Chương 3: 03.

3. Con rể điên cuồng liếm lồn hồng của bố vợ/ ngồi lên mặt con rể bị con rể núc lỗ đít/ đầu lưỡi địt lỗ đít

Dương Thạc hít một hơi thật sâu: "Bố vợ ơi, chỗ này thơm quá à."

Văn Dương sống từng ấy năm nhưng đây là lần đầu tiên gặp phải tình huống như vậy, hơn nữa đối phương còn là con rể của mình, anh xấu hổ nói không nên lời, hơn nữa anh có thể cảm giác được ánh mắt nóng bỏng của Dương Thạc đang nhìn chằm chằm bé bướm của anh, nhìn đến nỗi bé bướm nứng hừng hực.

Văn Dương đã quen một thân một mình, nhiều năm nay cũng không có sinh hoạt tình dục, chỉ là bị con rể nhìn chằm chằm lồn mà thôi mà thân thể anh đã bắt đầu không không chế được nứng lên, dâm dịch bên trong lỗ dâm tranh nhau tràn ra bên ngoài.

Mấy sợi lông lồn lộn xộn bên cạnh lỗ dâm đều đã bị dính ướt đẫm, dính vào mép lồn múp míp, Dương Thạc tự tay nhổ sạch sẽ mấy sợi lông lồn ít ỏi kia.

"Ưm..." Văn Dương không có cảm thấy đau mà ngược lại còn tê tê ngứa ngưa, thật kỳ quái, có phải vì quá lâu rồi anh không có sinh hoạt tình dục không.

Dương Thạc bỏ mấy sợi lông lồn kia vào miệng rồi lảm nhảm: "Bố vợ ơi, phía dưới bố đĩ quá đi, đã lớn tuổi rồi mà còn lẳng lơ như vậy."

Mấy câu nói này khiến Văn Dương xấu hổ vô cùng, đúng vậy, anh đã chừng tuổi này rồi, còn dâm đãng lẳng lơ trước mặt con cháu như vậy.

Văn Dương vội lấy tay che lồn non của mình lại: "Ưm... đừng nhìn... đừng mà... đừng như vậy..."

Vẻ ngoài Dương Thạc vừa khiêm tốn vừa lễ phép đều là giả vờ, bên trong hắn là một thằng điên đen tối vô cùng, kiểu đàn ông đơn thuần như Văn Dương dễ dàng bị hắn thao túng: "Buông tay ra đừng ôm, bố không cho con xem, chẳng lẽ cho người khác xem sao?"

Văn Dương vẫn không bỏ tay ra, vừa nghĩ đến con gái mình còn ngủ ngay sát vách, đợi lát nữa nếu phát hiện con rể ở trong phòng của mình thì không biết sẽ xảy ra chuyện gì: "Tiểu Dương, cậu đừng như vậy, xin cậu..."

Tại sao có thể xuống tay với người bố vợ như anh đây, hơn nữa anh cũng đã là một ông chú hơn 40 tuổi, Dương Thạc còn trẻ như vậy, có thể đi tìm những người trẻ tuổi hơn anh để chơi, hơn nữa Dương Thạc cũng đã kết hôn với con gái anh mà còn như vậy.

"Con làm sao? "Dương Thạc giống như một thằng khốn nạn nhìn Văn Dương, sau đó còn nói:" Bố là mẫu người con thích, con ưng bố lắm đó."

Dương Thạc có loại cảm giác định mệnh với Văn Dương.

Văn Dương không biết nên xử lý chuyện này như thế nào, điều anh sợ nhất là chuyện này sẽ tổn thương đến con gái của mình.

Dương Thạc lại một lần nữa nói: "Bỏ tay ra."

Cuối cùng Văn Dương vẫn là bỏ tay ra, bé lồn dâm của anh đã ướt chèm nhẹp, dâm dịch cũng bắt đầu tí tách rơi xuống, Dương Thạc tiến lên, mút lên mép lồn múp máp nhiều nước.

"A ưm... Không... Đừng..." Văn Dương ngoài miệng thì nói không muốn, nhưng thân thể lại thoải mái muốn chết, đồng thời không thể khống chế mà dí ép lồn lên mặt Dương Thạc, trong lòng chờ mong Dương Thạc có thể lại bú thêm nữa.

Nhìn cái mông to chủ động dán lên mặt mình, Dương Thạc cười nói: "Thích con liếm bố như vậy có phải không?"

Văn Dương cứng mồm nói: "Ưm... Không..."

Dương Thạc dùng đầu lưỡi đẩy môi lồn mập mạp bên ngoài ra, sau đó đi vào lỗ dâm nho nhỏ kia đánh vòng liếm: "Nước dâm đều chảy ra từ nơi này, lỗ nhỏ ghê, thật đáng yêu."

Lối vào lỗ lồn của Văn Dương nhỏ như vậy, xem ra là anh chưa từng bị địt, ít nhất gần đây chưa từng bị người ta khai phá, khó trách đã ở tuổi này, lồn dâm nhìn vẫn ngon như vậy.

Văn Dương nghiêng đầu đi, nhìn Dương Thạc đang vùi đầu ở dưới háng mình tìm tòi: "Tiểu Dương... Hức... Dừng lại..."

Dương Thạc nhíu mày, ngẩng đầu lên nhìn Văn Dương hỏi: "Muốn con dừng lại thật sao?"

Văn Dương suy tư một chút, sau đó vẫn kiên định gật đầu.

Dương Thạc bĩu môi, liếm một miếng vào lỗ thịt nhỏ: "Chỗ này của bố không nói như vậy, nó rất thích đầu lưỡi của con mà."

Văn Dương tránh về phía trước: "Đừng..."

Dương Thạc giơ tay lên đánh vào mông Văn Dương một cái: "Thật sự không muốn, hay giả vờ không muốn, tốt nhất đừng có nói dối, nếu muốn thì cứ nói thẳng, con sẽ liếm cho bố phê tới nóc."

Văn Dương nhìn miệng lưỡi của Dương Thạc, anh thật sự không có cách nào từ chối, cái cơ thể này của anh đã nhiều năm không được sung sướng, đã là người thì đều có nhu cầu, trước kia chỉ là anh giấu đi nhu cầu của mình, mà hiện tại nhu cầu của anh đã thức tỉnh hoàn toàn.

Tuy rằng biết không thể làm những chuyện này cùng con rể của mình, nhưng là tình huống trước mắt này anh thật sự không biết nên từ chối như thế nào.

Dương Thạc vẫn đang không ngừng tẩy não anh: "Bố vợ ơi, lồn dâm của bố ngứa lắm đúng không, có phải đã ngứa chịu không nổi rồi không, có muốn con giúp bố liếm một cái, lại giúp bố hút hết dâm dịch ra không."

Giọng nói của Dương Thạc giống như có cái ác ma đang thì thầm bên tai, Văn Dương bị lời dụ dỗ ác ma mê hoặc, cuối cùng vậy mà gật đầu.

Tiếp theo Văn Dương làm theo chỉ thị của Dương Thạc, nằm ở trên giường, tách hai chân của mình ra cho đến cực hạn.

Mặc dù Văn Dương banh rộng chân ra nhưng làn da trên người vẫn rất co dãn, da thịt chỗ nào cũng đều màu, là màu trắng trong trẻo nhưng lạnh lùng, mà giờ phút này bởi vì nứng lên nên màu trắng trong trẻo nhưng lạnh lùng lại có thêm một tầng hồng nhạt, nhìn qua đặc biệt mê người.

Trước kia Dương Thạc chưa bao giờ cảm thấy mình thích đàn ông, đương nhiên hiện tại hắn cũng không thích đàn ông, hắn chỉ cảm thấy hứng thú với Văn Dương mà thôi.

Dương Thạc ngồi giữa hai chân Văn Dương, lặng lẽ thưởng thức cảnh đẹp trước mặt: "Bố vợ ơi, mở chân ra chút nữa nào."

Văn Dương nghe lời lấy tay kéo hai chân của mình, tách chân mở ra đến cực hạn, bé sò non múp rụp kia đã hoàn toàn lộ ra toàn bộ, hình dạng thấy rõ ràng, chim non phía trước nửa cứng nửa mềm buông xuống, phía dưới còn có hai quả trứng không lớn, thân thể dị dạng này có loại mỹ cảm đặc thù, nói chung Dương Thạc rất ưng.

Dương Thạc bò xuống, mặt dán tới lồn dâm của Văn Dương, ngửi một chút: "Càng lớn tuổi có phải càng nặng mùi hay không, chờ sau này bố già hơn nữa, mùi dâm ở chỗ này sẽ càng nặng, càng đĩ con càng thích."

"Cậu... cậu thích già..." Dường như Văn Dương đã hiểu được vì sao Dương Thạc lại nhìn trúng mình.

"Con chỉ thích bướm già của bố thôi." Dương Thạc cũng không có bị ái lão.

"Tại sao lại thích... bướm già của tôi..." Người bình thường không phải toàn thích bướm non sao, Văn Dương chỉ cảm thấy mình lớn tuổi mà tự ti, cho tới bây giờ vẫn chẳng thấy mình đẹp mắt chỗ nào.

Dương Thạc thuận miệng đáp: "Đúng là rất già."

Lớn tuổi rồi, nhưng mà lồn rất múp, Dương Thạc rất thích.

Nghe Dương Thạc nói đúng là rất già, trong lòng Văn Dương có chút khó chịu, cả đời này anh đúng là không biết nên sống vì mình như thế nào, cũng đã ở tuổi này, nhưng anh chưa từng thảnh thơi, hiện tại chơi đùa cũng không còn kịp, ai mà thật sự thích lão già này, Dương Thạc cũng chỉ là đang đùa bỡn anh, trêu ghẹo anh, mới có thể nói là thích bướm già của anh.

Văn Dương đột nhiên buồn bực đến đỏ cả hốc mắt.

Dương Thạc ngẩng đầu nhìn lên, chợt thấy ánh nước trong mắt Văn Dương, còn tưởng rằng vừa rồi mình nói anh quá già nên anh mới đau buồn, nhất thời cảm thấy tính tình chú già này đáng yêu gớm, vội vàng dỗ một câu: "Già thì già, nhưng lồn vẫn ngon."

Văn Dương cũng không thấy đỡ hơn tẹo nào, nhưng vẫn ngừng cảm xúc bi thương của mình.

Dương Thạc lại lấy lòng liếm liếm cái bướm già của Văn Dương, vừa liếm vừa nói: "Vừa ngọt vừa mềm, mấy đứa nhóc kia không đủ trình so với lồn của bố."

Lời này làm Văn Dương cũng ngượng ngùng, da mặt mỏng đỏ ửng lên, cũng quên bằng đi cảm xúc bi thương vừa rồi.

Chú già dễ dỗ ghê, dễ dỗ hơn cô nàng Văn Thiến kia nhiều.

Dương Thạc phát hiện vẫn là Văn Dương đáng yêu hơn một chút, không chỉ có khuôn mặt phù hợp khẩu vị của hắn, mà ngay cả chiếc bướm già này cũng rất đáng yêu.

Dương Thạc thật muốn một hơi hút sạch nước lồn trong này.

Nghĩ là làm, Dương Thạc mút mạnh vào lồn Văn Dương, chỉ mong sao được nhét hết cái lồn vào trong miệng, bạn nói xem sao hắn lại cảm thấy hứng thú với ông chú già này như vậy chứ.

Con rể mút thật sự quá mạnh làm cho người đã lâu chưa nếm mùi tình như Văn Dương lập tức liền tước vũ khí đầu hàng, anh khép hai chân của mình lại kẹp lấy đầu Dương Thạc, ngẩng cổ phát ra tiếng rên rỉ dâm loạn: "Ưm a... A ha ha..."

Được bú quá phê làm cho Văn Dương cũng không để ý tới người đàn ông trước mắt này thật ra là chồng của con gái mình, anh đặt tay ở trên đầu con rể, không thể khống chế mà đem đầu con rể ấn lên cái lồn đĩ của mình, làm sao bây giờ, quá sướng, hình như anh nghiện cảm giác này rồi.

"A hức..." Sau khi lớn giọng rên hai tiếng, Văn Dương nhớ tới con gái mình ngay sát vách, nếu bị nghe được thì xong rồi, loại phòng ốc cũ nát này hiệu quả cách âm là vô cùng kém.

Văn Dương vội vàng lấy tay che miệng mình, để tránh bị con gái nghe thấy.

Lúc này Dương Thạc ngẩng đầu lên nói: "Yên tâm rên đi, cô ấy uống thuốc ngủ rồi, ngủ say lắm."

Văn Thiến ở nước ngoài áp lực lớn, thường xuyên nửa đêm không ngủ được phải phụ thuộc vào thuốc, mỗi lần trước khi ngủ đều nhất định phải uống thuốc ngủ mới ngủ được, uống thuốc ngủ rất say, bình thường căn bản không gọi dậy được.

Văn Dương nghe vậy thì yên tâm hơn một chút, buông tay ra, đồng thời lại cảm thấy làm như vậy không tốt lắm: "Tiểu Dương... dừng lại đi... ưm..."

"Dừng lại à, được thôi. "Dương Thạc đột nhiên đứng dậy, thật sự không bú nữa.

Cũng sắp lên đỉnh, đột nhiên dừng lại khiến Văn Dương cảm thấy rất khó chịu, nhưng là anh lại ngại mở miệng nói còn muốn nữa.

Dương Thạc biết như thế nào mới có thể làm cho Văn Dương nhớ thương, loại tình dục nửa vời này là tốt nhất, hắn giả vờ đứng dậy muốn đi về, muốn nhìn xem chú già có thể chủ động giữ hắn lại không.

Ngay khi Dương Thạc đã đi tới cửa, Văn Dương vẫn không mở miệng giữ lại.

Dương Thạc quay đầu nhìn thoáng qua, phát hiện chú già đang ngồi ở trên giường, dáng vẻ đáng thương bị người vứt bỏ, tội nghiệp y như là cún con bị vứt bỏ ở ven đường, cảnh tượng này khiến Dương Thạc mềm lòng, hắn phát hiện ông chú già này mới là lắm chiêu trò nhất.

Dương Thạc buông tay nắm cửa lại xoay trở về, đè chú già ở dưới thân: "Còn chưa sướng đủ, hửm?"

Văn Dương làm sao dám mở miệng, quay đầu sang một bên không nói lời nào.

Nhìn vẻ mặt thẹn thùng của chú già, Dương Thạc cũng không chèn ép quá đáng nữa, sau khi hỏi một câu lại chui vào cái lồn hồng kia, nhẹ nhàng mút một ngụm: "Muốn con mút như vậy, có phải không?"

Văn Dương cắn môi dưới của mình, không nói lời nào mà đã thấy ngượng vô cùng, sao anh không thẳng thắn khước từ chứ, còn tiếp tục như vậy thì quan hệ của bọn họ sẽ không cách nào vãn hồi, nhưng mà rất sướng á.

Dương Thạc lấy tay chặn bẹn đùi Văn Dương, đầu lưỡi từng chút từng chút trêu chọc trên múi thịt ướt át kia, lúc nhanh lúc chậm, hắn không có kỹ xảo gì nhưng hắn biết dựa vào phản ứng của ông chú xem nên làm như thế nào.

Khi đầu lưỡi của hắn di đến hột le phía trước, Văn Dương kích động căng chặt bắp đùi bên trong, chắc là rất thích hắn chạm vào nơi này.

Vì thế đầu lưỡi Dương Thạc mạnh mẽ liếm láp trên hột le, thỉnh thoảng dùng miệng ngậm lấy le lồn, mút cả hột le ra.

"A ha ha... ưm a... ưm... nhẹ... nhẹ một chút..." Văn Dương đặt tay lên đầu Dương Thạc, nhìn như muốn đẩy người ra, nhưng trên thực tế không dùng chút sức nào.

"Liếm chỗ này rất sướng nhỉ. "Dương Thạc nắm lấy hột lẹ nho nhỏ kia bú điên cuồng, bú xong còn dùng răng day nghiền.

"A hu hu... đừng... không được rồi..." Nơi này là chỗ nhạy cảm nhất của Văn Dương, sau khi bị Dương Thạc dùng miệng liên tục mà kích thích không bao lâu sau Văn Dương đã chịu không nổi mà bắn ra, cúc cu phía trước phun ra tinh dịch, lồn dâm phía sau cũng phun ra dâm dịch.

Sau khi cao trào một lần, Văn Dương tê liệt ngã xuống, thở dốc liên tục, mà môi con rể vẫn không rời khỏi hạ thể của anh, dường như cảm thấy rất hứng thú với lồn dâm của anh, cứ dây dưa ở phía trên mãi.

"Ưm... Thôi mà..." Văn Dương nhẹ nhàng đẩy Dương Thạc vài cái.

Dương Thạc cảm thấy lần đầu tiên vẫn không thể kích thích quá ác, phải từng bước từng bước chậm rãi.

Dương Thạc ngẩng đầu lên, liếm liếm môi: "Bố vợ ơi, con muốn đi ngủ."

"Ừ." Văn Dương đưa mắt nhìn Dương Thạc rời khỏi phòng mình.

Chờ sau khi Dương Thạc rời đi, Văn Dương lại buồn bã mất mát, anh không biết vừa rồi vì sao mình phối hợp như vậy, đáng ra anh phải phản kháng mới đúng, còn con rể tại sao lại muốn làm vậy với anh, hay thằng con rể này vốn chính dạng háo sắc như vậy, cứ thích đi trêu chọc người khác khắp nơi, nếu quả thật là như vậy, vậy anh không thể tiếp tục để Thiến Thiến ở bên ngươif như hắn.

Ngày hôm sau, Văn Dương dậy từ sớm đi chợ mua thịt và vỏ bánh, trở về làm hoành thánh ăn, chờ anh gói hoành thánh xong thì Văn Thiến vừa vặn thức giấc.

Văn Dương lập tức gọi Văn Thiến ra ban công.

"Thiến Thiến, con thật sự thích người đàn ông kia như vậy sao?"

"Bố, bố có gì không vừa lòng với anh ấy sao?"

"Không phải, chỉ là..."

"Bố, anh ấy ở nước ngoài đã từng giúp con, cứu con một mạng, nếu không có anh ấy, con đã sớm bị người ta dùng súng bắn chết, con nợ anh ấy một mạng, cả đời này đều phải dùng để báo đáp anh ấy."

Nghe đến đó, Văn Dương cũng biết hết đường khuyên can, anh nhất thời không biết nên làm cái gì bây giờ.

"Thiến Thiến, hai người đang nói chuyện gì vậy?" Dương Thạc từ trong phòng đi ra, đi về phía ban công.

Vừa nhìn thấy Dương Thạc, Văn Dương liền lúng túng đến tay chân cũng không biết nên đặt ở đâu, anh hốt hoảng trốn khỏi nơi này, chạy vào trong phòng bếp nấu hoành thánh.

Dương Thạc nhìn bóng lưng Văn Dương, nhíu mày hỏi Văn Thiến: "Em và bố vừa nói chuyện gì vậy?"

Văn Thiến dựa vào vai Dương Thạc nói: "Bố hình như có chút không hài lòng về anh, cho nên anh phải biểu hiện tích cực hơn đi."

"Ừ, anh sẽ tích cực hơn." Nói xong, Dương Thạc liền đi vào trong bếp phụ giúp, xem ra tối qua hắn làm còn chưa đủ tốt.

Thấy Dương Thạc vào trong phòng bếp, Văn Dương vội vàng trốn sang một bên, anh không biết Dương Thạc hôm nay còn táy máy tay chân với anh không.

Nhìn thấy Văn Dương trốn tránh chính mình giống như là chuột thấy mèo, Dương Thạc nhịn không được nở nụ cười: "Bố vợ, Thiến Thiến muốn con thể hiện với bố nhiều hơn nữa, phải tích cực hơn, bố muốn xem thử con có thể tích cực cỡ nào không?"

Văn Dương đối mặt với con rể mình thì nói chuyện cũng lắp bắp: "Không... Không cần, tự tôi làm được."

Dương Thạc áp sát vào tai Văn Dương, nhỏ giọng nói: "Tự làm cũng sướng được sao, giỏi gớm nhỉ."

Dáng người Dương Thạc vừa cao vừa cường tráng, Văn Dương ở trong lồng ngực hắn có vẻ vô cùng nhỏ nhắn xinh xắn.

Văn Dương muốn phản kháng, nhưng vóc dáng Dương Thạc cao, sự phản kháng của anh có vẻ là vô ích.

Dương Thạc tiếp tục trêu đùa: "Bố sướng thế nào, sướng thử con xem đi."

"Không... Không phải như vậy..." Văn Dương xấu hổ đến mức lỗ tai đỏ bừng.

Dương Thạc cười khẽ: "Cái gì mà không phải."

Văn Dương: "Tôi nói không phải cái đó."

"Vậy có cần con tích cực thể hiện không nào?" Dương Thạc vừa nói vừa đưa tay vào trong đũng quần Văn Dương, ngón tay vuốt ve lồn Văn Dương: "Ướt đẫm rồi này, còn chưa sờ đã ướt nhẹp, có phải vừa nhìn thấy con sẽ chảy nước lồn không, bố vợ à, sao bố lại đĩ như vậy."

"Đừng... sẽ bị Thiến Thiến nhìn thấy..." Văn Dương vô cùng hoảng sợ, muốn đẩy Dương Thạc ra.

"Là Thiến Thiến bảo con tới đây tích cực thể hiện, còn nói bố vợ yêu dấu không hài lòng với con lắm, bố vợ ơi, bố thật sự có chỗ nào không hài lòng với con sao, có phải tối hôm qua con không làm bố tận hứng hay không, sớm biết vậy tối hôm qua con nên liếm nát cái lồn dâm của bố rồi." Dương Thạc càng nói động tác trên tay cũng càng bạo.

Quần của Văn Dương đã bị cởi ra, nửa cái mông lộ ở bên ngoài, anh kinh hoảng muốn kéo quần của mình lên: "Tiểu Dương, đừng ở chỗ này được không?"

Phòng bếp không có cửa, bất cứ lúc nào cũng có thể sẽ bị Thiến Thiến phát hiện, Văn Dương cũng không mong bị con gái của mình nhìn thấy.

Dương Thạc hỏi: "Không ở đây, vậy bố muốn ở đâu nè?"

"Tôi già rồi, có gì hay mà chơi, đừng dây dưa với tôi nữa được không?" Nếu để Thiến Thiến biết đối tượng ngoại tình của chồng mình lại là bố cô, nhất định sẽ vô cùng đau khổ, bởi vì hai người họ đều là người quan trọng nhất của Thiến Thiến, mà bọn họ lại dây dưa với nhau, Văn Dương không muốn chuyện như vậy tiếp tục phát triển.

"Chơi cũng chơi rồi, còn vậy nữa." Thật sự là thiếu dạy dỗ, xem ra phải dạy dỗ đàng hoàng lại mới được.

Dương Thạc cầm lấy dưa leo trên bàn, lấy tay lau lau gai trên đó.

Văn Dương nhìn quả dưa leo thô tô và vô cùng dài kia, sợ hãi hỏi: "Cậu muốn làm gì?"

"Bố vợ à, đừng sợ, đây không phải dùng để đụ bố đâu, muốn đụ cũng phải dùng thằng em của con đụ bố luôn, lần đầu tiên con đâu dễ cho trái dưa leo này được."

Dương Thạc cọ cọ dưa chuột lên trên lồn Văn Dương, để dâm dịch phết đều lên bề mặt dưa leo, tiếp theo hắn nói: "Con muốn ăn dưa leo trộn, bố vợ thân yêu làm cho con món salad dưa leo được chứ, cứ dùng nước lồn của bố mà trộn đi."

Ngoài miệng Dương Thạc là đang hỏi, nhưng Văn Dương vốn không có quyền quyết định.

Quả dưa leo cứ cọ qua cọ lại trên lồn anh, cọ qua cọ lại cọ Dương Văn lên đỉnh luôn, thân thể này của anh thật đúng là không chịu thua kém, chỉ có như vậy cũng lên đỉnh được.

Dương Thạc cầm quả dưa leo dính đầy dâm dịch lên nhìn: "Đã dính nhiều như vậy rồi, chắc hẳn ăn rất ngon đây."

Dương Thạc đặt quả dưa chuột ướt sũng này lên đĩa, lát nữa quay lại ăn sau.

Sau đó Dương Thạc ngồi xổm xuống: "Bố vợ ơi, tách chân ra một chút, để con thấy rõ phía dưới bố đã ướt cỡ nào rồi."

Văn Dương gian nan di chuyển hai chân của mình, tách chân ra.

Dương Thạc nghiêng đầu, tiến đến dưới háng anh nhìn kỹ: "Ướt nhẹp rồi này, có muốn con liếm sạch giúp bố không ạ?"

"Không muốn..." Văn Dương ngoài miệng cự tuyệt, nhưng là cái lồn dâm của anh lại càng nứng bắn tùm lum, bắn thẳng lên mặt Dương Thạc.

Dương Thạc vươn đầu lưỡi của mình ra, khẽ liếm lên mép lồn, liếm sạch hết nước lồn còn dính trên đó.

Tiếp theo đầu lưỡi Dương Thạc đi về phía lỗ đít Văn Dương: "Nơi này hình như cũng rất đói khát nên cứ phun nước mãi, lần đầu tiên con thấy lỗ đít cũng biết chảy nước đó."

Dương Thạc vừa nói, vừa dùng đầu lưỡi đảo quanh lỗ đít Văn Dương.

Hiện tại tất cả thần kinh của Văn Dương đều đang căng chặt, anh chốc lại nhìn quanh phòng khách xem Thiến Thiến có lại đây không, chốc lại nhìn Dương Thạc phía sau mình, sợ Dương Thạc lại làm ra chuyện gì quá đáng.

Đầu lưỡi Dương Thạc liên tục liếm láp lỗ đít, Văn Dương thẹn thùng hơi tránh về phía trước: "Ưm... Đừng liếm chỗ đó... Bẩn... A ha..."

Dương Thạc nói: "Không bẩn, con rất thích."

"Ừm... Đừng như vậy..." Lý trí Văn Dương đang đấu tranh kịch liệt với dục vọng.

Lời nói của Văn Dương cũng không có tác dụng gì, Dương Thạc nên làm như thế nào thì làm như thế nấy, dường như hắn chẳng sợ bị Văn Thiến phát hiện chút nào.

Dương Thạc bú lỗ đít mạnh một cái, hắn cũng không sợ sẽ bú ra cái gì đó thật.

Vừa bú vừa hỏi: "Bố vợ thân yêu, con như vậy là đủ tích cực chưa, bố có hài lòng với con chưa ạ?"

"Ưm.... Không..." Văn Dương chỉ muốn kết thúc càng sớm càng tốt.

"Còn chưa đủ tích cực sao, xem ra là do con làm chưa đủ tốt." Nói xong, động tác liếm láp của Dương Thạc lại càng thêm dữ dội.

Văn Dương bị liếm đến cả người thoát lực, anh không hiểu tại sao có thể có người thích liếm cái chỗ này như vậy chứ, rõ ràng lỗ đít dơ như vậy mà Dương Thạc còn bú liếm lỗ đít của anh, nơi đó là dùng để bài tiết mà.

"A a hức... Không... đừng, bẩn... A ha bẩn muốn chết..." Văn Dương cố sức trốn về phía trước, nhưng Dương Thạc vẫn đuổi theo.

Dương Thạc tiếp tục liếm nói: "Bố vợ à, bây giờ bố hài lòng chưa?"

Văn Dương bây giờ còn có thể làm gì nữa, chỉ có thể gật đầu.

Lúc này Dương Thạc mới đứng lên, giúp Văn Dương kéo quần lên: "Bố vợ yêu dấu, con muốn ăn dưa leo trộn."

Văn Dương nhìn về phía dưa leo dính đầy dâm dịch của mình bên cạnh, thật sự muốn ăn cái này sao?

Cuối cùng Văn Dương vẫn cầm quả dưa chuột kia lên, làm món dưa leo trộn.

Văn Thiến đang nằm trên sô pha đắp mặt nạ, nhìn Dương Thạc bưng một tô dưa trộn ra, liền hỏi: "Sáng sớm sao lại ăn cái này."

Dương Thạc nói: "Bố còn đang làm hoành thánh."

Nói xong, Dương Thạc dùng đũa gắp một miếng dưa leo ném vào miệng: "Mùi vị không tệ."

Văn Thiến nằm ở trên giường há miệng: "Đút em ăn một miếng với."

Dương Thạc nói: "Sáng sớm ăn cái này lạnh lắm."

Văn Thiến suy nghĩ một chút rồi không ăn, từ nhỏ cô cũng không thích ăn những mấy món rau trộn này lắm, bỏ biết bao nhiêu là xì dầu với dấm chua.

Văn Thiến vén mặt nạ lên nói: "Đúng rồi, lát nữa em phải đi gặp một khách hàng, nếu anh không có việc gì thì ở nhà với bố đi, mấy năm nay bố đều ở một mình, sống rất cô độc, sau này em cũng sẽ dành nhiều thời gian ở bên bố."

Dương Thạc dịu dàng cười: "Được, anh sẽ chăm sóc bố thật tốt."

Văn Thiến cảm giác người đàn ông mình tìm thật sự là quá hoàn mỹ, nhưng sao bố cô lại không hài lòng cơ chứ.

Văn Dương bưng một nồi hoành thánh vừa nấu xong ra ngoài, gọi hai người đến ăn sáng.

Văn Thiến nói với Văn Dương chuyện mình sắp ra ngoài một chút: "Bố, lát nữa con muốn đi gặp khách hàng, Dương Thạc sẽ ở nhà với bố."

"Không cần, không cần ở cùng bố, vẫn nên để Tiểu Dương đi cùng con đi." Văn Dương thật sự sợ Dương Thạc ở nhà sẽ thả dê mình.

Lời này vừa nói ra, hình như Dương Thạc có chút không hài lòng lắm, lén lút dùng chân mài hai vòng trên lồn dâm của Văn Dương.

"Con đi một mình được rồi, anh ấy đi cùng con làm gì." Văn Thiến kiên quyết đi một mình, mặt khác cô cũng muốn chồng và bố mình quan hệ tốt hơn một chút.

Văn Thiến ăn xong liền đi ra ngoài.

Cô vừa đi, Dương Thạc liền không diễn nữa, ngồi xuống bên cạnh Văn Dương: "Bố vợ, bố muốn con đi lắm phải không?"

"Chúng ta không thể làm như vậy, như vậy rất có lỗi với Thiến Thiến, nếu cậu yêu Thiến Thiến thì hãy dừng tay đi." Văn Dương không muốn làm chuyện khiến Thiến Thiến buồn lòng.

"Rõ ràng bố cũng rất sướng mà, sung sướng kẹp lấy đầu con không buông, giờ thì ra vẻ e thẹn." Dương Thạc trực tiếp thô lỗ kéo quần Văn Dương xuống.

Văn Dương muốn ngăn cản, nhưng căn bản không kịp, quần của anh đã bị cởi ra, ném qua một bên.

"Còn nữa, con không có hứng thú với Văn Thiến, là cô ấy cứ quấn lấy con đòi báo ân, nhà con cũng thúc giục nên bèn kết hôn với cô ấy." Dương Thạc cũng bị Văn Thiến quấn lấy phiền quá nên cuối cùng mới quyết định kết hôn.

"Cậu đây là đang lợi dụng Thiến Thiến, cậu sớm chia tay với con bé đi, đừng có làm lỡ dở nó." Văn Dương cũng không hy vọng con gái mình ở bên người đàn ông này.

Dương Thạc trêu ghẹo nói: "Bảo con chia tay với cô ấy, sau đó ở bên bố sao?"

Văn Dương lắc đầu: "Tôi không có ý này."

Dương Thạc mạnh mẽ tách hai chân Văn Dương ra: "Phía dưới này đã đói khát khó nhịn rồi, lúc trước có phải chưa có ai liếm cho bố không?"

Đúng là cho tới bây giờ cũng không có ai liếm, hồi đại học Văn Dương cũng có một người bạn trai, nhưng tên bạn trai kia chỉ đơn thuần muốn phát tiết trên người anh, hoàn toàn không bận tâm anh có thoải mái không, cũng chính lần đó anh đã mang thai Thiến Thiến, cũng một mình sinh ra nuôi nấng Thiến Thiến lớn lên.

Văn Dương rất sợ gặp lại người như bạn trai cũ của mình, vì vậy sau khi anh sinh Thiến Thiến cũng không tiếp xúc với những người đàn ông khác, Dương Thạc là người đầu tiên liếm bé bướm của anh.

Không thể không thừa nhận, cảm giác được người khác liếm đúng là rất sung sướng, thoải mái hơn so với khi ở bên tên bạn trai cũ kia nhiều.

Nhìn biểu cảm của Văn Dương, Dương Thạc biết mình hẳn là người đầu tiên liếm, điều này khiến hắn rất hài lòng.

"Muốn con liếm cho thì tự mình cưỡi lên." Dương Thạc di chuyển lên sô pha, một tay chống gáy, ung dung nhìn Văn Dương.

Văn Dương sao dám làm chuyện này, nếu anh chủ động thì đó chính là thật sự phản bội Thiến Thiến.

"Không... không thể... " Văn Dương khó khăn cự tuyệt.

Ngược lại Dương Thạc muốn nhìn xem anh còn có thể kiên trì tới khi nào: "Thật sự không muốn sao?"

Văn Dương đứng dậy muốn nhặt quần của mình lên mặc vào, tình thương mãnh liệt đối với con gái không cho phép anh làm ra chuyện phản bội con gái như vậy, cho dù anh thật sự muốn cũng không thể tìm Dương Thạc, anh có thể đi ra ngoài tìm người không liên quan khác, chỉ là những người không liên quan kia chắc không ai có thể làm được giống như Dương Thạc, ngay cả chỗ bài tiết của anh cũng có thể bú liếm không chút ghét bỏ.

Văn Dương cuối cùng vẫn là chiến thắng dục vọng, mặc quần vào.

Dương Thạc không nghĩ tới giới hạn đạo đức của anh lại cao như vậy, quần ướt đẫm cũng không muốn tìm mình giúp.

Dương Thạc tiếp tục dụ dỗ: "Thật sự không muốn sao?"

Văn Dương đi về phía nhà vệ sinh: "Không thèm..."

Dương Thạc kéo người về, lại cởi phăng quần ra: "Coi như là con ép bố, mau cưỡi lên đi."

Cuối cùng Văn Dương vẫn là ỡm ờ ngồi lên trên mặt Dương Thạc, tư thế này quá xấu hổ, nhiều lần anh đã muốn xuống, nhưng lại bị Dương Thạc ngăn cản, một ông chú già như anh còn không biết xấu hổ như vậy, thật sự ổn sao?

Dương Thạc vươn đầu lưỡi liếm một cái lên lồn Văn Dương: "Bố vợ yêu dấu, muốn con bắt đầu liếm từ chỗ nào, phía trước, hay là phía sau..."

Văn Dương làm sao có thể chủ động mở miệng nói những lời này, anh ngậm miệng không nói, nhưng thân thể lại không khống chế được mà đè xuống, ép thịt lồn của mình trên môi Dương Thạc: "Ừm..."

Dương Thạc nở nụ cười: "Muốn con liếm chỗ này của bố à?"

Dương Thạc mở miệng trước tiên ngậm lấy toàn bộ lỗ thịt, lại ngậm ở trong miệng hút một ngụm, chỉ nhẹ nhàng hút một cái là hút một miệng dâm dịch.

"Hưm... A ha..." Văn Dương lấy tay chống đỡ nửa người trên của mình, miễn cưỡng không để cho mình hoàn toàn ngồi xuống.

Dương Thạc liếm nói: "Dâm đãng như vậy, nếu bị Thiến Thiến biết thì phải làm sao đây."

"Ưm... Đừng nhắc tới Thiến Thiến..." Vừa nhắc đến Thiến Thiến, trong lòng Văn Dương cũng rất mệt mỏi, bởi vì anh làm cha lại làm ra loại chuyện này, thật sự là rất có lỗi với con gái của mình.

"Sợ cái gì." Dương Thạc nghĩ, nếu thật sự bị nhìn thấy thì cùng lắm là thẳng thắn, dù sao hắn đã nói trước với Văn Thiến, giữa bọn họ chỉ là hôn nhân hợp đồng, chỉ đơn thuần diễn kịch trước mặt cha mẹ mà thôi, trước đó Văn Thiến cũng đã đồng ý rồi.

Lần này Dương Thạc cùng Văn Thiến về nước gặp bố vợ, cũng chỉ vì Văn Thiến nói bố cô ở nhà một mình rất cô đơn không có ai bên cạnh, muốn về nhà thăm một chút, hắn mới quyết định trở về cùng Văn Thiến.

Cũng chính Văn Thiến yêu cầu hắn làm một người con rể tốt ở trước mặt Văn Dương, để cho Văn Dương có thể yên tâm gả con gái của mình đi xa, tất cả chẳng qua chỉ là sự hợp tác của Dương Thạc và Văn Thiến mà thôi, giữa vợ chồng bọn họ cũng không có chút tình cảm vợ chồng nào.

Nhưng mà những điều này Văn Dương không biết, anh chỉ biết mình có lỗi với con gái, anh cướp chồng con gái, anh thật đáng chết.

Mà bây giờ anh còn đang cưỡi trên mặt chồng con gái, để cho con rể liếm lồn cho mình, hơn nữa anh còn cảm thấy phê vô cùng, lên đỉnh trên mặt con rể biết bao nhêu lần.

Dương Thạc bú mạnh vài hơi, dừng lại nói: "Lồn bố vợ già như vậy, trừ con ra cũng chẳng ai thèm liếm cho bố."

Văn Dương cũng biết chuyện này trừ Dương Thạc ra đúng là không ai thèm.

Dù sao anh cũng đã già như vậy, cho dù anh đi ra ngoài tìm thì chắc cũng chỉ có thể tìm những người vừa già vừa xấu, nhưng Dương Thạc lại tuổi trẻ anh tuấn.

Văn Dương bất tri bất giác đã bị Dương Thạc thao túng tâm lý, cảm thấy mình thật sự không ai thèm.

Sau khi bị tẩy não, Văn Dương dần dần chủ động hơn, ngồi trên mặt Dương Thạc vặn vẹo thắt lưng của mình: "Ưm a... Tiểu Dương... a hức a ha..."

Nhìn Văn Dương chủ động xoay người, Dương Thạc biết cá đã cắn câu.

Dương Thạc móc cặc bự của mình ra: "Bố vợ muốn ăn cá chà bặc không ạ?"

Văn Dương nghiêng đầu nhìn thoáng qua, con cặc này lớn hơn bạn trai cũ của anh nhiều, dương vật lớn như vậy địt vào trong lồn nhất định rất căng cho xem.

Dương Thạc nói: "Bố vợ, xoay người lại."

Văn Dương ngồi trên mặt Dương Thạc xoay một vòng, nằm úp sấp lên con cặc bự kia.

Màu sắc cặc bự rất thâm, sắp biến thành màu đen luôn rồi, mặt trên còn phân bố từng sợi gân xanh rõ ràng, hình dáng nhìn cực kỳ dữ tợn xấu xí, trên đỉnh còn tiết ra một ít chất lỏng trong suốt.

Văn Dương vươn đầu lưỡi liếm sạch chất lỏng phía trên, đã nhiều năm như vậy nhưng đây là lần đầu tiên anh dùng miệng nếm cặc đàn ông, mùi vị không thể nói là thơm tho nhưng cũng không khó nuốt.

Dương Thạc lấy tay tách mép lồn Văn Dương ra, đưa đầu lưỡi vào trong lỗ thịt nho nhỏ kia.

"A~" Đầu lưỡi đột nhiên xâm nhập âm đạo khiến Văn Dương ngẩng đầu lên rên một tiếng: "Bên trong... Ưm a... Không thể..."

"Bên trong thật mềm thật chặt." Đàn ông lớn tuổi như vậy nhưng bên trong còn chặt như gái trinh, nhất định phải mở rộng thật kỹ mới được.

"Ưm... Đừng... " Văn Dương lắc lắc cái mông đĩ của mình muốn né tránh.

Dương Thạc trực tiếp vỗ đít anh một cái: "Đừng có lộn xộn."

Văn Dương không lộn xộn nữa, anh một lần nữa liếm tiếp cây kem socola kia: "Hưm hưm... a..."

Bên trong lồn đĩ toàn là nước dâm, trơn trượt cực kỳ, tuy rằng bên trong rất chặt chẽ nhưng đầu lưỡi Dương Thạc tiến vào thuận lợi vô cùng, hắn dùng đầu lưỡi đá qua lại trên vách thịt nhạy cảm.

"A ha ha..." Văn Dương không chịu nổi, phun nước lồn lên mặt Dương Thạc.

Dương Thạc rút lưỡi của mình ra, lại đi tới lỗ đít phía sau, nơi này cũng phải nới lỏng kỹ lưỡng một chút.

Ngay tại thời điểm Dương Thạc chuẩn bị vói lưỡi địt vào bên trong lỗ đít, Văn Dương đột nhiên phản ứng kịch liệt né tránh về phía trước: "Hức... Không nên... Liếm bên trong... Bẩn..."

Văn Dương lấy tay che lỗ đít của mình không cho Dương Thạc liếm.

Thấy ông chú kích động như vậy, Dương Thạc kiên định nói: "Cho dù bẩn con cũng không ngại, bỏ tay ra."

Văn Dương không muốn Dương Thạc chạm vào chỗ bẩn thỉu của mình, tốt xấu gì cũng để anh đi tắm trước: "Tôi... tôi đi tắm..."

"Chờ bố rửa xong thì còn gì ngon ngọt nữa, không sao đâu bố vợ yêu, bỏ tay ra, con thích mùi hương nguyên bản."

Văn Dương: "..." Đây là sở thích kỳ quái gì vậy.

Văn Dương vẫn không buông ta nhưng cuối cùng bị Dương Thạc cứng rắn đẩy ra.

Dương Thạc tách mông ra, trực tiếp vói lưỡi vào trong lỗ đít.

"Ưm... Không...." Văn Dương bò về phía trước, muốn né tránh.

Dương Thạc trực tiếp kiềm hông anh lại, không cho phép anh lộn xộn, bởi vì lỗ đít tương đối chặt chẽ khô khốc cho nên tiến vào không được dễ dàng như phía trước.

"Huhu... không muốn... bẩn lắm mà..." Văn Dương vẫn còn cự tuyệt, đồng thời lúc này khóc òa lên.

Dương Thạc còn chưa dùng đầu lưỡi trực tiếp liếm, đã nghe thấy ông chú khóc.

Dương Thạc lúc này mới rút lưỡi ra, ôm lấy Văn Dương dỗ dành: "Có gì mà phải khóc, cũng đâu có làm anh đau." [Từ đây chuyển xưng hô nha, nhưng khi nào công muốn ghẹo thụ thì vẫn bố ơi con đây =))))]

Văn Dương cũng không biết vì sao mình lại khóc, anh cũng đã ngần này tuổi sao lại như con nít, hơn nữa hiện giờ anh khóc rất giống đang làm nũng, một ông chú như anh khóc làm nũng chắc là rất buồn nôn cho xem.

Văn Dương vội vàng nín khóc, không muốn làm những chuyện khiến người khác chán ghét như vậy.

Tuy rằng tiếng khóc nức nở đã ngắt đi nhưng giọng nói vẫn có chút nũng nịu: "Không làm nữa."

Người đã bị mình chọc khóc nên Dương Thạc cũng không tiện tiếp tục nữa, hắn ôm người lên nói: "Vào phòng tắm, tôi tắm cho anh."

"Không... Không cần." Văn Dương vừa định từ chối, kết quả Dương Thạc đã ôm anh vào trong phòng tắm.

Văn Dương rất xấu hổ, anh lớn tuổi như vậy còn bị tiểu bối bế công chúa.

Dương Thạc đặt Văn Dương vào trong bồn tắm, sau đó điều chỉnh nhiệt độ nước, tất cả động tác nhìn qua đều cực kỳ dịu dàng săn sóc.

Làm cho Văn Dương có ảo giác Dương Thạc là một người đàn ông tốt, nhưng một người đàn ông tốt như vậy sao có thể thích một ông chú già như anh chứ, Văn Dương không hiểu rốt cuộc trong lòng Dương Thạc nghĩ như thế nào.

Thật ra Dương Thạc cũng không biết mình nghĩ gì, ngay từ đầu hắn khiêu khích Văn Dương chỉ đơn thuần do cảm thấy ông chú Văn Dương này rất phù hợp khẩu vị của mình mà thôi, nhưng là sau khi tiếp xúc, hắn phát hiện tính cách ông chú này vô cùng đáng yêu, làm cho người ta có cảm giác muốn bảo vệ chăm sóc.

Bộ dáng Văn Dương ngồi trong bồn tắm không dám nhúc nhích, nhìn qua giống như là một loài động vật nhỏ nào đó bị dọa sợ, lỗ tai cũng cụp xuống.

Thứ Dương Thạc đầu tiên nghĩ đến chính là thỏ tai cụp, ông chú này đúng thật là một con thỏ tai cụp.

Dương Thạc không nhịn được giơ tay xoa xoa lỗ tai Văn Dương, ánh mắt cũng trở nên vô cùng dịu dàng: "Có muốn tôi rửa lỗ đít cho anh không?"

Vừa nghe Dương Thạc nói chuyện, Văn Dương theo bản năng run rẩy một chút, sau đó vội vàng cự tuyệt: "Không...... Không cần, tự tôi làm."

Dương Thạc ngồi bên cạnh bồn tắm nhìn Văn Dương lấy tay tự móc lỗ đít.

Bởi vì bị người khác nhìn chằm chằm cho nên Văn Dương cảm thấy rất ngượng ngùng, động tác cũng chỉ chậm rãi.

Dương Thạc cũng không vội, cứ nhìn chằm chằm như vậy.

Văn Dương không được tự nhiên quay đầu sang một bên: "Đừng... đừng nhìn tôi..."

"Hay là để tôi giúp anh, đứng lên, chu mông về phía tôi."

Văn Dương không nhúc nhích, dùng dằng một hồi mới đứng lên, vểnh đít lên.

Dương Thạc cắm ngón tay mình vào bên trong lỗ đít, hắn mới cắm vào một ngón tay mà thôi cũng đã cảm giác được bên trong rất chặt chẽ: "Ông chú già này, sao còn chặt như vậy chứ."

Dương Thạc cứ mở miệng là ông chú già, cứ luôn nhắc tới chữ già này là trong lòng Văn Dương không thoải mái lắm, dù anh thật sự đúng là một ông chú già.

Nhưng mà nếu Dương Thạc đã chê anh già, tại sao còn trêu chọc anh chứ.

Văn Dương nghĩ tới tên bạn trai cũ chỉ xem anh như món đồ chơi phát tiết, có lẽ Dương Thạc cũng là người như thế.

Chắc là Dương Thạc cảm thấy thân thể song tính của anh rất mới mẻ nên mới muốn chạm vào lão già này.

Văn Dương cũng không muốn bị coi là đồ chơi nữa, anh đột nhiên lấy tay đẩy Dương Thạc ra: "Cậu ly hôn với Thiến Thiến đi, đừng tổn thương con bé nữa, cũng đừng tổn thương tôi, dựa vào điều kiện của cậu thì muốn tìm một người trẻ tuổi để chơi đùa rất dễ dàng, đừng lãng phí thời gian trên người ông chú già như tôi."

Văn Dương không muốn sai thêm nữa, hiện tại dừng lại còn kịp, đợi lát nữa anh gọi điện thoại thẳng thắn với Thiến Thiến, nói với con bé Dương Thạc xấu xa cỡ nào.

Mặc kệ Thiến Thiến đứng về phía ai, đoạn tuyệt quan hệ với anh cũng được, hay là ly hôn với Dương Thạc cũng tốt, anh cũng sẽ không tiếp tục nữa.

Nhìn thấy bộ dáng quyết tâm của Văn Dương, Dương Thạc kéo anh vào trong ngực: "Lúc anh nứng lồn đâu có như vầy đâu, nhanh như vậy đã quên sao, có muốn tôi giúp anh ôn lại một chút không hả."

Văn Dương kịch liệt giãy dụa ở trong lòng Dương Thạc: "Không muốn, buông tôi ra..."

Dương Thạc ôm lấy Văn Dương gắt gao, con cặc bự chảng dí lên mông Văn Dương: "Muốn tôi đụ chết anh không?"

Văn Dương sợ tới mức không dám động đậy, nước mắt vừa ngưng đã vỡ đê lần nữa: "Hức hức... Đừng ăn hiếp tôi mà..."

Lần này Dương Thạc không đau lòng, hắn uy hiếp nói: "Không có cửa thoát khỏi tôi đâu, cuộc hôn nhân này tôi cũng sẽ không bỏ."

"Rốt cuộc cậu muốn gì hả?" Văn Dương không cảm thấy một ông già như anh có gì tốt đẹp, anh đoán chừng Dương Thạc chỉ là ham của lạ mà thôi, qua vài ngày nữa chắc chắn sẽ buông tha cho anh.

"Tôi muốn làm gì, anh không nhìn ra sao?" Dương Thạc dùng cặc bự của mình đỉnh đỉnh ở trên mông Văn Dương.

Văn Dương thử nhiều lần muốn thoát nhưng không thoát được: "Xin cậu, buông tha cho tôi đi."

Dương Thạc tách hai chân Văn Dương ra, trực tiếp dí sát con cặc bự của mình lên lồn anh: "Có tin tôi địt lòi lồn anh không."

-------------------

Chương này tác giả nhưng lên đồng ấy, viết dài hơn 9k chữ 😓

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...