Edit : Han
Liên tiếp vài ngày, Nhiễm Diên đều chưa từng nhìn thấy Quý Thịnh, chỉ nghe Nữ Âm nói mỗi khi vương giá tới, thì đã là đêm muộn, nàng hãy còn ngủ say không biết gì, lúc trời còn chưa sáng, người lại bãi giá rời đi.
"Phu nhân, hôm nay thời tiết mát mẻ, không bằng chúng ta đi thả diều?"
Nữ Âm cầm lên trâm cài hình hoa mai bằng bạch ngọc cắm vào búi tóc của Nhiễm Diên, mấy cánh cửa sổ đều mở, chỉ thấy bên ngoài phong cảnh rất đẹp, có làn gió mát thổi vào đại điện, làm tung bay rèm lụa mỏng thêu hoa văn huyền điểu.
"Được a."
Ở thời đại thiếu thốn đủ thứ này, thật sự là không có nổi lấy hạng mục giải trí nào hấp dẫn, may mà Mặc Gia Địch Tử* đã phát minh ra mộc điểu, Nhiễm Diên đầu cơ trục lợi cải tiến nó, hình thành con diều, đem đến cho nữ nhân Yến Cung không ít vui thích.
Thời tiết cuối tháng tư thật là hợp lòng người, Yến Cung gió thổi từng trận, tiếp lấy diều lụa hình con bướm trong tay Nữ Âm, Nhiễm Diên sửa lại đuôi diều, dặn dò: "Đợi chút nữa ta bảo ngươi phóng nó, ngươi liền đem nó tung lên cao chút là được."
Khi Quý Thịnh tới, chiếc diều lụa hình con bướm màu xanh lục kia đã đang ngao du trong không trung, Nhiễm Diên nắm con trục đứng ở đầu gió, ống tay áo rộng màu cánh sen cùng váy dài tung bay hỗn độn, thân ảnh uyển chuyển nhẹ nhàng tựa như muốn theo gió bay đi.
Hắn không kìm được nhíu mày, đáy mắt sâu âm lệ thêm vài phần.
Tâm trí Nhiễm Diên đều đặt trên con diều, đúng là quên hết tất cả, lúc bàn chân dẫm đạp lên bụi cỏ xanh mướt, cũng chưa kịp phát hiện ra một chỗ đất bị hổng thấp xuống, bỗng nhiên bị mất trọng tâm, thân thể hơi nghiêng, chỉ thấy con diều bay lượn trong không trung chợt ngưng lại.
"A~"
Một đạo thân ảnh cao dài băng tới, ôm lấy eo thon nghiêng ngả của nàng, thuận thế cầm lấy tay ngọc, nắm tay mười ngón giao nhau, mang theo dây diều của nàng chậm rãi thả, khống chế dây con trục gấp khúc, con diều đang kịch liệt rớt xuống lại lần nữa bay lên không trung.
"Cẩn thận một chút."
Tựa sát vào nhau đầy thân mật làm trong lòng Nhiễm Diên nhảy dựng, thẳng đến khi ngửi thấy mùi long tiên hương quen thuộc kia thì thần kinh căng thẳng do kinh hoảng của nàng mới có thể thả lỏng, ngoan ngoãn dựa vào trước ngực Quý Thịnh, mặc hắn nắm tay nàng khống chế thả con diều.
"Đại Vương sao lại tới đây?"
"Tiền triều không có việc gì, đến xem nàng, vài ngày nàng đều chưa từng cùng Bổn Vương nói chuyện."
Thanh âm hắn ôn nhuận ở bên tai nàng khẽ cười, hơi cúi đầu, đem khuôn mặt tuấn mỹ phong thần điệt lệ dán ở bên tai nàng, có chút nhớ nhung nhẹ nhàng ma sát sợi tóc nàng đen nhánh, hương thơm của nàng như có như không làm hắn mê say.
Bàn tay to với khớp xương cứng cáp mang theo nàng từng chút từng chút lúc thu lúc thả dây trục, gió thổi từng đợt, diều thuận thế mà bay lên, nhìn ra được so với Nhiễm Diên thả mới vừa rồi còn cao hơn.
"Đại Vương cũng sẽ chơi cái này?"
Nàng mỉm cười, nghiêng đầu kinh ngạc nhìn Quý Thịnh, chỉ thấy môi mỏng của hắn hơi câu tạo thành độ cong nhàn nhạt, tuấn nhan uy nghi, thần thái sáng lạn, nhiếp nhân tâm phách.
"Ừm, khi xưa từng cùng Tuyên thả vũ điểu."
"Trọng Tuyên sao?" Nhiễm Diên có chút ngạc nhiên, chớp chớp mắt đẹp như trăng non, nàng tới Yến Cung hai năm, từ Trịnh Phi cùng Tiêu Cơ tranh đấu, lại đến Trọng Tuyên và Quý Thịnh giao tranh, hai bên chính là giằng co đến chết cũng không thôi, thật là không thể tưởng tượng được trường hợp Quý Thịnh cùng Trọng Tuyên hữu hảo.
"Con trẻ vô ưu, khi đó Phụ vương cho chúng ta mỗi người một con vũ điểu, Tuyên hỏng rồi, cũng không để cho ta thả, giành lấy đập vỡ vụn, sau đó....."
Trước kia, Trọng Tuyên cũng không phải là Công tử Tuyên sau khi thành niên kẹp chặt cái đuôi, lúc đó y cùng Quý Thịnh địa vị như nhau, đều được Yến Vương yêu thương, ỷ vào mình so với Quý Thịnh lớn hơn mấy tuổi, thường xuyên khinh nhục vương đệ.
Thanh âm hắn bỗng nhiên trầm thấp, mang theo ý cười chỉ về hướng gò cao cách đó không xa, nói: "Ta liền dùng một chân đem y từ nơi đó đạp xuống, nhìn y đầu rơi máu chảy, khóc lóc kêu mẫu thị, chơi cực kỳ vui."
"......"
Nhiễm Diên theo bản năng nuốt nuốt nước miếng, tránh đi mắt đen lạnh lẽo của Quý Thịnh, khó trách trước kia nàng từng nhìn thấy nơi thái dương Trọng Tuyên có một vết sẹo thật dài, bởi vì thời gian lưu lại đã lâu, cũng không nhìn rõ lắm, thì ra là thế.
Quý Thịnh lại như chẳng có việc gì, không chút để ý thả dây trục trong tay, lòng bàn tay cực nóng dần dần truyền sang tay mềm của Nhiễm Diên, cười như không cười nói: "A Diên muốn nói ta hư sao? Ngoan bảo (bảo bối ngoan), Bổn Vương cũng không phải là người tốt gì."
Điểm này, Nhiễm Diên tương đối rõ ràng.
"Mấy ngày nay ban đêm nàng tựa hồ luôn bị ác mộng quấn thân, mơ thấy cái gì? Có cần phải mời vu giả bói toán thử?" Hắn quan tâm hỏi đến.
Nhiễm Diên nhíu mi, nghĩ đến đã nhiều ngày hãm sâu trong mộng, đêm khuya Quý Thịnh đến tự nhiên sẽ nhìn ra dị thường, chậm rãi nói: "Không có gì, không cần làm phiền vu giả, bọn họ bói toán luôn khiến ta sợ hãi."
Nàng mới không nghĩ nói cho Quý Thịnh, mấy đêm này giấc mơ luôn là cảnh tượng hắn chặt đầu Trọng Tuyên.
May mà mỗi lần khi đến cảnh đáng sợ nhất trong mơ, luôn có một cái ôm ấm áp làm nàng dần dần an tâm, khí tức cực nóng vì nàng xua tan âm u, giúp nàng yên giấc, nghĩ đến chắc hẳn là Quý Thịnh không sai.
Dây trục đã thả đến cuối, con diều vốn có thể bay lên càng cao lại chịu trói buộc, mắt thấy Quý Thịnh bắt đầu thu dây, Nhiễm Diên ngăn trở hắn, nhìn chăm chú vào cánh bướm bay múa, giọng thanh thanh nói: "Đem dây cắt đứt để nó bay đi."
Vốn là đồ vật không có sự sống, nếu được ở trong không trung bay lượn thêm chốc lát, có lẽ trong khoảnh khắc đó có thể làm cho nó thoạt nhìn như cũng có sinh mệnh.
Quý Thịnh lại giống như không nghe thấy, nhanh chóng thu hồi dây trục, mắt thấy diều càng lúc càng rơi xuống nhanh, Nhiễm Diên giận dỗi tránh thoát khỏi tay hắn, rút ra trâm ngọc từ búi tóc, động tác có chút hung hăng cắt đứt dây diều.
Con diều đột ngột được thả tự do lung lay mấy cái, gặp phải một cơn gió mạnh, thế nhưng trực tiếp rơi xuống mặt đất.
"Nhìn xem, nó vẫn không hề rời nơi này."
Hắn cười, thần sắc thong dong ném con trục trong tay, ôm Nhiễm Diên hơi phát ngốc vào lòng, hôn lên đôi môi nàng phiếm lạnh, nhìn đến bộ dáng thất thần của nàng.
"A Diên, nàng cũng vậy."
Bất luận là con diều đứt dây kia, hay vẫn là tường cung vây khốn Nhiễm Diên, đời này đều không rời đi Yến Cung, cho dù một ngày nào đó Quý Thịnh băng hà, hắn cũng muốn mang theo nữ nhân này cùng nhau xuống hoàng tuyền.
Tác giả : Thư danh là Bệ Hạ, nhưng hiện tại vẫn là Đại Vương, chờ Đại Vương thống nhất chư quốc, thì chính là Bệ Hạ a~ hình mẫu của hắn cùng loại với Tần Thuỷ Hoàng.
(*Mặc gia Địch Tử : Mặc gia là một trường phái triết học TQ cổ đại và là 1 trong 4 trường phái triết học chính dưới thời Xuân thu-Chiến quốc.
Mặc Gia do Mặc Địch, hiệu xưng Mặc Tử sáng lập.
Mặc Gia là một gia tộc chuyên về cơ quan thuật.)
Bạn thấy sao?