_Nghe nói học sinh nhà Gryffindor bị tập kích tối qua? - Richard nghiêng người ngồi trên cành cây, nói với Andrea bên cạnh anh - em biết là ai không?
_Một chú chó mực khổng lồ - Andrea mỉm cười nhìn chồng - giả ngốc với em?
_Không có - Richard cười lấy lòng - anh chỉ là có chút tò mò
_Nghe Lucius nói con chó kia bị oan, nhưng hắn dùng cách vượt ngục thế này thì cũng có ích gì? - Andrea lắc đầu - bị nhốt trong đó lâu như vậy đúng là sẽ ngốc đi đấy
_Y cũng là một người đáng thương - Richard thở dài - Y sống quá thẳng thắn, cũng quá chính nghĩa, ngoài trừ vài người bạn thân ra thì có ai chấp nhận y chứ? Cho nên khi James Potter chết đi, y mới như vậy
_12 năm trong đó mà bình thương được mới lạ ấy - Andrea không để ý nói - anh ta không có ý xấu, mặc kệ đi
Richard nghe cô nói vậy cũng hiểu là không có chuyện gì. Điều Lucius biết không nhiều lắm nhưng một điều chắc chắn rằng Sirius không phải một tử thần thực tử!
_Nhà Gryffindor ổn chứ? - Richard nhìn vợ thản nhiên đọc sách chợt hỏi - anh nhìn em khá vui vẻ
_Thái độ ban đầu không tốt lắm nhưng giờ thì ổn rồi ạ - Andế vui vẻ đáp - chúng rất dễ thương, chỉ là môi trường nhà Gryffindor lúc trước không quá tốt cho bọn trẻ phát triển nên mới thành ra như vậy
_Đây là một sai lầm của Dumbledore - Richard thở dài - cụ ta mặc dù theo phe chính nghĩa nhưng những gì cụ ta làm cũng đâu khác gù Voldemort? Đều là đào tạo học trò sau này ra phục vụ cho lợi ích của mình cả thôi
_Em nghe nón phân loại nói lúc đầu cụ ta định cho thằng nhóc nhà Potter về Gryffindor nhưng vì mảnh hồn trên trán nhóc ấy nên nó quyết định để nhóc về Slytherin - Andrea chợt nói - tại sao cứu thế chủ nhất định phải ở nhà Gryffindor?
_Cụ ta là một lãnh đạo, Rea - Richard lý giải - là một lãnh đạo đại diện cho nhà Gryffindor các em
-----------------------------
Không lâu sau khi hai vị giả thiếu niên kia nói chuyện thì một sự kiện không ngờ đã tới, điều này khiến không ít học trò hoang mang đồng thời cũng khiến Andrea nhận thức lại một lần nữa về mức ảnh hưởng của những tên giám ngục ngoài kia
_Hắn ta điên thật rồi - Andrea nhìn bức hoạ Bà Béo bị xé nát trước cửa vào ký túc xá Gryffindor, khẽ nói - dùng cách này để xông vào ký túc xá, hắn không nghĩ tới hậu quả sao? Hơn nữa hắn cũng đâu thể chắc chắn rằng Harry Potter ở nhà Gryffindor?
_Đó là một nhận định trong lòng hắn rồi - Richard thở dài nhìn bức hoạ thê thảm, Bà Béo kia không biết đã trốn sang bức hoạ nào rồi
_Trước hết phải trấn an học sinh đã - Richard kéo tay vợ - Dumbledore làm quá lên rồi
Trong Đại Sảnh Đường, học sinh vừa dùng xong bữa tối đang túm năm tụm ba một chỗ, không ít học trò nhỏ bắt đầu lo sợ không yên, sắc mặt cũng nhợt nhạt hơn hẳn
_Không cần quá lo lắng đâu các bạn nhỏ - Andrea cùng Richard đi vào, ôn hòa nói - chỉ là một sự cố phép thuật nhỏ thôi mà, không phải đại sự gì
_Em nghe nói là tên tội phạm trốn thoát kia làm - một học trò run rẩy nói - hắn ta là tên giết người
_Hơn nữa hắn ta lại có thể vào Hogwarts - một học sinh khác nói - không phải Hogwarts là nơi an toàn nhất sao? Sao hắn ta lại có thể ở đây?
Không ít học sinh bắt đầu ồn ào phản đối, bọn họ nhận ra một nguy cơ nào đó
_Hơn nữa hôm trước vừa có học sinh nhà Gryffindor bị hắn tấn công - một giọng nói ở đâu đó truyền tới - là học trò Ron Weasley
Nhất thời không khí trong Đại Sảnh Đường càng trở nên hỗn loạn, tuy nhiên học trò Slytherin vẫn bình thản đứng một bên đợi chỉ thị, điều này khiến Andrea hài lòng hơn một chút đồng thời cũng suy nghĩ lại về cách dạy học của Hogwarts
_Học trò Weasley không hề bị tấn công như các trò nghĩ đâu - Andrea kiên nhẫn giải thích - ta đã nói không có chuyện gì nghĩa là các trò được an toàn, đừng tự mình doạ mình nữa, được chứ?
_Ngay bây giờ, huynh trưởng các nhà đưa học trò nhà mình trở về ký túc xá, giáo sư sẽ nói với các trò kỹ hơn về chuyện này
Không giải thích nhiều, Andrea ra hiệu cho các huynh trưởng đưa học trò nhà mình trở về
_Đi thôi - Andrea nhìn thoáng qua Dumbledore - đi bắt chó nào
_Em biết hắn ở đâu ư? - Richard cười tủm tỉm hỏi
_Dĩ nhiên là biết
Dumbledore nhìn theo bóng dáng hai người khuất sau cảnh cửa lớn, cụ vô thức vuốt ve chòm râu trước ngực như có điều suy nghĩ
Cụ muốn để Harry tự mình tìm hiểu mọi chuyện, đồng thời cũng muốn cậu cứu Sirius đi, tuy nhiên hiện giờ nỗi oan của Sirius chưa được giải mới là tốt nhất.
Nhưng bây giờ... hai người này lại làm xáo trộn kế hoạch của cụ...
Nếu Sirius được giải oan...
Trong đầu cụ nhanh chóng nghĩ tới các việc sau khi Sirius có thể được giải oan, đồng thời sắp xếp lại mọi chuyện một lần nữa
-------------------------
Đêm nay là một đêm trăng tròn, không thể không nói trong thời không này do có sự tham dự của những người không biết trước khiến cho mọi sự việc ngày càng lệch khỏi đường ray đã được định trước, bánh xe vận mệnh không nghe sai bảo nữa mà tự chạy theo ý mình đến một con đường không ai biết trước
Giống như ngày hôm nay, đáng lẽ có không ít chuyện sẽ xảy ra nhưng thực tế lại chẳng có chuyện gì xảy ra, giống như một sự bình yên được bàn tay ai đó khống chế từ trước
_Mọi chuyện xong rồi chứ?
_Vâng, thưa chủ nhân
Trong Rừng Cấm, tiếng sói tru khiến lòng người sợ hãi dần yếu đi, ánh trăng vằng vặc vẫn sáng như một dãi lụa màu bạc phủ lên lâu đài tráng lệ....
-------------------
Ta vừa tìm hiểu lại vấn đề tử thần thực tử thì có gọi được thần hộ mệnh hay không, và câu trả lời là không! Theo ý kiến của tác giả thì chỉ có những linh hồn thuần khiết mới có thể gọi được thần hộ mệnh và ta thấy đều này là quá mức khắc nghiệt với các tử thần thực tử. Trên thực tế người có linh hồn thuần khiến hầu như là không có. Đâu phải cứ chính nghĩa là không có tham vọng, không xấu xa? Đâu phải cứ Gryffindor thì là chính nghĩa? Và đâu phải cứ tử thần thực tử là xấu? Ai mà chẳng có tình yêu thương và ý muốn bảo vệ ai đó? Chẳng lẽ tử thần thực tử thì không sao? Ta là ta rất không hài lòng với tác giả ở điểm này nha!
Bạn thấy sao?