19. Đưa lỗ đít lên cho con rể bú/ ăn cặc bự của con rể/uống nước đít/ liếm liếm liếm
Dương Thạc cúi đầu nhìn ông chú trong lòng, hỏi: "Có phải cái lồn dâm của bé đĩ chỉ cho chồng liếm thôi không?"
Văn Dương quay đầu hôn lên cằm Dương Thạc: "Ừm... Chỉ cho chồng liếm thôi..."
Không biết từ lúc nào Văn Dương đã yêu Dương Thạc, được người mình thích liếm là một chuyện rất vui sướng và hạnh phúc, cho nên Văn Dương chỉ thích được Dương Thạc liếm. Ngoại trừ Dương Thạc ra thì ai đụng vào anh cũng khiến anh cảm thấy ghê tởm.
Dương Thạc rất hài lòng với câu trả lời của Văn Dương: "Ngoan lắm, để chồng liếm bé sướng nha."
Nói đoạn Dương Thạc rút con cặc khủng của mình ra khỏi lỗ đít đĩ, sau đó đè Văn Dương xuống ghế sô pha, vùi đầu vào cặp mông to lớn trắng như tuyết, đối mặt với hai cái lỗ địt chảy đầy nước húp sồn sột: "Ưm... nước dâm của bé đĩ ngọt quá..."
Dương Chí Hào ở bên cạnh càng thấy ngứa ngáy hơn, dù biết rõ mình không có được, nhưng vẫn không nỡ rời đi nên chỉ đứng đó, nuốt khan liên tục.
"Ưm a a... lưỡi của chồng đụ vào... ưm a... trong lỗ đít của bé đĩ dâm... ưm a... sướng quá..." Văn Dương vặn vẹo mông điên cuồng, phối hợp với lưỡi của Dương Thạc đụ lỗ đít của chính mình.
Dương Thạc vừa dùng lưỡi đụ vừa nói: "Bé đĩ càng ngày càng dâm đãng."
Những người bên ngoài kia không sánh bằng ông chú trước mặt, nhất là khi ông chú lên cơn nứng.
Tốc độ đưa lưỡi của Dương Thạc càng lúc càng nhanh, Văn Dương bị lưỡi đụ sướng muốn chết, há miệng thở dốc rên rỉ, khóe miệng còn chảy nước bọt, vẻ mặt vô cùng đĩ đượi dâm đãng, vốn dĩ gương mặt của anh thuộc dạng rất thanh tú, nhưng sau khi biểu lộ vẻ đĩ đượi như vậy thì anh càng trở nên lộng lẫy hơn, tuy đã lớn tuổi nhưng vẫn rất đẹp, một vẻ đẹp tự nhiên không giả dối.
Văn Dương không bao giờ biết lúc này mình xinh đẹp đến thế nào, khiến cho Dương Chi Hạo ở bên cạnh nhìn ngẩn ngơ.
Khuôn mặt xinh đẹp này đã khắc sâu vào tâm trí Dương Chí Hào.
"Ưm a a... Chồng ơi không được... ưm... Muốn bắn rồi..." Sau khi Văn Dương thở gấp một tiếng, chú chim nhỏ trước mặt đã xuất ra, trước khi anh bắn ra ngoài, Dương Thạc đã chuẩn bị sẵn sàng, rút lưỡi ra há miệng ngậm lấy chú chim non vào trong miệng, để tinh dịch chảy vào khoan họng, cuối cùng nuốt xuống hết.
Dương Thạc dùng lưỡi liếm môi, vẻ mặt còn chưa đã thèm nói: "Chồng thích uống tinh dịch của bé đĩ dâm nhất."
Để tránh lãng phí tinh dịch, Dương Thạc đã đeo cho Văn Dương một cái bao cao su và yêu cầu Văn Dương xuất tinh vào bên trong bao cao su, chờ tích lũy đủ mới uống.
Văn Dương hợp tác nói: "Dạ... toàn bộ tinh dịch của bé đĩ đều cho chồng uống hết..."
Dương Thạc cười hôn lên mặt Văn Dương: "Bé ngoan."
"Bé đĩ cũng muốn uống tinh dịch của chồng á... Ưm..." Văn Dương đưa tay chạm vào cặc bự lúc này đã cứng như đá của Dương Thạc.
Văn Dương nâng mông lên đưa đến trong miệng Dương Thạc, sau đó cúi đầu ngậm con cặc to bự, bú say mê hưởng thụ: "Ừm... Cặc bự của chồng ngon quá..."
Con cặc lớn vừa địt lồn nên trên thân cặc lớn còn có mùi dâm dục, trên đó còn có rất nhiều dâm dịch, Văn Dương cầm con cặc lớn vừa bú vừa liếm, ăn ngon mê ly.
Dương Chí Hào ở một bên nhìn, thật muốn đưa con cặc to lớn của mình qua để Văn Dương liếm bằng chiếc lưỡi hồng hào đó.
Dương Chí Hào nghĩ sao làm vậy, y cởi quần, đưa con cặc to xấu xí của mình tới.
Chim Dương Chí Hào nhỏ hơn của Dương Thạc rất nhiều, hơn nữa còn đen sẫm và nhăn nheo, rất xấu xí, Văn Dương chán ghét đập con cặc xấu xí kia ra, anh chỉ muốn ăn con cu to béo ngậy của chồng mình thôi, còn dương vật tanh hôi xấu xí của người khác anh không thèm đâu.
Nhìn vẻ mặt chán ghét của bé đĩ nhà mình, Dương Thạc mỉm cười, bú mạnh vào lỗ đít của bé đĩ nhà mình rồi nói với anh trai: "Anh à, anh về đi, vợ anh đang đợi anh ở nhà đấy, về kêu vợ anh đi bú cu anh đi."
Dương Chí Hào biết mình không sơ múi được gì nên đã thực sự rời đi.
Sau khi trở về, Dương Chí Hào dí buồi vào người vợ đang đắp mặt nạ của mình, dùng giọng ra lệnh nói: "Bú cho anh."
Chị Dương không hợp tác: "Anh lên cơn gì đây?"
Dương Chí Hào rất chán nản, tại sao người phụ nữ này không thể giống như ông chú Văn Dương đó, lộ ra vẻ mặt vừa dâm đãng vừa hưởng thụ, vừa bú cặc vừa nói ăn ngon lắm.
Nghĩ đến Văn Dương, trong lòng Dương Chi Hạo ngứa ngáy vô cùng, chẳng lẽ trên người ông chú đó có ma lực đặc biệt nào đó, chứ sao lại có sức quyến rũ như vậy.
Bên kia Văn Dương đang dâm đãng lắc đít: "Ừm...chồng... còn muốn..."
Dương Thạc mỉm cười, dùng tay xoa xoa cái mông to của Văn Dương: "Sao lỗ đít thích được chồng bú quá vậy."
Văn Dương lắc cái mông to nói: "Ừm... Thích... thích được chồng bú lỗ đít..."
Ông chú thật sự là dâm đãng chết đi được, câu nói này không hề sai chút nào.
Dương Thạc sắp bị bé đĩ nhà mình quyến rũ đến chết: "Chồng muốn hút sạch dịch ruột của bé đĩ đó."
Nói xong, anh cúi đầu xuống mút thật mạnh, thật sự có ý định hút hết dịch ngầy trong ruột ra.
Văn Dương ngửa cổ lên tùy tiện rên rỉ: "Ưm a a..."
Văn Thiến trốn trong phòng lúc này đang uống nước, cô vừa uống nước trong cốc vừa nhìn hai người đang bú cặc bú lỗ đít trên sofa: "Bố, bố còn chưa ăn cơm đó, con gọi đồ mang về rồi."
Dương Thạc cũng không hề đói chút nào, hắn uống nước dâm no rồi.
Văn Dương cũng không đói bụng, trong miệng anh còn đang ăn nguyên con cặc chà bá đây.
Tuy nhiên nghĩ đến con gái còn chưa ăn cơm, Văn Dương cũng không nứng lồn nữa, chật vật muốn đứng dậy: "Thiến Thiến, bố sẽ nấu cho con ăn, đồ ăn bên ngoài không tốt cho sức khỏe... ưm... "
Văn Thiến cảm động vì bố cô vẫn quan tâm đến cô như vậy, nhưng với tình huống của bố cô, chắc lại cho cô ăn một nồi canh tinh trùng nữa, chỉ có Dương Thạc thích uống thứ đó chứ cô không ham.
Văn Thiến vẫn nhất quyết muốn gọi đồ ăn ngoài, nhưng Văn Dương không muốn cô ăn đồ ăn không đảm bảo, liền đứng dậy đi vào phòng bếp, Dương Thạc cũng theo sau.
Dương Thạc có chút bất mãn đối với việc này, vòng tay ôm lấy Văn Dương eo hỏi: "Bé đĩ dâm, cô ta quan trọng hay em quan trọng hả?"
Đối với Văn Dương mà nói, đương nhiên là con gái anh quan trọng hơn, dù sao anh đã làm bạn bên con gái nhiều năm như vậy, con gái cũng là người thân duy nhất của anh trên đời.
Thấy Văn Dương do dự mãi không đưa ra câu trả lời, Dương Thạc thất vọng nói: "Em còn tưởng chúng ta là người thân nhất cơ đấy."
Văn Dương vội vàng quay đầu an ủi Dương Thạc: "Sau này sẽ như vậy..."
Chỉ cần Dương Thạc không rời xa anh, sớm muộn bọn họ cũng sẽ là người thân nhất của nhau.
Bạn thấy sao?