Chương 31: chương 28: Vị Vua Trở Về

Theo lời Beliel nói hôm đó tới nay đã hơn một tuần, nhưng thư hồi âm của các quý tộc thì lại bặt vô âm tín khiến không ít con rắn nhỏ lâm vào hoang mang. Thân phận của người tên Tom Riddle này rất thần bí. Từ thái độ của các giáo sư, lời ám chỉ của Malfoy tối hôm khai giảng, đến lời nói của Beliel hôm đó... tất cả đều nói cho họ biết người này không đơn giản. Thế nhưng làm thế nào để biết được?

Ánh mắt đám rắn nhỏ như hữu ý, lại như vô tình nhìn về chỗ trống bên cạnh Beliel. Người tên Tom Riddle này đã vắng mặt 1 tuần nhưng lại không ai biết y đi đâu

Người này rõ ràng là không hề nổi bật, khi đi học cũng không thấy có gì vượt trội. Chẳng lẽ là... giấu mình?

_Xem ra các quý tộc cũng cần xác nhận - Albert cười cười nói nhỏ với Beliel - dù sao thì thân phận người này cũng không nhỏ đâu

_Cậu thích xem kịch vui quá nhỉ? - Beliel liếc mắt nhìn người đang có vẻ hả hê kia

_Kịch vui không phải lúc nào cũng có - Albert nhún vai - Hơn nữa hình như là tới rồi

Sau khi bữa sáng kết thúc là thời gian nhận thư truyền thống của Hogwarts nhưng hôm nay dãy bàn dài của Slytherin lại biến thành nơi gây chú ý nhất trong các nhà khi mà hàng trăm con cú mèo đều đổ dồn vào đây

_Xem ra Slytherin có biến động không nhỏ - Dumbledore vuốt chùm râu dài, đôi mắt hơi loé - lần này thì bà cũng phải thừa nhận đúng không Minerva?

_Hiệu trưởng - Giáo sư McGonagall nhíu mày - cụ nên nhớ rằng Slytherin đã sớm không còn nằm trong khống chế của cụ từ lâu rồi. Cho nên tốt nhất là cụ đừng để ý đến chúng thì hơn

_Minerva - Dumbledore nhíu mày - có phải có ai đó đã nói gì với cô hay không?

_Nói gì? - Giáo sư Mcgonagall bình tĩnh hỏi lại - Tôi chỉ muốn 1 Hogwarts yên bình, hiệu trưởng

Cuộc đối thoại của hai người không được đám rắn nhỏ chú ý vì bức thư đáp lời của các quý tộc đã lấy đi toàn bộ chú ý của họ

Bức thư không dài, cũng chẳng hỏi thăm dài dòng theo kiểu vẫn thường thấy cho biết những vị quý tộc kia cũng không giữ được bình tĩnh. Một tuần cho một dòng chữ là sự kiện có lẽ chưa từng xảy ra. Cho nên khi đám rắn nhỏ mở phong thư ra thì đều bị chấn kinh. Vì trên đó chỉ viết:

"Tom Riddle là Chúa Tể Hắc ám"

------------------------

_Beliel - ở một hành lang vắng người bên cạnh thư viện, Beliel bị Harry chặn lại - Em... chuyện Voldemort...

_Anh muốn hỏi xem tại sao Voldemort lại ở trường làm học sinh phải không? - Beliel hiểu rõ cười - Harry, người giết ba mẹ anh không phải cậu ấy

_Sao em lại nói thế? - Harry mờ mịt - cậu ta là Voldemort

_Cậu ta là Voldemort 16 tuổi, Harry - Beliel lắc đầu - Còn người giết ba mẹ anh bây giờ chỉ là một phần linh hồn yếu ớt mà thôi

_Anh không hiểu, Beliel - Harry lắc đầu - ý em là gì? Em muốn nói gì?

_Anh có thể hiểu rằng bây giờ chúng ta có hai Voldemort - Beliel ôm quyển sách trong tay nói - muốn biết rõ hơn không? Đi theo em

Beliel dẫn Harry về lại kí túc xá, học trò nhà Slytherin hoặc là về phòng tự ổn định mình, hoặc là trón đi đâu không rõ, cho nên phòng sinh hoạt chung vắng lạnh không người

_Đọc nó - Beliel đưa Harry một quyển sách - rồi anh sẽ hiểu

_Trường Sinh Linh Giá? - Harry nhíu mày - sao em lại đồng ý nói cho anh?

_Vì anh cần biết - Beliel nói - người anh cần giết thì trước hết anh phải hiểu hắn đã

_Beliel - Albert xuất hiện trên cầu thang, nhẹ giọng nói - Tom tỉnh

_Được rồi - Beliel vội nói - anh cứ đọc đi, em có việc rồi. Tối gặp lại

Tom Riddle hôn mê đúng theo lời Beliel nói. Phần linh hồn bị tổn hại cùng phần linh hồn cần tiếp thu đúng là cần 1 tuần mới có thể ổn định

Cho nên khi Tom mở mắt tỉnh lại sau một tuần, Beliel cũng chẳng kinh ngạc

_Tom - Beliel ung dung nhìn Tom đang nửa nằm nửa ngồi trên giường - tỉnh dậy đã có tin tức cho anh

_Tin gì? - Đôi mắt đã trở thành màu đen nguyên bản, chỉ có sâu trong đáy mắt còn mang một tia đỏ nhàn nhạt - sẽ không phải tin dữ chứ?

_Đúng là tin dữ - Beliel gật đầu - em chỉ có thể nói với anh là thân phận thật của anh... bị lộ rồi

_Cái gì? - Tom kinh ngạc mở to mắt - Em nói là...

_Đam rắn nhỏ đã biết thân phận của anh - Beliel nghiêm túc nói - cho nên phần trách nhiện này anh phải gánh

_Bới vì nó là do anh gây ra mà - Tom thở dài - vậy còn chủ hồn...

_Hắn biết anh thoát khỏi sự khống chế của hắn rồi, vì vậy nên chúng ta cần ra tay trước. Hơn nữa, nhiệm vụ lãnh đạo Slytherin, em sẽ giao lại cho anh. Đừng để em thất vọng đấy

_Em không sợ anh trở thành Voldemort lần nữa sao? - Đáy mắt Tom tràn đầy phức tạp nhìn Beliel - tin tưởng anh như thế?

_Không Tom - Beliel nhẹ nhàng cười - Em sẽ không để anh trở thành Voldemort một lần nữa, cho nên... một lời thề Bất Khả Bội, thế nào?

_Được - Tom gạt đầu

Hai cây đũa phép chạm vào  nhau, một lời thề với hai người mặc dù không hề có tác dụng nhưng để Tom yên tâm hơn thì Beliel cũng không ngại. Nếu nói Salazar là người sinh ra Slytherin, sinh ra ngôi nhà màu xanh bạc này, bảo vệ ngôi nhà màu xanh bạc này khỏi mọi chông gai thì... hãy để Tom nói tiếp nhiệm vụ của Người đi. Có được không?

Một lần nữa đưa ngôi nhà này lên đỉnh cao huy hoàng, anh làm được phải không Tom?

Ba ba đã nói rồi. Người đã là của thế hệ trước, cho dù Người tới đó thì Người cũng chỉ bảo vệ Hogwarts. Còn nhiệm vụ chấn hưng Slytherin thôi thì... giao cho người nào xứng đáng

Và em chọn anh, Tom Riddle

_Anh có thể hứa với em sẽ dốc hết sức mình đưa Slytherin lên đỉnh cao vinh quang một lần nữa?

_Anh hứa

Một sợi dây ánh sáng từ đầu đũa phép của Beliel phun ra như con rắn quấn lấy hai đũa phép

_Anh có hứa với em sẽ không trở thành Voldemort thứ hai?

_Anh hứa

Một luồng ánh sáng khác quấn theo hai cây đũa phép, như một sự kết nối

_Cuối cùng, anh có thể hứa sẽ dùng cả đời vì Slytherin?

_Anh hứa

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...