... đừng mà..." Văn Dương vặn vẹo mông bò về phía trước.
Sau khi bò được một khoảng, Dương Thạc kéo anh lại và địt mạnh cặc vào.
Sau mấy lần xuất tinh vào lỗ đít, Dương Thạc lại hành hạ đến lồn dâm của Văn Dương, hắn bẻ chân Văn Dương thành một đường thẳng, cặc của hắn xuyên vào toàn bộ âm đạo, đi thẳng vào tử cung.
"A a a... ưm a a hức hức... sâu quá... không muốn... đừng cắm sâu như vậy... ưm a a... cầu xin cậu... ưm..." Văn Dương nặng nề khóc nức nở xin tha.
Nhưng Dương Thạc dường như không nghe thấy, tiếp tục tra tấn anh một cách mạnh mẽ cho đến khi hắn xuất ra tinh dịch đặc quánh vào tử cung mới thôi.
Dương Thạc dừng lại, đưa tay ôm lấy mặt Văn Dương: "Em đã nói rồi, hai cái lỗ địt này là của em cả đời, nếu anh dám cho thằng khác đụ, em sẽ nhốt anh dưới tầng hầm, khiến hoàn toàn trở thành nô lệ tình dục của em."
"Hức hức..." Văn Dương không còn nói được nữa, cổ họng đã khàn đặc, chỉ còn lại tiếng khóc.
Dương Thạc không mềm lòng vì Văn Dương khóc mấy tiếng: "Nghe thấy chưa?"
Văn Dương ngấn nước mắt nhìn Dương Thạc, giọng đã khàn khàn nghe không rõ: "Buông tha cho tôi đi... hu hu..."
Dương Thạc lại giận dữ đút vào lồn dâm của Văn Dương địt mấy cái: "Em thấy anh chưa bị đụ đủ rồi."
"A a a a... không muốn... hu hu hu..." Sau khi khóc được một lúc, Văn Dương bất tỉnh.
Lúc này Dương Thạc mới dừng lại, bế Văn Dương vào phòng tắm tắm rửa sạch sẽ.
Khi nước ấm từ vòi sen tưới lên âm hộ sưng tấy, Văn Dương giật mình tỉnh dậy, hé một khe mắt ra nhìn.
Nước ấm tưới lên lồn dâm khá thoải mái, Văn Dương nhịn không được rên rỉ: "Ưm a..."
Thấy anh đã tỉnh, Dương Thạc tăng thêm lực nước, dòng nước nhẹ nhàng êm ả tưới ngập toàn bộ lồn đĩ khiến Văn Dương cảm thấy tê dại: "Ưm... a ha ha..."
Dương Thạc hỏi: "Thoải mái không?"
Văn Dương không trả lời, chỉ nhẹ nhàng hừ một tiếng.
Dương Thạc tăng lực nước vòi sen lên mức tối đa, dòng nước nhẹ nhàng êm ả biến thành súng đạn bắn trúng lỗ dâm.
Văn Dương có chút không chịu nổi, muốn kẹp hai chân lại, nhưng lại bị Dương Thạc ngăn cản.
Dương Thạc cưỡng ép mở rộng hai chân Văn Dương, chĩa vòi hoa sen vào lồn dâm của anh để rửa sạch, cái lỗ đít bẩn thỉu phía sau cũng không tha.
Văn Dương lắc đầu liên tục: "Ưm a... đừng..."
"Nếu anh còn có ý định rời bỏ em, thì em có rất nhiều biện pháp đối phó anh."
"Hu hu hu... phía trước... muốn bắn..." bị vòi sen bắn phê đến mức Văn Dương muốn xuất tinh, mà lỗ niệu đạo phía trước lại bị chặn, nhưng Dương Thạc đã khóa ống lại dẫn đến anh không thể xuất tinh bình thường.
Dương Thạc sờ vào ổ khóa trên chim Văn Dương hỏi: "Muốn xuất tinh không?"
"Ừm... muốn..." Hai mắt Văn Dương lại đỏ lên vì khó chịu, nước mắt trào ra.
Dương Thạc vuốt ve chim nhỏ của Văn Dương nói: "Xin em."
Văn Dương khao khát nhìn Dương Thạc: "Xin em... chồng ơi..."
Sắc mặt lạnh lùng của Dương Thạc cuối cùng cũng ấm lên: "Bây giờ đã biết em là chồng anh rồi."
Văn Dương lắc mông một cách dâm đãng: "Ừm...chồng, để anh bắn đi...chồng ơi..."
Nghe hết tiếng chồng này đến tiếng chồng kia của Văn Dương khiến Dương Thạc ngứa ngáy tận xương tủy.
Dương Thạc lấy ra một chiếc chìa khóa nhỏ, mở ổ khóa nhỏ trên cặc Văn Dương, sau đó từ từ rút chiếc kim bạc cắm vào niệu đạo ra.
Vừa rút ra, một dòng chất lỏng màu trắng đục bắn tùm lum, Dương Thạc cúi đầu liếm sạch tinh dịch: "Tích tụ nhiều thật, đặc quá."
Bạn thấy sao?