Chương 110: [TG6] Cứu mạng, biến thành mèo! 16

Edit: Dasom

Beta: Dasom

Truyện chỉ đăng ở wattpad: @dasom2972

...

Bác sỹ thú y lại một lần nữa bị người xách lên khỏi ổ chăn ấm áp lôi đi, đến lúc nhìn thấy đối phương là người nào, tức khắc có một loại tâm tình cái ngày chó má gì đây không biết!

Có phải là kiếp trước cậu đã tạo ra nghiệt gì cho nên bây giờ mới bị con mèo này hành hạ cho lên bờ xuống ruộng hết lần này đến lần khác hay không.

Lại nhìn vị chủ nhân của con mèo này mà xem, nói thật, cậu đúng là rất bội phục, ngay cả người cũng đã phải nằm ở trong phòng chăm sóc đặc biệt ICU rồi, vậy mà vẫn còn tinh lực nhớ thương thú cưng nhỏ của mình, tuy rằng việc đối phương ra lệnh cho cậu kiểm tra thân thể cho mèo nhỏ ngay tại đây khiến cho cậu phát nghẹn ở cổ họng, chẳng qua thấy anh ta đang bị thương nặng đến mức này rồi, cậu cũng đành cắn răng nhịn mà đáp ứng.

"Vị tiên sinh này, thú cưng của ngày không có vấn đề gì cả."

"Vậy tại sao nó lại hôn mê bất tỉnh."

"Nếu ngài nhất định phải có được đáp án, tôi chỉ có thể nói là do mệt nhọc quá độ nên mới lâm vào hôn mê."

Kỳ thật Mặc Diệc vẫn biết tìm bác sỹ thú y căn bản là sẽ không tìm ra được đáp án, chỉ là nhìn Đường Đường hôn mê, hắn không làm ra chút chuyện gì thì cả người liền không thoải mái, sau khi hỏi đi hỏi lại, xác định thân thể của nàng không có gì đáng ngại, lúc này mới để cho bác sỹ thú y rời đi.

Linh khí của Đường Khanh bị hao tổn, nhưng lần này lại khác với lần trước, dù sao thì thời gian gần đầy là đoạn thời gian mà nàng rất chăm chỉ tu luyện, không hề ười biếng, cho nên lần này không xảy ra chuyện hôn mê ba ngày ba đêm như trước nữa, mà thay vào đó là vào nửa đêm ngày hôm sau, nàng đã tỉnh lại.

Mặc Diệc đã sớm qua khỏi giai đoạn nguy hiểm, sau khi làm một loạt các loại kiểm tra ở bệnh viện liền trở về Mặc gia.

Nửa đêm, hắn phát giác hình như mèo nhỏ trong lòng giật giật, không đợi hắn kịp hoàn toàn thanh tỉnh, người đã bị thứ gì đó cưỡi lên, sau đó, bên tai liền truyền đến thanh âm mắng chửi.

"Ngu ngốc! Đần độn! Đầu đất!"

"Đường Đường."

"Đường ngươi cái đầu quỷ ngu nhà ngươi, ta chưa từng thấy ai đầu óc có điện như ngươi cả!"

Đường Khanh vừa tỉnh lại, cũng không màng đến linh khí trong cơ thể của mình còn chưa hoàn toàn khôi phục, trực tiếp biến thành hình người để thoả mãn cục tức trong lòng, đem đối phương mắng chửi không ra gì. Đây chính là nam chủ nha, nếu hắn xảy ra mệnh hệ gì thì nàng biết làm sao bây giờ! Thế mà lại không nói một tiếng chạy đi đỡ đạn, quả thực tức chết nàng!

Mặc Diệc nhìn người nào đó đang cưỡi trên người mình, trên đầu còn lộ ra đôi tai mèo mềm mại, khuôn mặt lập tức tươi cười vui vẻ.

"Đường Đường, em tỉnh lại lúc nào vậy?"

"Ngươi quản ta khi nào tỉnh làm cái quái gì!"

Đường Khanh thở phì phì nói, ngay sau đó, người đã bị đối phương ôm chặt vào trong lòng, tiếp theo liền nghe được tiếng cười trầm thấp của đối phương.

"Ta đoán là em vừa tỉnh."

"Hừ!"

Nghe đối phương ngạo kiều hừ lạnh, nụ cười treo trên khóe miệng Mặc Diệc lại sâu hơn vài phần.

"Muốn biết làm sao mà ta lại đoán được không?"

"Ta không quan tâm."

"Đường Đường mỗi lần biến thành hình người, đều không mặc quần áo. Cho nên......"

Không đợi hắn nói xong, Đường Khanh lập tức nhớ ra lúc này mình không mặc quần áo, toàn thân trơn bóng, lúc trước nàng chỉ đi lo việc giáo huấn nam chủ, kết quả lại quên mất cái thuộc tính hố cha này của chính mình.

"Gruuuuuu!"

"Gừ cái gì."

"Ngươi mau nhắm mắt lại cho Trẫmmm!"

"Cái gì cần xem đều đã xem rồi, Đường Đường còn thẹn thùng cái gì nữa."

"Ngươi câm miệng!!!"

Đường Khanh rít gào xong, lập tức nhảy xuống giường tùy ý tìm tìm một chiếc áo sơ mi của Mặc Diệc mặc lên người, nhưng mà, nàng mặc chiếc áo này so với việc không mặc gì cũng không phải có khác biệt gì lớn, ngược lại bởi vì mặc áo của hắn, loại mỹ cảm mông lung này làm người khác càng thêm khó khăn dời hai mắt đi.

Đến khi làm xong hết thảy, hệ thống bỗng đột nhiên lên tiếng, "Ấy chà, ta còn đang nghĩ xem tại sao lần này phòng tối lại kết thúc nhanh như thế, cứ tưởng rằng nam chủ thế giới này không được cơ, hoá ra là còn chưa có bị ăn à." Nói xong, nó còn không quên chép miệng một cái, "Chậc, nam chủ thế giới này thế là không được nha. Người cũng đã cởi sạch như thế rồi, vậy mà vẫn còn thờ ơ, cho nên, không phải là cái kia không được đấy chứ?"

"Mẹ nó chứ ngươi câm miệng lại cho lão nương!" Đường Khanh lại lần nữa nghiến răng rít gào thành tiếng, một kẻ hai kẻ này, không một ai có thể làm cho nàng bớt lo!

"Ai nha, tuy rằng nam chủ không được, nhưng ngươi cũng đừng nóng giận, chỉ số hoàn thành nhiệm vụ của thế giới này đã đạt mức 60%, chúng ta cứ không ngừng cố gắng, rồi đổi sang một thế giới khác, đổi thành một nam chủ khác phương diện này có thể dùng được, giống như thế giới trước ấy, mười ngày mười đêm không xuống giường nha."

Đường Khanh:......

Tuy không biết vì sao hệ thống lại như vậy, nhưng nàng dám khẳng định, cái hệ thống rách nát này khẳng định đã bị trục trặc gì đó, nếu không làm sao nó có thể nói ra những lời lẽ đáng sợ như thế này được.

"Ơ kìa, sao lại không nói lời nào?" Hệ thống đã tự sa ngã, hoàn toàn tiếp thu loại giả thiết bóng tối này, thậm chí còn cố suy nghĩ xem có biện pháp nào để trộm mang theo vài đồ vật vào phòng tối cùng không, đối với nó mà nói, hiện giờ phòng tối đã không còn là ngục giam nữa, mà là kỳ nghỉ!

Cuối cùng! Nó cũng không còn bị đôi cẩu nam nữ này, à không đúng, là moè nam nữ này khoe ân ái thêm một lần nào nữa!

"Ta cảm thấy ngươi đã thay đổi rồi, không bao giờ còn là hệ thống mà ta từng quen biết nữa."

"Haizz, ta cũng cảm thấy ta thay đổi." Hệ thống buông tay, mỗi ngày đều phải đối mặt với một ký chủ ngu xuẩn như vậy, nó còn có thể tâm bất biến được hay sao.

"Hiện tại ngươi dám ra ngoài nói những lời này, chủ hệ thống của ngươi cũng mặc kệ ngươi?"

Nói đến đây, quả thực đạp trúng đến chỗ đau của hệ thống, kỳ thật nó đã cảm thấy mình bị chủ hệ thống từ bỏ, nếu không hết thảy những thứ này căn bản không thể giải thích, ngay cả chuyện phòng tối, thứ kia vốn là tượng trưng cho nỗi sợ hãi tột cùng của toàn bộ hệ thống, hiện giờ nó lại có thể mang đồ vật bên ngoài vào.

Đương nhiên, những việc này nó sẽ không nói với ký chủ, dù sao nếu nói ra sẽ chỉ khiến cho ký chủ tiêu cực thêm mà thôi.

"Ta cảm thấy thay vì thừa thời gian quan tâm đến việc của ta, ngươi hẳn là càng nên lo lắng cho hoàn cảnh của chính mình thì hơn."

Hệ thống nói xong, tức khắc làm Đường Khanh nhớ ra lúc trước mình còn đang giằng co cùng Mặc Diệc, hơn nữa nàng lại còn đang bị rơi vào thế yếu, mà ngay trong nháy mắt nàng phát ngốc để phát điên cudng hệ thống, đối phương đã đi tới trước mặt nàng.

"Đường Đường mặc lên áo sơmi của ta, trông thật đẹp."

"Ha hả......"

"Chẳng qua, ta vẫn cảm thấy Đường Đường không mặc gì mới là đẹp nhất."

"Phi, đồ lưu manh!"

Hơi thở ấm nóng phả lên da mặt của nàng, nếu nói lúc trước nàng còn lo lắng cho thân thể nam chủ, hiện tại nàng hoàn toàn không có nửa điểm đau lòng, trực tiếp nhấc chân, hướng tới chỗ nào đó của hắn mạnh mẽ lên gối.

"Đường Đường, tại sao em lại động tay động chân với ta như vậy." Hắn bắt lấy cái chân thon đai trắng mượt của người nào đó, tươi cười rạng rỡ nói.

Đường Khanh lại nghiến răng nghiến lợi, "Mau bỏ chân của bà ra!"

"Đường Đường tự mình đưa tới cửa, làm sao ta có thể nỡ lòng buông tay." Nói xong, hắn đột nhiên nhớ tới trước kia, chính là đôi chân này thời điểm vẫn còn là chân mèo nộn thịt vẫn luôn đạp lên mặt hắn, xúc cảm mềm mại đó, ma xui quỷ khiến thế nào, hắn  liền cúi đầu hôn lên chân nàng.

Đường Khanh lập tức trợn to hai mắt, không thể tưởng tượng nổi nhìn về phía hắn, thiếu chút nữa là chửi tục.

"Ừm...... So với tưởng tượng của ta thì không khác biệt lắm, rất thơm."

Đường Khanh cảm thấy mắt mình mù cmnr, vất vả lắm mới tìm được một tên nam chủ không lên cơn hắc hoá bậy bạ, kết quả lại là một kẻ biến thái.

Hít sâu một hơi, nàng cố để chính mình bình tĩnh lại, sau đó mới nói: "Anh buông tay ra, chúng ta nói chuyện cho đàng hoàng."

"Không nói." Mặc Diệc nghĩ đến chuyện lúc trước hắn buộc nàng hiện thành hình người, kết quả hại nàng hôn mê gần mười ngày mười đêm, vì thế hắn nói: "Em nên nghỉ ngơi."

Một khắc trước còn đang giương cung bạt kiếm, nháy mắt tiếp theo lại biến thành một dáng vẻ hoàn toàn khác, cốt truyện chuyển biến kiểu này khiến nàng có chút không đỡ được, Đường Khanh tỏ vẻ khó hiểu.

Mặc Diệc cũng không định giải thích gì thêm, ngược lại một tay bế nàng lên, sau đó thật cẩn thận đặt nàng lên trên giường, "Trời vẫn còn sớm, ngủ cùng ta thêm một lát nữa nhé."

Phản ứng lúc trước của Đường Khanh sẽ là cường ngạnh phản đối, bây giờ tuy còn chưa tới mức cực hạn, nhưng nàng cũng không muốn lại rơi vào trạng thái hôn mê thêm lần nữa, trầm ngâm một lát, quyết định chuyện này ngày mai lại nói, trước mắt cứ bù đắp linh khí lại đã rồi nói.

...

Dasom: Ầy, thiệt là có lỗi, hết dịch cái là một đống thứ cần phải làm, một núi việc cần phải hoàn thành, k có thời gian để edit truyện nhiều, mong cả nhà zui zẻ hông quạo với tui nhaaaaa 🥺

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...