_Chương 43___
Sau khi gọi vài cuộc điện thoại, anh ta ngẫm nghĩ một lúc rồi sắc mặt lại bình thường.
Hứa Triển còn muốn nói vài câu thêm dầu vào lửa nhưng cái bụng đã kịp réo trước.
"Sao sớm thế mà đã đói? Thức ăn ở văn phòng không ngon à?"
Đồ ăn của nhân viên công ty có thể so với đẳng cấp khách sạn, ba món mặn và một món canh, nhưng trưa nay bị con sói háo sắc quấy rối nên cô đâu còn tâm trạng mà ăn!
Hứa Triển không thấy anh ta nói về chuyện xử lý con sói kia nên chỉ tiện miệng nói: "Nhà ăn của công ty anh chán chết, sườn xào chua ngọt mà cũng không có, không thích ăn."
Uông Nhất Sơn không nói chuyện mà khởi động xe và ra khỏi bãi đỗ.
Mặc dù Uông Nhất Sơn không nói, nhưng Hứa Triển lại cảm thấy anh ta đang có sự tính toán rồi.
So với tên Sơn Ca ngày trước, tên họ Trịnh này chắc là sẽ gãy xương toàn thân.
Nhưng, hôm sau, chủ nhiệm văn phòng lại tuyên bố —— Trịnh Nghiễm Đông được thăng chức lên làm trưởng bộ phận tài vụ. Đây là bộ phận quan trọng, người vào được không những tiền lương cao mà trong tương lai còn được chia cổ phần, có thể vào hội đồng quản trị.
Người khác thì không sao, chứ Hứa Triển như nuốt phải tóc.
Ở buổi phát biểu trước khi chính thức nhậm chức, Trịnh Nghiễm Đông vô cùng đắc ý. Lúc liếc qua Hứa Triển, ánh mắt đầy vẻ ngạo nghễ, dường như mang hàm ý, bây giờ mà muốn chơi quy tắc ngầm với hắn ta thì cũng phải xếp hàng dài.
Tranh thủ lúc Trịnh Nghiễm Đông phát biểu, Hứa Triển lén hỏi chủ nhiệm rằng khi nào Lí Tưởng quay lại. Vị chủ nhiệm sửng sốt, phí sa thải đã cho rồi, còn về làm gì nữa.
Hứa Triển chợt nhớ đến chuyện tối hôm qua mình gọi điện cho Lí Tưởng, còn vỗ ngực cam đoan có thể cho cô ấy quay lại, bây giờ thật sự là muốn đập vỡ đầu mình. Đúng là, không nên tự tin thái quá, mà sao lại đi tin là Uông Nhất Sơn sẽ thay mình trút giận cơ chứ?
Một là Trịnh Nghiễm Đông – cánh tay trái trong việc làm ăn, một là cô gái chơi đùa trên giường, bên nào nặng, bên nào nhẹ, hẳn là đã rõ ràng.
Đúng lúc này, điện thoại của cô đổ chuông, tên Lí Tưởng hiện trên màn hình. Hứa Triển không biết nên dội chậu nước lạnh này cho cô ấy thế nào nữa. Cắn răng, cô điều chỉnh chế độ im lặng, giả vờ như không nghe thấy gì. Đợi đến lúc rảnh rỗi, Hứa Triển mới vào thang máy, lên tầng của cấp cao nhất công ty.
Tầng này là khu văn phòng của Uông Dương và Uông Nhất Sơn.
Đội quân của chủ tịch Uông khá lớn, rất nhiều thư kí, cô nào cũng xinh đẹp trẻ trung, cô nào cũng có cái cằm nhọn tiêu chuẩn, đôi mắt to, áo sơmi mỏng đến độ có thể nhìn rõ hoa văn của chiếc áo lót.
Vốn tưởng rằng đội quân bình hoa này sẽ sớm bị vị tân phu nhân chủ tịch Địch Diễm Thu sa thải, không ngờ, vị phu nhân này có tư tưởng cực kỳ tiến bộ, không hề như nương nương trong cung cấm thời phong kiến, chu đáo lo cho niềm vui của chồng, lại còn tự thân chăm bón cho đám "dưa cà" để chồng thưởng thức.
Ví dụ như bây giờ! Hứa Triển vừa ra khỏi thang máy đã thấy Địch Diễm Thu bị cả đám thư ký vây quanh, cô ta tự tay phát phấn và mascara cho từng người một.
"Mọi ngày các cô lo cơm nước cho chủ tịch Uông, thật vất vả quá. Tôi vẫn luôn nghĩ đến các cô nên đợt ra nước ngoài vừa rồi có đi ngang qua cửa hàng miễn thuế, không biết tặng các cô cái gì, chỉ cảm thấy mấy hộp phấn với mascara này khá tốt, mùa hè cũng không sợ bị nhòe. Các cô thích gì, lần sau tôi sẽ mua."
Đám thư ký đâu dám lên menu, chỉ vội vàng cười và cảm ơn sự quan tâm của phu nhân chủ tịch.
Nhìn vẻ mặt tươi cười và cách Địch Diễm Thu vuốt tóc mấy cô nàng, quả thật là có phong thái của tú bà, nói thế thì chắc là chủ tịch Uông yêu vị thục nữ này đến chết mất.
Nhân lúc đám người đó không chú ý, Hứa Triển vội vàng đến trước phòng làm việc của Uông Nhất Sơn, bỗng bị cô thư ký ngăn lại.
"Cô đợi một chút được không? Uông tổng đang họp qua điện thoại." Hứa Triển nhận ra cô gái này, chính là trợ lý kiêm thư ký của Uông Nhất Sơn —— Hà Văn Văn.
Trước đây khi còn ở biệt thự, Uông Nhất Sơn từng sai cô ta mang tài liệu của công ty đến để xử lý, cho nên Hứa Triển có chạm mặt mấy lần.
Lần đầu tiên gặp, Hứa Triển đã cảm thấy cô ta có gì đó quen quen. Sau mấy lần gặp nữa, Hứa Triển mới hiểu ra, Hà Văn Văn khá giống một người, chính là cô! Không phải là cô tự mãn, nhưng từ vóc dáng nhỏ nhắn đến ngũ quan xinh xắn, thật sự là không có điểm nào không giống.
Hà Văn Văn luôn dùng kiểu nói lạnh tanh, thậm chí ánh mắt nhìn cô chằm chằm không hề có vẻ nịnh nọt với người nhà của ông chủ, Hứa Triển chợt hiểu ra rồi!
Người có tiền đúng là mắt trâu! Cái gì mà búp bê sứ chứ? Uông Nhất Sơn đã thuê về một nhân vật cosplay chính hiệu, không thấy cảm xúc đâu cả!
Né tránh vẻ mặt khó chịu của Hà Văn Văn, Hứa Triển gật đầu rồi ngồi xuống chiếc ghế salon ở phòng chờ.
Cô liếc thấy trên bàn của Hà Văn Văn có vài hộp mĩ phẩm, là bộ sản phẩm dưỡng da, có vẻ cao cấp hơn nhiều đống mĩ phẩm của mấy cô thư ký kia. Xem ra, sự đầu tư của Địch Diễm Thu cũng rất có trọng điểm, chỉ có điều, không biết cô Hà Văn Văn này có năng lực đến đâu mà Địch phu nhân phải tốn kém như thế.
Hứa Triển thầm cân nhắc xem có nên học tập Địch Diễm Thu, xếp vài cô xinh đẹp bên cạnh Uông Nhất Sơn hay không. Nhưng như vậy, bản thân cô cũng dễ bị kéo vào, nghĩ mà lại nổi da gà. Cái kiểu lọc lõi thế này, không phải ai cũng làm được.
Đang nghĩ tới đây, giọng của Uông Nhất Sơn truyền ra từ điện thoại, "Chuẩn bị hợp đồng với TTC, gọi tài xế chuẩn bị xe...Còn nữa, dặn nhà ăn làm thêm món sườn xào chua ngọt rồi mang cho phòng văn thư."
Hứa Triển thầm cười lạnh, chuyện khác không nhớ, chỉ nhớ mỗi sườn xào chua ngọt. Đúng là đãi ngộ cho cún cưng, chỉ cần con cún ăn uống tốt thì mình cũng sẽ tốt lây. Anh ta xứng đáng là một chủ nhân tốt, mình còn chạy đến đây kêu gào cái nỗi gì nữa?
Đúng lúc này, Hà Văn Văn lễ phép nói: "Uông tổng, Hứa...phu nhân đang đợi anh ở phòng chờ."
Cửa phòng lập tức mở ra. Cuộc họp vừa rồi có lẽ là rất high, Uông Nhất Sơn đã cởi bỏ áo vest, chỉ mặc chiếc sơmi trắng, cúc cổ áo mở ra, lộ rõ vòm ngực săn chắc.
Anh ta đứng ở cửa, vẫy tay với Hứa Triển, "Vào đây!"
Hứa Triển thấy rõ ràng, Hà Văn Văn nhìn chằm chằm vào ngực Uông Nhất Sơn, ánh mắt như của con sói nhìn con gà, cô khẽ thở dài một hơi.
Vào phòng làm việc, Uông Nhất Sơn ôm lấy eo Hứa Triển theo thói quen, định hôn cô.
Nhưng Hứa Triển lại cau mày né tránh.
Đây là hành động mà Uông Nhất Sơn ghét nhất, anh ta lập tức giữ lấy gáy cô, đè xuống salon và bắt đầu màn huấn luyện.
Thật vất vả mới trốn được đôi môi của anh ta, cô lên tiếng hỏi: "Sao mà, thành vợ anh nhưng lại thành nhân viên mang phúc lợi cho công ty vậy?"
Uông Nhất Sơn hiểu được câu nói không đầu không đuôi này, anh ta ngồi dậy, nhìn Hứa Triển và nói: "Trịnh Nghiễm Đông là người của bố anh, thật ra thì hắn chẳng có bản lĩnh gì, mỗi tội, bố hắn từng là thành viên cốt cán trong sở thuế của tỉnh. Bố anh vất vả đến Thiên Tân "mời" hắn về công ty."
"Ồ —— thì ra là thế..." Hứa Triển kéo dài giọng, ý châm chọc rất rõ ràng.
Uông Nhất Sơn chợt cười, "Triển Triển, dựa vào khả năng của em mà muốn đấu với bố anh, đúng là chuyện viển vông!"
Vừa nói, anh ta vừa cởi bỏ chiếc áo sơmi nhăn nhúm trên ngươi, mở cửa chiếc tủ nhỏ trong phòng, thay một chiếc khác, rồi xoay người lại, tươi cười với Hứa Triển, "Muốn học chiêu giết người không thấy máu không?"
Hứa Triển không nói gì. Nếu như có thể, cô muốn tự tay đâm chết bố con họ Uông —— có dao có máu!
Hôm đó, sau khi ra khỏi văn phòng của Uông Nhất Sơn, Hứa Triển đã hiểu nhiều hơn về công ty.
Uông Dương không quan tâm đến phương thức vận hành của tập đoàn, để cho con trai kiếm tiền, nhưng ông ta lại là chủ lực trong việc dùng tiền của tập đoàn. Ngoài việc nắm phần lớn cổ phần, ông ta có thể nghiễm nhiên sắp xếp thân tín vào những bộ phận quan trọng, còn mình thì thả lỏng cả thể xác và tinh thần, thư thái hưởng thụ cuộc sống "ẩn" an nhàn.
Đúng là đàn ông càng già càng ham quyền lợi, không chừng đến một ngày nào đó, Uông Dương sẽ không buông sợi dây cương trên cổ con trai mình ra.
Bây giờ, Uông Nhất Sơn có một bà mẹ kế. Trước kia, khi bà mẹ kế này còn là Thiệu phu nhân, vì muốn hợp tác nên Uông Nhất Sơn đã cho cô ta 8% cổ phần. Chỗ đó không tính là nhiều, nhưng sau khi cô ta cưới Uông Dương thì lại đủ để cô ta có cớ hô mưa gọi gió trong các cuộc họp cổ đông.
Bây giờ, Địch Diễm Thu có một biệt danh, "Nhện góa phụ đen"*, lấy ông nào là khắc ông đó, không xuống chức thì cũng vào tù.
* Loài nhện này thường cắn chết con đực sau khi giao phối.
Còn Uông Dương, ông ta không có số vượng thê*, ăn cơm vợ cho rồi lợi dụng, cuối cùng là đá bỏ, công lực ngày càng thâm hậu. Có điều, không biết giữa ông ta và Địch Diễm Thu, ai hơn ai?
* Số vượng thê hiểu đại loại là làm cho vợ được hưởng phúc.
Bên trong tập đoàn ẩn chứa đầy giông bão. Trước mặt mọi người thì rõ ràng là bố con tình cảm, nhưng thật ra lại là đối đầu nhau.
Câu nói của Uông Nhất Sơn thật ra rất đúng, muốn đấu với loại người quen chuyện anh lừa tôi gạt như bọn họ, cô còn quá non.
Buồn cười, lúc đầu, cô còn hạ quyết tâm vì mẹ và vì trả thù cho chính mình, nhưng cuối cùng mới phát hiện ra, hình như Uông Nhất Sơn đã chuẩn bị sẵn toàn bộ cho cô rồi, còn cô cứ giãy giụa phản kháng nhưng hóa ra lại thành một quân cờ trong tay người ta.
Nhưng dù sao, cô cũng phải xin lỗi Lí Tưởng vì lời hứa không thành. Chần chừ mãi, Hứa Triển cũng gọi điện cho cô nàng kia.
Trong điện thoại, Lí Tưởng có vẻ rất phấn khởi. Cô ấy được một công ty tốt tuyển dụng, hơn nữa không cần hai tháng thử việc, trực tiếp được làm nhân viên chính thức luôn, tiền lương thì đủ khiến người khác đỏ mắt.
Buông điện thoại, Hứa Triển thở dài một hơi. Đáng tiếc là đến tối còn có một trận nữa phải đánh.
Địch Diễm Thu lên chức bà chủ nhà họ Uông, gọi hai vợ chồng Uông Nhất Sơn và Hứa Triển về nhà dùng bữa tối.
_Chương 44___
Nhà của Uông Dương ở gần sân golf, ngay cạnh có một trường đua ngựa đang thi công, đúng là chốn hưởng thụ lí tưởng của những tay chơi.
Sau khi vào nhà họ Uông, Địch Diễm Thu mạnh tay thay đổi cách bài trí của cả ngôi nhà, cô ta tự mình vẽ tranh treo đầy hành lang.
Có điều, không biết tại sao trên tường phòng khách lại có ảnh chụp người già, trông không hợp với phong cách trang nhã xung quanh.
Uông Dương vừa sĩ diện lại ham hư vinh, vẫn hay khoe khoang trong thương giới rằng mình thuộc dòng dõi quan lại, chứ không phải một tay nhà giàu mới nổi. Khi Địch Diễm Thu tự vẽ tranh chân dung, Uông Dương đã rất nhanh trí, lôi ảnh chụp của bố mẹ ra treo ở chỗ dễ thấy nhất trong phòng khách.
Đương nhiên là Địch Diễm Thu không ngăn cản ý muốn của chồng. Đúng là "vợ hiền" đối với cánh đàn ông, không bao giờ oán giận vì những chuyện vặt vãnh trong cuộc sống.
Lúc này, cô ta mặc một chiếc quần ống rộng, chiếc áo khoét chữ V sâu để lộ tấm lưng trắng nõn, vẻ mặt tươi cười đón vợ chồng Uông Nhất Sơn ở cửa.
Uông Dương thì lại bày ra bộ dạng của "lão gia", ngồi nghiêm nghị trên salon, bình tĩnh chờ Uông Nhất Sơn và Hứa Triển đến chào.
Mỗi lần gặp ông ta, Hứa Triển đều phải nắm chặt hai tay mới khống chế được tâm trạng. Cũng vì thế, khi Uông Dương chờ cô chào, cô chỉ gật đầu một cái, có đánh chết cô cũng không gọi từ "bố" được. Sau khi gật đầu, Hứa Triển đứng ở phòng khách xem ảnh.
Uông Dương chẳng buồn nhìn Hứa Triển, chỉ gật đầu nói với Uông Nhất Sơn, "Về rồi à, rửa tay đi rồi vào ăn cơm."
Trên bàn cơm, Địch Diễm Thu ân cần gắp thức ăn và rót nước hoa quả cho Hứa Triển, dường như cô ta của lúc này với người đàn bà cảnh cáo Hứa Triển trong thang máy không phải là một.
Cô ta đang diễn trò, Hứa Triển cũng không chịu thua. Cô nhận chỗ thức ăn mà cô ta gắp cho, tươi cười rồi mới từ từ ăn.
Đến nửa bữa, Uông Dương dõng dạc lên tiếng: "Hôm nay gọi hai đứa đến là vì muốn công bố một tin mừng." Nói xong, ông ta cười, kéo tay Địch Diễm Thu lại, "Dì Địch mang thai rồi."
Uông Nhất Sơn ngẩng lên, nghĩ một lúc rồi nói: "Bố, bây giờ không có người ngoài, con không ngại nói thẳng, bố...mà còn có khả năng sinh con sao?"
Những năm gần đây, số người muốn mang thai cho Uông Dương và về làm bà chủ nhà họ Uông không chỉ có một hay hai, nhưng đều bị Uông Dương làm lơ. Ngày trước Uông Dương bị nhiễm bệnh lây qua đường tình dục, mặc dù đã chữa khỏi nhưng để lại di chứng ở ống dẫn tinh, lúc lên giường với phụ nữ, thứ phun ra không có lấy một con tinh trùng, chỉ hệt như nước mũi.
Nhưng bây giờ, đột nhiên ông ta lại tuyên bố rằng vợ mới cưới có thai, không thể không khiến người ta hoài nghi về cái thai đó.
Uông Dương không tỏ ra bực mình mà chỉ nhíu mày, nói lạnh nhạt, "Diễm Thu còn trẻ, không thể không có đứa con nào. Thế nên, bố đã dẫn cô ấy đến Bắc Kinh làm thụ tinh trong ống nghiệm. Hôm qua vừa có kết quả, hai trứng được thụ tinh thành công, giờ đã ba tháng rồi, là thai đôi."
Nghe thế, ai mà không phục sự khôn khéo của Địch Diễm Thu? Muốn lấy tài sản nhà họ Uông vào túi, không đẻ mấy đứa mới là dại!
Uông Nhất Sơn đặt bát đũa trong tay xuống, tươi cười với Địch Diễm Thu, "Dì Địch, chúc mừng dì."
Địch Diễm Thu cười, "Sơn Sơn thật có dáng của anh trai, dì với bố con còn lo con không vui cơ đấy."
"Sao thế được chứ, con cũng không phải trẻ con, đâu cần lo em trai em gái được bố cưng mất phần."
Hứa Triển cúi đầu ăn salad xoài, răng nghiến đến đau buốt. Tên súc sinh này có con ư? Có tiền, vợ đẹp, lại có con quấn chân, ba niềm vui của đời người, lão ta đều không thiếu!
Uông Dương thấy Uông Nhất Sơn phản ứng như vậy thì vẻ mặt dịu hẳn, ông ta nói: "Tiểu Sơn, nếu anh nghĩ được thế thì bố yên tâm rồi. Có điều, bố nhiều tuổi hơn Diễm Thu, không thể không nhân dịp này mà bàn chút chuyện, chuẩn bị cho tương lai của mẹ con cô ấy."
Uông Nhất Sơn uống một ngụm rượu đỏ, chỉ cười chứ không nói, anh ta muốn chờ xem bố mình định tặng món quà gì cho hai quả trứng mới được thụ tinh.
"Bây giờ, tập đoàn ngày càng mạnh, điều này có công lao của anh. Tập đoàn vững mạnh như vậy, sau này, mẹ con cô ấy không phải lao động mệt nhọc cũng vẫn có cơm ăn, cho nên, bố muốn phân chia cổ phần lại một chút. Chia cho hai thằng bé này mỗi đứa 20%, trong 40% này sẽ chích 20% của bố, anh làm anh trai cũng nên có chút ít, chia 20% đi!"
Nghe thế, Hứa Triển chậm rãi ngẩng đầu, cực kỳ hào hứng nhìn cặp đôi đối diện. Cô cảm thấy, tối nay cũng có chuyện hay để xem rồi, cảnh "gà nhà bôi mặt đá nhau" không bao giờ là chán. Có điều, cô đang không biết đôi vợ chồng này làm cách nào để đứa con cả nôn ra miếng thịt béo trong bụng.
Uông Nhất Sơn nghe xong lời đề nghị của bố, bình tĩnh chớp mắt, bình tĩnh nói: "Bố, trong tay con chỉ có 40% cổ phần của tập đoàn."
Uông Dương gật đầu, "Như vậy thì cả ba đứa đều có 20%, bố cũng được xem là phân chia công bằng rồi."
Uông Nhất Sơn uống một hơi cạn sạch chỗ rượu trong ly, sau đó đứng dậy, đi đến bên cạnh bố, "Bố, hẳn là bố còn nhớ ngày đầu tiên của tập đoàn. Là ông ngoại con nể tình con nên mới chi ra 40% cổ phần gốc, nếu không, dựa vào thực lực của bố, e là mở một cửa hàng còn khó."
Uông Dương biết rõ điều con trai nói. Tiền thân của tập đoàn là một công ty bất động sản. Hồi đó, ông ta nhận thầu một công trình hạng cao, sau đó bị lỗ một nửa, tài chính của công ty lao đao trông thấy, còn phải thế chấp nhà để vay ngân hàng. Lâm vào đường cùng, ông ta đành phải đến xin ông ngoại Uông Nhất Sơn ra tay giúp đỡ. Mặc dù con gái của ông lão đã ly hôn với Uông Dương, cũng đã định cư ở nước ngoài, nhưng ông vẫn thương cho thằng cháu ngoại. Cuối cùng, ông dùng phương thức tặng tài sản để cho Uông Nhất Sơn hai trăm vạn, để anh ta có được cổ phần của ông trên danh nghĩa, coi như đền bù sự thiệt thòi vì thiếu vắng mẹ.
Hai trăm vạn lúc đó giờ đã như nước đẩy cao thuyền, nhưng truy ra ngọn nguồn thì vẫn cứ là tài sản của ông ngoại Uông Nhất Sơn.
Nói đến điều này, chủ tịch Uông đương nhiên đã hiểu rõ ý của con trai: Lấy tiền của nhà vợ trước đi trợ cấp cho con của vợ sau, có vẻ không ổn nhỉ?
Nhưng vốn mặt dày, cho dù con trai có nói đến mức ấy thì Uông Dương vẫn làm như không hiểu, còn nói tiếp: "Đến khi bố chết, chẳng phải là cổ phần của bố thuộc về anh hết sao? Chỉ là, bây giờ dì Địch đang mang thai, tâm trạng bất ổn, bố sắp xếp trước để cô ấy được yên tâm, có lợi cho cái thai thôi."
Hứa Triển nghe thế mà vui thầm trong lòng. Huyết thống của tên súc sinh Uông Dương đúng là cùng một loại, là điển hình của kiểu có mới quên cũ. Kết hợp với chuyện điều động người ở công ty mấy hôm nay, cô dám khẳng định, nếu Uông Nhất Sơn không đồng ý, Uông Dương sẽ đường hoàng nổi dậy, để cho con trai ông ta biết, ông ta sẽ chiếm trọn tập đoàn này.
Đáng tiếc, cô còn chưa cười đủ, Uông Nhất Sơn đột nhiên liếc mắt nhìn cô, ánh mắt không hề chứa ý tốt.
"Bố nói cũng có lý, con là anh, đúng là không thể hẹp hòi, chỉ có điều..." Nhìn Uông Dương và Địch Diễm Thu cùng tập trung chờ mình hạ quyết định, Uông Nhất Sơn trở về chỗ ngồi, mỉm cười, "40% cổ phần của con, từ lúc kết hôn, đã chuyển hết sang cho vợ con – Hứa Triển rồi."
Mọi ánh mắt dồn vào Hứa Triển khiến cô suýt nữa bị nghẹn miếng xoài trong miệng. Chuyện đó từ lúc nào? Người họ Uông, nói điêu cũng không cần luyện tập.
Không chỉ có Uông Dương nhăn nhó khó chịu, ngay cả Địch Diễm Thu cũng mang vẻ mặt như đít nồi bị đun một năm ròng.
"Sao mày không thương lượng với tao mà đã đem cổ phần cho người ngoài?" Uông Dương tức giận đập bàn.
Uông Nhất Sơn ôm vai Hứa Triển, "Bố, cô ấy không phải người ngoài, mà là con dâu họ Uông."
Uông Dương trừng mắt nhìn Hứa Triển. Đồ rác rưởi này là một khối u ác tính trong ông ta, đáng ra phải loại bỏ từ trước.
"Nếu cổ phần trong tay cô, vậy thì tôi phải gọi luật sư, cô chuẩn bị làm thủ tục chuyển giao đi." Uông Dương không hề giả mù sa mưa, giọng điệu không chút ý thương lượng, ông ta cầm điện thoại chuẩn bị gọi người.
Đúng là Uông Nhất Sơn không phải đồ vật, cũng không có cái kiểu ông chủ lớn như thế này. Nếu như Uông Nhất Sơn đã đá quả bóng đến chân cô, không giơ chân sút quả bóng vỡ mặt lão già này thì thật là phí.
"Ông đừng gọi vội! Tôi có thể hiểu tâm lý của dì Địch đây, làm mẹ thì luôn muốn tương lai tốt đẹp cho con. Cũng như tôi với Nhất Sơn đây. Thầy xem tướng đã nói, hông tôi nở, khả năng sinh tốt, về năng lực của con ông, hẳn là ông cũng hiểu rõ, trong lương lai có muốn sinh tám hay mười đứa cũng không thành vấn đề." Lúc nói câu "cũng hiểu rõ", Hứa Triển cố tình liếc Địch Diễm Thu. "Ông là ông nội nên thử nói xem, chỗ cổ phần đấy, đủ cho tôi dưỡng thai không?...Hơn nữa, muốn sinh được đứa con khỏe mạnh, phải là cả hai chúng tôi cùng khỏe mạnh; còn ông sống dở chết dở, rút ra được vài con tinh trùng èo uột...chỉ sợ đứa bé này...Hay là, nhân lúc thai chưa thành hình, ông mau chóng bỏ đi, đỡ cho việc sinh ra một đứa ngây ngô mà lại cướp hết cơm của cháu ông, làm cho cháu ông phải sống cảnh màn trời chiếu đất."
Sau khi kết hôn, Hứa Triển đã bớt phần ăn nói độc địa, lại càng không nói ra trước mặt Uông Dương. Nhưng so với sự nhục nhã mà ông ta để lại cho mẹ cô, thế này đâu đáng là gì.
Không ngờ lại nghe được những lời độc địa như vậy, Uông Dương đứng phắt dậy, giơ tay lên định dạy dỗ cô con dâu ngỗ nghịch.
Đáng tiếc, ông ta còn chưa tiến được thì thân mình cao lớn của Uông Nhất Sơn đã đứng chắn.
"Bố, Triển Triển không hiểu chuyện, hay bạ đâu nói đấy, về nhà con sẽ dạy lại, bố bớt giận đi. Cũng không còn sớm nữa, dì Địch nghỉ đi, bọn con về đây." Nói xong, không chờ Uông Dương nói gì, anh ta đã kéo Hứa Triển ra ngoài.
Phía sau họ truyền đến tiếng bát đĩa vỡ choang và tiếng quát mắng, nhưng nhanh chóng tắt sau khi cánh cổng khép lại.
Trước khi tới xe, Uông Nhất Sơn dừng lại, nhìn Hứa Triển từ trên xuống dưới.
"Làm gì đấy?" Cô tức giận hỏi.
"Muốn nhìn xem với cái hông nở của em, bao giờ thì sinh con!" Gió đêm thổi qua, làm dịu đi nét mặt của Uông Nhất Sơn, anh ta trêu cô.
Hứa Triển chợt căng thẳng, rồi tức giận đi qua Uông Nhất Sơn. Vừa rồi là vì cơn tức dồn nén lâu ngày nên mới liều lĩnh buông lời cục cằn, chứ còn sinh con cho Uông Nhất Sơn ư? Nằm mơ đi!
"Anh không định hồ đồ thật đấy chứ? Chúng ta mà có thể sinh con sao?" Hứa Triển ngồi trong xe, châm chọc nhìn Uông Nhất Sơn.
Uông Nhất Sơn chậm rãi quay sang nhìn Hứa Triển, "Có ý gì chứ?"
"Anh lừa được mẹ tôi, nhưng lừa được chính mình không? Hay là anh thật sự muốn đẻ một đứa con dị dạng vì cận huyết thống?"
Đôi mắt phượng của người đàn ông trước mặt cô chậm rãi híp lại, bên trong như sắp nổi lên sấm chớp, "Lời em nói, anh nghe không hiểu."
Hứa Triển cười tự giễu, "Chẳng lẽ anh chưa xem ảnh chụp hồi trẻ của bà nội anh sao? Tôi không giống tên súc sinh Uông Dương, nhưng giống bà nội anh đến bảy tám phần. Tiếp sau đây, anh định nói với tôi, mọi chuyện chỉ là trùng hợp?"
Uông Nhất Sơn nhíu mày, như thể đang ảo não vì sơ suất của mình.
"Tôi bị anh vấy bẩn rồi, không tẩy sạch được nữa, thế nên anh có phải anh trai tôi hay không, thật sự là không sao nữa rồi. Nhưng anh chắc chắn là muốn tôi sinh con cho anh ư?" Hứa Triển nhìn anh ta.
Uông Nhất Sơn cúi đầu nhìn cô gái bên cạnh, lại nhanh chóng khôi phục được vẻ thong dong thường ngày, "Bây giờ khoa học kĩ thuật rất phát triển, xét nghiệm gien là biết con khỏe hay không. Yên tâm, con của chúng ta sẽ rất khỏe mạnh."
Lúc này là đêm mùa hè, cái oi nóng của ban ngày còn chưa tan hết, nhưng Hứa Triển lại cảm thấy khắp các khớp xương đang lan tràn khí lạnh.
"Tôi thấy anh còn độc ác hơn bố anh gấp tỷ lần, mà bây giờ tôi mới phát hiện ra, anh phát điên đến mức không còn là người nữa!"
Lời nguyền rủa còn chưa nói xong, cô đã bị người đàn ông đáng sợ bóp cổ.
"Về điều này, em nói không sai, tôi đúng là kẻ điên, điên đến mức chính tôi cũng phải sợ. Cho nên, em muốn làm một cô gái tốt, muốn trả thù cho mẹ em, muốn trả thù ông già kia, tôi có thể chiều hết. Có điều..." Vừa nói, môi anh ta nhẹ nhàng chạm vào tai Hứa Triển, "...có chết cũng đừng hòng rời khỏi tôi!"
Nói xong, anh ta khởi động xe, xoay vô lăng tiến vào rừng cây cạnh căn biệt thự, lôi Hứa Triển xuống xe rồi đè cô vào một gốc cây lớn.
"Biết cây này tên là gì không?" Uông Nhất Sơn thở khẽ, nhoẻn miệng cười.
Hứa Triển đâu còn tâm trạng mà trả lời, lúc này, quần lót của cô đã bị anh ta tụt xuống, trôi theo hai bắp đùi trắng nõn rơi xuống đất. Hai bàn tay cô bị ghì chặt trên thân cây xù xì, một bắp đùi bị bàn tay kia của anh ta nâng đến thắt lưng.
Thân dưới khô khốc bị anh ta đâm vào trong nháy mắt.
"Chặt quá! Bảo bối, cố chịu một chút, rồi em sẽ ướt thôi." Uông Nhất Sơn nhanh chóng chuyển động thắt lưng, ghé vào tai cô thì thầm: "Đây là thạch lựu, nhiều con nhiều cháu*, em phải sinh con cho tôi cả đời. Cho nên hôm nay, nhân dịp này, tôi sẽ làm cho đến khi em mang thai thì thôi!"
*Cây thạch lựu tượng trưng cho sự đông đúc con cháu.
Hứa Triển nức nở, cắn bả vai Uông Nhất Sơn theo thói quen.
Cô đã mây mưa với anh ta vô số lần, nhưng Uông Nhất Sơn chưa bao giờ lưu lại mầm mống trong người cô. Còn hôm nay, người đàn ông này đè chặt cô vào gốc cây, không chịu buông tha cho cô, sau mấy lần đâm mạnh, một dòng nhiệt nóng rẫy chạy thẳng vào tử cung của cô.
Bạn thấy sao?