Chương 11: Chương 10: 1 năm (1)

Sáng 1 tháng 9, Draco theo ba mẹ tới sân ga Ngã Tư Vua, chiếc tàu hơi nước cũ kỹ màu đỏ rực đã đi cùng học sinh Hogwarts qua ngàn năm đang đứng sừng sững nơi đó, giống như một lão nhân chứng kiến cuộc đời từng học sinh

_Đi học chăm chỉ - Narcissa cho con trai một cái ôm, khẽ khàng nói

_Con biết rồi, mẹ - Draco mỉm cười ôm lại bà

_Có gì khó khăn có thể nói với cha đỡ đầu con - Lucius không giống Narcissa cho cậu một cái ôm, chỉ xoa đầu cậu nói - nếu không muốn thì viết thư về cho ta

_Con sẽ - Draco nghiêm túc gật đầu

Beliel đứng nơi đó, dựa người vào bức tường phía sau. Nhìn một nhà ba người họ ân ái khiến cô có cảm giác như mình là người chen giữa gia đình hoà thuận của họ. Dù đã tới đây được một thời gian nhưng Beliel vẫn không thể nào thích nghi được với thế giới này. Cô cảm giác như bản thân là một người ngoài cuộc, thờ ơ mà nhìn cuộc sống này vậy...

_Anh sẽ rất nhớ em đấy Beliel - Draco nén nỗi đau trong lòng, vui vẻ nói. Cậu không muốn nhìn ánh mắt mơ hồ của cô bé, không muốn quanh thân cô phát ra hơi thở tịch liêu giống như một kẻ đứng ngoài cuộc sống của cậu - Anh sẽ thường xuyên viết thư cho em.

_Được ạ - Beliel hơi do dự vươn tay lên ôm lại Draco, cô nhìn thấy một tia cười trong mắt chú Lucius

--------------------

Draco vào nhà Slytherin, Harry Potter cũng vào Slytherin. Beliel gấp lại bức thư, tựa người vào cửa sổ. Cũng đúng thôi, gia tộc Malfoy mặc dù mang dòng máu Gryffindor nhưng dù sao thì anh Richard cũng là do ba ba nuôi từ nhỏ đến lớn. Ngoài trừ huyết thống ra thì hai người họ cũng đâu khác gì cha con ruột đâu?

Còn về Harry Potter... ngay từ ngày gặp mắt đó, Beliel đã cảm giác được trên người anh ta có hơi thở hắc ám rất quen thuộc, vậy nên nếu anh ta vào Slytherin thì cũng không sai. Dù sao thì Slythrrin cũng tôn sùng hắc ám mà..

_Cứu thế chủ vào Slytherin? - Tom nhìn bức thư Beliel đưa, kinh ngạc nói - Cậu ta không sợ Thực Tử Đồ gây khó dễ sao?

_Thực Tử Đồ à... - Beliel cười - Hogwarts là nơi an toàn. Hơn nữa Hiệu Trưởng chắc cũng không vô dụng đến mức để anh ta chết ngay dưới mí mắt mình thế đâu

_Nhưng dù sao thì Harry Potter mà vào Slytherin thì cũng không phải việc tốt gì - Tom suy tư

_Không cần lo lắng - Beliel cười nói - Slytherin hay Gryffindor có anh ta cũng không sao cả. Dù sao thì nhiệm vụ của anh ta cũng không cần làm nữa. Anh ta muốn vào đâu thì vào thôi

_Không cần làm nữa nghĩa là sao? - Tom không hiểu hỏi

_Hậu nhân của ba ba chưa đến mức phải chết trong tay người ngoài đâu Tom - Beliel nhàn nhạt liếc mắt nhìn anh - Ít nhất thì tôi không cho phép

-----------

Thời gian trong lúc Beliel mải mê đọc sách, học ma pháp thì đã lặng lẽ trôi qua. Chớp mắt, giáng sinh đã tới

_Hoan nghênh con về nhà, Tiểu Long - Narcissa cho con trai một cái ôm, mỉm cười nói

_Cám ơn mẹ - ôm lại mẹ Narcissa một cái, Draco vui vẻ nói - Beliel đâu ạ?

_Con bé ở phòng khách đang đợi con đó - Lucius xoa đầu con trai nói

Trong phòng khách trang viên Malfoy, Beliel một thân quần áo mềm mại đang chăm chú đọc sách. Cô được di truyền từ ba ba trí nhớ vô cùng tốt, chỉ cần nhìn qua thì sẽ không quên. Trí nhớ này khiến cha cô oán hận thực lâu...

_Beliel - Draco kéo quyển sách trên tay cô nhóc xuống mới phát hiện ra là Hắc Ma Pháp. Nhưng Beliel đọc thì cũng không kì lạ gì

_Anh Draco - Beliel vui mừng cho cậu một cái ôm - trường học vui chứ?

_Rất vui, nhưng cũng phấn khích nha - Draco cười cười nói - Harry nhờ anh hỏi thăm em, cậu ấy rất nhớ em

_Sang năm sẽ gặp thôi mà - Beliel cười khẽ - kể cho em nghe chuyện của anh đi?

_À... - Draco nhìn ba mẹ ngồi xuống đối diện hai người - Anh và Harry trở thành bạn bè. Bọn anh làm thành tổ 5 người nổi tiếng Hogwarts luôn đấy.

_5 người? - Beliel khó hiểu - Anh, anh Blaise, anh Harry, chị Pansy và...?

_Hermione Granger - Draco lén nhìn ba - anh quen cô ấy trên tàu tốc hành Hogwarts nhưng khi đó chỉ là biết tên. Cô ấy là Muggle

_Muggle? - Beliel nhíu mày, hiển nhiên là cũng không quá thích - Muggle gây cho em nhưng ấn tượng không tốt tý nào

_Vậy sao? - Draco không biết nên nói gì

_Nhưng không sao cả. Qua ngàn năm rồi mà, có lẽ mọi thứ sẽ thay đổi - Beliel cười nói - Anh nói tiếp đi? Về Halloween của anh?

_Đó là một kỷ niệm không tốt lành gì, Beliel à - Draco như nhớ lại điều gì không vui - Trường học bị quỷ không lồ xâm nhập. Nghe nói chúng sống trong rừng Cấm, nhưng không biết tại sao hôm đó chúng lại vào được lâu đài, phá nát bữa tiệc

_Quỷ khổng lồ? - Beliel nhíu mày - Đó là không thể, Draco à. Sinh vật pháp thuật sống trong Rừng Cấm chịu sự trói buộc của khế ước. Chúng sẽ không thể tấn công Hogwarts. Đây là khế ước khi đó mọi người kí với chúng, nếu không có sự cho phép của 4 người thì bất kỳ sinh vật nào cũng không thể vào Hogwarts kể cả những sinh vật mạnh nhất sống ở tầng sâu

_Vậy quỷ khổng lồ ở đâu ra? - Draco nhíu mày

_Có một khả năng - Beliel nhanh chóng suy tính - là do hiệu trưởng mang vào

_Cái gì? - Lucius kinh nhạc kêu lên - Sao ông ta có thể... sao ông ta dám...

_Dừng coi thường quyền hạn của Hiệu Trưởng, chú Lucius - Beliel cười nhạt nói - nó lớn hơn chú tưởng nhiều. Hiệu Trưởng được Hogwarts tán thành sẽ có quyền chi phối 1/2 Hogwarts. Tuy rằng một số mật thất sẽ không mở ra cho Hiệu Trưởng nhưng ít ngoài nó ra thì Hogwarts sẽ không giấu giếm gì cả

_Nhưng tại sao ông ta lại muốn thả quỷ khổng lồ chứ? - Lucius nghĩ nghĩ nói - không lẽ...

_Vì Harry Potter - Beliel xác nhận - đó là khả năng hợp lý nhất

_Lão điên rồi - Lucius thiếu chút nhảy dựng - Lão coi học sinh là cái gì cơ chứ?

_Bình tĩnh đi chú Lucius - Beliel ngăn cản người đàn ông đang muốn liều mạng - sau khi khai giảng con sẽ chú ý đến trường học, chú đừng lo

Lấy được lời đảm bảo của Beliel, lúc này Lucius mới bình tĩnh lại, một lần nữa lấy lại phong độ

_Kể tiếp đi anh Draco - Beliel nhìn cậu - sau đó thì sao?

_Sau đó Harry phát hiện ra Hermione không có ở sảnh đường, nghe nói tên chồn tóc đỏ nói xấu cô ấy bị cô ấy nghe được nên đã tới nhà vệ sinh khóc một mình - Draco kể lại - Harry liền kéo anh đi tìm cô ấy, đúng lúc đó gặp phải một con quỷ khổng lồ nhưng may mắn là không có chuyện gì xảy ra cả, câc thầy cô đến kịp lúc

_Không phải họ đến kịp lúc đâu Draco - Beliel cười lạnh - may mắn là anh không dùng pháp thuật hắc ám lúc đó đấy,,nếu không...

_Ý con là họ luôn ở một nơi nào đó theo dõi sao? - Lucius nhanh chóng hiểu ra

_Người thừa kế gia tộc Malfoy và Chúa Cứu Thế nếu gặp phải chuyện gì thì chức Hiệu Trưởng của cụ Dumbledore đó cũng không cần làm nữa - Beliel phất tay tỏ vẻ không quan tâm - xem ra... anh Harry cũng không quá giống một Slytherin cho lắm, cần chấn chỉnh lại

_Nếu không phải do con chồn đó... - Draco phẫn hận

_Không có con chồn thì cũng có lý do khác thôi anh Draco, khéo còn nguy hiểm hơn ấy chứ - Beliel an ủi cậu - mà anh ta là ai?

_Weasley - Draco khó chịu nói - hắn ở trường luôn đối chọi với anh

_Malfoy và Weasley vốn đã không hợp nhau - Lucius khinh thường nói

_Merlin - Beliel bật cười - ngàn năm trước tổ tiên Weasley là anh Gerson và anh Richard là bạn bè cùng sinh cùng tử đấy ạ.

_Anh Gerson khi đó đã giúp gia tộc Malfoy không ít, nhất là khi anh Richard mới thành lập gia tộc Malfoy

_....

----------------

Sáng ngày Giáng Sinh, Draco vừa thức giấc đã nhìn thấy một bọc nhỏ màu xanh ánh bạc trên đầu giường, gói quà tinh mỹ chứa đựng chiếc áo choàng trắng khảm ngọc trai tinh xảo khiến Draco yêu thích không thôi

_Giáng sinh vui vẻ, Beliel - ngồi dưới bàn ăn, Draco ngẩng đầu nhìn Beliel từ trên tầng đi xuống, mỉm cười nói - cám ơn em về món quà

_Em cũng nghĩ là anh sẽ thích - Beliel cười đáp lại cậu - Giáng sinh vui vẻ, Draco

_Giáng sinh vui vẻ - Lucius đặt tách trà xuống nói với cô nhóc - cám ơn quà của con

_Là anh Richard chọn giúp con đó - Beliel nhận lấy tách hồng trà từ gia tinh nói - món trang sức đó có thể cứu mạng hai người lúc cần thiết

Quy tắc bàn cơm cơ bản của quý tộc là không được nói chuyện khi dùng bữa, vậy nên cuộc trò chuyện của Beliel cũng tạm dừng

Sau khi dùng xong bữa sáng, Draco và Beliel cùng nhau chậm rãi tản bộ trong vườn hồng của Narcissa, không khí lạnh lẽo mang theo những bông tuyết trắng tinh không những không khiến Beliel cảm thấy lạnh lẽo mà còn khiến cô cảm nhận rõ hơn không khí của ngày Giáng Sinh

_Kể cho em nghe đi? - Beliel nghiêng đầu nhìn Draco - sau ngày Halloween, anh và chị Granger sao lại quen nhau?

_Bọn anh vốn đã quen trên đoàn tàu. Chẳng qua là khi đó anh không thích Muggle nên tụi anh không làm quen nhau - Draco cười nói - sau đó cô ấy vào Ravenclaw, chơi với Harry nên sau lễ Halloween bọn anh mới chính thức chơi với nhau

_ Ravenclaw? - Beliel hứng thú nói - sang năm em phải gặp thử mới được. Biết đâu mẹ Nana lại vừa ý?

_Mẹ Nana?

_Rowena Ravenclaw - Beliel tự hào nói - mẹ nuối của em, cả mẹ Helga nữa

Phía xa xa, Lucius cùng Narcissa đứng nhìn hai đứa bé nắm tay nhau đi trong vườn hoa, nụ cười yêu thương trên môi ông càng đậm

_Dra... có vẻ để ý quá mức đến Beliel - Narcissa lo lắng nói - em chưa từng thấy nó dịu dàng kiên nhẫn như vậy với ai cả

_Không cần lo lắng, Cissy - Lucius an ủi vợ - hai đứa nó còn nhỏ mà

Narcissa nhìn ra y không muốn nhắc đến chuyện này nên cũng không nói nữa. Nhưng nỗi lo lắng trong mắt cô khi nhìn hai đứa trẻ ở phía xa thì vẫn không giảm

Là một Malfoy, Draco có lẽ biết nên làm gì để bản thân không khổ sở, đúng không?

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...