Chương 24: Chương 22: Độc Dược Trắng

_Vì baba chưa tới đây nên có một số việc nói ra sẽ rất bất lợi - Beliel nhìn đám rắn nhỏ - Các anh chị... hiểu chứ?

_Bọn anh biết làm thế nào mà - Almond Carney gật đầu - chuyện của ngài Slytherin, bọn anh sẽ không nói ra.

_Ngài Slytherin đã nói sẽ phụ đạo cho chúng bay vào 8h tối - Giáo sư Snape dùng ánh mắt lạnh lẽo nhìn đám học trò - cho nên ngoan ngoãn cho ta. Nếu ta bắt được các trò vi phạm nội quy...

Đám rắn nhỏ lạnh run, ngoan ngoãn cúi đầu nghe Xà Vương dạy bảo. Cố gắng giả bộ nghe lời hết sức

_Ta không ngại báo cáo với ngài Slytherin rằng cho các ngươi đi xử lý nguyên liệu. Hoặc là... một tuần chúng bay chỉ có một buổi học, không phải sao?

Vị Xà Vương này thật có khí thế, Beliel đứng sau Snape vẻ mặt cười như không cười. Một khi cô muốn vi phạm nội quy... thì dù là Dumbledore cũng không có cách bắt được cô chứ đừng nói là Xà Vương

_Chủ nhiệm - Beliel nhìn Xà Vương đang chuẩn bị rời đi - có một chút nguyên liệu độc dược được để trong mật thất, không biết... ngài có hứng thú không?

_Nguyên liệu độc dược? - Trong đáy mắt Snape mang theo chút hứng thú

_Là của cha - Beliel ung dung cười - có một số nguyên liệu, con không thấy trong sách độc dược

Nguyên liệu không có trong sách độc dược nghĩa là đã không còn xuất hiện nữa hoặc là đã biến mất quá lâu.

Dĩ nhiên đây cũng không phải ý tưởng đột nhiên bộc phát của Beliel, cô đã được sự đồng ý của cha cô, cho phép Severus Snape sử dụng phòng độc dược của anh.

_Vậy đi thôi - Snape xoay người ra khỏi phòng sinh hoạt chung

Beliel nhún vai, vẫy tay với Draco rồi đi theo Snape

-------------------------

Mật thất Gryffindor nằm ở gần toà tháp ký túc xá nhà Gryffindor. Trên cánh cửa vào mật thất khắc một con sư tử vàng rất khó phát hiện.

_Mật thất Gryffindor? - Snape kinh ngạc nhìn cánh cửa bí mật đột nhiên xuất hiện

_Đây là nơi cha cất giữa nguyên liệu độc dược ạ - Beliel mỉm cười - trong đấy có trận pháp thời gian giúp giữ nguyên sự tươi mới của nguyên liệu. Ngài cứ việc sử dụng, có cả một số công thức độc dược. Mật thất này đã chấp nhận ngài, nó sẽ tự mở khi ngài cần đến nó

_Tại sao ngài Gryffindor lại giao nó cho ta? - Snape mím môi - ta chưa hề gặp ngài ấy

_Cha rất yêu độc dược. Cho nên cha sẵn sàng tạo điều kiện cho người nào có cùng sở thích với cha - Beliel mở cánh cửa đi vào - Ngài không cần suy nghĩ nhiều. Cha làm việc luôn tuỳ tâm sở dục, người không muốn để tâm vào những việc nhỏ. Người yêu độc dược nhưng không có nghĩa người muốn độc chiếm nó

Mật thất này của Gryffindor quả thực là một thiên đường với những bậc thầy độc dược. Godric Gryffindor chỉ cất giữ những nguyên liệu mà anh lấy được từ những lần đi mạo hiểm cùng Salazar. Cho nên độ trân quý của nó thì dù là ở ngàn năm trước cũng có thể khiến người ta cầu mà không được

Trong tay Snape có rất nhiều công thức độc dược trân quý, uy lực vô cùng lớn. Nhưng nguyên liệu của nó thì lại quá hiếm, hoặc không thể tìm thấy nữa. Cho nên cái gật đầu lần này của Godric như mở ra cho Snape một cánh cửa mới của thế giới độc dược

_Con biết thầy là một Thực Tử Đồ - Beliel dựa người vào bức tường cách đó không xa - Đó chính là lý do vì sao mà có nhiều khi, ngài không thể ra mặt vì Slytherin

_Trò muốn nói gì? - Snape dùng đôi mắt trống rỗng nhìn Beliel. Y hiểu, nếu cô bé này đợi vào đến tận đây mới chịu nói chuyện, thì có nghĩa chuyện này có cách giải quyết

_Con biết điều này hơi xúc phạm đến ngài - Beliel khẽ thở dài - nhưng có thể cho con xem dấu hiệu đó hay không?

Snape sắc mặt hơi tối lại. Y theo bản năng ôm lấy cánh tay trái, môi mím chặt lại.

_Trên cánh tay Lucius cũng có dấu hiệu. Ta không tin trò chưa nhìn.

Đây là muốn cự tuyệt?

Beliel nhướng mày không nói. Trong mật thất này, cha có để lại cho cô hai lọ độc dược trắng. Đó là loại độc dược thể tinh lọc mọi ma thuật hắc ám. Sức mạnh của loại độc dược này vô cùng lớn. Cho nên từ khi biết Salazar Slytherin, anh đã không còn điều chế loại độc dược này nữa

Độc dược trắng cần một phù thuỷ trắng. Mà phù thuỷ trắng ở thời đại đó, có thể nói là chỉ có một mình Godric Gryffindor. Cho dù bây giờ Dumbledore được xưng là phù thuỷ trắng vĩ đại nhất thế kỷ nhưng đó chỉ là danh xưng

Một phù thuỷ trắng phải giống như Godric. Một phép thuật hắc ám anh cũng không thể thi triển. Chỉ một Crucio cũng khiến anh chật vật thật lâu mới có thể miễn cưỡng thực hiện.

Mà một lọ độc dược trắng này... mặc dù không thể giết Salazar nhưng nó là loại vũ khí có thể khiến anh chịu mức độ thương tổn cao nhất. Thậm chí... có thể trở thành Squib

Khắc tinh của Salazar là tất cả các loại đồ vật liên quan đến thế lực trắng, từ thanh kiếm Gryffindor đến các loại phép thuật, vậy cho nên một lọ độc dược trắng có thể coi là nguy hiểm trí mạng với anh. Salazar có sự kiêu ngạo của anh, so với việc trở thành Squib thì anh thà chết còn hơn

_Ở đây con có một loại độc dược có thể thanh tẩy dấu hiệu hắc ám - Beliel nhẹ nhàng nói - nhưng con có một yêu cầu với thầy

_Cái gì? - Snape kinh ngạc - xoá bỏ dấu hiệu hắc ám?

_Phải - Beliel gật đầu - nhưng thầy chỉ có thể sử dụng nó ở đây, không thể mang ra ngoài

Beliel biết được nếu loại độc dược này bị truyền ra ngoài thì sẽ gây nên ảnh hưởng lớn đến thế nào. Hơn nữa dù baba chưa tới nhưng cô cũng không thể không đề phong người này có ý đồ gì không nên.

_Ngoài cửa đã hạ ấn chú, thầy không thể mang độc dược này ra ngoài - Beliel đưa ra một lọ độc dược màu trắng ngà xinh đẹp - nếu không phải thầy cần dùng gấp thì con mới không đưa nó ra đâu

Snape thẫn thờ nhận lấy bình độc dược nhỏ xíu trên tay cô bé, y run rẩy kéo ống tay áo lên để lộ ra dấu hiệu hắc ám màu đen đang vặn vẹo

Giọt độc dược màu trắng ngà nhỏ xuống dấu hiệu hắc ám, lan ra xung quanh.

Vài phút sau, không kể đến sự đau đớn bỏng rát trên cánh tay, Severus Snape mở to mắt nhìn cánh tay trắng bóng của mình

--------------------

Sao ta lại không phát hiện chườn này của ta bị lỗi mất một đoạn nhỉ?

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...