Chương 41: Chương 37: Kết thúc năm hai

Đối với chuyện Harry Potter là Xà Ngữ giả thì nhà Slytherin cũng không có phản ứng gì lớn, bọn họ còn chưa nhận được lời giải thích của Beliel nên mọi chuyện vẫn còn là nghi vấn

Thời gian dần trôi qua, mùa đông cũng sắp hết nhường chỗ cho mùa xuân tới. Đồng thời Hogwarts cũng chào đón một Valentine kinh hoàng.

Sáng sớm ngày Valentine Hogwarts liền giống như được phủ một lớp phấn hồng. Cả nam sinh lẫn nữ sinh đều có vẻ hưng phấn hơn bình thường, những khuôn mặt rạng rỡ xuất hiện ở phòng sinh hoạt chung đã chẳng còn khiến Beliel ngạc nhiên. Thế nhưng....

Đám động vật nhỏ Hogwarts trợn to mắt nhìn đại sảnh đường như đổi thành nơi khác. Trên bức tường 4 phía, những bông hoa màu hồng phơn phớt to tướng treo khắp nơi, những trái tim bằng hoa giất màu hồng phấn từ trên trần nhà xanh thẳm được ếm bừa rơi khắp đại sảnh, rơi cả vào những đĩa thức ăn được xếp đầy trên bàn dài

_Ôi Merlin chết tiệt - Beliel nghe thấy ai đó nói nhỏ - tớ chắc đây là tác phẩm của thầy Lockhart, không sai được

_Ngoài ổng thì còn ai có khẩu vị nặng thế này? - người khác thì thào - trong hoa giấy không tẩm độc chứ? Thức ăn của chúng ta...

Beliel bật cười, vui vẻ đi vào đại sảnh đường khiến bất cứ ai cũng phải ghê tởm kia, giáo sư Lockhart đã sớm mặc một bộ đồ màu hồng phấn rất hợp không khí đang đứng trên kia vẫy tay với bọn họ, còn các giáo sư khác thì đều mang một vẻ mặt khó coi, đặc biệt là giáo sư Snape và Mcgonagall

Thầy Lockhart hô to:

- Chúc mừng ngày lễ Tình yêu! Và cho phép tôi cám ơn bốn mươi sáu người, tính đến nay, đã gởi cho tôi thiệp chúc mừng. Vâng, tôi đã tự ý bày ra cuộc vui này để cống hiến cho quí vị một sự ngạc nhiên thú vị – và chưa hết đâu nhé!

Ngay lập tức, từ hành lang tiền sảnh liền xuất hiện rất nhiều chú lùn mặt mũi cáu kỉnh đeo cánh và mang đàn hạc xuất hiện trong đại sảnh đường

_Merlin, mang ổng đi đi - Harry ngồi đối diện Beliel khẽ rên rỉ - Beliel, làm ơn dẹp cái đại sảnh đường này đi dùm anh, làm ơn

Sâu trong đôi mắt Beliel hơi loé, cô nhìn một đám học sinh mặt mày trắng bệch, lại nhìn những món ăn bị hoa giấy tàn phá tới thê thảm trên bàn

Thầy Lockhart rạng rỡ nói tiếp:

- Đây là những vị thần ái tình dễ thương đi trao thiệp! Ngày hôm nay các vị thần ái tình này sẽ đi khắp trường để cho quí vị cầu chúc tình yêu! Và cũng vẫn chưa hết! Tôi chắc chắn các vị đồng nghiệp của tôi sẽ nhân cơ hội này mà trổ chút tài ba. Sao các trò không thử yêu cầu thầy Snape phết ột món Tình Dược? Trong khi thầy Snape chuẩn bị món thuốc tuyệt vời ấy thì giáo sư Flitwick sẽ chứng tỏ ông biết nhiều về Bùa Mê hơn bất cứ một pháp sư nào mà tôi từng gặp, chánh hiệu con chó già láu cá đấy nhé!

Thế này thì quá lắm rồi! Beliel nhướng mày nhìn vị hiệu trưởng râu bạc đang rất hứng thú kia, đôi mắt liền khép lại

Quyền chỉ huy Hogwarts của Beliel nằm trên Dumbledore, ngay lập tức, đám hoa hoa cỏ cỏ trong đại sảnh liền biến mất, bàn ăn cũng được đổi lại, những chú lùn nhỏ kia cũng lần lượt bị ném ra ngoài

_Ôi không không - Beliel nghe tiếng giáo sư Lockhart kêu lên thê thảm - ngài hiệu trưởng, ngài...

_Không phải tôi - Dumbledore ý vị sâu xa nhìn Beliel

_Mọi người nên ăn sáng rồi - Beliel cũng không phủ nhận, nói với 4 nhà - nếu không chỉ sợ lát nữa lại có một khung cảnh khác nữa

_Là trò - Thầy Lockhart bước nhanh xuống trước mặt Beliel - sao trò có thể? Trò có biết ta đã mất bao lâu để trang trí nơi này hay không... hôm nay...

_Đây là trường học, giáo sư Lockhart - Beliel cho ông một cái nhìn lạnh lẽo - nếu thầy thích thì thầy có thể đi nơi khác trang trí, ngoài trừ Hogwarts này. Là một chủ nhân của toà thành này, tôi không muốn thầy phá hoại nó như thế đâu, giáo sư

_Trò... - Thầy Lockhart hiển nhiên là tức tới đỏ mặt - tôi đã xin phép hiệu trưởng rồi, trò Beliel

_Quyền chỉ huy Hogwarts nằm trong tay em, thưa thầy - Beliel liếc nhìn Dumbledore - ít nhất bây giờ là vậy

--------------------------

Beliel có thể cảm nhận được rằng sau lễ Valentine, Dumbledore có vẻ chú ý tới cô nhiều hơn, nhưng điều đó cũng chẳng thể ngăn cản Beliel làm những gì cô muốn. Quan hệ giữa Slytherin và Gryffindor cũng dần dịu đi từng chút một, hai bên không còn xung đột nhiều như trước nữa, nhưng gặp nhau thì vẫn khiêu khích tới ngươi chết ta sống như cũ, chỉ là mức độ đã nhẹ đi

Sau hơn 3 tháng im lặng thì Beliel và Harry cũng thống nhất là khả năng Xà Ngữ của Harry sẽ tuyên bố là do cậu có thiên phú về ngôn ngữ nên tự học mà có, dù sao thì chuyện trong cơ thể Cậu Bé Cứu Thế có một mảnh linh hồn của Voldemort cũng không phải chuyện vẻ vang gì

Trong khi tất cả học sinh bận bận rộn rộn, mùa hè đã lặng lẽ đi tới, kèm theo đó là mùa thi tới gần khiến khả năng đọc qua một lần là nhớ của Beliel bị nhà Slytherin tận dụng triệt để

_Em có để ý không Beliel? - Draco vẻ mặt suy ngẫm nhìn Tom đang ngẩn người bên kia - giữa Tom và Albert ấy

_Vâng? - Beliel nghiêng đầu - sao ạ?

Lúc này bọn họ đang ngồi trên tàu tốc hành Hogwarts trở về nhà sau một năm học đầy biến động. Dưới sự dạy bảo của Salazar, đám rắn nhỏ Slytherin năm nay gần như là cướp hết toàn bộ vị trí thứ nhất của các năm khiến không ít người kinh ngạc

_Tom và Albert rất lạ, anh cảm giác như không khí giữa họ có gì đó khác biệt - Draco nói nhỏ - em cảm thấy... họ có khả năng không?

_Không biết - Beliel thành thật lắc đầu - mọi chuyện thuận theo tự nhiên, chúng ta cứ chờ xem

Thuận theo tự nhiên ư?

Đôi mắt lam xám của Draco nhìn theo Beliel

Nhưng anh đợi không được, Beliel...

--------------------------

Xong năm hai!!!! Yeah!!!

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...