Chương 18: 18. Draco kết bạn mới

Joyce và Hermione, họ nhìn như một cặp tình nhân hạnh phúc vậy. Nhưng đó là khi những người ngoài nhìn vào sẽ nói thế, còn đối với Hermione nó còn ghê hơn cả ác mộng. Thứ nhất, tên Joyce nói chuyện một cách cụt lủn khiến cô cảm giác khó chịu, không quen. Tất nhiên rồi, lúc nào đi cùng với Draco, cái miệng cậu ta hoạt động không ngừng nghỉ chút nào, còn với Joyce thì y như bức tường. Thứ hai, cậu ta luôn nhìn cô với ánh mắt ranh mãnh, cảm giác như muốn ăn tươi nuốt sống cô vậy. Hơn cả ác mộng kinh hoàng nữa.

"Này." - Cậu ta gọi.

"Gì?" - Hermione vẫn chả thèm nhìn cậu ta lấy một lần.

"Tôi nói em đi gần lại đây." - Joyce thì chả khá khấm gì hơn khi cái giọng nói lạnh băng của cậu chả dám đi tí nhiệt độ nào cả.

"Không."

"Có hay không đây?" - Joyce gằn nhẹ lên.

"Không là không."

Hermione chau mày nói, Joyce đột nhiên kéo tay cô lại, sau đó cậu đan những ngón tay của mình vào tay cô.

"Tôi thích như vậy hơn." - Joyce lườm cô một cái.

Hai người họ nắm tay nhau đi đến lớp học, một người thì nhiệt độ gương mặt hay nhiệt độ bên trong vẫn là âm độ chả thèm quan tâm tới chuyện gì xung quanh, còn người kia thì như muốn sôi máu lên chỉ vì bị bắt làm những việc mình không muốn, mà người đó lại còn là tên Joyce đáng ghét.

Hermione chỉ biết thở dài, lắc đầu cho qua, chứ bây giờ có nói không đi chăng nữa thì cũng vô ích với Joyce, cậu ta vẫn một mực làm theo ý muốn của cậu ta cho bằng được.

Bạn tự hỏi rằng Draco bây giờ sống chết ra sao khi người yêu cậu lại đi cùng với tình địch của cậu. Draco cảm thấy những còn lại trong cuộc đời mình chả khác gì địa ngục, không có Hermione bên cạnh, không còn được nghe cô càm ràm, không còn được nhìn cô nở nụ cười làm chết mệt trái tim cậu, không còn được nhìn cái mặt ửng đỏ ngại ngùng đến đáng yêu của cô khi bị cậu châm chọc hay cưỡng hôn. Bây giờ khoảng thời gian đó Hermione phải dành thời gian cho tên Joyce đáng ghét chỉ vì hắn ta nhìn thấy hai người hôn nhau thôi.

Cậu bơ phờ ngồi trong lớp học nhưng đầu óc đã treo tận ngoài vũ trụ này. May sao hôm nay nhà Slytherin không học cùng với nhà Gryffindor, nếu không cậu sẽ tức điên lên mà đấm nắt mặt tên Joyce đó coi.

"Malfoy." - Ai đó gọi cậu.

Draco giật mình ngước mắt nhìn lên xem ai vừa gọi mình, không phải giáo sư đang dạy. Cậu đưa mắt nhìn qua bên trái rồi bên phải, rồi cậu thấy một cô bạn xinh xắn đang mỉm cười một cách giả tạo nhìn cậu.

"Cậu gọi tôi?" - Draco lạnh lùng hỏi.

"Ừ đúng rồi. Tôi thấy cậu có vẻ không nghiêm túc cho lắm cho nên nhắc nhở."

"Biết rồi. Mà cậu là ai vậy?" - Draco thắc mắc hỏi, thật sự là cậu chưa gặp con người này bao giờ, có thể đi ngang qua nhau nhưng không thèm để ý đến nhau.

Có thể sống cùng kí túc xá với nhau nhưng cậu chỉ quan tâm và quen với những người bạn của cậu thôi chứ những người khác với cậu như gió thổi thoảng qua.

"Tôi là Hara, Lucy Hara." - Cô bạn đó trả lời một cách nhanh nhẹn.

"À cậu là Lucy Hara, tôi có nghe qua rồi." - Draco giả bộ gật đầu hiểu biết.

"Mà sao bữa nay cô không đi cùng với Granger nữa?" - Lucy vẫn chưa kết thúc cuộc trò chuyện vô nghĩa đó với cậu.

"Cô ấy bận rồi." - Cậu đột nhiên trở lại trầm tư một cách lạ lùng.

"Ồ thì ra là bận rồi. Hình như hai cậu hẹn hò mà đúng không?" - Lucy vẫn cố gặng hỏi.

"Ừ."

"Vậy sao tôi lại cậu ấy hay đi với bạn Cliff gì đó ấy." - Ánh mắt hoàn toàn hồn nhiên như nai tơ của Lucy khiến cho Draco cảm thấy bực bội, Lucy dường như không biết mình đang chọc vào ổ kiến lửa.

"Chuyện của tôi không cần cậu để ý tới."

"Ây da, bạn với nhau cả thôi, tâm sự chút cũng có sao đâu." - Lucy phẩy tay nói, ánh mắt vẫn hồn nhiên nhưng không biết rằng cô sắp phải trả giá vì tò mò quá trớn của mình.

"Im miệng lại và về chỗ đi." - Nhưng ngược lại là thái độ hoàn toàn mệt mỏi của cậu.

Lucy bắt đầu chán nản vì không nhận được một câu trả lời nào đúng mà chỉ nhận được thái độ thản nhiên của hắn ta. 

"Được thôi." - Lucy ấm ức nói rồi quay phắt lại

Nhưng vậy rồi Lucy đột nhiên quay người lại.

"Gì nữa?" - Giọng nói chán nản của Draco.

"Tôi chỉ muốn nói là cậu có muốn cùng tôi đến làng Hogsmade cuối tuần này không?"

"Không rảnh."

"Đi mà, tôi thấy cậu là người nhưng mà hồn thì đã bay về chốn nào rồi?"

Vâng, linh hồn của Draco đang bay về nơi Hermione rồi đó Lucy.

"Tôi không cần cậu quan tâm. Không đi là không đi." - Draco phủi tay từ chối.

"Ui, buồn quá vậy" - Giọng nói của Lucy có thoáng chút buồn, điều đó làm cho Draco có chút lay động.

"Được rồi, tôi sẽ đi cùng." - Draco thở dài nói.

"Yaa!" - Lucy bỗng nhiên la hét lên khiến cho cả lớp dừng lại một vài giây để hướng mắt về nơi vừa phát tiếng động ồn ào đó rồi họ trao cho hai con người đó một ánh mắt tia laze.

"Nhỏ nhỏ cái miệng lại thôi." - Draco liếc.

Ể? Vậy là bây giờ Hermione có Joyce còn Draco lại đang kết bạn với một cô gái khác? Wow, drama sắp diễn ra dài dài rồi đây ~

_

Xin lỗi mấy cậu vì chap này thiếu muối với nước mắm hơi nhiều cho nên nó cũng ít luôn, sorry guys!

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...