CHƯƠNG 16 : Yêu chính là đơn giản như vậy
"Bạch, làm bạn gái anh, được không?"
Hôm nay trung học Forks lại tiếp tục trình diễn một màn 'ngươi truy ta đuổi', chuyện diễn ra cả tháng nay, các học sinh đã sớm quen đến không thể nào quen hơn được nữa, tất cả mọi người đều chờ xem kịch vui miễn phí, và đáp án tất nhiên là nữ chính từ chối thẳng thừng. Tiếc là có một số chuyện vẫn nằm ngoài dự định của người ta.
"Được rồi!" Đông Phương Bạch một tay cất sách vở vào tủ đựng đồ, vẻ mặt thản nhiên đáp lời, đương nhiên không quan tâm đến Edward mang theo vẻ mặt không thể tin được cùng một đám học sinh đã sớm thạch hóa tại chỗ kể cả anh chị em nhà Cullen.
Ha ha...thật sự là mặt trời mọc ở đằng Tây. Đây xem như là một cú xoay ngược vĩ đại trong phim tình cảm sao?
Mọi người cười khan.
"Em lặp lại lần nữa, được không?" Edward như không thể tin vào tai mình, nhìn chằm chằm thiếu nữ. Đông Phương Bạch thực sự là phiền muốn chết. Cô đóng lại tủ đồ, cầm lên tay sách vở cho môn học tiếp theo, xoay người rời đi, không quên lưu một câu :
"Tôi chỉ nói một lần, nghe được hoặc không nghe được mặc kệ anh, đồ ngốc!"
Sau đó thì mọi thứ dường như nổ tung, mọi người đều xôn xao ầm ĩ nghị luận :
"Ông trời! Bạch mỹ nữ thật sự đã đồng ý Edward Cullen sao? Có nghe lầm không vậy?"
"Không phải cô ấy luôn là bạn gái của cậu ta sao? Có gì mà kinh ngạc?"
"Thật đáng tiếc, vì sao hiếm khi trường ta mới có mỹ nữ nhưng lại đều là hoa có chủ chứ?"
"Cả nhà Cullen đều như vậy, có gì là lạ!"
"Một đám quái nhân!"
"..."
Edward đương nhiên không nghe mọi người nghị luận, trong đầu cậu ta sớm tràn ngập câu nói của Đông Phương mỹ nữ rồi. Rosalie đi qua liếc đám người một cái khiến bọn họ sợ hãi rụt đầu không dám lại bàn luận. Emmett vỗ vai Edward. Anh chàng bắt đầu tỉnh táo lại, đuổi theo Đông Phương Bạch.
"Tôi đi trước!"
Alice đằng sau la lên : "Đi cẩn thận, anh trai. Coi chừng té ngã!"
Mọi người bắt đầu cười cợt khiến Edward trong lòng âm thầm khinh bỉ.
Mà Đông Phương Bạch thì sao? Cô vẫn không ngừng suy nghĩ về quyết định của mình ban nãy. Thật ra thì cô không hiểu lúc đó đầu óc mình có phải nóng lên hay không, tự nhiên lại đáp ứng Edward. Cô từng nghĩ ngàn vạn lý do để từ chối Edward nhưng rốt cuộc mọi thứ xảy ra ngoài dự đoán khiến cô không nắm nổi trong tay. Đông Phương Bạch từng nói qua với mình rất nhiều lần rằng cô sẽ không thể sa chân vào tình yêu lần thứ hai, nhưng cuối cùng lại bại trận dưới sự nhiệt tình và chân thành của Edward.
Ngoài mặt tuy rằng chán ghét Edward thật phiền phức vì luôn lẽo đẽo không ngừng, trong lòng lại có chút ngọt ngào. Một ngày không có Edward theo phía sau, Đông Phương Bạch lại cảm thấy thất lạc, như thiếu đi một cái gì đó. Thói quen thực sự là đáng sợ, nó khiến cô không còn là chính cô nữa. Cô thực sự đã có thói quen Edward luôn ở bên cạnh mình, khó chịu khi có cô gái khác nhìn cậu ấy, ấm áp khi bị Edward quan tâm, sợ hãi nếu như Edward rời xa chính mình.
Đây gọi là yêu không?
Tình yêu mà cô dành cho Lệnh Hồ Xung là sự bất chấp, điên cuồng, và chiếm lấy. Hắn mang lại cho cô thứ gì ngoài đau khổ và tuyệt vọng? Còn Edward? Đông Phương Bạch không biết, cô chỉ thấy thoải mái và ấm áp khi ở bên cạnh cậu ấy. Cảm thấy có chút ngọt ngào và hạnh phúc khi Edward thật tình quan tâm chính mình từ những chuyện nhỏ nhặt nhất. Đôi khi tình cảm chỉ đơn giản như vậy mà thôi.
Nghe tiếng Edward từ phía sau, Đông Phương Bạch bất giác mỉm cười.
Edward chạy như bay mà đến, nhưng anh vẫn còn lý trí mà không sử dụng năng lực của mình. Nhìn xem thiếu nữ cước bộ vẫn không dừng lại, Edward gấp gáp vượt lên trước, rốt cuộc nắm lấy tay thiếu nữ.
Bởi vì không là nhân loại, Edward không hề thở hổn hển hay mang hơi thở hỗn loạn, cậu ta nắm lấy tay thiếu nữ, hai mắt vàng kim kiên định mà chờ mong thẳng tắp nhìn về phía Đông Phương Bạch.
"Lặp lại lần nữa. Mau lặp lại lần nữa, anh thực sự muốn nghe."
"Đầu óc anh bị nước vào sao? Không thích." Đông Phương Bạch khó được mang theo sự bướng bỉnh không nhìn Edward, thực sự thì ánh nhìn của Edward quá lợi hại và nóng cháy khiến cô không dám nhìn đáp lại.
Edward cảm thấy Đông Phương Bạch lúc này thực đáng yêu. Anh thở dài, nâng má cô nhìn về phía mình, hai mắt tràn ngập thâm tình : "Em luôn khiến người ta đau lòng như vậy, cô gái đáng ghét."
"Nếu đáng ghét thì đừng quan tâm. Mau buông tôi ra." Đông Phương Bạch có chút giận dỗi vung tay, thực sự là bị Edward kích thích nổi giận, nhưng bình thường cô sẽ không thế này.
Edward đương nhiên phát hiện từng sự biến hóa của cô. Trong lòng anh vui mừng khôn xiết. Cô đã biết xấu hổ, giận dữ, hờn dỗi. Đông Phương Bạch không hề mang theo biểu cảm lạnh như băng trước kia đối mặt mọi người. Quan trọng là, cô thực sự biết yêu thương.
Gia đình Cullen mang cho Đông Phương Bạch sự ấm áp, Edward mang cho cô tình yêu.
Đông Phương Bạch ngẩn người, cô đã thực sự hiểu ra, chỉ ở một khoảnh khắc thật nhỏ, thật nhỏ. Nhưng nó kỳ diệu vô cùng. Bất giác Edward ôm cô vào lòng, một cỗ dòng nước ấm như ngập tràn cả cơ thể khiến Đông Phương Bạch không thấy lạnh lẽo nữa.
"Em biết là anh sẽ không bao giờ buông tay mà, phải không? Hiện tại sẽ không và tương lai mãi mãi cũng sẽ không. Anh không thể tham gia vào nhân sinh của em trước kia, nhưng hiện tại và tương lai, anh sẽ xuất hiện ở mỗi ngóc ngách trong cuộc sống của em, khiến em không bao giờ quên được Edward Cullen."
Lời thì thầm mang theo khẳng định chắc nịch của Edward không hiểu sao khiến hốc mắt Đông Phương Bạch nóng lên, cô biết chắc chắn mình không cách nào chảy ra nước mắt nhưng cô thật sự nghĩ khóc, vào lúc này, cô rất muốn khóc, rất muốn. Nhưng cô biết là không thể nào.
"Nếu như em chết thì sao?" Đông Phương Bạch giọng khàn khàn, Edward không thấy được biểu cảm của cô lúc này, nghe cô hỏi vậy, anh sửng sốt một chút, sau đó ôm cô càng chặt hơn như sợ cô sẽ tan biến ngay trước mắt anh vậy.
"Nếu em chết, anh cũng không sống nổi, em là mệnh định bạn lữ của anh, anh sẽ không để em chết, càng không cho phép em chết. Em hiểu chưa, vậy nên sau này đừng nói đến từ 'chết' có được không? Anh thật sự sợ hãi."
Edward tâm tình phập phồng, thử nghĩ đến việc cô biến mất khỏi cuộc đời anh, Edward gần như phát điên, trong lòng như bị ai dùng dao đâm một cái, máu chảy đầm đìa, thật đau!
Đông Phương Bạch hô hấp như bị ai kìm hãm, cô cảm nhận ra Edward thống khổ, anh đau lòng sao, sẽ đau lòng sao? Anh thực sự cần cô đến mức ấy sao? Có lẽ cách đây vài phút cô còn nghi ngờ nhưng bây giờ cô tin tưởng, nếu không có cô, Edward sẽ hỏng mất.
Bất giác Đông Phương Bạch ôm lại Edward, khẽ vỗ tấm lưng rộng rãi rắn chắc nhưng lạnh lẽo của anh.
"Cảm ơn anh, Edward!" Cảm ơn vì đã cứu cô ra khỏi tuyệt vọng khốn cảnh, cảm ơn vì đã cho cô ấm áp, cảm ơn vì đã cho cô hy vọng sống, cảm ơn vì tất cả, vì mọi thứ.
Cảm ơn anh vì đã xuất hiện trong cuộc đời em, Edward Cullen.
Đông Phương Bạch nhắm chặt hai mắt, nụ cười mãn nguyện. Trong lòng ấm áp, nhẹ nhõm, thanh thản lạ thường. Cô nhất định sẽ trân trọng đoạn tình cảm này.
"Nhưng em vẫn còn chưa nói rõ đâu, rốt cuộc là đồng ý hay không đồng ý, ban nãy anh nghe không rõ. Lặp lại lần nữa, được không?" Edward buông lỏng cô, hai tay nắm chặt thiếu nữ, miệng nở nụ cười, không quên ý định ban đầu.
Đông Phương Bạch đen mặt xem thiếu niên, anh ta vẫn là dai như đỉa như vậy. Xem cái bản mặt đòi ăn nắm đấm của anh ta xem, Đông Phương Bạch thật ngứa tay. Không khí lãng mạn tràn ngập phấn hồng ban nãy đều biến mất hầu như không còn sót lại chút nào.
Đây là cái gọi thực tế thôi!
"Đồng ý, được chưa hả? Thật không hiểu sao anh phải chấp nhất mãi vẫn đề này." Đông Phương Bạch xoay người quay đi, mặt lạnh như ban đầu. Edward vội vàng đuổi theo, miệng cười như sắp ngoác đến tận mang tai, xem người ta còn tưởng anh là đồ ngốc.
Anh em nhà Cullen ở một bên xem lén thật sự là âm thầm khinh bỉ, tên ngốc kia còn kém không viết hai chữ 'hạnh phúc' ở trên mặt. Bị tình yêu làm cho thấy ngu chưa?
Nhưng phải công nhận là đoạn tỏ tình ban nãy thật sự không kém phim truyền hình dài tập là bao. Nam anh tuấn, nữ xinh đẹp, dưới khung cảnh đẹp đẽ, gió thoảng qua, tiếng lá cây xào xạc, nam chính tỏ tình nữ chính, nữ chính thẹn thùng đáp lại, đoạn kết 'Happy Ending'....ngôn tình là đây chứ sao nữa?
Ha ha ha....thật sự là sến đến ngón tay cuộn mình.
Đám người Alice nổi da gà nghĩ lại.
(Tác giả nói đôi lời: Rốt cuộc giải quyết xong tình cảm của hai còn người này. Tập sau bắt đầu đi vào nội dung cốt truyện, Bella sắp xuất hiện rồi. * Tung bông * ~o[≧v≦]o~ )
Bạn thấy sao?