Chương 4: 04.

04. Lỗ đít bị con rể bú hoài bú mãi/ Lưỡi liếm lỗ đít/ nhét nho vào hai lỗ/ dạy dỗ liếm lồn

Dương Thạc đê tiện uy hiếp Văn Dương, ma sát con cặc khủng qua lại trên cái lồn hồng của Văn Dương, chỉ cần Văn Dương dám nói một câu làm hắn mất hứng, hắn sẽ lập tức địt mạnh vào ngay.

Văn Dương có chút sợ hãi, hoàn toàn không dám lộn xộn nữa, giọng nói cũng yếu hơn vài phần: "Ưm... buông tha cho tôi, được không."

Một ông chú như anh địt sao mà sướng, tuy rằng anh chưa từng tự nghịch lồn, nhưng mà ai già đi mà chẳng thế, lỗ lồn chắc chắn không sánh bằng mấy em xanh tươi mơn mởn kia.

Văn Dương hèn mọn cầu xin: "Thân thể của tôi không có gì thú vị, buông tha cho tôi đi..."

"Tại sao phải buông tha cho anh, còn thân thể anh có thú vị hay không thì tôi nói mới tính." Dương Thạc bá đạo lấy tay sờ khắp toàn thân Văn Dương, tuy nói đã là ông chú, nhưng thịt trên người phân bố đều đều, làn da cũng rất co dãn mượt mà, không thua kém mấy người trẻ tuổi một chút nào, thậm chí so với lứa trẻ còn có sức hút hơn.

Dương Thạc cũng không tin bao nhiêu năm nay mà không có thằng nào thích Văn Dương: "Thân thể dâm đãng này của anh chẳng lẽ chưa từng bị người khác chơi đùa, anh chưa từng đi quyến rũ người khác à."

Cơ thể Văn Dương hẳn là rất hấp dẫn nam giới mới đúng, không thể nào không bị thằng khác dòm ngó.

Cơ thể của Văn Dương đúng là hấp dẫn nam giới, mấy năm nay anh thường xuyên bị quấy rối và theo dõi, thậm chí còn có mấy nam sinh theo tới nhà anh, những ngày tháng đó cứ cản bước khiến anh không thể nào sinh hoạt bình thường được, cho dù có nhiều đàn ông theo đuổi như vậy nhưng Văn Dương chưa từng trao thân, anh biết những người đàn ông kia đều chỉ muốn phát tiết trên người anh mà thôi.

Kể cả Dương Thạc cũng thế, cũng chỉ muốn phát tiết dục vọng trên người anh, hắn vốn thèm quan tâm con người anh hay muốn yêu thương anh thật lòng.

Văn Dương cắn cánh môi, không chịu rơi nước mắt thua kém, anh rất muốn có người yêu anh chứ không phải mỗi ngày chỉ muốn đụ địt anh, tên bạn trai cũ kia cũng vậy, lúc theo đuổi anh thì rất nghiêm túc, sau khi theo đuổi được thì cả ngày chỉ muốn làm tình, bất kể thời gian địa điểm nào cũng lôi kéo anh làm.

Văn Dương thật sự chịu không nổi nên mới chia tay, anh không thích giới hạn tình yêu trên thân thể một chút nào.

Nhìn ông chú lại bắt đầu khóc, ngữ khí Dương Thạc cũng nhẹ nhàng lại: "Anh ngoan thì tôi sẽ dịu dàng hơn mà."

Lúc ông chú khóc lên khiến người ta rất đau lòng, Dương Thạc không phải là người thích dỗ dành, nhưng nhìn thấy ông chú khóc, hắn vẫn kìm lòng không đậu mà mềm lòng.

Văn Dương khóc nói: "Đừng ép buộc tôi."

"Rồi rồi rồi, tạm thời tôi không đụ anh, vậy cho tôi cọ chút được chứ." Dương Thạc cầm gậy thịt của mình chậm rãi cọ lên cánh thịt mập mạp của Văn Dương.

Văn Dương bị ép ngồi trên cây gậy thịt lớn kia, có thể cảm nhận rõ ràng được gân xanh trên đó đang nảy lên, hơn nữa còn rất nóng bỏng, lực hấp dẫn của cặc bự đối với Văn Dương nhiều năm không có sinh hoạt tình dục mà nói là rất mạnh.

Nhất là khi lồn anh đang đói khát, dưới tình huống Văn Dương còn chưa tự cảm nhận được, bên trong lỗ lồn đã tiết ra lượng lớn dâm dịch, chẳng bao lâu đã làm cho cặc hắn ướt nhẹp.

"Sao lại nhiều nước như vậy." Nước nhiều đến nỗi Dương Thạc cảm giác giống như đang đổ cả một bình dịch bôi trơn lên cặc mình, mới chút đã ướt thành như vậy, ông chú đâm đãng này làm Dương Thạc cảm thấy mình nhặt được bảo bối, hắn lấy tay vỗ một cái lên bờ mông to mượt mà của Văn Dương nói: "Bảo bối dâm chết đi được."

Văn Dương cũng không muốn, nhưng thân thể của anh chính là như vậy, bản thân anh cũng không khống chế được: "Ưm... đừng..."

Dương Thạc tăng nhanh tốc độ, dùng cặc ma sát thịt lồn, rất nhanh đã bắn ra, hắn bắn toàn bộ tinh dịch dày đặc lên lồn Văn Dương.

Tinh dịch nóng bỏng, nóng đến mức Văn Dương run lên một cái, cũng bắn ra theo.

Dương Thạc phát hiện Văn Dương cũng bắn, cười nói: "Chỉ là cọ lên lồn anh mấy cái mà anh đã bắn rồi."

Văn Dương cúi đầu, có thể nhìn thấy lỗ tai anh đã đỏ bừng, thân thể anh đúng là không chịu thua kém, chỉ là bị cọ mấy cái đã bắn.

Dương Thạc dùng tay day niết lồn dâm của Văn Dương: "Xem ra trời sinh anh đã thích hợp bị đụ rồi."

Văn Dương cũng không thích thân thể của mình chút nào, anh cũng không muốn chính mình trở nên dâm đãng như thế, so với nhục dục thì anh muốn theo đuổi tình yêu từ tâm hồn cơ, nhưng mà bao nhiêu năm nay anh chưa từng có được lần nào.

Không những thế mà ở tuổi này, anh còn bị con rể nhỏ hơn mình làm nhục.

Văn Dương khổ sở mím môi.

Ngoài miệng Dương Thạc hay thích tùy tiện nói mấy lời xúc phạm, nhưng thật ra trong lòng hắn vẫn rất muốn trân trọng Văn Dương, dù sao cũng là lần đầu tiên hắn gặp được con mồi hợp khẩu vị của mình như vậy.

"Chu đít lên, tôi rửa sạch lỗ đít cho anh." Dương Thạc ra lệnh.

Sau đó Dương Thạc ngồi ở trong bồn tắm, Văn Dương thì đứng tay chống thành bồn tắm, vểnh mông về phía Dương Thạc.

Dương Thạc đút ngón trỏ vào trong lỗ đít Văn Dương, hắn nhanh chóng cảm nhận được cảm giác trực tràng đè ép, nếu như dùng cặc địt vào chắc sướng lắm.

Dương Thạc dùng ngón trỏ moi móc lỗ đít Văn Dương, bên trong đã rất sạch sẽ, cũng không moi ra được gì.

Dương Thạc bèn tùy ý ngoáy hai cái, sau đó dán miệng lên bú mông Văn Dương.

Đột nhiên bất ngờ bị bú một phát làm Văn Dương hết hồn.

Văn Dương lắc lắc mông muốn né tránh, Dương Thạc liền lấy tay cố định mông anh: "Trốn cái gì, bú mấy cái thì làm sao."

Văn Dương yếu ớt trả lời: "Bẩn..."

"Vừa rồi không phải đã rửa rồi sao, còn bẩn cái gì nữa." Lúc Dương Thạc nói chuyện miệng vẫn là dán chặt trên lỗ đít, sau khi nói xong liền bú lỗ đít tiếp, giống như là muốn bú ra cái gì đó từ bên trong.

Văn Dương cũng không biết Dương Thạc có sở thích đặc thù gì, có phải thích chơi dơ hay không.

Dương Thạc bú liếm lỗ đít Văn Dương say sưa, mà Văn Dương chỉ muốn né tránh nhưng lại trốn không thoát.

Ông chú đã ở tuổi này rồi, lỗ đít vẫn còn hồng phấn rất hiếm có, thật sự là một bảo tàng, càng móc càng thích.

Nếu Thiến Thiến trở về chứng kiến chồng của mình ngồi ở trong bồn tắm, bú lỗ đít bố mình thì không biết sẽ bị sốc nhường nào.

Văn Dương vừa nghĩ đến con gái mình đã cảm thấy rất có lỗi rất áy náy.

Cảm giác hình như ông chú đang thất thần, Dương Thạc cố ý cắn một cái trên mông, lại mút mạnh một ngụm.

Quả nhiên ông chú lập tức phục hồi tinh thần lại, quay đầu nhìn Dương Thạc: "Ưm... Đừng liếm nữa..."

Dương Thạc không để ý, tiếp tục chấm mút: "Mùi vị rất ngon."

Hai chân Văn Dương như nhũn ra, nếu không phải còn tay chống đỡ thì anh đứng không vững: "Ưm a.... ưm... Thật sự không cần liếm... A a ha ha..."

Dương Thạc không kiêng nể gì dùng đầu lưỡi liếm láp lỗ đít núc ních, nghe ông chú kêu lớn tiếng kích động như vậy thì con thú trong hắn thức giấc, chỉ muốn đùa bỡn anh tàn nhẫn hơn, vốn không muốn dừng lại.

Dương Thạc đánh thẳng đầu lưỡi, sau đó chui vào trong lỗ đít.

"A ha ha... đừng tiến vào... ưm a a..." Văn Dương căng thẳng nên lỗ đít co rút lại, kẹp chặt đầu lưỡi Dương Thạc.

Dương Thạc bị kẹp đau cả lưỡi, lỗ đít của ông chú thật sự là quá chặt, xem ra có rất nhiều không gian để khai phá.

Cho dù đầu lưỡi bị kẹp đau thì Dương Thạc cũng vẫn không rút đầu lưỡi ra, tiếp tục đụ ở bên trong, cũng gian nan thăm dò sâu hơn.

Sau khi Văn Dương không kích động nữa, lỗ đít dần dần thả lỏng, cuối cùng lưỡi Dương Thạc cũng bớt đau, hắn liền dùng lưỡi của mình đá lên vách trong lỗ đít.

"Ưm a a... đừng liếm bên trong... a ha... không nên..." Miệng phía trên Văn Dương thì cứ nói không muốn không muốn, nhưng là lỗ đít của anh lại đang chủ động nuốt lấy đầu lưỡi Dương Thạc.

Dương Thạc còn cắm đầu lưỡi vào bên trong, giọng nói lầm bầm: "Dâm như vậy, còn nói không muốn."

"Hưm.... A ha..."

Ngay lúc Dương Thạc chuẩn bị tiếp tục thăm dò, phía dưới phòng khách đột nhiên truyền đến giọng nói của Văn Thiến: "Bố, ông xã... sao không có nhà, đi ra ngoài rồi sao?"

Vừa nghe giọng của con gái mình, Văn Dương bị dọa đổ mồ hôi lạnh, sợ con gái phát hiện mình lăn lộn với con rể trong phòng tắm.

Văn Dương lo lắng mà che miệng của mình, cũng quay đầu lại nhìn về phía Dương Thạc phía sau mình, ý bảo hắn nhanh chóng rút đầu lưỡi ra, màn dâm loạn này ngàn vạn lần không thể bị Thiến Thiến nhìn thấy.

Dương Thạc lại hoàn toàn không thèm để ý, cũng không có ý định rút lưỡi ra, hắn tiếp tục dùng đầu lưỡi thăm dò trong lỗ đít Văn Dương, ra vào ra vào có quy luật, căn bản là không sợ bị vợ mình nhìn thấy.

"Hưm... lấy ra... làm ơn..." Văn Dương rất sợ bị con gái mình nhìn thấy, anh hèn mọn cầu xin Dương Thạc.

Dương Thạc vừa nghe thấy ông chú cầu xin mình thì lại càng muốn trêu chọc, đầu lưỡi ở trong lỗ đít Văn Dương càng ngoáy hăng say, giống như là một con cá chạch nhỏ linh hoạt.

Văn Dương suýt chút nữa kêu lên thành tiếng, sợ bị phát hiện nên anh vội vàng che miệng mình lại.

Văn Thiến trong phòng khách cũng không có phát hiện điều gì khác lạ, lúc nãy cô ra cửa quên mang theo USB, cho nên cố ý trở về lấy USB, bởi vì hội nghị sẽ sớm bắt đầu cho nên cô cũng không có nhiều thời gian, sau khi cầm USB liền trực tiếp ra cửa.

Nghe thấy tiếng đóng cửa, Văn Dương thở phào nhẹ nhõm, sau đó nhìn Dương Thạc lên án: "Sao cậu có thể như vậy, nếu bị phát hiện thì phải làm sao?"

Dương Thạc từ đầu đến cuối đều tương đối bình tĩnh: "Không phải anh còn nói muốn thẳng thắn với Thiến Thiến sao?"

Văn Dương cảm thấy vẫn không thể thẳng thắn, anh sợ Thiến Thiến sẽ chịu không nổi.

Đoạn tuyệt quan hệ còn nhẹ, lỡ như tinh thần Thiến Thiến bị kích thích thì phải làm sao, nghĩ tới nghĩ lui chỉ có giữ bí mật là tốt nhất.

Dương Thạc không tiếp tục đùa bỡn lỗ đít Văn Dương nữa, hắn rút đầu lưỡi ra, ôm Văn Dương đi ra khỏi phòng tắm, đi tới phòng khách.

Văn Dương sợ con gái mình sẽ quay trở lại, vội yêu cầu Dương Thạc trở vào trong phòng, đóng cửa phòng lại mới an toàn.

Dương Thạc nghe lời làm theo, đóng cửa phòng lại.

Dường như hiện tại Văn Dương đã bị thuần hóa một chút, lúc trước còn chối đây đẩy, mà bây giờ lại chỉ là yêu cầu phải ở trong phòng.

Bảo đảm cửa đã khóa trái, Văn Dương mới cho phép Dương Thạc đụng chạm mình.

Dương Thạc nhìn thấy đèn ngủ trên tủ đầu giường có mấy trụ thủy tinh nhỏ, hắn giật mấy trụ thủy tinh kia xuống, sau đó yêu cầu Văn Dương tự ôm lấy chân của mình, nâng mông lên.

Tiếp theo, Dương Thạc cắm trụ thuỷ tinh vào mông Văn Dương: "Giữ chặt đừng để rơi ra."

"Hức... không muốn những thứ này..." Văn Dương không thích mấy món lung tung này tiến vào trong thân thể của mình.

Dương Thạc nói: "Không có mua đạo cụ, anh dùng cái này trước, tôi phải nới lỏng lỗ đít anh thật kỹ, nơi này chật quá, đừng kẹp đứt cặc tôi."

Dương Thạc nhét liền ba trụ thủy tinh vào lỗ đít Văn Dương.

Văn Dương cảm giác hậu môn của anh đã bị nhét đầy, có cảm giác muốn bài tiết rất mãnh liệt, nhưng cũng hơi sướng: "Ưm a..."

Nhìn cái lỗ đít núc ních bị trụ thủy tinh trong suốt mở rộng ra, có thể nhìn thấy bên trong cũng là màu hồng nhạt.

Dương Thạc lại cầm kính lúp trên đầu tủ rời giường, nhắm vào lỗ đít hồng xinh.

Bởi vì Văn Dương đã lớn tuổi cho nên thị lực không tốt lắm, nhất là khi buổi tối thường tìm không thấy đồ nên mới đặt một cái kính lúp trên tủ đầu giường.

Dùng kính lúp nhìn thấy càng thêm rõ ràng, bên trong lỗ đít trắng hồng mum múp, còn có rất nhiều dịch ruột, hơn nữa bên trong cũng sạch sẽ, nhìn không thấy tạp chất gì mà chỉ có một ít dịch ruột thôi.

Thấy Dương Thạc thế mà cầm kính lúp soi lỗ đít của mình, Văn Dương thẹn thùng đến nỗi dùng sức co rút lỗ đít lại hai cái, hút mấy trụ thủy tinh kia vào bên trong.

Cũng may trụ thủy tinh đủ dài, còn để lại một đoạn nhỏ ở bên ngoài, nếu đi vào toàn bộ thì lát nữa có thể không lấy ra được.

Xem tình huống nếu còn không lấy trụ thủy tinh ra, đợi lát nữa xác suất cao là sẽ chui hết vào trong, bởi vì sau khi cây trụ được phủ thêm dịch ruột sẽ trở nên rất trơn, hơn nữa lỗ đít Văn Dương cứ co bóp mãi.

Dương Thạc biết mấy cây trụ nhất định sẽ bị ăn vào toàn bộ, nhưng không ngăn lại ngay mà tiếp tục dùng kính lúp quan sát bên trong lỗ đít: "Cái lỗ đít dâm của anh rất tham ăn, một lần ăn ba cái còn chưa đủ, có muốn thêm một cái nữa không."

"Ưm... không muốn... a... đừng..." Văn Dương vừa nói xong lỗ đít liền tăng tốc co rút lại.

Quả nhiên không bao lâu, toàn bộ mấy cái trụ đều chui vào.

Văn Dương cảm giác được trụ thuỷ tinh đi tới một độ sâu trước nay chưa từng có, sâu đến mức anh sợ chúng sẽ đâm thủng ruột mình, còn tiếp như vậy chắc chắn không ổn.

Văn Dương run rẩy nhìn Dương Thạc nói: "Vào... tiến vào... lấy ra giúp tôi..."

Dương Thạc cố ý đe dọa: "Sâu như vậy, không lấy ra được."

Nếu thật sự không lấy ra được thì có thể phải đi trong bệnh viện, nhưng nếu như đi vào trong bệnh viện, vậy cái mặt già thật sự mất hết, thế thì sau này sao Văn Dương còn đi ra ngoài gặp người ta được chứ.

Văn Dương càng lúc càng run, sắp bị dọa khóc rồi.

Dương Thạc đành phải thử dùng ngón tay móc móc, nhưng trụ thủy tinh bọc dâm dịch trở nên trơn trượt nên không tài nào nắm được: "Lấy không ra, chỉ có thể tự rặn ra thôi."

Văn Dương thử tự dùng lực một chút, vẫn không thể rặn đồ vật bên trong ra, bởi vì là ba cây chen chúc với nhau cho nên không dễ đi ra.

Văn Dương lo lắng nhìn Dương Thạc: "Hức... Làm sao bây giờ..."

Dương Thạc bế anh lên, dùng cách ôm như xi tiểu vậy: "Như vậy có phải dễ rặn hơn không, mau rặn đi, không lát nữa chui vào sâu hơn bây giờ."

"Hức... không muốn..." Văn Dương thử dùng sức, mấy cây trụ bởi vì có đà rơi xuống, cho nên đi ra nhanh hơn một chút, sau hai lần dùng sức thì cuối cùng mấy cái trụ lộ đầu ra.

Văn Dương muốn lấy tay kéo cây trụ ra.

Nhưng bị Dương Thạc ngăn lại: "Chỉ được tự rặn ra thôi."

Thế Văn Dương mới biết Dương Thạc cố ý để cho anh nuốt cây trụ vào, thật sự là quá hèn hạ.

Cây trụ đã đi ra một đoạn nên rặn ra rất thông thuận, chỉ hơi dùng sức một chút là ba cây liền liên tiếp rơi xuống, rơi trên mặt đất, phát ra tiếng vang thanh thúy.

Văn Dương cũng hết sức, nằm xuống lòng Dương Thạc, há miệng thở hổn hển.

Dương Thạc gãi gãi lỗ đít Văn Dương: "Vẫn rất chặt, phải tiếp tục mở rộng."

Văn Dương lắc đầu cự tuyệt, anh không thích bị những thứ lung ta lung kia đâm vào, nói không chừng phải đi bệnh viện, quá nguy hiểm.

Dương Thạc hỏi: "Không muốn mấy thứ này, vậy anh muốn cái gì, hay là anh thích tôi dùng lưỡi nới rộng lỗ đít cho anh hơn."

Văn Dương: "Cũng không muốn...."

Văn Dương chỉ muốn bình thường một chút, nếu như Dương Thạc thật sự muốn địt anh, vậy thì trực tiếp dùng cặc địt anh, sớm kết thúc để anh được sớm nghỉ ngơi một chút.

Văn Dương chủ động mở miệng nói: "Cậu đụ tôi đi, mau chóng kết thúc."

Chờ Dương Thạc đụ anh chán, tự nhiên hắn cũng sẽ buông tha cho anh, đây là cách giải thoát tốt nhất trước mắt, về phần lúc nào Dương Thạc sẽ chán, hẳn là rất nhanh thôi, người trẻ tuổi đều thích có mới nới cũ, cảm giác mới mẻ bình thường sẽ không bảo trì bao lâu.

Tuy rằng Văn Dương đang chủ động cầu đụ, nhưng Dương Thạc cũng không vui vẻ nổi, chủ yếu là do giọng điệu nói chuyện của Văn Dương, làm cho hắn rất không thích.

Dương Thạc cắn lỗ tai Văn Dương hỏi: "Anh đang xin tôi chơi anh sao?

Văn Dương nghẹn khuất trả lời: "Phải."

Dương Thạc hỏi: "Nhưng sao tôi lại cảm thấy anh không muốn chút nào vậy."

Làm sao Văn Dương có thể tình nguyện bị con rể của mình đụ đây, đây chính là chuyện có lỗi với con gái, chẳng qua là anh muốn sớm thoát khỏi mà thôi.

Dương Thạc hết lần này tới lần khác không đâm vào, chỉ dùng súng thịt cọ vào lỗ đít Văn Dương.

Cọ xát một hồi, Dương Thạc đột nhiên kéo quần lên: "Hôm nay tạm tha cho anh."

Chiêu này của Dương Thạc là thả con tép bắt con tôm, hắn biết thân thể ông chú vẫn rất khát cầu được đụ, chỉ là miệng quá cứng mà thôi.

Nhìn Dương Thạc đi ra khỏi phòng mình, Văn Dương có chút ngây người.

Chờ phục hồi tinh thần lại, Văn Dương nhịn không được tự an ủi, lấy tay xoa xoa lồn của mình, anh đúng là rất khát vọng được cặc bự địt, con người ai mà không nứng, anh cũng vậy.

Buổi tối, Văn Thiến làm xong việc về đến nhà, thấy chồng và bố đều ngồi trên sô pha xem ti vi, ti vi đang chiếu phim tình cảm máu chó.

Văn Thiến tò mò hỏi: "Bố, ông xã, sao hai người lại xem phim này?"

Từ trước đến nay Dương Thạc chỉ thấy hứng thú với kênh tài chính kinh tế, mà bố cô cũng chỉ thích xem mấy tiết mục phổ cập khoa học mà thôi, hai người này thế mà tụ lại một chỗ xem phim tình cảm, thật sự là bất ngờ.

Sự chú ý của Văn Dương và Dương Thạc đều không ở trên phim truyền hình, bọn họ chỉ dùng TV để ngụy trang mà thôi, hai người cũng không biết đây là một bộ phim tình cảm.

Bị con gái nhắc nhở như vậy, Văn Dương vội vàng đổi kênh: "Xem đại thôi."

Văn Thiến đặt túi nilon trong tay lên bàn trà: "Em mua một ít hoa quả, ông xã anh đi tắm đi."

"Ừm." Dương Thạc cầm lấy trái cây đi vào phòng bếp.

Văn Thiến ngồi xuống cạnh bố: "Bố, chàng rể này có phải tốt lắm không, anh ấy đã hứa với con sau này sẽ cùng con hiếu thảo với bố."

Văn Dương có cảm giác khổ không nói nên lời, anh cũng không mơ mộng được Dương Thạc hiếu kính: "Thiến Thiến, khi nào thì các con sang nước ngoài."

Văn Thiến nhướng mày: "Bố, bố đang đuổi con đi sao?"

Văn Dương cười chua xót: "Không có."

Anh chỉ muốn Dương Thạc sớm rời khỏi mình mà thôi, nếu không cứ tiếp tục như vậy, anh sẽ thật sự muốn được tên con rể Dương Thạc này địt quen, bởi vì hiện tại anh cũng đã rất đói khát, hai cái lỗ đều giống như muốn được cặc bự địt, tiếp tục như vậy chắc chắn không ổn.

Văn Thiến nói: "Lần này về nước con không định đi nữa, bởi vì công ty cử con đến chi nhánh trong nước làm quản lý một bộ phận, chỉ thỉnh thoảng sẽ đi nước ngoài công tác thôi."

Đây đối với Văn Dương mà nói, không biết là tin tốt hay tin xấu.

Anh lại hỏi tiếp: "Tiểu Dương không có việc làm sao?"

Văn Thiến nói: "Nhà anh ấy mở công ty, có làm việc hay không thì phải xem chính anh ấy, dù sao bây giờ anh ấy cũng không làm gì, con bảo anh ấy ở bên bố nhiều hơn."

Dương Thạc là nhà giàu đời thứ hai, thế nên mới hành xử bá đạo ngang ngược như vậy, hẳn là từ nhỏ đã được nuông chiều.

"Không, không cần." Văn Dương không cần hắn ở bên.

Văn Thiến nói: "Bố, không sao đâu, để anh ấy dẫn bố ra ngoài chơi một chút, lúc nào cũng ru rú trong nhà sẽ buồn bực sinh bệnh."

Con gái có hiếu như vậy làm trong lòng Văn Dương càng thêm áy náy, anh không biết nên bù đắp cho con gái của mình như thế nào.

Dương Thạc rửa xong hoa quả đi ra, sau khi Văn Thiến ăn mấy quả nho, liền đi vào trong phòng vệ sinh tẩy trang, bận rộn cả ngày phải nhanh chóng giải phóng cho làn da.

Chờ Văn Thiến vừa rời đi, Dương Thạc liền lập tức tiến đến bên cạnh Văn Dương: "Nho này cũng không tệ lắm, chua chua ngọt ngọt, hai cái lỗ dâm của anh chắc là cũng rất muốn ăn, để tôi đút cho chúng nó ăn mấy quả."

Nói xong, Dương Thạc liền cầm lấy nho thò vào trong quần Văn Dương.

Bởi vì Thiến Thiến ở ngay trong WC cho nên Văn Dương không dám giãy mạnh, chỉ dám nhỏ giọng nói: "Đừng như vậy... ưm..."

Dương Thạc vẫn cứng rắn nhét liên tiếp nhét mấy quả nho vào trong lồn dâm của Văn Dương, lỗ đít phía sau cũng bị nhét vài quả.

Lúc Văn Thiến tẩy trang xong đi ra, hai người đều đã làm bộ như không có việc gì.

Văn Thiến nhìn nho ít đi rất nhiều nói: "Bố, bố thích ăn nho, ngày mai con mua cho bố thêm nữa."

Không biết mặt Văn Dương đỏ bừng từ lúc nào: "Không... không thích lắm."

Văn Thiến cầm lấy một quả nho đút cho Dương Thạc ăn: "Ông xã, sao anh không ăn, đến em đút cho anh."

Dương Thạc nhìn Văn Dương một cái, sau đó lắc đầu cự tuyệt: "Anh không thích ăn nho."

"Không ăn thì thôi." Văn Thiến tự ăn.

Buổi tối, chờ Văn Thiến uống thuốc ngủ xong, Dương Thạc đi tới phòng Văn Dương: "Tôi muốn ăn nho rồi."

Văn Dương hiểu ý hắn: "Không phải cậu không thích ăn sao?"

"Anh đút, tôi thích ăn." Dương Thạc đi tới cởi quần Văn Dương ra:" Để tôi xem nho biến thành cái gì rồi."

Bởi vì bên trong lỗ lồn quá chặt, cho nên ép dẹp nho ra nước, nước nho màu tím từ bên trong hai cái lỗ thịt chảy ra, nhìn làm biết chua chua ngọt ngọt, rất mê người.

------------------------

Quan gõ chữ hiện lên và nói: Đã làm sắp xong rồi, sẽ đăng từ từ.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...