Chương 30: Chương 27: Ổn định

Albert lo lắng nhìn Tom trong lòng cậu đang dần mất hết sức lực, đôi con ngươi đỏ như máu dần mất đi tiêu cự, bàn tay vốn nắm chặt tấm chăn mỏng cũng dần nới lỏng

_Tom! Tom! - Albert vội vàng lay nhẹ người Tom - cố gắng lên, chỉ một chút nữa thôi (Câu này... chết tiệt mờ ám)

Bình tĩnh của Albert mất sạch trong nháy mắt, sắc mặt cậu trở nên trắng bệch không khác Tom là mấy. Cậu hơi hoảng hốt nhìn về phía cánh cửa bí mật

_Beliel, Tom không chịu nổi nữa, cậu đâu rồi? - Albert dùng sức nói to với cánh cửa

Khi mạng người bị uy hiếp, phong cách quý tộc gì đó không còn đáng nhắc đến nữa

_Albert? - Beliel cầm chiếc cup Hufflepuff trong tay, đẩy cánh cửa bí mật - Tom sao rồi?

_Nhanh lên, cậu ấy giống như đã ngất đi

Sắc mặt Beliel khẽ biến, cô chạy lại gần Tom. Đôi môi đỏ bị cắn rách, máu từ khoé miệng tràn ra khiến dung nhan tuấn mỹ thêm phần tà mị. Beliel nhíu mày thật sâu

_Đặt cậu ấy xuống - Beliel nói nhỏ - Cậu ra ngoài đi

_Cậu ấy sẽ không sao chứ? - Albert lo lắng hỏi - Tôi thấy cậu ấy không ổn lắm

_Đúng là không ổn - Beliel gật đầu - Có thể sẽ hôn mê khoảng 1 tuần, cậu có cách gì không?

Cũng không thể nói là bị bệnh chứ? Nếu Dumbledore nghi hoặc kiểm tra thì sẽ thấy ngay linh hồn Tom có vấn đề. Hơn nữa bây giờ là lúc Tom rất yếu, Dumbledore có ý đồ gì lúc này thì sẽ rất bất lợi cho Tom

_Nói cha cậu ta bị bệnh được không? - Albert hỏi

Cha Chúa Tể Hắc Ám bị bệnh, y về thăm?

Beliel bỗng rùng mình. Nói thế nào thì lý do này cũng rất quỷ dị

_Cậu ra ngoài trước - Beliel phất tay đuổi người - cái này nói sau, tôi phải giúp Tom đã

Phần linh hồn trong chiếc cúp Hufflepuff đã bị Beliel tẩy sạch hắc ám, bây giờ đưa vào thân thể Tom có thể giúp y chữa trị phần linh hồn thương tổn, vừa giúp y tu bổ linh hồn. Nhất cử lưỡng tiện nhưng không dễ dàng

Đặt bàn tay lên vị trí trái tim Tom, Beliel dùng lực đưa phần linh hồn đó vào, lại giúp y ổn định lại ma lực đang hỗn loạn

_Beliel - Snape sắc mặt khó coi đứng ở cửa - Trò đang làm gì?

_Giáo sư - Beliel không ngẩng đầu, vẫn chăm chú giúp Tom chữa trị - Tom anh ấy bị thương rồi, ngài có cách gì giúp Tom nghỉ học một tuần mà không để Dumbledore hoài nghi không?

_Beliel - Snape ngắt lời cô - Trò có biết mình đang làm gì hay không? Trò đây là đang giúp Chúa Tể Hắc ám tái sinh hay sao? Trò phải biết với thực lực của trò bây giờ chưa đủ để đấy lại Chúa Tể Hắc ám đâu

Snape cũng không vòng vo với cô bé, thẳng thắn nói. Với chuyện này y cũng chẳng muốn phun nọc với con độc xà lai sư tử này làm gì

_Giáo sư - Beliel thản nhiên cười - Anh ấy chỉ là Tom Riddle. Và sẽ chỉ là Tom Riddle, vĩnh viễn không phải Chúa Tể Hắc ám

Cô nguyện ý tin Tom một lần. Bây giờ người đang nắm cán dao là cô, không phải Tom hay là ai khác, cho nên dù Tom một lần nữa trở thành Voldemort thì cô cũng có cách để Slytherin bình yên

Quá khứ của Tom đã quá khổ, y chưa một lần được yêu thương trọn vẹn. Cha bội bạc, mẹ bỏ rơi, bản thân lại ở cô nhi viện bị bắt nạt, bị đối xử bất công. Khi tới trường thì lại sống trong một môi trường lấy lợi ích làm nền tảng như Slytherin, Dumbledore lại nghi hoặc đề phòng đủ đường. Cho nên dù Tom không cắt xẻ linh hồn mình thì cô tin sớm muộn gì y cũng phát điên

Muggle nói cách tạo ra một tên sát thủ biến thái giết người hàng loạt chẳng phải cũng là từ những thù hận và bất công hay sao? Nhưng những tên đó bị giết chết, còn Tom thì được cứu sống. Y phải sống, cô còn muốn giao Slytherin cho y một lần nữa kìa (Bao che khuyết điểm trong truyền thuyết???)

_Đừng quá tự tin - Snape nhíu mày

_Ngài cứ yên tâm, dù y có trở thành Chúa Tể Hắc ám lần nữa thì con cũng sẽ không để y đụng đến Slytherin

Cho nên đừng để em thất vọng, Tom Riddle

------------------------

_Chuyện Tử Xà đã không còn vấn đề gì nữa - Beliel mỉm cười nói với đám rắn nhỏ gần như đã thức cả đêm - Voldemort không còn ở Hogwarts nhưng rất tiếc em phải nói rằng ông ta còn sống

Chủ Hồn còn chưa xuất hiện mà. Không phải sao?

_Em nói Chúa Tể Hắc ám còn sống? - Sắc mặt đám rắn nhỏ đại biến - vậy....

_Không cần quá lo lắng - Beliel lắc đầu - ít ngất thì ông ta cũng đã biết sợ

Lần này sử dụng phép thuật huyết thống, bên chịu tổn thương nặng nề nhất là chủ hồn, không biết các mảnh hồn khác có cái nào tan vỡ hay không?

Beliel mỉm cười nghĩ, cô hiểu dụng ý của baba lần này. Dù baba không ở đây nhưng Người muốn nói cho Voldemort biết rằng Slytherin vẫn có Người bảo hộ. Tuy rằng Voldemort đã mất đi lý trí nhưng hắn cũng vẫn sẽ hiểu được rằng Hogwarts là nơi không thể động vào đi? Ít nhất thì cô cũng không để gia tộc Malfoy, Slytherin và Tom xảy ra chuyện

_Các anh chị có thể viết thư về nói cho cha mẹ về Tom Riddle - Beliel thần bí nói - biết đâu mọi người lại có câu trả lời cho buổi phân loại đầu năm? Dĩ nhiên là phải bí mật thôi

Trách nhiệm của anh thì dĩ nhiên anh phải gánh, Tom à. Hãy dùng lý trí và tình yêu của mình thống trị Slytherin, đừng coi ngôi nhà này thành nô lệ, nếu không....

_Còn nữa, em muốn nói với mọi người một chuyện - Beliel không để cho đám rắn nhỏ kịp suy xét - Trò Lestrange năm nhất bị đuổi học, vì chính y là người đã thả Tử Xà

Một đòn cảnh cáo cho gia tộc Lestrange và Bellatrix Black phải không? Ngay cả con trai mình cũng có thể hiến cho Chúa Tể Hắc ám phụ thân, gia tộc này... rốt cuộc sùng bái Voldemort đến thế nào đây?

------------------------

Chương sau: Vị Vua trở về

P/s: ta quên mất con gia tinh điên Dobby rồi??? @_@g

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...