Chương 17___
Trưa ngày hôm sau, Hứa Triển được thả ra. Cảnh sát đối xử rất khách sáo với cô, chỉ nói sau này nên tỉnh táo khi gặp chuyện không hay, không nên gây gổ nữa, rồi làm thủ tục cho cô ra.
Tới đón cô là tài xế của Uông Nhất Sơn. Dọc đường đi, Hứa Triển chỉ lẳng lặng ngắm nhìn cảnh thành phố phồn hoa ngoài cửa sổ. Lúc trở lại biệt thự, dì Lưu đã làm xong một bát mỳ chân giò nóng hổi, nói là ăn để giải đen.
Hứa Triển ngồi xuống, thong thả ăn mỳ rồi uống hết sạch nước canh.
Đến tối, Uông Nhất Sơn gọi điện về, bảo tài xế đưa Hứa Triển đến trung tâm thương mại. Hứa Triển ngoan ngoãn lên tầng thay một bộ váy trắng, buông mái tóc suôn mềm rủ xuống hai vai.
Người trong gương có gương mặt thanh tú, mái tóc đen dài mềm mại, chiếc váy ngắn có đường xẻ cổ chữ V, để lộ ra một chút gò ngực trắng, vòng eo thanh mảnh.
Hứa Triển nhìn đống mỹ phẩm trên bàn trang điểm, chỉ cầm mỗi thỏi son lên bôi qua loa vào môi. Nhìn cô gái trong gương, đột nhiên cô bật cười, rồi xuống sân và lên xe đi.
Xe tiến vào khu trung tâm thương mại và dừng lại trước khoảng sân rộng.
Viên tài xế dặn cô cứ dạo quanh tầng một, Uông tổng sẽ đến ngay. Hứa Triển gật đầu, sau đó thong dong đi dạo trong không gian lộng lẫy ánh sáng nhức mắt.
Uông Nhất Sơn rất thích mua đồ cho cô, nhất là sau khi hại cô phải khóc một trận khổ sở. Dường như đó là cách để chà đạp lòng tự tôn của người khác, dùng những thứ xa hoa để tô trát loạn lên những việc đã làm.
Lúc này đây, cô mới trải qua một đêm trong đồn cảnh sát, có lẽ nào trò tiêu khiển càng hoành tráng hơn, phần thưởng càng quý giá hơn không?
Nghĩ ngợi một lúc, cũng tạm xem là thỏa mãn. Mình là đứa nhà quê, thỉnh thoảng mà nổi nóng thì "nhã nhặn" không kém bà thím. Người như thế, cho dù là tình nhân bao dưỡng, liệu có đủ tư cách? Nhưng Uông tổng lại hạ khẩu vị, hơn nữa vung tay hoang phí, cái số khó có được như vậy, mình còn khóc thương nỗi gì nữa?
Đột nhiên, cô nhìn thấy một chiếc vòng tay làm từ vàng ròng, vừa chạm rồng vừa chạm phượng, thật quá đáng mừng. Vì thế, Hứa Triển bảo người bán hàng lấy vòng ra. Đeo thêm chiếc vòng vàng giá hàng chục nghìn, tự nhiên cổ tay trở nên có giá trị hẳn, so với mấy chiếc vòng kim cương của Uông Nhất Sơn mua thì nó còn quý hơn nhiều.
Hứa Triển ngắm nghía một hồi, có vẻ như đang định lượng chiếc vòng, rồi hỏi: "Có chiếc nào nặng hơn không chị?"
"Thưa cô, đây là chiếc nặng nhất cửa hàng chúng tôi rồi, nếu nặng quá, không cô gái nào đeo nổi đâu."
Người trông cửa hàng rõ ràng đang cố nén vẻ khinh bỉ trên mặt, nếu không vì nhìn thấy bộ quần áo cô mặc thì chắc chắn đã buông lời châm chọc.
"Có điều, nếu cô muốn cất trữ thì có thể mua vàng miếng." Người bán hàng đề nghị.
Hứa Triển lắc đầu, đột nhiên hai mắt sáng lên. Cô nhìn thấy một sợi dây chuyền khá hợp với chiếc vòng tay, trông to thô, nếu đeo lên cổ thì phải gọi là choàng lên cổ mới đúng.
Hứa Triển lại bảo người bán hàng lấy ra, ngay lập tức, có một bàn tay ôm chầm lấy vai cô, mùi hương quen thuộc ùa đến.
"Vòng thô thiển thế này, mắt nhìn kiểu gì không biết!" Uông Nhất Sơn tháo chiếc vòng trên tay cô xuống, sau đó dắt cô đến trước quầy hàng của Cartier, chỉ vào một chiếc vòng đính hạt kim cương rồi nói với nhân viên bán hàng, "Lấy cái này."
Mắt chọn phụ nữ của Uông Nhất Sơn không có gì đặc biệt, nhưng mắt chọn trang sức quả thật rất chuẩn. Chiếc vòng tạo hình đơn giản nhưng lại làm người ta vừa nhìn đã thích.
Hứa Triển có vẻ không bằng lòng, liền hỏi: "Vòng này bằng vàng không?" Nhân viên giải thích, nói đó là vàng hồng*.
* Rose Gold hoặc Pink Gold, đây là hợp chất của vàng và đồng đỏ.
Hứa Triển không nghe rõ, mãi sau mới hiểu đó là vàng trộn lẫn đồng, lại càng kinh hãi hơn. Loại vớ vẩn này mà niêm giá ba mươi nghìn tệ, có nhầm không đấy?
"Anh định mua cho tôi sao?" Hứa Triển không nhìn Uông Nhất Sơn, thấp giọng hỏi.
Uông Nhất Sơn thì lại hưng phấn cầm cổ tay cô lật qua lật lại, "Ừ, nếu em thích, còn có thể mua cho em vài món nữa."
Hứa Triển vẫn lưu luyến quầy vàng, "Hay là, anh mua vàng đi! Không phải vàng nguyên chất thì tôi sẽ bị dị ứng...Hơn nữa, đeo đồ mạ vàng sẽ bị người ta cười, không hoành tráng!"
Thật ra, nói xong câu này, cô cũng hơi chột dạ. Mấy hôm trước cô còn đeo chiếc vòng tay mỹ ký hơi hoen nữa kìa.
Khuôn mặt cô nhân viên xám ngoắt, nhưng nhờ có tinh thần nghề nghiệp tốt, cô gái lễ phép giải thích, "Chị ạ, trang sức của bọn em là hàng nổi tiếng thế giới, giá trị của nó là ở công nghệ chế tác. Kim cương không phải nguyên chất, cũng được chia mảnh nhỏ, nhưng rất tinh xảo, liếc mắt một cái thôi đã thấy sang trọng rồi..."
Không đợi cô gái quảng cáo xong, Hứa Triển đã tháo vòng ra rồi đặt xuống mặt tủ, ngoái lại nhìn quầy trang sức vàng, nơi bán chiếc vòng to thô.
Có lẽ hiếm khi thấy Hứa Triển hứng thú với việc mua sắm, mặc dù Uông Nhất Sơn cũng phải nhăn mặt với đống vòng vèo bằng vàng chói mắt đó, nhưng anh ta vẫn mua cho cô hai món đồ cô thích, đồng thời cũng thanh toán luôn cả món mà mình thích.
Lúc xách túi lớn túi nhỏ ra khỏi trung tâm thương mại, Hứa Triển ngoan ngoãn để yên cho Uông Nhất Sơn nắm tay, hưng phấn nhìn vào chiếc vòng kim cương lấp lánh trên tay.
Quả nhiên được tiêu tiền là dễ chịu hẳn, một đêm trong tù đó, dường như chưa từng xảy ra, mà cũng không ai nhắc tới.
Buổi tối hôm ấy, thủ đoạn trên giường của Uông Nhất Sơn dành cho Hứa Triển vô cùng dã man. Không chỉ là hôn môi mà đích thực là tổng vệ sinh, như thể muốn tẩy trừ toàn bộ mùi vị không thuộc về mình vậy.
Sau khi bị cởi quần lót, hai chân bị tách ra, Hứa Triển có cảm giác người Uông Nhất Sơn nóng rực, như con rắn độc muốn bò vào trong cơ thể cô.
"Đừng!"
Trong bóng tối, hơi thở Uông Nhất Sơn trở nên nặng nề, "Triển Triển, chúng ta đã ở bên nhau gần hai tháng rồi, cũng không ít gì!"
Hứa Triển trợn trừng mắt, đột nhiên hiểu được lô-gic của Uông Nhất Sơn. Đúng vậy, chỉ nói chuyện yêu đương suông, quân tử cũng phải chết vì nghẹn! Trước khi giở trò đùa bỡn là lời nói tình cảm, đây gọi là thủ đoạn tán tỉnh!
Thì ra là thủ đoạn để vờn phụ nữ! Đã vần vò cơ thể rồi, phương pháp chơi sáng suốt nhất là cùng đùa giỡn tình cảm sao?
Tên này thật buồn cười, ai muốn cùng anh ta nói chuyện yêu đương chứ? Muốn một cô gái bị ép buộc phải chơi trò yêu nhau thắm thiết sao?
Nhưng đây đều là lời nói thầm trong lòng, còn lời nói ra thì thỏ thẻ như muỗi kêu, "Đừng...Nhanh quá, tôi sợ..." Nói xong, cô chủ động ôm cổ Uông Nhất Sơn.
"Tên hôm qua ấy, tôi không hề quen, anh ta cưỡng hôn tôi...Đêm qua...Cả đêm anh ta đều xuất hiện trong cơn ác mộng của tôi..."
Nói đến đây, cô cảm giác người đàn ông nằm trên cứng người, một lúc sau mới nghe thấy anh ta nói: "Là anh không tốt, nhưng cũng tại em ngu ngốc cơ, đang nhiên lại để cho nó hôn, sao không cắn nó đi!...Lần sau là mặc kệ em đấy."
Nói xong, như để bồi thường, đôi môi anh ta dần đi xuống. Lúc Hứa Triển cảm giác được đầu lưỡi anh ta đang lùa vào giữa bụi cỏ của mình, cô kinh hãi hét lên, định ngồi dậy nhưng hai chân lại ghì lấy đầu anh ta.
Hành động hoang đường đó đã một lần nữa khiêu chiến với tính bảo thủ của Hứa Triển. Sao anh ta có thể liếm chỗ đó? Anh ta có biết bẩn không? Vô liêm sỉ!
"Uông Nhất Sơn! Anh ngồi dậy cho tôi!" Hứa Triển muốn đẩy anh ta ra nhưng như bị hút cạn sức, cả người như con ếch bị găm trên bàn thí nghiệm. Hai chân cô bị gập trước ngực, nơi kín đáo nhất hoàn toàn lộ ra như đóa hoa nở rộ, buộc phải đón nhận cuộc tẩy trừ từ môi lưỡi anh ta.
Cảm giác xấu hổ xen lẫn sự kích thích cực độ khiến bụng dưới của Hứa Triển thắt lại. Thời gian dài ở cạnh Uông Nhất Sơn, Hứa Triển đã chẳng còn là cô gái ngây thơ, sự chán ghét trong lòng không thể lấn át được khoái cảm bản năng. Cô cảm thấy đầu lưỡi anh ta đang đi vào rồi lại cong lên, cảm giác kích thích này còn đáng sợ hơn ngón tay anh ta. Trong nháy mắt đã lên đỉnh, không biết có phải chỉ là ảo giác của cô hay không, một dòng chất lỏng nóng ấm trào ra.
Lúc Uông Nhất Sơn ngẩng đầu, dưới màn lệ trong mắt, cô thấy khuôn mặt anh ta ướt nhẹp...
Xấu hổ vì không kiềm chế được mà tiểu tiện luôn, cô bỗng khóc ầm lên. Uông Nhất Sơn rút tờ khăn ướt ở tủ đầu giường lau cho cô, rồi lại ôm cô dỗ dành, thậm chí còn dùng đôi môi vẫn đang ướt hôn Hứa Triển, để cô biết xem đó có phải nước tiểu hay không.
Hứa Triển sợ hãi quay đầu đi, lấy gối che kín đầu...
Chương 18___
Bạch Gia Nặc không ngờ mình còn có thể gặp lại Hứa Triển. Nếu không vì nỗi ấm ức của em gái, hắn nhất định không tốn thời gian vào loại con gái chẳng đặc sắc này.
Vì vậy, khi nhìn thấy Hứa Triển đứng cạnh Uông Nhất Sơn trong bữa tiệc của một người bạn, hắn có đôi chút bất ngờ.
Uông Nhất Sơn không đá con bé này đi sao?
Gọi là tiệc rượu thì hơi khoa trương.
Đây vốn là tiệc tái hôn của một thạc sĩ kinh tế tên Thiệu Thính Trường. Nghe nói cô vợ mới từng du học ở Pháp, làm nghiên cứu sinh về nghệ thuật.
Mọi người đều mừng thay cho mối tình muộn này, cho rằng đây là nhân duyên trời định, bởi vì Thiệu Thính Trường là người đam mê tranh Tàu, lúc rảnh rỗi hay ở nhà mài mực vung bút.
Cũng vì thế, cách bài trí bữa tiệc theo phong cách nghệ thuật Đông Tây. Nét bút mực vụng về bên cạnh màu sắc đậm theo kiểu hội họa phương Tây. Đóa hồng đỏ vắt xiên qua trang giấy trắng, đây là tác phẩm hai vợ chồng cùng thực hiện, đúng là phu phụ hòa hợp.
Địa điểm tổ chức tiệc cũng rất khéo, chính là nơi mà Thiệu phu nhân mới khai trương phòng tranh. Những người đến dự hầu hết là cấp dưới của Thiệu Thính Trường, hoặc không thì cũng là bạn bè trong thương giới, cho nên gần như ai cũng mua một bức. Mấy tác phẩm nghệ thuật tao nhã này, dù giá hơi cao nhưng khách khứa đến đều cho rằng nó đáng giá nên không hề mặc cả. Bỗng chốc, tranh được trưng bày đều bán hết sạch, ngay cả tranh để trong kho cũng không còn lấy một bức.
Những người không mua được tranh đều nắm tay xuýt xoa tỏ vẻ tiếc nuối, muốn đến gặp Thiệu phu nhân để đặt hàng, tỏ ý chờ bao lâu cũng được.
Hứa Triển không hiểu về nghệ thuật, cũng không có dự án nào cần Thiệu Thính Trường giúp đỡ, nên đương nhiên chẳng có hứng thú để đi tâng bốc mấy bức tranh vớ vẩn đó. Có điều, bàn thức ăn ở cuối đại sảnh mới là cái hấp dẫn cô nhất.
Từ lúc Uông Nhất Sơn đến bữa tiệc là đã có không ít người tới chào hỏi. Hứa Triển rất biết điều, nhỏ giọng nói với anh ta: "Anh làm việc của anh đi, tôi đi ăn cái gì đây." Uông Nhất Sơn mỉm cười, vỗ lưng cô, "Đi đi, ăn ít thôi, lúc nào tan tiệc, anh sẽ đưa em đi ăn đồ Nhật Bản."
Hứa Triển cầm đĩa đi lấy mấy miếng vịt sốt cam, salad cá ngừ, chân giò hun khói, rồi ngồi ở một góc khuất sau bức vách che, thư thả dùng hết đĩa thức ăn.
Đồ ngon đã vào hết trong bụng, lại uống thêm một cốc nước hoa quả, ngồi sau bức vách, cô nghe được đủ thứ chuyện trên trời dưới biển.
Tiếp xúc với tầng lớp thượng lưu như thế này, Hứa Triển phát hiện ra, ngoài vẻ hào nhoáng và cử chỉ tao nhã, những vị khách đến đây cũng chẳng khác gì mấy người thích buôn chuyện ở huyện. Đơn giản là mua bán qua lại, tiếp sau đó sẽ là chuyện trong nhà ngoài ngõ, cuối cùng là nói xấu sau lưng người khác.
Chẳng hạn như bây giờ, chủ đề bàn tán của mấy bà vợ chính là vị Thiệu phu nhân mới.
Nghe nói vị này là người phụ nữ mới hai mươi tám tuổi, tên là Địch Diễm Thu, xuất thân không cao quý, chỉ là cô gái bình thường ở một thôn nhỏ phía nam. Cô ta có một thời gian làm công nhân trong xí nghiệp ở Quảng Châu, sau đó tự trang trải để đến đại học Trung Sơn dự thi, rồi lấy được bằng hệ chính quy của trường. Sau này, nhờ dựa vào một người đàn bà có chồng ngoại quốc, cô ta mới có thể ra nước ngoài học, khi về nước thì xin vào một học viện kinh tế, vì vậy mới quen được Thiệu Thính Trường.
Bà vợ đầu của Thiệu Thính Trường, người thất nghiệp nhiều năm, lại là người đàn bà hơn bốn mươi nhan sắc tàn phai, đâu phải là đối thủ của Địch Diễm Thu còn đang xuân sắc?
Nhưng điều khiến người ta bái phục nhất là, cô ta rõ ràng là người vợ chẳng ra gì, giở trò bội tình bạc nghĩa. Dưới thủ đoạn của cô ta, bà vợ trước của Thiệu Thính Trường đã chủ động nhường chỗ, làm cho cuộc hôn nhân mấy chục năm coi như cũng có đoạn kết tạm viên mãn.
Vì vậy, gia đình có biến cố, chẳng những ảnh hưởng đến đường công danh của Thiệu Thính Trường, mà còn có hệ lụy sâu xa hơn. Nhất là nhìn vào cảnh tượng này, ai có thể nói người đàn bà khôn khéo ấy không phải vợ hiền có số vượng phu đây?
*Vợ có số vượng phu sẽ giúp chồng được rạng danh, thành đạt.
Cô tò mò nhìn xuyên qua bức vách vải, đánh giá một lượt vị Thiệu phu nhân kia. Người này có vóc dáng thon thả, cao ráo, mặc một bộ sườn xám thanh nhã, mái tóc dài búi cao, đôi khuyên phỉ thúy như hai giọt nước đung đưa trên tai, từ đầu đến chân toát lên một vẻ cổ điển, quý phái. Nhìn vị phu nhân cao quý lúc này, không ai có thể tưởng tượng ra bóng dáng một cô công nhân ở thôn quê.
Còn tay Thiệu Thính Trường, bụng phệ, đầu nhoáng dầu, khuôn mặt thì như được chắp từ mỡ.
Hứa Triển đang nhàn rỗi, ngồi bổ sung kiến thức từ mấy bà vợ, lại nhìn cảnh mấy người đá lông nheo với nhau mà suýt nữa phun miếng pho mát đang nhấm trong miệng ra.
Lúc này, Thiệu phu nhân đang đứng cạnh Uông Nhất Sơn, cười gợi tình, còn kéo theo một cô gái trẻ mặc bộ váy hồng nhạt, không biết thủ thỉ điều gì. Từ ánh mắt ngượng ngập của cô gái đó, có thể dễ dàng nhận thấy rằng Thiệu phu nhân đang làm công việc của bà mối.
Hứa Triển thầm trấn an trong lòng, hy vọng cô gái này có thể hút được linh hồn nhỏ bé của Uông Nhất Sơn, để cô được giải thoát.
"Đồ ăn ngon không?" Đột nhiên, một bên salon lún xuống, Hứa Triển quay đầu lại. Bạch Gia Nặc ngồi xuống, mỉm cười nhìn cô, cũng không hề khách sáo mà lấy một viên pho mát trên đĩa của Hứa Triển rồi bỏ vào miệng.
Hứa Triển không hề tỏ ra tức giận, ngược lại, còn chủ động đưa đĩa đến trước mặt anh ta và cười nói: "Tôi vẫn còn này, anh ăn thêm đi."
Phản ứng của cô khiến Bạch Gia Nặc sửng sốt, hắn cười, "Sao thế? Quả ớt nhỏ không phun lửa nữa à?"
Hứa Triển nghiêng đầu, cười, "Không phải Bạch tổng đã dạy tôi rồi sao? Con gái mà nóng tính thì chỉ có thiệt. Tôi thấy rất có lý, cho nên đang sửa dần đây!"
Lúc nói câu này, cô mở to hai mắt, ra vẻ cô gái ngây thơ. Gương mặt thanh tú không có gì đặc biệt, nhưng dáng vẻ như thế này thì đúng là phải cân nhắc.
Đột nhiên, Bạch Gia Nặc đã hiểu vì sao Uông Nhất Sơn không buông tay rồi. Cho dù cô gái này có bày ra bộ mặt mềm yếu, nhưng trong ánh mắt vẫn còn nguyên sự mạnh mẽ, thật sự kích thích bản tính chinh phục của đàn ông.
Ăn thịt ăn cá nhiều, vậy thì, một lần thử ăn rau dại, hẳn là mùi vị không tệ? Nghĩ như vậy, hắn mỉm cười, chuẩn bị tiến đến gần món rau dại.
Trong nháy mắt, một cái đĩa úp vào cạnh sườn Bạch Gia Nặc.
Hứa Triển đứng bật dậy, bước nhanh vài bước ra, sau đó nói với Bạch Gia Nặc: "Ngại quá, vừa nãy bị tuột tay, anh chờ một chút, tôi đi lấy khăn cho anh." Nói xong, cô chạy biến mất hút.
Bạch Gia Nặc nhặt đĩa lên, chiếc quần âu màu đen dính đầy pho mát, cứ thế mà đi ra ngoài kia thì quá gây chú ý!
Đợi một lúc, không thấy Hứa Triển quay lại, anh ta nhìn qua tấm vách che thì thấy Hứa Triển đang đứng cạnh một bàn đầy đồ ăn, chọn xong món yêu thích thì liền đi ra một góc khác, rồi ăn ngấu nghiến, thậm chí còn không thèm liếc sang bên này lấy một cái.
Nghĩ tới lời thề phải sửa tính vừa rồi của cô gái nhỏ, Bạch Gia Nặc cười. Hắn gọi điện cho tài xế bảo anh ta mang quần dự phòng lên cho hắn, trong lòng thì đang thầm nói: Hứa Triển, tôi nhớ kỹ cô rồi đấy!
Sau khi chén hết một đĩa đồ ngon, Hứa Triển mới phát hiện ra là Uông Nhất Sơn không còn ở trong phòng tiệc. Cô nàng thỏa mãn xoa bụng, lại phát hiện ra thêm một điều nữa, nãy giờ cô uống ba cốc nước hoa quả, vì thế đang rất muốn vào nhà vệ sinh.
Cô ra nhà vệ sinh, nhưng ở đây đã chật kín người.
Trong lúc chờ, đột nhiên Hứa Triển phát hiện ra một khúc quanh ở cuối hành lang, ở đó có một phòng làm việc. Có lẽ căn phòng này chính là cửa sau của phòng tranh, xem ra ông chủ ở đây là một người tiếc mạng, ngộ nhỡ có xảy ra hỏa hoạn thì ông ta sẽ là người chạy thoát đầu tiên.
Cửa ban công chỉ khép hờ, cô thò đâu vào trong nhìn, đúng là trời không tuyệt đường sống của người ta! Bên trong quả nhiên có một phòng vệ sinh.
Nhu cầu giải quyết nỗi buồn cấp bách hơn, bất chấp ngoài cửa dán biển không phận sự miễn vào, Hứa Triển đẩy cánh cửa gỗ ra, vừa đóng cửa lại là ngồi ngay xuống bồn cầu.
Giải quyết xong, đang định xả nước, cô đột nhiên nghe thấy tiếng mở cửa ngoài, sau đó là tiếng đóng và khóa cửa.
Không xong rồi! Có người vào.
"Nhất Sơn, dạo này bận nhiều việc sao? Mấy lần gọi điện đều là trợ lý của cậu nghe."
Hứa Triển nghe thấy một tiếng "Nhất Sơn" này mà kinh hãi. Cô vội lén nhìn qua khe hở của cánh cửa.
Đúng là Uông Nhất Sơn rồi! Anh ta lười biếng bắt chéo chân, thong dong ngồi trên chiếc ghế bằng da thật. Còn vị Thiệu phu nhân kia thì đang quấn lấy anh ta, cả người ẻo lả dựa vào anh ta. Hai viên ngọc phỉ thúy như hai đôi mắt đầy quyến rũ, lóe ra ánh quang mê hồn.
"Ừ!" Câu trả lời của Uông Nhất Sơn cũng thể hiện vẻ lười biếng.
"Thế nào? Con gái phó chủ tịch Trương không tồi chứ? Người ta đang chờ câu trả lời của cậu đấy! Người ta là con nhà gia giáo, mới tốt nghiệp, rất ngây thơ, chắc chắn là gái trinh rồi. Con bé vừa thấy cậu đã thích, thích vô cùng!" Lời nói trong miệng Địch Diễm Thu như của một vị bề trên nhiệt tình, nhưng năm ngón tay trắng nõn lại như con rắn trắng luồn lách vào trong quần Uông Nhất Sơn, dừng lại ở một chỗ nào đó, thành thục ve vuốt.
Chương 19___
Giải quyết nỗi buồn thôi mà cũng bị nhốt trong nhà vệ sinh! Cảnh tượng bên ngoài khiến Hứa Triển phải nín thở.
Tên Uông Nhất Sơn này là cao thủ tán gái, trong lòng cô đã mơ hồ nghĩ, chiếc BMW để theo đuổi hoa khôi của trường không thể nói vứt là vứt được. Nhưng cô thật sự không thể tưởng tượng nổi, tên lưu manh này còn léng phéng với cả phụ nữ đã có chồng. Nghĩ đến chuyện Uông Nhất Sơn đã từng mây mưa với Địch Diễm Thu, dạ dày Hứa Triển cuộn lên vị chua chát.
Vì sao lại buồn nôn? Nghĩ kỹ xem, Uông Nhất Sơn từng hôn Địch Diễm Thu, mà Địch Diễm Thu chắc chắn đã hôn Thiệu Thính Trường...Kết luận cuối cùng là cô đã từng gián tiếp hôn lão béo đó. Như thế mà không buồn nôn sao được!
Hứa Triển bịt miệng, cố nén cơn buồn nôn, lại lén lút lấy điện thoại từ trong túi ra, đặt camera ngay đúng khe hở hòng chụp được cảnh tượng này. Nếu Thiệu Thính Trường biết Uông Nhất Sơn chăm sóc vợ yêu của ông ta như thế nào, nhất định sẽ rất vui mừng.
Không ngờ, đầu tiên, Uông Nhất Sơn nhếch mép cười và để yên cho Thiệu phu nhân xoa nắn một hồi, rồi sau đó rút tay người đẹp từ trong quần ra, hại Hứa Triển đang định ấn nút chụp tiếp thì hỏng việc.
"Bây giờ chị là phu nhân của ngài Thính Trường rồi, chúng ta thế này, không hay cho lắm nhỉ?"
Địch Diễm Thu cầu hoan thất bại nhưng khuôn mặt không hề lộ vẻ xấu hổ, chỉ ngồi thẳng dậy rồi cười, "Sao thế? Trộm vợ người khác, không phải là việc mà rất nhiều người đàn ông thích sao?"
Uông Nhất Sơn lắc đầu, "Thế để quan đè chết à? Nếu chị lấy một gã bình thường, có khi phải nhảy tường gãy chân tôi cũng muốn lao lên giường chị, còn Thiệu Thính Trường thì... Thôi quên đi, chị và tôi đều là kẻ làm ăn, phạm vào vận phong lưu để chặt đứt đường đi của nhau à?" Nói xong, anh ta lấy một tấm séc ra, đưa cho cô ta, "Lần trước chị làm cho thằng họ Bạch trúng thầu đểu, thật sự là rất chuẩn, đây coi như là quà cảm ơn của tôi."
Cự tuyệt nhưng cũng không kém phần chu đáo, vừa tán dương Thiệu phu nhân, vừa chỉ ra điểm lợi điểm hại, coi như cũng là nể mặt cô ta. Đối phương đã biết lẽ, cho dù Địch Diễm Thu có thèm muốn cỡ nào cũng không như hổ cái mà vồ vập lấy anh ta.
Cô ta cười và nhận lấy tờ séc, vẻ mặt hài lòng, "Tôi không hiểu, nếu cậu muốn lấy được miếng đất ở bắc thành phố, tại sao nâng giá lên rồi mà lại buông tay vào đúng thời điểm mấu chốt?"
Uông Nhất Sơn đứng dậy, tự nhiên như chủ, đến cạnh quầy bar rồi rót một ly rượu vang đỏ, lại rót thêm một ly nữa cho vị phu nhân kia, "Miếng đất đấy đối với tôi mà nói, chẳng đáng là gì cả, nhưng với Bạch Gia Nặc thì không như thế. Trước kia hắn từng mua một miếng đất ở gần bắc thành phố, trên miếng đất đấy có rất nhiều nhà cổ. Lúc di dời, hắn tốn cực nhiều tâm sức với các hộ gia đình ở đấy, vừa phải hẹn có chỗ quay lại, vừa phải hẹn tăng gấp đôi diện tích. Chắc nghĩ bụng, xây được mấy tòa cao ốc, vừa sắp xếp ổn thỏa được cho những hộ gia đình này, vừa bán được mấy căn hộ khác, lời quá còn gì. Không ngờ, đến lúc đào móng mới phát hiện ra miếng đất đấy vốn là đất cát, không đào sâu được, mà căn bản là không xây nhà cao tầng được."
Địch Diễm Thu nhíu mày, "Vậy thì lấy được miếng đất này cũng lỗ vốn rồi!"
"Cho nên, miếng đất này chả khác gì đất hoang, hắn rơi vào thế bắt buộc thôi! Chỉ có cách là xây nhà để những hộ gia đình kia quay về, xây thêm ít nhà quy mô vừa nữa để bán, ổn định hệ thống mới có thể tránh thua lỗ được!"
"Cậu vẫn chưa nói, tại sao lại muốn cậu chủ nhà họ Bạch tốn nhiều tiền oan như vậy?"
"Bởi vì tôi muốn công ty hắn phải lưu động tài chính, khiến cho hắn rối tinh rối mù, mới không còn sức mà quấy tôi nữa."
Nghe thế, Địch Diễm Thu như vỡ lẽ, "Tôi nghe nói công ty mạng của cậu ta tương tự của cậu, cậu gặp phải chuyện gì đó nên cho ra sản phẩm muộn. Cậu muốn cậu ta không đủ tài chính để tiến hành cạnh tranh, cùng bị chậm trễ theo? Chiêu giết người không chảy máu này quá cao minh, không mất đồng nào mà lại khiến cho cậu chủ Bạch mướt mải chạy vạy khắp nơi. Đến khi tài chính của cậu ta lưu động được thì hẳn là cậu cũng tung sản phẩm ra thị trường trước rồi?"
Uông Nhất Sơn cụng ly với cô ta, "Chị lúc nào cũng hiểu lòng người, tôi thật sự ghen tỵ với người đàn ông của chị!"
Vị phu nhân được tâng bốc, mỉm cười duyên dáng, "Cũng phải nói lại, tôi thật sự thông cảm với người nào được gả cho cậu, bị cậu bán đi lúc nào không biết ấy chứ. À phải rồi, con gái nhà phó chủ tịch Trương thế nào? Tôi còn phải trả lời người ta nữa đấy!"
Uông Nhất Sơn lắc đầu, "Chị tha cho tôi đi, tôi vẫn còn trẻ, chưa muốn cưới một người về để quản này quản nọ. Con gái nhà phó chủ tịch Trương ấy mà, chẳng phải là muốn tôi thờ như Bồ Tát à? Vẫn là Thiệu Thính Trường khôn ngoan nhất, cưới được vợ hiền, người phụ nữ khéo léo như chị mới là phúc của đàn ông!"
Địch Diễm Thu cười run cả người, hai viên ngọc phỉ thúy bên tai đung đưa mãi.
Hứa Triển đứng trong nhà vệ sinh nghe được cuộc đối thoại này mà cũng phải rùng mình. Nếu có một ngày tên họ Uông phá sản, nên đổi nghề làm trai bao, vừa đi cùng làm nền, vừa có cái miệng ngọt sớt, có khi cả hàng tá quý bà muốn được bao dưỡng ấy chứ!
Có lẽ Địch Diễm Thu cũng nghĩ như vậy, tiến lại gần hôn một cái lên má Uông Nhất Sơn, "Cậu nói thế làm tôi hối hận vì lấy chồng rồi. Nếu có ngày tôi ly hôn, không biết chúng ta có cơ hội tiếp tục tiền duyên hay không đây!"
Uông Nhất Sơn nghiêm túc nói: "Nếu chị ly hôn, nhất định sẽ là chị bỏ Thiệu Thính Trường, rồi sẽ lại đi kiếm một ông chồng khác, không biết có còn để ý đến thương nhân nhỏ bé như tôi đây không!"
Thiệu phu nhân được khen nức mũi, cuối cùng cũng chịu đứng dậy, "Tôi ra ngoài trước đây, một lúc sau cậu hẵng ra, đỡ bị người khác hoài nghi."
Sau khi Thiệu phu nhân uốn éo đi ra khỏi phòng, Uông Nhất Sơn rút liền ba tờ khăn giấy trên bàn ra lau mặt. Có lẽ sợ lau chưa đủ sạch, anh ta đi về phía nhà vệ sinh, định rửa mặt.
Cô nàng Hứa thầm nói trong lòng: Chết rồi! Chết rồi! Đừng mở cửa! Đừng mở cửa!
Đáng tiếc, "luyên thuyên đại pháp" không ngăn cản được Uông Nhất Sơn.
Trong nháy mắt giật cánh cửa ra, Uông Nhất Sơn sững sờ, còn Hứa Triển thì sợ đến nỗi mở to hai mắt. Hai người cứ nhìn nhau mà không nói gì.
Hứa Triển nhìn thấy vết son trên mặt Uông Nhất Sơn, rốt cuộc cũng bĩu môi nói: "Buồn nôn!"
Trong giây lát, trên mặt Uông Nhất Sơn hiện lên chút vẻ bối rối, nhưng lập tức nhíu mày, "Sao em lại trốn ở đây?"
Hứa Triển hất cằm, giọng nói bình thản, "Đương nhiên là đi vệ sinh rồi. Ăn vụng không thành sao?" Uông Nhất Sơn thấy bồn cầu chưa xả nước, bèn lướt qua Hứa Triển và ấn nút xả, rồi mới vặn nước rửa mặt.
Rửa mặt xong, Uông Nhất Sơn buồn bực nói: "Trước đây anh từng chơi bời với cô ta mấy lần, nhưng từ sau khi gặp lại em, ngoài em ra, anh không hề chạm vào người phụ nữ khác."
Đàn ông mà, quả nhiên đều là kẻ đểu giả. Lịch thiệp thì sao chứ, vẫn là chó má hết.
Không biết vì sao, đột nhiên, cô nhớ đến ông bố dượng của mình.
Hình như lúc đó cô mười hai tuổi. Có lần, cô ở nhà với mẹ, bỗng có người đàn ông dìu một người phụ nữ xinh đẹp đến. Người đàn ông luôn miệng nói với mẹ cô: "Chồng bà chơi em gái tôi nhưng không chịu bo cho nó, giờ em gái tôi nghĩ quẩn uống thuốc tự tử, bà xem làm thế nào đi!"
Lúc đó, mẹ nắm chặt tay cô, vẻ mặt đầy khổ sở. Một nam một nữ đứng trong sân hô to gọi nhỏ, khiến hàng xóm xung quanh chạy đến bàn tán xôn xao. Họ dị nghị rằng bố dượng cô ra ngoài chơi gái, để giờ rước nhục vào thân.
Cuối cùng, đôi khuyên tai vàng mẹ giữ lại cho Hứa Triển mới có thể đuổi được hai người đó đi.
Lúc ấy, Hứa Triển sợ mẹ khóc nên đã ôm chặt lấy mẹ.
Nhưng mẹ cô chỉ thở dài, không nhỏ lấy một giọt nước mắt. Khi ấy cô không hiểu, nhưng giờ thì đã hiểu được phần nào. Không có yêu, sao có hận? Lúc đó, có lẽ mẹ chỉ tiếc đôi hoa tai của cô và thể diện bị ô nhục trước mặt xóm giềng mà thôi.
Cũng giống như cô bây giờ, trong lòng không hề cảm thấy uất ức gì mà chỉ nghĩ: Nếu nhanh tay chụp được cái ảnh có phải là tốt không, lấy nó làm lá chắn, ắt hẳn sẽ...
Đáng tiếc, cô đã quên đối thủ của mình là ai. Đột nhiên, Uông Nhất Sơn cướp chiếc di động trong tay Hứa Triển, quả nhiên thấy được mấy trò ngứa tay của cô.
Uông Nhất Sơn dứt khoát lấy thẻ nhớ ra, ném vào bồn cầu, rồi xả nước.
"Lần này chỉ coi như em nổi máu ghen, sau này đừng nên giở thủ đoạn tìm điểm yếu gì cả, em vẫn còn non lắm!"
Đương nhiên Hứa Triển biết mình không thể đọ được với loại thương nhân lõi đời như anh ta, nên rầu rĩ nói: "Anh không thiếu phụ nữ, sao không chịu tha cho tôi?"
Uông Nhất Sơn ôm cô, đặt cằm lên đỉnh đầu cô, "Nếu như có thể, anh cũng muốn..."
Nói được một nửa, anh ta ngừng lại, cúi đầu định hôn Hứa Triển. Cô phiền chán quay mặt đi.
Cô thật sự không muốn có cảm giác như mình hôn Thiệu Thính Trường. Nhưng Uông Nhất Sơn cố định đầu cô, đè cô lên tường, rồi cúi xuống hôn cô mãnh liệt, sau đó như trêu chọc mà đưa lưỡi liếm môi cô, nhỏ giọng nói: "Sao, có mùi của người khác không? Ngoài em ra, anh chưa từng hôn ai cả."
Hứa Triển tức tối nhưng lại cười: "Sao thế, trước kia anh chỉ làm chứ không hôn? Thế thì chả khác chó là mấy, nằm xuống là hùng hục ngay được!"
Uông Nhất Sơn lạnh mặt, nói: "Xem ra, bây giờ anh lạc hậu rồi, chỉ hôn suông! Có lẽ phải sửa một chút!"
Nói xong, anh ta đẩy Hứa Triển ngồi xuống bồn cầu, chuẩn bị lột quần lót của cô.
Hứa Triển sợ run, trong lòng đang thầm chửi những câu độc địa nhất, lại vội vàng rặn ra mấy giọt nước mắt, "Uông...Nhất Sơn, đừng! Tôi không muốn trong nhà vệ sinh..."
Uông Nhất Sơn yên lặng nhìn cô, rồi lập tức tiến đến gần, hôn lên cái miệng liến thoắng của cô...
Hôm đó, khi ra khỏi bữa tiệc, son trên môi Hứa Triển đã bay sạch, thay vào đó là hai bờ môi sưng đỏ.
Trông thật giống như đi vụng trộm.
Lần này, Uông Nhất Sơn dễ dãi một cách bất ngờ. Chẳng những hào phóng bỏ tiền túi ra tu sửa lại cửa hàng rửa xe cho Hứa Triển mà còn giúp cô thuê hai nhân viên, cho dù ngày thường cô phải đi học thì cũng có người trông cửa hàng.
Quách Lâm Lâm từ quê lên, nghe Hứa Triển kể về vụ bị bỏ tù, liền bất chấp trong miệng còn đồ ăn đã nói:
"Uôi! Anh trai Bạch Giai Nhu đến tìm cậu á? Ơ nhưng mà vụ hai người kia đánh nhau thì tớ biết!"
Nói xong, Quách Lâm Lâm giơ điện thoại ra. Chủ đề này có lượt xem rất cao, trai đẹp đánh nhau vẫn oách hơn cảnh con gái túm tóc cào cấu, nhất là bối cảnh phía sau lại là siêu xe đắt tiền mà bị đập hỏng không thương tiếc, thật sự là khiến cho nỗi hận giai cấp tăng thêm.
Kèm theo đó là một bài viết, tiêu đề rất bắt mắt: "Bạn cùng phòng gặp được Bạch đẹp trai thượng hạng! Đàn ông mù hết rồi sao? Thảm họa!"
Những bình luận bên dưới cũng vô cùng đặc sắc. Có người phân tích, có lẽ cô bạn cùng phòng đó có kĩ thuật giường chiếu cực cao, dị dạng thiên phú, có nhét dưa chuột hay thậm chí là đu đủ cũng vẫn co giãn tốt. Có người lại cho rằng, cô bạn cùng phòng này nhất định là từ Thái Lan về, thế nên gu thẩm mỹ của mấy mỹ nam chắc chắn có vấn đề. Lại có người phân tích khoa học, lẽ nào là cô bạn cùng phòng đó thuê trai đẹp để nâng giá cho mình...Nhất thời, cả diễn đàn đã loạn hết lên.
Kiểu bài như thế này, vừa nhìn đã biết là thánh nhân phương nào ra tay. Hứa Triển đang thầm cân nhắc, không biết có nên đưa cho Dương Lệ ít tiền nhuận bút hay không.
Tới trước cửa lớp học, Hứa Triển đau đầu phát hiện ra, có một gã cao lớn dựa vào khung cửa, ánh mắt thâm thúy bắn sóng điện với mỗi cô sinh viên đi ngang qua. Sau khi nhìn thấy Hứa Triển, hắn đứng thẳng dậy, nở nụ cười mê hồn. Không phải Bạch Gia Nặc thì còn có thể là ai vào đây được nữa?
Chương 20___
Thấy Hứa Triển, hắn đứng thẳng dậy, định cất tiếng gọi cô.
Cô nàng Hứa không muốn gặp hắn, dứt khoát ngó lơ với hắn rồi đi ngang qua hắn luôn.
Bạch Gia Nặc vội kéo cô lại.
Hứa Triển nhìn về phía sau rồi nói với cậu cả nhà họ Bạch: "Nếu anh muốn tìm em gái thì sang khoa tiếng Anh, đến nhầm chỗ rồi." Nói xong, cô giãy khỏi tay hắn, đáng tiếc, bàn tay Bạch Gia Nặc rất khỏe, cô không rút nổi tay ra.
"Đến tìm em. Khăn em lấy cho tôi đâu?" Bạch Gia Nặc cúi đầu cười, hỏi Hứa Triển.
Ánh nắng giữa trưa xuyên qua cửa sổ, đôi mắt Bạch Gia Nặc cũng loáng thoáng sắc vàng, thậm chí mái tóc dày cũng hơi hung. Xem ra, tên họ Bạch này đúng là con lai.
Hứa Triển bị hắn kéo lại nên hơi khó chịu, còn đang định giơ chân đạp một cái. Đột nhiên, nghĩ đến điều gì đó, cô không giãy giụa nữa mà bình tĩnh nói với hắn: "Nếu anh không có việc gì hay ho thì đi đi, trường tôi có một đội ngũ chó săn lành nghề, cứ lằng nhằng thế này, cẩn thận bị đưa lên mạng đấy!"
Có vẻ Bạch Gia Nặc cũng biết mình bị đưa tin, nên có chút kiêng dè mà buông lỏng tay ra.
"Thế thì đi thôi, tôi mời em uống cà phê, coi như xin lỗi em."
Hứa Triển chưa bao giờ bỏ tiết, kể cả tiết tin học trông coi lỏng lẻo, cô vẫn đều kiên nhẫn ngồi làm bài đến hết giờ. Nhưng nếu bây giờ không trốn tiết, cô sẽ không thể thoát khỏi tầm mắt của Uông Nhất Sơn. Nghĩ vậy, Hứa Triển gật đầu, đi theo Bạch Gia Nặc ra khỏi trường.
Quán cà phê là do Hứa Triển chọn, ở ngay phía đối diện trường.
Phong cách bài trí tầm thường, giấy dán tường màu tím, mành nhựa trong màu hồng. Đây là chỗ những cặp đôi sinh viên hay hẹn hò. Những vách bằng gỗ dán chia quán thành nhiều ô nhỏ, tạo điều kiện cho các cô cậu tâm sự tình cảm.
Bỏ mười lăm đồng mua một cốc cà phê, sau đó có thể tự do ôm hôn ve vuốt suốt mấy tiếng, như vậy là quá lời cho đám sinh viên.
Lúc này đang là giờ học nên quán cà phê vắng vẻ hẳn. Hứa Triển chọn một gian đặc biệt ở gần quầy phục vụ.
Sau khi Bạch Gia Nặc bước vào, trong không khí đặc mùi của hắn. Mùi hương của hắn rất riêng biệt, nụ cười cũng vô cùng mập mờ.
Mặc dù hắn không mấy thoải mái với Hứa Triển vì những vụ ầm ĩ trước đây, nhưng kiểu con gái dùng chiêu lạt mềm buộc chặt thì hắn hiểu. Người có thể nhanh chóng quyến rũ được Uông Nhất Sơn, có thể khiến anh ta nhớ mãi không quên, thì có thể tưởng tượng được là loại yêu mị cỡ nào. Trong lúc đối đầu gay gắt với Uông Nhất Sơn, có thêm một cô gái thì mọi chuyện thuận lợi hơn rồi, đây cũng chẳng phải chuyện hiếm gặp.
Lúc này, cô gái nhỏ đưa hắn đến chỗ đèn mờ, mọi thứ xung quanh đã ngầm biểu hiện rõ ràng rồi, ngay chính hắn cũng cảm thấy thú vị.
Dưới ánh đèn nhạt, gương mặt Hứa Triển lại càng có vẻ trắng hơn, vài sợi tóc rủ xuống vầng trán đầy, trông thật đúng là một cô bé thùy mị. Chẳng trách Uông Nhất Sơn mê cô, cô gái này thật sự có chỗ đáng ngắm, không biết những nơi khác của cô có trắng mịn như thế không.
Nghĩ vậy, ánh mắt hắn trượt xuống ngực Hứa Triển. Mặc dù cơ thể ấy được che bởi chiếc áo phông đơn giản, nhưng lại khiến người ta mải miết liên tưởng đến một thân mình đầy đặn bên trong.
Hẳn là bị cái mùi nồng nồng trong gian phòng kích thích, hẳn là bị cô gái này gợi nhớ đến quãng đời sinh viên, đột nhiên, Bạch Gia Nặc bỗng nảy sinh ý nghĩ muốn đè cô gái trước mặt xuống băng ghế dài, lột sạch quần áo của cô, tách đôi chân trắng mịn ra rồi vùi mình vào, làm cho tới khi cô khóc không ra tiếng mới thôi...
Ý nghĩ nảy sinh đột ngột khiến ánh mắt Bạch Gia Nặc nhìn Hứa Triển bỗng trở nên nóng bỏng vô cùng. Hắn ngồi trên chiếc đệm hoa trước bàn, điều chỉnh lại tư thế, cố gắng bình tĩnh rồi nói với Hứa Triển: "Thật ra không cần ở đây đâu. Tôi biết mấy khách sạn cho tình nhân khá tốt, vừa sạch sẽ lại vừa đầy đủ tiện nghi. Hay là tôi đưa em đi?"
Hứa Triển mới nghe xong thì sửng sốt, lại lập tức hiểu ý đồ hạ lưu trong lời nói của Bạch Gia Nặc.
Cô cố nén cảm giác bực tức lại, vừa cười vừa nói với Bạch Gia Nặc: "Bàn chuyện làm ăn, sao phải đến khách sạn? Gần trường chỉ có mỗi chỗ này là yên tĩnh thôi, hơi bẩn một tẹo, nhưng chí ít sẽ không bị quấy rầy."
Trong mắt Bạch Gia Nặc hiện lên vẻ khinh miệt, nhưng ánh mắt ấy lại càng đê tiện hơn, "Thì ra là muốn bán, thế thì nói một cái giá đi!"
Hứa Triển lại cười: "Xem ra anh thật sự không phải là người hợp với việc buôn bán rồi. Tôi không có cái gì đáng giá để bán cho anh cả, tạm biệt!"
Nói xong, cô đứng dậy, chuẩn bị rời đi.
Bạch Gia Nặc nghe thấy thế, sắc mặt hiện chút vẻ căng thẳng, "Đứng lại! Cô nghe ở đâu ra?"
Hứa Triển xoay người, cười trào phúng, "Miếng đất mới mua ở bắc thành phố, còn dùng được chứ? Nếu như là đất cát, có muốn mua mảnh khác không? Đến lúc đấy, cố mà giữ giá thầu cho cẩn thận, đừng để kẻ khác thám thính được."
Vẻ mặt Bạch Gia Nặc tối sầm, nhưng rồi hắn lại lập tức ngả người trên băng ghế dài, mỉm cười như mọi khi, "Uông Nhất Sơn không đề phòng cô cái gì cả, chuyện làm ăn mà cũng đem ra để nói trên giường sao? Tôi thấy, nó đúng là hồ đồ quá rồi!"
Hứa Triển biết mình chỉ nghe lỏm được vài câu lúc trốn trong nhà vệ sinh, nhưng đối với Bạch Gia Nặc thì cũng là quá thừa rồi.
"Vừa rồi là tôi hiểu lầm, xin lỗi. Không biết cô Hứa đây có hứng thú tiếp tục bàn chuyện làm ăn nữa hay không?"
Nghe Bạch Gia Nặc nói xong, Hứa Triển từ từ ngồi xuống, trong lòng không nén nổi cảm giác sung sướng: Khoản nợ hơn chục triệu, rốt cuộc thì cô cũng không còn phải nghĩ cách trả. Có điều, kẻ trước mặt này cáo già không kém gì Uông Nhất Sơn, mỗi một câu nói ra đều phải cẩn thận, nếu không sẽ lộ sơ hở mất.
Hôm đó, cô nói chuyện với Bạch Gia Nặc mấy tiếng liền. Bạch Gia Nặc thanh toán tiền, trước khi đi, hắn nói với Hứa Triển: "Xem ra, cô hận Uông Nhất Sơn thấu xương! Nếu cô không thích nó, hoàn toàn có thể rời khỏi nó, tôi là một lựa chọn không tồi cho cô! Yên tâm, tôi lúc nào cũng rất hào phóng với phụ nữ."
Hứa Triển mỉm cười: "Cảm ơn, anh thật sự rất lôi cuốn, chỉ có điều, so với đàn ông thì tôi thích phụ nữ hơn." Bạch Gia Nặc vừa nghe xong, ánh mắt trở nên rất kỳ quái, có lẽ là đang tưởng tượng ra cảnh Hứa Triển lăn lộn trên giường với một cô gái khác. Nhưng hẳn là cô nàng Hứa không biết, đồng tính nữ lại càng kích thích ham muốn nhơ bẩn trong đàn ông hơn.
Bạch Gia Nặc rời đi, cô ngồi lại một lúc rồi mới ra ngoài. Lúc cầm lấy quai ba lô, cô mới phát hiện ra, lòng bàn tay mình đầy mồ hôi.
Ở cổng trường đã có vài sinh viên ra vào. Giờ này, lựa chọn của họ cho bữa trưa chỉ có thể là món mì lạnh Thiểm Tây cay nồng, hoặc một loại mỳ giá rẻ nào đó.
Cuộc sống của cô đáng lẽ ra cũng được như thế, được đơn giản đến nhàm chán. Đáng tiếc, hạnh phúc nhỏ bé mà trước kia còn chưa cảm nhận được thì đã bị một người đàn ông phá hỏng sạch sẽ. Không ai chỉ cho cô con đường tiếp theo phải đi thế nào, một cô gái vừa mới hai mươi tuổi đã phải bước vào trận chiến thương trường đẫm máu, nỗi lo lắng sẽ còn kéo đến đâu, cô có thể tưởng tượng được.
Nhưng, mặc cho số phận không phải cách sống của Hứa Triển. Kết quả sẽ tồi tệ đến đâu, tồi tệ đến đâu nữa?
Hứa Triển không có thời gian suy nghĩ miên man, một lúc nữa thôi là tài xế đến đón cô rồi. Cô lẳng lặng đứng trước cổng, lẳng lặng chờ tài xế.
"Cô vừa nói chuyện gì với anh trai tôi?" Đột nhiên, phía sau truyền đến lời chất vấn lạnh lùng.
Hứa Triển ngoảnh lại, Bạch Giai Nhu mới làm xoăn mái tóc dày, vẻ mặt hằm hằm ở ngay phía sau cô.
F,T)}),�'�e!K#
Bạn thấy sao?