06. Mài lồn già lên môi con rể/ liếm điên cuồng/ ăn cặc bự của con rể/ bị địt ngất
Văn Dương đã hoàn toàn bị dục vọng chi phối, không để ý tới đây là con rể của mình, chủ động chà lồn lên môi Dương Thạc cọ cọ.
Nhìn ông chú chủ động như vậy, Dương Thạc cố ý thu đầu lưỡi của mình lại không liếm nữa, chỉ nhìn ông chú phát nứng.
Phát hiện Dương Thạc không có động tác, Văn Dương thực sự càng nứng hơn, tốc độ tự chà càng lúc càng nhanh: "Ưm... Tiểu Dương... Liếm lồn bố vợ đi... A ha ha.... ưm.... Mau liếm một cái... Hức thật khó chịu thật ngứa...... A ha ha......"
Văn Dương khó chịu rên rỉ, nhưng Dương Thạc vẫn thờ ơ, cố ý muốn xem trò hề của anh.
Văn Dương mím môi, làm bộ muốn bước xuống từ trên mặt Dương Thạc.
Dương Thạc thấy mình đùa quá mức, vội vàng kéo ông chú lại: "Được rồi, tôi liếm là được chứ gì, ngồi lên."
Văn Dương nghe lời lại ngồi trở về, đầu tiên Dương Thạc dùng sức mút một hơi, hút chút dâm dịch bên trong ra rồi lại từ từ tăng tốc độ liếm.
"A a a... ưm... Thật sướng..." Văn Dương ngẩng đầu lên nhìn trần nhà, trong đầu trống rỗng giống như đã không thể dứt ra được nữa, nếu về sau một ngày nào đó Dương Thạc rời đi, chắc có thể anh sẽ rất hoài niệm.
Hai cái lỗ đĩ trước sau đều được Dương Thạc quan tâm chăm sóc, dâm dịch chảy ra cũng đều bị hắn uống sạch sẽ.
Mùi vị của dâm dịch ra sao, Văn Dương cũng chưa thử tự nếm bao giờ, nhưng mà thứ hạ thể chảy ra chắc chắn không phải vị ngọt, nhưng mỗi lần Dương Thạc húp sùm sụp đều sẽ khen ngọt, hơn nữa còn ra vẻ rất thích uống, thật sự ngon như vậy sao?
Văn Dương không biết trong đầu mình đang suy nghĩ cái gì, suy nghĩ lung tung rất nhiều, cuối cùng anh bất tri bất giác đã đặt toàn bộ trọng lượng cơ thân mình lên mặt Dương Thạc.
Mà Dương Thạc suýt chút nữa bị anh ngồi đến hít thở không thông, cũng may Văn Dương kịp thời phản ứng lại nâng cái đít bự của mình lên, lúc này Dương Thạc mới có thể hít thở không khí trong lành.
Tuy rằng vừa rồi suýt chút tắt thở nhưng Dương Thạc vẫn tiếp tục liếm, nếu không phải Văn Dương tự mình phản ứng lại thì Dương Thạc thật sự sẽ nguy hiểm đến tính mạng.
Văn Dương lòng còn sợ hãi muốn xuống khỏi mặt Dương Thạc: "Xin lỗi."
"Không sao." Dương Thạc lại kéo Văn Dương về: "Đêm nay liếm đủ cho anh, anh mà không ngừng rên thì tôi sẽ không ngừng liếm."
Có thể chơi tận hứng.
Từ đầu Văn Dương còn cảm thấy sướng cực, thế nhưng sau khi lồn xinh bị liếm đến tê dại mất cảm giác, lúc này anh kêu ngừng nhưng Dương Thạc vốn cũng không nghe lời anh, tốc độ còn càng lúc càng nhanh.
Văn Dương cảm giác thịt lồn của mình sắp bị liếm bong ra luôn rồi, anh lấy tay đẩy trán Dương Thạc: "Không cần nữa... ưm a... Dừng lại..."
Không biết sau bao nhiêu lần nói đừng, cuối cùng Dương Thạc mới dừng lại.
Văn Dương nằm vật xuống, lúc đang thở hổn hển thì phát hiện đũng quần Dương Thạc nặng trịch một đống lớn, ma xui quỷ khiến anh bò qua cởi quần Dương Thạc ra, dương vật to lớn kia trong nháy mắt nhảy ra, căng tràn sức sống.
Con cặc khủng thật, Văn Dương dùng hai tay mới cầm hết được con cá chà bặc này.
Sau khi cầm lên, Văn Dương tiến lại gần ngửi một chút rồi anh vươn đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm một cái, mùi vị vào giống như là... hải sản, có chút tanh tanh, nhưng cũng may không phải quá khó chịu, chỉ là dương vật lớn có chút dữ tợn, đen nhánh thô thô, phía trên còn có gân xanh, lông mu phía dưới cũng rất rậm rạp, so với con cu to này thì chú chim nhỏ của Văn Dương có thể nói là tương đối thanh tú.
Dương Thạc tựa vào đầu giường, nhìn Văn Dương ghé vào giữa hai chân mút cặc bự của hắn: "Thích ăn không, có muốn tôi dùng nó địt anh không?"
Vừa nghe đến chữ địt là cái lồn dâm của Văn Dương liền không khống chế được ngứa ngáy ngọ nguậy liên tục, đã không thể chờ muốn xin được địt.
Dương Thạc ôm Văn Dương lên, để cho anh ngồi phía trên ở cặc lớn của mình: "Thật sự muốn tôi địt sao?"
Con cặc bự nóng như lửa đặt trên cái lồn dâm của mình, chỉ cần nhắm chuẩn là có thể ăn vào toàn bộ.
Đã nhiều năm rồi Văn Dương không được ăn cặc bự nên trong lòng ngứa ngáy, chỉ muốn thử một lần, vì thế anh chủ động nâng mông của mình lên, nhắm cặc vào ngay cái lồn đĩ rồi chậm rãi ngồi xuống.
"A a ha..." Cặc bự cứng hơn rất nhiều so với trong tưởng tượng của anh, ăn vào cũng gian nan hơn rất nhiều so với tưởng tượng, sau khi đâm vào toàn bộ, Văn Dương cũng cảm giác mình bị mất sức, gục hẳn trong lòng Dương Thạc.
Dương Thạc biết chắc chắn đây không phải lần đầu tiên Văn Dương bị địt, nhưng mà cái lồn này vẫn chặt như chưa từng bị ai đụ, vừa mới đi vào là lỗ lồn liền bao bọc thật chặt gậy thịt của hắn, giống như vô số cái miệng nhỏ nhắn đang bú cu hắn: "Bảo bối, anh muốn làm tôi sướng chết à."
Một câu bảo bối này làm Văn Dương nghe mà đỏ cả tai, anh ngần này tuổi lại còn có người gọi anh là bảo bối, thật sự là có chút xấu hổ.
Dương Thạc bóp eo Văn Dương, sau đó hung mãnh đâm rút.
Cái lồn này sao lại sướng như vậy, làm cho Dương Thạc không dừng lại được.
"A a a a... Chậm một chút..." Văn Dương còn chưa chuẩn bị tâm lý, Dương Thạc đã nhanh chóng di chuyển.
"Ưm... đừng... ừm... quá nhanh... hức... dương vật thật to." Thật sự rất lớn, lớn hơn bạn trai cũ của anh nhiều.
Dương Thạc đã mất đi lý trí, hiện tại trong đầu hắn chỉ có một suy nghĩ, đó chính là địt lòi lồn ông chú.
"Bố vợ, bảo bối.. Bên trong lồn anh quá sướng, để cho tôi đụ anh thật nhiều nào." Dương Thạc bóp eo Văn Dương, con cặc địt càng lúc càng sâu, mỗi một lần đều rất dùng sức va chạm vào bộ phận mềm nhất trong cùng.
Không bao lâu Văn Dương liền chịu không nổi, anh bò về phía trước: "Hức.... Không cần..."
Mới vừa bò được một chút, Dương Thạc đã kéo anh trở về rồi lại hung hăng va chạm vào chỗ sâu, lần sau sâu hơn lần trước, lần trước dùng lực ít hơn lần sau.
Văn Dương không chịu thua kém bị đụ òa khóc: "Hu hu hu... Không được... Hức..."
"Giờ mới địt có chút mà, ngoan." Dương Thạc vừa dỗ dành vừa tiếp tục va chạm kịch liệt.
Văn Dương biết mình trốn không thoát, cũng chỉ đành thừa nhận tất cả.
Cũng không biết qua bao lâu, Văn Dương bị Dương Thạc làm cho hôn mê bất tỉnh.
Sau khi Văn Dương ngất đi, Dương Thạc vẫn không có dừng lại mà tiếp tục đụ địt liên tục, cái lồn già của ông chú hăng hái hơn những người trẻ tuổi nhiều, cũng may tạm thời ông chú này chỉ bị hắn phát hiện, nếu là bị người khác phát hiện thì không biết còn xuống tay tàn nhẫn cỡ nào.
Văn Dương không hay biết mình quyến rũ cỡ nào.
Ngày hôm sau, lúc Văn Dương tỉnh lại đã là chín giờ sáng, anh vội vàng đứng lên đi làm bữa sáng, khi xốc chăn lên, phát hiện trên người mình mặc áo ngủ chỉnh tề, hẳn là Dương Thạc mặc cho anh.
Văn Dương cứ mặc như vậy đi vào trong phòng khách.
Bởi vì đã quá muộn cho nên Văn Thiến đã sớm đến công ty, mà Dương Thạc cũng không ở nhà.
Hai người đều không ở nhà nên không cần làm bữa sáng, Văn Dương đỡ cái eo già đau nhức ngồi xuống nghỉ ngơi trên sô pha, cũng không biết tối hôm qua Dương Thạc đụ anh bao lâu, hiện giờ anh chỉ cảm thấy toàn thân đau nhức, xương cốt rã rời, lớn tuổi rồi thân thể sẽ không được như bọn trẻ.
Văn Dương còn tưởng Dương Thạc đi ra ngoài làm việc, đang nghĩ hôm nay có thể thanh nhàn một bữa, kết quả cửa phòng bị mở ra, Dương Thạc mang theo một túi đồ trở lại.
Thấy Văn Dương đã dậy, Dương Thạc đi qua quan tâm hỏi: "Phía dưới có đau không, có muốn bôi thuốc không?"
"Không... Không cần." Văn Dương nghĩ đến hôm qua mình chủ động như thế nào nên có chút ngượng ngùng.
Dương Thạc lấy đồ vật bên trong túi giấy ra, bên trong là vài bộ đồ gợi cảm, còn có một ít đồ chơi nhỏ, nổi bật nhất chính là hai viên ngọc thạch hình giọt nước, nhìn qua dường như rất đắt.
Dương Thạc lấy ngọc thạch hình giọt nước kia ra nói: "Dùng cái này chặn lồn dâm của anh, nước lồn sẽ không rơi vãi lung tung."
Biết công dụng của thứ này, mặt Văn Dương lập tức đỏ bừng, không biết còn nói gì hơn.
Dương Thạc vừa nói vừa dùng ngọc thạch giúp Văn Dương chặn hai lỗ địt lại: "Nhét cái này vào, lát nữa dẫn anh ra ngoài."
Văn Dương hỏi: "Ra ngoài làm gì?"
Dương Thạc nói: "Thiến Thiến bảo tôi dẫn anh ra ngoài một chút, đừng ở nhà mãi."
Vừa nhắc tới Thiến Thiến, Văn Dương liền nghĩ tới ngày hôm qua anh mặc nội y của Thiến Thiến, hỏi: "Nội y hôm qua..."
Dương Thạc đáp: "Anh vẫn còn mặc mà."
Văn Dương kéo cổ áo ngủ của mình ra nhìn, đúng là bên trong đang mặc nội y ren màu đỏ ngày hôm qua.
Văn Dương chỉ muốn cởi ra, anh không muốn mặc đồ của Thiến Thiến.
Dương Thạc cũng không ngăn cản, dù sao hắn cũng mua cái mới rồi.
Dương Thạc bảo Văn Dương mặc bộ đồ tình thú mình mới mua.
Tất chân màu trắng cùng quần lót trân châu hở đáy, sau khi mặc vào nhìn thế nào cũng rất gợi cảm, Dương Thạc thật sự là rất thích, ôm Văn Dương hôn một cái.
Bạn thấy sao?