Chương 20: 20.

20. Cãi nhau với con rể/ Phơi lồn giữa đường cầu xin quay lại/ Bị con rể liếm lồn giữa đường/Liếm liếm

Văn Dương không biết Dương Thạc sẽ bầu bạn bên cạnh anh bao lâu, có thể một ngày nào đó trong tương lai gần Dương Thạc sẽ đột nhiên chán ghét anh, ngày đó thật sự đến, Văn Dương sẽ lựa chọn rời đi gãy gọn. Cũng chính là bởi vì anh biết ngày đó sớm muộn gì cũng đến, cho nên Văn Dương đã cố kiềm nén tình cảm của mình, cố gắng không để bản thân hoàn toàn lạc lối.

Dương Thạc vẫn rất bất mãn, hắn vẫn tưởng rằng bây giờ mình là người quan trọng nhất của Văn Dương, nhưng hóa ra không phải vậy.

Dương Thạc tức giận đưa tay xuống phía dưới Văn Dương, bắt đầu giày vò nó: "Con gái sớm muộn gì cũng lấy chồng, sau khi có gia đình riêng nó sẽ không có thời gian quan tâm đến anh nữa, còn em mới là người đồng hành cùng anh."

Ngón tay của Dương Thạc ngắt mạnh lên hột le của Văn Dương, khiến Văn Dương cảm thấy đặc biệt đau đớn, anh cau mày đau khổ: "Ưm... đừng làm thế..."

Dương Thạc có thể nhìn ra ông chú không yêu hắn nhiều như vậy, ít nhất là không bằng hắn, hắn nguyện lòng vì ông chú mà trả giá tất cả, còn trong lòng ông chú chỉ nghĩ đến ngày có thể rời xa hắn.

Dương Thạc buông tay ra, thất vọng quay người lại, nhặt chiếc áo khoác trên ghế sofa lên nói: "Chờ ngày nào đó anh suy nghĩ kỹ rồi thì lại đến gặp em."

Dương Thạc cẩn thận suy nghĩ, mấy ngày nay chính hắn là người ép buộc ông chú, mặc dù cũng có lúc ông chú chủ động, nhưng tất cả đều dựa trên dục vọng bản năng mà thôi, trong lòng ông chú vốn không có hắn, cũng chừng từng xem hắn như người yêu.

Văn Dương không ngờ Dương Thạc lại rời đi như vậy, hình như tức giận thật rồi.

Văn Dương sững sờ tại chỗ hồi lâu, mãi cho đến khi Văn Thiến đi tới bên anh hỏi: "Bố làm sao vậy?"

Văn Dương phục hồi tinh thần lại, miễn cưỡng cười nói: "Thiến Thiến, con đói bụng chưa, bây giờ bố nấu cho con."

Văn Thiến hỏi: "Tên Dương Thạc đâu?"

"Về rồi." Văn Dương biết Dương Thạc tức giận bỏ đi, nếu bây giờ chạy ra ngoài đuổi theo, có lẽ còn có thể giữ lại, nhưng chân anh lại nặng như chì.

Dương Thạc không gọi điện cũng không nhắn tin cho Văn Dương, cứ thế mất liên lạc mấy ngày, trong thời gian đó Văn Dương cũng gọi điện nhưng không ai trả lời.

Văn Dương đoán Dương Thạc có lẽ đã đi đâu đó vui vẻ rồi.

Với điều kiện của Dương Thạc, bên cạnh hắn chắc chắn không thiếu người tình.

Văn Dương không ngờ mối quan hệ của mình và Dương Thạc lại kết thúc như thế này, lúc này trong lòng anh cảm thấy trống rỗng, cảm thấy thiếu vắng rất nhiều thứ, cuộc sống lại trở nên nhàm chán vô vị.

Một tuần sau, khi Văn Dương đi đến trung tâm mua sắm, anh nhìn thấy Dương Thạc đang lái chiếc Bentley đậu bên đường.

Văn Dương do dự một chút rồi vẫn đi tới, anh không muốn mối quan hệ này kết thúc một cách không rõ ràng như vậy, ít nhất anh muốn nghe Dương Thạc nói rằng bọn họ đã kết thúc, để anh mới hoàn toàn hết hy vọng được.

Văn Dương bước tới gõ cửa kính xe của Dương Thạc.

Sau khi cửa sổ xe hạ xuống, Văn Dương mới nhận ra có một cậu bé ngồi ở ghế sau, trông có vẻ như mới mười mấy tuổi.

Cậu bé thấy Văn Dương ăn mặc giản dị liền hỏi một câu: "Ông già này là ai vậy anh, anh còn quen biết loại nghèo hèn này sao?"

Hai chữ "ông già" đâm mạnh vào trái tim Văn Dương.

Văn Dương đã không còn dũng khí nói chuyện với Dương Thạc, ông già như anh còn mong đợi gì chứ, Dương Thạc bằng lòng chơi với anh lâu như vậy vốn đã rất tốt rồi, chẳng lẽ anh còn mong đợi xa vời rằng Dương Thạc sẽ tiếp tục bên anh nữa sao.

Văn Dương mấp mấy môi, nhưng cuối cùng vẫn không lên tiếng, xoay người rời đi, lần này anh hoàn toàn bỏ cuộc rồi.

Nhìn thấy Văn Dương rời đi, Dương Thạc muốn gọi anh lại, nhưng hắn lại không nói nên lời.

Mãi đến khi bóng dáng Văn Dương biến mất, Dương Thạc mới quay đầu nhìn cậu bé ngồi ở ghế sau mắng: "Ông già nào, không biết lớn nhỏ, anh ấy là anh dâu tương lai của mày đấy, còn gọi lung tung nữa cẩn thận tao sẽ xé miệng mày ra."

Trên đời này, chỉ có Dương Thạc mới có thể nói Văn Dương là ông chú, người khác cũng không có quyền.

Cao An không hề hối hận: "Anh họ, bây giờ anh có sở thích lạ gì vậy, thích loại hoa già ít bướm này."

"Cút xuống, tự đi bộ về nhà." Dương Thạc không thương tiếc đuổi em họ ra khỏi xe.

Cũng không biết giờ ông chú ra sao, mấy ngày nay có suy nghĩ kiểm điểm lại không, Dương Thạc nhấc điện thoại lên, đang định gửi tin nhắn lại cho ông chú, nhưng lại phát hiện mình đã bị block rồi, tin nhắn không thể gửi đi được.

Đúng là ông chú càng ngày càng lì đòn, thậm chí còn dám chặn hắn, đúng là mẹ nó ngứa lồn thiếu địt.

Dương Thạc đỗ xe bên đường, sau đó xuống xe chạy đi tìm ông chú.

Văn Dương bước đi mà hồn vía trên mây, cẩn thận suy nghĩ về những chuyện xảy ra gần đây, lúc đầu quả thực là anh bị Dương Thạc ép buộc, nhưng sau đó dần dần chấp nhận, thậm chí còn thích nữa, không chỉ thích làm mấy chuyện dâm dục, mà càng yêu thích con người Dương Thạc hơn.

Có lẽ trước đây anh không cảm nhận được mình thích hắn được bao nhiêu, nhưng bây giờ Văn Dương đã sâu sắc nhận ra anh thích hắn đến nhường nào, bởi vì trái tim anh đang đau đớn, như thể có một bàn tay vô hình nào đó đang nắm chặt trái tim anh, muốn bóp cạn máu của anh ra.

Thậm chí Văn Dương không nhận ra mình đang khóc, vừa đi vừa khóc, thật quá xấu xí.

Dương Thạc tìm kiếm khắp nơi, cuối cùng cũng tìm thấy ông chú ở gần khu mua sắm.

Dương Thạc bước nhanh đi tới, kéo Văn Dương vào một góc chất vấn: "Chặn em là có ý gì?"

Văn Dương không ngờ Dương Thạc lại tới tìm mình, nhưng hiện tại anh cũng không còn gì để nói rồi.

Văn Dương không muốn giải thích nữa, quay mặt sang một bên.

Dương Thạc nhìn thấy Văn Dương khóc, chỉ cảm thấy buồn cười: "Anh khóc cái gì? Em mới là người phải khóc đây."

Văn Dương không hiểu ý của hắn, liền ngẩng đầu nhìn.

Dương Thạc thật sự sắp bị tức khóc: "Anh thật sự quan tâm đến em sao? Anh có bao giờ nghĩ đến việc cố gắng níu kéo em lại không?"

"Từng nghĩ đến..." Không phải Văn Dương đã gọi điện cho Dương Thạc sao, nhưng Dương Thạc không trả lời, lại còn đang đi chơi cùng chàng trai khác.

Dương Thạc nói: "Từng nghĩ đến? Anh cũng đâu nói trực tiếp cho em biết... Giờ em cho anh một cơ hội, níu kéo em đi."

Giọng Văn Dương mang theo tiếng nức nở: "Em còn cần anh chứ?"

"Nói nhảm, sao em có thể không cần anh chứ?" Mấy ngày nay Dương Thạc không thiết tha cơm nước gì, hắn chỉ nghĩ ông chú có thể chủ động tới tìm hắn không, có dâng lồn lên không.

Văn Dương không biết nên vui hay nên mừng.

Một lúc sau, Văn Dương giơ tay lên vòng qua cổ Dương Thạc: "Chồng ơi... Bé đĩ nhớ chồng quá à, bé lồn dâm cũng ngứa lắm... Muốn chồng liếm..."

Dương Thạc rất hưởng thụ chuyện Văn Dương làm nũng, nhưng cũng không thể nhượng bộ nhanh như vậy, hắn nhìn ông chú từ trên xuống dưới, xem ông chú còn có thủ đoạn gì khác để dụ dỗ hắn không.

Bây giờ Văn Dương không quan tâm mặt mũi gì nữa, điều quan trọng nhất là níu kéo Dương Thạc.

Văn Dương cởi quần lộ ra chiếc quần lót ren tình thú trong suốt gợi cảm bên dưới: "Bé đĩ dâm đang mặc quần lót chồng tặng... Ừm nước lồn làm ướt quần lót mất rồi... Chồng có thể giúp bé đĩ dâm liếm sạch được không ạ..."

Nói rồi Văn Dương xoay người, quay lưng về phía Dương Thạc, vểnh mông lên vạch hai cái lỗ đĩ đáng yêu lồ lộ ra trước mặt Dương Thạc giữa ban ngày.

Ông chú thật sự quá táo bạo, dám phè lồn nứng giữa đường để dụ dỗ hắn, mặc dù táo bạo nhưng Dương Thạc mê điên.

Dương Thạc không quan tâm có người đi ngang qua hay không, cởi áo khoác ra che cái đít bự của ông chú, sau đó ngồi xổm xuống chui vào trong áo khoác, dùng lưỡi liếm cái lồn chèm nhẹp của ông chú, vừa liếm vừa nói: "Bé đĩ, mùi lồn nặng dữ vậy, có phải mấy ngày rồi không tắm không... nứng quá..."

"Dạ... Đã hai ngày chưa tắm rồi..." Từ khi Dương Thạc rời đi mấy ngày nay, Văn Dương đã mất đi ý nghĩa sống, làm sao còn để ý đến việc tắm rửa.

Dương Thạc bú mút nặng nề mắng: "Đĩ chết chồngrồi."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...