Chương 33: Chương 30: Salazar dạy dỗ

_Vậy ý con là con đã giao quyền thừa kế Slytherin cho Voldemort? - Salazar bình tĩnh tổng kết lại lời Beliel nói

_Không phải Voldemort mà là Tom Riddle, thưa ba - Beliel ngoan ngoãn đáp lại - Con nghĩ Tom sẽ đảm đương được trách nhiệm này, hơn nữa chuyện này giao cho hắn là dễ thực hiện nhất

_Beliel - Salazar hơi bất đắc dĩ mở miệng, giọng nói đầy cưng chiều - Con lại muốn lười biếng?

_Baba - Beliel bật cười - Người có thể đừng nói thẳng như vậy được không? Con gái sẽ xấu hổ đó

_Bướng bỉnh - Salazar cưng chiều lắc đầu - nếu đã vậy thì để ta gặp hậu duệ của ta một lần đã, ta phải xem xem, hắn có xứng đáng làm vị vua của Slytherin hay không

_Người chờ chút - Beliel đứng dậy nói - để con đi tìm anh ấy

Gương mặt Beliel biến mất khỏi tầm mắt, lúc này Godric ngồi một bên mới chậm rãi cử động người một cách lười biếng

_Ngươi định thế nào? - Godric hỏi - không phải định huỷ hắn sao?

Nếu không ngày đó khi dùng pháp thuật huyết thống, Salazar đã không nặng tay như vậy. Linh hồn của Voldemort vốn đã suy yếu, nay lại gần như bị Salazar tiêu diệt

_Có lẽ phải tính cách khác - Salazar bình thản nói - ta tin tưởng vào phán đoán của Beliel

Chỉ giây lát sau, bên kia gương hai mặt đã hiện lên khuôn mặt tinh xảo chẳng kém gì Veela của Tom Riddle, đôi mắt vì khẩn trương mà hơi ánh đỏ

_Hậu duệ của ta... - Salazar cong khoé môi, chậm rãi nói - ngươi đã từng một lần huỷ đi Slytherin mà ta yêu nhất, lợi dụng Basilisk để giết đi một học sinh, lại cố tình hiểu sai ý muốn của ta với mũ phân loại để làm minh chứng cho cái tư tưởng máu trong của ngươi... giờ thì nói cho ta nghe, ngươi có gì để khiến ta tin tưởng ngươi đây?

_Ngài Slytherin - Tom hơi cúi đầu hành lễ - Tôi bây giờ chẳng có gì để cho ngài tin tưởng, thưa ngài

_Tôi biết trong tương lai tôi đã sai quá nhiều, chia cắt linh hồn mình, khiến quan hệ giữa Gryffindor và Slytherin vốn đã không tốt lại càng tồi tệ, gây ra biết bao huyết tinh làm rối loạn giới phù thuỷ - Tom thành khẩn nói - tôi biết tôi có lỗi. Nhưng bây giờ tôi chẳng có gì cả, sức mạnh không có, quyền lực cũng không. Tôi chỉ có một lòng hối hận thôi

Salazar lẳng lặng ngồi nghe hậu duệ của anh thành thật lòng mình với anh. Anh hiểu rằng đứa bé này vô tội, nó là phần linh hồn đầu tiên được phân tách, khi đó Voldemort mới chỉ 16 tuổi, dã tâm điên cuồng muốn thống trị giới phù thuỷ cũng chưa xuất hiện, có thể nói nếu muốn cứu Voldemort thì Salazar nguyện ý cứu người ở thời điểm này

_Người không còn gì mới là đáng tin nhất - Salazar bật cười, ánh mắt vốn nghiêm khắc cũng dịu xuống, như mặt trời thoát khỏi mây đen bao phủ - Chính vì cậu không có gì nên ta mới nguyện tin tưởng cậu một lần. Đừng để ta thất vọng đấy.

_Ngài Slytherin? - Tom kinh ngạc nhìn người vừa dùng mặt lạnh nhìn y - Ý ngài là...

_Nói đúng ra thì là ta tin vào mắt nhìn người của con gái ta - Salazar nhẹ giọng nói - cho nên ta quyết định cho cậu một cơ hội chuộc lại lỗi lầm. Slytherin như bây giờ một phần là do cậu, cho nên cậu có trách nhiệm vực lại nó, ít nhất thì cậu cũng phải đưa nó trở về thời điểm cậu bắt đầu đi học

_Tôi... - Tom ngập ngừng nói - ngài... tôi không nghĩ ngài có thể dễ dàng tin tôi như vậy. Không phải Slytherin luôn như thế sao?

_Tom, ta không phải tin cậu - Salazar hiểu rõ lắc đầu - tôi là tin mắt nhìn người của con gái tôi

Slytherin một khi quyết định thì sẽ không hối hận, nhưng một khi đã hối hận thì sẽ tìm đủ cách để sửa chữa lỗi lầm của mình. Nếu không, họ sẽ đem trên lưng phần trách nhiệm ấy suốt đời

_Baba - Beliel cười khẽ - Slytherin nào cũng không được tự nhiên như thế sao? Con không có đây nha...

_Con nói đúng đấy bảo bối - Godric lên tiếng - nói về trình độ không được tự nhiên thì không Slytherin nào có thể vượt qua ba con đâu

_Ngươi ngậm miệng cho ta - Salazar trừng mắt nhìn con sư tử ngốc không đứng đắn

_Không phải ngại. Không phải ngại, Sal - Godric cười trộm - đó không phải đặc trưng của Slytherin rồi sao? Ta biết mà

_Godric Gryffindor!!!

Kết nối bị ngắt, tiếng gầm giận dữ cuối cùng của Salazar khiến Beliel cười mãi không thôi. Baba thẹn quá hoá giận rồi, lần này thì cha xui xẻo nha

_Beliel - Tom vẫn không quen lắm với cảnh hai nhà sáng lập vốn tưởng thù hận nhau lại là bạn đời của nhau thế này

_Đi theo em - Beliel cười tới mức hai má đỏ bừng khiến khuôn mặt cô bé càng thêm xinh xắn, khuôn mặt vốn mang nét thanh lãnh nay lại dễ gần hơn, không khiến người ta cảm giác quá xa cách

_Đi đâu? - Tom khó hiểu hỏi

_Đi tới mật thất thật sự của Slytherin - Beliel cười dịu dàng - Anh đã được baba chấp nhận, vậy thì em nên cho anh biết mật thất thật sự của baba là ở đâu

Mật thất của Salazar Slytherin thực chất bằm ở phía sau hầm Xà Vương. Ngàn năm trước đó là phòng của Godric, Salazar sau khi xác lập quan hệ của hai người thì thường xuyên ở trong hầm, cho nên cánh cửa mật thất mới ở đó.

Mật thất Slytherin là một căn phòng ngủ hết sức bình thường. Một giá sách, một giường ngủ và..... một cánh cửa. Thực ra những quyển sách này không đơn giản, toàn bộ đều là sách về hắc ma pháp vô cùng nguy hiểm, những độc dược mà không ai có thể tưởng tượng, là những quyển sách liên quan đến linh hồn mà Voldemort luôn mơ ước. Nếu năm đó... thứ rơi vào tay Voldemort không phải Trường Sinh Linh Giá mà là những quyển sách này... thì chúng ta đã có một giới phù thuỷ hoàn toàn khác...

_Anh có nhà, Tom - Beliel mỉm cười - anh không phải là một đứa trẻ bị bắt nạt ở cô nhi viện

Tom ngẩng đầu mỉm cười nhìn Beliel. Một câu nói này của Beliel khiến y có cảm giác muốn khóc. Có người cần y, y có nhà, y có người cần bảo vệ...

_Chào mừng anh đến với trang viên Slytherin, Tom - Beliel mở cánh cửa khép chặt - Tom Slytherin

------------------------

Trung Thu vui vẻ!!!

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...