Chương 21___
Từ sau cuộc ẩu đả trong nhà ăn, đây là lần đầu tiên Hứa Triển gặp lại Bạch Giai Nhu. So với lần trước, cô hoa khôi của trường này có phần sa sút hơn, xem ra bị biến cố tình ái này làm ảnh hưởng không ít.
Hứa Triển bước hai bước lại gần Bạch Giai Nhu, cô nàng Bạch lại cảnh giác lùi hai bước, "Cô muốn làm gì?" Xem ra, cuộc ẩu đả kia đã để lại một chút di chứng cho vị tiểu thư nhà họ Bạch, vừa nhìn thấy Hứa Triển tiến lên, cô ta đã tự giác ra vẻ sẵn sàng chiến đấu.
Hứa Triển buồn cười, thầm nói trong lòng: Chị gái à, là chị chủ động gọi tôi đấy nhé!
"Yên tâm, chỉ cần chị có thể bình tĩnh nói chuyện, tôi cũng không có tinh thần mà đánh nhau với chị ở ngay cổng trường đâu." Lá cờ hòa bình phấp phới, Bạch Giai Nhu lại khôi phục được vẻ bình tĩnh.
"Cô vừa nói linh tinh gì với anh trai tôi?"
Hứa Triển trừng mắt nhìn, "Câu này là như thế nào đấy? Tôi với anh chị mà có thể nói chuyện linh tinh được sao? Chẳng nhẽ anh ta lại không thay chị vụt vào mồm tôi một cái?"
Nghe thấy lời mỉa mai của Hứa Triển, Bạch Giai Nhu khẽ cắn môi, đưa mắt liếc xéo Hứa Triển một cái, "Tôi biết hết rồi, lần trước anh tôi đến cửa hàng rửa xe của cô, không phải chính cô đã khóc lóc tố cáo tôi đánh cô sao?" Cô nàng Bạch còn chưa kịp mách gì thì ông anh trai đã trở về, còn lạnh mặt đe cô ta không được dây dưa với Uông Nhất Sơn nữa.
Mấy ngày nay, Bạch Giai Nhu đang rơi vào nỗi bế tắc, mỗi ngày đều gửi cho Uông Nhất Sơn không biết bao nhiêu tin nhắn, gọi bao nhiêu cuộc điện thoại, nhưng cuối cùng vẫn như đá chìm đáy biển, bặt vô âm tín. Lòng tự tôn hoàn toàn bị phá nát, ban đêm, cô ta khóc lóc rầu rĩ, cô ta đâu biết anh trai và Uông Nhất Sơn đang đấu đá gay gắt trên thương trường, trong mắt cô ta chỉ có "darling" yêu dấu, kẻ hãm hại anh vợ không chút nương tay!
Hơn nữa, ba ả chỉ lo thiên hạ không đủ loạn còn thêm mắm dặm muối, Bạch Giai Nhu tin chắc là Hứa Triển đã mách lẻo với anh trai mình.
Nỗi uất ức bị đè nén trong lòng, lại trông thấy anh trai đưa Hứa Triển vào quán cà phê, cơn tức như bùng lên mạnh mẽ. Anh trai cô ta đích thị là một con hùm, ngay cả khi là em gái nhưng cô ta vẫn sợ, nên không dám ra chất vấn, đành đợi anh trai đi mới dám ra sinh sự với Hứa Triển.
Hứa Triển nghe xong lấy làm vui mừng! Cô gái khi yêu, chỉ số thông minh về không hết! Quả nhiên, cho dù cô có nói ra, chẳng nhẽ Bạch Gia Nặc không tin em gái ruột, mà chỉ tin vào một con bé mới gặp có một lần?
Vốn định lách qua cô ta rồi bỏ đi, nhưng sờ bụng cảm thấy rỗng, Hứa Triển chân thành nói với Bạch Giai Nhu: "Hay là chúng ta tìm một chỗ uống cốc cà phê?"
Vẫn là quán cà phê đó, không gian chật hẹp. Lần này, Hứa Triển nói chuyện với Bạch Giai Nhu khoảng ba mươi phút, lúc đi ra, cô ta dùng ánh mắt kỳ quái nhìn Hứa Triển.
Thế nhưng, Hứa Triển lại rất hài lòng, không hề nói gì thêm. Họ Bạch là nhà gia giáo, anh em họ đều chủ động trả tiền, cô không tốn đồng nào mà cũng được đầy một bụng cà phê Nestlé.
Hôm đó, về biệt thự là cô thoải mái ăn chơi. Uông Nhất Sơn nhìn Hứa Triển mấy lần, cuối cùng không nhịn được phải hỏi: "Trúng xổ số hả?"
Nghe anh ta hỏi, Hứa Triển còn đang dựa vào ghế đọc sách mới phát hiện mình phấn khởi ra mặt. Cô thầm rùng mình, lại tỏ ra như không có việc gì mà nói: "Trúng xổ số thì sướng quá rồi! Bài thi online hôm nay đạt thành tích không tồi."
Uông Nhất Sơn thử tưởng tượng dáng vẻ cô nàng Hứa lúc trúng xổ số, khẽ nhoẻn miệng cười.
Hứa Triển bất cẩn bị nụ cười của anh ta lay động. Tên cầm thú đang ngồi dưới sàn nhà chơi điện tử, chiếc áo trắng đơn giản phối cùng chiếc quần rộng màu đen, đôi mắt ánh lên màu sắc từ màn hình tinh thể lỏng, hai bàn tay có chút căng cứng để điều khiển trò chơi. Người đàn ông có vóc dáng cao to, dù có nằm xoài ra vẫn cho cảm giác thoải mái.
Trong lòng cô thầm nghĩ, tên này nếu không nổi nóng thì cũng khá đẹp trai, đôi môi mỏng mím hờ theo thói quen giúp gương mặt duy trì nét thanh tân như hồ nước xuân.
Có lẽ đã phát hiện ra Hứa Triển đang nhìn mình, Uông Nhất Sơn ấn nút tạm dừng, quay đầu nhìn cô.
Hứa Triển vội vàng cụp mặt xuống, ra vẻ đang chăm chú đọc sách.
"Đợi đến cuối tuần, anh cùng em về nhà một chuyến." Nghe Uông Nhất Sơn nói thế, Hứa Triển bỗng mở to hai mắt, "Anh về nhà cùng tôi?"
"Đã lâu không gặp mẹ em rồi, nhân tiện có người khách tặng cho anh hộp nhân sâm hảo hạng, mang về biếu mẹ em bồi bổ sức khỏe."
Đưa bạn trai về nhà ra mắt bố mẹ vốn sẽ khiến các cô gái thấy ngọt ngào, như vậy chứng tỏ tình cảm phát triển tốt, đã tiến thêm một bậc.
Nhưng Hứa Triển nghĩ đến hoàn cảnh đưa bạn trai về nhà mà thấy thẹn. Không phải vì xuất thân nghèo nàn, cũng không phải vì chuyện cả nhà bốn người ở chung một gian phòng, mà là vì không khí gia đình kỳ lạ. Cô tưởng tượng ra cảnh bố dượng uống say, vừa đập bàn vừa chửi mẹ, rồi lại mở cặp mắt hau hau nhìn những món quà bạn trai đem đến. Còn tưởng tượng ra vẻ mặt kinh ngạc của bạn trai, Hứa Triển thầm nghĩ cả đời sẽ không lấy chồng.
Tình cảm sâu đậm đến đâu mới có thể khiến cô đủ dũng cảm xé bỏ bức màn che, dũng cảm đưa người mình yêu về gia đình kỳ quái? Tình cảm sâu đậm đến đâu mới có thể khiến người đàn ông có được trái tim bao la, bao dung tất cả?
Chuyện này cũng giống như hồi học trung học, cô cũng rơi vào tình cảnh đáng buồn. Không phải là không có nam sinh nào lén gửi giấy nhắn cho cô, chỉ là, sau phút rung động thoáng qua, cô lại nghĩ đến cảnh một chàng trai không đỡ nổi cú đấm trời giáng của bố dượng, trong lòng cô chợt sinh ra nỗi tự ti, bởi thế cô phải dập tắt khát vọng tươi đẹp về tình yêu của mình.
Nhưng đối mặt với Uông Nhất Sơn, sự tự ti lại không có dịp phát tác. Uông Nhất Sơn có được tính là bạn trai? Ông chủ lại đi gặp bố mẹ của tình nhân? Định phát huân chương lao động cho tình nhân sao?
Cô không dám nghĩ đến chuyện để Uông Nhất Sơn bước vào nhà mình, không muốn để mẹ và em trai bị rơi vào tầm ngắm của một tên nguy hiểm như thế này.
"Không phải là công ty anh còn nhiều việc sao? Tôi thay anh mang về là được rồi."
Uông Nhất Sơn ngồi vào chỗ cạnh Hứa Triển, thuận tay nâng cô dậy rồi ôm vào lòng, hôn một cái lên trán cô, "Sao thế? Sợ ông bố kia của em làm khó anh? Yên tâm, anh mà không đối phó được với lão già đấy ư?"
Hứa Triển nghe thấy thì mắt tối sầm. Sợ? Chỉ sợ ông bố đó không đủ tàn nhẫn thôi! Có điều, kẻ thù của mình lại hiểu rất rõ hoàn cảnh gia đình mình, kiểu chơi đùa biết mình biết ta này, thật ra lại là bất lợi cho mình.
Anh ta biết quê cô ở đâu, biết được hết những khúc mắc của cô. Nhưng về anh ta thì sao? Hứa Triển phát hiện ra, mình biết quá ít.
Chuyện mà Uông Nhất Sơn đã quyết định thì rất ít khi thay đổi. Một tuần sau, Uông Nhất Sơn mang theo rất nhiều hộp thuốc bổ, kéo Hứa Triển còn đeo bộ mặt không cam lòng vào xe.
Vì đường dài nên Uông Nhất Sơn gọi tài xế lái xe, còn mình thì ngồi phía sau ôm Hứa Triển diễn cảnh thiếp chàng mặn nồng.
Hứa Triển không hiểu tại sao Uông Nhất Sơn có thể vô vị như thế, chỉ có ngón tay cô mà có thể chơi đùa gần một tiếng được. Trên mỗi đầu ngón tay trắng trẻo của cô đều in hình dấu răng bán nguyệt.
May mắn là lần này họ ngồi trên chiếc Mercedes Benz Suv, không có vách ngăn giữa chỗ ngồi của tài xế và ghế sau, nếu không, hàm răng kia sẽ cắn hết toàn thân cô mất.
Về đến huyện thì đã là xế chiều. Cái chốn to bằng bàn tay, chỉ điểm hai nhà một cách ngẫu nhiên cũng là họ hàng của nhau. Cho nên, khi chiếc xe xa hoa đỗ trước căn nhà cũ, rất nhiều bà con cô bác ngó ra xem.
Mẹ Hứa Triển đã nhận được điện thoại của con gái từ trước đó nên đứng chờ sẵn. Nhưng vừa nhìn thấy con gái bước xuống từ chiếc xe xa hoa, bà không khỏi ngạc nhiên.
Sau khi xuống xe, không chờ Hứa Triển giới thiệu, Uông Nhất Sơn đã chào hỏi mẹ cô: "Cháu chào cô, cô còn nhận ra cháu không ạ? Cháu là Uông Nhất Sơn."
Một giây đó, Hứa Triển chợt thấy vẻ sợ hãi hiện lên trên gương mặt mẹ mình...
_Chương 22___
Con gái vừa mới vào đại học đã dẫn bạn trai về, có lẽ chuyện bất ngờ như vậy khiến mẹ Hứa Triển không thích ứng kịp, máy móc nhận lấy hộp quà của Uông Nhất Sơn, miệng nói lắp, "Sao...cậu..Sao cậu lại đến đây?..."
Em trai Hứa Triển – Trương Gia Tân – không hề biết trong lòng người lớn đang dậy sóng ngầm, chỉ biết chị gái được chở về bằng xe xịn, nên hưng phấn lượn quanh chiếc xe mấy vòng.
Hứa Triển thấy Uông Nhất Sơn gây ra hậu quả nghiêm trọng thế này, trong lòng cảm thấy thật sự không thoải mái. Thậm chí, cô còn có thể tưởng tượng ra cảnh hàng xóm làng giềng bu quanh chiếc xe rồi bàn tán rôm rả.
Sau khi chào mẹ Hứa Triển, Uông Nhất Sơn liền kéo Hứa Triển lên tầng, như không có ai trước mặt.
Căn hộ nhà Hứa Triển ở tầng trên cùng, bao nhiêu năm qua mà cách bố trí đồ đạc vẫn như cũ. Mở cửa ra là phòng khách thông với phòng ăn, trên tường vẫn là bức ảnh Hoàn Châu cách cách và Ngũ A ca thân thiết ôm nhau, một góc hơi quăn.
Không gian chật hẹp lại là lợi thế để bà chủ nhà trổ tài tận dụng từng tấc đất. Phía bên trái đặt một chiếc giường đơn, bên cạnh giường là tấm rèm kéo bằng vải đay màu đỏ sậm, chính là thế giới riêng nhỏ bé của Hứa Triển lúc còn ở nhà, giờ đã được cậu em tiếp quản. Bên phải phòng ăn có một bàn ăn tròn, đây là nơi cả nhà dùng cơm, bên trên có một chiếc gạt tàn to để ông bố dượng dùng khi hút thuốc.
Hôm nay đúng vào ngày nghỉ của Trương Đại Hiền. Ông ta đang ngồi cạnh bàn ăn, vừa xem cát kịch, gặm đùi gà, vừa đắc ý nhắm rượu. Nhìn thấy Hứa Triển bước vào cửa, ông ta liền hô to lên: "Ôi chao! Sinh viên đại học về đấy à! Mẹ mày chuẩn bị cả một nồi đùi gà hầm đây này..."
Khi ông ta thấy Uông Nhất Sơn đứng sau Hứa Triển thì lấy làm sửng sốt, vội hỏi cô: "Mày đưa ai về đấy?"
Tuy nhiên, Uông Nhất Sơn lại tỏ ra thản nhiên, giọng nói không hề mang ý siểm nịnh: "Chào chú, cháu là Uông Nhất Sơn, là bạn trai Hứa Triển." Quả nhiên, lão già quanh năm suốt tháng làm con sâu rượu đã quên tiệt thằng con trai của ông chủ mỏ quặng năm nào. Trong nhà đột nhiên xuất hiện một người lạ mặt, điều này khiến cho lão không mấy thoải mái, lập tức biến sắc, gào lên với mẹ Hứa Triển, "Hứa Thu Mạn! Con gái cô lừa tiền của bố nó, mang tiếng đi học mà hóa ra lại là đi kiếm trai à?"
Mới rời nhà gần ba tháng, ấy vậy mà Hứa Triển đã quên trong nhà mình có bầu không khí đầy áp lực khiến người khác nghẹt thở. Lão già này lúc nào cũng có cách để xua hết sự vui vẻ ra khỏi căn nhà này.
Hứa Triển thấy ông ta định làm khó mẹ mình, liền định xông lên cãi nhau với ông ta, rằng mình đi học không động đến một xu của lão.
Nhưng Uông Nhất Sơn đã chặn bước cô, đem hai bình rượu ra, "Chú thích nói đùa thật đấy, Hứa Triển lúc nào cũng nói chú thương cô ấy. Lần đầu đến chơi không biết chú thích gì, đây là hai bình rượu Mao Đài, chú nếm thử đi!"
Quà tặng thật tuyệt, cả đời Trương Đại Hiền chỉ nốc rượu trắng, mùi vị Mao Đài thế nào chỉ được nghe kể chứ chưa từng được ngửi! Đúng lúc này, Trương Gia Tân chạy lên tầng, reo lên với bố là chị ngồi xe xịn về.
Lúc này, Trường Đại Hiền lập tức biết Uông Nhất Sơn là người có tiền, nhìn kiểu gì cũng thấy vừa mắt. Hít hà mùi rượu thơm nức, ông ta gọi Uông Nhất Sơn ngồi xuống uống cùng một chén.
Đáng tiếc, Uông Nhất Sơn không có hứng thú với sự nhiệt tình của "ông bố vợ" này. Sau khi bịt miệng ông ta bằng hai bình Mao Đài, anh ta liền ngồi xuống chiếc giường bé xíu của Hứa Triển, cười tủm tỉm chờ bà Hứa đưa thức ăn lên.
Hứa Triển bước lên gian phòng gỗ có ốp thêm sắt tây – đây chính là phòng bếp do cô dựng lên. Cô vào phụ giúp mẹ nấu cơm.
Lúc bước vào, thấy mẹ vẫn trầm mặc mà bỗng dưng đổ nửa chai xì dầu vào nồi, cô vội kêu lên: "Mẹ! Mẹ cho lắm xì dầu thế!"
Lúc này, Hứa Thu Mạn mới phát hiện ra, cuống quýt cầm muôi múc hai muôi xì dầu ra. Bàn tay run run, bà làm như lơ đãng hỏi; "Triển Triển, sao conlại gặp được Uông Nhất Sơn?"
Lần này đến lượt Hứa Triển run sợ, "Dạ...gặp ở trường con ạ."
"Con...quen nó bao lâu rồi?" Lúc hỏi điều này, bà Hứa dè dặt nhìn con gái.
"Cũng không lâu ạ, hơn hai tháng!"
Biết rõ một người mẹ không nên hỏi những lời tiếp đây, nhưng Hứa Thu Mạn vẫn cắn răng lên tiếng: "Triển Triển, mẹ biết con không phải đứa tùy tiện, nhưng con...con chưa cùng với nó...làm chuyện kia chứ?"
Hứa Triển không ngờ bà mẹ bảo thủ lại hỏi ra vấn đề này, hai má bỗng đỏ lên, "Mẹ! Đương nhiên là chưa rồi!"
Lúc nói câu này, thật ra Hứa Triển cũng hơi chột dạ. Mặc dù Uông Nhất Sơn vẫn nhất quyết không tiến đến bước cuối cùng với cô, nhưng những hành động bỉ ổi nhất thì đều đã làm rồi.
Bà Hứa nghe xong thì có vẻ thoải mái hơn nhiều. Bà đặt chiếc muôi xuống, cầm hai tay con gái, "Triển Triển, con phải hứa với mẹ, đừng tiếp tục với Uông Nhất Sơn nữa. Nó...nó không hợp với con đâu!"
Bàn tay cầm lấy tay Hứa Triển đầy vết nhăn nheo và đồi mồi, việc bếp núc quanh năm khiến những ngón tay mảnh khảnh trắng trẻo nay khô ráp. Lúc hai bàn tay chạm nhau, những móng tay ngắn ngủn của bà đâm vào lòng bàn tay con gái.
Bị mẹ nắm chặt tay, Hứa Triển kêu lên. Lúc này, Hứa Thu Mạn mới phát hiện ra mình có chút khác thường, vội vàng buông tay, nhưng đôi mắt vẫn chứa sự sợ hãi mơ hồ.
Sự bất thường của mẹ khiến Hứa Triển ngỡ ngàng, còn đang định hỏi mẹ xem có phải bà nhìn ra được tư chất biến thái trong con người Uông Nhất Sơn hay không, vậy mà anh ta đã xuất hiện chẳng biết từ lúc nào.
Hứa Thu Mạn thấy anh ta đứng sau Hứa Triển, miệng như bị bịt lại, trong nhất thời không nói được một chữ nào.
"Cô, có cần cháu giúp gì không ạ?" Uông Nhất Sơn xắn tay áo lên, vừa cười vừa nói.
Lúc Hứa Triển bưng thức ăn xuống nhà, Uông Nhất Sơn vẫn còn trong bếp. Chỉ trong chốc lát, mẹ cô đã ra ngoài, Hứa Triển chợt phát hiện viền mắt mẹ đo đỏ.
Trong bữa ăn, ngoài Trương Đại Hiền liên mồm hỏi hoàn cảnh gia đình Uông Nhất Sơn và tài khoản ngân hàng ra, mọi người đều im lặng.
Trương Gia Tân vốn thèm ăn, chỉ tập trung vào cái đùi gà. Bà Hứa đang có tâm sự, ngồi ăn mà như đếm từng hạt cơm. Còn Uông Nhất Sơn, ngoài việc đáp vài câu với Trương Đại Hiền thì chỉ nhìn Hứa Thu Mạn bằng ánh mắt thâm thúy.
Cơm nước xong, Uông Nhất Sơn định đưa Hứa Triển đi.
Đột nhiên, Hứa Thu Mạn nói: "Cũng về nhà rồi, sao phải ra ngoài ngủ. Triển Triển, mày ở nhà một đêm đi. Còn cậu..." Bà nhìn Uông Nhất Sơn, "Nhà tôi không còn chỗ nữa, hay là cậu đi trước đi!"
Ý đồ đuổi khách quá rõ ràng, Uông Nhất Sơn hơi híp mắt, sau đó liền cười, "Cô nói đúng, chỗ này nhỏ quá, sau này, khi cháu và Hứa Triển kết hôn, nhất định cháu sẽ mua cho hai cô chú một căn lớn hơn. Thế này đi, bạn cháu có mở một làng nghỉ mát ở gần đây, có chỗ tắm rửa và nhà nghỉ, cháu mời cả nhà mình đến đó thư giãn!"
Hứa Triển và Hứa Thu Mạn cùng im lặng. Nhưng Trương Đại Hiền thì lại phấn khởi ra mặt, còn liên tục khen chỗ đó nổi tiếng, không bỏ ra mấy nghìn tệ thì không được vào tắm, cho nên không đi không được!
Bà Hứa tỏ vẻ khó xử, không hề muốn dùng tiền của Uông Nhất Sơn. Trong khi đó, Hứa Triển lại lạnh lùng nói: "Anh về đi, tôi muốn tâm sự với mẹ!"
Trương Đại Hiền vừa nghĩ đến việc được ngâm mình vào bể nước nóng trong làng nghỉ mát, liền trừng mắt nhìn bà Hứa, "Đồ đàn bà, con rể nhà mình vượt xa đến đây, con gái nhà mình có bản lĩnh khiến người ta bỏ tiền, cô còn lôi thôi gì nữa! Còn giở trò, tôi đập chết cô đấy!"
Giọng nói đanh thép vang lên, chứng tích năm xưa khiến mẹ và em trai Hứa Triển đều ngậm miệng.
Hứa Triển nắm chặt tay. Cô hằm hằm nhìn Uông Nhất Sơn, nếu không vì anh ta, nhà mình đâu được náo nhiệt thế này?
Lúc cả nhà họ thay quần áo rồi xuống dưới, chiếc BMW không biết đã xuất hiện từ lúc nào.
Trương Đại Hiền giục vợ con vào chiếc BMW, còn Uông Nhất Sơn và Hứa Triển thì vào chiếc Mercedes Benz.
Lên xe, Hứa Triển không hề nể mặt Uông Nhất Sơn, gằn giọng hỏi: "Anh nói gì với mẹ tôi? Có phải chuyện tôi nợ anh tiền không?"
Uông Nhất Sơn mở một chai nước khoáng, uống một ngụm để xua đi mùi vị xì dầu rẻ tiền, lại nghiêng đầu và nói: "Yên tâm, chuyện tiền nợ, anh không nói một chữ nào. Nhưng nếu em không chịu phối hợp, anh thật sự không nhịn được đâu."
Buổi tối nên đường đi thuận lợi, chẳng mấy chốc đã đến làng nghỉ mát mà Uông Nhất Sơn bảo.
Vị giám đốc đã chờ ở đại sảnh xa hoa từ lâu. Vừa xuống xe, bà Hứa đã tóm tay con gái, thầm nghĩ nhân lúc đi tắm sẽ nói cho cô chút chuyện.
Nhưng, sau khi chia thẻ số, có người đưa bà Hứa đi thay dép lê, đến lúc quay lại, chẳng những không thấy bóng chồng con đâu, mà ngay cả Uông Nhất Sơn và Hứa Triển cũng không biết đã đến chỗ nào.
Chương 23___
Thật ra, Hứa Triển cũng không biết trong quả hồ lô thần bí của Uông Nhất Sơn chứa loại thuốc gì.
Lúc mấy người phục vụ dẫn mẹ và em trai đi, Uông Nhất Sơn cũng kéo cô vào thang máy luôn.
"Sao không chờ họ?" Hứa Triển hỏi.
"Có người đưa họ đến chỗ thư giãn rồi, em không cần quan tâm." Uông Nhất Sơn bấm số rồi mới ngẩng đầu, nhìn con số đang nhảy trên màn hình, giọng điệu trầm tĩnh.
Con số tám xuất hiện, chứng tỏ thang máy đã đến tầng cao nhất của tòa nhà này.
Cửa thang máy mở ra. Hành lang được trải tấm thảm trắng như tuyết, trông rất sạch sẽ, có lẽ rất ít khách lên tầng này.
Uông Nhất Sơn lấy chìa khóa rồi tiến đến căn phòng ở chỗ sâu nhất trên hành lang.
Hứa Triển cũng đi theo. Căn phòng này có diện tích rất lớn, đồ dùng bên trong xa hoa, băng ghế salon dài uốn lượn như thắt lưng cong của người phụ nữ. Bốn cột ở bốn góc càng khiến không gian thêm sâu. Ngoài chiếc giường lớn được chạm trổ tinh vi ở giữa phòng, gần ban công còn có một một chiếc kệ dài. Bước qua bậc thang thì lại thấy thêm một hồ tắm tròn siêu lớn.
Mọi thứ ở đây đều thật xa xỉ, nhưng cũng gợi đầy ý nghĩ mờ ám.
Căn phòng như thế này không giống với loại phòng hạng tiêu chuẩn của làng nghỉ mát, mà như một chỗ ăn chơi hưởng lạc của những tay giàu có.
Nhìn Uông Nhất Sơn làm mọi việc thành thục, Hứa Triển liền hiểu ngay. Đây chắc chắn là nơi anh ta hay đưa phụ nữ đến để giở trò phóng túng.
Tưởng tượng cảnh Uông Nhất Sơn ôm vị phu nhân xinh đẹp của Thiệu Thính Trường lăn lộn trên chiếc giường kia, Hứa Triển lại bắt đầu thấy buồn nôn. Đêm nay, anh ta không bắt mình qua đêm ở đây đấy chứ?
Uông Nhất Sơn nhìn ra vẻ mặt chán ghét của Hứa Triển, vừa cởi quần áo vừa cười nói: "Trung tâm này là do anh mới mở, căn phòng này cũng mới lắp đặt xong, cả tầng này không mở, anh giữ lại để dùng. Giường đệm cũng có người phụ trách, còn sạch hơn con bé lười tắm như em đấy."
Nghe ra ý tứ cay độc của Uông Nhất Sơn, Hứa Triển liền trừng mắt, lại vội vàng chuyển tầm mắt đi ngay. Cho dù bị tên lưu manh này liếm đến trăm lần, cô cũng không còn là cô gái ngây thơ, nhưng mấy chuyện như nhìn đàn ông cởi đồ, cô vẫn không thể thản nhiên được.
Uông Nhất Sơn cởi nốt quần áo rồi đi đến cạnh cô gái đang đỏ bừng mặt, khẽ liếm lên tai cô, nhẹ giọng hỏi: "Không tắm hả, cô bé bẩn?"
Phòng tắm mở như thế ai mà tắm được? Hứa Triển không thể làm gì khác hơn là giả vờ bình tĩnh, "Sáng nay tôi tắm rồi, tẹo nữa rửa chân tay là được. Tôi muốn sang xem mẹ thế nào..."
Không đợi Hứa Triển nói hết câu, Uông Nhất Sơn đã duỗi cánh tay ra rồi bế cô lên, còn chưa cởi quần áo cho cô mà đã quẳng cô vào hồ tắm.
Hứa Triển không kịp nín thở, chìm trong hồ không dậy nổi, bị uống mấy ngụm nước liền. Đến khi cô ngồi dậy được thì đã thấy Uông Nhất Sơn nhàn nhã ngồi trong hồ, một tay vẩy nước nghịch nghịch như thể việc cô bị ngã vào nước không hề liên quan đến mình.
"Anh bị điên hả! Đồ thần kinh!" Hứa Triển tức tối muốn xông lên bóp cổ tên điên này, còn Uông Nhất Sơn thì vẫn ung dung chờ cả thân mình cô nàng ướt nhẹp.
Chắc chắn Hứa Triển không biết, khi anh ta làm cho cô tức giận, đôi mắt kia sáng cỡ nào, dường như chỉ có lúc đó, trong mắt cô mới còn lại duy nhất anh ta.
Anh ta lim dim nhìn khuôn mặt đỏ hồng vì tức giận của cô, anh ta cũng không hiểu vì sao, chỉ cần là thứ liên quan đến cô, anh ta đều muốn nắm trong tay, chiếm đoạt tất cả...Anh ta ôm cô gái đang nổi cơn lôi đình vào lòng, dùng đôi môi nóng bỏng chặn đứt tất cả những lời oán giận tục tằn của cô, mặc cho cô giãy giụa trong hồ nước ấm. Uông Nhất Sơn đưa tay vén chiếc áo phông và cả áo lót của cô lên.
Không nhịn được, anh ta cúi đầu ngậm lấy nụ hoa hồng, đồng thời nâng cô dậy, đẩy cô nằm xuống cạnh hồ tắm.
Vừa ngâm mình trong hồ nước, giờ lại bị nhấc ra ngoài, sau lưng kề đá lát sàn lạnh toát, Hứa Triển rùng mình một cái, trên tay nổi đầy gai ốc. Nhưng, cơ thể rắn chắc nóng rẫy của người đàn ông nhanh chóng nhào tới.
Cơ thể nóng bỏng, sàn đá lạnh lẽo, Hứa Triển nằm giữa nên có cảm giác như đang phải giãy giụa trong lửa và băng. Bộ quần áo ướt sũng của cô nhanh chóng bị vứt cạnh bờ hồ, những ngón tay thô ráp chu du trên khắp cơ thể cô. Mặt hồ phản chiếu hình bóng hai người, hình ảnh mơ hồ, đầy nhục cảm, tuyệt vọng, và cũng là giới hạn của sự kháng cự.
Nhưng, nghĩ đến việc cả mẹ và em trai đều đang ở một nơi nào đó trong tòa nhà này, Hứa Triển chợt thấy vô cùng xấu hổ khi bị người đàn ông này đùa giỡn tùy ý.
"Đừng...Đừng, tôi lạnh." Cô thử đẩy anh ta ra.
"Yên tâm, anh sẽ làm cho em nóng lên." Uông Nhất Sơn nhấc cô lên vai dễ dàng như nhấc bao tải nhẹ, đi vài bước rồi quẳng cô xuống giường. Chiếc giường đàn hồi tốt, Hứa Triển nẩy lên ba cái.
Uông Nhất Sơn cũng lên giường, trông anh ta như một con báo đầy nguy hiểm. Thứ phát sáng trong tay anh ta là còng tay sao? Thứ độc ác đó đã lâu không phải dùng, không ngờ hôm nay lại thấy.
Chỉ với vài động tác đơn giản, anh ta đã cố định được tay Hứa Triển, đẩy lên đỉnh đầu.
"Sao anh lại làm thế! Mau bỏ ra!"
"Triển Triển, có nó em mới ngoan ngoãn được." Uông Nhất Sơn vừa cười, ngón tay giữa của anh ta đã đi vào giữa hai chân Hứa Triển.
Bị tên cầm thú này huấn luyện hàng đêm trong một thời gian dài, cho dù Hứa Triển không muốn, nhưng cứ khi ngón tay ấy cong lên, cả người cô lại bất giác co rúm, tiếng thét chói tai vang lên: "Đừng!"
Uông Nhất Sơn tách rộng hai chân cô ra, cố định bên thắt lưng của mình, "Chơi đùa lâu rồi mà vẫn chặt như vậy, chẳng lẽ muốn ngón tay anh ở đây mãi?"
Đây là tiết mục mà Uông khốn nạn thích nhất, lời nói bỉ ổi kết hợp động tác bỉ ổi, hành hạ từng tấc thân thể và linh hồn cô.
Hứa Triển hít sâu một hơi, nhắc nhở mình phải thả lỏng, hơn nữa còn phải mềm giọng, ra vẻ ấm ức, "Thật sự là quá mệt, buồn ngủ quá, anh thả tôi ra đi, được không?" Kinh nghiệm cho thấy, Uông Nhất Sơn là kẻ ưa mềm chứ không ưa cứng, cứ đến bước này là anh ta sẽ tốt bụng tha cho cô.
"Triển Triển mệt? Được rồi, em thả lỏng bên dưới đi, anh rút ra." Cô cảm thấy ngón tay Uông Nhất Sơn chậm rãi rút ra, cả người thả lỏng, thầm thở phào nhẹ nhõm.
Đáng tiếc, cô mừng quá sớm. Ngay lập tức, hai ngón tay hung ác đi vào.
"A!" Hứa Triển đau điếng người, thắt lưng cong lên. Cơn đau ùa đến dồn dập. Uông Nhất Sơn chọc vào màng trinh của cô, thậm chí, cô còn cảm thấy những tơ máu nóng dần chảy ra theo ngón tay anh ta.
"Anh là đồ biến thái! Vô liêm sỉ! Kiếp sau sẽ làm chó! Còn bị người ta thiến làm con chó thái giám!" Mọi lời lẽ ác độc nhất tuôn ra khỏi miệng Hứa Triển.
Mặc dù màng mỏng này đôi khi sẽ rách trong quá trình vận động, nhưng trong ảo tưởng của những cô gái ngây thơ, không ai lại không ngượng ngùng nghĩ đến khoảnh khắc được cùng người mình yêu, để anh ta chiếm trọn con người mình. Đó là ảo tưởng, nhưng cũng rất đẹp.
Nhưng không phải với hai ngón tay ác độc đâm vào và xé rách nó!
"Nếu kiếp sau phải làm thái giám, đời này anh sẽ sống thật sung sướng!" Uông Nhất Sơn cười, đôi mắt phượng hơi nhếch lên. Anh ta chậm rãi rút ngón tay ra, rồi cúi xuống hôn ghì lấy cái miệng còn buông lời chửi mắng của cô.
Nếu như có thể, Hứa Triển hy vọng mọi cảm giác của mình sẽ ngưng trệ, nhưng cơ thể của người còn trẻ đâu dễ tê liệt đến thế. Mỗi lần anh ta đưa ngón tay ra vào, cơn đau lại nhói buốt, lan tới tận đỉnh đầu. Hứa Triển rùng mình vài cái, lại cảm thấy có dòng dịch lỏng chảy ra theo tay anh ta, thấm ướt cả bắp đùi.
Lúc Uông Nhất Sơn "khai ân" rời môi cô, cô tuyệt vọng thở phì phò, thắt lưng mảnh bất giác cong lên, nhưng vẫn không sao thoát được hai ngón tay đáng sợ của anh ta.
"Sao? Thoải mái không?" Gương mặt Uông Nhất Sơn tràn vẻ hưng phấn, lồng ngực tráng kiện bất giác phập phồng gấp gáp hơn.
Hứa Triển không còn sức để mắng chửi tên súc sinh này nữa. Trong lòng, cô mơ hồ nghĩ, đêm nay mình không thoát được rồi...Súc sinh không nhịn được nữa sao?
Lực tay và tốc độ của Uông Nhất Sơn ngày càng tăng. Hứa Triển hít sâu một hơi, chuyện này không thể chỉ dùng từ đau đớn để hình dung nữa rồi. Cơn đau khiến cô co quắp, nhưng lại chỉ có thể kêu lên những tiếng ú ớ, mà sao vẫn chưa ngất xỉu? Cơn đau như thế này, sao phụ nữ có thể chịu được?
Hơi thở của Uông Nhất Sơn ngày càng nặng nề. Hứa Triển có nhắm mắt cũng có thể cảm giác được thứ nóng rẫy của anh ta đang kề sát giữa hai chân mình. Anh ta chậm rãi rút ngón tay ra, chùi vài cái lên ga giường rồi tách rộng hai chân cô, dòng máu ấm và chất dịch lỏng cũng ra theo. Tìm đúng chỗ, anh ta lập tức đưa thứ nóng bỏng của mình tiến vào.
Có lẽ do vừa bị ngón tay hành hạ, đến lúc này, anh ta tiến vào trong cô một cách thuận lợi.
Khuôn mặt Uông Nhất Sơn trở nên dữ tợn một cách đáng sợ vì sự hưng phấn đến tột cùng của anh ta, "Thả lỏng đi, kẹp chặt như thế, rất khó làm!"
_Chương 24___
"Cút!" Vì tuyệt vọng, khuôn mặt Hứa Triển trắng bệch, cả người cô căng cứng, hai tay chỉ muốn đẩy gã đàn ông trên người mình ra. Thế nhưng, thân thể Uông Nhất Sơn vẫn đè nặng như cũ, căn bản là không đẩy ra nổi, cô chỉ có thể la lên: "Cút ngay cho tôi!"
Uông Nhất Sơn nghe lời cô mới là lạ. Hai tay anh ta nắm chắc eo cô, đôi môi mỏng hôn lên trán cô, rồi tới đôi mắt, sau đó, anh ta lấy một cái gối kê cao mông cô lên.
Cơ thể Hứa Triển vốn nhỏ bé, căn bản không phù hợp về mặt tỉ lệ với Uông Nhất Sơn, bởi thế, chiếc gối phát huy hiệu quả rất tốt.
Cô như một lễ vật trên tế đàn, chỉ còn chờ ác ma đến hành quyết.
Hai mắt đẫm lệ, cô nhìn thấy gương mặt đỏ bừng của Uông Nhất Sơn, thấy những gân xanh nổi trên trán anh ta, có vẻ như chính anh ta cũng rất đau đớn.
Động tác của anh ta ngày càng nhanh, ngày càng mạnh. Chiếc giường thượng hạng cũng lay động dữ dội. Anh ta cũng không quên mút lấy nụ hoa đỏ hồng đang phập phồng trước mắt. Hứa Triển có cảm giác như mình đang phải cho một đứa bé ác độc nhất đời ăn. Xấu hổ và bất lực đan xen, bị xâm phạm đến nơi sâu nhất, cảm giác run rẩy trước đây chưa từng có ùa đến. Mồ hôi của Uông Nhất Sơn nhỏ xuống mặt cô. Cơ thể cô như bị nghiền nát, ngay cả sức buông lời mắng cũng không còn.
"Thật sự cứ muốn như thế này mà giết em trên giường!" Xem ra, anh ta đã có được sự sung sướng cực độ trên cơ thể run rẩy này.
"Không..."
Đột nhiên, bụng dưới của cô thắt lại, cao triều quen thuộc lập tức ào đến, cô không nén được tiếng khóc nghẹn lẫn tiếng thở dồn dập.
Nhưng cảm giác run rẩy đó vừa đến đã dừng lại. Đột nhiên, Uông Nhất Sơn rút ra, xoay Hứa Triển đưa lưng về phía anh ta. Cô ngồi trên người anh ta như một đứa trẻ, dựa lưng vào ngực anh ta, hai chân mềm nhũn bị tách ra, "cửa động" còn chưa khép hẳn đã lại phải tiếp nhận anh ta...
"A..." Hứa Triển không chịu được độ sâu như vậy, hét toáng lên.
Anh ta đi thẳng vào rồi lại nhanh chóng rút ra, dùng tốc độ khó tin mà đưa đẩy thắt lưng mình.
(Thật sự mình ko hiểu đây là tư thế gì T_T Bà con tự tưởng tượng vậy.)
Hứa Triển run rẩy, gần như không thốt ra được lời nào, cả người lay động như đang đu dây.
Anh ta đưa tay vuốt ve mông cô, thân dưới vẫn không giảm tốc độ, sau mấy lần hung hãn thì cũng đưa cô tới cao trào.
Nơi kín đáo sau cơn co rút dữ dội trào ra dòng dịch lỏng, thấm ướt ga trải giường. Sau đó, cô lại bị đẩy xuống giường, như con búp bê tả tơi để mặc cho gã đàn ông tùy ý chơi đùa.
Đến khi Uông Nhất Sơn thả chậm động tác, rồi nằm im trên người cô, rốt cuộc Hứa Triển cũng có thể hít thở thoải mái. Cuộc cực hình đã kết thúc. Cô lại sực nhớ ra, Uông Nhất Sơn không hề đeo bao, tên cầm thú này tuyệt đối không thể cho ra trong cô được. Cũng may là Uông Nhất Sơn nhớ đến chuyện đó, kịp thời rút ra, phun dòng dịch nóng rẫy lên người cô.
Hứa Triển nhắm hai mắt lại, còn đang nghĩ rằng hồi tra tấn đã ngừng, nhưng không ngờ tinh lực của tên súc sinh này dồi dào hơn cô tưởng tượng. Không đợi cô bình ổn hơi thở, lại một trận cuồng phong nữa kéo đến...
Trong phòng, tiếng khóc nấc của cô gái và tiếng thở nặng nề của người đàn ông vẫn quanh quất suốt đêm khuya...
Lúc cô tỉnh lại với một thân đau nhức, nhìn màn hình chiếc đèn cạnh giường, đã là bốn giờ sáng.
Cô mơ hồ nghe thấy tiếng Uông Nhất Sơn nói chuyện điện thoại: "Bảo bà ta đừng nói linh tinh. Nhắc bà ta, con gái bà ta sắp đến rồi. Khóa cửa lại, tôi cũng đi đây."
Không kịp khóc thương cho trinh tiết bị tước đoạt đêm qua, Hứa Triển giật mình. Người Uông Nhất Sơn nhắc đến là ai?
Sau khi Uông Nhất Sơn ra khỏi phòng, Hứa Triển gượng ngồi dậy, mặc đồ lót rồi khoác chiếc áo choàng tắm, len lén mở cửa phòng.
Lúc Uông Nhất Sơn vào thang máy, Hứa Triển có thể biết, anh ta xuống tầng bốn.
Hứa Triển vào một thang máy khác, cũng may là xuống và lên tầng khác nhau, không cần ấn mật mã. Lúc cô ra khỏi thang máy thì vừa lúc nhìn thấy Uông Nhất Sơn đi vào một căn phòng.
Khách đến làng nghỉ mát ăn chơi hầu hết đều là cú đêm, đã gần rạng sáng mà trên hành lang vẫn có người đi lại. Trai hay gái vào đây đều khoác áo choàng tắm, nên bộ dạng Hứa Triển lúc này cũng chẳng có gì khác thường. Cô giả vờ sang phòng bên cạnh uống nước, liếc mắt đã thấy Uông Nhất Sơn và hai tay vệ sĩ đi từ trong phòng ra. Cô vội vàng xoay người, chờ vệ sĩ đi khỏi mới lặng lẽ tiến tới gần cửa.
Đáng tiếc, cánh cửa quá dày, không nghe thấy gì hết. Hứa Triển nhẹ nhàng đẩy hé cánh cửa ra, cửa không khóa, trong phòng còn có một cửa hiên nhỏ. Đứng ở vị trí của Hứa Triển, dù không nhìn rõ mọi thứ bên trong, nhưng lại có thể nghe được tất cả rõ ràng.
"Uông Nhất Sơn, rốt cuộc cậu muốn làm gì, chẳng lẽ...bố cậu không nói với cậu sao?" Hứa Triển sửng sốt, bởi người vừa nói là mẹ cô – Hứa Thu Mạn.
"Nói với tôi cái gì? Nói cho tôi biết, tại sao mười năm trước, sau khi xảy ra sự cố sập hầm than, lại bán tháo mỏ rồi chạy như trốn nợ ư?"
"..." Hứa Thu Mạn không trả lời. Tiếng khóc nghẹn ngào bỗng truyền ra, Hứa Triển nghe thấy mà nhói lòng. Mẹ sao thế? Sao lại khóc như vậy?
Cô đang muốn bước vào chất vấn Uông Nhất Sơn rằng tại sao lại ức hiếp mẹ mình, nhưng đột nhiên Hứa Thu Mạn mở miệng nói: "Nếu cậu biết, tại sao còn đến gần con gái tôi?"
Dường như Uông Nhất Sơn cười lạnh, "Đến gần? Tôi đã nhịn mười năm không chủ động tìm cô ấy rồi, lần nào cũng chỉ đứng từ xa nhìn cô ấy. Đã có những lúc tôi muốn từ bỏ, nhưng cô ấy lại xuất hiện trước mặt tôi, đây không phải là ý trời sao? Cô ấy phải là của tôi! Bất kể kẻ nào, bất kể chuyện gì cũng không thay đổi được!" Nói xong câu cuối cùng, luồng khí lạnh trong lời anh ta khiến Hứa Triển đột nhiên có cảm giác không rét mà run.
"Cậu làm như thế là loạn luân! Rồi sẽ phải xuống địa ngục!" Những lời này như ghim chân Hứa Triển lại, cô cảm thấy hai tai mình đang ong lên.
"Loạn luân"? Tại sao mẹ lại đột ngột nói ra từ này?
"Bà cô à, không nói linh tinh được! Hơn nữa, sao bà có thể cam đoan Hứa Triển là em gái tôi đây!"
"Cậu...Cậu quả thực quá giống bố cậu!...Chỉ cần có tôi ở đây, Hứa Triển không thể ở bên cậu được." Dường như Hứa Thu Mạn bị lời cáo buộc dẫn tới tuyệt vọng, tiếng nói vỡ vụn.
Khi mẹ bị bố dượng đánh, Hứa Triển cũng từng nghe thấy bà hét lên như vậy. Cô cảm thấy đầu óc choáng váng, mạch máu như bị những mũi kim băng xuyên qua. Có thế nào đi nữa, cô cũng không thể tiếp nhận được chuyện mình rất có thể là em gái Uông Nhất Sơn.
"Tôi khuyên bà bình tĩnh đi. Triển Triển đã ở bên tôi rồi. Đêm qua ở phòng cách vách, hẳn là cũng có thể nghe thấy vài âm thanh, có muốn lên tầng xem không? Có điều, bà nhỏ miệng thôi, hôm qua tôi hơi quá đáng, cô ấy còn đang ngủ!"
Bốp! Một phát tát giáng xuống, âm thanh giòn tan chứng tỏ nó mạnh cỡ nào. Cả căn phòng chợt yên tĩnh, một lát sau, giọng nói âm trầm của Uông Nhất Sơn mới vang lên: "Xem ra bà đúng là mẹ Hứa Triển, tôi không so đo với bà. Nhưng mà, ván đã đóng thuyền rồi, bà cũng phải nghĩ cho Triển Triển một chút, đừng nói luyên thuyên để cô ấy chịu thêm cái thứ gánh nặng tâm lý vớ vẩn!"
"Không được! Tôi không thể nhìn nó phạm sai lầm tiếp được, không thể nhìn nó nhảy vào chỗ chết được!"
"Thế bà muốn ép cô ấy chết sao?" Uông Nhất Sơn bắt đầu hăm dọa, "Đôi khi, không biết gì mới là hạnh phúc. Tôi sẽ chăm sóc tốt cho Triển Triển. Chuyện của bà đã loạn lắm rồi, đừng để con gái bà đi lại con đường của bà ngày trước!"
Những lời này gần như đâm thấu điểm chết của Hứa Thu Mạn. Bà sinh ra là người hiền lành, một phát tát vừa rồi là sự dồn nén tất cả dũng khí. Lúc này, bà ngơ ngác ngồi đó, hoang mang lo sợ, chỉ còn biết khóc.
Hứa Triển cảm thấy hơi khó thở, nghĩ thế nào cũng không hiểu được ý tứ trong lời nói của mẹ và Uông Nhất Sơn.
Nhưng, trực giác mách bảo cô rằng không được để mẹ và Uông Nhất Sơn phát hiện ra mình. Vì thế, cô cố lê hai chân, lén lút bước đi, ngơ ngác xuống bậc thang ngay gần đó. Đến sảnh nghỉ tầng hai, bước chân giẫm vào khoảng không, cả người cô lao xuống dưới.
4
Bạn thấy sao?