Chương 20: Chương 41+42

Chương 41___

Sau khi ra khỏi phòng khách, Hứa Triển có chút khó tin mà hỏi Uông Nhất Sơn: "Cái bà Địch Diễm Thu kia..."

"Sao thế? Chẳng phải là kiệt tác của em còn gì? Địch Diễm Thu ly hôn với cục trưởng Thiệu, mang theo đống của hồi môn hoành tráng đến hợp làm một với tài sản nhà họ Uông."

Hứa Triển mở to hai mắt, "Anh không phản đối sao?"

"Đàn ông chưa vợ, đàn bà chưa chồng, anh phản đối làm gì?" Uông Nhất Sơn không hề nói, đây chính là một trong những điều kiện trao đổi với bố anh ta để có thể cưới được Hứa Triển.

Ôi chao, không biết bà mẹ kế xinh đẹp này, có định tiếp tục giai thoại với Tiểu Sơn cường tráng không? Có vẻ như người nhà họ Uông đều có khẩu vị rất mạnh.

Có điều, Hứa Triển lại mừng thầm trong lòng, con thuyền họ Uông, nhìn thì có vẻ khí thế bất phàm, nhưng thực tế thì khoang thuyền chỉ đủ cho con chuột chui vào. Cô muốn xem, con thuyền mục nát đó sẽ đi được bao xa.

Nghĩ như vậy, cô liền nhìn Uông Nhất Sơn với ánh mắt "đồng tình". Uông Nhất Sơn vừa thấy thế liền nâng cằm Hứa Triển lên.

"Nhìn anh làm gì?"

"Muốn chúc mừng anh có thêm được một người mẹ hiền!"

Hứa Triển tránh né ngón tay anh ta, định xoay người đi thay quần áo nhưng lại bị Uông Nhất Sơn bế lên, bước ra khỏi biệt thự.

"Anh làm gì đấy? Mau thả tôi xuống!" Còn đang ầm ĩ thì Uông Nhất Sơn đã bế cô ra khỏi biệt thự. Màn đêm buông xuống bờ cát mịn, đợi đến khi có một con sóng mạnh táp vào bờ, anh ta liền thu cánh tay lại, thả cô gái nhỏ đánh tùm một cái xuống nước.

Sau khi uống phải một ngụm nước lớn, Hứa Triển vừa ho sặc sụa vừa thở hổn hển, "Anh điên à! Tôi không biết bơi!"

Ném cô xuống nước xong, Uông Nhất Sơn bắt đầu cởi quần áo, chỉ một lúc sau, thân mình cường tráng hiện lên dưới ánh đèn nhờ nhờ cách đó không xa.

"Biết là em không biết bơi rồi. Anh đã từng hứa với em là sẽ đưa em ra biển học bơi mà." Anh ta cười xấu xa, vẩy nước lên người Hứa Triển.

Hứa Triển đang định hỏi là chuyện đấy từ khi nào nhưng lại chợt phát hiện, lúc này, Uông Nhất Sơn cười thật giống một đứa trẻ.

Uông Nhất Sơn rất hay cười, nhưng đa phần là cười mỉm, bằng không thì sẽ là điệu cười âm hiểm.

Lúc này, dưới màn đêm, anh ta cười rất tươi, thậm chí lộ ra một chiếc răng khểnh, dáng vẻ như thế này thật ngây thơ.

Anh ta kéo Hứa Triển từ trong nước dậy, ôm thắt lưng cô, "Sao em vẫn giống như hồi bé thế? Vừa chạm phải nước là đã như con cá nóc, tức giận gì chứ!"

Là ai hại khiến cô sợ nước?

Mùa đông năm ấy, chính anh ta đưa theo mấy đứa nữa, đẩy cô xuống con sông rét buốt. Từ đó về sau, cô không đủ dũng cảm để học bơi, cho dù có phao cũng không được!

"Để tôi lên đi! Tôi bảo muốn học bơi lúc nào?"

Nụ cười của Uông Nhất Sơn nhạt bớt, cho dù đang trong bóng đêm nhưng ánh mắt anh ta nhìn Hứa Triển vẫn lấp lánh, "Những chuyện tốt anh làm...em không nhớ gì cả, nhưng những chuyện không tốt anh làm với em thì em lại nhớ rõ mồn một!"

Tốt? Anh ta đã từng làm chuyện tốt? Hứa Triển thầm cười lạnh.

Đột nhiên, mũi của cô bị Uông Nhất Sơn bóp chặt, miệng cũng bị anh ta ngậm kín, rồi cả người cô bị Uông Nhất Sơn kéo vào trong nước.

Hai chân quẫy đạp lung tung, Hứa Triển ôm chặt lấy anh ta theo phản xạ, để mặc anh ta ôm mình chìm vào nước.

Ngay lúc Hứa Triển cảm thấy sắp chết vì ngạt thở, Uông Nhất Sơn mới mở lòng từ bi, nâng cô lên khỏi mặt nước.

"Em không biết bơi cũng không sao, anh tình nguyện làm phao cho em cả đời." Lời nói mùi mẫn đó, vừa phát ra từ miệng một người tàn nhẫn sao?

Đáng tiếc, Hứa Triển không cần, hít sâu vài hơi rồi nói một câu: "Không có anh, căn bản là tôi chẳng cần xuống nước."

Uông Nhất Sơn không cười nữa, tự dối mình rằng đây là thời gian êm đẹp. Giữa anh ta và cô, chưa bao giờ là "lưỡng tình tương duyệt"*, nhưng dù phải chìm trong nỗi tuyệt vọng giữa biển rộng, anh ta...cũng không buông tay.

* Ý nói 2 bên cùng yêu nhau.

Nhờ vụ tắm biển mà Uông Nhất Sơn ban tặng, hâu quả là: Ngày hôm sau, Hứa Triển phát sốt. Hai gò má đỏ bừng nên chẳng cần đánh phấn hồng, trông vừa có vẻ cô dâu thẹn thùng, lại cừa mộc mạc, giản dị.

Trong lúc mơ mơ màng màng, cô lại một lần nữa nhìn thấy vẻ thiếu thiện cảm của Uông Dương. Sau một tràng dài dòng của mục sư, cô cảm giác thấy Uông Nhất Sơn nắm lấy thắt lưng mình, vì vậy mới chết lặng nói ra ba chữ "Con đồng ý".

Cuối cùng, khi cúi đầu chào khách khứa, Hứa Triển loáng thoáng nghe thấy tiếng kêu sợ hãi của phù dâu Quách Lâm Lâm, rồi trước mắt tối sầm, cô ngã vào vòng tay Uông Nhất Sơn, hôn mê bất tỉnh.

Hôn lễ của sếp Uông quả nhiên được như anh ta mong đợi, trở thành chủ đề bàn tán số một.

Dù sao thì cô dâu ngất xỉu ngay trong lễ cưới cũng là chuyện hiếm gặp. Ai cũng đoán, có lẽ do chú rể quá mạnh, trước lễ cưới đã đòi hỏi vô độ, vét sạch sức lực của cô dâu.

Sau khi kết hôn, hai người không đi hưởng tuần trăng mật, chỉ ở lại hòn đảo đi loanh quanh vài ngày rồi trở về.

Lúc trở về, Hứa Triển mới biết, nhà của họ không phải là căn biệt thự lưng chừng núi nữa, mà là một căn hộ ở trung tâm thành phố mà Uông Nhất Sơn mới mua. Diện tích căn hộ không quá lớn, khoảng một trăm mét vuông, nội thất cũng khá đơn giản.

Có điều, Hứa Triển nhanh chóng hiểu ra nguyên nhân của sự đơn giản này. Không có người làm, việc dọn dẹp nhà cửa là do hai người tự lo. Lúc Hứa Triển nói rõ quan điểm không chịu làm người hầu, Uông Nhất Sơn không nói gì, tự tay cầm máy hút bụi và giẻ lau đi dọn dẹp. Vì đồ dùng trong nhà ít nên chỉ một lúc đã xong.

Nhưng, khả năng nấu ăn của anh ta thì đúng là không ai dám khen. Sau ba bữa liền phải ăn cái thứ không biết là mì hay cháo đặc, Hứa Triển không chịu nổi nữa, mà cô cũng không muốn ngược đãi dạ dày. Vì thế, cô mở tủ lạnh, lấy nguyên liệu ra, làm vài món đơn giản. Uông Nhất Sơn đã xới sẵn hai bát cơm, ngồi chờ cô bưng thức ăn lên.

Nếu như không nói chuyện, ở cạnh bàn thức ăn nghi ngút khói, hai người thật giống đôi vợ chồng mới cưới hòa hợp.

"Hai ngày nữa, anh sẽ bảo thư ký sắp xếp cho em một chức vụ trong công ty anh, có điều, em không có bằng cấp, e là phải làm từ vị trí thấp nhất. Nhưng mà thế cũng tốt, em học dần trong công ty, còn tốt hơn gấp vạn bốn năm học trong đại học." Uông Nhất Sơn nuốt một miếng trứng sốt cà chua, thuận miệng nói.

Hứa Triển kinh ngạc ngẩng đầu lên.

Cô còn tưởng Uông Nhất Sơn sẽ vẫn giống như trước đây, nhốt cô trong nhà, không ngờ anh ta lại chủ động bảo cô đi làm.

"Anh để tôi đến công ty anh...Anh không sợ..."

"Sợ cái gì?" Uông Nhất Sơn lấy giấy ăn lau miệng, "Sợ em làm trò ăn cây táo rào cây sung? Yên tâm, chỉ cần em dám làm chuyện đó thì ắt phải chịu hậu quả. Cứ đi làm đi. Nhưng mà đừng liên lạc với Bạch Gia Nặc nữa, loại người thiển cận mà vô trách nhiệm như hắn, không đáng làm liên minh, ngay cả tư cách làm đối thủ cũng chẳng có nữa là..."

Uông Nhất Sơn đứng dậy, vứt tờ giấy đã dùng vào sọt rác.

Ý tứ trong lời nói của Uông Nhất Sơn, Hứa Triển có thể hiểu được.

Trước đây, cô thờ ơ với Uông Nhất Sơn, ngay cả gia cảnh nhà anh ta, cô cũng không hề biết. Cô vẫn tưởng, anh ta có một công ty be bét, là kẻ phá gia chi tử chỉ biết tiêu tiền. Lúc bước vào khu vực tráng lệ này, tòa nhà tụ hội đông đảo các doanh nghiệp có vốn nước ngoài, Hứa Triển mới biết, đây là tài sản của Uông Nhất Sơn, cơ quan đầu não của tập đoàn nằm ở tầng năm.

Mặc dù, trên danh nghĩa, chủ tịch tập đoàn là Uông Dương, nhưng người đứng đầu chính thức lại là Uông Nhất Sơn.

Phạm vi kinh doanh của anh ta khá rộng, IT, bất động sản, điện tử. Gần như trở thành một con sói đói trên thương giới, cứ cái gì hái ra tiền là anh ta lại tiến hành làm.

Đứng trong không gian hiện đại này, Hứa Triển mới cảm thấy, việc mình đối phó lúc trước với Uông Nhất Sơn đúng là quá ngây thơ. Cô cứ tưởng đã đánh vào gốc rễ, trên thực tế chỉ là con sâu cái kiến, không đáng kể.

Ngày đầu tiên đi làm, Hứa Triển mặc một bộ váy đơn giản. Vì trong lễ cưới, Uông Nhất Sơn chỉ mời những nhân viên cao cấp, cho nên những nhân viên trong phòng văn thư ở dưới tầng một không hề biết, cô gái mới tới này là vợ của Uông tổng.

Một đồng nghiệp nhiệt tình bắt chuyện, hỏi Hứa Triển tốt nghiệp ở đâu, cô đã đĩnh đạc trả lời: "Trung học số một ở huyện Hoài Thủy."

Những người trong phòng lập tức yên lặng.

Sau này, Hứa Triển mới biết, phòng văn thư toàn những nhân tài ẩn dật, người chuyên sửa soạn tài liệu mà đều tốt nghiệp từ những trường danh tiếng, bằng cấp thật, ai cũng ấp ủ mơ ước được thăng chức cao hơn.

Nói trắng ra, phòng văn thư là một chiến trận chức vị.

Nhưng Hứa Triển nghĩ, nếu cấp trên không đi, sao họ lên được? Nhất định là xuống tầng hầm của tòa nhà.

Quan sát một thời gian, Hứa Triển tự thấy buồn cho số phận mình, cũng không thấy lãnh đạo có chiếu cố gì đến cô.

Có mấy lần, cô trốn trong phòng họp nhỏ gọi điện cho mẹ, qua cánh cửa thủy tinh, cô thấy Địch Diễm Thu đi theo Uông Nhất Sơn vào phòng hội nghị, cũng không biết là diễn cảnh mẹ con tình nghĩa thế nào.

Thậm chí có một lần, cô chạm mặt Địch Diễm Thu trong thang máy.

Địch Diễm Thu không bày ra vẻ mặt ân cần của mẹ chồng như trước mặt Uông Nhất Sơn, mà chỉ nở một nụ cười lạnh, đánh giá Hứa Triển một lượt.

Hứa Triển tự biết mình đuối lý, người ta không nợ cô cái gì, nhưng cô lại phá hoại quan hệ của người ta với cục trưởng Thiệu, ánh mắt trừng trừng đó vẫn còn là nhẹ.

"Cô Hứa, tôi rất thích cô." Vừa nghe Địch Diễm Thu gọi mình là cô Hứa, Hứa Triển liền thở phào nhẹ nhõm. Cô thật sự không đỡ được kiểu xưng hô như một bà mẹ chồng của người đàn bà này.

"Thật sao? Cảm ơn."

"Tôi thích thủ đoạn của cô, nhưng không thích ánh mắt của cô, cô ấy à, thật sự là đừng nên dây vào tôi..."

Nói xong, Địch Diễm Thu đeo kính râm, đường hoàng ra khỏi thang máy, huých vào đống giấy tờ trong tay Hứa Triển, làm như vô tình đá một nửa ra ngoài. Đến khi Hứa Triển muốn bốc hỏa thì người ta đã đi rồi.

Thu dọn xong đống giấy tờ, cô chật vật đi vào phòng hội nghi, điều chờ cô chính là vẻ mặt giận dữ của trưởng bộ phận.

Chương 42___

"Chúng tôi chờ cô mười lăm phút rồi đấy!" Mặc dù đang đứng ở cửa, nhưng Hứa Triển vẫn có thể cảm thấy nước bọt của trưởng bộ phận Trịnh bắn vào mặt mình.

Cúi đầu nói xin lỗi, Hứa Triển phát tài liệu cho mọi người rồi lại lon ton đi rót trà, cà phê. Long sòng sọc một hồi, cô mới yên ổn ngồi vào cái bàn nhỏ, mở máy tính ra ghi chép, sau khi hội nghị kết thúc còn phải đi in kết quả họp, chuyển cho các trưởng bộ phận.

Hứa Triển không xuất thân từ thư ký chuyên nghiệp, tốc độ đánh máy thật sự là không theo kịp được, tức mình, cô cầm giấy bút ra viết nhoay nhoáy.

Đến lúc mọi người đứng dậy đi ra, cô lại nhanh chóng giấu quyển sổ vào trong máy tính. Khả năng làm việc tạm được cải thiện, chẳng phải vì cô yêu nghề, mà là vì Uông Nhất Sơn đã nói, nếu không làm tốt thì về nhà lo dọn dẹp nhà cửa và cơm nước.

Cô không muốn bị anh ta danh chính ngôn thuận nhốt mình ở nhà, nên chỉ có thể làm chân sai vặt trong công ty của anh ta, bị cả tá người gây khó dễ.

Lúc mọi người đã đi hết, cô gái đáng yêu cùng phòng với Hứa Triển là Lí Tưởng đột nhiên đưa một chiếc chìa khóa cho cô, "Đây là chìa khóa phòng hội nghị, tẹo nữa em khóa nhé!" Nói xong, sắc mặt Lí Tưởng có vẻ khác lạ, đáng tiếc là Hứa Triển còn đang mải đánh máy nên không để ý, chỉ đáp ậm ừ rồi cất chìa khóa vào túi áo.

Chỉ chốc lát, phòng hội nghị đã vắng tanh, còn lại mỗi tiếng gõ máy tính lọc cọc của Hứa Triển.

Đột nhiên, luồng sáng trước mắt cô bị che lại. Thì ra là trưởng bộ phận Trịnh, hắn ta đang đứng trước bàn.

Lúc này, hắn ta không bày ra vẻ mặt lạnh lùng khi nãy mà lại cười: "Tiểu Hứa này, vừa rồi không phải là tôi muốn nói cô đâu. Cô nghĩ mà xem, lần nào họp cũng báo trước nửa tiếng, cô lại đến muộn mười lăm phút, thân là cấp trên, sao tôi bảo vệ cô trước mặt mọi người được."

Hứa Triển gật đầu, "Sếp Trịnh nói đúng, lần sau tôi sẽ chú ý."

"À, việc đánh máy này này, nhất định phải chú ý đến tay, không là cổ tay đau lắm, mà tốc độ gõ lại chậm nữa." Vừa nói, hắn ta vừa đi ra sau lưng Hứa Triển, khom người xuống, đặt hai tay lên tay Hứa Triển.

Hứa Triển giật mình, vội vàng đứng dậy, gập máy tính và nói: "Chỗ còn lại, tôi sẽ về phòng đánh nốt, không làm phiền anh nữa."

Còn chưa kịp đi, cổ tay lộ ngoài áo sơmi đã bị hắn ta tóm lấy, "Sao thế? Còn phải giả vờ với tôi? Tôi biết tỏng thông tin về cô rồi, chỉ có bằng trung học mà vào được công ty tôi? Tên Lương thối tha có thể thỏa mãn cô sao? Cứ coi như là hắn đưa cô vào công ty, nhưng bây giờ tôi là lãnh đạo gần nhất của cô, cô muốn lấy lòng thì cũng phải là lấy lòng tôi chứ nhỉ?"

Hứa Triển cảm thấy tóc gáy dựng đứng lên.

Mấy bà cô trong phòng vẫn hay vụng trộm bàn tán về tên Trịnh này. Một người đàn ông gần bốn mươi tuổi đã kết hôn, dáng người không cao, ti hí mắt lươn, nhưng lại luôn coi mình như mĩ nam Phan An, tự cho mình là người hấp dẫn. Lúc thu dọn bàn cho hắn ta, tốt nhất là đừng kéo ngăn bàn, ngộ nhỡ đánh rơi đống "áo mưa" ở trong ra, sẽ phát hiện cả lô thương hiệu. Tạm không nói đến "nhu yếu phẩm khi đi làm" đó, hắn ta rất hay truy cập mạng, vừa cười tủm tỉm vừa gọi nữ nhân viên cấp dưới vào giúp hắn ta đăng ký tài khoản.

Bởi vì đây là bộ phận trụ cột, nên người mới vào đương nhiên phải lắt léo đi qua đường nào đó, có vài cô gái rất hay liếc mắt đưa tình với hắn ta.

Mới hôm trước, Hứa Triển còn bắt gặp, lúc có một cô gái khom người lấy tài liệu trên bàn, hắn cố tình để hạ thân của mình chạm vào mông cô gái, lại mập mờ hỏi, đã mấy ngày rồi không uống sữa đậu nành của hắn ta, có muốn tranh thủ giờ cơm trưa đi nếm thử không.

Cô gái kia tỏ vẻ thẹn thùng nói đáng ghét, đến giờ cơm trưa thì liền cùng tay Trịnh một trước một sau ra khỏi cửa công ty. Không cần nghĩ cũng biết, cái đống trong ngăn kéo của hắn ta sắp phải bổ sung thêm một lượng mới rồi.

Hứa Triển cảm thấy, thượng bất chính hạ tắc loạn*, tên Trịnh này vừa nhìn đã biết là cấp dưới tốt của bố con họ Uông, có điều là từ trước đến nay, cô chưa từng có chút để ý dư thừa nào với hắn ta. Không ngờ, hôm nay tên này lại tự dưng nhắm vào cô.

* Ý nói, cấp trên mà đã không tốt thì cấp dưới ắt sẽ loạn.

Lúc này, trong đầu tay họ Trịnh chỉ còn lại suy nghĩ muốn lột sạch Hứa Triển. Hắn nhớ lại buổi gặp mặt phu nhân chủ tịch vào ngày hôm qua, cô ta có nói —— "Bộ phận các anh ấy à, cần phải chỉnh đốn, nếu không thì đúng là chỗ thịnh hành cửa sau rồi. Chẳng hạn như...cô nàng Hứa gì đấy, chính là được sếp Lương của các anh dùng quy tắc ngầm đưa vào. Còn bảo là con gái nuôi cái gì chứ? Ai chẳng biết cô con gái nuôi này...Haiz!"

Lời nói tuy không rõ ràng nhưng tên họ Trịnh lại hiểu hết. Tên thuộc hạ đó của Uông Dương đúng là tên lưu manh, ăn thỏ ăn luôn cả cỏ. Cô gái họ Hứa? Chẳng phải là Hứa Triển sao! Không ngờ cô nàng lại chịu làm con gái nuôi của gã thối tha kia!

Cọng cỏ ngon lành thế mà không gặm thì quả là có lỗi với bản thân!

"Sếp Trịnh, mời anh buông tay, nếu không tôi sẽ hô lên, cả tôi và anh đều bất lợi!"

Mắt thấy cô nàng tỏ vẻ thanh cao, hắn ta cũng không nói nhảm nữa, dứt khoát kéo cô lại, hôn lên má cô.

Mặc dù bình thường hắn thích câu những cô gái khờ, tuân thủ quy tắc tình nguyện, nhưng nhìn xem, cô nàng này giả vờ cái gì chứ? Vì tìm công việc, ngay cả một lão già sắp xuống lỗ mà còn đồng ý, phong độ ngời ngời như hắn, thua kém gì?

Hôm nay, hắn cố tình chọn chỗ vắng vẻ chính là phòng hội nghị để xơi tái Hứa Triển. Phòng hội nghị này là địa bàn quen thuộc để hắn sử dụng quy tắc ngầm.

Cửa phòng đã bị hắn khóa lại, không hề có ai đến quấy rầy. Rồi xem, sau khi đã chơi chán cô nàng, hắn sẽ tung ra tấm vé thăng chức, thế là quá mỹ mãn rồi! Nhìn cô nàng mặc đồ công sở chăm chú gõ máy tính, thật sự là thú vị hơn nhiều bộ phim "Phòng làm việc" của Nhật, không biết ba cái áo mưa hắn mang theo có đủ dùng không.

Hứa Triển bị con sói háo sắc ôm cổ, gót giày dưới chân không chút chần chừ, đạp thẳng lên mặt giày của hắn.

Nhân lúc hắn khom người, Hứa Triển nhanh chóng mở cửa phòng, còn không thèm đem máy tính theo, rồi lại móc chìa khóa trong túi ra và khóa cửa.

Mặc kệ những tiếng chửi rủa bên trong, Hứa Triển xoay người đi vào nhà vệ sinh, ném chìa khóa vào bồn cầu rồi xả nước, đường hoàng bước ra ngoài.

Màn kịch sau đó lại càng vui hơn.

Tên họ Trịnh không bị nhốt lâu. Ít phút sau khi Hứa Triển rời đi, cả một đám đông đến để họp một cuộc họp nhỏ. Địch Diễm Thu lấy lí do muốn phát triển sản phẩm mới nên đã gọi Uông Nhất Sơn và tất cả trưởng các bộ phận đến họp, không hiểu sao, thư ký của Uông Nhất Sơn lại xuất hiện.

Lúc thư ký cầm chìa khóa dự phòng tới, tên họ Trịnh sợ thế nào, không cần phải nói. Nếu vừa rồi hắn có thể thuận lợi hành sự, e rằng đã bị đám cán bộ cao cấp này bắt gặp.

Cho nên, lúc có người hỏi tại sao hắn bị nhốt ở đây, hắn cũng chỉ ậm ờ nói là xem tài liệu chăm chú quá, cô quản lý phòng họp đến cũng không để ý nên khóa cửa.

Sắc mặt của Địch Diễm Thu không được tốt cho lắm, cô ta nhìn thoáng qua thư ký của Uông Nhất Sơn – Hà Văn Văn, ánh mắt sắc lẹm.

Sau đó, Hứa Triển chứng kiến cảnh Lí Tưởng bị gọi lên, lúc về, hai mắt đã sưng đỏ.

Hứa Triển có ấn tượng khá tốt với Lí Tưởng, vội vàng kéo cô sang một góc của phòng pha trà, hỏi cô bị làm sao.

Lí Tưởng nấc nghẹn một lúc rồi mới nói mình bị sa thải.

Hứa Triển vội vàng hỏi tại sao, nhưng Lí Tưởng lại không dám nói, cuối cùng chỉ dặn Hứa Triển: "Em phải cẩn thận đấy, biết chưa? Hôm nay, có người bảo chị khóa phòng hội nghị nhốt em với sếp Trịnh...Nhưng tên đó khốn nạn lắm, ngày trước cũng động tay động chân với chị...Cho nên, chị mới đưa chìa khóa cho em...Vì thế nên bọn họ...muốn sa thải chị..."

Lí Tưởng không nói rõ có chuyện gì xảy ra, nhưng Hứa Triển đã hiểu. Cô hấp tấp hỏi: "Là ai sai chị làm thế?"

Lí Tưởng lắc đầu, "Em đừng hỏi nữa, bọn họ còn lấy chuyện khác gây áp lực với chị, làm cho chị khó mà kiếm được việc khác...Em cứ cẩn thận một chút đi!"

Nói xong, cô gái đi ra khỏi phòng pha trà, vừa lau nước mắt vừa thu dọn đồ đạc. Không hiểu tên họ Trịnh đã vào từ lúc nào, lúc đi ngang gian pha trà liền hung dữ liếc xéo Hứa Triển.

Hứa Triển dựa vào tủ, đột nhiên cảm thấy, văn phòng lịch sự này lại ẩn chứa đầy gió bão.

Lúc tan tầm, Hứa Triển chờ mọi người trong phòng về hết mới xuống bãi đỗ xe ngầm. Uông Nhất Sơn đang ở trong xe đợi cô.

Lên xe, Uông Nhất Sơn cài dây an toàn cho Hứa Triển, đột nhiên cau mày. Hứa Triển cúi đầu nhìn thì chợt thấy một chiếc cúc áo đã bung ra, hơn nữa, chỗ thùa khuyết hơi bị rách. Nhất định là do vừa rồi tên họ Trịnh giật ra.

"Sao lại thế này?" Giọng Uông Nhất Sơn lạnh hẳn.

Hứa Triển ngẫm nghĩ một lúc, cuối cùng lại thong dong nói ra sự thật, "Hôm nay, cấp dưới Trịnh Nghiễm Đông của anh muốn dùng quy tắc ngầm với tôi."

Vẻ mặt Uông Nhất Sơn xám ngoắt, anh ta lột quần áo Hứa Triển ra kiểm tra một lượt xem có dấu vết lưu lại không. Hứa Triển tức giận giật lại đồ lót, "Anh làm gì đấy! Hắn không hề động vào tôi, anh định làm gì nữa nào?"

Thấy ngoài vết hồng hồng trên làn da trắng mịn do vừa rồi chính mình bóp, không có thêm dấu vết nào, Uông Nhất Sơn mới chịu thu tay về.

"Em bảo gã đó tên gì nhỉ? Trịnh Nghiễm Đông?"

Hứa Triển ngồi thẳng dậy, chỉnh đốn lại quần áo, "Đúng, hắn còn sa thải một chị tên là Lí Tưởng, anh có thể giữ chị ấy lại làm tiếp không?"

Đáng tiếc, Uông Nhất Sơn không nghe thấy, chỉ lạnh mặt lôi di động ra.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...