Căn phòng khách, nơi mà lúc nãy vẫn còn những con gia tinh tất bật bưng bê đồ ăn thức uống, những phù thủy thiết kế thì trang trí lại một số chỗ mà bà Narcissa yêu cầu, ông Lucius thì đang bận tiếp đãi những vị khách của mình. Vậy mà giờ đây, những vị khách đó đứng ngay ngắn trong những trang phục lộng lẫy và im lặng để lắng nghe ông Lucius nói giữa phòng khách.
"Cảm ơn các vị đã có mặt tại Tháp ấp Malfoy của chúng tôi để tham dự buổi tiệc trọng đại này. Tôi rất cảm ơn những người bạn đã tha thứ cho quá khứ tội lỗi của tôi, cảm ơn gia đình đã luôn sát cánh bên tôi lúc khó khăn, cảm ơn các vị đã hiểu được và tôn trọng tôi đến giờ phút này. Việc được Bộ nhận vào làm là một vinh dự lớn của tôi sau những ngày tháng đổ nát. Cho nên buổi tiệc này được tổ chức để cảm ơn các vị rất nhiều." - Ông Lucius phát biểu, những cử chỉ, ánh mắt đã thể hiện ông biết sửa lại lỗi lầm của bản thân mình.
Những vị khách cũng thể hiện sự tha thứ, đồng cảm với ông ẩn sau nụ cười rạng rỡ của họ.
Nhân vật chính tới rồi đây! Draco nắm lấy đôi tay nhỏ nhắn của Hermione bước đi xuống cầu thang. Họ trông thật xinh đẹp và đẹp đôi trong bộ trang phục lộng lẫy như vậy. Ông Lucius nhìn họ với ánh mắt đầy tự hào và thỏa mãn, ông cũng đã dần biết cách tôn trọng những dòng dõi phù thủy khác như những mudblood. Những vị khách nhìn họ với ánh mắt thiện cảm, họ đều đồng tình với việc phù thủy thuần chủng và phù thủy hai dòng máu như họ hẹn hò, họ chia sẻ niềm vui với hai người qua tràng pháo tay hết sức nồng nhiệt.
"Thưa quý vị, đây là con trai tôi, Draco Malfoy và quý cô Hermione Granger. Hãy chúc mừng họ sẽ có được cuộc sống tốt đẹp dần hơn sau này." - Ông Lucius rạng rỡ nói. "Bây giờ thì chúng ta bắt đầu vào buổi tiệc thôi."
Buổi tiệc được bắt đầu. Họ ăn uống, trò chuyện vui vẻ và tham quan căn nhà.
"Wow, có nhiều khách thật đấy." - Hermione cực kì ngạc nhiên khi nhìn thấy số lượng các vị khách ngày hôm nay.
"Bạn bè của ba tôi thôi mà." - Draco nhún vai tỏ vẻ điều đó hết sức bình thường.
"Chúng ta cũng ăn mừng cho ba cậu đi nào. Tôi cũng muốn ăn những món ăn hết sức bắt mắt kia rồi đó." - Hermione chẳng chần chừ thêm phút giây nào kéo Draco đến với cái bàn tiệc trải dài những món ăn khiến bạn phát thèm.
Hermione bị chìm đắm trong món dâu tây nhúng với chocolate. Cô ăn nó một cách thích thú. Draco phì cười khi nhìn thấy được bộ dạng thật sự của cô.
"Chia sẻ với tôi đi nào." - Cậu đưa cái mặt đòi ăn ra trước mặt cô.
"Mơ đi nhé. Nó là của tôi rồi. Nếu muốn cậu có thể tự ăn được mà." - Hermione lắc đầu từ chối, cô dơ cái đĩa đang có dâu tây của mình ra chỗ khác.
"Tay tôi đau lắm nè. Tối qua ngủ ở ghế bành khiến tôi đau nhức toàn thân luôn ấy." - Cậu nhõng nhẽo. "Đi mà, Hermione xinh đẹp, với lại làm như vậy mọi người sẽ thấy chúng ta thân thiết hơn."
Hermione lưỡng lự. Cô cũng thấy hơi gượng gạo khi làm như vậy. Cô đưa ánh mắt nhìn những vị khách xung quanh, họ đang đều cảm thấy thích thú với cặp đôi đáng yêu này. Cô miễn cưỡng, lấy một miếng dâu tây nhúng chocolate đưa vào miệng cậu. Ánh mắt của cậu thỏa mãn khi cảm nhận được hương vị tuyệt đỉnh của món ăn này, nhưng no, nó chỉ là phần phụ thôi, chính xác bởi vì Hermione vừa đưa tay cô lên môi cậu luôn và hành động đáng yêu này cũng khiến cậu mê mẩn.
"Chị là Hermione đúng không ạ?" - Một cô bé đáng yêu trong bộ váy hồng nhỏ nhắn vừa cất tiếng nói.
"Đúng rồi nè em. Chị hãnh diện cỡ nào để được nói chuyện với thiên thần như em đây?" - Hermione thân thiện nở một nụ cười với cô bé.
"Em là Sophia Brown. Rất vui được gặp chị." - Cô bé đó cười nheo mắt lại.
"Ồ, chị cũng rất vui khi được gặp em đấy công chúa Sophia."
Draco cảm thấy kinh tởm với trẻ con. Tất nhiên, cậu không hề ưa chúng chút nào. Chúng là những sinh vật nhỏ xíu, chuyên khóc nhè, nhõng nhẽo, tinh ranh nữa. Cậu nhìn Sophia với ánh mắt thậm tệ.
"Nếu như không có gì để nói chúng ta nên đi thôi em yêu." - Cậu ôm eo của Hermione rồi đưa cô xa ra chỗ Sophia.
Hermione sửng sốt khi Draco vừa gọi cô là em yêu và còn ôm eo của cô nữa. Cảm giác ngượng ngùng nó lại dâng trào lên nữa rồi.
"Cậu vừa gọi tôi là cái gì cơ?" - Hermione nhìn thẳng vào mắt cậu để xem rằng cậu có vấn đề gì về thần kinh không.
"Em yêu. Thôi nào! Để thể hiện tình cảm cho chúng thấy ta thật sự đang hẹn hò. Và tôi cũng thích gọi như vậy hơn." - Cậu cười nửa miệng.
Hermione thở dài, tiếp tục hành trình chén mấy món ăn siêu tuyệt đỉnh này.
Ông Lucius và bà Narcissa vẫn bận rộn tiếp đãi những vị khách của mình. Họ dẫn một gia đình hết sức quý tộc đến chỗ Hermione và Draco.
"Hai con yêu dấu!" - Bà Narcissa gọi nhỏ. "Đây là gia đình Brown, ta muốn con gặp họ. Họ rất muốn được làm quen với hai con đó."
Ông Brown là bạn bè thân thiết và là đồng nghiệp tốt bụng đối với ba cậu, ông Malfoy. Điều đó Draco cũng biết. Nhưng khi nhìn thấy cô bé Sophia hồi nãy, cậu hoàn toàn ngạc nhiên vì trước giờ cậu chưa thấy cô bé này bao giờ.
"Tôi là Enoch Brown. Đây là vợ tôi." - Ông Enoch mỉm cười, bắt tay với Draco và Hermione.
"Tôi là Laura Brown. Rất vui được gặp hai người. Hi vọng chúng ta sẽ có mối quan hệ tốt." - Vợ ông Enoch thân thiện nói.
"Em là Sophia, hai anh chị đã gặp em hồi nãy đó." - Cô bé Sophia hớn hở. Cô bé ghé vô tai ba mẹ nó điều gì đó, khiến họ nhìn hai người thích thú cười.
"Còn em là Richard." - Cậu bé kia là con trai họ, rất nam tính trong bộ veston trưởng thành, cậu ta giống như phiên bản thứ hai của Tom Riddle nhưng đôi mắt màu nâu là điểm khác biệt giữa hai người họ.
Richard xòe tay trước Hermione. Cậu bé đặt một nụ hôn lên đó. Nhìn Hermione với ánh mắt trìu mến. Draco trố mắt ra nhìn thằng bé còn hỉ mũi chưa sạch mà đã dám hôn tay Hermione trong khi anh mày đây chỉ mới dám ôm thôi. Thằng này gan thật! Draco ôm lấy eo Hermione kéo về phía mình để phá vỡ nụ hôn đó từ Richard.
"Cậu bé à, Hermione, cô ấy là bạn gái của anh." - Ánh mắt và giọng nói hết sức đe dọa.
Ông bà Malfoy và ông bà Brown đều cười phá lên. Richard thì nhếch mép nhìn Draco như không hề sợ sệt trước lời đe dọa của cậu.
Hermione lại cảm thấy buồn cười với tên Draco này. Cậu ta ghen là cái chắc.
____________________
Đến tối, Draco phải là người tiếp đãi khách cùng với ba của mình, tất nhiên cậu cũng phải uống rượu nữa. Còn Hermione lại bị các cô con gái của gia đình khác kéo lại hỏi mấy chuyện tầm phào như "Làm thế nào mà cậu và Draco quen nhau?" , "Hai cậu gặp nhau lúc nào?" , "Tại sao Draco lại chịu đồng ý hẹn hò với cậu?" hay "Cậu hay Draco ngỏ lời trước?". Hermione thật sự bị nhấm chìm trong mớ hỗn độn với vô số câu hỏi khác nhau được đặt ra cùng một lúc. Và bà Narcissa đã là một vị cứu tinh của cô khi thông báo về việc khiêu vũ trong đêm nay. Các cô gái đó bỏ mặc Hermione lại rồi ùa ra để tìm chàng trai nhảy cặp với mình. Hermione chắc chắn rằng nhảy với Draco rồi, hai người họ là một cặp đôi đẹp mà.
Draco tạm dừng chuyện tiếp khách lại với ba cậu. Cậu tiến tới chỗ Hermione ngồi, xòe tay ra để đợi cô đặt lên. Hermione mỉm cười nhìn cậu. Cô đặt bàn tay của mình lên rồi tiến ra khu vực chính để bắt đầu cho buổi tiệc khiêu vũ.
Tiếng nhạc nhẹ nhàng, lãng mạn được nổi lên. Ánh sáng bưng bãn nay đã bị thay thế bởi ánh sáng màu tím lãng mạn hòa với tiếng nhạc tạo nên khung cảnh cực kì lãng mạn nốt.
Hermione đặt tay lên vai cậu, tay còn lại nắm lấy tay kia của Draco. Còn Draco đặt tay mình lên eo cô và tay kia cũng nắm lấy tay của Hermione. Họ du dương theo tiếng nhạc dìu dịu. Họ đang nhảy với nhau đấy, hoàn toàn không đùa đâu.
"Đừng đạp lên giày tôi nhé." - Cậu ghé sát vào tai cô.
Họ hòa nhịp vào tiếng nhạc. Hermione đã từng nhảy với Viktor năm thứ 4, quả thật nó rất thú vị. Nhưng nhảy với Draco lại rất ưng ý khi cậu ta luôn nhịp nhàng phối hợp với cô. Hermione đã có một số lần gần sát mặt với Draco như thế này. Cô có thể cảm nhận được hơi thở của cậu, mùi rượu firewhiskey vẫn còn vương lại mùi hương nhưng nó không hề nồng nặc đến nỗi bốc mùi.
"Đã có ai nói vậy cậu là nhìn gần cậu rất tuyệt vời không Hermione?" - Draco nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm của cô. Cậu bắt buộc phải nhìn chúng vì nếu rời khỏi cậu khó mà chịu nổi, giống như cậu nghiện nó vậy.
Hermione chỉ mỉm cười một cách ngại ngùng nhưng cô biết rằng Draco không hề tâng bốc hay trêu chọc gì cô, đó là sự thật khi cô nhìn lại vào ánh mắt huyền bí của cậu.
"Bùm." - Một tiếng động nhỏ vang lên nhưng khiến cho căn phòng sáng sủa ban nãy đã trở nên tối tăm khi thiếu ánh sáng.
Hermione khá hoảng sợ khi tự nhiên căn phòng đen ngủm đi như vậy. Cô vội sà vào lòng Draco, tay ôm ngang eo cậu, chờ đợi cho ánh sáng cứu tinh quay trở lại hoặc một phù thủy nào đó hô biến để có lại ánh sáng. Draco đã trong tình trạng mệt rừ người mới lúc nãy đây thôi nhưng khi điện bị mất và Hermione ôm lấy cậu một cách bất thình lình. Draco chợt đẩy Hermione ra. Bạn nghĩ tại sao Draco làm như vậy trong khi cậu cực kì thích cảm giác đó? Cậu ngại ngùng rằng nếu có điện lại và mọi người sẽ nhìn thấy họ như thế này thì xấu hổ chết mất. Nhưng bạn nhầm to đấy nhé! Draco chỉ đẩy Hermione ra khỏi người cậu thôi, sau đó cậu kéo cằm của Hermione lại gần mình, Hermione lúc đó bất ngờ quá không kịp phản ứng gì cả, rồi sau đó cậu đặt môi mình lên môi của cô. Draco hôn cô một cách tự nhiên nhất có thể chứ không hề giống như cậu hay làm với Pansy. Một nụ hôn thật sự, nồng nàn một cách mãnh liệt. Hermione không hề phản đối nhưng có gặp một rắc rối. Cô hôn cực tệ! Hermione không hề nhúc nhích gì cả chỉ để Draco tự xử lí. Nhưng cô vẫn có thể cảm thấy sự ngọt ngào và sự yêu thương thật sự khi mà cậu hôn cô.
Một ánh sáng được một phù thủy thắp sáng, rồi nhiều phù thủy khác, rồi điện được phục hồi trở lại. Hermione đẩy cậu ra nhưng không, cô làm sao mạnh hơn cậu được. Cô chỉ biết cách nhắm mắt mong cậu dừng lại. Các vị khách xung quanh đều ngạc nhiên và cảm thấy vui vẻ hẳn lên khi nhìn thấy đôi tình nhân đó thật sự hạnh phúc theo cách nghĩ của họ. Ông bà Malfoy còn ngạc nhiên hơn bội phần, nhưng họ không những chấp nhận mà còn hi vọng chúng sẽ tiến xa hơn.
____________________
Khi buổi tiệc đã tàn. Hermione và Draco đều không nói một lời nào với nhau. Thậm chí, lúc đi ngủ, Draco còn tự ý giác được mà leo lên ghế bành trước không để Hermione phải nhắc nhở. Draco nhìn ra ngoài cửa sổ, cậu vừa hôn Hermione đấy, ước muốn đã hoàn thiện. Nhưng cậu vẫn cảm thấy có gì đó không được thoải mái và vui vẻ cho lắm. Lí do bởi vì Hermione có vẻ không nhiệt tình với cậu cho lắm. Còn về Hermione, cô đã cảm thấy đỡ ngài ngại hơn nhiều nhưng cô cũng tự trách móc bản thân, khả năng hôn thật quá tệ. Nhưng mà đó là một sự kiện đáng nhớ nhất trong đời cô khi mà lần đầu tiên một tên cô ghét cay ghét đắng đã hôn cô.
Bạn thấy sao?