15. Mông dính đầy sốt mayonnaise/ bị nam sinh cưỡng ép liếm lồn/bị xâm phạm/ liếm liếm liếm
Dương Thạc hút hết tinh dịch còn sót lại trong chim Văn Dương, sau đó đâm kim bạc trở lại lỗ niệu đạo rồi cuối cùng khóa lại.
Bị Dương Thạc chơi quá nhiều, nên đến giờ hai chân Văn Dương vẫn run rẩy kịch liệt, đầu cũng choáng váng.
Sau đó Dương Thạc không chơi đùa anh nữa, tắm rửa cho anh rồi lại bế anh lên giường ngủ.
Lúc ngủ, Dương Thạc ôm chặt Văn Dương vào lòng.
Đây là lần đầu tiên Văn Dương ngủ trong vòng tay người khác, cũng là lần đầu tiên được ôm như thế này, cảm giác rất vững chắc an toàn, và thứ gọi là hạnh phúc sinh ra một cách tự nhiên, cảm giác được che chở rất tuyệt.
Văn Dương nhắm mắt lại, cọ cọ trong lòng Dương Thạc, tìm tư thế thoải mái rồi ngủ thật sâu, đêm đó anh có một giấc mơ đẹp, khi tỉnh dậy khóe miệng vẫn mang theo nụ cười mãn nguyện. Đã nhiều năm rồi anh chưa trải qua loại cảm giác hạnh phúc này, cảm giác này là thật sao? Nó thuộc về anh thật chứ?
Sau khi Văn Dương tự hỏi mấy câu, đầu óc anh đột nhiên tỉnh táo trở lại, tuy có thể cảm thấy hạnh phúc nhưng không nên tự mãn quên hết tất cả.
Dương Thạc phát hiện Văn Dương đã tỉnh, liền đi tới hôn lên miệng anh: "Bảo bối, muốn ăn gì?"
Văn Dương vùi mặt vào trong chăn: "Ăn gì cũng được."
Dương Thạc gọi người phục vụ mang bữa sáng lên.
Bữa sáng kiểu Trung Hoa rất tinh tế, Văn Dương vừa định đưa tay lấy đồ ăn thì bị Dương Thạc bất ngờ bế lên.
Hai người lúc này đều không mặc quần áo, chỉ quấn một chiếc khăn tắm quanh người, Dương Thạc lột chiếc khăn tắm trên người Văn Dương, sau đó cầm chai sốt mayonnaise đổ hết lên mông Văn Dương.
"Ây... đừng... bẩn..." Đổ cả một chai sốt mayonnaise lên làm Văn Dương cảm thấy nhớp nháp dính dính.
Dương Thạc dùng tay phết đều sốt mayonnaise cho đến khi nó bao phủ toàn bộ mông, thậm chí là cả cái lồn múp của của Văn Dương.
Cái đít bự phủ đầy sốt mayonnaise nhìn vô cùng hấp dẫn, Dương Thạc lập tức nhào lên cắn một miếng, không thể không nói, vị ngọt đến phát ngấy.
Mông bỗng nhiên bị Dương Thạc cắn một phát, Văn Dương khó chịu vặn vẹo mông né tránh: "Ưm a... hưm..."
Dương Thạc vừa liếm vừa nói: "Đừng lộn xộn."
Văn Dương ngừng cựa quậy, nửa thân trên nằm nhoài lên xe đẩy thức ăn, vểnh cao mông cho Dương Thạc liếm.
Bữa sáng có gì mà ngon, ông chú là ngon nhất.
Trong khi Dương Thạc đang ăn uống vui vẻ thì đột nhiên có một cuộc điện thoại gọi tới, reo in ỏi như muốn đòi mạng hắn, Dương Thạc không trả lời mà cứ tiếp tục cuộc vui, người bình thường chắc chắn sẽ không có gan làm phiền hắn.
Dương Thạc tức giận nhấc điện thoại lên, nhìn thấy trên màn hình điện thoại hiển thị tên người gọi, vẻ mặt hắn dịu đi rất nhiều, nhấc điện thoại lên, đi đến bệ cửa sổ nghe máy: "Em đang ở khách sạn có chuyện gì thế ... Ừm gặp anh sau, sao anh lại vội thế... Em sẽ đến đó sau..."
Văn Dương mơ hồ nghe được một chút nội dung cuộc điện thoại của Dương Thạc.
Nghe giọng điệu này, có cảm giác như đang nói chuyện với người yêu.
Tim Văn Dương lập tức rơi xuống vực sâu, lạnh buốt như băng, cảm giác hạnh phúc trước đó trong nháy mắt tan thành mây khói.
Dương Thạc cúp điện thoại, đi tới ôm lấy mông Văn Dương tiếp tục liếm: "Bảo bối, lát nữa em ra ngoài, anh đợi em ở đây nhé."
Văn Dương giả vờ ngoan ngoãn đồng ý: "Ừm."
Dương Thạc dùng lưỡi liếm sạch sốt mayonnaise trên lồn Văn Dương, vốn là muốn thưởng thức từng chút, nhưng phải ra ngoài nên không thể tinh tế đánh giá, liếm gần xong sốt mayonnaise hắn liền chuẩn bị rời đi.
Văn Dương ngoan ngoãn tỏ vẻ sẽ không chạy lung tung, sau đó nhìn Dương Thạc đi ra ngoài.
Dương Thạc vừa rời đi, Văn Dương liền đi tìm chìa khóa, mở khóa chú chim nhỏ của mình, mặc quần áo rồi lén lút bỏ trốn, anh biết Dương Thạc còn có thể thông qua Thiến Thiến tìm được snh, cho nên anh không liên hệ với Thiến Thiến mà một mình lang thang bên ngoài.
Văn Dương tuyệt vọng đi đến gần trường đại học, một bóng người cao gầy tỏa nắng chạy về phía anh: "Chú, đã lâu không gặp."
Văn Dương ngẩng đầu nhìn sang, chính là thiếu niên lúc trước theo đuổi anh.
Cậu bé ngày xưa học cấp 3 giờ đã vào đại học rồi.
Đã mấy năm trôi qua, nhưng cậu sinh viên này vẫn không quên Văn Dương, cậu nắm lấy tay Văn Dương nói: "Chú, chúng ta tìm một chỗ ngồi nói chuyện đi."
Văn Dương không tránh khỏi tay cậu ta, chẳng qua anh cảm thấy có chút kỳ lạ, đối phương sao có thể còn thích một ông chú như anh, đã qua mấy năm rồi mà vẫn nhớ mãi không quên.
Văn Dương theo cậu sinh viên đi tới một nơi tương đối vắng vẻ.
Vừa đến nơi, cậu sinh viên không nhịn được ôm lấy eo Văn Dương: "Chú ơi, em rất thích chú, thật sự rất thích chú, suốt những năm qua em toàn thủ dâm bằng quần lót của chú, em nhớ chú nhớ da diết luôn ấy ạ."
Văn Dương không biết cậu ta trộm quần lót của anh từ lúc nào, đồng thời cũng rất tò mò thằng nhóc này này thích cái gì ở anh: "Tôi có gì đáng để cậu thích chứ? Tôi già rồi, lớn tuổi như vậy, cậu còn để ý tôi."
"Trông chú không già chút nào, em vẫn luôn thích chú, chú cứ đi theo em đi." Thằng bé trông như sói hổ đang đói khát, hai tay đã bắt đầu mò mẫm phía dưới Văn Dương.
Vừa gặp lại cậu ta đã muốn cởi quần anh, Văn Dương cảm thấy cậu sinh viên này còn điên cuồng hơn cả Dương Thạc, anh dùng tay đẩy trán cậu ta: "Cậu bình tĩnh đã, tôi... Quên đi, cậu có thể đưa tôi đến nhà cậu ở vài ngày không, tôi không có nơi nào để đi."
Dương Thạc nhất định sẽ tới tìm anh, Văn Dương không có chỗ nào có thể trốn, nhà cậu sinh viên này cũng là một phương án hay.
Cậu sinh viên hưng phấn nhìn anh: "Chú thật sự sẽ về nhà với em sao?"
Văn Dương cảnh giác nhìn cậu ta: "Nhưng cậu không được ép buộc tôi, biết chưa?"
Cậu sinh viên đồng ý hoàn toàn, thậm chí còn không đến lớp, nóng lòng muốn đưa Văn Dương về nhà mình.
Sau khi Dương Thạc nói chuyện với anh trai ruột xong, quay về khách sạn thì phát hiện ông chú đã bỏ chạy, gọi cho Văn Dương rất nhiều lần nhưng không có ai bắt máy, còn gọi cho Văn Thiến thêm vài cuộc nữa nhưng không ai nghe.
Bên này Văn Dương đã đi theo cậu sinh viên về, nhưng điều anh không ngờ là vừa thoát khỏi hang hổ lại rơi vào miệng sói.
Vừa về đến nhà, cậu sinh viên liền khóa cửa lại, sau đó từng bước một ép về phía Văn Dương: "Chú, lần này chú tự mình dâng lên, đừng trách tôi."
Văn Dương ý thức được điều gì đó không đúng, lùi lại một bước: "Cậu định làm gì?"
"Tôi muốn làm gì còn chưa đủ rõ ràng sao? Đương nhiên là tôi muốn làm chú rồi." Cậu sinh viên lao tới đè Văn Dương xuống sàn: "Năm đó không phải chú đã gọi cảnh sát bắt tôi sao, nói rằng tôi đã quấy rối chú, nhưng rõ ràng là tôi chỉ sờ lốn chú một cái thôi mà, tôi đã làm gì đâu mà cũng bị bắt nhốt vài ngày đó."
Văn Dương gắng sức giãy giụa, sau khi thoát ra anh định chạy về phía cửa, nhưng lại bị cậu sinh viên dùng gậy đánh bất tỉnh.
Văn Dương ngã xuống đất, đánh rơi điện thoại di động trên sàn.
Nhìn chiếc điện thoại đang rung, cậu sinh viên nhấc máy trả lời: "Alo".
Dương Thạc nghe thấy giọng nói của người đàn ông xa lạ, giọng điệu cực kỳ lạnh lùng: "Mày là ai?"
Cậu sinh viên tự hào nói: "Tôi là bạn trai của chủ nhân chiếc điện thoại này, giờ anh ta đang chờ được tôi đụ đây."
Dương Thạc tiếp tục lạnh lùng nói: "Mày dám cho tao biết địa chỉ không?"
Cậu sinh viên không chút sợ hãi, hào phóng nói với Dương Thạc, còn nói: "Anh muốn ké cũng được, tôi chia cho anh một lỗ, dù sao anh ta cũng có hai cái."
Cậu ta cúp điện thoại, đi cởi quần Văn Dương.
Cởi quần ra, nhìn thấy cái lồn đĩ mà cậu ta ngày nhớ đêm mong, cậu nam sinh không kiềm chế được cúi xuống liếm một miếng: "Vị vẫn rất thơm ngọt làm sao, sao còn có mùi sốt mayonnaise? Mùi thơm quá."
Cậu sinh viên bẻ mông Văn Dương ra, liếm liếm cái lồn ướt át: "Nhiều nước lồn quá, uống không hết luôn."
Cậu sinh viên nghĩ rằng phải mất ít nhất một giờ thì Dương Thạc mới đến nơi, nhưng cậu ta không ngờ mới hơn mười phút Dương Thạc đã chạy đến nơi.
Dương Thạc một cước đá ngã cánh cửa đang khóa.
Lúc này, cậu bé đang quỳ rạp dưới đất thưởng thức cái lồn dâm cực phẩm.
Văn Dương nằm trên mặt đất không có phản ứng, trên trán có vết máu, giống như bị đánh bất tỉnh.
Cậu sinh viên bị Dương Thạc đá vào cửa sợ hãi, không nói nên lời: "Anh... anh..."
Dương Thạc lạnh lùng nhìn cậu ta: "Mày đã làm gì anh ấy?"
Dương Thạc cao to lực lưỡng, nhìn qua là biết có tập võ, cậu sinh viên biết không thể đánh bại hắn nên nhanh chóng giải thích: Chưa... Tôi vẫn chưa làm gì cả."
Dương Thạc cúi người bế Văn Dương đang nằm trên mặt đất lên, sau đó đá cậu ta văng ra: "Lồn của anh ấy mà mày cũng dám liếm."
Dương Thạc đá mạnh vào cậu bé vài lần, sau đó anh ta đâm thẳng con cặc của mình vào lồn dâm của Văn Dương trước mặt cậu sinh viên.
Văn Dương ngất đi cảm nhận được mình bị xâm phạm, anh mơ màng hét lên: "Hu hu... đừng đụ tôi..."
Dương Thạc địt mạnh bạo không chút thương xót anh: "Anh thật sự không ngoan chút nào."
Bạn thấy sao?