Edit: Dasom
Beta: Dasom
Truyện chỉ đăng ở wattpad: @dasom2972
...
Không thể không nói, Mặc Diệc vô cùng thấu hiểu tính cách của cô mèo nhỏ nhà mình, sau khi đến nhà hàng kia liền gọi ra một loạt những món khoái khẩu của Đường Khanh, một bữa cơm trôi qua, cơn cáu giận của nàng về cơ bản đã tiêu tán gần hết.
Cơm canh no nê xong, nàng ngồi thoả mãn tựa vào ghế ngồi, nghĩ đến chuyện đêm qua, nàng vẫn nhịn không được hỏi: "Rốt cuộc là dược tính của anh đã hết từ lúc nào?"
Mặc Diệc duỗi tay giúp nàng rót một ly trà tiêu thực, lúc này hắn không còn tiếp tục trêu chọc nàng nữa, đúng sự thật nói: "Thang máy."
"Cái gì?" Đường Khanh lập tức ngồi thẳng dậy, mặt mũi kinh ngạc, "Nếu, nếu lúc ở thang máy anh đã không còn bị thuốc khống chế nữa, vậy tại sao......"
Nàng không còn mặt mũi nào để nói tiếp, chẳng qua Mặc Diệc lại nhướng mày, nói: "Mỹ nhân trong ngực, em cảm thấy ta là Liễu Hạ Huệ hay sao?"
(Dasom: Sau khi đọc nhiều truyện thì tôi biết đại khái Liễu Hạ Huệ là chính nhân quân tử, nằm cạnh gái vẫn thanh bất sở dục, đấy thế thôi, sorry cả nhà, editor lười kiếm thông tin, mời cả nhà tra gg nếu muốn biết thêm nhaaaa)
Đường Khanh nghẹn họng, quả thực chỉ muốn khóc thành tiếng.
Bên này hai người cơm trưa ăn đến là vui vẻ, bên kia Dạ gia lại nháo đến long trời lở đất, đầu tiên là Dạ Khuynh Nhan vô cớ mất tích, Dạ gia cho người tìm kiếm toàn bộ thành phố B cũng không thấy tung tích của cô, sau đó lại đến Dạ Khuynh Tuyết, nhìn thấy cảnh sát đột nhiên tới cửa, cả người cô ta đều run rẩy.
"Các người muốn gì?"
"Dạ tiểu thư, chúng tôi có thông tin ba tháng trước cô gây tai nạn rồi bỏ trốn, yêu cầu cô về đồn phối hợp điều tra."
"Tôi không đi!"
Dạ Khuynh Tuyết đương nhiên không chịu đi, nhưng cảnh sát đã đưa ra lệnh bắt, vô luận cô ta có đồng ý hay không, đều sẽ bị lôi đi.
Cả hai đứa con gái đều vô dụng, ông Dạ tuy rằng đau lòng, nhưng nghĩ lại mình vẫn còn một đứa con trai, tiếc rằng ông ta còn chưa kịp cảm thấy may mắn, bên kia cảnh sát lại dẫn người tới cửa, đứa con trai kia của ông ta không ngờ lại bị nghi có liên quan đến đầu cơ trục lợi buôn bán thuốc phiện, hơn nữa bây giờ hắn ta đang nghiện nặng, kết quả là bị kéo đi trại cai nghiện.
Trong một đêm, toàn bộ Dạ gia to như vậy sụp đổ chỉ trong một khoảnh khắc.
Sau khi Đường Khanh biết được chuyện của nhà họ Dạ, người đã ở không còn ở trong nước.
Nàng nhìn tin tức hot search trên mạng, không khỏi thổn thức nói: "Còn nhớ lúc trước tiệc mừng thọ của ông ta hoành tráng biết bao, rầm rầm rộ rộ, hiện giờ lại rơi vào kết cục như vậy."
Mặc Diệc đối với Dạ gia kỳ thật cũng chẳng có cái gì mà thâm cừu đại hận, cho nên Dạ gia có rơi đài hay không đối hắn cũng không quan trọng, ngoại trừ Dạ Khuynh Tuyết, kết cục của Dạ gia hiện giờ vốn không liên quan đến hắn. Hắn đã sớm cảnh cáo cô ta, nhưng cô ta lại không biết hối cải, còn tính kế lên đầu hắn, nếu cô ta tự mình tìm chết, hắn cũng không ngại tiễn đưa một đoạn đường.
"Đừng để ý tới mấy chuyện lâu la này, ta đưa em đi ăn kem."
Vừa nghe đến kem, Đường Khanh lập tức đem sự kiện của nhà họ Dạ vứt ra sau đầu, "Được đó, tôi muốn ăn vị dâu tây, hoặc là...... Vị khoai môn cũng không tồi nha."
"Mua luôn cả hai, em đỡ phải phân vân."
"Nhưng tôi còn muốn để bụng để ăn thứ khác nữa."
"Không phải còn ta sao? Ăn không hết em có thể cho ta mà."
Trên đường phố náo nhiệt, ánh mặt trời chiếu bóng dáng hai người thật dài, Mặc Diệc nhìn cô mèo nhỏ một tay cầm kem, tay kia chia chiếc kem còn lại cho hắn, ánh mắt ôn nhu......
Đinh......
Giá trị tích phân nhiệm vụ: 50
Trạng thái nhiệm vụ: Khấu trừ linh dược 20
Tổng giá trị tích phân: 171
Giá trị tích phân nhiệm vụ tiếp theo: 80
Bàn tay vàng thế giới tiếp theo: Lực lượng quang minh (Thế giới đặc thù)
Thanh âm quen thuộc từ trong đầu vang lên, bàn tay nắm kem của Đường Khanh hơi buông lỏng.
Mặc Diệc nhìn kem rơi trên mặt đất, thấy nàng hình như có chút dại ra, nghĩ rằng nàng đau lòng vì làm rơi kem, liền cười xoa xoa đầu nàng, "Không phải chỉ là một cây kem thôi sao, mua cái khác là được."
Đường Khanh lấy lại tinh thần, lần nữa nở nụ cười gật gật đầu, nội tâm lại trao đổi cùng hệ thống: "Thật là đáng tiếc, đã nói tốt là đi du lịch vòng quanh thế giới, kết quả mới đi được hơn hai mươi quốc gia."
"Có thể đi hơn hai mươi quốc gia còn chưa thấy đủ à, ta ngay cả kem cũng chưa được ăn đây." Hệ thống trong khoảng thời gian này bị đôi cẩu nam nữ show ân ái ngược luyến đủ kiểu, hiện giờ nhiệm vụ đã hoàn thành, cuối cùng cũng có thể thở ra một hơi.
Đường Khanh nhìn theo bóng dáng người nào đó còn đang vui vẻ đi mua kem cho nàng, thở dài một hơi, nói với hệ thống: "Còn lại một tiếng nữa, xem ra cơm cũng không kịp ăn rồi, thôi vậy, chúng ta đi."
Mặc Diệc mua kem xong, lại phát hiện người vốn nên đứng ở chỗ này chờ hắn đột nhiên biến mất.
Thoáng chốc, một cảm giác mất mát cường đại đánh úp về phía hắn, mà tại lúc này, phía sau vang lên một thanh âm xa lạ.
"Xin chào, xin hỏi ngài có phải Mặc tiên sinh không?"
"Phải."
"Ồ, có một vị tên là Đường tiểu thư nhờ tôi gửi lời đến ngài, nói rằng nàng phải đi rồi, ngài không cần đợi nàng nữa."
Mặc Diệc đứng ngây ngốc tại chỗ, cũng không biết cây kem trong tay đã rơi xuống đất từ khi nào.
Bốn phía vẫn náo nhiệt như cũ, chỉ là những âm thanh vui buồn của thiên hạ cứ như đã không còn chút quan hệ nào với hắn, bóng dáng lạc lõng tựa như đứa trẻ bị vứt bỏ, cuối cùng cũng biến mất vào dòng người......
****
Người khác đều nói có thể sinh ra ở Mặc gia, thì đó chính là kẻ chiến thắng nhân sinh, nhưng hắn lại chẳng cảm thấy vui vẻ chút nào, từ khi bắt đầu có ký ức đến bây giờ hắn vẫn luôn điên cuồng tìm kiếm một thứ gì đó, hắn cũng không biết tại sao mình lại như vậy, rốt cuộc muốn tìm kiếm cái gì, chỉ biết cảm giác kia vô cùng cường đại, ngày ngày ăn mòn nội tâm của hắn, làm hắn không thể nào bỏ qua.
Cứ như vậy, ngày qua ngày hắn chẳng khác gì cái xác không hồn gắng gượng tồn tại, mãi cho đến ngày hôm ấy, hắn được một con mèo cứu mạng.
Nói đến chỉ cảm thấy buồn cười, rõ ràng sau khi trúng phát đạn kia, con mèo nhỏ mỏng manh như vậy căn bản không thể nào sống tiếp, nhưng hắn lại vẫn là ôm nó trở về, thậm chí còn gọi người tới cứu nó, cũng may, cuối cùng nó đã đỉnh lại.
Sau khi biết được Đường Đường không phải một con mèo bình thường, nội tâm hắn đơn giản cảm thấy vui sướng, thậm chí còn có thể nhận thấy được sự trống rỗng trong lòng hắn dần dần được lấp đầy, trở nên sinh động hơn bao giờ hết. Hắn biết, mình đã tìm được thứ mà hắn ngày đêm ao ước.
Những ngày tháng được sống cùng Đường Đường trôi qua thực mau, cũng là khoảng thời gian vui sướng nhất trong suốt cuộc đời của hắn. Nhưng mà thời khắc vui sướng thường vô cùng ngắn ngủi, sau khi nàng biết được tâm ý của hắn, thế nhưng lại dứt khoát rời đi, không có bất kì do dự nào.
Rõ ràng lúc trước còn vì cứu hắn mà không tiếc bỏ mạng, vì hắn mà hôn mê liên tiếp mấy ngày, rõ ràng lo lắng trong mắt nàng không có nửa điểm giả tạo, nhưng tại sao vẫn lựa chọn rời đi!
Hắn rất khó hiểu, cũng rất tức giận, nhưng càng nhiều hơn là cảm giác bất lực, bởi vì hắn căn bản không có cách nào nhốt nàng ở bên cạnh mình.
Cuối cùng, vào lúc hắn tự sa ngã, hắn quyết định đánh cuộc một phen, đánh cuộc trong lòng nàng vẫn có mình, vì thế, hắn cố ý để mình bị thương trong trận bao vây tấn công kia. Để tung hoành ngang dọc ở thành phố B, hắn chưa từng phải dựa vào bất kì ai, kể cả Mặc gia, cho nên thế trận lần đó có người hỗ trợ hay không, làm sao hắn lại không biết? Sau khi biết được nàng đã đến, hắn cố ý cầm lấy di động, kỳ thật, chỉ có hắn mới biết được, cuộc điện thoại kia căn bản không tồn tại, bởi vì vốn không có ai gọi cho hắn.
Nhưng là, nàng lại bị lừa.
Tiệc đính hôn ngày đó chưa từng tồn tại một nữ chính nào khác, nhưng hắn lại mặc báo chí loạn viết, bởi vì hắn còn đang đánh cuộc, đánh cuộc nàng có thể lại xuất hiện lần nữa hay không.
Cái ngày đó, chính là ngày khó khăn nhất của hắn, cũng là ngày vui vẻ nhất của hắn, bởi vì cuối cùng, hắn đã đánh cuộc thắng.
Khoảnh khắc nàng xuất hiện tại bữa tiệc đính hôn, hắn cảm thấy toàn bộ thế giới bỗng bừng ngời.
Hắn, đánh cuộc thắng.
Nàng, vẫn còn để ý hắn.
Vốn tưởng rằng bản thân sẽ cùng nàng cứ như vậy ngày ngày trôi qua trong vui sướng hết một đời, nhưng nàng lại lần nữa mất tích, lần này, là biến mất hoàn toàn, dù hắn có đốt sợi lông mèo có linh khí nàng để lại kia, nàng vẫn không xuất hiện
Nàng nói với hắn rằng đừng tìm nàng, nhưng nàng lại không biết, nàng là người mà hắn đã tìm cả một đời, làm sao có thể nói bỏ là bỏ, làm thế nào có thể cam tâm từ bỏ?
...
Dasom: cuối cùng cũng lết được hết thế giới này r ạ, dù vẫn kết buồn nhưng ít ra nó không cụt đuôi, tự an ủi cho đỡ bùn hiu hiu. Hẹn gặp lại vào ngày mình đỡ lười he 🤣
Bạn thấy sao?